Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 66

Cấm Địa Dị Biến: Bước Chân Đầu Tiên

3651 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cùng đội ngũ xuất phát thực hiện nhiệm vụ tại Cấm Địa Vạn Yêu, đánh dấu bước chân đầu tiên của chàng ra ngoài tông môn trong Arc này.,Giới thiệu những thử thách ban đầu bên ngoài tông môn, từ môi trường khắc nghiệt đến các linh thú bị ảnh hưởng.,Cho Lâm Phong cơ hội áp dụng những kiến thức mới về Huyễn Mặc Quyển và sự chuẩn bị từ Ngự Thú Sư Trần.,Tiếp tục khắc họa sự đố kỵ và âm mưu của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, khiến họ bắt đầu hành động nhỏ.,Tạo cảm giác căng thẳng và bí ẩn khi Lâm Phong cảm nhận được sự hiện diện của một cao thủ khác (ngụ ý Tuyết Dao) trong khu vực nhiệm vụ.,Củng cố bối cảnh 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' thông qua các dấu hiệu dị biến trong Cấm Địa.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến cuộc chạm trán đầu tiên giữa Lâm Phong và Tuyết Dao (Ch.68).
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Dương Thiên Minh, Lưu Minh
Mood: Tense, adventurous, mysterious, building suspense
Kết chương: [object Object]

Ánh mặt trời ban mai vừa hé rạng, xuyên qua màn sương mỏng giăng mắc trên những đỉnh núi cao vút, vẽ nên những vệt vàng óng ả trên mái ngói lưu ly của Thanh Vân Tông. Tiếng chuông từ Đại Điện vọng ngân trầm bổng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những cây cổ thụ linh sam ngàn năm, tạo nên một bản giao hưởng thanh tịnh, hùng vĩ. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện với hương thảo mộc dịu nhẹ từ các Tháp Luyện Đan, cùng với mùi sương sớm mát lạnh, lấp đầy không khí. Nơi đây, linh khí dồi dào, tràn đầy sinh khí, đúng là một chốn tiên cảnh giữa trần gian.

Tại cổng tông môn, nơi những phiến đá xanh rêu phong đã in hằn dấu vết thời gian, bốn bóng người đang tập trung. Lâm Phong, dáng người cao ráo, thanh tú trong bộ trường bào màu xanh sẫm, đôi mắt đen láy lúc này ánh lên vẻ tĩnh tại nhưng cũng đầy cảnh giác. Bên cạnh chàng là Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, gương mặt cương nghị, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước. Đối diện họ, Dương Thiên Minh đứng khoanh tay, khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ cao ngạo khó che giấu, đôi lúc liếc nhìn Lâm Phong với ánh mắt ẩn chứa sự đố kỵ. Cây quạt ngọc trên tay y khẽ phe phẩy, tạo ra một làn gió nhẹ, hờ hững. Đứng sau Dương Thiên Minh là Lưu Minh, gầy gò, thư sinh nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ ti tiện, liên tục cúi đầu thì thầm điều gì đó vào tai Dương Thiên Minh.

Một vị trưởng lão, râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh, đứng trước mặt bốn người, giọng nói trầm ấm mà vang dội: “Nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng. Cấm Địa Vạn Yêu vốn đã hiểm trở, nay lại xuất hiện dị biến. Các đệ tử phải hết sức cẩn trọng, phối hợp chặt chẽ. Lâm Phong, con là người dẫn đầu, phải đảm bảo an toàn cho cả đội.”

Lâm Phong cúi đầu đáp: “Đệ tử tuân lệnh, Trưởng lão!” Trong lòng chàng, những lời dặn dò của Ngự Thú Sư Trần vẫn còn văng vẳng. Nhiệm vụ này không chỉ đơn thuần là trấn áp linh thú, mà còn là đối mặt với một thứ năng lượng cổ xưa, thứ có thể đã ngủ say hàng vạn năm. Chàng siết nhẹ túi trữ vật, nơi Huyễn Mặc Quyển đang yên vị, một cảm giác quen thuộc, trấn an lan tỏa.

