Bóng tối đã bao trùm Cấm Địa Vạn Yêu. Từng bước chân của Lâm Phong lún sâu vào lớp lá mục rữa, tạo nên những âm thanh sột soạt đơn độc, lạc lõng giữa sự tĩnh mịch đến rợn người của khu rừng. Màn sương đêm càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng những thân cây cổ thụ cao vút, biến chúng thành những bóng ma khổng lồ đang lặng lẽ canh gác. Hơi lạnh từ đất đá, từ những dòng suối ngầm len lỏi qua từng thớ thịt, xương tủy, khiến Lâm Phong phải rụt vai lại, cố gắng chống chọi với cái giá buốt thấm vào tận cốt tủy.
Huyễn Mặc Quyển vẫn nằm yên trong lòng bàn tay chàng, tỏa ra một thứ hơi ấm nhàn nhạt, tựa như một đốm lửa leo lét giữa biển băng. Nhưng cái ấm áp đó không xua tan đi được nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tâm trí Lâm Phong. Hắn biết, dù có Huyễn Mặc Quyển dẫn đường, thì nơi đây vẫn là Cấm Địa Vạn Yêu, một chốn chết chóc mà ngay cả tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng phải dè chừng. Tiếng gầm gừ trầm đục vẳng lại từ sâu trong rừng, có lúc là tiếng xé gió vụt qua trên tán cây, có lúc là tiếng rít lên the thé của một sinh vật nào đó đang săn mồi. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi hôi tanh của máu tươi và cả cái mùi lạ lẫm, nồng hắc của một loại sương độc nào đó cứ thoang thoảng trong không khí, kích thích mọi giác quan của chàng đến tột độ.
Lâm Phong không dám lơ là. Đôi mắt đen láy của chàng liên tục quét qua những lùm cây rậm rạp, những khe đá tối tăm, cố gắng nhận ra bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Hắn không có tu vi, không có pháp khí, chỉ có sự nhanh trí và một bản năng sinh tồn đã được mài giũa qua những năm tháng khó khăn. Sau một hồi tìm kiếm, chàng cũng tìm được một khoảng đất trống nhỏ, được bao bọc bởi ba gốc cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những rễ lớn như những con trăn khổng lồ uốn lượn trên mặt đất. Nơi này tuy không hoàn toàn an toàn, nhưng ít nhất cũng có vẻ kín đáo hơn một chút.
Chàng ngồi phịch xuống nền đất ẩm ướt, tựa lưng vào thân cây cổ thụ, hít thở sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Khi đã trấn tĩnh lại đôi chút, Lâm Phong thận trọng lấy Huyễn Mặc Quyển ra.
Cuốn sách cổ xưa ấy, với những trang giấy úa màu thời gian và lớp bìa da cũ kỹ, giờ đây lại mang một trọng trách lớn lao đến vậy. Chàng nhẹ nhàng mở nó ra, đặt lên lòng bàn tay. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển khẽ rung động, không còn là sự ấm áp mơ hồ như trước, mà là một sự rung lắc nhẹ nhàng, liên tục, như một la bàn đang chỉ hướng về một phía nào đó trong rừng sâu. Luồng khí tức mà nó phát ra cũng trở nên rõ ràng hơn, không còn mờ nhạt như trước nữa. Nó không chỉ đơn thuần là ấm áp, mà còn có một cảm giác như đang "khao khát", một sự "hút" mãnh liệt hướng về một phía nào đó.
“Huyễn Mặc Quyển,” Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói pha chút hài hước và quyết tâm. “Nếu ngươi đã thèm muốn đến vậy, vậy thì chúng ta sẽ cùng đi tìm. Dù có là long đàm hổ huyệt, ta cũng sẽ theo ngươi một chuyến!”
Chàng ngẩng đầu nhìn lên tán cây dày đặc, nơi chỉ còn thấy vài đốm sao lấp lánh như những giọt nước mắt của bầu trời. Hoàng Lão Quái đã nói cuốn sách này không tầm thường, rằng nó có thể mở ra con đường tu luyện độc nhất cho chàng. Nhưng mở ra bằng cách nào?
