Tiếng gió rít qua những kẽ đá khô khốc, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi rêu phong mục ruỗng. Lâm Phong đứng đó, giữa thung lũng băng giá phủ sương mù, nơi chỉ vài khắc trước Tuyết Dao đã biến mất như một giấc mộng. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng vẫn còn âm ỉ rung động, không ngừng thôi thúc, như một con thú đói đang đánh hơi được con mồi béo bở. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào đóa băng liên khổng lồ, nơi linh khí băng hàn vẫn còn đậm đặc, nhưng giờ đây, một thứ năng lượng cổ xưa hơn, hỗn tạp hơn, lại len lỏi vào từng tế bào cảm ứng của chàng, khiến toàn thân chàng như bị châm chích.
“Tuyết Dao… Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Có vẻ như thế giới này còn nhiều điều bí ẩn hơn ta tưởng, và nàng tiên tử băng giá kia cũng không hề đơn giản,” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách của thung lũng. Sương mù vẫn dày đặc, bao phủ mọi thứ trong một màn ảo ảnh mờ ảo, nhưng chàng có thể cảm nhận được một luồng khí tức thanh khiết, lạnh lẽo, xen lẫn với sự hỗn loạn của năng lượng cổ xưa. Đó là dấu vết của Tuyết Dao, nàng không hề rời đi hoàn toàn, hay ít nhất là khí tức của nàng vẫn còn vương vấn quanh đây, như một lời mời gọi vô hình.
Chàng không do dự, bước chân kiên định tiến sâu hơn vào thung lũng. Từng bước đi của Lâm Phong đều cẩn trọng, đôi mắt đen láy quét nhanh qua những tảng đá phủ rêu, những cành cây đóng băng kỳ lạ. Mưa phùn nhẹ lất phất, thấm ướt vạt áo chàng, nhưng chàng không hề bận tâm. Trái lại, Lâm Phong còn cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ dấy lên trong lòng. Cứ mỗi lần đối mặt với những điều chưa biết, những bí ẩn của thế giới tu tiên, chàng lại càng cảm thấy thôi thúc muốn khám phá, muốn chinh phục. Đó là bản năng của một kẻ nghịch thiên cải mệnh, một phàm nhân không cam chịu số phận.
Không lâu sau, một bóng hình mảnh mai hiện ra từ trong màn sương, đứng tĩnh lặng trên một tảng băng cổ, dáng vẻ thanh thoát như một pho tượng tạc từ ngọc. Mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa, hòa lẫn với màu tối của sương mù, chỉ có làn da trắng ngần và y phục màu trắng nhạt là nổi bật giữa khung cảnh u ám. Chính là Tuyết Dao. Nàng không hề biến mất, chỉ là ẩn mình vào trong lớp sương, có lẽ để quan sát chàng, hoặc để chờ đợi một điều gì đó. Vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng như thường lệ, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Lâm Phong, không chút biểu cảm, nhưng chàng cảm nhận được một tia do dự rất nhỏ ẩn sâu trong đáy mắt nàng. Nàng dường như đang chờ đợi, nhưng cũng không hoàn toàn muốn chàng đến gần.
Lâm Phong mỉm cười nửa miệng, bước lại gần hơn, giữ một khoảng cách vừa phải. “Tiên tử, sao vẫn chưa rời đi? Nơi này không phải là nơi để thưởng ngoạn băng cảnh đâu, e rằng có chút nguy hiểm.” Giọng chàng vang lên trong trẻo, mang theo chút ý trêu chọc quen thuộc. Chàng biết nàng đã không rời đi, và chàng cũng không định bỏ qua cơ hội này. Cảm giác thôi thúc từ Huyễn Mặc Quyển ngày càng mạnh mẽ, như muốn kéo chàng đến gần nàng hơn, đến gần nguồn năng lượng cổ xưa đang bao trùm lấy nàng.
