Lâm Phong bước ra khỏi Giảng Võ Đường, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo từ phía sau truyền đến, biết rằng Dương Thiên Minh và Lưu Minh sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng. Nhưng chàng không bận tâm. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Con đường tu tiên vốn dĩ đã đầy rẫy chông gai, sao có thể tránh khỏi những tiểu nhân và sự đố kỵ? Chàng đã từng đối mặt với hiểm nguy sinh tử, với ma khí cổ xưa, với cả những bí mật liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Những trò vặt vãnh này, đối với chàng, chỉ là một gia vị nhỏ trên hành trình vĩ đại.
Chàng ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, trong lòng dấy lên một cảm giác mạnh mẽ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng đã sẵn sàng cho mọi thử thách sắp tới, cho những âm mưu thâm độc hơn, cho những cuộc đối đầu trực diện hơn. Bởi vì, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Giảng Võ Đường, rải những vệt sáng vàng óng lên nền đá xanh cổ kính. Không khí trong sảnh đường rộng lớn không còn nặng nề như hôm qua, thay vào đó là mùi gỗ lâu năm thoang thoảng quyện với hương mực và giấy, cùng với chút hương thảo dược thoảng nhẹ từ phía Tháp Luyện Đan cách đó không xa. Các đệ tử đã tề tựu đông đủ, tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần khi một vị trưởng lão bắt đầu giảng giải về các công pháp cơ bản. Tuy nhiên, dù vị trưởng lão đang thao thao bất tuyệt, tâm trí của nhiều người vẫn không thể dứt khỏi sự kiện chấn động ngày hôm trước.
Lâm Phong ngồi ở một góc khuất, bên cạnh là Trần Hạo vạm vỡ và Tiểu Cường nhỏ con, bầu bĩnh. Chàng vẫn khoác lên mình chiếc trường bào màu xanh sẫm quen thuộc, dáng người cân đối, thanh tú. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng lúc này ánh lên vẻ điềm tĩnh, đôi môi vẫn giữ nụ cười nửa miệng tinh quái, như thể mọi chuyện xảy ra đều nằm trong dự liệu. Trần Hạo ngồi thẳng lưng, ánh mắt cương nghị của hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Phong, trong lòng vẫn còn ngập tràn sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng. Hắn biết Lâm Phong không phải người dễ bị bắt nạt, nhưng Dương Thiên Minh và Lưu Minh chắc chắn sẽ không bỏ qua. Tiểu Cường thì không thể che giấu sự phấn khích, đôi mắt tròn xoe sáng rỡ cứ chốc chốc lại nhìn về phía Lâm Phong, thầm thì: "Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại!"
Đúng lúc đó, cánh cửa Giảng Võ Đường khẽ mở, hai bóng người bước vào, lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Đó chính là Dương Thiên Minh và Lưu Minh. Dương Thiên Minh vẫn giữ vẻ ngoài tuấn tú, khí chất cao ngạo, nhưng khuôn mặt y lại hơi tái, đôi mắt ẩn chứa sự tức tối và căm hờn. Y mặc áo gấm lụa là, trên tay vẫn cầm cây quạt ngọc quen thuộc, nhưng lần này y không phe phẩy nó một cách ung dung như thường lệ. Lưu Minh đi phía sau, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, thân hình gầy gò của hắn càng khiến hắn trông có vẻ lén lút hơn. Cả hai đảo mắt tìm kiếm, và khi tầm mắt chạm vào Lâm Phong, một tia lửa giận bùng lên trong đáy mắt Dương Thiên Minh.
Chúng bước thẳng về phía Lâm Phong, không hề che giấu sự khiêu khích. Giảng đường vốn đang yên tĩnh bỗng trở nên căng thẳng. Vị trưởng lão trên bục giảng khẽ nhíu mày, nhưng ông ta không nói gì, chỉ tiếp tục bài giảng, như thể đã quá quen với những màn kịch của các đệ tử.