Lâm Phong tập trung tinh thần, cố gắng dùng tâm thần lực mà hắn đã mường tượng ra từ những chỉ dẫn mơ hồ của lão quái, để cảm ứng với Huyễn Mặc Quyển. Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng một dòng ý niệm của mình như một sợi tơ vô hình, từ từ len lỏi vào từng thớ giấy, từng ký tự cổ xưa trên cuốn sách. Hắn hy vọng sẽ cảm nhận được một luồng linh khí, một dòng năng lượng nào đó tuôn trào, hay ít nhất là một thông điệp, một hình ảnh nào đó hiện lên trong tâm trí.
Nhưng không có gì cả.
Chỉ là một sự trống rỗng đến cùng cực. Như thể Huyễn Mặc Quyển là một cái hố đen vô tận, nuốt chửng mọi ý niệm của hắn mà không để lại chút phản hồi nào. Hắn cố gắng hơn nữa, dồn nén toàn bộ tinh thần lực vào đó. Trán Lâm Phong lấm tấm mồ hôi lạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung cao độ và nỗi thất vọng đang dần nhen nhóm. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi tinh thần bao trùm, như thể hắn vừa chạy một quãng đường dài mà không đạt được bất cứ điều gì.
Chàng mở mắt, nhìn chằm chằm vào cuốn sách. Những ký hiệu cổ xưa trên trang giấy úa màu cứ như những con giun đất cong queo, không có chút ý nghĩa nào đối với chàng. Không có linh khí, không có phản ứng, chỉ có sự bí ẩn sâu thẳm. "Lão Quái đã nói nó không tầm thường... nhưng làm thế nào để khai mở nó đây?" Lâm Phong tự nhủ, giọng nói đầy bất lực. Hắn thử lật từng trang, vuốt ve lớp giấy cũ kỹ, hy vọng có thể tìm thấy một điều gì đó khác lạ. Nhưng Huyễn Mặc Quyển vẫn tĩnh lặng như một khối đá cổ, chỉ còn sự rung động nhẹ nhàng và hơi ấm mơ hồ trong lòng bàn tay chàng là còn sót lại, như một lời nhắc nhở về sự hiện hữu của nó.
Thất vọng, chàng gấp cuốn sách lại, giấu vào trong áo. Rõ ràng, việc "giao tiếp" với Huyễn Mặc Quyển không hề đơn giản như hắn tưởng. Nó không phải là một công pháp thông thường, cũng không phải là một pháp bảo chỉ cần nhỏ máu nhận chủ là có thể sử dụng. Nó phức tạp hơn, bí ẩn hơn rất nhiều. Cảm giác bất lực lại bao trùm lấy Lâm Phong, cái cảm giác quen thuộc khi hắn cố gắng tu luyện mà không cảm ứng được linh khí. Nhưng lần này, nó kèm theo một nỗi bối rối khác, một sự bế tắc hoàn toàn trước một vật phẩm mà Hoàng Lão Quái đã tuyên bố là chìa khóa của mình.
Càng ở lại Cấm Địa Vạn Yêu, nguy hiểm càng rình rập. Dù Huyễn Mặc Quyển có dẫn đường, nhưng Lâm Phong không có đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình trong một môi trường khắc nghiệt như thế này. Hắn cần một cách tiếp cận khác, một phương pháp khác để hiểu được bí mật của cuốn sách. Hắn cần thông tin, cần công cụ.
“Xem ra, ta cần phải chuẩn bị kỹ càng hơn,” Lâm Phong lẩm bẩm. “Huyễn Mặc Quyển, ngươi muốn gì, ta sẽ tìm cho ngươi. Nhưng trước hết, ta cần hiểu ngươi muốn gì đã.”
Chàng đứng dậy, đôi mắt kiên định hơn bao giờ hết. Sự thất bại ban đầu không làm chàng nản chí, mà ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm trong lòng. Lâm Phong không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn đã sống một cuộc đời bị coi thường, đã quen với việc phải tự mình tìm kiếm mọi thứ. Con đường tu tiên của hắn, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, có lẽ sẽ không bao giờ là con đường bằng phẳng, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Chàng quay lưng, lặng lẽ rời khỏi Cấm Địa Vạn Yêu, không một chút tiếc nuối. Hắn biết, mình sẽ quay lại, nhưng lần này sẽ là với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, với một sự hiểu biết sâu sắc hơn về bảo vật bí ẩn trong lồng ngực mình.