Vừa lúc đó, Lưu Minh, sau khi thì thầm xong, liền ngẩng đầu lên, ánh mắt liếc xéo Lâm Phong, cố tình nói đủ lớn để tất cả đều nghe thấy, nhưng lại hướng về phía Dương Thiên Minh: “Sư huynh, cái tên Lâm Phong này lại được giao trọng trách… Hừ, đệ tử Luyện Khí tầng tám mà lại dẫn đầu nhiệm vụ cấp độ này… thật là…” Giọng y dù cố tỏ ra lo lắng, nhưng không giấu nổi vẻ châm biếm.

Dương Thiên Minh khẽ nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Lâm Phong, rồi y vờ thở dài, giọng điệu mang theo sự "quan tâm" giả tạo: “Nhiệm vụ này khó khăn, Cấm Địa Vạn Yêu không phải nơi để đùa giỡn. Ta chỉ mong Lâm sư đệ đừng quá tự phụ mà để cả đội phải bỏ mạng giữa chốn hoang vu. Thanh Vân Tông ta không thiếu những tiền bối tài năng, dày dặn kinh nghiệm, không hiểu sao lại để một người trẻ tuổi như Lâm sư đệ gánh vác trọng trách này.” Y cố tình nhấn mạnh chữ "người trẻ tuổi" và "trọng trách", ý muốn ám chỉ Lâm Phong không xứng đáng.

Lâm Phong quay đầu lại, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng tinh quái. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ thâm thúy, như thể đã nhìn thấu mọi tâm tư của Dương Thiên Minh. “Dương sư huynh lo lắng quá rồi,” chàng ung dung đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên định, “Có ta ở đây, sẽ không ai phải bỏ mạng đâu. Huống hồ, nếu có gì bất trắc, Dương sư huynh với tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, kinh nghiệm dạn dày, chắc chắn sẽ không bỏ mặc đồng đội, đúng không?” Lời nói của Lâm Phong như một mũi dao sắc bén, vừa đáp trả lời châm chọc của Dương Thiên Minh, vừa khéo léo buộc y vào trách nhiệm. Nếu y không ra tay giúp đỡ, sẽ là phản bội lời nói của chính mình.

Dương Thiên Minh cứng họng, nét mặt khẽ biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ cao ngạo. Y hừ lạnh một tiếng, không đáp lời, chỉ quay mặt đi. Lưu Minh đứng bên cạnh, ánh mắt đầy tức tối nhưng không dám hó hé thêm lời nào.

Trần Hạo thấy vậy, liền vỗ vai Lâm Phong, ánh mắt đầy tin tưởng: “Huynh đệ yên tâm, có ta ở đây, ta sẽ luôn sát cánh cùng huynh. Huynh cứ tự tin mà dẫn đường.” Sự trung thành và kiên định của Trần Hạo như một luồng gió mát xua tan đi bầu không khí căng thẳng.

Vị trưởng lão khẽ vuốt râu, ánh mắt sắc bén lướt qua Dương Thiên Minh, rồi dừng lại ở Lâm Phong và Trần Hạo. Ông hài lòng gật đầu: “Tốt lắm. Thanh Vân Tông ta cần những đệ tử đồng lòng như vậy. Hãy nhớ, Cấm Địa Vạn Yêu là nơi linh khí hỗn tạp, ma khí tàn dư từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn còn vương vấn. Hãy cảnh giác với mọi dấu hiệu bất thường.”

Dứt lời, vị trưởng lão phất tay, ý bảo đoàn người có thể khởi hành. Lâm Phong gật đầu, đưa mắt nhìn Trần Hạo, rồi quay sang Dương Thiên Minh và Lưu Minh, ánh mắt như muốn nói: "Cứ thử xem." Sau đó, chàng sải bước chân vững chãi, dẫn đầu đội ngũ rời khỏi cổng Thanh Vân Tông, tiến vào con đường mòn dẫn xuống chân núi. Ánh bình minh dần lên cao, phủ vàng lối đi, nhưng trong lòng mỗi người, một chuyến hành trình đầy hiểm nguy và âm mưu đang chờ đợi. Lâm Phong biết, đây mới chỉ là khởi đầu. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," chàng thầm nhủ, "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

***

Con đường mòn dẫn xuống chân núi quanh co, uốn lượn, xuyên qua những tán rừng cổ thụ rậm rạp. Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi. Không khí trong rừng mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, mùi gỗ thông và mùi nấm rừng đặc trưng. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một khung cảnh yên bình, hoang sơ. Tuy nhiên, sự yên bình này không thể che giấu đi sự cảnh giác cao độ của Lâm Phong.