Dương Thiên Minh dừng lại trước mặt Lâm Phong, nở một nụ cười mỉa mai, giọng điệu cao ngạo và đầy vẻ châm chọc: "Ồ, đây chẳng phải là Lâm sư đệ tài giỏi, người đã khiến cả tông môn xôn xao sao? Nghe nói vừa rồi lại lĩnh ngộ được 'thần thông' gì đó, khiến Dương mỗ đây không khỏi kinh ngạc. Không biết có dám thử sức với 'một câu hỏi nhỏ' về Cổ Ngữ của ta không?" Y cố tình nhấn mạnh từ "thần thông" và "một câu hỏi nhỏ", ý muốn hạ thấp Lâm Phong.
Lưu Minh đứng bên cạnh, cười hì hì, cố ý phụ họa: "Đúng vậy, sư huynh Dương nói chí phải. Kẻ mạnh không chỉ ở sức mạnh mà còn ở trí tuệ nữa chứ! Nếu không giải đáp được, e là chỉ là hữu dũng vô mưu thôi." Ánh mắt hắn tràn đầy sự đố kỵ và khinh thường, như thể Lâm Phong chỉ là một kẻ may mắn.
Trần Hạo nghe vậy, lập tức cau mày, nắm chặt tay, gầm nhẹ: "Thiên Minh, ngươi đừng có quá đáng!" Hắn định đứng dậy, nhưng Lâm Phong đã khẽ đặt tay lên vai hắn, ra hiệu bình tĩnh.
Lâm Phong vẫn ngồi yên, không hề nao núng trước sự khiêu khích trắng trợn của hai kẻ kia. Chàng khẽ cười nhẹ, ánh mắt bình tĩnh như nước hồ thu không gợn sóng. "Dương sư huynh có điều muốn chỉ giáo, Lâm Phong xin lắng nghe." Chàng đáp lại một cách khiêm tốn, nhưng mỗi lời nói lại toát lên một sự tự tin ngầm, không thể lay chuyển. "Chỉ e kiến thức nông cạn, không thể làm hài lòng sư huynh."
Câu nói này của Lâm Phong khiến Dương Thiên Minh càng thêm tức tối. Y cho rằng Lâm Phong đang giễu cợt y, nhưng lại không thể tìm ra lý do để phản bác. Y hừ lạnh một tiếng, đôi mắt sắc bén quét qua Lâm Phong, sau đó y chậm rãi mở quạt ngọc, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng giọng nói lại lộ rõ vẻ cay độc: "Ngươi đã nói vậy thì Lâm mỗ đây sẽ không khách khí." Y dừng một chút, quan sát phản ứng của Lâm Phong, nhưng chỉ nhận lại được sự điềm tĩnh khó hiểu. "Vậy xin hỏi Lâm sư đệ, ý nghĩa sâu xa của 'Phù Văn Hư Không Diệt Thế' trong Thần Ma Kỷ Nguyên là gì? Nghe nói loại phù văn này từng xuất hiện trong một trận pháp cổ xưa, có khả năng phong ấn cả một thiên địa, nhưng lại ít được ghi chép." Dương Thiên Minh nói xong, nhếch mép cười đắc thắng. Y đã tìm hiểu câu hỏi này rất kỹ, đây là một phù văn cực kỳ cổ xưa, ít ai biết đến, lại liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến huyền thoại, chắc chắn sẽ làm khó được Lâm Phong. Y tin rằng Lâm Phong chỉ là may mắn hoặc dùng tà thuật mà thôi, không thể nào có kiến thức uyên thâm như vậy.
Các đệ tử xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. "Phù Văn Hư Không Diệt Thế? Đó là phù văn gì vậy?" "Nghe có vẻ ghê gớm lắm, lại còn liên quan đến Thần Ma Kỷ Nguyên nữa." "Dương sư huynh ra đề khó quá rồi."
Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng khẽ nhắm mắt, như thể đang suy nghĩ, hoặc đang lục lọi trong kho tàng kiến thức vô tận của mình. Thực chất, trong đầu chàng, Huyễn Mặc Quyển đang khẽ rung động, những phù văn cổ xưa mà Ẩn Giả Bạch Sơn đã chỉ điểm hiện lên rõ ràng. Phù Văn Hư Không Diệt Thế quả thực là một phù văn cực kỳ phức tạp, không chỉ đòi hỏi kiến thức về Cổ Ngữ mà còn cả sự hiểu biết sâu sắc về không gian pháp tắc và lực lượng hủy diệt. Huyễn Mặc Quyển đã cung cấp cho chàng không chỉ ý nghĩa bề mặt mà còn cả nguyên lý vận hành, nguồn gốc, và thậm chí là những trận chiến mà phù văn này từng được sử dụng.
