Màn đêm buông xuống Thanh Vân Tông, trải một tấm chăn đen huyền ảo lên những đỉnh núi hùng vĩ và những mái ngói cong vút của các điện các. Ánh trăng vằng vặc như một viên ngọc bích treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, rọi xuống những tia sáng bạc yếu ớt qua khung cửa sổ phòng tu luyện của Lâm Phong. Không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó vọng lại, cùng với tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua những rặng trúc xanh rì.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên bồ đoàn mềm mại, mắt khép hờ, toàn thân chìm trong trạng thái nhập định. Linh khí trong cơ thể chàng vận chuyển chậm rãi, đều đặn theo từng nhịp thở. Nhưng tâm trí chàng lúc này lại không hoàn toàn bình yên. Lời cảnh báo của Giám Sát Trưởng về "cây cao gió lớn" vẫn văng vẳng bên tai, cùng với hình ảnh ánh mắt đầy thù hận, tàn độc của Dương Thiên Minh hiện rõ mồn một trong tâm trí. Chàng không khỏi khẽ cau mày.
“Xem ra, ta đã quá coi thường lòng đố kỵ của người đời,” Lâm Phong tự nhủ thầm, một tia chua chát thoáng qua trong lòng. “Sức mạnh là cần thiết, nhưng có lẽ, sự hiểu biết về thế sự và bản chất con người còn quan trọng hơn nhiều.” Huyễn Mặc Quyển trong thức hải chàng, nơi thường ngày vẫn im lìm như một dòng sông sâu, bỗng khẽ rung động. Một luồng khí tức cổ xưa, huyền ảo lan tỏa, như đang mách bảo chàng điều gì đó, một lời nhắc nhở về những bí ẩn chưa được khai phá, về con đường chàng đang đi và những gì chàng cần tìm kiếm. Cảm giác này không phải lần đầu tiên, nhưng đêm nay nó lại rõ ràng đến lạ. Nó không phải sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tu luyện, mà là một sự gợi ý, một tiếng gọi vô hình từ sâu thẳm bản nguyên của chàng.
Ánh mắt Lâm Phong từ từ mở ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ kiên định đến khó tin, giờ đây mang theo một vẻ trầm tư khó tả. Chàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang vẽ nên những bóng cây lung linh trên nền đất. Thanh Vân Tông, tưởng chừng là chốn thanh tịnh tu luyện, lại ẩn chứa những sóng gió ngầm mà một kẻ phàm nhân nghịch thiên như chàng phải đối mặt. Không chỉ có Dương Thiên Minh và Lưu Minh, mà còn có vô số những kẻ khác, những thế lực khác, chờ chực để cản bước chàng.
“Chỉ mạnh lên thôi chưa đủ,” Lâm Phong lặp lại lời tự nhủ, lần này giọng chàng khẽ khàng, như nói với chính mình, nhưng lại mang một sự kiên quyết lạ thường. “Cần phải hiểu rõ hơn về những bí mật này, đặc biệt là Huyễn Mặc Quyển.” Chàng cảm thấy có một sự liên kết sâu sắc giữa bản thân mình, Huyễn Mặc Quyển và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến mà Ẩn Giả Bạch Sơn đã từng đề cập. Những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí chàng, từ những hình ảnh mơ hồ về Huyết Ảnh Ma tộc, đến những phù văn cổ xưa khắc ghi trên Huyễn Mặc Quyển, tất cả đều tạo nên một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn mà chàng cần phải giải mã.
Chàng nhớ lại những lời mình đã dùng để đối đáp với Dương Thiên Minh ở Giảng Võ Đường. Những kiến thức đó, không phải là do chàng tự mình tích lũy, mà là một phần ký ức, một phần thông tin được Huyễn Mặc Quyển "tiết lộ" một cách vô thức. Điều này càng khẳng định rằng Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một kho tàng tri thức khổng lồ, một vật phẩm liên quan mật thiết đến những sự kiện trọng đại trong lịch sử tu tiên. Chàng cần phải chủ động tìm hiểu, chứ không thể chỉ chờ đợi nó tự hiện ra.
