Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 67

Dị Tượng Dẫn Lối: Sương Lạnh Cấm Địa

4328 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cùng đội ngũ tiến sâu hơn vào Cấm Địa Vạn Yêu, đối mặt với những linh thú bị ảnh hưởng nghiêm trọng hơn.,Lâm Phong nhận ra và theo dấu vết của 'dị tượng kỳ lạ' - một luồng năng lượng cổ xưa mạnh mẽ nhưng không rõ nguồn gốc, đang làm biến đổi linh thú.,Dương Thiên Minh và Lưu Minh thực hiện những hành động ngấm ngầm gây khó dễ hoặc hãm hại Lâm Phong.,Lâm Phong sử dụng kiến thức từ Huyễn Mặc Quyển và sự chuẩn bị từ Ngự Thú Sư Trần để đối phó hiệu quả với nguy hiểm và theo dõi dị tượng.,Lâm Phong nhận ra luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc (của Tuyết Dao) đang ngày càng rõ nét, dẫn chàng đến gần một khu vực bí ẩn.,Củng cố bối cảnh Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến thông qua những dấu hiệu dị biến sâu sắc hơn trong Cấm Địa.,Tạo tiền đề mạnh mẽ cho cuộc chạm trán trực diện đầu tiên giữa Lâm Phong và Tuyết Dao trong chương 68.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Tuyết Dao
Mood: Tense, mysterious, adventurous, with a hint of intrigue and anticipation
Kết chương: [object Object]

Ánh mắt Lâm Phong sắc bén như chim ưng, lướt qua khu rừng rậm rạp một lần nữa, nhưng vô vọng. Bóng tối đã nuốt chửng những thân cây dị dạng, chỉ còn lại những hình thù méo mó, quái gở ẩn hiện trong màn đêm dần buông. Luồng khí tức lạnh lẽo thấu xương, mạnh mẽ đến khó tin kia đã biến mất, nhưng dư âm của nó vẫn còn vương vấn trong tâm trí chàng, gieo vào lòng một hạt giống tò mò khó cưỡng. Nó không phải là khí tức của ma giáo, không mang theo sự tà ác nồng đậm mà chàng từng cảm nhận từ những kẻ tu ma. Cũng không phải là linh khí của bất kỳ tông môn nào mà chàng biết, bởi lẽ nó quá mức thanh khiết, nhưng lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta rợn gáy.

“Khí tức này… không phải của Ma giáo, cũng không phải của tông môn… Lạnh lẽo, mạnh mẽ, nhưng lại có vẻ quen thuộc… Là ai?” Lâm Phong thầm thì, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng gió rít qua kẽ lá. Chàng cố gắng lục lọi trong ký ức, nhưng không một cái tên nào hiện lên rõ ràng. Chỉ có một sự bí ẩn khó tả, một bóng hình mờ nhạt, lạnh lùng và cao quý, dường như đã từng xuất hiện đâu đó trong tiềm thức của chàng, hoặc chỉ là một cảm giác mơ hồ về một đối thủ ngang tầm, một tồn tại siêu phàm nào đó.

Cấm Địa Vạn Yêu quả nhiên không tầm thường. Nó không chỉ ẩn chứa những linh thú cuồng bạo, những ma khí tàn dư từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, mà còn có thể là nơi những cao thủ khác, những bí ẩn khác đang ẩn mình. Cuộc phiêu lưu này, chắc chắn sẽ còn nhiều điều bất ngờ hơn nữa. Ánh mắt Lâm Phong trở nên kiên định, pha lẫn một chút tò mò và hứng thú. Chàng biết, để có thể giải mã được bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, để có thể tìm ra thân thế thật sự của mình, chàng cần phải đối mặt với tất cả những thử thách này, thậm chí là tìm kiếm chúng. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thầm nhủ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc xen lẫn mùi hôi tanh của đất rừng, một mùi hương đặc trưng của sự mục rữa và sức sống hoang dại nơi cấm địa.

