Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 68

Huyễn Cảnh Sương Băng: Lần Đầu Gặp Gỡ

4888 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger Chương 67, Lâm Phong tiến vào khu vực bí ẩn nơi Tuyết Dao đang hiện diện.,Tạo cuộc chạm trán trực tiếp đầu tiên giữa Lâm Phong và Tuyết Dao, ban đầu có chút hiểu lầm/xích mích.,Lâm Phong thể hiện sự lanh lợi, tài năng, và sức mạnh tiềm ẩn, gây ấn tượng sâu sắc với Tuyết Dao.,Khắc họa sự băng giá bên ngoài và nội tâm phức tạp của Tuyết Dao, hé lộ chút tò mò của nàng về Lâm Phong.,Làm nổi bật tác động của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' thông qua dị tượng và năng lượng cổ xưa trong khu vực bí ẩn.,Thiết lập mối quan hệ ban đầu giữa hai nhân vật chính, hướng tới sự phát triển trong các chương tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao
Mood: Mysterious, tense, subtly romantic, action-packed
Kết chương: [object Object]

Chàng Lâm Phong hít một hơi sâu, đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng quyết đoán. Dù có là vực sâu hay tiên cảnh, chàng cũng sẽ dấn bước. Chàng cất sợi tóc đen óng ánh vào trong một chiếc túi càn khôn nhỏ, cảm nhận hơi lạnh còn vương trên đầu ngón tay như một lời mời gọi bí ẩn. Phía trước chàng là một thung lũng sâu thẳm, bị màn sương băng giá che phủ hoàn toàn, ẩn chứa cả dị tượng cổ xưa và khí tức thanh khiết đến từ vị tiên tử băng giá.

Lâm Phong bước vào thung lũng, màn sương dày đặc bao phủ lấy chàng, biến thế giới xung quanh thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Sương không chỉ trắng xóa mà còn lấp lánh những tinh thể băng nhỏ li ti, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ phía trên, tạo nên một cảnh tượng vừa thơ mộng vừa rợn người. Tiếng gió buốt rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt, khiến mỗi hơi thở của chàng đều phả ra một làn khói trắng. Nhiệt độ nơi đây thấp hơn hẳn những khu vực khác của Cấm Địa Vạn Yêu, như thể chàng vừa bước vào một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Cây cối trong thung lũng cũng mang một vẻ ngoài dị thường, không còn là những thân cây mục ruỗng hay biến dạng bởi ma khí như ở bên ngoài. Thay vào đó, chúng bị bao phủ bởi lớp băng dày đặc, vĩnh cửu, như những tác phẩm điêu khắc nghệ thuật khổng lồ. Một số thân cây cổ thụ cao vút, cành lá đã hóa băng hoàn toàn, phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, yếu ớt nhưng kiên định, như những ngọn nến khổng lồ thắp sáng trong màn sương. Những cây khác lại mọc lên với hình thù kỳ dị, thân cây uốn lượn như những con rồng băng, trên cành đọng những chùm băng tinh lấp lánh, mỗi khi gió thổi qua lại va vào nhau, tạo thành thứ âm thanh leng keng trong trẻo, tựa như tiếng chuông gió của băng tuyết.

Mặt đất dưới chân Lâm Phong trơn trượt bởi lớp băng mỏng, phủ đầy rêu phong và những tinh thể đá quý tự nhiên, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những cây băng. Linh khí nơi đây, khác hẳn với sự hỗn loạn và độc hại ở những khu vực khác của Cấm Địa, lại mang một vẻ thuần khiết đến lạ thường, nhưng đồng thời cũng vô cùng dồi dào và mạnh mẽ. Tuy nhiên, Lâm Phong có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, tĩnh mịch và sâu thẳm, đang hòa quyện cùng luồng linh khí băng hàn này, tạo nên một trường năng lượng độc đáo, vừa thần bí vừa nguy hiểm. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng, từ lúc bước vào thung lũng, đã không ngừng khẽ rung lên, không phải là sự cảnh báo nguy hiểm mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ, như đang muốn dẫn dắt chàng đến một bí mật nào đó.