Sau vài nhịp thở, Lâm Phong chậm rãi mở mắt. Nụ cười nửa miệng của chàng lúc này không còn vẻ tinh quái mà thay vào đó là một sự thâm thúy khó lường. "Phù Văn Hư Không Diệt Thế," chàng lặp lại, giọng điệu trầm ổn, từ tốn, "là một trong ba mươi sáu phù văn tối thượng của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, do Thần Tôn Hư Không sáng tạo ra. Bề ngoài, nó mang ý nghĩa của sự hủy diệt không gian, nhưng sâu xa hơn, nó đại diện cho sự biến đổi từ Hư Vô sang Hữu Hạn, và ngược lại. Nó không chỉ đơn thuần là phá hủy, mà còn là kiến tạo lại. Cấu trúc của phù văn này phức tạp ở chỗ nó kết hợp ba yếu tố chính: 'Không' (Hư Vô), 'Diệt' (Hủy Diệt), và 'Sinh' (Kiến Tạo). Yếu tố 'Không' tạo ra một trường năng lượng vô định, 'Diệt' kích hoạt sự phân rã của cấu trúc vật chất, và 'Sinh' lại dùng chính năng lượng phân rã đó để tái cấu trúc không gian theo một trật tự mới. Một trận pháp cổ xưa ở Vực Sâu Hỗn Độn từng sử dụng nó không phải để phong ấn, mà là để 'chuyển đổi' một vùng không gian rộng lớn thành một khu vực hoàn toàn mới, đầy rẫy năng lượng hỗn loạn, nhằm ngăn chặn sự xâm nhập của Ma tộc Huyết Ảnh."
Lời giải thích của Lâm Phong không chỉ dừng lại ở ý nghĩa, mà còn đi sâu vào nguyên lý, cấu trúc, và thậm chí cả lịch sử ứng dụng của phù văn, liên hệ trực tiếp đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và Ma tộc Huyết Ảnh, những điều mà ngay cả các trưởng lão cũng hiếm khi nhắc đến. Mỗi từ ngữ chàng nói ra đều chuẩn xác, mạch lạc, như thể chàng đã tận mắt chứng kiến những sự kiện đó.
Dương Thiên Minh đứng chết lặng, cây quạt ngọc trên tay y suýt rơi xuống. Khuôn mặt tuấn tú của y từ từ tái mét, ánh mắt ngập tràn sự hoài nghi, kinh ngạc, và cuối cùng là sự bẽ bàng tột độ. Y đã nghĩ rằng mình sẽ làm khó được Lâm Phong, nhưng không ngờ lại bị Lâm Phong "dạy" lại một bài học về thứ mà y nghĩ là sở trường của mình. Y đã từng nghe loáng thoáng về những điều này từ một vị trưởng lão cao tuổi, nhưng không thể ngờ Lâm Phong lại có thể nói ra một cách rành mạch và chi tiết đến vậy.
Lưu Minh đứng bên cạnh cũng không kém phần sốc. Gương mặt ti tiện của hắn trắng bệch, đôi mắt láo liên nhìn từ Lâm Phong sang Dương Thiên Minh, rồi lại nhìn những đệ tử xung quanh. Hắn không hiểu rõ những gì Lâm Phong nói, nhưng hắn cảm nhận được sự uyên bác trong từng lời, và quan trọng hơn, hắn thấy rõ vẻ mặt thất bại của Dương Thiên Minh.
Các đệ tử khác trong Giảng Võ Đường, ban đầu còn xì xào bàn tán, giờ đây đã im phăng phắc. Tất cả đều nhìn Lâm Phong với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn thán phục. Một số người thậm chí còn lấy giấy bút ra ghi chép lại những lời giải thích của Lâm Phong, như thể đó là một bí kíp vô giá. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng thở dốc nhẹ của một vài đệ tử, và cả tiếng tim đập dồn dập của những người chứng kiến, tất cả hòa quyện vào một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trần Hạo cười rạng rỡ, trong lòng dâng lên niềm tự hào khôn tả. Hắn biết Lâm Phong không phải kẻ tầm thường, nhưng màn trình diễn vừa rồi đã vượt xa mọi dự đoán của hắn. "Lâm Phong huynh thật lợi hại!" Hắn thầm nghĩ, gương mặt cương nghị hiện rõ vẻ ngưỡng mộ. Tiểu Cường thì há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe sáng rỡ đầy vẻ thán phục, như thể đang chứng kiến một vị tiên nhân hạ phàm.