***

Đội ngũ của Lâm Phong tiếp tục tiến sâu vào Cấm Địa Vạn Yêu. Càng đi, cảnh vật xung quanh càng trở nên hoang dã và đáng sợ hơn. Những cây cối cổ thụ vươn cao chọc trời, nhưng không còn xanh tươi nữa, mà biến dị với màu sắc kỳ quái: thân cây sẫm đen như than đá, lá cây đỏ rực như máu khô, hay xanh lè như ngọc bích. Một số thân cây mọc đầy gai nhọn hoắt, gồ ghề như lưng khủng long, số khác lại tiết ra chất dịch nhớp nháp màu xanh lục, chảy xuống thân cây như những dòng nước mắt của quỷ dữ. Dây leo chằng chịt, xoắn xuýt vào nhau tạo thành những bức tường thực vật dày đặc, chặn đứng mọi lối đi. Đá tảng khổng lồ phủ rêu phong, hình thù gớm ghiếc, như những con quái vật hóa đá đang ngủ say.

Không khí nơi đây đặc quánh mùi sương độc nồng hắc, lẫn với mùi ẩm mốc của đất rừng và một thứ mùi tanh tưởi, ngai ngái khó tả, như mùi máu khô hòa quyện với mùi thảo mộc độc. Linh khí cũng trở nên hỗn loạn, nặng nề, tạo cảm giác áp bức đến khó thở. Ánh sáng mặt trời khó lọt qua tán cây dày đặc, khiến Cấm Địa luôn chìm trong một thứ bóng tối mờ ảo, như buổi hoàng hôn vĩnh cửu. Thỉnh thoảng, những đốm sáng lập lòe từ một số loài thực vật phát quang kỳ lạ lại khiến khung cảnh thêm phần ma mị. Tiếng gầm gừ trầm thấp của yêu thú vọng lại từ xa, tiếng chim lạ kêu thê lương, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thì thầm của hàng vạn oan hồn, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Đột nhiên, từ trong bóng tối của một lùm cây to lớn, một đàn linh thú lao ra. Đó là những con Huyết Thủ Viên, thân hình to lớn như gấu, lông đen như mực, nhưng đôi cánh tay lại đỏ thẫm như nhúng trong máu tươi, với những móng vuốt sắc nhọn hoắt, dài cong như lưỡi dao. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, sùi bọt mép, rõ ràng đã bị ma khí làm cho điên loạn. Chúng gầm gừ, nhe nanh giơ vuốt lao về phía đội hình của Lâm Phong.

Trần Hạo lập tức rút trường đao ra, đứng chắn trước mặt Lâm Phong. “Đại sư huynh, những con Huyết Thủ Viên này có vẻ mạnh hơn thông thường, hành động cũng quỷ dị hơn nhiều!” Giọng Trần Hạo trầm xuống, lộ rõ vẻ lo lắng. Anh từng đối phó với Huyết Thủ Viên, nhưng chưa bao giờ thấy chúng hung hãn đến mức này.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Đúng vậy, ma khí đã ăn sâu vào chúng, biến chúng thành những cỗ máy giết chóc không lý trí. Cẩn thận, đừng để bị thương bởi móng vuốt của chúng, có độc. Loại độc này không chỉ ăn mòn thể xác mà còn nhiễm vào linh hồn, cực kỳ khó chữa.” Chàng vừa nói, vừa nhanh chóng kết ấn.

Dương Thiên Minh và Lưu Minh đứng phía sau, nét mặt có phần tái đi. Dương Thiên Minh lùi lại một bước nhỏ, giả vờ quan sát tình hình. “Chậc chậc, Huyết Thủ Viên hoang dã lại còn bị ma khí ăn mòn. Sức mạnh của chúng có thể sánh ngang với linh thú cấp ba rồi. Nhiệm vụ này quả nhiên nguy hiểm trùng trùng!” Y nói với vẻ lo lắng, nhưng ánh mắt lại liếc trộm Lâm Phong, như đang chờ đợi chàng sẽ mắc phải sai lầm nào đó.

Lưu Minh cũng hùa theo, tay chân run rẩy: “Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta không nên mạo hiểm. Hay là... hay là chúng ta tạm thời rút lui, chờ viện binh tông môn?”

