Lâm Phong đứng thẳng người trên bờ Giới Hà Vô Biên, ánh mắt kiên định xuyên qua màn sương đêm dày đặc. Những lời của Ẩn Giả Bạch Sơn vẫn văng vẳng bên tai chàng, như tiếng vọng từ ngàn xưa, vẽ nên một bức tranh vĩ đại nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chàng không còn là thiếu niên phàm tục, ngây thơ ngày nào. Những ngày tháng ở bên Ẩn Giả Bạch Sơn đã mở ra một thế giới hoàn toàn mới, không chỉ là kiến thức về phù văn cổ đại hay cách vận dụng Huyễn Mặc Quyển, mà còn là sự thức tỉnh về một phần thân thế bí ẩn của chính mình. Sự thôi thúc khám phá nguồn gốc và ý chí muốn mạnh mẽ hơn để đối mặt với tất cả đã bùng cháy dữ dội trong huyết quản. Chàng đã sẵn sàng.
Mấy ngày sau, khi ánh chiều tà dát vàng lên đỉnh Thanh Vân Sơn hùng vĩ, Lâm Phong nhẹ nhàng bước qua cánh cổng Thanh Vân Tông. Không ai biết chàng đã đi đâu, làm gì trong suốt khoảng thời gian đó, nhưng khí chất của chàng đã thay đổi đến kinh ngạc. Vẫn là dáng người cao ráo, cân đối ấy, vẫn là khuôn mặt thanh tú với nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng giờ đây, đôi mắt đen láy của chàng đã sâu thẳm hơn, ẩn chứa vẻ trầm tĩnh của một người đã chứng kiến những điều phi thường. Từng bước chân chàng đi đều đặn, không nhanh không chậm, nhưng lại toát lên một sự tự tin vững chãi, một vẻ phóng khoáng thoát tục mà trước đây chưa từng có. Linh khí dồi dào nơi đây, từ lâu đã quen thuộc, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, như một sợi dây liên kết vô hình giữa chàng và những bí mật cổ xưa mà chàng vừa chạm tới.
Ánh nắng chiều rọi qua tán cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi trên Thanh Vân Sơn, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá dẫn vào nội tông. Hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ linh thiêng, hòa lẫn với mùi thông reo mát lành của rừng núi, và chút hương thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương vừa thanh tịnh vừa cổ kính. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ khe núi đá, và xa xa là tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đang hăng say luyện công – tất cả đều quen thuộc, nhưng đối với Lâm Phong lúc này, chúng lại mang một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn, như một lời thì thầm của Thiên Đạo.
Chàng vừa bước chân vào sân chính, định bụng về phòng nghỉ ngơi thì một giọng nói quen thuộc vang lên đầy vẻ mừng rỡ: “Lâm Phong huynh! Huynh đi đâu mà lâu thế, làm bọn ta lo lắng quá!”
Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn, làn da rám nắng, với gương mặt cương nghị nhưng tràn đầy vẻ lo lắng, vội vã chạy đến. Theo sau hắn là Tiểu Cường nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh với nụ cười tươi tắn, và Lý Mị Nhi xinh đẹp, dáng người yểu điệu trong bộ đồ màu hồng phấn, ánh mắt tò mò không rời khỏi Lâm Phong.
Lâm Phong mỉm cười, vỗ vai Trần Hạo, cảm nhận được sự ấm áp từ tình bằng hữu. “Đi dạo một vòng Giới Hà, học được vài thứ mới mẻ. Các ngươi vẫn khỏe chứ?” Chàng nói, giọng điệu vẫn thoải mái, nhưng ẩn chứa một chút bí ẩn khiến người nghe phải suy ngẫm.
Lý Mị Nhi, với bản tính thích buôn chuyện và luôn bị thu hút bởi những điều mới lạ, lập tức lên tiếng, đôi mắt long lanh đầy vẻ thắc mắc: “Lâm Phong sư huynh có vẻ khác lạ quá, tựa như một người khác vậy. Ánh mắt huynh sâu thẳm hơn trước rất nhiều, như thể đã nhìn thấy cả vạn năm lịch sử vậy!”
Tiểu Cường, ngây thơ hơn, chỉ biết bày tỏ sự thán phục: “Đại sư huynh có vẻ mạnh hơn rồi! Khí tức của huynh… thật sự rất khác!”
Lâm Phong chỉ cười nhẹ, không giải thích gì thêm. Chàng biết, những gì chàng đã trải qua không phải là điều có thể nói ra một cách dễ dàng. Mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, bí mật về Huyễn Mặc Quyển, và thân thế của chàng – tất cả đều là những gánh nặng và cơ duyên mà chàng phải tự mình gánh vác. Nhưng có một điều chắc chắn, chàng không còn là Lâm Phong của trước đây. Chàng đã nhìn thấy một phần nhỏ của bức màn Thiên Đạo, và điều đó đã thay đổi chàng mãi mãi.
