Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 65

Nhiệm Vụ Khẩn Cấp: Hé Lộ Dị Biến Cấm Địa

4207 từ
Mục tiêu: Lâm Phong được giao một nhiệm vụ tông môn quan trọng tại Cấm Địa Vạn Yêu, đòi hỏi sự phối hợp và chuẩn bị kỹ lưỡng, đồng thời là cơ hội để chàng đột phá.,Giới thiệu ấn tượng nhân vật Ngự Thú Sư Trần, người cung cấp kiến thức quan trọng cho nhiệm vụ.,Tiếp tục phát triển xung đột với Dương Thiên Minh, thể hiện âm mưu của y.,Cho Lâm Phong cơ hội áp dụng những hiểu biết mới về Huyễn Mặc Quyển và chuẩn bị cho đột phá.,Củng cố bối cảnh Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến thông qua các dấu hiệu dị biến.,Tạo tiền đề cho việc Lâm Phong và Tuyết Dao chạm trán trong nhiệm vụ (Ch.68).
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Lý Nguyên Hạo, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Ngự Thú Sư Trần, Các đệ tử khác
Mood: Tense, determined, strategic, mysterious, adventurous
Kết chương: [object Object]

Đêm khuya, gió heo may lùa qua khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của vùng núi sâu vào động phủ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một mỏm đá ngầm, cùng tiếng côn trùng rả rích đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, cô độc. Hương đất ẩm, mùi đá phong hóa và một chút thoang thoảng của thảo dược mà Lâm Phong dùng để thanh lọc không khí, quyện vào nhau, lấp đầy không gian. Trong động phủ vô danh, nơi linh khí chỉ ở mức trung bình, đủ cho việc tu luyện cơ bản nhưng không quá dồi dào, Lâm Phong vẫn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, tâm trí chìm đắm trong dòng suy tư miên man.

Khuôn mặt thanh tú của chàng, thường ngày vẫn mang nụ cười nửa miệng tinh quái, giờ đây lại lộ rõ vẻ trầm tư. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên sự thông minh sắc sảo, không ngừng lướt qua những hình ảnh, những đoạn văn tự cổ xưa mà chàng đã đọc được trong Thư Các của Thanh Vân Tông. Huyễn Mặc Quyển – bảo vật vô tự mà chàng mang theo từ thuở nào, giờ đây đã hé lộ những mảnh ghép đầu tiên về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Những phù văn, những mô tả về các thế lực cổ xưa, về sức mạnh thao túng ảo ảnh, về khả năng phòng ngự ẩn chứa, tất cả như một dòng suối mát lành tưới tắm cho khát khao hiểu biết của chàng. Nhưng cùng với sự phấn khích đó, là một cảm giác cấp bách đến lạ thường.

“Huyễn Mặc Quyển... bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... có lẽ đây là lúc để kiểm chứng,” Lâm Phong lẩm bẩm, âm thanh của chính mình vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời thì thầm của linh hồn. Chàng nhớ lại lời cảnh báo của Giám Sát Trưởng về "cây cao gió lớn", và cả những lời thì thầm đầy ác ý của Dương Thiên Minh cùng Lưu Minh. Chúng nhắc đến "Cấm Địa Vạn Yêu", một hiểm địa chết chóc, nơi vô số đệ tử đã vĩnh viễn nằm lại. Rõ ràng, đó không phải là lời đe dọa suông. Chàng không thể mãi chìm đắm trong sách vở, kiến thức nếu không được ứng dụng vào thực tiễn, sẽ chỉ là giấy vụn. Con đường tu tiên không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự khôn ngoan, tâm cơ và khả năng đối phó với những âm mưu hiểm độc. Chàng đã cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần, một cảm giác quen thuộc đến từ linh giác nhạy bén, được cường hóa hơn sau những phát hiện về Huyễn Mặc Quyển.

Bất chợt, một vệt sáng xanh lam lóe lên trong bóng tối, phá vỡ sự tĩnh mịch của động phủ. Một linh phù nhỏ, được đặt trên bàn đá cạnh bồ đoàn, bắt đầu phát sáng rực rỡ, tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần nhưng đầy vẻ khẩn cấp. Cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào linh phù, nhưng lại kèm theo một năng lượng ấm áp từ linh lực truyền đến, cho thấy đây là một lệnh triệu tập chính thức, từ một vị trưởng lão có địa vị cao trong tông môn.