Lâm Phong phớt lờ những lời nói đầy tính toán của hai kẻ kia. Chàng biết rõ, việc rút lui lúc này chẳng khác nào bỏ mặc đồng đội và nhiệm vụ. Chàng tập trung vào đám Huyết Thủ Viên đang gầm rú tiến đến. Huyễn Mặc Quyển trong đầu chàng chợt lóe lên những dòng chữ cổ, chỉ dẫn về cách phân tích cấu trúc linh lực của những linh thú bị ma khí ảnh hưởng, cũng như những điểm yếu mà Ngự Thú Sư Trần đã từng đề cập.

“Trần Hạo, đánh vào phần thân dưới bên trái của chúng, nơi linh mạch bị ma khí làm cho hỗn loạn nhất. Ta sẽ yểm trợ!” Lâm Phong ra lệnh dứt khoát. Chàng vận dụng linh lực, không dùng những chiêu thức hoa mỹ mà tập trung vào sự hiệu quả. Một luồng Huyễn Mặc Chi Lực vô hình được phóng ra, không phải để tấn công trực diện, mà để làm nhiễu loạn giác quan của đám Huyết Thủ Viên.

Những con Huyết Thủ Viên đang lao tới, đột nhiên khựng lại một nhịp, đôi mắt đỏ ngầu hơi chớp. Chúng vẫn hung hãn, nhưng tốc độ và sự phối hợp đã giảm đi đáng kể. Đây chính là hiệu quả của Huyễn Mặc Quyển, giúp Lâm Phong tạo ra một ảo ảnh vô hình, khiến chúng cảm thấy như có chướng ngại vật hoặc có sự thay đổi đột ngột trong không gian xung quanh, dù thực tế không có gì.

Trần Hạo là người đầu tiên hiểu được ý đồ của Lâm Phong. Anh ta gầm lên một tiếng, trường đao vung lên tạo thành một vệt sáng bạc. “Nhất Đao Đoạn Huyết!” Lưỡi đao chém thẳng vào vị trí mà Lâm Phong đã chỉ, vết thương không sâu nhưng lại khiến con Huyết Thủ Viên đó rống lên đau đớn, linh lực trong cơ thể nó lập tức trở nên cuồng bạo, tự hủy hoại chính nó.

Lâm Phong sau đó thi triển một loạt Hỏa Cầu, nhưng không phải là những Hỏa Cầu đơn thuần. Chúng mang theo một năng lượng kỳ lạ, một phần là linh lực của chàng, một phần là Huyễn Mặc Chi Lực. Chúng không chỉ thiêu đốt mà còn tạo ra ảo giác đau đớn dữ dội hơn nhiều so với thực tế, khiến đám Huyết Thủ Viên trở nên hoảng loạn, tấn công lẫn nhau hoặc lao vào những thân cây gai nhọn.

“Sư huynh Dương, sư đệ Lưu, hai người làm gì vậy? Không mau ra tay hỗ trợ đi!” Trần Hạo thấy Dương Thiên Minh và Lưu Minh vẫn đứng yên, liền tức giận quát.

Dương Thiên Minh cười gượng gạo: “À, ta... ta đang quan sát chiến thuật của Huyết Thủ Viên để tìm ra điểm yếu. Trần Hạo, ngươi cứ yên tâm, có ta ở đây, bảo vệ ngươi là đủ rồi!” Y nói, nhưng vẫn đứng cách xa trận chiến, chỉ thỉnh thoảng ném ra một hai đạo pháp yếu ớt, không gây ra bất kỳ tác dụng nào đáng kể.

Lưu Minh thì càng tệ hơn, y trốn sau lưng Dương Thiên Minh, chỉ dám thỉnh thoảng phóng ra một tia linh quang yếu ớt. “Ta… ta bị thương rồi! Độc tố của Huyết Thủ Viên ghê gớm quá!” Y giả vờ ôm cánh tay, nhưng trên tay chẳng có một vết xước nào.

