Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 70

Dấu Vết Cổ Xưa và Kẻ Móc Nối Bí Mật

3805 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ sự kiện thoát hiểm cổ trận cùng Tuyết Dao, Lâm Phong phát hiện một dấu vết quan trọng.,Khám phá ý nghĩa ban đầu của dấu vết này, liên kết nó với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Giới thiệu nhân vật Quỷ Diện Lang Quân một cách ấn tượng, thiết lập mối quan hệ cung cấp thông tin.,Lâm Phong nhận ra độ phức tạp và nguy hiểm của bí ẩn cổ xưa, mở rộng tầm nhìn về thế giới tu chân.,Củng cố hình tượng Lâm Phong là người thông minh, lanh lợi, không ngại tìm kiếm chân tướng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Quỷ Diện Lang Quân
Mood: Mysterious, investigative, slightly tense, contemplative
Kết chương: [object Object]

“Có vẻ như chúng ta còn nhiều chuyện để nói đấy, Tuyết Dao tiên tử,” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt chàng lóe lên một tia sáng quyết đoán. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Và có lẽ, ‘Tình Ái Vô Biên’ cũng không phải là điều quá xa vời.” Chàng thầm nghĩ, cảm thấy một sự hứng thú kỳ lạ dâng trào trong lòng. Cuộc phiêu lưu của chàng, với những kỳ ngộ và thử thách mới, đã chính thức bước sang một chương mới, cùng với một nàng tiên tử băng giá nhưng không hề đơn giản.

Ánh mắt Lâm Phong dõi theo bóng Tuyết Dao khuất dần giữa làn sương trắng xóa, hòa vào màu xanh thẫm của rừng cổ. Nụ cười rất khẽ kia, dù thoáng qua như một cơn gió nhẹ, nhưng lại gieo vào lòng chàng một hạt mầm tò mò khó tả. Nàng không đơn thuần là một tiên tử tài sắc vẹn toàn của Thanh Vân Tông, nàng còn mang trong mình một vẻ phức tạp, một sự bí ẩn mà chàng khao khát được khám phá. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, sự thay đổi trong ánh mắt nàng, trong thái độ lạnh nhạt thường thấy, đã đủ để Lâm Phong nhận ra rằng, bức tường băng giá bao bọc lấy nàng đã không còn kiên cố như trước. Hạt giống tin tưởng đã được gieo, và Lâm Phong tin rằng, chỉ cần thời gian, nó sẽ nảy mầm. Chàng khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng lại xuất hiện. “Tình Ái Vô Biên… xem ra câu này cũng có lý đấy chứ.”

Quay trở lại với hiện thực, Lâm Phong không vội rời đi. Chàng đứng giữa tàn tích của cổ trận băng khô, nơi từng chứng kiến sự hợp tác ăn ý đến bất ngờ giữa chàng và Tuyết Dao. Khung cảnh xung quanh vẫn còn mang đậm dấu vết của trận chiến vừa qua. Những tảng đá bị đóng băng nứt toác, những cành cây cổ thụ gãy đổ, và một luồng khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về uy lực kinh người của trận pháp cổ xưa. Mùi ẩm mốc của đất rừng và rêu phong lại trở nên nồng nặc hơn sau khi mùi băng lạnh thấu xương của ảo ảnh tan biến. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả, và thỉnh thoảng là tiếng gầm gừ xa xăm của một yêu thú nào đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang sơ, u ám của Cấm Địa Vạn Yêu. Sương mù dày đặc vẫn lượn lờ giữa những thân cây cổ thụ cao vút, khiến ánh sáng ban mai khó lòng xuyên qua, chỉ còn lại một màu xám đục mờ ảo.