Trong lúc trò chuyện, ánh mắt chàng thoáng quét về phía xa, nơi có vài đệ tử khác đang lén lút quan sát. Trong số đó, chàng dễ dàng nhận ra bóng dáng quen thuộc của Dương Thiên Minh, khí chất cao ngạo, cùng Lưu Minh, với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện. Sự đố kỵ và khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt họ, như những đám mây đen đang vần vũ báo hiệu một cơn giông sắp đến. Lâm Phong chỉ khẽ nhếch mép cười thầm. Chàng biết, sự thay đổi của mình sẽ không qua mắt được những kẻ luôn soi mói, và sóng gió trong tông môn, e rằng, chỉ mới bắt đầu. Nhưng chàng không hề sợ hãi. Trái lại, trong lòng chàng còn nhen nhóm một ngọn lửa phấn khích. "Tu Giả Nghịch Mệnh," chàng thầm nhủ, "con đường này, sao có thể bình lặng được?"
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp tràn ngập Giảng Võ Đường rộng lớn của Thanh Vân Tông. Đây là một sảnh đường hùng vĩ được xây bằng gỗ quý và đá xanh, trần nhà cao vút, hai bên tường treo đầy những bức tranh vẽ các công pháp tu luyện kỳ ảo và những cảnh giới huyền bí. Trên bục giảng, một vị trưởng lão đang say sưa giảng giải về các nguyên lý vận hành linh khí, bên dưới, hàng chục đệ tử ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế dài, chăm chú ghi chép. Tiếng giảng bài trầm bổng, tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng thảo luận nhỏ xíu giữa các đệ tử, cùng với tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người đi lại, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy sinh khí học thuật. Mùi gỗ mới hòa lẫn với mùi mực, mùi giấy và thoang thoảng hương thảo dược nhẹ từ phòng luyện đan gần đó, mang đến cảm giác dễ chịu.
Lâm Phong đứng ở một góc khuất, không ngồi vào hàng ghế cùng các đệ tử khác. Ánh mắt chàng lướt qua những bức tranh công pháp trên tường, nhưng tâm trí lại trôi nổi về những phù văn cổ đại mà Ẩn Giả Bạch Sơn đã chỉ dạy. Những kiến thức đó quá sâu sắc, quá vĩ đại, vượt xa những gì được giảng dạy trong tông môn. Chàng đang tự hỏi, làm thế nào để kết hợp cái cổ xưa và cái hiện đại, làm thế nào để vận dụng Huyễn Mặc Quyển một cách tinh tế mà không gây ra sự chú ý không cần thiết. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng đã lĩnh ngộ được điều đó.
Đúng lúc đó, một giọng nói mỉa mai, đầy vẻ khiêu khích vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của chàng. “Ồ, không phải Lâm sư đệ đây sao? Mới đi chơi về đã vội ra đây làm màu à? Hay là định tìm một sư muội nào đó để khoe khoang những thứ vô dụng đã học được?”
Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, tay phe phẩy chiếc quạt ngọc tinh xảo, bước thẳng về phía Lâm Phong. Hắn ta mặc áo gấm lụa là, toát lên vẻ phú quý của một công tử đại gia tộc, nhưng khí chất lại thiếu đi sự trầm ổn của người tu luyện. Đi bên cạnh hắn là Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, thân hình gầy gò, cười khẩy phụ họa: “Hừ, lại là cái tên phế vật đó! Kẻ phế vật cũng muốn tu luyện sao? Đừng làm bẩn đất Giảng Võ Đường chứ, kẻo lại làm hỏng linh khí của chúng ta.”
Những lời nói đầy ác ý của hai kẻ đó lập tức thu hút sự chú ý của các đệ tử xung quanh. Vài người tò mò nhìn về phía Lâm Phong, vài người khác thì xì xào bàn tán. Trần Hạo, đang ngồi ở hàng ghế gần đó, lập tức đứng bật dậy, định bước tới bênh vực bạn. Tiểu Cường cũng nắm chặt tay, vẻ mặt đầy lo lắng.
Lâm Phong vẫn bình thản, đôi mắt đen láy chỉ khẽ liếc qua hai kẻ đang đứng trước mặt. Chàng cười nhẹ, nụ cười nửa miệng quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một chút sắc lạnh khiến Dương Thiên Minh và Lưu Minh cảm thấy hơi khó chịu. “Dương sư huynh có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ? Hay là muốn ta chỉ giáo vài chiêu, để biết thế nào là ‘vô dụng’ và ‘làm bẩn’?” Giọng chàng không cao, nhưng lại vang rõ ràng trong không gian Giảng Võ Đường, khiến cả vị trưởng lão trên bục giảng cũng phải ngừng lời, khẽ cau mày nhìn xuống.