Lâm Phong thấy Dương Thiên Minh cứng họng, chàng khẽ nhún vai, nụ cười nửa miệng lại trở về vẻ tinh quái. "Kiến thức nông cạn, không biết có làm hài lòng Dương sư huynh không?" Chàng hỏi lại, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng lại ẩn chứa một chút trêu chọc.
Dương Thiên Minh bị Lâm Phong hỏi ngược lại, mặt đỏ gay vì tức giận và xấu hổ, y chỉ có thể gầm lên: "Ngươi... ngươi chỉ là đọc vẹt! Chắc chắn là ở đâu đó có ghi chép, ngươi chỉ học thuộc lòng thôi!" Y không thể chấp nhận rằng một phàm nhân như Lâm Phong lại có thể có kiến thức hơn y.
Lưu Minh vội vàng kéo tay Dương Thiên Minh, thì thầm: "Sư huynh, chúng ta đi thôi. Giảng đường không phải nơi để tranh cãi." Hắn cảm thấy áp lực từ những ánh mắt xung quanh đang dồn về phía mình và Dương Thiên Minh.
Dương Thiên Minh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt tràn ngập oán độc quét qua Lâm Phong, rồi quay lưng bước đi, Lưu Minh vội vàng đi theo sau, vẻ mặt ti tiện cúi gằm xuống. Vị trưởng lão trên bục giảng, từ nãy đến giờ vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, lúc này khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng lưng Dương Thiên Minh, rồi lại dừng lại trên Lâm Phong, trong đó ẩn chứa một tia tán thưởng khó tả.
Lâm Phong vẫn bình thản ngồi đó, như thể mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là một màn kịch nhỏ. Chàng biết, Dương Thiên Minh và Lưu Minh sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến ngầm trong Thanh Vân Tông. Nhưng chàng không sợ, bởi vì Huyễn Mặc Quyển, và những gì chàng đã lĩnh ngộ từ Ẩn Giả Bạch Sơn, đã cho chàng một sự tự tin tuyệt đối.
***
Buổi chiều tà, khi vầng dương bắt đầu lặn xuống phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lâm Phong rời khỏi Giảng Võ Đường. Chàng không về phòng mà rảo bước đến một khu vườn thảo dược nhỏ nằm khuất sau Tháp Luyện Đan. Khu vườn này yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng gió nhẹ rì rào qua những tán cây cổ thụ và tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi cỏ. Hương thơm dịu nhẹ của các loại linh thảo hòa quyện vào không khí mát mẻ, mang lại một cảm giác thư thái đến lạ. Ánh hoàng hôn đổ dài trên những lối đi lát đá, tạo nên một khung cảnh thơ mộng, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng ở Giảng Võ Đường ban sáng.
Lâm Phong đi dạo một mình, đôi bàn tay chắp sau lưng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Chàng đang ngẫm nghĩ về những gì đã xảy ra. Màn thể hiện kiến thức về Cổ Ngữ và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đã vượt quá sự mong đợi của chàng. Chàng không chỉ khiến Dương Thiên Minh bẽ mặt, mà còn thu hút sự chú ý của nhiều đệ tử khác, thậm chí cả vị trưởng lão khó tính trên bục giảng cũng phải ngầm gật đầu. Điều này vừa là cơ hội, vừa là thách thức. Cơ hội để củng cố vị thế, nhưng cũng là thách thức vì "cây cao gió lớn", chắc chắn sẽ có nhiều rắc rối hơn tìm đến chàng.
Chàng khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng lại hiện lên. Đối với Lâm Phong, con đường tu tiên vốn dĩ đã là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, không chỉ với thiên địa, yêu ma, mà còn với chính bản thân và những kẻ đố kỵ. Điều quan trọng là phải giữ vững tâm đạo, không để ngoại vật làm lung lay ý chí. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng thì thầm, câu nói này đã trở thành kim chỉ nam cho hành trình của chàng.