***
Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời Linh Khê Trấn khi Lâm Phong đặt chân trở lại thị trấn quen thuộc. Ánh nắng chiều tà vàng óng trải dài trên những mái ngói xám của các ngôi nhà gỗ đơn giản, tạo nên một khung cảnh yên bình và ấm áp đến lạ thường sau sự u ám, lạnh lẽo của Cấm Địa Vạn Yêu. Tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường lát đá chính, tiếng người dân nói cười rộn rã, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, và cả mùi thảo dược thoang thoảng từ tiệm thuốc, cứ thế len lỏi vào cánh mũi, đánh thức mọi giác quan của chàng.
Lâm Phong bước đi giữa dòng người tấp nập, đôi mắt vẫn giữ vẻ cảnh giác nhưng trên môi đã nở một nụ cười nửa miệng tinh quái. Sau những giờ phút căng thẳng trong rừng sâu, sự ồn ào, nhộn nhịp của thị trấn lại mang đến một cảm giác an toàn và dễ chịu đến lạ. Chàng đi thẳng đến tiệm tạp hóa lớn nhất trấn, nơi được mệnh danh là "cái gì cũng có, chỉ sợ ngươi không có tiền mua". Tiệm tạp hóa của Vương Chưởng Quỹ.
Vương Chưởng Quỹ là một lão béo lùn, bụng phệ, lúc nào cũng mặc một chiếc áo gấm bóng loáng, khuôn mặt tròn xoe lúc nào cũng toát lên vẻ tính toán, khôn lỏi. Hắn ta có đôi mắt nhỏ ti hí, nhưng khi nhìn khách hàng lại tinh anh đến lạ. Khi Lâm Phong vừa bước vào, tiếng chuông đồng nhỏ trên cửa khẽ leng keng, Vương Chưởng Quỹ đang ngồi sau quầy tính toán sổ sách, lập tức ngẩng đầu lên.
“Ai da, tiểu tử Lâm Phong lâu rồi không gặp!” Vương Chưởng Quỹ cất giọng lanh lảnh, nở một nụ cười niềm nở, nụ cười đó khiến khuôn mặt tròn xoe của hắn ta càng thêm béo tốt. “Đúng là người tốt việc tốt thì trời phù hộ, tiểu tử ngươi dạo này trông có vẻ hồng hào hơn trước nhỉ? Hôm nay cần gì nào? Hàng tốt, giá phải chăng, chỉ có ở chỗ ta!”
Lâm Phong mỉm cười, tiến đến trước quầy hàng, đôi mắt đảo qua những món đồ kỳ lạ được bày bán khắp nơi: từ bùa chú cổ xưa, linh thảo khô héo, đến những mảnh ngọc thô, các loại khoáng thạch lấp lánh. “Vương Chưởng Quỹ vẫn phong độ như ngày nào. Ta cứ tưởng ngài đã dùng linh đan diệu dược nào đó để trẻ lại vài chục tuổi rồi chứ.”
Vương Chưởng Quỹ cười ha hả, vỗ vỗ cái bụng phệ của mình. “Ha ha, tiểu tử ngươi đúng là khéo ăn nói. Tuổi tác thì có thể già đi, nhưng cái đầu làm ăn thì không bao giờ già được!” Hắn ta nheo đôi mắt nhỏ, nhìn Lâm Phong một cách dò xét. “Nói đi, hôm nay cần gì? Chắc không phải lại muốn mua mấy món đồ linh tinh để về nghịch ngợm nữa chứ?”
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút. “Ta muốn tìm một loại mực đặc biệt, có thể viết lên vật liệu cổ xưa mà không bị phai mờ, hoặc một loại dụng cụ nào đó có thể giúp giải mã cổ văn. Ngài biết đấy, mấy cuốn sách cổ của ta, chữ nghĩa cứ mờ mịt cả đi, khó mà đọc được.”
Vương Chưởng Quỹ vuốt vuốt chòm râu lưa thưa của mình, vẻ mặt lộ rõ sự suy tư. “Mực đặc biệt, giải mã cổ văn ư?” Hắn ta nhíu mày, rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, đôi mắt nhỏ sáng lên. “Tiểu tử ngươi đúng là có duyên! Vừa hay ta mới nhập về một lô hàng quý hiếm từ một phế tích cổ xưa. Trong đó có một bộ bút mực được làm từ xương linh thú Huyết Xích, mực được pha chế từ huyết của nó và mấy loại linh thảo đặc biệt. Nghe nói, loại mực này không chỉ bền bỉ vạn năm, mà còn có thể làm nổi bật những ký hiệu ẩn trên cổ vật. Giá cả thì…”
“Giá cả thì trên trời đúng không?” Lâm Phong chen ngang, nở nụ cười bất đắc dĩ. “Ngài Vương, ngài đừng có hét giá quá đáng. Ta đây tuy không phải kẻ rủng rỉnh tiền bạc, nhưng cũng biết chút ít về giá trị của đồ vật đấy.”