Dương Thiên Minh nghe vậy thì mặt biến sắc, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận xen lẫn kinh ngạc. Hắn không ngờ Lâm Phong, kẻ mà hắn vẫn luôn coi thường là “phế vật” lại dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu như vậy. “Hừ, ngươi dám! Ta thấy ngươi chỉ là may mắn chút đỉnh, đừng tưởng bở!” Hắn hừ lạnh một tiếng, rồi bất ngờ vung chiếc quạt ngọc trong tay, một luồng kình phong vô hình mang theo linh khí cấp tốc lao về phía Lâm Phong, tưởng chừng như chỉ là một hành động vô tình phe phẩy quạt, nhưng thực chất lại chứa đựng ý đồ muốn hất văng Lâm Phong.
Luồng kình phong tuy không mạnh, nhưng nếu một đệ tử bình thường không kịp đề phòng, cũng sẽ bị đẩy lùi vài bước, mất mặt trước đám đông. Lâm Phong chỉ khẽ nhếch mép. Chàng không di chuyển thân hình, chỉ nhẹ nhàng xoay người một chút, tựa như một chiếc lá khô đón gió, thân pháp linh hoạt và mềm mại đến lạ thường. Luồng kình phong lướt qua bên cạnh chàng, hoàn toàn không chạm vào một sợi tóc nào, rồi tiêu tán vào không khí như chưa từng tồn tại. Toàn bộ quá trình diễn ra trong chớp mắt, nhanh đến nỗi nhiều người còn chưa kịp nhìn rõ.
Dương Thiên Minh và Lưu Minh sững sờ. Bọn họ không ngờ Lâm Phong lại có thể né tránh một cách nhẹ nhàng và tinh tế đến vậy. Nụ cười trên môi Dương Thiên Minh đông cứng lại, thay vào đó là vẻ bực tức xen lẫn kinh ngạc. Lâm Phong vẫn đứng đó, bình thản như không có chuyện gì xảy ra, ánh mắt như đang trêu ngươi. Khí chất của chàng, sự thay đổi trong chàng đã vượt xa mọi dự đoán của bọn họ, và điều đó càng khiến ngọn lửa đố kỵ trong lòng Dương Thiên Minh bùng cháy dữ dội.
***
Trước sự khiêu khích trắng trợn của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, Lâm Phong không trực tiếp ra tay, cũng không cần đến chiêu thức phức tạp. Chàng chỉ khẽ nhếch mép cười, ánh mắt ẩn chứa một sự sâu thẳm mà không ai trong Giảng Võ Đường có thể lý giải. Chàng không di chuyển, chỉ khẽ nhún vai, tựa như đang rũ bỏ một hạt bụi trên người. Nhưng chính trong khoảnh khắc đó, một luồng khí tức vô hình, mờ ảo như sương khói, mang theo sự cổ xưa huyền bí mà không ai nhận ra, khẽ dao động quanh Dương Thiên Minh. Luồng khí tức này không mang theo sát ý, không có bất kỳ dấu hiệu của linh lực bùng nổ, nhưng nó lại chứa đựng một áp lực vô hình, nặng nề đến khó tin. Đó là một phần nhỏ của sự lĩnh ngộ về những phù văn cổ đại, một sự vận dụng tinh tế của Huyễn Mặc Quyển mà Ẩn Giả Bạch Sơn đã truyền thụ, một loại năng lượng cổ xưa vượt ra ngoài phạm trù tu luyện thông thường.
Dương Thiên Minh đột nhiên cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nén lên vai mình, như thể có một ngọn núi vô hình đổ sụp xuống. Cả người hắn loạng choạng, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã ngửa ra sau. Chiếc quạt ngọc trên tay hắn cũng run rẩy, thiếu chút nữa đã rơi xuống đất. Hắn cố gắng giữ thăng bằng, nhưng gương mặt đã đỏ gay vì tức giận và xấu hổ. Trước mặt bao nhiêu đệ tử, hắn đường đường là một thiên tài của đại gia tộc, lại bị một tên “phế vật” làm cho mất mặt như vậy, bộ dạng vô cùng lúng túng.
Lưu Minh đứng bên cạnh, định xông lên phụ họa, nhưng đột nhiên cảm thấy một luồng hàn khí vô hình chạy dọc sống lưng, lạnh buốt đến tận xương tủy. Hắn rùng mình một cái, bước chân đang tiến lên bỗng khựng lại, rồi không tự chủ được mà lùi lại vài bước. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Phong đầy vẻ sợ hãi xen lẫn hoài nghi. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy một cảm giác nguy hiểm tột độ đang bao trùm lấy Lâm Phong, khiến hắn không dám manh động.