Lâm Phong dẫn đầu đoàn người, bước chân đều đặn, đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh. Chàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong linh khí của khu rừng. Ban đầu, linh khí vẫn còn trong lành, nhưng càng đi sâu, chàng càng nhận ra có những luồng khí hỗn tạp bắt đầu xen lẫn, dù còn rất yếu ớt. Một số thân cây lớn, đáng lẽ phải tràn đầy sức sống, nay lại có vẻ khô héo bất thường, vỏ cây nứt nẻ, lá úa vàng. Đây chính là dấu hiệu đầu tiên của sự dị biến mà Ngự Thú Sư Trần đã nhắc đến.

Dương Thiên Minh và Lưu Minh đi phía sau, ban đầu còn giữ vẻ trầm mặc, nhưng không lâu sau, những chiêu trò nhỏ bắt đầu xuất hiện.

“Aiya, chân ta trượt!” Lưu Minh bất ngờ thốt lên, rồi y cố tình làm rơi một hòn đá xuống vách núi, tạo ra tiếng động lớn, phá vỡ sự yên tĩnh của khu rừng. Ánh mắt y liếc nhanh về phía Dương Thiên Minh, đầy ẩn ý. Lưu Minh biết, mục đích là để gây sự chú ý, hoặc ít nhất là khiến Lâm Phong mất tập trung.

Lâm Phong quay đầu lại, nhìn Lưu Minh với vẻ mặt thản nhiên, không chút bất ngờ. Chàng đã sớm đoán được những thủ đoạn này. “Lưu sư đệ cẩn thận,” Lâm Phong nói, giọng điệu bình tĩnh, “Đường đi hiểm trở, đừng để bị thương làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ. Đây là Cấm Địa Vạn Yêu, không phải nơi để lơ là.” Lời nói của Lâm Phong như một lời cảnh cáo ngầm, khiến Lưu Minh khẽ rụt cổ lại.

Dương Thiên Minh khẽ cười khẩy, y tiến lên một bước, vờ như đang quan tâm đến Lưu Minh, nhưng ánh mắt lại hướng về Lâm Phong. “Nơi này đúng là hoang vu, nhiều cạm bẫy tiềm ẩn. Không biết Lâm sư đệ có quen đường không? Hay là để ta dẫn đường, dù sao ta cũng đã từng đến Cấm Địa vài lần. Ta nhớ có một con đường tắt khá an toàn, có thể tiết kiệm được nhiều thời gian.” Y chỉ về một lối mòn rậm rạp, ít dấu chân, nơi có vẻ như ít người qua lại.

Lâm Phong nhìn theo hướng tay Dương Thiên Minh chỉ. Bằng trực giác của mình, và cả sự nhạy bén được rèn luyện từ khi Huyễn Mặc Quyển bắt đầu hé lộ những bí ẩn, chàng cảm nhận được một luồng khí tức âm u, hỗn loạn hơn hẳn ở con đường đó. Dù Dương Thiên Minh nói là "an toàn", nhưng giác quan của Lâm Phong lại báo động. Chàng biết, Dương Thiên Minh đang muốn đẩy chàng vào rắc rối. "Một con đường tắt an toàn? Hay là một cái bẫy tắt?" Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng khẽ chạm vào Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm nhận những phù văn cổ xưa đang khẽ rung động, như một lời nhắc nhở về những khả năng tiềm tàng của nó, bao gồm cả việc tăng cường khả năng nhận thức và cảm ứng linh khí.