Tuyết Dao không trả lời ngay. Nàng chỉ khẽ nhíu mày, như thể câu hỏi của chàng là một sự bất kính. “Ngươi không cần biết,” nàng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng vẫn mang một sự lạnh lẽo khó tả, “Ngươi đã quay lại đây làm gì?” Ánh mắt nàng dò xét, như muốn xuyên thấu tâm can chàng. Có lẽ nàng đang tò mò về động cơ của chàng, hay đang cảnh giác trước bất kỳ ý đồ xấu nào.
Lâm Phong nhún vai, vẻ mặt đầy vô tội. “Ta nghĩ có gì đó không ổn với nguồn năng lượng cổ xưa này, và ta linh cảm nàng cũng có hứng thú.” Chàng chậm rãi nói, đôi mắt quét về phía Huyễn Mặc Quyển, nơi nó đang tỏa ra một ánh sáng mờ nhạt, chỉ đủ để chàng nhìn thấy. “Hơn nữa, ta không thích bỏ dở công việc. Cảm giác như có một bí mật lớn đang chờ ta vén màn vậy.” Chàng cười nhẹ, cố gắng giảm bớt sự căng thẳng giữa hai người. “Và thú thật, sau trận chiến vừa rồi, ta cảm thấy giữa chúng ta có một sự ‘ăn ý’ khó tả. Chẳng lẽ tiên tử không muốn tìm hiểu thêm về nguồn gốc của thứ năng lượng cổ quái này sao? Nó đã làm biến dị yêu thú, có lẽ còn ẩn chứa nhiều nguy hiểm hơn ta tưởng.”
Nàng vẫn im lặng, nhưng ánh mắt nàng đã chuyển từ dò xét sang một chút suy tư. Lâm Phong biết mình đã chạm đúng vào điểm yếu của nàng. Tuyết Dao, với thân phận và tu vi của mình, chắc chắn cũng có một sứ mệnh nào đó, hoặc ít nhất là một sự tò mò lớn về những dị biến đang xảy ra trong Cấm Địa Vạn Yêu. Nàng không thể bỏ qua một nguồn năng lượng cổ xưa mạnh mẽ như vậy.
Lâm Phong không đợi nàng trả lời, chàng giơ Huyễn Mặc Quyển lên, mặc cho nó khẽ rung động trong tay. Một luồng linh khí mờ ảo từ Quyển trục tỏa ra, nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian. Khi nó chạm đến những tảng băng và cây cối xung quanh Tuyết Dao, chúng đều khẽ phát sáng, như thể đang đáp lại lời kêu gọi của Quyển trục. “Nó đang dẫn ta đi,” Lâm Phong nói, giọng chàng trầm xuống, không còn vẻ hài hước ban nãy. “Nó đang chỉ dẫn ta đến một nơi nào đó, một nơi mà nguồn năng lượng cổ xưa này phát ra mạnh mẽ nhất.” Chàng nhìn Tuyết Dao, ánh mắt đầy chân thành. “Ta tin nàng cũng cảm nhận được điều đó, đúng không?”
Tuyết Dao khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. “Nó… có chút quen thuộc,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một chút hoài niệm khó hiểu. “Như thể ta đã từng… tiếp xúc với nó trong một giấc mơ xa xăm.” Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía xa, nơi sương mù dường như đặc quánh hơn, ẩn chứa những bí ẩn chưa được giải đáp. “Đó là hướng Tây Bắc, nơi có một phế tích cổ xưa bị băng tuyết bao phủ. Một nơi mà ngay cả ta cũng chưa từng đặt chân đến.”
Lâm Phong không khỏi ngạc nhiên. “Phế tích cổ xưa? Bị băng tuyết bao phủ?” Chàng thầm nghĩ, có lẽ đây chính là manh mối về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến mà chàng đang tìm kiếm. “Vậy thì còn chần chừ gì nữa, tiên tử? Chẳng phải đây là cơ hội tốt để chúng ta cùng nhau khám phá sao? Coi như là một cuộc thám hiểm ‘song kiếm hợp bích’ vậy.” Chàng cười tinh quái, lại cố ý trêu chọc nàng.