Trần Hạo, Tiểu Cường và Lý Mị Nhi chứng kiến cảnh tượng này, tất cả đều ngạc nhiên đến tột độ. Trần Hạo thì sững sờ, rồi trên gương mặt cương nghị của hắn hiện lên vẻ tự hào khó tả. Tiểu Cường thì há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thán phục. Lý Mị Nhi thì che miệng, đôi mắt long lanh đầy vẻ hiếu kỳ, như thể đang chứng kiến một điều kỳ diệu.
Trên bục giảng, vị trưởng lão cau mày, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông. Giám Sát Trưởng, một người đàn ông trung niên với gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén và mặc đạo bào đen, cũng đã xuất hiện. Ông ta đứng đó, quan sát toàn bộ sự việc, nhưng cũng không thể giải thích được hiện tượng vừa xảy ra. Các Thủ Vệ, mặc giáp trụ, cầm trường thương, đứng cạnh Giám Sát Trưởng, vẻ mặt cảnh giác nhưng cũng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt quét qua Dương Thiên Minh đang tái mét mặt mày. Chàng chậm rãi cất lời, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt lại đầy thâm ý, như thể đang nói ra một chân lý vĩ đại: “Võ đạo không chỉ là sức mạnh bên ngoài, mà còn là sự hiểu biết về thiên địa, về những quy tắc vận hành mà có lẽ Dương sư huynh chưa bao giờ để tâm.”
Dương Thiên Minh nghe vậy, mặt đỏ gay vì tức giận và xấu hổ, gầm lên: “Ngươi… ngươi dùng tà thuật gì?! Đê tiện!” Hắn cố gắng đứng thẳng người, nhưng hai chân vẫn hơi run rẩy, cảm giác áp lực vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Lưu Minh, mặt tái mét, vội vàng xua tay: “Ta… ta không tin! Chắc chắn là ngẫu nhiên!” Hắn lùi thêm một bước, vẫn cảm thấy luồng hàn khí vô hình đang ám ảnh.
Trần Hạo cười rạng rỡ, trong lòng dâng lên niềm tự hào khôn tả: “Lâm Phong huynh thật lợi hại!” Hắn biết, Lâm Phong không phải kẻ tầm thường, nhưng màn trình diễn vừa rồi đã vượt xa mọi dự đoán của hắn.
Giám Sát Trưởng nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Ông ta không phát hiện ra bất kỳ dao động linh lực nào từ Lâm Phong, nhưng sự việc Dương Thiên Minh loạng choạng là có thật. “Chuyện gì vậy? Lâm Phong, ngươi vừa làm gì?” Giọng ông ta trầm ổn, mang theo uy áp của một người quản lý quy củ tông môn.
Lâm Phong cười nhẹ, lắc đầu, bộ dạng vô cùng vô tội: “Đệ tử chỉ đứng yên thôi, có lẽ Dương sư huynh luyện công quá sức nên không vững chăng? Dù sao, Giảng Võ Đường là nơi tu luyện, không nên có những hành động thiếu suy nghĩ, mất mặt tông môn.” Chàng nói xong, khẽ cúi đầu chào Giám Sát Trưởng, rồi bình thản quay người rời đi, bước chân ung dung như không có chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt Dương Thiên Minh tràn ngập oán độc, hắn nghiến răng ken két nhìn theo bóng lưng Lâm Phong. Sự bẽ mặt này, hắn sẽ không bao giờ quên. Lưu Minh vẫn còn run rẩy, ánh mắt dõi theo Lâm Phong đầy vẻ sợ hãi và tức giận.
Giám Sát Trưởng nhìn Lâm Phong rời đi, rồi lại nhìn Dương Thiên Minh đang đỏ mặt tía tai. Ông ta không thể tìm ra lý do để trách phạt Lâm Phong, bởi vì xét về mặt biểu hiện bên ngoài, Lâm Phong quả thực không làm gì cả. Nhưng trong lòng ông ta lại dấy lên một sự tò mò sâu sắc về thiếu niên này. "Khí chất của hắn, có vẻ đã thay đổi rất nhiều sau chuyến đi."
Lâm Phong bước ra khỏi Giảng Võ Đường, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo từ phía sau truyền đến, biết rằng Dương Thiên Minh và Lưu Minh sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng. Nhưng chàng không bận tâm. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Con đường tu tiên vốn dĩ đã đầy rẫy chông gai, sao có thể tránh khỏi những tiểu nhân và sự đố kỵ? Chàng đã từng đối mặt với hiểm nguy sinh tử, với ma khí cổ xưa, với cả những bí mật liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Những trò vặt vãnh này, đối với chàng, chỉ là một gia vị nhỏ trên hành trình vĩ đại.
Chàng ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, trong lòng dấy lên một cảm giác mạnh mẽ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng đã sẵn sàng cho mọi thử thách sắp tới, cho những âm mưu thâm độc hơn, cho những cuộc đối đầu trực diện hơn. Bởi vì, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!