“Thung lũng này… thật sự không tầm thường,” Lâm Phong lẩm bẩm, hơi thở tạo thành làn khói trắng trước mặt. “Linh khí dồi dào đến mức này, lại mang theo cả hơi thở của năng lượng cổ xưa. Chẳng trách nàng tiên tử kia lại chọn nơi đây làm nơi tu luyện hay khám phá.” Chàng đưa mắt nhìn quanh, cố gắng xuyên qua màn sương mù dày đặc. Mùi hương nơi đây cũng đặc biệt, không còn mùi hôi tanh nồng nặc của yêu thú hay mùi mục rữa của cây cối, mà thay vào đó là mùi hương thanh khiết của băng tuyết, xen lẫn mùi thảo mộc cổ xưa mà chàng chưa từng ngửi thấy bao giờ, một mùi hương dịu nhẹ, tinh khiết đến nao lòng nhưng cũng ẩn chứa sự xa cách, tựa như bông hoa sen băng ngàn năm mới nở.

Lâm Phong nhấc chân, cẩn trọng bước đi trên nền băng trơn trượt. Chàng biết, nơi càng đẹp đẽ, càng kỳ ảo thì càng tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường. Tuy nhiên, sự tò mò trong chàng, cùng với sự thôi thúc từ Huyễn Mặc Quyển, khiến chàng không thể dừng lại. Luồng khí tức băng hàn của Tuyết Dao, giờ đây, không còn chỉ là một dấu vết mơ hồ nữa, mà như một dòng suối băng ngầm, chảy mạnh mẽ dưới lòng đất, dẫn dắt chàng đi sâu hơn vào trung tâm thung lũng. Chàng có thể cảm nhận được sự hiện diện của nàng, gần đến mức chàng gần như có thể nghe thấy nhịp thở nhẹ nhàng của nàng, dù màn sương vẫn che khuất mọi thứ.

“Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… dường như không chỉ để lại những tàn tích hủy diệt, mà còn tạo ra những kỳ cảnh như thế này,” Lâm Phong thầm nghĩ, lòng tràn đầy suy tư. “Thứ năng lượng cổ xưa này, liệu có phải là một phần của tàn dư ma khí đã bị băng tuyết của nàng tiên tử thuần hóa, hay là một tồn tại cổ đại đang dần thức tỉnh?” Chàng chạm tay vào một thân cây băng, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền đến. Bề mặt băng mịn màng, trong suốt như pha lê, ẩn chứa những đường vân phức tạp, tựa như một bản đồ cổ xưa. Ánh mắt chàng lóe lên tia sáng thông minh. Chàng nhận ra, những đường vân này không chỉ là hình thù tự nhiên của băng, mà còn ẩn chứa những trận pháp băng hệ cổ xưa, đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn vương vấn những luồng linh lực mạnh mẽ. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên…” Một câu nói chợt hiện lên trong tâm trí chàng, như thể nơi này đang kể một câu chuyện về sự trường tồn của thiên địa, về những bí mật bị chôn vùi qua hàng vạn năm. Chàng lắc đầu nhẹ, mỉm cười, tự nhủ: “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Dù là tiên cảnh hay vực sâu, cứ đi rồi sẽ biết.”

Chàng tiếp tục bước đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng trong sự tĩnh lặng của thung lũng. Mỗi bước chân của chàng đều mang theo sự cẩn trọng và quyết đoán. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo rung động mạnh hơn, một luồng ánh sáng xanh tím mờ ảo chợt lóe lên rồi biến mất, như một tín hiệu. Lâm Phong biết mình đã đến rất gần. Chàng dừng lại, đôi mắt đen láy nheo lại, nhìn xuyên qua màn sương. Một luồng ánh sáng xanh lam huyền ảo mạnh mẽ hơn hẳn, đang tỏa ra từ trung tâm thung lũng, chiếu sáng một khu vực nhỏ, khiến màn sương xung quanh dường như bị đẩy lùi đôi chút. Càng đến gần, khí tức băng hàn của Tuyết Dao càng trở nên rõ nét, thuần khiết và mạnh mẽ, như một nữ thần băng giá đang ngủ say, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể thức tỉnh.