Lâm Phong đứng dậy, thân hình cao ráo, dáng người cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Trang phục trường bào màu xanh sẫm của tông môn khẽ bay phấp phới trong làn gió nhẹ. Đôi mắt chàng kiên định hướng về phía Tây, nơi tọa lạc Thư Các cổ kính của Thanh Vân Tông. Nơi đó, chàng tin rằng, có thể chứa đựng những mảnh ghép còn thiếu, những lời giải đáp cho những câu hỏi đang cuộn xoáy trong lòng chàng. Mùi hương thanh khiết của linh thảo và nhựa cây từ khu rừng phía sau núi phảng phất vào phòng, mang theo một chút hơi ẩm của màn đêm, nhưng không thể làm phân tán ý chí của Lâm Phong. Chàng cảm thấy một khao khát cháy bỏng muốn khám phá, muốn tìm hiểu, muốn làm rõ mọi thứ.
Trong đầu chàng, một ý nghĩ chợt lóe lên: "Dương Thiên Minh và Lưu Minh sẽ không bỏ cuộc. Chúng sẽ tìm cách hãm hại ta. Nhưng ta không thể chỉ lo phòng bị. Ta cần phải mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, và quan trọng nhất, ta cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này, về bản thân mình, và về Huyễn Mặc Quyển." Quyết định đã được đưa ra. Ngày mai, chàng sẽ đến Thư Các, nơi những điển tịch cổ xưa nhất của tông môn được cất giữ. Chàng sẽ tìm kiếm, dù cho có phải lật tung từng trang sách, từng cuộn da cổ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và tri thức, cũng là một loại đạo, một loại sức mạnh.
Lâm Phong trầm ngâm một lát, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút lo âu, nhưng cũng đầy quyết tâm. Bóng chàng đổ dài trên nền đá hoa cương dưới ánh trăng, tĩnh lặng và cô độc, nhưng trong ánh mắt chàng lại chứa đựng cả một đại dương ý chí và khao khát khám phá. Chàng biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng chàng chưa bao giờ lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
***
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ và không khí còn vương vấn hơi lạnh của đêm qua, Lâm Phong đã thức dậy. Chàng khoác lên mình bộ trường bào màu xanh sẫm quen thuộc của Thanh Vân Tông, khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định. Chàng không vội vã, mà thong thả bước ra khỏi phòng tu luyện, hướng về phía Thư Các. Cùng đi với chàng là Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ lo lắng.
Trần Hạo bước đi bên cạnh Lâm Phong, đôi chân to lớn dẫm lên những hạt sương đêm còn đọng lại trên thảm cỏ xanh mướt, tạo nên những âm thanh sột soạt nhỏ. Mùi hương của cỏ cây và đất ẩm lan tỏa trong không khí mát lành của buổi sớm. Y liếc nhìn Lâm Phong, thấy vẻ mặt chàng trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, một sự tập trung cao độ mà y chưa từng thấy ở bạn mình.
"Phong ca," Trần Hạo lên tiếng, giọng y trầm ấm nhưng mang theo chút dè dặt, "Thư Các, đặc biệt là khu vực cất giữ điển tịch cổ, thường ít người lui tới. Nơi đó lại cất giữ nhiều điển tịch khó hiểu, thậm chí có những cuốn được phong ấn từ lâu. Ngươi... cẩn thận một chút. Ta nghe nói, có những cuốn sách chứa đựng cổ ngữ ma quái, có thể ảnh hưởng đến tâm trí người đọc." Y nhớ lại những lời đồn đại trong tông môn, về những đệ tử từng cố gắng tìm hiểu các cuốn cổ tịch cấm kỵ và rồi bị tẩu hỏa nhập ma.