“Đa tạ Dương sư huynh đã có ý tốt,” Lâm Phong mỉm cười đáp, nụ cười vẫn giữ vẻ tinh quái thường thấy. “Nhưng theo ta thấy, đường này có vẻ an toàn hơn, linh khí cũng ổn định hơn một chút.” Chàng chỉ vào một con đường khác, tuy hơi xa hơn một chút, nhưng cây cối vẫn còn tươi tốt, linh khí lưu chuyển hài hòa hơn. “Chúng ta không nên quá vội vàng. Cấm Địa Vạn Yêu càng đi sâu, càng phải cẩn trọng. Một phút bất cẩn cũng có thể phải trả giá đắt.”

Trần Hạo lập tức ủng hộ Lâm Phong: “Lâm huynh nói đúng. Cứ theo Lâm huynh mà đi. An toàn là trên hết.”

Dương Thiên Minh không thể tìm được lý do để phản bác. Y hừ lạnh, ánh mắt lóe lên sự bực tức, nhưng không thể làm gì khác ngoài việc miễn cưỡng đi theo Lâm Phong. Lưu Minh cũng đành lầm lũi đi theo sau, ánh mắt oán hận.

Lâm Phong tiếp tục dẫn đường, bước chân vững vàng, thỉnh thoảng chàng lại đưa tay khẽ chạm vào Huyễn Mặc Quyển trong tay áo. Chàng không chỉ dùng mắt để quan sát, mà còn dùng toàn bộ giác quan để cảm nhận sự biến đổi của môi trường xung quanh. Chàng nhận thấy không chỉ cây cối mà cả những loài côn trùng nhỏ, những viên đá dưới chân cũng đang bị ảnh hưởng bởi một nguồn năng lượng vô hình. Linh khí trong không khí càng lúc càng trở nên hỗn tạp, nặng nề, xen lẫn những luồng khí tức u ám, lạnh lẽo mà Ngự Thú Sư Trần đã mô tả. "Chẳng trách linh thú lại trở nên cuồng bạo," Lâm Phong thầm nghĩ. "Loại khí tức này không chỉ ảnh hưởng đến cơ thể mà còn ăn mòn cả tâm trí." Chàng bắt đầu liên tưởng đến những phù văn cổ mà mình đã giải mã được từ Huyễn Mặc Quyển, những phù văn có thể thao túng ảo ảnh hoặc tạo ra lớp phòng ngự tinh thần. Có lẽ, chúng sẽ hữu dụng trong việc đối phó với loại năng lượng hỗn loạn này.

Trên đường đi, Dương Thiên Minh và Lưu Minh vẫn không ngừng tìm cách gây khó dễ. Lúc thì Lưu Minh cố ý đi chậm lại, kéo dài khoảng cách, lúc thì Dương Thiên Minh giả vờ nhìn nhầm bản đồ, cố ý dẫn dắt Lâm Phong vào một ngóc ngách hiểm trở. Nhưng Lâm Phong, với sự cảnh giác và khả năng nhận biết linh khí vượt trội của mình, luôn dễ dàng hóa giải. Chàng không cần phải lớn tiếng trách mắng, chỉ cần một cái liếc mắt, một lời nói nhẹ nhàng, hay đơn giản là một sự lựa chọn đường đi khác biệt, đã đủ để khiến những âm mưu nhỏ nhặt của họ tan biến như khói sương. Lâm Phong hiểu rằng, những hành động này chỉ là khởi đầu, một sự thăm dò, và những nguy hiểm thực sự vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước, sâu trong lòng Cấm Địa Vạn Yêu.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời phía Tây, đoàn người Lâm Phong cuối cùng cũng đặt chân đến khu vực ngoại vi của Cấm Địa Vạn Yêu. Khung cảnh ở đây hoàn toàn khác biệt so với khu rừng Cổ Mộc bên ngoài. Mây đen vần vũ kéo đến, che khuất vầng mặt trời cuối cùng, khiến không khí trở nên u ám và oi bức. Những cây cổ thụ ở đây không còn vẻ tươi tốt, mà thay vào đó là sự biến dạng kỳ dị, cành lá khô quắt, thân cây vặn vẹo như những con quái vật im lặng. Linh khí trong không khí không còn là sự hỗn tạp nhẹ nhàng, mà đã trở nên nặng nề, cuộn xoáy như một cơn lốc vô hình, mang theo mùi hôi tanh nồng nặc và cảm giác ẩm mốc khó chịu. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như những lời thì thầm ghê rợn, xen lẫn tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu trong rừng, báo hiệu sự hiện diện của những sinh vật nguy hiểm. Thậm chí, Lâm Phong còn cảm nhận được một luồng sương độc nhẹ lượn lờ trong không khí, khiến cho mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát.