Lâm Phong mở mắt, ánh sáng từ linh phù phản chiếu trong đồng tử đen của chàng, phá tan vẻ trầm tư ban nãy, thay vào đó là sự tỉnh táo và quyết đoán. Chàng vươn tay, cầm lấy linh phù. Hơi lạnh lẽo của nó thấm vào đầu ngón tay, nhưng thông điệp bên trong thì rõ ràng như tiếng chuông ngân. Đó là lệnh triệu tập khẩn cấp từ Trưởng lão Lý Nguyên Hạo.

Chàng đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như gió thoảng, không gây ra một tiếng động nào. Dáng người cao ráo, cân đối của chàng, dù không quá cường tráng, nhưng lại toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Lâm Phong bắt đầu thu dọn vài vật dụng cần thiết vào túi trữ vật: một vài bình đan dược hồi phục linh lực, một ít linh thạch dự phòng, và tất nhiên, Huyễn Mặc Quyển, thứ mà chàng luôn mang theo bên mình như một phần của sinh mệnh. Chàng mặc lên mình bộ trường bào màu xanh sẫm quen thuộc, vừa đơn giản lại vừa toát lên vẻ phóng khoáng.

Vừa lúc đó, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa động phủ. Đó là Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, gương mặt cương nghị, làn da rám nắng, thường trực vẻ lo lắng khi không thấy Lâm Phong. Y mặc áo giáp nhẹ, có vẻ như đã chờ đợi từ lâu. Tiếng gió lùa qua khe núi mang theo mùi sương đêm và một chút hơi lạnh, Trần Hạo bước vào, sự xuất hiện của y mang theo một làn khí ấm áp, như xua đi sự cô độc trong động phủ.

“Phong ca, ngươi cuối cùng cũng ra rồi!” Trần Hạo bước nhanh đến, vai y rộng lớn, chắn ngang ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài, dáng vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt. "Ta cứ tưởng ngươi chìm đắm trong sách cổ đến quên cả thời gian rồi chứ. Ta nghe nói Trưởng lão Lý triệu tập khẩn cấp tất cả đệ tử tinh anh, sắc mặt ông ấy không được tốt lắm. Có chuyện gì vậy? Sắc mặt ngươi cũng không được tốt." Giọng y vẫn mang theo chút trách móc, nhưng rõ ràng là sự quan tâm chân thành.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, một nụ cười ấm áp, chân thành, hoàn toàn khác với vẻ mặt trầm tư của chàng vài phút trước. "Ha ha, làm gì có chuyện đó. Chỉ là có vài cuốn sách khá thú vị, khiến ta quên mất thời gian một chút thôi." Chàng không muốn Trần Hạo lo lắng thêm, nên không nhắc gì đến cuộc nói chuyện của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, hay những phát hiện về Huyễn Mặc Quyển. Dù sao, đó cũng chỉ là những lời thì thầm, chưa có gì cụ thể. Nhưng trong lòng, chàng đã ghi nhớ. “Không sao, chỉ là cảm thấy sắp có gió lớn. Chúng ta đi thôi, chắc có nhiệm vụ quan trọng.”

Trần Hạo nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt dò xét, nhưng rồi cũng gật đầu. Y biết tính Lâm Phong, có những chuyện chàng sẽ giữ riêng cho mình. “Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Trần Hạo vỗ nhẹ lên vai Lâm Phong, một hành động tuy thô kệch nhưng lại đầy tình nghĩa, như một lời cam kết thầm lặng. Hai người sóng vai nhau bước ra khỏi động phủ, tiến về phía Giảng Võ Đường, nơi linh phù đã chỉ dẫn. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh núi Thanh Vân, hắt những vệt sáng bạc xuống con đường lát đá xanh, soi rõ bóng hai người bạn in dài trên mặt đất, như hai chiến binh đang chuẩn bị cho một trận chiến mới. Con đường phía trước còn dài, nhưng ý chí kiên định và sự thông tuệ của chàng sẽ là ngọn đèn soi sáng, bất kể phong ba bão táp nào đang chờ đợi.

***

Sáng sớm hôm sau, Giảng Võ Đường của Thanh Vân Tông đã tấp nập hơn ngày thường, dù ánh nắng ban mai mới chỉ vừa chiếu rọi qua các khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng, hòa quyện với mùi mực, mùi giấy cũ từ những điển tịch được trưng bày, và cả mùi thảo dược nhẹ nhàng từ các đệ tử vừa thức dậy luyện công. Không khí trang nghiêm, học thuật vốn có của nơi đây bị pha lẫn bởi một chút xôn xao, những tiếng thì thầm bàn tán nhỏ, những bước chân vội vã.

