Thiên Phong Thành vẫn còn nhộn nhịp, nhưng tâm trí Lâm Phong đã bay xa, đến một kỷ nguyên xa xăm, đến những bí mật đang chờ được khám phá, và cả đến bóng hình băng giá của Tuyết Dao. Cuộc hành trình của chàng, một phàm nhân nghịch thiên, đang dần biến thành một tu giả nghịch mệnh, đối mặt với những thử thách vượt ngoài sức tưởng tượng.
***
Đêm khuya, Thanh Vân Tông chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua những rặng tùng cổ thụ trên đỉnh núi, và ánh trăng bạc vương vãi trên những mái ngói rêu phong. Trong phòng tu luyện của mình, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, ánh nến lung linh hắt bóng chàng lên vách tường đá lạnh lẽo. Trên chiếc bàn gỗ mun đã cũ, mảnh Phù Văn Giới Ấn màu xám tro nằm im lìm, tản ra một thứ khí tức cổ xưa mờ nhạt, như hơi thở của vạn cổ thời gian. Thứ khí tức đó không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại mang theo một vẻ thâm trầm, nặng nề, khiến người ta cảm thấy như đang đứng trước một vực thẳm lịch sử vô tận.
Lâm Phong không vội vã tu luyện. Chàng chậm rãi lật giở từng trang Huyễn Mặc Quyển, từng ký tự cổ đại, từng hình ảnh mơ hồ hiện lên dưới ngón tay chàng, như đang kể lại một câu chuyện mà chỉ có linh hồn chàng mới có thể lắng nghe. Ánh mắt chàng sâu thẳm, lấp lánh sự tò mò và khao khát lý giải. Thông tin từ Quỷ Diện Lang Quân vẫn còn văng vẳng bên tai: “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… Ma Tôn cổ xưa… sự phân tách giới diện…”. Mỗi từ ngữ như một chiếc chìa khóa, mở ra một cánh cửa đến một thế giới hoàn toàn khác, vượt xa mọi hiểu biết của chàng về tu tiên.
“Ma Tôn cổ xưa… sự phân tách giới diện… liệu Huyễn Mặc Quyển có liên quan gì đến những thứ này?” Lâm Phong tự hỏi, giọng thì thầm đủ để chính mình nghe thấy. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm áp truyền đến từ Quyển trục, như một sinh linh đang sống. Từ khi nhận được mảnh Phù Văn Giới Ấn, Huyễn Mặc Quyển đã liên tục phát ra một ánh sáng âm ỉ, mờ nhạt, tựa như đang giao cảm với vật thể cổ xưa kia. Đây không phải là sự trùng hợp. Huyễn Mặc Quyển, từ khi xuất hiện cùng chàng, đã luôn là một ẩn số. Nó là chìa khóa mở ra con đường tu luyện của chàng, là nguồn gốc của những công pháp kỳ lạ, và giờ đây, nó lại phản ứng với một tàn tích từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Phải chăng, nguồn gốc của nó cũng đến từ thời đại hỗn loạn đó? Và thân thế bí ẩn của chàng, đứa trẻ mồ côi được tìm thấy cùng với Quyển trục, cũng mang trong mình một phần của bí mật kinh thiên động địa này?
Một cảm giác nặng nề đè lên tâm trí Lâm Phong. Chàng không còn là một thiếu niên vô tư, chỉ chăm chăm tìm kiếm cơ duyên tu luyện hay đối phó với những mưu hèn kế bẩn trong tông môn. Giờ đây, chàng đang đứng trước một bức màn lịch sử vĩ đại, nơi vận mệnh của cả giới tu chân có thể được định đoạt. Ánh mắt chàng lướt qua mảnh Phù Văn Giới Ấn, rồi lại dừng lại ở những ký tự cổ xưa trên Huyễn Mặc Quyển. Có những nét chữ, những họa tiết, dù khác biệt về hình dáng, nhưng lại mang một thần thái tương đồng, một luồng khí tức nguyên thủy mà Lâm Phong cảm nhận được sâu thẳm trong linh hồn mình.
“Cấm Địa Vạn Yêu chính là nơi khởi nguồn của mảnh vỡ này…” Lâm Phong thì thầm, đôi mắt nheo lại. Ký ức về cuộc thoát hiểm cùng Tuyết Dao trong cổ trận băng khô chợt ùa về. Nơi đó, nơi chàng và Tuyết Dao đã sát cánh bên nhau, nơi Huyễn Mặc Quyển đã hấp thụ một phần năng lượng cổ xưa, chính là nơi mảnh Phù Văn Giới Ấn này được tìm thấy. Mọi thứ đang dần kết nối, tạo thành một mạng lưới bí ẩn mà Lâm Phong cảm thấy mình cần phải vén màn. Sự tò mò trong chàng trỗi dậy mạnh mẽ, khao khát tìm kiếm chân tướng như một ngọn lửa bùng cháy trong tim. Nhưng cùng với đó, một sự thận trọng, một chút lo lắng về những nguy hiểm tiềm ẩn cũng len lỏi trong tâm trí. Chàng không phải kẻ khinh suất, mà là một người luôn cân nhắc kỹ lưỡng trước mỗi bước đi.