Đang lúc chìm đắm trong suy tư, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau, khiến Lâm Phong khẽ giật mình. "Tiểu tử ngươi, không tệ."
Lâm Phong quay người lại, thấy Giám Sát Trưởng đang đứng cách đó không xa. Vị Giám Sát Trưởng vẫn mặc đạo bào đen, gương mặt nghiêm nghị với đôi mắt sắc bén, nhưng ánh mắt ông ta nhìn Lâm Phong lúc này lại không còn vẻ dò xét gay gắt như hôm qua, mà thay vào đó là một sự phức tạp khó tả, vừa có tán thưởng, vừa có chút lo lắng tiềm ẩn. Ông ta vừa đi ra từ một con đường nhỏ ẩn mình sau hàng cây trúc xanh biếc, bước chân nhẹ nhàng đến mức Lâm Phong cũng không hề hay biết.
Lâm Phong vội vàng thi lễ, cung kính nói: "Đệ tử Lâm Phong bái kiến Giám Sát Trưởng."
Giám Sát Trưởng gật đầu nhẹ, tiến lại gần Lâm Phong hơn một chút. "Trí tuệ và sự bình tĩnh của ngươi vượt xa những đệ tử cùng lứa. Ngay cả ta cũng không ngờ ngươi lại có kiến thức sâu rộng đến vậy về Cổ Ngữ và Thần Ma Kỷ Nguyên. Những lời giải thích của ngươi về Phù Văn Hư Không Diệt Thế, ngay cả một số trưởng lão cũng chưa chắc đã nắm rõ." Giọng ông ta trầm ấm, không giấu được vẻ thán phục.
Lâm Phong khẽ cúi đầu, vẫn giữ vẻ khiêm tốn. Chàng biết mình không thể tiết lộ về Huyễn Mặc Quyển và Ẩn Giả Bạch Sơn, đó là bí mật lớn nhất của chàng. "Đa tạ Giám Sát Trưởng đã quá khen. Lâm Phong chỉ là may mắn được đọc vài quyển cổ tịch, lại tình cờ lĩnh ngộ được chút ít. Có lẽ do đệ tử có duyên với các văn tự cổ xưa mà thôi."
Giám Sát Trưởng nhìn Lâm Phong một cách chăm chú, như muốn nhìn thấu tâm can chàng. Ông ta không tin hoàn toàn vào lời giải thích "may mắn" của Lâm Phong, nhưng cũng không thể ép buộc chàng nói ra. Ông ta đã thấy quá nhiều thiên tài với những bí mật riêng. "May mắn cũng là một loại thực lực," ông ta chậm rãi nói, "nhưng ngươi nên biết, cây cao gió lớn. Trong tông môn, không phải ai cũng có tấm lòng rộng lượng. Sự xuất chúng của ngươi sẽ khiến nhiều người đố kỵ. Cần cẩn trọng, đừng để bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu." Lời cảnh báo của Giám Sát Trưởng không chỉ là một lời khuyên đơn thuần, mà còn ẩn chứa một sự thật phũ phàng về những âm mưu và tranh giành quyền lực trong các môn phái tu tiên. Ông ta ám chỉ đến Dương Thiên Minh và Lưu Minh, và có lẽ cả những thế lực lớn hơn mà Lâm Phong chưa biết.
Lâm Phong lắng nghe từng lời của Giám Sát Trưởng, trong lòng dấy lên sự tôn kính. Vị Giám Sát Trưởng này tuy nghiêm nghị, nhưng lại có một tấm lòng công tâm và quan tâm đến các đệ tử. "Đệ tử xin ghi nhớ lời chỉ dạy của Giám Sát Trưởng."
Giám Sát Trưởng gật đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong một cái thật sâu. Ông ta có linh cảm rằng thiếu niên này sẽ không tầm thường, và con đường phía trước của chàng sẽ đầy rẫy sóng gió. "Tự bảo trọng." Nói rồi, ông ta xoay người, bước đi trên con đường nhỏ, bóng dáng dần khuất sau rặng trúc xanh mướt.