Vương Chưởng Quỹ làm bộ mặt đau khổ. “Ai da, tiểu tử ngươi nói gì mà nghe chua chát vậy? Cái này là đồ cổ quý hiếm, giá trị liên thành đó! Bình thường ta sẽ không bán đâu, nhưng thấy ngươi là khách quen, lại có duyên với mấy món đồ cổ này, nên ta mới cắn răng chịu lỗ một chút.” Hắn ta vừa nói, vừa từ từ lấy ra một chiếc hộp gỗ mun được khắc hoa văn tinh xảo. Bên trong là một cây bút được làm từ xương màu đỏ sẫm, đầu bút nhọn hoắt, và một lọ mực nhỏ màu đen tuyền. “Loại mực này, nếu ngươi dùng đúng cách, có thể giúp ngươi nhìn thấy những điều mà mắt thường không thể thấy đấy. Còn nữa, ta còn có vài cuốn sách ghi chép về cổ văn sơ khai, tuy không đầy đủ nhưng cũng đủ để ngươi tham khảo.”
Lâm Phong cầm lấy cây bút, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh từ nó. Mùi mực thoang thoảng bay lên, không hề có mùi tanh tưởi như tên gọi “huyết” của nó, mà lại có mùi hương thanh khiết của thảo mộc. “Thật sao? Có thể làm nổi bật ký hiệu ẩn?” Lâm Phong nghi hoặc.
Vương Chưởng Quỹ vỗ ngực đùng đùng. “Chuyện đó thì ta không dám nói chắc, nhưng theo lời người bán, loại mực này có khả năng đặc biệt. Dù sao thì, ngươi thử mà xem, không thử sao biết được? Còn mấy cuốn sách cổ văn kia, ta bán rẻ cho ngươi, coi như là tặng kèm vậy.” Hắn ta đẩy ra mấy cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, chữ nghĩa bên trong cũng đã ố vàng.
Sau một hồi mặc cả đầy kịch tính, Lâm Phong cuối cùng cũng mua được bộ bút mực Huyết Xích và mấy cuốn sách cổ văn với giá “chỉ lỗ chút đỉnh” theo lời Vương Chưởng Quỹ. Dù biết mình bị lão béo này “chặt chém” không thương tiếc, nhưng Lâm Phong vẫn cảm thấy đáng giá. Hắn cần những thứ này để giải mã Huyễn Mặc Quyển, để tìm ra con đường tu tiên của riêng mình.
Khi Lâm Phong rời đi, Vương Chưởng Quỹ nhìn theo bóng dáng chàng, đôi mắt nhỏ nheo lại, vẻ mặt tính toán ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười bí hiểm. “Huyết Xích bút mực sao? Tiểu tử này quả nhiên không tầm thường. Chẳng lẽ, hắn thật sự có thể giải mã được bí mật của những thứ đó sao?” Hắn ta lẩm bẩm, rồi lại quay lại với đống sổ sách của mình, trong lòng không khỏi nảy sinh một tia tò mò về tương lai của chàng thanh niên đặc biệt này.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo một sự tĩnh lặng bao trùm khắp vùng núi rừng ngoại vi Linh Khê Trấn. Lâm Phong, với bộ bút mực quý giá và mấy cuốn sách cổ văn trong tay, một lần nữa rời khỏi thị trấn, tiến sâu vào Hang Động Linh Thạch – một nơi ẩn mình sâu trong một khu rừng phụ cận Cấm Địa Vạn Yêu. Đây là một địa điểm mà hắn đã vô tình khám phá ra trong những lần lang thang tìm kiếm nơi yên tĩnh để "cảm ứng linh khí" trước đây.
Bên trong hang động, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang, rơi xuống những vũng nước đọng trên nền đá, tạo nên một bản nhạc đơn điệu, vang vọng khắp không gian. Gió luồn qua các khe đá, tạo ra những tiếng rít khe khẽ, như lời thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Mùi đất ẩm, mùi đá, và một mùi khoáng vật lạnh lẽo đặc trưng cứ thế len lỏi vào từng hơi thở của chàng.