Lâm Phong không rảnh để đôi co. Chàng biết, những lời nói và hành động của Dương Thiên Minh chỉ là nhằm mục đích bào chữa cho sự hèn nhát và muốn đẩy chàng vào thế khó. Nhưng chàng cũng không bận tâm. Với khả năng đã được Huyễn Mặc Quyển tăng cường, cùng với kiến thức từ Ngự Thú Sư Trần, việc đối phó với đám Huyết Thủ Viên này không quá khó khăn. Chàng di chuyển linh hoạt, vừa tung ra Hỏa Cầu, vừa sử dụng Huyễn Mặc Chi Lực để thao túng ảo ảnh, khiến đám linh thú tự làm hại lẫn nhau.

Chỉ trong chốc lát, đàn Huyết Thủ Viên đã bị tiêu diệt gần hết. Mùi máu tanh nồng nặc hòa với mùi khét lẹt của lông và thịt cháy. Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh, linh lực trong đan điền vẫn còn dồi dào. Trần Hạo thở dốc, nhưng ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ đối với Lâm Phong.

Dương Thiên Minh và Lưu Minh thì vẻ mặt khó coi vô cùng. Bọn họ không ngờ Lâm Phong lại có thể dễ dàng giải quyết đám Huyết Thủ Viên mạnh mẽ đến vậy, thậm chí còn không tốn quá nhiều sức. Âm mưu hãm hại Lâm Phong bằng cách để linh thú tấn công đã không thành công.

***

Sau khi dọn dẹp chiến trường sơ bộ, đội ngũ tiếp tục hành trình. Lúc này đã là giữa trưa, nhưng ánh sáng trong Cấm Địa vẫn yếu ớt, tối tăm như hoàng hôn. Sương mù dày đặc hơn, phủ kín tầm nhìn, và một cơn mưa phùn nhẹ bắt đầu lất phất rơi, mang theo hơi lạnh lẽo thấu xương.

Lâm Phong tiếp tục dẫn đầu, nhưng tâm trí chàng không hoàn toàn tập trung vào con đường phía trước. Chàng cảm nhận rõ rệt hơn luồng 'dị tượng kỳ lạ' – một dòng năng lượng cổ xưa đang cuộn trào trong không khí, mạnh mẽ hơn nhiều so với trước đó. Nó không phải ma khí thuần túy, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, hỗn loạn hơn, như tàn dư của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, ngủ quên hàng vạn năm nay đang dần thức tỉnh. Thứ năng lượng này khiến linh thú xung quanh càng thêm hung bạo, và ngay cả những cây cối, đá tảng cũng dường như bị ảnh hưởng, tỏa ra một thứ áp lực vô hình.

Lâm Phong dừng lại, lấy Huyễn Mặc Quyển ra khỏi túi trữ vật. Cuộn da cổ xưa, với những hoa văn bí ẩn, phát ra một ánh sáng mờ ảo, huyền ảo. Khi chàng vận dụng linh lực vào Huyễn Mặc Quyển, những dòng chữ cổ trên đó dường như sống động hơn, và một luồng thông tin ồ ạt chảy vào tâm trí chàng. Chàng như 'thấy' được dòng chảy của năng lượng này, nó không phải là một luồng khí tức đơn lẻ, mà là sự pha trộn phức tạp của nhiều loại năng lượng cổ xưa khác nhau, đang dẫn về một hướng cụ thể, sâu hơn vào Cấm Địa.

“Thứ năng lượng này… không giống ma khí thông thường. Nó cổ xưa hơn, hỗn loạn hơn… Chẳng lẽ là tàn dư từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến?” Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt lấp lánh sự suy tư sâu sắc. Chàng cảm thấy có một lực hút vô hình kéo mình về phía nguồn năng lượng đó, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại.

Dương Thiên Minh thấy Lâm Phong đang bị cuốn hút bởi dị tượng, ánh mắt y lóe lên tia gian xảo. Đây chính là cơ hội mà y đã chờ đợi. Y lén lút ra hiệu cho Lưu Minh. “Cơ hội tốt… Làm đi!” Y thì thầm, giọng nói gần như bị át đi bởi tiếng gió và mưa phùn.