Lâm Phong đứng lặng giữa khu vườn, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trăng non bắt đầu ló dạng trên nền trời xanh thẫm, rắc ánh bạc yếu ớt lên vạn vật. Lời nói của Giám Sát Trưởng cứ văng vẳng bên tai chàng. "Cây cao gió lớn." Chàng hiểu rõ ý nghĩa của câu nói đó. Màn thể hiện hôm nay có thể giúp chàng tạm thời thoát khỏi sự khiêu khích, nhưng nó cũng đã gieo mầm cho những mối họa lớn hơn. Đặc biệt là từ Dương Thiên Minh và Lưu Minh, hai kẻ sẽ không bao giờ cam tâm chịu thua.
Chàng ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh Tháp Luyện Đan. Nhiệm vụ tông môn sắp tới, có lẽ sẽ không đơn giản như chàng nghĩ. Nhưng Lâm Phong không hề sợ hãi. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Chàng đã đi đến đây, đã trải qua vô số hiểm nguy. Những thử thách sắp tới, chàng sẽ đối mặt với nó bằng trí tuệ và sức mạnh của mình. Bởi vì, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
***
Đêm đã khuya, ánh trăng bạc xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, rọi xuống căn phòng của Dương Thiên Minh, tạo nên những vệt sáng lờ mờ. Căn phòng rộng lớn, trang trí xa hoa với những đồ vật quý giá, nhưng lúc này lại tràn ngập một bầu không khí u ám, nặng nề. Dương Thiên Minh đang ngồi trên ghế bành, khuôn mặt tuấn tú giờ đây vặn vẹo vì tức giận và tủi hổ. Y đưa tay bóp trán, cố gắng xoa dịu cơn đau đầu đang hành hạ. Cơn bẽ mặt ở Giảng Võ Đường ban sáng vẫn ám ảnh y như một cơn ác mộng. Một phàm nhân, một kẻ đến từ thế tục, lại dám khiến y, Dương Thiên Minh, đệ tử hạt giống của một gia tộc lớn, phải chịu nhục nhã trước mặt bao người. Y nghiến răng ken két, từng thớ thịt trên mặt co giật.
"Cái tên Lâm Phong chết tiệt đó!" Dương Thiên Minh đập mạnh bàn, tiếng va chạm khô khốc vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. "Dám khiến ta mất mặt trước bao người! Một kẻ phàm nhân mà dám... dám...!" Y không thể tìm ra từ ngữ nào để diễn tả hết sự căm hờn và phẫn nộ trong lòng. Cây quạt ngọc trên bàn rung lên bần bật vì chấn động.
Lưu Minh ngồi đối diện, dáng người gầy gò của hắn co rúm lại một chút khi Dương Thiên Minh đập bàn. Hắn vẫn giữ vẻ mặt thư sinh, nhưng ánh mắt thì láo liên, đầy vẻ gian xảo. Hắn đã theo Dương Thiên Minh từ lâu, hiểu rõ tính tình của y. Đây là lúc cần phải xoa dịu và kích động.
"Sư huynh đừng nóng," Lưu Minh vội vàng nói, giọng điệu nịnh bợ, "Hắn ta chỉ là may mắn thôi. Có lẽ Lâm Phong đã học thuộc lòng vài quyển cổ tịch nào đó mà thôi. Ai mà biết được hắn có bí mật gì." Hắn cố gắng hạ thấp giá trị của Lâm Phong, nhưng trong thâm tâm, hắn cũng cảm thấy rùng mình khi nhớ lại những lời giải thích uyên bác của Lâm Phong ban sáng. "Nhưng lần này, chúng ta phải khiến hắn không ngóc đầu lên được! Sư huynh Dương là người tài giỏi, không thể để một kẻ phàm nhân như hắn lộng hành."
Dương Thiên Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại cơn giận dữ đang bùng cháy trong lòng. Ánh mắt y lóe lên sự tàn nhẫn khi nhìn Lưu Minh. "Ngươi có kế gì không? Ta muốn hắn phải hối hận vì đã dám đối đầu với ta! Hắn phải biết thế nào là địa ngục!"