Chàng đặt mảnh Phù Văn Giới Ấn lên một ký tự đặc biệt trên Huyễn Mặc Quyển. Ngay lập tức, một luồng sáng đen mờ ảo từ Quyển trục bao phủ lấy mảnh vỡ. Huyễn Mặc Quyển bắt đầu rung động mạnh mẽ hơn, những ký tự trên đó như sống dậy, trôi nổi trên bề mặt giấy cũ kỹ. Từ mảnh Phù Văn Giới Ấn, một luồng khí tức cổ xưa cuồn cuộn trỗi dậy, va chạm với năng lượng của Huyễn Mặc Quyển, tạo ra những âm thanh cực nhỏ, như tiếng suối chảy thì thầm, hay tiếng gió lùa qua khe đá. Trong khoảnh khắc đó, tâm trí Lâm Phong chợt lóe lên một vài hình ảnh mơ hồ, những mảnh ký ức vụn vặt về một thế giới bị xé nát bởi chiến tranh, những sinh linh khổng lồ đang gầm thét, và một bóng đen khổng lồ đang vươn tay xé toạc bầu trời. Mặc dù chỉ là những ảo ảnh chớp nhoáng, nhưng chúng đủ để khiến Lâm Phong cảm thấy lạnh sống lưng.
“Đây không chỉ là một mảnh vỡ thông thường…” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán. “Nó là một cánh cửa, một manh mối dẫn đến những bí mật đã bị chôn vùi hàng triệu năm. Ta phải vào đó một chuyến!” Ý chí kiên định của chàng đã được củng cố. Dù nguy hiểm đến mấy, chàng cũng sẽ không lùi bước. Con đường tu tiên của chàng, Đạo của chàng, không nằm ở sự an phận, mà ở sự khám phá, ở việc dám đối mặt với những điều chưa biết, dám nghịch thiên cải mệnh.
Sau khi cẩn thận gỡ mảnh Phù Văn Giới Ấn khỏi Huyễn Mặc Quyển và cất kỹ vào nhẫn trữ vật, Lâm Phong bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi. Chàng lấy ra từ túi trữ vật một vài bình linh đan bổ sung linh lực và chữa thương, vài tấm bùa hộ mệnh phòng thân, và một ít thức ăn khô. Dù đã có Trúc Cơ kỳ, nhưng Cấm Địa Vạn Yêu không phải là nơi có thể xem thường. Một chút sơ suất cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Chàng kiểm tra lại kiếm của mình, một thanh linh kiếm cấp thấp nhưng sắc bén, được chàng mài dũa cẩn thận. Tất cả mọi thứ đều được chuẩn bị tỉ mỉ, chu đáo.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn còn vằng vặc trên cao, chiếu rọi vạn vật trong một màu trắng bạc huyền ảo. Một làn gió mát lạnh thổi vào, mang theo hơi sương đêm và mùi hương của cỏ cây, hoa lá. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh tĩnh của đêm khuya. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, một cụm từ mà chàng thường dùng để tự nhắc nhở bản thân về con đường độc đáo của mình. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và quyết tâm sắt đá, chàng tin rằng mình sẽ khám phá ra thêm nhiều bí ẩn trong Cấm Địa Vạn Yêu.
***
Rạng sáng, màn sương mù dày đặc bao phủ Thanh Vân Tông như một tấm chăn trắng xóa, che khuất mọi vật thể trong một khung cảnh mờ ảo, hư thực. Mưa phùn lất phất rơi, từng hạt li ti đậu trên tóc, trên áo, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của buổi sớm mai. Lâm Phong khoác lên mình chiếc áo choàng màu xám tro, hòa mình vào màn sương, lén lút rời khỏi phòng tu luyện. Bước chân chàng nhẹ tựa lông hồng, linh hoạt và nhanh nhẹn, không để lại bất kỳ tiếng động nào.