Tuyết Dao liếc nhìn chàng, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng khóe môi nàng dường như hơi nhếch lên một chút, một biểu cảm mà Lâm Phong chưa từng thấy ở nàng. Nàng không phản đối, chỉ xoay người, thân hình mảnh mai lướt đi nhẹ nhàng trên lớp băng, hướng về phía Tây Bắc. Lâm Phong mỉm cười, biết rằng nàng đã chấp nhận. Chàng nhanh chóng theo sau, cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong tay càng thêm hưng phấn, như thể nó cũng đang mong chờ được khám phá những bí mật cổ xưa đang chờ đợi ở phía trước.
Họ cùng nhau xuyên qua màn sương mù dày đặc, tiến sâu vào Cấm Địa Vạn Yêu. Cảnh vật xung quanh càng lúc càng trở nên hoang tàn, cổ kính. Những cây cối cổ thụ vươn cao chọc trời, giờ đây đều bị phủ một lớp băng giá, cành lá khô quắt, mang dáng vẻ kỳ dị. Dây leo chằng chịt như những con rắn khổng lồ, bám víu vào các vách đá dựng đứng. Đá tảng khổng lồ phủ rêu phong, tạo thành những hình thù kỳ quái. Thỉnh thoảng, tiếng gầm rú vọng lại từ sâu trong rừng, xen lẫn tiếng chim lạ kêu rít và tiếng gió rít qua kẽ lá, khiến không gian càng thêm phần rợn người. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi máu tanh thoang thoảng của những cuộc săn mồi, cùng với mùi lạ của các loại thảo mộc độc hại hòa quyện, tạo nên một bầu không khí u ám, hoang sơ và đầy rẫy nguy hiểm. Linh khí tại đây cực kỳ hỗn loạn, có những nơi dường như bị hút cạn, có những nơi lại bùng nổ một cách vô trật tự, tạo cảm giác áp bức khó chịu. Sương độc lượn lờ từng cụm, ánh sáng khó lọt qua tán cây dày đặc, khiến mọi thứ chìm trong bóng tối mờ ảo. Cả hai đều cảnh giác cao độ, bước đi không một tiếng động, như thể hòa mình vào chính sự tĩnh mịch đáng sợ của nơi này.
***
Sau khoảng thời gian bằng một nén nhang, khung cảnh trước mắt họ dần thay đổi. Sương mù vẫn còn đó, nhưng đã loãng hơn đôi chút, đủ để lộ ra một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Trước mắt Lâm Phong và Tuyết Dao là một phế tích cổ thành khổng lồ, bị băng tuyết bao phủ hoàn toàn. Từng viên gạch, từng bức tường đổ nát, từng cây cột đá vỡ vụn đều được phủ một lớp băng dày cộp, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của buổi ban ngày âm u. Đây đó, những mái vòm sụp đổ, những pho tượng điêu khắc tinh xảo giờ chỉ còn là những khối băng méo mó, gợi lên một quá khứ huy hoàng nhưng đã chìm sâu vào lãng quên. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát nghe như tiếng than khóc của những linh hồn cổ xưa, hòa cùng tiếng đá lở rải rác và tiếng côn trùng rỉ rả. Mùi bụi, mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi kim loại gỉ sét từ những tàn tích xa xưa xộc thẳng vào khứu giác, tạo nên một bầu không khí hoang tàn, u ám và tĩnh mịch đến rợn người. Linh khí tại đây không còn hỗn loạn như bên ngoài, mà trở nên yếu ớt lạ thường, như thể đã bị rút cạn từ hàng vạn năm trước, chỉ còn lại một cảm giác cô độc và bi thương bao trùm.
“Đây là… phế tích của một thành trì cổ đại sao?” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Quyển trục Huyễn Mặc trong tay áo chàng lại rung động mạnh hơn, một luồng ánh sáng yếu ớt thoát ra, như muốn chiếu rọi vào sâu trong tàn tích. “Khí tức ở đây thật cổ xưa, nó mang theo dấu vết của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, nhưng lại có một sự tĩnh mịch đến đáng sợ.”