Lưu Minh thấy Dương Thiên Minh đã lắng nghe, trong lòng hắn thầm đắc ý. Hắn nở một nụ cười gian xảo, ánh mắt ti tiện lóe lên dưới ánh trăng. "Thưa sư huynh, đệ tử đã có một ý kiến." Hắn khẽ khàng nói, giọng điệu hạ thấp, nhưng đầy vẻ hiểm độc. "Thanh Vân Tông sắp có đợt nhiệm vụ săn yêu thú ở Cấm Địa Vạn Yêu. Đó là một khu vực nguy hiểm, đầy rẫy yêu thú hung tợn và cả những cấm địa cổ xưa chưa được khám phá. Rất nhiều đệ tử đã mất mạng ở đó."
Dương Thiên Minh nheo mắt, ánh mắt chăm chú nhìn Lưu Minh. "Ngươi muốn nói gì?"
"Chúng ta có thể... tìm cách gài bẫy hắn, hoặc vu oan cho hắn trong nhiệm vụ đó. Rồi đẩy hắn vào chỗ chết." Lưu Minh nói ra từng chữ, như rót mật vào tai Dương Thiên Minh. "Cấm Địa Vạn Yêu là nơi lý tưởng. Nơi đó hỗn loạn, không có ai giám sát chặt chẽ. Chỉ cần một chút sơ suất, một con yêu thú cấp cao, hoặc một trận pháp cổ xưa bị kích hoạt, Lâm Phong sẽ không còn đường sống. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng có thể đổ lỗi cho sự hiểm nguy của Cấm Địa, hoặc vu khống hắn đã vi phạm quy tắc tông môn." Hắn càng nói càng hăng, ánh mắt sáng rực lên vì sự độc ác. "Rồi sau đó, mọi công lao sẽ thuộc về sư huynh Dương, danh tiếng của sư huynh sẽ càng thêm rạng rỡ!"
Dương Thiên Minh lắng nghe, khóe môi từ từ nhếch lên thành một nụ cười lạnh. Nụ cười đó không hề có chút vui vẻ nào, mà chỉ tràn ngập sự khát máu và tàn độc. "Một ý hay." Y vỗ tay nhẹ, "Cấm Địa Vạn Yêu... đúng là một nơi tuyệt vời để chôn vùi một phàm nhân." Y đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm thăm thẳm. "Phàm nhân thì mãi mãi là phàm nhân. Hắn ta sẽ biết thế nào là địa ngục, khi phải đối mặt với nguy hiểm thực sự... Hắn sẽ phải hối hận vì đã dám ngẩng đầu trước ta."
Lưu Minh cũng đứng dậy, đi đến bên cạnh Dương Thiên Minh. "Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Đệ tử có thể tìm vài đệ tử khác không hài lòng với Lâm Phong, hoặc những kẻ tham lam muốn tranh giành tài nguyên. Chúng ta cũng có thể chuẩn bị vài loại độc dược, hoặc bùa chú, để đảm bảo kế hoạch không có sai sót."
Dương Thiên Minh gật đầu, ánh mắt lóe lên sự đồng tình. Y bắt đầu bàn bạc chi tiết với Lưu Minh về cách lợi dụng nhiệm vụ tông môn sắp tới để hãm hại Lâm Phong. Từ việc tìm kiếm đồng minh, đến việc chuẩn bị các vật phẩm đặc biệt để tăng cường hiệu quả cho kế hoạch của mình. Tiếng côn trùng rỉ rả ngoài cửa sổ dường như cũng bị át đi bởi những âm mưu thâm độc đang được dệt nên trong căn phòng này.
Màn đêm càng lúc càng sâu, ánh trăng vẫn chiếu rọi, nhưng không thể xua tan đi sự u ám và hiểm ác đang bao trùm lấy hai kẻ đang âm mưu. Chúng không biết rằng, Lâm Phong, kẻ mà chúng muốn hãm hại, đã từng đối mặt với Ma tộc Huyết Ảnh và những bí mật cổ xưa của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Đối với chàng, những trò vặt vãnh này chỉ càng tôi luyện thêm ý chí.
Một trận chiến ngầm, không chỉ về tu vi mà còn về trí tuệ và tâm địa, đã chính thức bắt đầu trong lòng Thanh Vân Tông. Lâm Phong, với Huyễn Mặc Chi Đạo trong tay, sẽ đối mặt với tất cả.