Để phá tan màn đêm tối tăm, Lâm Phong thắp sáng một ngọn đuốc, ánh lửa lập lòe nhảy múa, hắt những cái bóng kỳ dị lên các vách đá thô ráp. Ánh sáng vàng cam yếu ớt của ngọn đuốc chiếu rọi vào sâu trong hang, để lộ ra những tinh thể linh thạch lấp lánh với nhiều màu sắc khác nhau, ẩn hiện trong bóng tối. Chúng như những viên ngọc quý được giấu kín, phản chiếu ánh sáng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, bí ẩn đến mê hoặc. Nơi đây, linh khí dồi dào hơn hẳn so với bên ngoài, đặc biệt là ở những khu vực có nhiều linh thạch lộ ra.
“Nơi này linh khí dồi dào hơn, lại yên tĩnh, hy vọng Huyễn Mặc Quyển sẽ có phản ứng gì đó,” Lâm Phong tự nhủ, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. Hắn tìm một góc khuất, nơi có một phiến đá phẳng lì và một mỏ linh thạch nhỏ lộ ra từ vách đá. Phiến đá này có vẻ như đã được mài nhẵn qua hàng vạn năm xói mòn của nước, giờ đây trở thành một mặt bàn tự nhiên hoàn hảo.
Lâm Phong cẩn thận đặt Huyễn Mặc Quyển lên phiến đá, sau đó lấy ra bộ bút mực Huyết Xích và mấy cuốn sách cổ văn vừa mua. Chàng tháo dây buộc tóc, để mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, rồi tập trung toàn bộ tinh thần vào cuốn sách cổ xưa. Hắn mở Huyễn Mặc Quyển ra, những ký hiệu cổ quái lại hiện ra trước mắt, vẫn vô nghĩa như thường lệ.
Chàng bắt đầu nghiên cứu những cuốn sách cổ văn mà Vương Chưởng Quỹ đã bán, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về những ký tự tương tự, về các phương pháp giải mã cổ thư. Hắn dùng bút Huyết Xích, chấm vào lọ mực đen tuyền, rồi bắt đầu sao chép một vài ký tự từ Huyễn Mặc Quyển lên một mảnh da thú đã chuẩn bị sẵn. Mực Huyết Xích bám chặt vào da thú, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, khác hẳn với mùi mực thông thường. Nhưng vẫn không có gì đặc biệt xảy ra. Các ký tự vẫn chỉ là ký tự, không có dấu hiệu "nổi bật" hay "hiện ra" như lời Vương Chưởng Quỹ nói.
Lâm Phong thở dài. Hắn đã dành gần nửa đêm, cặm cụi với những cuốn sách và Huyễn Mặc Quyển, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Sự bối rối và một chút thất vọng lại len lỏi vào tâm trí. "Chẳng lẽ, con đường này cũng là ngõ cụt sao?" Hắn tự hỏi, nhưng ngay lập tức xua đi ý nghĩ đó. "Không, Hoàng Lão Quái sẽ không lừa ta. Hắn đã nói, đây là con đường độc nhất của ta."
Chàng ngả người ra sau, dựa vào vách đá lạnh lẽo, tay vẫn vô thức đặt lên Huyễn Mặc Quyển. Trong lúc mơ màng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu chàng. Hoàng Lão Quái đã nói, Huyễn Mặc Quyển là một "khí linh" hoặc "bảo vật", chứ không phải công pháp. Và nó có "ý thức", có "nhu cầu" riêng, cần "thứ mà nó thèm muốn". Lúc ở Cấm Địa Vạn Yêu, nó đã rung động mạnh mẽ khi hướng về một nơi nào đó. Phải chăng, nó không cần "giải mã" theo cách thông thường, mà cần được "nuôi dưỡng", được "kích hoạt" bằng một thứ gì đó?
Đôi mắt Lâm Phong chợt lóe lên một tia sáng. Hắn nhìn xuống phiến đá nơi mình đang đặt tay. Dưới lòng bàn tay chàng, một khối linh thạch màu xanh biếc đang lấp lánh, phát ra những tia sáng yếu ớt. Khối linh thạch này vốn đã ở đó, từ lúc hắn tìm thấy nơi này. Nó tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần, dù không quá mạnh mẽ, nhưng đủ để một tu sĩ Luyện Khí kỳ cảm nhận được.