Tuyết Dao đứng cạnh chàng, ánh mắt nàng cũng ánh lên sự trầm tư. “Ta chưa từng thấy nơi nào như thế này. Ngay cả những ghi chép cổ xưa trong tông môn ta cũng không đề cập đến một thành trì bị băng phong tận sâu trong Cấm Địa Vạn Yêu.” Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một khối băng, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương. “Linh khí ở đây rất yếu, như thể bị một thứ gì đó phong tỏa. Nhưng… nó cũng rất mạnh. Mạnh đến mức có thể phong ấn cả một tòa thành.”
Lâm Phong gật đầu, đồng tình với nàng. “Chắc chắn đây là một di tích từ thời đại đó. Chẳng lẽ, con yêu thú bị biến dị kia cũng bị ảnh hưởng từ nơi này?” Chàng dò xét xung quanh, đôi mắt sắc bén không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng ngầm đang chảy dưới lòng đất, một thứ năng lượng lạnh lẽo và đầy uy lực, nhưng lại bị che giấu khéo léo.
Họ chậm rãi tiến vào bên trong phế tích, bước chân nhẹ nhàng trên lớp băng trơn trượt. Càng vào sâu, những kiến trúc đổ nát càng trở nên rõ nét. Những cột đá khổng lồ, cao tới vài chục trượng, giờ đây đã bị gãy đổ, nằm ngổn ngang trên mặt đất. Những bức phù điêu tinh xảo trên tường đá giờ chỉ còn là những nét khắc mờ ảo dưới lớp băng tuyết. Một cảm giác bi tráng bao trùm lấy không gian, như thể đang kể về một câu chuyện bi thương của một nền văn minh đã bị hủy diệt trong trận đại chiến kinh thiên động địa.
Đột nhiên, khi họ bước qua một cổng vòm lớn đã đổ nát một nửa, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, một luồng linh khí hùng mạnh bùng nổ, không còn vẻ âm ỉ như trước. Cùng lúc đó, Tuyết Dao cũng khẽ thốt lên một tiếng, toàn thân nàng đột nhiên bị một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao phủ, linh lực trong đan điền như bị đóng băng, khó lòng vận chuyển.
“Cẩn thận, tiên tử!” Lâm Phong kịp thời phản ứng, kéo nàng lùi lại. Nhưng đã quá muộn.
Một luồng sáng xanh lam chói mắt bùng lên từ dưới chân họ, bao trùm lấy toàn bộ không gian. Những phù văn cổ xưa, bị chôn vùi dưới lớp băng hàng vạn năm, giờ đây bỗng nhiên hiện lên rõ nét, tỏa ra một thứ hào quang kỳ dị. Cả không gian như bị vặn vẹo, méo mó. Những bức tường đổ nát, những cột đá gãy vụn xung quanh họ bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Họ bị nhốt trong một không gian ảo ảnh băng giá khổng lồ. Xung quanh là những vách núi băng cao ngất trời, sắc lạnh đến thấu xương. Không khí đột nhiên trở nên cực kỳ lạnh lẽo, từng hơi thở đều hóa thành sương trắng. Linh lực trong cơ thể họ bị áp chế một cách mạnh mẽ, chỉ còn có thể vận dụng được một phần nhỏ. Dưới chân họ, mặt đất phủ đầy băng tuyết, trơn trượt và sắc nhọn.
“Đây là… cổ trận?” Tuyết Dao khẽ thốt lên, giọng nàng mang theo chút kinh ngạc và cảnh giác. Nàng vận chuyển linh lực, nhưng cảm giác như có một lớp băng dày đang bao bọc lấy đan điền của mình.
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt quét nhanh qua những phù văn cổ xưa đang lấp lánh xung quanh. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng rung động, truyền đến một cảm giác nóng bỏng. “Có lẽ là một trận pháp phòng hộ đã ngủ yên hàng vạn năm, giờ bị chúng ta đánh thức,” Lâm Phong đáp, giọng chàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, dù tình huống vô cùng nguy hiểm. “Những phù văn này… ta chưa từng thấy bao giờ. Nhưng khí tức của nó, đúng là từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.” Chàng cười nửa miệng, nhìn Tuyết Dao. “Tiên tử không ngờ lại có duyên cùng ta trải nghiệm cảm giác ‘song kiếm hợp bích’ trong tuyệt cảnh thế này. Chẳng lẽ đây là định mệnh?”