Lưu Minh gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy nịnh nọt. Y cố ý đi theo sát Lâm Phong, rồi giả vờ vấp ngã một cách vụng về. “Ôi chao! Ta… ta trượt chân!” Cùng lúc đó, một lọ thuốc nhỏ màu xanh lục trong tay y "vô tình" rơi xuống đất, vỡ tan tành. Một mùi hương nồng nặc, ngọt gắt lập tức lan tỏa trong không khí ẩm ướt, không phải mùi thơm dễ chịu mà là một mùi hương tanh tưởi, pha lẫn vị ngọt khó chịu, như mùi của xác động vật đã phân hủy trộn với mật ong. Đó là thuốc dẫn dụ yêu thú cực mạnh, được Dương Thiên Minh chuẩn bị từ trước.

Mùi hương này nhanh chóng lan đi trong màn sương mù, như một lời mời gọi chết chóc. Từ trong bóng tối của một bụi cây cổ thụ to lớn, một ánh mắt đỏ rực đột ngột lóe lên. Tiếp theo đó là một tiếng gầm gừ trầm thấp, đầy uy hiếp. Một con Âm Lang Độc Nhãn khổng lồ, thân hình phủ đầy lông đen cứng như thép, chỉ có một con mắt duy nhất ở giữa trán, đỏ rực như than hồng, lao ra khỏi nơi ẩn nấp. Nó to lớn hơn gấp đôi những con sói bình thường, và linh lực phát ra từ nó mạnh mẽ hơn nhiều, rõ ràng là một linh thú cấp cao, bị thứ mùi hương kia kích thích đến điên loạn.

Con Âm Lang Độc Nhãn lao thẳng về phía Lâm Phong, miệng há rộng nhe ra hàm răng sắc nhọn, gỉ sét. Móng vuốt nó xé gió, tạo ra một tiếng rít ghê rợn. Mục tiêu của nó rõ ràng là Lâm Phong, do Lưu Minh đã cố tình làm đổ lọ thuốc ngay phía sau lưng chàng.

Lâm Phong đã sớm cảnh giác. Trực giác của chàng, được Huyễn Mặc Quyển cường hóa, đã mách bảo có điều bất ổn ngay khi Lưu Minh "vô tình" vấp ngã. Chàng không quay đầu, mà chỉ hơi nghiêng người, nhẹ nhàng né tránh cú tấn công bất ngờ của con Âm Lang Độc Nhãn. Cú tát của nó sượt qua vai chàng, xé rách một vạt áo bào, nhưng không hề chạm vào da thịt.

“Haiz, sư đệ Lưu, ngươi thật là sơ ý!” Dương Thiên Minh "than thở" với vẻ mặt lo lắng giả tạo, nhưng ánh mắt y lại đầy vẻ đắc ý. Y nghĩ rằng Lâm Phong sẽ phải chật vật đối phó với con Âm Lang Độc Nhãn này.

Lâm Phong né đòn xong, chàng không lập tức phản công. Chàng liếc nhìn về phía Lưu Minh với ánh mắt sắc lạnh, như một lưỡi dao vô hình lướt qua. Ánh mắt đó khiến Lưu Minh rùng mình, cảm thấy như bị một luồng khí lạnh lẽo thấu xương xuyên qua, đến tận linh hồn. Y lập tức tái mặt, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong nữa.

“Âm Lang Độc Nhãn, loại linh thú này có khả năng ẩn nấp cực tốt và độc tố kinh khủng. Hơn nữa, nó còn có khả năng gây ảo ảnh bằng con mắt độc nhãn của mình. Sư đệ Lưu, ngươi đúng là ‘sơ ý’ đúng lúc.” Lâm Phong nói, giọng điệu mang theo vẻ châm biếm sâu cay. Chàng biết, đây là một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng.

Trần Hạo thấy tình hình nguy cấp, lập tức rút đao xông lên, định hỗ trợ Lâm Phong. “Đại sư huynh cẩn thận! Con quái vật này rất nguy hiểm!”

Lâm Phong giơ tay ngăn Trần Hạo lại. “Không sao, Trần Hạo. Ngươi và Dương Thiên Minh, Lưu Minh hỗ trợ nhau giữ vững đội hình. Con Âm Lang này, ta sẽ đối phó.” Chàng nói, ánh mắt vẫn không rời con Âm Lang Độc Nhãn đang gầm gừ, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.

Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát ra ánh sáng mạnh hơn. Chàng đã nhận ra rằng con Âm Lang Độc Nhãn này không chỉ bị dẫn dụ bởi mùi hương, mà còn bị thứ năng lượng cổ xưa trong không khí kích thích, khiến nó càng thêm cuồng bạo. Lâm Phong nhanh chóng kết ấn, không dùng chiêu thức tấn công trực diện mà thay vào đó, một luồng Huyễn Mặc Chi Lực vô hình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao phủ lấy con Âm Lang.

Con Âm Lang Độc Nhãn đang định tung đòn tấn công thứ hai, đột nhiên khựng lại. Đôi mắt đỏ rực của nó chớp liên hồi, thân thể nó bắt đầu run rẩy, như đang nhìn thấy một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ. Lâm Phong đã dùng Huyễn Mặc Chi Lực để tạo ra một ảo ảnh cường độ cao, một cảnh tượng kinh hoàng chỉ con Âm Lang Độc Nhãn mới có thể nhìn thấy, nhằm tạm thời phong tỏa ý thức của nó. Đây là một kỹ năng tinh thần vô cùng khó, đòi hỏi sự kiểm soát linh lực và Huyễn Mặc Chi Lực ở mức độ thượng thừa.

Con Âm Lang Độc Nhãn rống lên một tiếng thảm thiết, không phải vì đau đớn thể xác, mà là nỗi sợ hãi tột độ từ sâu thẳm linh hồn. Nó co rúm lại, không còn hung hãn như trước nữa.

Lâm Phong không phí thời gian tấn công con thú đang bị tê liệt. Chàng biết, ảo ảnh này không thể kéo dài mãi. Thứ chàng cần là theo dấu vết của dị tượng kia. “Trần Hạo, ngươi và Dương Thiên Minh, Lưu Minh hãy giải quyết con Âm Lang này. Ta sẽ đi trước, theo dấu vết của dị tượng. Nó đang dẫn đến một nơi rất quan trọng.” Chàng nói nhanh, rồi không đợi phản ứng của họ, liền xoay người, lao nhanh vào màn sương mù dày đặc theo hướng mà Huyễn Mặc Quyển chỉ dẫn.

Trần Hạo không chút do dự, gật đầu: “Đại sư huynh cứ yên tâm! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Anh ta lập tức lao về phía con Âm Lang Độc Nhãn đang bị phong tỏa, vung đao kết liễu nó.

Dương Thiên Minh và Lưu Minh ngơ ngác nhìn theo bóng Lâm Phong khuất dần, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa tức tối. Kế hoạch của bọn họ lại thất bại, và Lâm Phong lại một lần nữa thể hiện thực lực vượt trội. Dương Thiên Minh nghiến răng, ánh mắt đầy căm hận. “Khốn kiếp! Tên phế vật đó lại…” Y thầm mắng, nhưng không dám nói lớn khi Trần Hạo đang ở gần.

***

Lâm Phong, bỏ lại Dương Thiên Minh và Lưu Minh đang chật vật với con Âm Lang Độc Nhãn (Trần Hạo ở lại hỗ trợ họ, dù anh biết Dương Thiên Minh không đáng tin, nhưng vẫn phải giữ trách nhiệm), một mình lao vào sâu hơn trong Cấm Địa Vạn Yêu. Chàng theo dấu dị tượng qua một con đèo đá hiểm trở. Nơi đây, không khí đột ngột chuyển sang lạnh giá thấu xương, khác hẳn với sự ẩm ướt nồng nặc mùi mục rữa lúc trước. Gió buốt rít qua kẽ đá, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt.

Cảnh vật xung quanh cũng thay đổi hoàn toàn. Những cây cối cổ thụ không còn mang màu sắc dị hợm của ma khí nữa, mà bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. Mặt đất trơn trượt, phủ đầy băng giá, và có dấu hiệu của những trận pháp băng hệ cổ xưa, đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn vương vấn những luồng linh lực lạnh lẽo. Thỉnh thoảng, chàng nghe thấy tiếng băng nứt nhẹ dưới chân, hay tiếng nước nhỏ giọt đóng băng thành những tinh thể kỳ lạ. Mùi hương nơi đây cũng khác hẳn, không còn mùi hôi tanh nồng nặc mà thay vào đó là mùi hương lạnh lẽo, thanh khiết của băng tuyết, xen lẫn một thứ hương hoa lạ, tinh khiết đến nao lòng nhưng cũng ẩn chứa sự xa cách.