Lâm Phong cùng Trần Hạo đến nơi, liền cảm nhận được sự khác lạ. Các đệ tử tinh anh của Thanh Vân Tông, bao gồm cả những người thuộc hàng “thiên tài” như Dương Thiên Minh và những người có tiềm năng, đều đã có mặt, đứng thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đầy vẻ tò mò và một chút lo lắng. Giữa giảng đường, Trưởng lão Lý Nguyên Hạo đứng thẳng tắp, gương mặt hiền từ thường ngày giờ đây điểm lên vẻ nghiêm nghị, râu tóc điểm bạc phơ, mặc trên mình đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Bên cạnh ông là Giám Sát Trưởng, người có ánh mắt sắc bén từng cảnh báo Lâm Phong, cũng với vẻ mặt căng thẳng.

Khi Lâm Phong và Trần Hạo vừa ổn định vị trí, Trưởng lão Lý Nguyên Hạo khẽ ho một tiếng, âm thanh tuy nhỏ nhưng đủ để dập tắt mọi tiếng xôn xao, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

“Các đệ tử,” giọng Trưởng lão Lý trầm ổn, vang vọng khắp giảng đường, “tình hình Cấm Địa Vạn Yêu gần đây dị thường. Linh thú vốn dĩ vẫn giữ sự cân bằng sinh thái, nay bỗng trở nên hung hãn một cách bất thường, tấn công cả những thôn trấn gần đó.” Khuôn mặt ông lộ rõ vẻ lo lắng, ánh mắt quét qua từng gương mặt đệ tử. “Không chỉ vậy, các tuần tra đệ tử còn phát hiện dấu hiệu của ma khí tàn dư, lan tỏa trong không khí, khiến linh thú mất đi lý trí, trở nên cuồng bạo. Nhiệm vụ này rất nguy hiểm, nhưng không thể trì hoãn.”

Cả Giảng Võ Đường như nín thở. Cấm Địa Vạn Yêu, một vùng đất rộng lớn nằm rìa tông môn, nổi tiếng là hiểm địa. Nơi đó chứa đựng vô số linh dược quý hiếm, nhưng cũng ẩn chứa yêu thú hung tợn và những cấm chế cổ xưa. Tin tức về ma khí tàn dư càng khiến mọi người lo sợ. Ma khí, thứ năng lượng tà ác từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, vốn dĩ đã bị phong ấn, nay lại xuất hiện, báo hiệu một điềm chẳng lành.

“Trưởng lão, đệ tử nguyện ý đi đầu!” Một giọng nói cao ngạo vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng. Đó là Dương Thiên Minh, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu căng, khí chất cao ngạo không che giấu. Hắn bước ra khỏi đám đông, tay phe phẩy cây quạt ngọc, ánh mắt liếc xéo về phía Lâm Phong với sự đố kỵ hiện rõ. “Đệ tử e rằng nhiệm vụ này cần người có kinh nghiệm, có tu vi vững chắc để trấn áp. Những kẻ thiếu kinh nghiệm, tu vi còn non kém, có thể sẽ gây thêm phiền phức. Đệ tử nguyện ý gánh vác trách nhiệm này!” Hắn nhấn mạnh cụm từ “thiếu kinh nghiệm” và “tu vi non kém” một cách đầy ẩn ý, rõ ràng là nhắm thẳng vào Lâm Phong.

Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, thân hình gầy gò, liền nịnh bợ theo sát Dương Thiên Minh. “Đúng vậy, Thiên Minh sư huynh nói chí phải. Nhiệm vụ trọng đại như vậy, cần những người tài năng xuất chúng như sư huynh mới có thể hoàn thành!”

Những lời nói của Dương Thiên Minh khiến một vài đệ tử khác gật gù đồng tình, nhưng nhiều người lại quay sang nhìn Lâm Phong với ánh mắt tò mò. Sau sự kiện ở Giảng Võ Đường lần trước, tài trí của Lâm Phong đã được nhiều người công nhận, nhưng tu vi của chàng thì vẫn còn là một ẩn số.

Trưởng lão Lý Nguyên Hạo khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại giãn ra, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự sắc bén lướt qua Dương Thiên Minh. “Đừng vội vàng, Thiên Minh. Ta hiểu lòng ngươi muốn cống hiến cho tông môn. Nhưng nhiệm vụ này không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cần sự tinh ý và trí tuệ. Ta đã có sự lựa chọn của mình.”