Tuyết Dao không trả lời, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại nheo lại, nhìn chằm chằm vào chàng. Nàng vẫn chưa quen với sự bất cần và hài hước của Lâm Phong trong những tình huống sinh tử. Tuy nhiên, sự bình tĩnh của chàng lại khiến nàng cảm thấy một chút an tâm kỳ lạ. Ngay cả trong hoàn cảnh này, chàng vẫn có thể đùa cợt, vẫn có thể giữ được sự ung dung.
Cảnh vật xung quanh họ bắt đầu biến đổi mạnh mẽ hơn. Những ảo ảnh binh lính cổ xưa, khoác lên mình giáp trụ bằng băng, tay cầm binh khí sắc nhọn, từ từ hiện ra từ trong màn sương lạnh giá. Đôi mắt chúng trống rỗng, không có sự sống, nhưng lại tỏa ra sát khí nồng đậm. Cùng lúc đó, những yêu thú băng hệ khổng lồ, thân hình được tạo thành từ những khối băng sắc nhọn, với đôi mắt đỏ rực cũng xuất hiện, gầm gừ những tiếng rợn người, làm rung chuyển cả không gian ảo ảnh.
“Xem ra, chúng ta có khách không mời rồi,” Lâm Phong nói, rút ra Thần Phong Kiếm từ bên hông, ánh mắt chàng trở nên sắc bén và tập trung. “Tiên tử, hãy cẩn thận. Những thứ này không hề đơn giản. Chúng là những tàn niệm, những ảo ảnh được hình thành từ năng lượng cổ xưa, và chúng sẽ tấn công không ngừng cho đến khi chúng ta bị xóa sổ.”
Tuyết Dao khẽ gật đầu, rút ra trường kiếm băng giá của mình. Ánh sáng xanh lam của kiếm khí tỏa ra, chiếu sáng khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của nàng. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với thử thách. Cuộc chiến sinh tử thứ hai của họ, trong một không gian ảo ảnh đầy rẫy nguy hiểm, đã chính thức bắt đầu.
***
Không gian ảo ảnh của cổ trận bao trùm lấy họ, biến mọi thứ thành một chiến trường băng giá khốc liệt. Tiếng băng vỡ rắc rắc dưới chân, tiếng gió rít ảo ảnh như tiếng gào thét của vô số linh hồn oan khuất, cùng với tiếng phù văn trận pháp vận hành âm vang khắp nơi, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Những ảo ảnh binh lính cổ xưa, thân hình khổng lồ được tạo thành từ băng tuyết, liên tục lao đến tấn công. Chúng không có sự sống, không có cảm xúc, chỉ có một mục đích duy nhất là tiêu diệt mọi kẻ xâm nhập. Những yêu thú băng hệ gầm gừ, phun ra những luồng hơi thở lạnh buốt có thể đóng băng cả không khí.
Lâm Phong di chuyển linh hoạt, tránh né những đòn tấn công sắc bén của binh lính băng, đồng thời chém ra từng đạo kiếm khí rực lửa từ Thần Phong Kiếm. Kiếm khí của chàng mang theo linh lực hỏa hệ, có thể làm tan chảy những ảo ảnh băng giá, nhưng chúng lại phục hồi rất nhanh, như thể được tiếp thêm sức mạnh từ chính trận pháp. Chàng cảm nhận rõ ràng sức ép từ trận pháp lên linh lực của mình, khiến mỗi lần vận công đều trở nên khó khăn hơn.
“Tiên tử, góc Đông Bắc, dùng Băng Phách Chưởng!” Lâm Phong chợt hô to, ánh mắt chàng quét nhanh qua một khu vực nơi các phù văn trận pháp đang tụ tập dày đặc nhất, đồng thời cảm nhận được sự dao động bất thường của năng lượng cổ xưa.