Chàng Lâm Phong chậm rãi tiến về phía nguồn sáng. Màn sương dần mỏng đi, để lộ ra cảnh tượng khiến chàng không khỏi ngỡ ngàng. Giữa thung lũng, nơi linh khí băng hàn và năng lượng cổ xưa hòa quyện mạnh mẽ nhất, một đóa “băng liên” khổng lồ sừng sững, kết tinh từ băng tuyết nguyên khối, tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, chiếu rọi cả một khu vực rộng lớn. Đóa băng liên này không chỉ to lớn mà còn vô cùng tinh xảo, mỗi cánh hoa đều được tạo tác tỉ mỉ, trong suốt như ngọc bích, ẩn chứa những đường vân linh lực phức tạp và huyền ảo, khiến nó trông như một tác phẩm nghệ thuật do thiên nhiên tạo ra, nhưng lại mang theo hơi thở của những trận pháp cổ xưa.

Trên đài sen băng giá đó, một bóng người thanh thoát đang tĩnh tọa. Nàng khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn băng tuyết tinh xảo, mái tóc đen nhánh dài mượt mà được búi cao thanh thoát, tôn lên khuôn mặt trái xoan hoàn hảo. Làn da nàng trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi buồn khó tả. Toàn thân nàng tỏa ra một luồng khí tức băng hàn mạnh mẽ, thanh khiết đến cực điểm, khiến không khí xung quanh nàng như ngưng đọng lại, tạo thành một trường áp lực vô hình, lạnh lẽo đến thấu xương. Đó chính là Tuyết Dao, vị tiên tử băng giá của Thanh Vân Tông, nàng đang ở ngay trước mắt chàng, tựa như một nữ thần băng giá vừa giáng trần, cao quý và không thể chạm tới.

Ánh mắt sắc lạnh của Tuyết Dao khẽ mở, lập tức khóa chặt vào Lâm Phong. Trong đôi mắt băng giá ấy, không có lấy một chút dao động, chỉ có sự cảnh giác rõ rệt, như một nữ thần đang bảo vệ lãnh địa thiêng liêng của mình. Sự xuất hiện của Lâm Phong, một phàm nhân chỉ ở cảnh giới Luyện Khí (dù Lâm Phong đã che giấu tu vi thật sự của mình rất tốt, chỉ lộ ra tu vi Trúc Cơ sơ kỳ), trong một nơi cấm địa đầy rẫy nguy hiểm và ẩn chứa bí mật cổ xưa như thế này, rõ ràng đã nằm ngoài dự liệu của nàng.

Lâm Phong đứng cách đó vài trượng, giữ nguyên nụ cười nửa miệng quen thuộc. Chàng không hề tỏ ra sợ hãi hay nao núng trước khí thế áp bức của Tuyết Dao, mà vẫn giữ vẻ mặt thư thái, thậm chí còn có chút tinh quái. Chàng cẩn thận quan sát nàng, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, từ vẻ đẹp thoát tục đến sự lạnh lùng toát ra từ đôi mắt. Chàng cảm nhận được sự thuần khiết trong linh lực của nàng, cũng như sự uy lực tiềm ẩn dưới vẻ ngoài mảnh mai. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo Lâm Phong khẽ rung lên một lần nữa, như một lời nhắc nhở về sự đặc biệt của Tuyết Dao, hay có lẽ là về mối liên kết bí ẩn giữa nàng và thứ năng lượng cổ xưa đang ẩn chứa trong đóa băng liên này.