Lâm Phong thi triển thần thức, cẩn thận dò xét từng ngóc ngách của khu vực đổ nát. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng lại khẽ rung động, không còn là sự thỏa mãn sau khi hấp thụ năng lượng như trước, mà là một cảm giác lôi kéo mãnh liệt, như thể nó đang chỉ dẫn chàng đến một vật gì đó. Chàng lắng nghe trực giác của mình, bước đi chậm rãi trên nền đất ẩm ướt, đôi mắt đen láy sắc bén quét qua từng phiến đá, từng mảng băng vụn. Linh khí trong khu vực này vẫn còn hỗn loạn, tạo thành những luồng xoáy vô hình, thỉnh thoảng lại va vào thần thức của chàng, gây ra một cảm giác khó chịu. Chàng nhíu mày, nhận ra sự bất thường này không chỉ đến từ dư âm của cổ trận, mà còn từ một nguồn năng lượng khác, sâu thẳm hơn, cổ xưa hơn.

Cuối cùng, Huyễn Mặc Quyển rung lên dữ dội, một tia sáng đen mờ ảo từ trong Quyển trục bắn ra, xuyên qua lớp băng mỏng còn sót lại trên một tảng đá lớn. Lâm Phong lập tức di chuyển đến đó. Dưới lớp băng, ẩn mình trong một khe nứt nhỏ, là một mảnh vỡ màu đen kịt, không lớn hơn lòng bàn tay là bao. Mảnh vỡ này không phản chiếu ánh sáng, mà dường như hấp thụ tất cả, tạo thành một hố đen thu nhỏ. Khi chạm vào nó, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương truyền đến, không phải cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của sự hư vô, của thời gian và không gian bị bóp méo. Một cảm giác uy áp cổ xưa khó hiểu tỏa ra từ mảnh vỡ, khiến linh hồn Lâm Phong khẽ run rẩy. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng bỗng nhiên như sống dậy, run rẩy kịch liệt, các phù văn cổ xưa trên bề mặt nó bỗng chốc hiện lên rõ nét hơn, lấp lánh một ánh sáng tối tăm, như muốn lao tới hấp thụ mảnh vỡ kia.

“Mảnh vỡ này… có lẽ là chìa khóa,” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt chàng tập trung cao độ vào vật thể lạ lùng. Chàng cẩn thận dùng linh lực bao bọc lấy mảnh vỡ, nhấc nó lên. Ngay lập tức, luồng khí lạnh lẽo và uy áp kia càng trở nên mạnh mẽ hơn, khiến Lâm Phong phải vận chuyển linh lực toàn thân để chống đỡ. Huyễn Mặc Quyển liên tục dao động, tạo ra một tiếng vù vù rất khẽ, như một con thú đói đang thèm khát. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng từ Quyển trục đang cố gắng tương tác với mảnh vỡ, không phải là hấp thụ hoàn toàn, mà là một sự dò xét, một sự kết nối. Phải chăng, mảnh vỡ này có liên quan đến nguồn gốc của Huyễn Mặc Quyển, hay thậm chí là thân thế bí ẩn của chính chàng?

Mảnh vỡ đen kịt này mang theo khí tức của một thời đại đã bị lãng quên, một thời đại mà ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng khó lòng tưởng tượng được. Lâm Phong nhắm mắt lại, thi triển thần thức, cố gắng cảm nhận sâu hơn về bản chất của nó. Trong tâm trí chàng, những hình ảnh chập chờn vụt qua, như những mảnh ký ức rời rạc: một bầu trời đỏ máu, những sinh linh khổng lồ gầm thét, những trận chiến xé toạc cả thiên địa, và một luồng sức mạnh hắc ám khủng khiếp đang cố gắng phá vỡ một thứ gì đó vô hình. Đó là những mảnh ghép của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, của một thế giới tu tiên hoàn toàn khác biệt so với hiện tại. Sự xuất hiện của mảnh vỡ này ở đây không thể nào là ngẫu nhiên, và nó chắc chắn liên quan đến những dị tượng và năng lượng cổ xưa đã khiến Cấm Địa Vạn Yêu trở nên nguy hiểm.