Ông quay sang nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Lâm Phong, ngươi có tài trí, lại có kiến thức sâu rộng về cổ ngữ. Hơn nữa, ta tin tưởng vào phán đoán của ngươi. Lần này, ngươi sẽ là người dẫn đầu đoàn đệ tử đi điều tra và trấn áp dị biến tại Cấm Địa Vạn Yêu.”

Cả Giảng Võ Đường ồ lên xôn xao. Dù Lâm Phong đã thể hiện tài năng, nhưng việc được giao trọng trách dẫn đầu một nhiệm vụ nguy hiểm như vậy vẫn nằm ngoài dự đoán của nhiều người, đặc biệt là khi có Dương Thiên Minh – một đệ tử danh tiếng đã tu luyện lâu năm hơn.

Dương Thiên Minh tức tối, quạt ngọc trong tay khẽ khàng siết chặt, hàm răng nghiến ken két. “Trưởng lão, chuyện này…”

Trưởng lão Lý Nguyên Hạo không đợi hắn nói hết, tiếp lời, giọng điệu có phần kiên quyết hơn. “Thiên Minh, ngươi sẽ đi cùng Lâm Phong, coi như tích lũy kinh nghiệm và hỗ trợ cho nhiệm vụ. Sức mạnh của ngươi sẽ rất hữu ích. Ta tin rằng, khi làm việc cùng nhau, các ngươi sẽ hiểu rõ hơn về nhau.” Lời nói cuối của Lý Nguyên Hạo như một mũi tên đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Dương Thiên Minh, buộc hắn phải nghe theo. Đối với hắn, việc đi theo Lâm Phong, một kẻ mà hắn coi là “phàm nhân”, đã là một sự sỉ nhục.

Lâm Phong bước ra khỏi hàng, dáng vẻ ung dung tự tại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Trưởng lão Lý Nguyên Hạo. Chàng khẽ cúi đầu, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin nở trên môi. “Đệ tử xin tuân lệnh Trưởng lão. Sẽ không phụ lòng tin tưởng.” Ánh mắt chàng sau đó lướt qua Dương Thiên Minh, một tia sắc bén xẹt qua, như một lời cảnh báo ngầm. Dương Thiên Minh đón nhận ánh mắt đó, toàn thân khẽ run lên vì phẫn nộ, nhưng không dám phản kháng trước mặt Trưởng lão.

Trần Hạo đứng phía sau Lâm Phong, vẻ lo lắng trên mặt đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự tự hào. Y biết, đây là cơ hội để Lâm Phong thể hiện bản thân, cũng là một thử thách nghiệt ngã.

Lý Nguyên Hạo gật đầu hài lòng, sau đó đưa ra những chỉ dẫn chi tiết hơn về nhiệm vụ, về các khu vực cần chú ý, và về việc cần phải cẩn trọng với ma khí. Ông đặc biệt nhấn mạnh rằng, đây không chỉ là một nhiệm vụ trấn áp, mà còn là một nhiệm vụ điều tra, tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của dị biến. “Thiên tài như ngươi không nên bị mai một,” ông nói với Lâm Phong, hàm ý không chỉ về tài năng tu luyện mà còn về trí tuệ và sự cẩn trọng khi đối phó với kẻ thù.

Buổi họp kết thúc, các đệ tử tản ra, nhưng những lời bàn tán thì vẫn tiếp tục sôi nổi. Lâm Phong biết, từ giờ trở đi, mọi ánh mắt sẽ đổ dồn về phía chàng. Một trận chiến ngầm, không chỉ về tu vi mà còn về trí tuệ và tâm địa, đã chính thức bắt đầu trong lòng Thanh Vân Tông. Con đường phía trước còn dài, nhưng với Huyễn Mặc Chi Đạo trong tay, chàng sẽ đối mặt với tất cả, không chỉ là âm mưu hãm hại từ những kẻ đố kỵ, mà còn là những bí mật cổ xưa của thế giới tu tiên đang dần hé mở.

***

Chiều muộn, ánh nắng tà nhuộm đỏ cả một góc Thanh Vân Tông, hắt lên những mái ngói xanh rêu và những hàng cây cổ thụ bóng chiều đổ dài. Sau khi nhận nhiệm vụ từ Trưởng lão Lý Nguyên Hạo, Lâm Phong không lập tức quay về động phủ. Chàng biết, Cấm Địa Vạn Yêu không phải là nơi có thể tùy tiện xông vào. Đặc biệt là với tình hình linh thú dị biến và dấu hiệu ma khí tàn dư, thông tin chính là chìa khóa sống còn. Lâm Phong cần phải hiểu rõ hơn về những gì mình sẽ đối mặt.