Tuyết Dao, đang dùng trường kiếm băng giá của mình để chặn đứng một đòn tấn công của một con yêu thú băng, khẽ nhíu mày. “Ngươi chắc chắn?” Nàng hỏi, giọng nói vẫn mang chút nghi ngờ. Đáng lẽ nàng phải tự mình ra quyết định, nhưng Lâm Phong lại liên tục đưa ra những chỉ dẫn chính xác một cách đáng kinh ngạc.
“Tin ta, nàng sẽ không phải hối hận,” Lâm Phong đáp ngay lập tức, giọng điệu đầy tự tin. Chàng vừa nói vừa né tránh một lưỡi băng kiếm sắc lẻm, sau đó tung ra một chưởng phá tan một binh lính băng khác. “Trận pháp này không đơn giản là tấn công, nó còn có những điểm yếu ẩn giấu. Huyễn Mặc Quyển của ta có thể cảm ứng được sự dao động của năng lượng, giúp ta nhận ra những điểm mấu chốt.”
Dù vẫn còn chút do dự, Tuyết Dao vẫn tin lời Lâm Phong. Nàng tập trung linh lực vào lòng bàn tay, một luồng khí lạnh lẽo cực độ bùng nổ, tạo thành một chưởng ấn hình đóa hoa sen bằng băng, bay thẳng về phía Đông Bắc. “Băng Phách Chưởng!” Nàng quát khẽ.
Vụ nổ băng giá vang lên, một mảng lớn phù văn trận pháp ở góc Đông Bắc bị phá vỡ, khiến các ảo ảnh ở khu vực đó chững lại trong giây lát, sức mạnh của chúng suy yếu rõ rệt. Tuyết Dao không khỏi ngạc nhiên. Lâm Phong không chỉ nói đúng, mà còn nói đúng một cách chính xác đến đáng sợ.
“Phối hợp không tồi, xem ra chúng ta sinh ra là để… hợp tác trong sinh tử!” Lâm Phong cười vang, giọng điệu đầy phấn khích. Chàng vừa nói vừa chỉ tay về phía một binh lính băng khác đang lao tới Tuyết Dao. “Tiên tử, né tránh! Sau đó dùng Băng Phong Vạn Lý!”
Tuyết Dao phản ứng nhanh như chớp, thân hình nàng uyển chuyển lướt đi như một làn khói, né tránh được đòn tấn công hiểm hóc. Ngay sau đó, nàng tung ra một chiêu Băng Phong Vạn Lý, vô số luồng băng tiễn sắc nhọn bắn ra, đóng băng hàng loạt binh lính và yêu thú băng trong chớp mắt. Chúng biến thành những pho tượng băng khổng lồ, cứng đờ giữa không trung.
“Trận pháp này đang cố gắng tái tạo những gì đã bị phá hủy,” Lâm Phong tiếp tục chỉ dẫn, ánh mắt chàng không rời khỏi Huyễn Mặc Quyển, nơi nó đang phát sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, những phù văn cổ xưa trên Quyển trục như đang sống dậy, hấp thụ một phần năng lượng cổ xưa từ trận pháp để giải mã. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra ‘trận nhãn’, nơi điều khiển toàn bộ trận pháp này. Nếu không, chúng ta sẽ kiệt sức trước khi có thể thoát ra ngoài.”
Cảm giác lạnh buốt từ không gian ảo ảnh không ngừng gia tăng, sức ép lên linh lực của họ cũng ngày càng nặng nề. Mùi băng lạnh thấu xương, mùi đất ẩm và đôi khi là mùi máu tanh ảo ảnh (mặc dù chỉ là ảo ảnh, nhưng cảm giác lại vô cùng chân thật) tràn ngập trong không khí. Tuyết Dao, lần đầu tiên trong đời, cảm thấy mình hoàn toàn tin tưởng vào một người khác trong trận chiến. Chàng không chỉ mạnh mẽ, mà còn thông minh, lanh lợi và có một khả năng phán đoán đáng kinh ngạc. Những lời chỉ dẫn của chàng, dù đôi khi mang theo chút trêu chọc, lại luôn chính xác và kịp thời.