Lâm Phong cẩn thận cất mảnh vỡ vào trong nhẫn trữ vật, quyết định rằng nơi đây không phải là chỗ để nghiên cứu nó một cách kỹ lưỡng. Chàng cần thông tin, cần một người có thể giải đáp những bí ẩn này. Và trong Thiên Phong Thành phồn hoa, có một kẻ được mệnh danh là “bách sự thông”, một tay môi giới tin tức ẩn mình trong bóng tối, Quỷ Diện Lang Quân. Nụ cười nửa miệng lại xuất hiện trên môi Lâm Phong. “Có vẻ như lại tốn linh thạch rồi đây.” Chàng quay lưng rời khỏi Cấm Địa Vạn Yêu, mang theo trong lòng một sự tò mò cháy bỏng và một cảm giác nặng nề về những bí ẩn đang dần được hé lộ. Chàng biết, con đường tu tiên của mình sẽ không bao giờ chỉ dừng lại ở việc tranh giành tài nguyên hay đối phó với kẻ thù trong môn phái. Một cánh cửa mới, dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, đã chính thức mở ra trước mắt chàng.

***

Thiên Phong Thành về đêm nhộn nhịp, rực rỡ bởi ánh đèn lồng đủ màu sắc. Dòng người qua lại tấp nập trên những con phố lát đá, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của phàm trần. Sau khi cẩn thận rời khỏi Cấm Địa Vạn Yêu và trở lại thành phố, Lâm Phong không về Thanh Vân Tông ngay. Thay vào đó, chàng tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi mà chàng đã nghe danh từ lâu là tụ điểm của đủ loại tin tức, từ những chuyện vặt vãnh trong giới tu sĩ cấp thấp đến những bí mật động trời của các thế lực lớn.

Quán Trà Vọng Nguyệt là một kiến trúc gỗ hai tầng đơn giản nhưng tinh tế. Tầng dưới rộng rãi, với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc được sắp xếp gọn gàng, khách nhân ra vào tấp nập. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa vang vọng khắp nơi, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, nhộn nhịp nhưng không quá ồn ào. Trên các bàn, những ấm trà thơm ngát bốc hơi nghi ngút, mùi trà thoang thoảng hòa quyện với mùi bánh ngọt và khói hương nhẹ nhàng tỏa ra từ những lư hương nhỏ đặt ở góc quán, xua tan đi cái lạnh se của đêm khuya. Linh khí ở đây khá yếu ớt, chủ yếu là nơi để những tu sĩ cấp thấp, tán tu, hoặc phàm nhân giàu có đến thư giãn, trao đổi thông tin thay vì tu luyện. Lâm Phong chọn một chiếc bàn ở góc khuất trên tầng hai, cạnh một cửa sổ nhìn ra phố. Từ đây, chàng có thể bao quát toàn bộ tầng dưới và lối ra vào, đồng thời không dễ bị người khác chú ý. Chàng gọi một ấm trà Long Tỉnh thượng hạng, chậm rãi nhấp từng ngụm, ánh mắt đen láy lướt qua từng gương mặt, từng dáng người, tìm kiếm mục tiêu của mình.

Trong tâm trí Lâm Phong, hình ảnh Tuyết Dao và mảnh Phù Văn Giới Ấn vẫn còn vương vấn. Sự kết nối giữa nàng và chàng trong cổ trận, sự tin tưởng hiếm hoi nàng dành cho chàng, và cả nụ cười thoáng qua trên khóe môi băng giá của nàng… tất cả đều khiến chàng suy nghĩ miên man. Chàng hiểu rằng, mối quan hệ giữa mình và Tuyết Dao đã bước sang một trang mới, sâu sắc hơn, phức tạp hơn. Nhưng lúc này, mảnh vỡ đen kịt kia mới là ưu tiên hàng đầu. Nó mang theo một khí tức quá đỗi cổ xưa, quá đỗi bí ẩn, vượt xa những gì chàng từng biết về thế giới tu tiên này. Huyễn Mặc Quyển, vốn đã là một vật phẩm thần bí, lại có phản ứng mạnh mẽ đến vậy với nó, càng khiến Lâm Phong thêm quyết tâm phải làm rõ ngọn ngành. Chàng cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật lớn, một bí mật có thể thay đổi hoàn toàn cục diện của giới tu tiên, và có thể, cả số phận của chính chàng.