“Ngươi là ai?” Giọng nói của Tuyết Dao vang lên, trong trẻo như tiếng băng va vào nhau, nhưng lại lạnh lùng và không một chút cảm xúc, như sương giá mùa đông. “Dám xâm nhập địa phận của ta?”

Lâm Phong nhướng mày, khẽ cười. “Địa phận của tiên tử? Tại hạ Lâm Phong, vô tình lạc bước theo một luồng khí tức đặc biệt, lại thấy nơi đây tiên cảnh hữu tình, linh khí dồi dào, nên mới tò mò tiến vào. Không biết tiên tử là ai mà lại chiếm cứ nơi tiên cảnh hùng vĩ này? Chẳng lẽ đây là tư gia của tiên tử sao?” Chàng cố tình nhấn mạnh từ “vô tình lạc bước” và “tiên cảnh”, vừa để thăm dò, vừa để giảm bớt sự căng thẳng, đồng thời dùng lời lẽ dí dỏm để che giấu mục đích thực sự của mình.

Tuyết Dao không đáp, đôi mắt phượng sắc lạnh vẫn nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn xuyên thấu tâm can chàng. Nàng chưa từng gặp một kẻ nào lại có thể giữ được sự bình tĩnh và vẻ mặt ung dung đến vậy trước khí thế của nàng, lại còn dám buông lời trêu chọc. Trong lòng nàng dấy lên một tia kinh ngạc khó tả. Từ khi tu luyện Băng Đạo đến nay, nàng luôn sống trong sự lạnh lẽo và cô độc, hiếm khi tiếp xúc với người khác, càng không quen với những lời lẽ hóm hỉnh như của Lâm Phong. Nàng có thể cảm nhận được tu vi của Lâm Phong không quá cao, chỉ mới Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng lại có một thứ khí chất đặc biệt, khiến nàng không thể xem thường. Khí tức trên người chàng, tuy không phải là băng hàn, nhưng lại mang theo một sự hỗn độn và mạnh mẽ khó hiểu, tựa như có một sức mạnh tiềm ẩn đang ngủ say.

“Ngươi có mục đích gì khi tiến vào đây?” Tuyết Dao tiếp tục hỏi, giọng nói vẫn lạnh như băng, nhưng có thể nhận ra một chút thay đổi tinh tế, từ sự cảnh giác thuần túy sang một sự tò mò mơ hồ. Nàng không nhắc đến lời trêu chọc của Lâm Phong, nhưng ánh mắt của nàng vẫn không rời khỏi nụ cười nửa miệng tinh quái của chàng.

Lâm Phong nhún vai, vẫn giữ nụ cười. “Mục đích? Có lẽ là tìm kiếm kỳ ngộ, cũng có thể là khám phá bí mật của Cấm Địa này. Tại hạ chỉ là một đệ tử ngoại môn nhỏ bé của Thanh Vân Tông, được lệnh đến đây làm nhiệm vụ. Không ngờ lại may mắn được chiêm ngưỡng phong thái của tiên tử, và cảnh đẹp động lòng người này.” Chàng nói với vẻ mặt chân thành, nhưng sâu trong đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh ranh. Lâm Phong biết rõ nàng là ai, nhưng chàng muốn xem Tuyết Dao sẽ phản ứng thế nào khi chàng giả vờ không biết nàng. “Tuy nhiên, tiên tử ở đây một mình, lại trấn giữ nơi này, e rằng cũng không phải để ngắm cảnh chăng? Liệu có phải tiên tử cũng đang điều tra dị tượng, hay là… tiên tử chính là dị tượng đó?” Chàng nửa đùa nửa thật, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, như muốn nhìn thấu tâm can Tuyết Dao.