Chàng như một bóng ma lướt qua những con đường đá ẩm ướt, khéo léo tránh xa các điểm tuần tra của đệ tử nội môn và ngoại môn. Thần thức của chàng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, dò xét từng biến động nhỏ nhất của linh khí và sự hiện diện của con người. Dù đã là Trúc Cơ kỳ, nhưng việc lén lút rời tông môn mà không được phép vẫn là một điều cấm kỵ, có thể dẫn đến những hình phạt nghiêm khắc. Tuy nhiên, sự khao khát khám phá và cảm giác trách nhiệm mơ hồ đối với những bí mật cổ xưa đã thúc đẩy chàng hành động.
Vượt qua cổng sau của Thanh Vân Tông, nơi vốn ít người qua lại nhất, Lâm Phong tiến thẳng về phía Cấm Địa Vạn Yêu. Càng tiến gần, không khí càng trở nên nặng nề, ẩm ướt hơn. Những cây cổ thụ cao vút vươn mình trong màn sương, cành lá chằng chịt tạo thành một bức tường xanh thẫm, như một cánh cổng dẫn đến một thế giới khác. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi rêu phong và hương lá mục thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với một mùi lạ lẫm, hơi tanh nồng, báo hiệu sự hiện diện của yêu thú.
Huyễn Mặc Quyển trong túi trữ vật của Lâm Phong khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức ấm áp, như một la bàn cổ xưa đang chỉ dẫn chàng theo một hướng nhất định. Lâm Phong vận dụng khinh công, thân pháp nhẹ nhàng như chim én, lướt qua những bụi rậm, những gốc cây mục nát. Chàng tránh những nơi có dấu hiệu của trận pháp hoặc cạm bẫy tự nhiên mà các tiền bối đã thiết lập ở rìa cấm địa để ngăn cản yêu thú hoặc những kẻ tò mò xâm nhập. Mỗi bước đi của chàng đều được tính toán kỹ lưỡng, không chỉ để tránh bị phát hiện mà còn để ghi nhớ địa hình, đề phòng trường hợp cần phải rút lui.
Màn sương mù ngày càng dày đặc, tầm nhìn chỉ còn khoảng vài trượng. Ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh cũng khó lòng xuyên qua được tán lá dày đặc của khu rừng nguyên sinh. Cảm giác cô độc và một chút bất an len lỏi trong lòng Lâm Phong. Nơi đây không có Tuyết Dao băng giá nhưng đáng tin cậy bên cạnh, không có Trần Hạo trung thành, không có Lý Nguyên Hạo chỉ dẫn. Chàng hoàn toàn đơn độc, đối mặt với những hiểm nguy tiềm tàng của Cấm Địa Vạn Yêu. Đây là một thử thách không chỉ về sức mạnh mà còn về tinh thần. Sự cô độc này buộc chàng phải hoàn toàn dựa vào bản thân, vào trí tuệ và bản năng của mình.
Lâm Phong nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu, điều hòa linh lực trong cơ thể. Khi mở mắt ra, ánh mắt chàng đã trở nên kiên định hơn. Đôi mắt đen láy ấy ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, giờ đây lại ánh lên vẻ quyết tâm. Chàng nhớ lại những lời Quỷ Diện Lang Quân đã nói, nhớ lại phản ứng của Huyễn Mặc Quyển. Điều gì đó lớn lao đang chờ đợi chàng ở phía trước, và chàng không thể lùi bước.
Với mỗi bước chân tiến sâu vào cấm địa, Lâm Phong cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong môi trường. Linh khí ở đây không còn trong lành như ở Thanh Vân Tông, mà pha lẫn một chút tạp khí, thậm chí là ma khí yếu ớt, khiến cho các loài cây cỏ cũng trở nên quái dị hơn, mang một màu sắc u ám. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ nào đó đang ẩn mình trong bóng tối. Thỉnh thoảng, chàng nghe thấy những tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú, hay tiếng chim đêm vút qua, mang theo một dự cảm không lành.
Lâm Phong không ngừng sử dụng thần thức, như một tấm lưới vô hình bao phủ xung quanh chàng. Mỗi viên đá, mỗi gốc cây, mỗi bụi cỏ đều có thể ẩn chứa nguy hiểm. Chàng né tránh một vũng lầy phát ra mùi hôi thối nồng nặc, có lẽ là nơi sinh sống của một loài độc trùng nào đó. Chàng vượt qua một khu vực cây cối bị cháy sém, dấu vết của một trận chiến giữa các yêu thú hoặc một cuộc đột phá của tu sĩ nào đó. Mùi khét lẹt vẫn còn vương vấn trong không khí, gợi lên hình ảnh của lửa và sự hủy diệt.
Khi màn sương dần tan đi, nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt của mặt trời, Lâm Phong đã tiến sâu hàng chục dặm vào Cấm Địa Vạn Yêu. Xung quanh chàng là một khu rừng nguyên sinh hoang dã, nơi những cây cổ thụ cao vút vươn thẳng lên trời, tán lá dày đặc che khuất ánh nắng mặt trời, khiến cho mặt đất luôn chìm trong bóng tối lờ mờ. Mùi ẩm ướt của đất và lá mục càng trở nên nồng nặc hơn. Chàng cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới bị lãng quên, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi.