Lâm Phong tò mò, nhẹ nhàng đặt Huyễn Mặc Quyển lên khối linh thạch, đồng thời đặt tay mình lên trên cuốn sách. Hắn muốn thử xem, liệu linh khí từ linh thạch có tạo ra phản ứng nào với Huyễn Mặc Quyển hay không.
Ngay lập tức, một sự kiện kinh ngạc đã xảy ra.
Huyễn Mặc Quyển khẽ rung lên bần bật, không còn là sự rung động nhẹ nhàng như trước, mà là một sự chấn động mạnh mẽ, xuyên qua lòng bàn tay Lâm Phong, truyền thẳng vào tận trái tim chàng. Một luồng khí tức huyền bí, cổ xưa và đầy quyền năng, bất ngờ bùng phát từ cuốn sách, không hề giống bất kỳ loại linh khí nào mà Lâm Phong từng mường tượng. Nó lạnh lẽo, nhưng lại mang theo một sức hút mãnh liệt, như một cơn lốc xoáy vô hình.
Lâm Phong kinh ngạc mở to mắt. Chàng cảm nhận được một lực hút mãnh liệt từ Huyễn Mặc Quyển, không chỉ hút lấy linh khí từ khối linh thạch bên dưới, mà còn dường như đang hút cả linh khí từ không khí xung quanh, và thậm chí là cả một phần nhỏ sinh mệnh lực của chính chàng! Khối linh thạch màu xanh biếc đang nằm dưới Huyễn Mặc Quyển, chỉ trong chớp mắt, bắt đầu mờ dần, các tia sáng yếu ớt của nó tắt lịm, và chỉ trong vài hơi thở, nó đã biến thành một đống bột đá trắng bệch, khô khốc. Toàn bộ linh khí trong khối linh thạch đã bị Huyễn Mặc Quyển hút cạn!
Các ký hiệu cổ xưa trên trang giấy của Huyễn Mặc Quyển, vốn dĩ mờ mịt và vô nghĩa, giờ đây đột nhiên phát sáng. Chúng không phải phát ra ánh sáng rực rỡ, mà là một ánh sáng mờ ảo, huyền bí, như những ngôi sao nhỏ đang nhấp nháy trên bầu trời đêm. Các ký hiệu bắt đầu chuyển động, uốn lượn, rồi từ từ sắp xếp lại theo một trật tự mới, tạo thành những dòng chữ phức tạp mà Lâm Phong chưa từng thấy bao giờ. Dù vẫn không hiểu ý nghĩa của chúng, nhưng chàng cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ đang từ từ tràn vào tâm trí mình, một loại cảm giác khó tả, như thể có một cánh cửa bí mật vừa được hé mở.
Lâm Phong trợn tròn mắt, tim đập thình thịch như trống dồn. Đây rồi! Đây chính là cái mà Hoàng Lão Quái đã nhắc đến! Đây chính là con đường tu luyện độc nhất vô nhị của chàng! Huyễn Mặc Quyển không hề tu luyện theo cách thông thường, nó... nó hấp thụ linh khí! Không chỉ từ linh thạch, mà có lẽ là từ mọi thứ chứa đựng năng lượng! Đây là một loại công pháp Thôn Phệ (Devouring Cultivation Method) mà chàng chưa từng nghe thấy, một thứ cổ xưa và mạnh mẽ đến mức khó tin.
Một cảm giác hưng phấn tột độ bùng nổ trong lòng Lâm Phong, xua tan mọi mệt mỏi, mọi thất vọng trước đó. Từ sâu thẳm tâm hồn, một tiếng gầm gừ vang lên: “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Hắn đã tìm thấy rồi! Con đường của một phàm nhân nghịch thiên, của một tu giả nghịch mệnh, đã chính thức bắt đầu từ giờ khắc này!
Chàng nhìn chằm chằm vào những ký hiệu phát sáng trên Huyễn Mặc Quyển, trong lòng dâng trào một niềm quyết tâm mạnh mẽ. Dù con đường này có bí hiểm đến đâu, có nguy hiểm đến nhường nào, Lâm Phong cũng sẽ không lùi bước. Hắn sẽ khám phá bí mật của Huyễn Mặc Quyển, sẽ nắm giữ sức mạnh Thôn Phệ này, và sẽ bước đi trên con đường Tu Đạo Vô Tận, để chứng minh rằng ngay cả một phàm nhân không linh căn cũng có thể nghịch thiên cải mệnh!