“Quỷ Diện Lang Quân… danh bất hư truyền,” Lâm Phong thầm nghĩ, đôi mắt chàng hơi nheo lại khi phát hiện một thân ảnh đặc biệt. Dưới tầng một, giữa đám đông nhộn nhịp, một bóng người gầy gò, mặc đồ đen bó sát, gần như hoàn toàn hòa mình vào bóng tối, đang lướt đi một cách nhanh nhẹn, uyển chuyển giữa các bàn. Trên đầu y là một chiếc mặt nạ hình quỷ cười màu trắng bạc, đôi mắt rỗng tuếch nhưng lại khiến người ta cảm thấy như đang bị dò xét. Y không phát ra bất kỳ linh khí nào đáng kể, như thể là một phàm nhân bình thường, nhưng mỗi bước đi đều lộ ra sự linh hoạt và cảnh giác cao độ. Quỷ Diện Lang Quân, kẻ môi giới tin tức khét tiếng, đã xuất hiện.

Lâm Phong khẽ đặt tách trà xuống, một tia linh lực vô hình được truyền đi một cách tinh tế, chỉ đủ để chạm đến thần thức của Quỷ Diện Lang Quân mà không gây ra bất kỳ sự chú ý nào từ những người xung quanh. Đó là một ám hiệu riêng mà Lâm Phong đã tìm hiểu trước, một cách để thu hút sự chú ý của kẻ bí ẩn này mà không cần phải gọi lớn tiếng. Ngay lập tức, thân ảnh gầy gò kia khẽ khựng lại một nhịp, rồi y quay đầu, đôi mắt rỗng tuếch trên mặt nạ quỷ cười dường như xuyên qua đám đông, trực tiếp khóa chặt vào vị trí của Lâm Phong. Không một tiếng động, không một lời nói, y lướt qua những chiếc bàn, những vị khách đang trò chuyện vui vẻ, như một bóng ma. Chỉ trong vài nhịp thở, Quỷ Diện Lang Quân đã xuất hiện ngay trước bàn của Lâm Phong, liếc nhanh xuống tầng dưới một lượt, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện một cách tự nhiên như thể đó là chỗ của y.

“Thông tin này… giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!” Giọng nói của Quỷ Diện Lang Quân khàn khàn, trầm thấp, không rõ tuổi tác, nhưng lại mang một sự tinh quái và tham lam không thể che giấu, dù chiếc mặt nạ đã che kín gần như toàn bộ khuôn mặt y. Y không hỏi Lâm Phong muốn gì, cũng không hỏi tại sao Lâm Phong lại biết mình. Y biết, một khi đã đến đây và tìm được y, khách hàng chắc chắn có thứ muốn trao đổi.

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười vẫn giữ vẻ tự tin và có chút trêu chọc. “Chuyện giá cả, chúng ta có thể thương lượng. Nhưng trước hết, Quỷ Diện Lang Quân có thể vui lòng tìm một chỗ kín đáo hơn để chúng ta nói chuyện không? Ta e rằng những câu chuyện ta muốn nghe, không phải ai cũng có thể nghe.” Lâm Phong liếc mắt ra cửa sổ, rồi nhìn xuống những vị khách đang trò chuyện ồn ào bên dưới. Quỷ Diện Lang Quân gật đầu, không nói một lời. Y đứng dậy, ra hiệu cho Lâm Phong đi theo. Lâm Phong cầm theo ấm trà và tách của mình, theo chân y lên tầng trên, nơi có những gian phòng nhỏ được ngăn cách bằng vách gỗ, đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối.

***

Gian phòng riêng tư trên tầng hai của Quán Trà Vọng Nguyệt yên tĩnh hơn hẳn, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa và tiếng nhạc cụ trầm bổng từ xa vọng lại, tạo nên một không gian thích hợp cho những cuộc trao đổi bí mật. Ánh nến vàng vọt chiếu rọi căn phòng nhỏ, hắt lên vách gỗ những cái bóng lay động, càng khiến bầu không khí thêm phần huyền bí. Lâm Phong và Quỷ Diện Lang Quân ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn trà nhỏ. Mùi trà thơm ngát trong không khí tĩnh lặng này dường như càng thêm đậm đà.