Lâm Phong mỉm cười trấn an, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực, nhưng ánh mắt chàng vẫn không rời khỏi con đường dẫn đến Thư Các. "Yên tâm đi, Trần Hạo. Ta chỉ muốn tìm hiểu thêm về cổ ngữ thôi. Ngươi cứ đợi ở ngoài nếu không muốn vào. Ta sẽ không đi quá sâu vào những thứ nguy hiểm mà không có sự chuẩn bị." Chàng hiểu nỗi lo lắng của Trần Hạo, và chàng cũng biết bạn mình sẽ không dễ dàng bỏ qua việc chàng đi một mình. Trần Hạo là một người bạn trung thành, luôn lo lắng cho chàng, điều này khiến Lâm Phong cảm thấy ấm áp.
Thư Các của Thanh Vân Tông hiện ra sừng sững trước mắt họ, một kiến trúc cổ kính được xây dựng bằng đá xanh thẫm, mái ngói cong vút phủ rêu phong. Từng phiến đá, từng viên ngói đều như đang kể lại những câu chuyện của hàng ngàn năm lịch sử. Cánh cửa gỗ lim nặng nề, chạm khắc những phù điêu cổ xưa, khép hờ, hé lộ một không gian tĩnh mịch và sâu hun hút bên trong. Mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực khô và bụi thời gian phảng phất ra bên ngoài, mang theo một vẻ bí ẩn, mời gọi. Bầu không khí xung quanh Thư Các có vẻ đặc quánh hơn những nơi khác, như thể vô số tri thức đã cô đọng lại, tạo nên một trường năng lượng vô hình.
"Vậy... ta sẽ chờ ở đây," Trần Hạo nói, gương mặt cương nghị lộ rõ vẻ không yên tâm. Y biết Lâm Phong là người có chủ kiến, đã quyết định thì rất khó thay đổi. Y chỉ có thể tin tưởng vào bản lĩnh của bạn mình. "Nhưng nếu có bất kỳ chuyện gì, ngươi phải gọi ta ngay lập tức. Đừng cố gắng một mình."
Lâm Phong vỗ vai Trần Hạo, ánh mắt đầy sự cảm kích. "Ta biết rồi. Ngươi cứ an tâm. Sẽ không có gì đâu." Chàng khẽ gật đầu, sau đó bước chân qua ngưỡng cửa Thư Các. Cánh cửa gỗ nặng nề khẽ kêu kẽo kẹt khi chàng đẩy nhẹ, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời chào đón đến một thế giới khác.
Bên trong Thư Các, không khí lạnh hơn hẳn bên ngoài, dù trời đã hửng sáng. Ánh sáng yếu ớt từ những ô cửa sổ nhỏ trên cao khó khăn lắm mới xuyên qua được lớp bụi thời gian dày đặc, tạo nên những cột sáng lờ mờ, nơi vô số hạt bụi li ti nhảy múa không ngừng. Các kệ sách cao ngất ngưởng, làm bằng gỗ mun đen bóng, xếp thành hàng dài hun hút, lấp đầy mọi ngóc ngách của căn phòng khổng lồ. Từng kệ sách đều chất đầy những cuộn trúc, những quyển sách giấy da, những phiến ngọc giản cổ xưa, từ kích thước nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay đến những tập sách lớn hơn cả một người trưởng thành. Bề mặt của chúng phủ một lớp bụi mỏng, cho thấy đã lâu không có ai chạm vào.
Lâm Phong bắt đầu hành trình tìm kiếm của mình. Chàng đi chậm rãi giữa các kệ sách, đôi mắt đen láy quét qua từng tiêu đề, từng ký hiệu, từng hình vẽ trên bìa sách. Chàng không tìm kiếm một cuốn sách cụ thể, mà tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào liên quan đến cổ ngữ, Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, hoặc bất cứ điều gì có thể hé lộ thêm về Huyễn Mặc Quyển. Cảm giác lạnh lẽo của sách cổ và sự ẩm mục của một số cuộn da cũ kỹ lan truyền qua đầu ngón tay chàng mỗi khi chàng chạm vào. Tiếng gió rít nhẹ qua các khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh u u, như những lời thì thầm từ quá khứ xa xăm.