Tuyết Dao khẽ nhíu mày, đôi lông mày thanh tú như hai đường kiếm băng. Nàng không ngờ Lâm Phong lại dám hỏi thẳng như vậy. Áp lực băng hàn từ nàng chợt tăng lên đôi chút, khiến không khí xung quanh Lâm Phong càng thêm lạnh giá. Nhưng Lâm Phong vẫn không hề nhúc nhích, vẫn giữ nụ cười trên môi, như thể áp lực đó không hề ảnh hưởng đến chàng. Trong khoảnh khắc, Tuyết Dao cảm thấy một sự bối rối nhẹ nhàng. Kẻ này, rốt cuộc là kẻ ngốc không biết sợ, hay là một kẻ ẩn giấu thực lực đáng gờm? Nàng không thể đọc vị được hắn. Nhưng trước khi nàng kịp trả lời, một âm thanh gầm rú dữ tợn chợt xé tan sự tĩnh lặng của thung lũng.

Màn sương mù băng giá xung quanh chợt cuộn trào dữ dội, như thể một luồng năng lượng khổng lồ vừa bị khuấy động. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, khiến không gian rung chuyển dữ dội, những tinh thể băng trên cây cối rụng lả tả. Từ sâu trong màn sương, một cái bóng khổng lồ đột ngột lao ra, mang theo luồng ma khí nồng đậm và hơi thở của sự hủy diệt.

Đó là một yêu thú cổ xưa, thân hình to lớn như một ngọn núi nhỏ, phủ đầy lớp gai băng sắc nhọn và thô ráp. Đôi mắt đỏ ngầu của nó phát ra ánh sáng khát máu, và toàn thân nó bao phủ bởi một lớp ma khí đen đặc, cuộn xoáy như những sợi xích vô hình. Nó dường như đã bị biến dị nghiêm trọng bởi năng lượng tàn dư từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, trở nên hung hãn và mạnh mẽ đến khó tin. Cái miệng rộng ngoác ra, lộ hàm răng sắc nhọn như dao găm, phun ra một luồng khí độc màu xanh lục, khiến những cây băng xung quanh lập tức hóa thành tro bụi. Mục tiêu của nó chính là Tuyết Dao và Lâm Phong, những kẻ xâm phạm lãnh địa của nó.

Tuyết Dao không chút do dự, Băng Kiếm trong tay nàng chợt xuất hiện, hóa thành một luồng sáng xanh lam chói mắt. Nàng khẽ vung kiếm, hàng loạt luồng băng phong sắc bén lao thẳng vào yêu thú, tốc độ nhanh như chớp. “Rầm! Rầm! Rầm!” Những luồng băng phong va chạm vào lớp gai băng của yêu thú, tạo ra những tiếng nổ lớn, băng tinh vỡ vụn bắn tung tóe. Nhưng con yêu thú kia quá mạnh mẽ, lớp gai băng trên người nó vô cùng cứng rắn, chỉ bị xây xước nhẹ. Nó gầm lên một tiếng dữ tợn, thân hình to lớn lao vút tới, mang theo luồng ma khí cuộn trào, muốn nuốt chửng cả hai.

Lâm Phong cũng không chậm trễ. Nụ cười trên môi chàng tắt dần, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị và quyết đoán. Chàng nhanh chóng lùi lại một bước, đồng thời thi triển pháp thuật hệ hỏa. “Hỏa Long Thuật!” Một con hỏa long nhỏ, nhưng tinh thuần và mạnh mẽ, gầm thét lao ra từ tay chàng, đánh thẳng vào đầu yêu thú. Đồng thời, chàng vận dụng Phi Phong Quyết, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện như một làn gió, né tránh cú vồ của yêu thú. Chàng còn nhanh chóng tung ra vài chiêu thức Phong Ảnh Quyền, những luồng phong lực sắc bén như dao cạo, nhắm vào những khớp nối và điểm yếu trên cơ thể yêu thú.

“Tiên tử, hợp tác chút chứ? Đánh lẻ thế này e là không ổn đâu!” Lâm Phong hét lớn, giọng nói vang vọng giữa tiếng gầm rú của yêu thú và tiếng pháp lực va chạm. “Để ta dẫn dụ, tiên tử công kích chính diện! Nó có vẻ sợ Hỏa và Phong! Ta sẽ làm nó mất thăng bằng, tiên tử hãy tập trung vào phần bụng của nó!”