Theo những gì chàng biết, Thanh Vân Tông có một người chuyên trách về linh thú, một nhân vật khá lập dị và ít giao du, nhưng lại có kiến thức uyên thâm về các loài yêu thú và linh thú – đó là Ngự Thú Sư Trần. Chàng quyết định tìm đến ông.

Khu Vực Linh Thú của Thanh Vân Tông nằm ở một góc khuất, khá hẻo lánh, cách xa những đỉnh núi sầm uất của các đệ tử. Nơi đây, không khí trong lành hơn, mang theo mùi đất ẩm, mùi thảo dược đặc trưng của những loài cây sống gần linh thú, và cả mùi lông thú thoang thoảng. Âm thanh chủ yếu là tiếng linh thú kêu nhẹ, tiếng gió nhẹ lùa qua những tán cây, và tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ. Bầu không khí nơi đây yên tĩnh một cách khác thường, mang chút vẻ hoang dã giữa tông môn, như một góc của rừng núi được thu nhỏ.

Lâm Phong tìm thấy Ngự Thú Sư Trần bên một gốc cây cổ thụ lớn, nơi một con linh thú nhỏ, trông giống một chú cáo lông trắng muốt nhưng có đôi tai lớn và chiếc đuôi xù, đang nằm rúc vào lòng ông. Ngự Thú Sư Trần là một lão nhân cao gầy, mặc trên mình bộ đồ da thú đơn giản, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng. Gương mặt ông khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng quắc, ẩn chứa sự trầm tĩnh và một tình yêu thương sâu sắc với các loài động vật. Ông đang nhẹ nhàng xoa đầu chú cáo nhỏ, dùng một loại thảo dược xanh biếc thoa lên vết thương ở chân nó. Chú cáo khẽ rên rỉ, nhưng rồi lại dụi dụi vào tay ông, dường như cảm thấy an tâm.

Lâm Phong khẽ đến gần, không muốn làm kinh động đến họ. Chàng quan sát một lúc, nhận thấy vết thương của chú cáo không phải là vết cắn hay vết xước thông thường, mà là một vết bầm tím sâu, như bị chấn động bởi một loại năng lượng nào đó.

“Tiền bối Trần,” Lâm Phong cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ để thu hút sự chú ý của ông. “Đệ tử có việc muốn thỉnh giáo về linh thú ở Cấm Địa Vạn Yêu.”

Ngự Thú Sư Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng quắc lướt qua Lâm Phong. Ông không nói gì ngay, chỉ nhìn chàng một lát, rồi lại cúi xuống xoa đầu chú cáo. “Linh thú cũng có linh hồn của chúng… ngươi thấy đó, chúng chỉ đang sợ hãi. Sự hung hãn này không phải tự nhiên.” Giọng ông trầm tĩnh, nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc.

Lâm Phong tiến lại gần hơn, quỳ một gối xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào vết thương của chú cáo. “Đệ tử cũng có cảm giác như vậy. Vết thương này… có vẻ không phải do giao tranh thông thường.” Chàng chỉ vào vết bầm tím. “Tiền bối nói ‘sợ hãi’? Có phải do một loại năng lượng nào đó đang tác động đến chúng?”

Ngự Thú Sư Trần ngẩng đầu lên lần nữa, lần này ánh mắt ông có vẻ bất ngờ, như thể không nghĩ một đệ tử trẻ như Lâm Phong lại có thể tinh ý nhận ra điều đó. Ông chậm rãi gật đầu. “Đúng vậy. Một loại năng lượng cổ xưa, u ám, ta chỉ cảm nhận được một phần. Nó gợi ta nhớ đến những điển tịch cổ về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến…”

Lâm Phong khẽ rùng mình. Lại là Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Những mảnh ghép mà chàng tìm thấy trong Huyễn Mặc Quyển và Thư Các lại tiếp tục được củng cố. “Năng lượng cổ xưa… ma khí tàn dư?” chàng hỏi, giọng điệu có phần gấp gáp.