Chàng đi qua khu vực lịch sử tông môn, rồi đến khu vực ghi chép công pháp tu luyện, khu vực nghiên cứu dược liệu... Mỗi nơi đều chất chứa vô vàn tri thức, nhưng không có gì thực sự thu hút sự chú ý của chàng. Chàng cần một cái gì đó cổ xưa hơn, bí ẩn hơn, một cái gì đó mà chỉ Huyễn Mặc Quyển mới có thể nhận ra. Lâm Phong biết, đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Thư Các quá rộng lớn, và những gì chàng tìm kiếm có thể bị chôn vùi dưới hàng ngàn năm lịch sử. Nhưng chàng không nản lòng. Ý chí kiên định đã tôi luyện qua bao thử thách giờ đây càng thêm vững vàng.
Mỗi khi chàng lật giở một quyển sách cổ, bụi thời gian lại bay lên nhẹ nhàng, khiến chàng khẽ hắt hơi. Chàng không chỉ đọc bằng mắt, mà còn dùng linh thức để cảm nhận, để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của năng lượng cổ xưa, của những phù văn quen thuộc mà chàng từng thấy trên Huyễn Mặc Quyển. Thời gian cứ thế trôi đi, chậm rãi và đều đặn, trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của Thư Các. Bên ngoài, mặt trời đã lên cao, sương mù tan dần, nhưng bên trong đây, không gian vẫn giữ vẻ u tịch, cổ xưa như một bảo tàng của thời gian. Lâm Phong vẫn tiếp tục tìm kiếm, từng bước một, không bỏ sót bất kỳ góc khuất nào.
***
Thời gian trôi qua, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng yếu ớt từ bên ngoài cố gắng len lỏi qua những ô cửa sổ cao tít tắp, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn đá cổ kính. Không khí trong Thư Các vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng sột soạt của những trang giấy cũ khi Lâm Phong lật giở, hoặc tiếng bước chân khẽ khàng của chàng. Mùi giấy cũ, mực khô và một chút ẩm mốc đã trở nên quen thuộc, thấm đẫm vào từng hơi thở.
Sau nhiều giờ tìm kiếm miệt mài, gần như đã lật giở hàng trăm cuốn sách mà không có kết quả đáng kể nào, Lâm Phong cảm thấy đôi mắt mình hơi mỏi nhừ. Chàng đã đi sâu vào khu vực cất giữ điển tịch được đánh dấu là "Cấm", nơi chỉ những trưởng lão hoặc đệ tử có địa vị cao mới được phép tiếp cận. Nhờ vào địa vị đệ tử thân truyền của Lý Nguyên Hạo và sự ưu ái của Giám Sát Trưởng, chàng đã có được quyền hạn đặc biệt này. Khu vực này còn tối tăm và u tịch hơn những nơi khác, các kệ sách được làm bằng đá nguyên khối, cao vút chạm trần, tạo cảm giác như đang đứng trong một mê cung tri thức.
Trong một góc khuất, bị che lấp bởi một kệ sách nghiêng đổ và một tấm thảm rách nát, Lâm Phong phát hiện một chồng điển tịch bị bỏ quên. Chúng không được xếp ngay ngắn như những cuốn khác, mà nằm chồng chất lên nhau một cách lộn xộn, phủ đầy một lớp bụi dày đặc hơn. Chàng khẽ hít một hơi, đưa tay gạt lớp bụi, nhặt từng cuốn lên. Đa số là những ghi chép về công pháp đã thất truyền hoặc lịch sử sơ khai của Thanh Vân Tông, nhưng có một cuộn da đặc biệt thu hút sự chú ý của chàng.