Tuyết Dao không đáp, đôi mắt phượng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt nàng đã chuyển động nhanh chóng, như đang tính toán. Nàng không ngờ Lâm Phong lại có thể nhanh chóng nhận ra điểm yếu của yêu thú chỉ sau một vài chiêu giao chiến, lại còn đưa ra một chiến thuật hợp lý như vậy. Nàng chưa từng phối hợp với bất kỳ ai trong chiến đấu, nhưng lời đề nghị của Lâm Phong lại có vẻ thuyết phục. Không chút do dự, nàng bắt đầu hành động theo chiến thuật của Lâm Phong.

Lâm Phong thi triển thân pháp Huyễn Ảnh, tốc độ cực nhanh, lượn lờ quanh con yêu thú khổng lồ như một bóng ma. Chàng liên tục tung ra những đòn tấn công hệ phong và hỏa, không ngừng quấy nhiễu và làm con yêu thú mất tập trung. Chàng biết, với tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của mình, khó có thể gây ra sát thương lớn cho con yêu thú cổ xưa này, nhưng chàng có thể dùng sự nhanh nhẹn và khéo léo của mình để tạo cơ hội cho Tuyết Dao. Chàng cố tình dẫn dụ yêu thú vào những khu vực có địa hình hiểm trở, nơi có những tảng đá lớn bị đóng băng, hay những khe nứt sâu, khiến nó bị vướng víu và khó di chuyển.

Con yêu thú gầm lên giận dữ, liên tục vung những móng vuốt sắc bén và những gai băng trên lưng, cố gắng chạm tới Lâm Phong. Nhưng chàng như một con cá trạch trơn tuột, né tránh mọi đòn tấn công một cách điệu nghệ. Mỗi khi yêu thú mất thăng bằng, Lâm Phong lại nhanh chóng tung ra một đòn Hỏa Long hoặc Phong Ảnh Quyền, đánh vào mắt cá chân hoặc khớp gối của nó, khiến nó càng thêm loạng choạng.

Trong khi đó, Tuyết Dao, theo tín hiệu của Lâm Phong, đã tập trung toàn bộ linh lực băng hàn của mình. Băng Kiếm của nàng phát ra ánh sáng chói lòa, những luồng băng phong sắc bén hơn trước gấp bội, kèm theo những mũi băng nhọn hoắt như tên bắn, liên tục công kích vào phần bụng của yêu thú. Mỗi nhát chém của nàng đều mang theo sức mạnh kinh người, và sự tinh thuần của linh lực băng hệ. “Phập! Phập! Phập!” Những mũi băng cắm sâu vào lớp da bụng của yêu thú, lớp ma khí đen kịt bị băng giá ăn mòn, tạo thành những vết thương rách toạc. Máu đen sẫm, đặc quánh, bắt đầu rỉ ra từ vết thương, nhỏ xuống nền băng, tạo ra những tiếng xì xèo như axit ăn mòn.

Con yêu thú đau đớn gầm lên, càng thêm cuồng nộ. Nó quay lại muốn tấn công Tuyết Dao, nhưng Lâm Phong đã kịp thời chặn đứng. Chàng dùng một tấm chắn gió mạnh mẽ, kết hợp với một chiêu Hỏa Liên, ném thẳng vào mặt nó, khiến nó mất phương hướng trong giây lát. Tuyết Dao chớp lấy cơ hội, thân hình mảnh mai lướt đi như một làn gió băng, Băng Kiếm trong tay nàng hóa thành một luồng sáng chói mắt, chém thẳng vào vết thương trên bụng yêu thú. “Xoẹt!” Một vết rách lớn hơn xuất hiện, máu đen tuôn ra xối xả, ma khí trên người yêu thú cũng bắt đầu suy yếu.