Lâm Phong không phí lời, chàng trực tiếp đặt mảnh vỡ đen kịt lên mặt bàn. Ngay lập tức, luồng khí lạnh lẽo và uy áp cổ xưa lại tỏa ra, dù không mạnh mẽ như khi còn ở Cấm Địa Vạn Yêu, nhưng vẫn đủ để khiến Quỷ Diện Lang Quân khẽ giật mình. Đôi mắt sau lớp mặt nạ quỷ cười của y nheo lại, một sự kinh ngạc không thể che giấu lướt qua, dù y đã nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Y cẩn thận đưa tay ra, nhưng không trực tiếp chạm vào mảnh vỡ, chỉ dùng thần thức dò xét.

“Đây là thứ ta tìm được. Ngươi có thể cho ta biết gì về nó?” Lâm Phong nói, giọng điệu trầm ổn, ánh mắt sắc bén dò xét từng phản ứng nhỏ nhất của Quỷ Diện Lang Quân. Chàng biết, kẻ này là một con cáo già, nhưng cũng là nguồn thông tin đáng tin cậy nhất hiện tại.

Quỷ Diện Lang Quân lùi tay về, thở ra một hơi thật khẽ, như thể vừa trút được một gánh nặng vô hình. “Ôi chao, Lâm công tử quả nhiên không tầm thường… Vật này… không phải của thế giới này.” Y nói, giọng khàn khàn mang theo một chút run rẩy khó nhận ra, một dấu hiệu cho thấy ngay cả một kẻ sành sỏi như y cũng bị sốc trước mảnh vỡ này. “Thứ này… là Phù Văn Giới Ấn. Một mảnh vỡ từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Tương truyền, nó là dấu vết của một Ma Tôn cổ xưa, kẻ đã cố gắng xé rách giới diện, gây ra đại họa ngàn năm trước.”

Từng lời của Quỷ Diện Lang Quân như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Lâm Phong. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến! Ma Tôn cổ xưa! Xé rách giới diện! Những khái niệm này vượt xa những gì chàng từng biết về tu tiên. Chàng đã mơ hồ cảm nhận được sự vĩ đại của Kỷ Nguyên đó qua những dị tượng và năng lượng cổ xưa, nhưng nghe trực tiếp từ một kẻ nắm giữ thông tin, nó vẫn khiến chàng choáng váng.

“Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Ma Tôn cổ xưa?” Lâm Phong lặp lại, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng. “Ngươi biết gì về Ma giáo Huyết Ảnh?” Chàng lập tức liên kết thông tin mới với những mối đe dọa hiện tại mà Thanh Vân Tông đang đối mặt.

Quỷ Diện Lang Quân khẽ cười khúc khích, tiếng cười nghe như tiếng quạ kêu. “Ma giáo Huyết Ảnh… chúng chỉ là những kẻ bắt chước thô thiển so với Ma Tôn đó thôi. Sức mạnh của chúng, so với Ma Tôn chân chính, chỉ là một hạt cát giữa đại dương. Tuy nhiên…” Y dừng lại một chút, như cố ý kéo dài sự hồi hộp, đôi mắt sau lớp mặt nạ lấp lánh như đang đánh giá giá trị của thông tin sắp sửa nói ra. “Dạo gần đây, có tin đồn rằng chúng đang tìm kiếm những di tích cổ xưa, đặc biệt là những nơi có liên quan đến Ma Tôn kia… Chúng tin rằng, bằng cách thu thập những mảnh vỡ như Phù Văn Giới Ấn này, chúng có thể kế thừa sức mạnh của Ma Tôn, hoặc ít nhất là tìm ra cách để mở ra một con đường mới đến ‘cảnh giới’ mà Ma Tôn đã từng hướng tới.”