Cuộn da đó đã cũ nát đến mức gần như mục rữa, màu sắc đã ngả vàng úa, thậm chí có vài chỗ bị rách toạc. Nó không có tên, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó thuộc về thời đại nào, chỉ có những phù văn cổ xưa được khắc ghi mờ nhạt trên bề mặt. Những phù văn đó không phải là chữ viết thông thường, mà là những ký hiệu phức tạp, mang theo một vẻ bí ẩn và cổ kính. Khi chạm vào cuộn da, Huyễn Mặc Quyển trong thức hải Lâm Phong bỗng chấn động mạnh hơn bao giờ hết. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ, nhưng cũng đầy bi tráng, dâng lên từ sâu thẳm tâm hồn chàng, như một lời chào đón từ quá khứ.
“Đây… đây là những phù văn!” Lâm Phong thì thầm, giọng chàng khẽ run lên vì sự phấn khích và bất ngờ. Chàng nhận ra những phù văn này, chúng giống hệt những phù văn mà chàng từng thấy trên Huyễn Mặc Quyển, dù chỉ là một phần nhỏ. Chàng đã từng mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của chúng, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy chúng rõ ràng đến vậy. Đây chắc chắn là một phát hiện quan trọng!
Với sự tập trung cao độ, Lâm Phong ngồi xuống sàn đá lạnh lẽo, cẩn thận mở cuộn da ra. Mỗi cử động đều phải nhẹ nhàng hết mức, sợ rằng nó sẽ tan ra thành tro bụi. Chàng dùng ngón tay lướt nhẹ trên từng phù văn, tâm trí hòa vào Huyễn Mặc Quyển. Kỳ lạ thay, khi chàng làm vậy, Huyễn Mặc Quyển không chỉ rung động mà còn tỏa ra một luồng ánh sáng nhạt, vô hình, kết nối trực tiếp với những phù văn trên cuộn da.
Ngay lập tức, những phù văn như sống dậy. Không phải chúng phát sáng hay biến đổi, mà là một dòng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí Lâm Phong. Đó là những hình ảnh, những ký ức, những đoạn ghi chép về một thời đại xa xưa, một kỷ nguyên mà chàng chỉ từng nghe qua lời kể của Ẩn Giả Bạch Sơn: Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Lâm Phong nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào dòng tri thức đang tuôn chảy. Chàng thấy những chiến trường rộng lớn nhuộm máu, nơi Thần và Ma giao tranh không ngừng. Chàng thấy những vị cường giả tu tiên dốc hết sức mình chống lại Ma tộc Huyết Ảnh, những sinh vật ghê tởm với sức mạnh hủy diệt. Và chàng thấy, một vật phẩm tương tự như Huyễn Mặc Quyển của mình, xuất hiện ở khắp các chiến trường, lúc ẩn lúc hiện, như một biểu tượng của hy vọng, hoặc của sự hủy diệt.
“Đây… đây là những ghi chép từ thời Thần Ma Đại Chiến?” Lâm Phong thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng trên khuôn mặt chàng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. “Huyễn Mặc Quyển… nó đã từng tồn tại từ khi đó sao? Vậy thì nó có vai trò gì trong cuộc chiến đó?”
Dòng thông tin tiếp tục tuôn chảy. Lâm Phong dần hiểu ra rằng, Huyễn Mặc Quyển không phải là một công pháp đơn thuần, mà là một vật phẩm mang theo "khế ước" hoặc "dẫn dắt" của một tồn tại siêu việt nào đó, hoặc chính nó là một mảnh ghép của một thứ gì đó vĩ đại hơn. Các phù văn trên cuộn da cổ chính là một phần của hệ thống ký hiệu cổ xưa, dùng để ghi chép lại những sự kiện trọng đại, những bí mật của thiên địa, và cả những lời nguyền, những khế ước bị lãng quên.