“Cẩn thận!” Lâm Phong đột ngột lên tiếng, giọng nói dứt khoát, ánh mắt sắc bén quét qua những bụi cây rậm rạp phía trước. Chàng cảm nhận được một luồng sát khí mãnh liệt đang lao đến.

Chưa dứt lời, từ trong bóng tối của những bụi cây, hàng chục con vật nhỏ bé, thân hình lông lá, với đôi mắt đỏ ngầu như máu và hàm răng sắc nhọn như dao cạo, bất ngờ lao ra. Đó là Yêu Thử Đột Biến, những con chuột yêu bị biến dị bởi ma khí tàn dư. Chúng di chuyển nhanh như chớp, mang theo tiếng kêu chít chít ghê rợn và một luồng ma khí âm u. Sát khí bủa vây, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo.

“Trần Hạo! Cẩn thận!” Lâm Phong hô lớn, đồng thời chàng nhanh chóng kết ấn. “Chúng bị ma khí ảnh hưởng, hung hãn và có độc! Dùng Hỏa hệ pháp thuật! Giữ khoảng cách!”

Trần Hạo không chút chần chừ, lập tức rút kiếm, vận chuyển linh lực, một đạo Hỏa Long Kỹ nhanh chóng được thi triển, tạo thành một bức tường lửa tạm thời ngăn cản đám yêu chuột đang lao tới.

Dương Thiên Minh và Lưu Minh ban đầu cũng có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh sau đó, nét mặt Dương Thiên Minh lộ ra vẻ chần chừ. Y không lập tức ra tay toàn lực, mà chỉ vung quạt ngọc, tạo ra vài luồng phong nhận yếu ớt, chỉ đủ để xua đi vài con yêu chuột gần đó. Lưu Minh thì run rẩy, ánh mắt hoảng sợ.

“Haiz, yêu thú nhiều quá, ta không thể ứng phó hết được!” Dương Thiên Minh giả vờ than thở, giọng điệu tỏ vẻ bất lực, nhưng ánh mắt y lại liếc nhìn Lâm Phong, như thể muốn xem chàng sẽ xoay sở thế nào. Y cố ý không ra tay ở một góc nhất định, tạo ra một lỗ hổng trong hàng phòng ngự, hy vọng đám yêu chuột sẽ tràn qua đó để tấn công Lâm Phong.

Lưu Minh cũng hùa theo: “Sư huynh Dương nói đúng, chúng ta không địch nổi đâu! Chúng quá đông!”

Lâm Phong không rảnh để đôi co. Chàng đã sớm nhận ra ý đồ của Dương Thiên Minh. Đôi mắt chàng lóe lên sự lạnh lùng. "Kẻ này, quả nhiên không đáng tin."

“Tránh ra! Đừng để chúng cắn trúng, có độc!” Lâm Phong hô lớn lần nữa, đồng thời, chàng không chỉ đơn thuần sử dụng Hỏa Cầu thuật mà còn vận dụng những kiến thức vừa học được từ Ngự Thú Sư Trần. Chàng biết rằng những con yêu chuột này tuy hung hãn nhưng bị ma khí làm mất đi lý trí, nên giác quan của chúng cũng bị nhiễu loạn. Hơn nữa, những mảnh ghép về Huyễn Mặc Quyển mà chàng vừa tìm thấy đã hé lộ khả năng thao túng ảo ảnh và phòng ngự tinh thần.