Lâm Phong và Tuyết Dao phối hợp ăn ý đến kinh ngạc. Một người lanh lợi, khéo léo, dùng trí tuệ và sự linh hoạt để dẫn dụ, quấy rối, tạo cơ hội; một người lạnh lùng, mạnh mẽ, dùng sức mạnh thuần túy và sự tinh chuẩn của Băng Đạo để kết liễu. Pháp thuật hệ hỏa của Lâm Phong đốt cháy lớp ma khí bên ngoài, tạo điều kiện cho linh lực băng hàn của Tuyết Dao xuyên thủng lớp phòng ngự của yêu thú. Những đòn tấn công hệ phong của chàng làm chậm tốc độ và làm mất thăng bằng của nó, giúp Tuyết Dao có đủ thời gian để tung ra những đòn chí mạng. Cả hai, dù chưa từng quen biết, lại tạo thành một đội hình ăn ý đến lạ thường, như thể họ đã cùng nhau chiến đấu hàng trăm trận.

Trận chiến kéo dài không quá lâu, nhưng lại vô cùng kịch liệt. Tiếng gầm rú của yêu thú dần yếu ớt, tiếng pháp lực va chạm cũng thưa thớt hơn. Cuối cùng, với một đòn Băng Phong Tuyệt Sát từ Tuyết Dao, xuyên thủng hoàn toàn trái tim ma hóa của yêu thú, và một chiêu Huyễn Mặc Băng Hỏa từ Lâm Phong, kết hợp hai thuộc tính khắc chế, ném vào đầu nó, con yêu thú khổng lồ cuối cùng cũng ngã gục. Thân hình nó run rẩy dữ dội, trước khi tan rã thành một làn khói ma khí đen kịt và tro bụi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trên nền băng.

Sau khi yêu thú bị đánh bại, tan rã thành tro bụi ma khí, không khí trong thung lũng dần trở lại sự tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ qua những cây băng và tiếng nước nhỏ giọt từ những tinh thể băng đang tan chảy. Màn sương mù băng giá cũng dần bao phủ trở lại, che khuất những dấu vết của trận chiến vừa qua. Tuyết Dao thu hồi Băng Kiếm, ánh mắt vẫn lạnh lùng như trước, nhưng sâu trong đó là một tia kinh ngạc khó che giấu, xen lẫn một chút phức tạp. Nàng chưa từng nghĩ rằng mình có thể phối hợp ăn ý đến vậy với một người xa lạ, đặc biệt là một kẻ có vẻ ngoài lém lỉnh và đôi khi có chút bất cần như Lâm Phong.

Nàng nhìn Lâm Phong, người đang phủi bụi trên tay một cách hết sức tự nhiên, với nụ cười nửa miệng quen thuộc. Vẻ mặt chàng thư thái, như chưa hề có trận chiến sinh tử nào vừa diễn ra, như thể việc đánh bại một con yêu thú cổ xưa bị biến dị là chuyện thường ngày vậy. Sự ung dung của chàng, kết hợp với sự lanh lợi và tài năng đã thể hiện trong trận chiến, đã gây ấn tượng sâu sắc với Tuyết Dao. Cảm giác khó chịu ban đầu của nàng về chàng, về một kẻ dám xâm nhập lãnh địa của nàng và buông lời trêu chọc, đã phần nào tan biến, thay vào đó là sự tò mò về “phàm nhân” này.

“Ngươi… không yếu,” Tuyết Dao khẽ nói, giọng vẫn trong trẻo nhưng không còn quá lạnh lẽo như trước. Nàng ngừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từ ngữ, rồi tiếp tục. “Thậm chí còn… khá tài năng.” Nàng không nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Đó là một lời khen ngợi hiếm hoi từ một người luôn giữ vẻ mặt băng giá như nàng.