Chàng tập trung giải mã một phù văn đặc biệt, nó có vẻ là phù văn quan trọng nhất trong số đó. Cảm nhận luồng năng lượng từ Huyễn Mặc Quyển hòa vào tâm trí, một cảm giác giác ngộ ập đến. Đó không phải là sự đột phá về tu vi, mà là sự mở rộng về tri thức, về tầm nhìn. Chàng cảm thấy mình như một mảnh ghép nhỏ vừa được đặt đúng chỗ trong một bức tranh khổng lồ.
Thông qua phù văn này, Lâm Phong nhận ra rằng Huyễn Mặc Quyển có khả năng "ghi chép" và "tái tạo" lại những pháp tắc, những công pháp, thậm chí là những ký ức từ thời cổ đại. Nó không đơn thuần là lưu trữ, mà là hiểu thấu và dung hợp. Hơn nữa, nó còn có một khía cạnh mà Lâm Phong chưa từng nghĩ tới: khả năng phong ấn. Phong ấn không phải là giam cầm, mà là bảo tồn, là cách để giữ lại những thứ đã mất, những thứ đã bị lãng quên khỏi dòng chảy của thời gian.
Một luồng sức mạnh mới đang dần hình thành trong cơ thể Lâm Phong. Đó không phải là linh lực, mà là một sự "thấu hiểu" sâu sắc hơn về bản chất của vũ trụ, về mối liên hệ giữa các pháp tắc và Huyễn Mặc Quyển. Chàng cảm thấy như mình vừa mở ra một cánh cửa mới, một cánh cửa dẫn đến những bí mật còn lớn hơn, những sức mạnh còn tiềm tàng hơn rất nhiều. Những mảnh ghép về Huyễn Mặc Quyển gợi ý về một sức mạnh tiềm ẩn khổng lồ và vai trò quan trọng của nó trong các sự kiện cổ xưa, có thể là chìa khóa để đối phó với Ma giáo Huyết Ảnh. Việc Huyễn Mặc Quyển có khả năng phong ấn những pháp tắc cổ xưa cũng cho thấy nó có thể là công cụ để bảo vệ thế giới khỏi những thế lực tà ác.
Lâm Phong khẽ mở mắt, ánh mắt chàng giờ đây sâu thẳm hơn, chứa đựng cả sự uyên bác của ngàn năm lịch sử. Chàng nhìn cuộn da cũ nát trong tay, rồi lại nhìn Huyễn Mặc Quyển đang ẩn mình trong thức hải. Một sự liên kết mạnh mẽ hơn đã được thiết lập. Chàng đã tìm thấy một phần câu trả lời, một manh mối quan trọng. Dòng chữ cổ khắc trên cuộn da, giờ đây, không còn là những ký hiệu vô nghĩa, mà là một lời dẫn đường, một bản đồ chỉ lối cho chàng trong hành trình tu tiên đầy bí ẩn này. Chàng biết, mình còn rất nhiều điều phải tìm hiểu, nhưng ít nhất, chàng đã đi đúng hướng.
***
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, khi Lâm Phong hoàn tất việc giải mã và hấp thụ những thông tin từ cuộn da cổ, mặt trời đã bắt đầu ngả về Tây, nhuộm một màu vàng cam lên bầu trời. Những tia nắng chiều yếu ớt, dịu nhẹ chiếu qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn đá Thư Các. Không khí không còn lạnh lẽo như buổi sáng, mà trở nên ấm áp hơn một chút, mang theo vẻ tĩnh lặng của một buổi chiều tà.
Lâm Phong cẩn thận thu hồi cuộn da cổ, nhẹ nhàng cuộn nó lại và cất giữ kỹ lưỡng vào trong nạp giới. Chàng không muốn bất kỳ ai khác phát hiện ra nó, cũng không muốn ai biết về những gì chàng vừa khám phá. Bí mật về Huyễn Mặc Quyển và những mối liên hệ của nó với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến cần phải được giữ kín.