Lâm Phong lắng nghe trong im lặng, tâm trí chàng xoay chuyển nhanh như chớp. Mảnh vỡ này, Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, Ma Tôn cổ xưa, và cả Ma giáo Huyết Ảnh… tất cả đang dần xâu chuỗi lại thành một bức tranh đáng sợ. Chàng nhìn xuống Huyễn Mặc Quyển trong tay áo mình, nơi nó vẫn còn âm ỉ phát sáng, như một lời khẳng định cho sự liên kết. “Bí mật này… có lẽ còn liên quan đến cả Huyễn Mặc Quyển,” Lâm Phong thầm nghĩ. Sự phản ứng của Quyển trục với Phù Văn Giới Ấn không thể nào là ngẫu nhiên. Phải chăng, nguồn gốc của Huyễn Mặc Quyển cũng đến từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Và nếu vậy, thân thế bí ẩn của chàng, đứa trẻ được tìm thấy cùng với Quyển trục, cũng có thể có một mối liên hệ sâu sắc với những bí mật kinh thiên động địa này.

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Phong. Chàng không chỉ đơn thuần là một tu sĩ đang tìm kiếm con đường trường sinh, mà dường như đang bị cuốn vào một âm mưu, một cuộc chiến đã kéo dài từ ngàn vạn năm trước. Nguy hiểm tiềm tàng từ việc sở hữu Phù Văn Giới Ấn là rất lớn. Nếu Ma giáo Huyết Ảnh biết chàng đang giữ nó, chúng chắc chắn sẽ không từ thủ đoạn nào để đoạt lấy. Hơn nữa, những bí ẩn về Ma Tôn cổ xưa, về việc xé rách giới diện, cho thấy một cấp độ nguy hiểm hoàn toàn khác, vượt xa những đối thủ hiện tại của chàng.

“Một thông tin động trời như vậy, giá chắc chắn không hề rẻ,” Lâm Phong nói, phá vỡ sự im lặng. Chàng nhìn Quỷ Diện Lang Quân, nụ cười nửa miệng vẫn giữ vững, nhưng ánh mắt đã sâu thẳm hơn, xen lẫn sự cảnh giác và quyết tâm. “Ngươi muốn bao nhiêu?” Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và những bí mật chưa được giải đáp. Nhưng Lâm Phong, với bản tính thông minh, lanh lợi và ý chí kiên định, sẽ không lùi bước. Chàng sẽ dấn thân, không chỉ vì sự tò mò của bản thân, mà còn vì một cảm giác trách nhiệm mơ hồ đang dần hình thành trong chàng.

Quỷ Diện Lang Quân khẽ vuốt cằm, tiếng cười khàn khàn lại vang lên. “Lâm công tử quả là người sảng khoái. Giá cả không phải vấn đề. Nhưng ta có một điều kiện… nếu Lâm công tử tìm được thêm những mảnh vỡ tương tự, ta hy vọng công tử sẽ ưu tiên giao dịch với ta. Tin tức về những thứ này, sẽ giúp ta mở rộng mạng lưới thông tin hơn nữa.” Y nói, giọng điệu đầy ẩn ý.

Lâm Phong gật đầu. “Điều đó là đương nhiên. Kẻ nào ra giá hợp lý, ta sẽ giao dịch với kẻ đó.” Chàng không hứa hẹn bất cứ điều gì tuyệt đối, giữ lại cho mình đường lui. Sau khi trả cho Quỷ Diện Lang Quân một số linh thạch không nhỏ, Lâm Phong đứng dậy, cất Phù Văn Giới Ấn vào nhẫn trữ vật một cách cẩn thận. Chàng rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, bước ra con phố Thiên Phong Thành vẫn còn nhộn nhịp, nhưng tâm trí chàng đã bay xa, đến một kỷ nguyên xa xăm, đến những bí mật đang chờ được khám phá, và cả đến bóng hình băng giá của Tuyết Dao. Cuộc hành trình của chàng, một phàm nhân nghịch thiên, đang dần biến thành một tu giả nghịch mệnh, đối mặt với những thử thách vượt ngoài sức tưởng tượng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