Lâm Phong cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết luồng khí tức thanh khiết nhưng lạnh lẽo mà chàng đã nhận biết từ trước. Giờ đây, nó không còn thoáng qua như một cơn gió nữa, mà trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn rất nhiều, như một ngọn hải đăng băng giá trong màn sương mù dày đặc. Nó không hề yếu đi mà dường như đang hòa quyện với thứ năng lượng cổ xưa mà chàng đang theo dấu, tạo nên một trường năng lượng độc đáo, vừa mạnh mẽ vừa bí ẩn.

Chàng cũng nhận thấy những dấu vết của kiếm khí sắc bén để lại trên những tảng đá nứt vỡ, những vết chém sâu hoắm, gọn gàng và đầy uy lực. Đó không phải là kiếm khí của những kẻ tu ma, cũng không phải kiếm khí của những kiếm tu tầm thường. Nó mang theo một sự tinh xảo và lạnh lùng, như được tạo ra từ băng tuyết vậy.

Lâm Phong càng đi sâu, khí tức kia càng trở nên mạnh mẽ, gần như bao phủ lấy chàng. Chàng dừng lại bên một phiến đá lớn, nơi có một vệt băng tan chảy bất thường, tạo thành một vũng nước nhỏ giữa lớp băng dày đặc. Ánh mắt chàng lướt qua một cành cây đóng băng gần đó, và chàng chợt thấy một sợi tóc đen óng ánh, dài mượt mà, còn vương hơi lạnh, mắc vào một cành cây nhỏ. Sợi tóc đen nhánh, nhưng lại phản chiếu ánh sáng mờ ảo của băng tuyết, toát lên một vẻ đẹp thoát tục.

Lâm Phong cẩn thận nhặt sợi tóc lên. Xúc giác chàng lập tức cảm nhận được một hơi lạnh thấu xương, không phải cái lạnh của băng giá thông thường, mà là một sự lạnh lẽo tinh khiết, gần như có linh tính. "Khí tức này... không thể sai được. Là nàng!" Chàng thầm thì, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp.

Vô số hình ảnh chợt lướt qua tâm trí Lâm Phong: ánh mắt lạnh lùng như hồ băng, dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người, và vẻ đẹp thoát tục như tiên nữ giáng trần. Tất cả những hình ảnh đó đều chỉ về một người: Tuyết Dao, vị tiên tử băng giá của Thanh Vân Tông, người mà chàng đã từng gặp gỡ vài lần, và luôn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ.

Nhưng tại sao nàng lại ở đây? Tại sao khí tức của nàng lại hòa quyện với thứ dị tượng cổ xưa này? Lẽ nào nàng cũng đang điều tra bí ẩn của Cấm Địa Vạn Yêu? Hay nàng chính là nguồn gốc của thứ năng lượng lạnh lẽo này? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu Lâm Phong, khiến chàng càng thêm tò mò.

Chàng nhìn về phía trước, nơi con đèo đá dẫn vào một thung lũng sâu thẳm, bị sương mù băng giá che phủ hoàn toàn. Nơi đó, dị tượng và khí tức của Tuyết Dao hòa quyện vào nhau, mạnh mẽ đến khó tin, như đang chờ đợi chàng khám phá. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng khẽ rung động, không phải là sự cảnh báo nguy hiểm, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ, như đang muốn hé lộ một bí mật kinh thiên động địa. Chàng biết, một cuộc gặp gỡ không thể tránh khỏi đang chờ đợi chàng ở phía trước, một cuộc gặp gỡ có thể thay đổi cục diện của nhiệm vụ, và cả vận mệnh của chàng. Lâm Phong hít một hơi sâu, đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng quyết đoán. Dù có là vực sâu hay tiên cảnh, chàng cũng sẽ dấn bước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