Chàng đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên trường bào, rồi bước ra khỏi khu vực điển tịch cấm. Tâm trí chàng vẫn còn vang vọng những hình ảnh về chiến trường cổ xưa, về những phù văn kỳ bí, và về khả năng phong ấn đáng kinh ngạc của Huyễn Mặc Quyển. Cảm giác giác ngộ vẫn còn đọng lại, khiến bước chân chàng trở nên nhẹ nhàng và tự tin hơn.
Khi Lâm Phong vừa bước ra đến khu vực cửa chính của Thư Các, nơi có ánh sáng tự nhiên nhiều hơn, chàng bỗng cảm nhận được một luồng ác ý quen thuộc. Linh giác nhạy bén của chàng, được mài giũa qua bao lần đối mặt với nguy hiểm và giờ đây càng thêm tinh nhạy sau những khám phá về Huyễn Mặc Quyển, đã phát hiện ra điều bất thường. Chàng khẽ cau mày, đôi mắt đen láy quét nhanh qua khung cửa sổ lớn.
Bên ngoài Thư Các, dưới ánh nắng chiều tà dịu nhẹ, hai bóng người quen thuộc đang đứng đó, không xa nơi Trần Hạo vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi. Đó chính là Dương Thiên Minh và Lưu Minh. Chúng không vào Thư Các, mà chỉ đứng lại thì thầm to nhỏ với nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý và độc địa. Dù Lâm Phong không nghe rõ lời chúng nói, nhưng trực giác và linh giác của chàng mách bảo rằng chúng đang âm mưu điều gì đó, và điều đó chắc chắn không tốt đẹp gì cho chàng.
“Nhiệm vụ lần này ở Cấm Địa Vạn Yêu… Ta đã sắp xếp rồi. Hắn sẽ không thoát khỏi.” Giọng nói của Dương Thiên Minh, dù chỉ là lời thì thầm, nhưng mang theo một sự lạnh lẽo và tàn nhẫn, đã lọt vào tai Lâm Phong. Dù không nghe rõ từng chữ, nhưng từ ngữ "nhiệm vụ", "Cấm Địa Vạn Yêu", và "hắn sẽ không thoát khỏi" đã đủ để Lâm Phong hiểu được phần nào ý đồ của chúng.
Lưu Minh, với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, nở một nụ cười gian xảo, cúi đầu nịnh nọt. “Thiên Minh sư huynh cao kiến! Để xem tên phàm nhân kia còn ngạo mạn được bao lâu.” Lời thì thầm của hắn, dù âm lượng nhỏ hơn, nhưng lại mang một sự hiểm độc không kém.
Lâm Phong khẽ rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tàn nhẫn và hèn hạ của hai kẻ đó. Chàng biết, đây không phải là những trò đùa giỡn trẻ con, mà là một âm mưu thực sự, có thể nguy hiểm đến tính mạng. Cấm Địa Vạn Yêu là một nơi nổi tiếng là hiểm địa của Thanh Vân Tông, đầy rẫy yêu thú hung tợn và những cấm địa cổ xưa chưa được khám phá. Rất nhiều đệ tử đã mất mạng ở đó. Việc Dương Thiên Minh và Lưu Minh nhắc đến nơi đó cùng với kế hoạch hãm hại chàng chắc chắn không phải là chuyện đùa. Lời thì thầm của Dương Thiên Minh và Lưu Minh về 'nhiệm vụ ở Cấm Địa Vạn Yêu' báo hiệu một thử thách nguy hiểm sắp tới, nơi Lâm Phong sẽ phải đối mặt với cạm bẫy của đối thủ.