Ngự Thú Sư Trần thở dài, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang chìm đắm trong những ký ức cổ xưa. “Có thể. Ma khí có thể khiến linh thú mất đi lý trí, trở nên cuồng bạo. Nhưng loại năng lượng này… nó còn hơn cả ma khí thông thường. Nó mang theo sự hỗn loạn, sự điên cuồng, như thể có một thứ gì đó đang dần thức tỉnh. Ta đã từng đọc trong một cuốn cổ thư đã mục nát, rằng vào thời Thần Ma Đại Chiến, có những thực thể cổ đại mang theo năng lượng hỗn loạn, có thể thao túng tâm trí vạn vật. Chúng không phải ma tộc, nhưng còn đáng sợ hơn.”

“Thực thể cổ đại…” Lâm Phong lặp lại, trong đầu chàng những mảnh thông tin từ Huyễn Mặc Quyển và những ghi chép trong Thư Các bỗng chốc kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ. “Vậy thì, làm cách nào để trấn an chúng, thưa tiền bối? Không lẽ chỉ có thể dùng vũ lực trấn áp?”

Ngự Thú Sư Trần lắc đầu. “Không. Ngươi không thể dùng vũ lực hoàn toàn. Linh thú cũng có linh hồn, chúng bị thao túng chứ không phải tự nguyện làm ác. Ngươi phải tìm cách trấn an chúng, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng sự thấu hiểu. Trong cổ thư có nói, một số loại linh dược cổ có thể giúp thanh lọc tâm trí linh thú, hoặc một số phù văn trấn áp đặc biệt, có thể tạm thời hóa giải ảnh hưởng của năng lượng hỗn loạn.” Ông dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Phong. “Ngươi có vẻ đã biết về cổ ngữ, đúng không?”

Lâm Phong gật đầu. “Đệ tử có chút tìm hiểu.”

“Tốt,” Ngự Thú Sư Trần nói. “Vậy thì ngươi cần tìm hiểu về những phù văn trấn áp cổ. Chúng không được ghi chép nhiều, nhưng nếu ngươi có thể giải mã được, có lẽ sẽ hữu dụng. Và hãy nhớ, đôi khi, sự im lặng và lắng nghe còn quan trọng hơn ngàn lời nói, đặc biệt là khi đối mặt với những sinh linh đang sợ hãi.”

Lời nói của Ngự Thú Sư Trần về “năng lượng cổ xưa đang thức tỉnh” và “tàn dư từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến” báo hiệu sự liên kết sâu sắc của nhiệm vụ với cốt truyện chính và các bí mật lớn hơn, có thể là sự thức tỉnh của một thực thể cổ đại hoặc một bí cảnh. Nó cũng gợi ý về một mối nguy hiểm vượt xa những gì Lâm Phong từng đối mặt.

Lâm Phong cảm ơn Ngự Thú Sư Trần rối rít, trong lòng tràn đầy suy tư. Kiến thức của vị Ngự Thú Sư này đã cho chàng một góc nhìn hoàn toàn mới về nhiệm vụ. Chàng chợt nhận ra, Huyễn Mặc Quyển, với những phù văn cổ xưa và khả năng thao túng ảo ảnh, liệu có thể được sử dụng để trấn an hay hóa giải ảnh hưởng của năng lượng hỗn loạn này?

Khi Lâm Phong rời đi, ánh mặt trời đã khuất hẳn sau những ngọn núi, chỉ còn lại vầng đỏ rực cuối cùng trên nền trời phía Tây, như một ngọn lửa bùng cháy dữ dội trước khi chìm vào màn đêm. Chàng bước đi trên con đường đá lát, tay vô thức siết chặt túi trữ vật nơi Huyễn Mặc Quyển đang yên vị. Nhiệm vụ ở Cấm Địa Vạn Yêu không chỉ là một thử thách tu luyện, mà còn là một cuộc đối đầu với những bí ẩn cổ xưa, với ma khí tàn dư và những thực thể có thể đã ngủ say hàng vạn năm. Và hơn hết, chàng phải cảnh giác với Dương Thiên Minh, kẻ sẽ đi cùng chàng, kẻ có thể tạo ra những cạm bẫy chết người bất cứ lúc nào.

“Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh,” Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Chàng biết, sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đặc biệt là việc áp dụng kiến thức từ Huyễn Mặc Quyển, sẽ là chìa khóa để chàng vượt qua thử thách và có thể 'đột phá' như định hướng của Arc. Một cuộc phiêu lưu mới, đầy rẫy hiểm nguy và cơ hội, đang chờ đợi chàng ở phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