Lâm Phong nghe vậy thì cười rạng rỡ, đưa tay xoa cằm. “Cảm ơn tiên tử đã quá khen. Tiên tử cũng thật mạnh mẽ, Băng Đạo tinh thuần, kiếm pháp tinh xảo. Có thể cùng ta phối hợp ăn ý như vậy, đó là vinh hạnh của tại hạ.” Chàng cố tình thêm một chút hài hước vào lời nói, muốn phá vỡ sự lạnh lùng của nàng. “Vị tiên tử đây tên là gì? Chẳng lẽ ta lại không biết tên ân nhân đã cùng ta sát cánh chiến đấu sao?” Lâm Phong nháy mắt, vẻ mặt đầy tinh quái.

Tuyết Dao khẽ cau mày, dường như không quen với cách nói chuyện thẳng thắn và có chút thân mật này của Lâm Phong. Nàng im lặng trong giây lát, đôi mắt phượng nhìn sâu vào chàng, như đang cố gắng đọc vị. Cuối cùng, nàng chỉ thốt ra một từ duy nhất: “Tuyết Dao.”

Lâm Phong mỉm cười, gật đầu. “Tuyết Dao… Cái tên thật đẹp, như chính phong thái của tiên tử vậy. Băng giá nhưng lại thuần khiết đến nao lòng.” Chàng nói với vẻ mặt chân thành, không hề có ý trêu chọc. Chàng có cái nhìn sâu sắc hơn về Tuyết Dao. Nàng không chỉ là một tiên tử băng giá với vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo, mà còn có một sự phức tạp tiềm ẩn, một trái tim kiên định dưới vẻ ngoài bất khả xâm phạm. Có lẽ, ẩn sâu trong đôi mắt băng giá ấy là cả một câu chuyện dài, một sự cô độc mà ít ai có thể thấu hiểu.

Tuyết Dao không nói gì nữa. Nàng chỉ khẽ gật đầu đáp lại lời khen của Lâm Phong, rồi xoay người. Thân hình mảnh mai của nàng chợt lóe lên một luồng băng quang xanh lam, rồi nhanh chóng tan biến vào trong màn sương mù dày đặc, như một giấc mộng, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nàng rời đi đột ngột, có lẽ vì không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện, hoặc có lẽ là vì nàng còn có những mục đích khác mà Lâm Phong chưa biết. Sự tò mò trong nàng về Lâm Phong đã được khơi gợi, nhưng nàng vẫn chưa sẵn sàng để đối mặt với nó.

Lâm Phong nhìn theo bóng Tuyết Dao biến mất, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Chàng thở dài nhẹ, rồi đưa tay chạm vào đóa băng liên khổng lồ nơi Tuyết Dao vừa tĩnh tọa. Nơi đó, linh khí băng hàn vẫn còn nồng đậm, hòa quyện với thứ năng lượng cổ xưa mà Huyễn Mặc Quyển đang không ngừng thôi thúc chàng khám phá. “Tuyết Dao… Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Có vẻ như thế giới này còn nhiều điều bí ẩn hơn ta tưởng, và nàng tiên tử băng giá kia cũng không hề đơn giản,” Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển trong tay áo đang rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở rằng cuộc gặp gỡ này chỉ là khởi đầu, và những bí mật thực sự của Cấm Địa Vạn Yêu, cũng như mối liên hệ giữa Tuyết Dao và năng lượng cổ xưa này, vẫn còn đang chờ chàng vén màn.

Ánh mắt Lâm Phong lóe lên một tia sáng quyết đoán. Cuộc gặp gỡ bất ngờ này không chỉ khiến chàng có cái nhìn mới về Tuyết Dao, mà còn mở ra một cánh cửa mới trong hành trình tu tiên của chàng, nơi những mối quan hệ sẽ được thắt chặt, và những bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến sẽ dần được hé lộ. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu của một câu chuyện dài, một cuộc phiêu lưu đầy kỳ ngộ và thử thách, nơi chàng sẽ không ngừng trưởng thành, không ngừng khám phá, và không ngừng đối mặt với vận mệnh của chính mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