“Trận nhãn ở đâu?” Tuyết Dao hỏi, giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là sự tập trung và tin tưởng.
Lâm Phong nhắm mắt lại trong giây lát, linh lực cùng Huyễn Mặc Quyển cùng lúc vận chuyển đến cực hạn. Từng mảnh thông tin, từng phù văn trận pháp cổ xưa như hiện rõ trong tâm trí chàng. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ nhất, một điểm hội tụ của mọi phù văn, đang ẩn mình sâu trong một khối băng khổng lồ ở trung tâm ảo ảnh. “Ở đó!” Chàng mở mắt, chỉ thẳng về phía một khối băng liên khổng lồ đang tỏa ra hào quang xanh lam rực rỡ, nơi mọi ảo ảnh dường như đều hướng về. “Đó chính là trận nhãn! Nó là nơi tập trung năng lượng và ý chí của trận pháp này. Nếu phá hủy nó, toàn bộ ảo ảnh sẽ sụp đổ.”
Ánh mắt Tuyết Dao lóe lên một tia quyết đoán. “Được! Ta sẽ phá hủy nó!” Nàng không hề nghi ngờ lời Lâm Phong, linh lực trong cơ thể nàng bùng nổ, dù bị áp chế nhưng vẫn cực kỳ hùng hậu. Nàng phi thân lên không trung, trường kiếm băng giá trong tay nàng hóa thành một luồng sáng xanh lam chói mắt, mang theo khí thế hủy diệt. “Băng Long Xuyên Tâm!” Nàng quát lớn, một con băng long khổng lồ được tạo thành từ linh lực băng hệ lao thẳng về phía trận nhãn, mang theo uy thế kinh thiên động địa.
Lâm Phong cũng không ngồi yên. Chàng biết đây là thời khắc quan trọng nhất. Chàng vận dụng Thần Phong Kiếm, chém ra hàng loạt kiếm khí rực lửa, tạo thành một bức tường lửa tạm thời, chặn đứng mọi ảo ảnh đang lao về phía Tuyết Dao, tạo cơ hội cho nàng tấn công trận nhãn. Tiếng kiếm khí va chạm, tiếng băng vỡ vụn, tiếng gầm rú của yêu thú, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng cũng vô cùng tráng lệ.
***
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, chấn động cả không gian ảo ảnh. Con băng long của Tuyết Dao xuyên thẳng vào khối băng liên khổng lồ, nơi trận nhãn đang ngự trị. Một luồng sáng xanh lam chói lòa bùng lên, sau đó là vô số vết nứt xuất hiện trên khối băng, lan rộng ra khắp không gian. Toàn bộ không gian ảo ảnh rung chuyển dữ dội, như thể sắp sụp đổ. Tiếng băng vỡ lạch cạch không ngừng, những ảo ảnh binh lính và yêu thú băng giá đang tấn công họ bỗng chốc cứng đờ, rồi tan biến thành những hạt bụi băng lấp lánh.
Cổ trận vỡ vụn.
Trong chớp mắt, không gian ảo ảnh biến mất, trả lại khung cảnh phế tích cổ thành bị băng tuyết bao phủ quen thuộc. Ánh sáng xanh lam chói mắt cũng rút đi, để lại một bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường. Tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua các khe đá, tiếng đá rơi lạch cạch từ những bức tường đổ nát, là những âm thanh duy nhất còn sót lại. Mùi đất ẩm và rêu phong lại trở nên rõ nét, xua tan đi mùi băng lạnh thấu xương của ảo ảnh. Bầu không khí căng thẳng ban nãy dần tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và nhẹ nhõm. Linh khí trong không gian cũng dần ổn định trở lại, không còn bị áp chế hay hỗn loạn.