Lâm Phong nhanh chóng kết ấn, linh lực từ đan điền tuôn trào. Chàng không thi triển một Hỏa Cầu lớn, mà là hàng chục Hỏa Cầu nhỏ, linh hoạt bay lượn, nhưng đồng thời, một luồng Huyễn Mặc Chi Lực vô hình được phóng ra. Thay vì tấn công trực diện, Lâm Phong dùng Huyễn Mặc Chi Lực tạo ra một lớp ảo ảnh mỏng, như một làn sương mù đen kịt vô hình, bao phủ lấy một phần đám yêu chuột. Những con yêu chuột bị ảnh hưởng, đột nhiên trở nên bối rối, chúng bắt đầu tấn công lẫn nhau, hoặc lao vào khoảng không vô định, tạm thời quên đi mục tiêu chính là đoàn người Lâm Phong.

"Ngự Thú Sư Trần nói đúng, không phải lúc nào vũ lực cũng là giải pháp duy nhất." Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng sử dụng khả năng phân tán sự chú ý và làm nhiễu loạn tâm trí của chúng, kết hợp với Hỏa Cầu thuật để thiêu rụi những con đã mất đi phương hướng. Lửa bùng lên, soi sáng khung cảnh u ám, mùi khét lẹt của lông và thịt cháy hòa lẫn với mùi hôi tanh nồng nặc của Cấm Địa.

Trần Hạo thấy Lâm Phong ra tay một cách hiệu quả và thông minh, không chỉ trấn áp được đám yêu thú mà còn bảo vệ được cả đội, liền dốc sức hỗ trợ. Ngược lại, Dương Thiên Minh và Lưu Minh vẫn giữ vẻ dè dặt, chỉ ra tay cầm chừng, vẻ mặt khó coi khi thấy Lâm Phong dễ dàng hóa giải nguy hiểm.

Trong lúc hỗn chiến, khi những Hỏa Cầu cuối cùng của Lâm Phong thiêu rụi đám Yêu Thử Đột Biến, một cảm giác đột ngột ập đến Lâm Phong. Đó là một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ, tinh thuần nhưng lạnh lẽo đến thấu xương, không thuộc về bất kỳ ai trong đội. Nó xuất hiện bất chợt, như một cơn gió lướt qua, thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức, nhưng đủ để khiến Lâm Phong rùng mình, lông tơ trên người khẽ dựng đứng. Cảm giác ấy giống như một ánh mắt sắc lạnh vừa lướt qua chàng, mang theo một vẻ cao ngạo và xa cách.

Lâm Phong đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đen láy sắc bén quét một vòng quanh khu rừng rậm rạp, nơi bóng tối đã dần nuốt chửng những thân cây dị dạng. Chàng không thấy bất kỳ bóng người nào, cũng không có dấu hiệu của sự hiện diện vật lý. Nhưng cảm giác bị theo dõi, cảm giác về luồng khí tức mạnh mẽ kia vẫn còn vương vấn trong tâm trí chàng, như một dư âm lạnh lẽo.

“Khí tức này…” Lâm Phong thầm thì trong lòng, “Không phải của Ma giáo, cũng không phải của tông môn… Lạnh lẽo, mạnh mẽ, nhưng lại có vẻ quen thuộc… Là ai?” Chàng cố gắng lục lọi trong ký ức, nhưng không có một cái tên nào hiện lên. Chỉ có một sự bí ẩn khó tả, một bóng hình mờ nhạt, lạnh lùng và cao quý, dường như đã từng xuất hiện đâu đó trong tiềm thức của chàng, hoặc chỉ là một cảm giác mơ hồ về một đối thủ ngang tầm.

Lâm Phong biết, Cấm Địa Vạn Yêu không chỉ ẩn chứa những linh thú cuồng bạo, những ma khí tàn dư từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, mà còn có thể là nơi những cao thủ khác, những bí ẩn khác đang ẩn mình. Cuộc phiêu lưu này, chắc chắn sẽ còn nhiều điều bất ngờ hơn nữa. Ánh mắt chàng trở nên kiên định, pha lẫn một chút tò mò và hứng thú. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