Chàng lùi lại một bước nhỏ, ẩn mình sau một kệ sách cao, quan sát hai kẻ đó thêm một lúc. Ánh mắt chúng tràn ngập sự thù hận và đắc ý, như thể chúng đã nắm chắc phần thắng trong tay. Lâm Phong khẽ thở dài. “Phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh,” chàng tự nhủ. “Đúng là, muốn đứng vững trên con đường tu tiên này, không thể chỉ có sức mạnh mà thiếu đi tâm cơ và sự cảnh giác.” Việc Lâm Phong cảm nhận được 'ác ý quen thuộc' từ Dương Thiên Minh dù không nghe rõ cho thấy linh giác của chàng đang phát triển, giúp chàng dự đoán nguy hiểm. Điều này cũng phần nào đến từ sự thấu hiểu mới về Huyễn Mặc Quyển, thứ đã giúp chàng tăng cường khả năng cảm nhận và trực giác.
Khi hai kẻ kia đã khuất dạng sau một khúc quanh, Lâm Phong mới từ từ bước ra. Chàng thấy Trần Hạo đang đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ gần Thư Các, dáng vẻ lo lắng, ánh mắt không ngừng dõi vào bên trong. Khi nhìn thấy Lâm Phong bước ra, gương mặt Trần Hạo giãn ra, vẻ lo lắng biến mất, thay vào đó là sự nhẹ nhõm.
“Phong ca, ngươi cuối cùng cũng ra rồi!” Trần Hạo bước nhanh đến, vai y to lớn, chắn đi ánh nắng chiều tà. "Ta cứ tưởng ngươi chìm đắm trong sách cổ đến quên cả thời gian rồi chứ." Giọng y vẫn mang theo chút trách móc, nhưng rõ ràng là nhẹ nhõm.
Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười ấm áp, chân thành, hoàn toàn khác với vẻ mặt trầm tư của chàng vài phút trước. "Ha ha, làm gì có chuyện đó. Chỉ là có vài cuốn sách khá thú vị, khiến ta quên mất thời gian một chút thôi." Chàng không muốn Trần Hạo lo lắng thêm, nên không nhắc gì đến cuộc nói chuyện của Dương Thiên Minh và Lưu Minh. Dù sao, đó cũng chỉ là những lời thì thầm, chưa có gì cụ thể. Nhưng trong lòng, chàng đã ghi nhớ.
“Thôi được rồi, ngươi đã tìm được thứ gì hữu ích không?” Trần Hạo hỏi, ánh mắt tò mò.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, "Cũng không có gì quá đặc biệt, chỉ là vài ghi chép cũ thôi." Chàng nói dối một cách tự nhiên. "Nhưng ta cũng đã học được vài điều mới mẻ về cổ ngữ. Có lẽ ta sẽ cần thêm thời gian để nghiên cứu chúng." Chàng biết, những gì chàng tìm thấy không thể nói ra.
Trần Hạo không hỏi thêm nữa, y hiểu tính Lâm Phong. Hai người sóng vai nhau rời khỏi Thư Các, bước đi trên con đường đá xanh đã nhuốm màu hoàng hôn. Bóng của họ đổ dài trên mặt đất, in rõ hình ảnh hai người bạn thân thiết.
Mặc dù Lâm Phong đã tìm thấy những mảnh ghép quan trọng về Huyễn Mặc Quyển và sự liên kết của nó với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, chàng biết rằng những khám phá này cũng mang theo những trách nhiệm và nguy hiểm lớn hơn. Một trận chiến ngầm, không chỉ về tu vi mà còn về trí tuệ và tâm địa, đã chính thức bắt đầu trong lòng Thanh Vân Tông. Lâm Phong, với Huyễn Mặc Chi Đạo trong tay, sẽ phải đối mặt với tất cả, không chỉ là âm mưu hãm hại từ những kẻ đố kỵ, mà còn là những bí mật cổ xưa của thế giới tu tiên đang dần hé mở. Con đường phía trước còn dài, nhưng ý chí kiên định và sự thông tuệ của chàng sẽ là ngọn đèn soi sáng.