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, thu lại Thần Phong Kiếm. Chàng phủi bụi trên áo, quay sang nhìn Tuyết Dao. Nàng đứng cách chàng không xa, trường kiếm băng giá vẫn còn tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Vẻ mặt nàng không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là một sự kinh ngạc, xen lẫn những cảm xúc phức tạp khác. Đôi mắt phượng của nàng nhìn Lâm Phong với một ánh nhìn khác lạ, không còn là sự cảnh giác hay dò xét, mà là sự ngưỡng mộ và một chút tin tưởng. Nàng nhận ra Lâm Phong không chỉ mạnh mẽ, mà còn vô cùng thông minh, đáng tin cậy và có một sức hút khó cưỡng, ngay cả trong những khoảnh khắc sinh tử nhất.
“Ngươi… làm sao lại biết được trận nhãn?” Tuyết Dao khẽ hỏi, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng đã pha lẫn một chút tò mò sâu sắc. Nàng đã chứng kiến khả năng phán đoán và chỉ dẫn chính xác đến kinh ngạc của Lâm Phong trong trận chiến. Điều đó vượt xa những gì nàng từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào cùng cấp độ.
Lâm Phong mỉm cười nửa miệng, vẻ mặt đầy tự tin. “Huyễn Mặc Quyển của ta có chút ‘linh tính’ với mấy thứ cổ xưa này. Hơn nữa, ta giỏi quan sát.” Chàng giơ Huyễn Mặc Quyển lên, nơi nó vẫn còn âm ỉ phát sáng, như thể đang thỏa mãn sau khi hấp thụ được một phần năng lượng cổ xưa từ trận pháp. “Mỗi trận pháp, dù có phức tạp đến đâu, cũng đều có quy luật của nó. Chỉ cần đủ kiên nhẫn và một chút ‘duyên’ với Đạo, sẽ tìm ra được điểm yếu của nó.” Chàng lại cười trêu chọc, ánh mắt tinh quái. “Không phải tiên tử cũng thấy ta không tệ sao?”
Tuyết Dao quay mặt đi, né tránh ánh mắt của chàng. Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, chợt cong lên ở khóe môi nàng, rồi nhanh chóng biến mất. “Ngươi… cũng không đến nỗi.” Nàng nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong thái độ của nàng. Lớp vỏ băng giá bên ngoài nàng dường như đã nứt ra một chút, để lộ ra một phần nội tâm ấm áp hơn.
Một luồng khí lạnh lẽo từ trận pháp bị phá hủy bốc lên, như một tiếng thở dài cuối cùng của cổ trận. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong lại khẽ rung động, ngay lập tức hấp thụ luồng năng lượng tàn dư đó. Chàng cảm nhận được Quyển trục như đang lớn mạnh hơn một chút, và một vài phù văn cổ xưa chưa từng thấy bỗng chốc hiện lên rõ nét hơn trên bề mặt Quyển trục. Bí ẩn về Huyễn Mặc Quyển, về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và cả về thân thế của chàng, dường như đang dần được hé lộ.
Lâm Phong nhìn Tuyết Dao, ánh mắt chàng tràn đầy sự suy tư. Cuộc gặp gỡ bất ngờ này đã khiến mối quan hệ giữa họ tiến triển một bước dài. Từ sự cảnh giác và hiểu lầm ban đầu, giờ đây đã là sự tin tưởng và ngưỡng mộ. Nàng, một tiên tử băng giá với vẻ đẹp thoát tục, đã không còn hoàn toàn lạnh lùng nữa. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và những bí mật của thế giới tu tiên, cũng như mối liên hệ giữa chàng và Tuyết Dao, vẫn còn đang chờ họ cùng nhau khám phá.
“Có vẻ như chúng ta còn nhiều chuyện để nói đấy, Tuyết Dao tiên tử,” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng quyết đoán. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Và có lẽ, ‘Tình Ái Vô Biên’ cũng không phải là điều quá xa vời.” Chàng thầm nghĩ, cảm thấy một sự hứng thú kỳ lạ dâng trào trong lòng. Cuộc phiêu lưu của chàng, với những kỳ ngộ và thử thách mới, đã chính thức bước sang một chương mới, cùng với một nàng tiên tử băng giá nhưng không hề đơn giản.