***
Giữa trưa, ánh sáng mặt trời yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc, chỉ tạo ra những vệt sáng lờ mờ, nhập nhòa trên mặt đất ẩm ướt. Không khí trong khu rừng già trở nên âm u, nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của hàng triệu năm tích tụ. Lâm Phong đang di chuyển chậm rãi, thần thức liên tục quét qua từng ngóc ngách, từng bụi cây, cảm nhận từng luồng khí tức dù là nhỏ nhất. Bỗng nhiên, một cảm giác nguy hiểm ập đến, khiến toàn thân chàng rùng mình.
“Rống!”
Từ trong bụi rậm phía trước, một tiếng gầm gừ hung tợn vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Ngay lập tức, hơn mười cái bóng đen lao ra, bao vây Lâm Phong. Đó là một bầy Lang Yêu. Chúng có bộ lông đen tuyền, móng vuốt sắc nhọn như dao, và đôi mắt đỏ rực như máu, ánh lên sự khát máu và hung hãn. Chúng không ngừng gầm gừ, nhe nanh sắc bén, tạo ra một vòng vây chết chóc.
Lâm Phong nheo mắt đánh giá. “Không hổ là Cấm Địa Vạn Yêu, yêu thú ở đây mạnh hơn hẳn bên ngoài…” Chàng lẩm bẩm trong đầu. Những con Lang Yêu này không phải loại yếu kém. Khí tức của chúng cho thấy chúng đều đã đạt tới Luyện Khí tầng 7-8, thậm chí có hai con đầu đàn đã gần chạm đến Luyện Khí tầng 9. Chúng không chỉ hung hãn mà còn có vẻ bị một thứ năng lượng nào đó kích thích, trở nên điên cuồng và không hề sợ hãi. “Bầy Lang Yêu này có vẻ đã đạt tới Luyện Khí tầng 7-8. Phải thử chiêu thức mới xem sao, và nhớ lại cách Tuyết Dao phối hợp.”
Máu trong huyết quản Lâm Phong bắt đầu sôi sục. Đây chính là cơ hội để chàng kiểm chứng những gì mình đã lĩnh ngộ được sau trận chiến trong cổ trận băng khô với Tuyết Dao, và từ sự chỉ dẫn của Huyễn Mặc Quyển. Chàng nắm chặt thanh linh kiếm trong tay, mũi kiếm khẽ rung lên, ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.
“Hừ, đến đây đi!” Lâm Phong khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng quen thuộc xuất hiện.
Không đợi chàng ra tay, bầy Lang Yêu đã đồng loạt lao vào. Chúng di chuyển cực nhanh, như những cái bóng xám xịt trong khu rừng tối. Con đầu đàn, một con Lang Yêu to lớn hơn hẳn, gầm lên một tiếng, tung mình lên cao, móng vuốt sắc bén chém thẳng vào đầu Lâm Phong.
Lâm Phong không hề hoảng sợ. Thân pháp của chàng thoắt ẩn thoắt hiện, tựa như một làn khói nhẹ. Chàng vận dụng một biến thể của “Công pháp Thôn Phệ” mà chàng đã lĩnh ngộ. Linh lực trong đan điền cuồn cuộn chảy ra, không còn chỉ đơn thuần là phòng thủ hay tấn công trực diện, mà trở nên linh hoạt hơn, hòa quyện với thân pháp. Chàng không né tránh hoàn toàn, mà lách mình sang một bên, né lưỡi vuốt sắc nhọn trong gang tấc. Cùng lúc đó, thanh linh kiếm trong tay chàng vung lên, vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp, chém thẳng vào sườn con Lang Yêu.
“Keng!”
Một tiếng va chạm kim loại vang lên. Lông của Lang Yêu cứng như sắt đá, nhưng lưỡi kiếm của Lâm Phong sắc bén hơn nhiều. Một vết cắt sâu xuất hiện, máu đỏ tươi bắn ra. Con Lang Yêu đau đớn gầm lên, nhưng vẫn không lùi. Đồng bọn của nó cũng đã lao đến.
Lâm Phong chợt nhớ lại hình ảnh Tuyết Dao uyển chuyển né tránh, rồi bất ngờ phản công với những chiêu thức băng giá hiệu quả. Chàng không có Băng Đạo, nhưng chàng có tốc độ và kiếm thuật. “Thanh Vân Kiếm Quyết – Mộng Ảo Phiêu Linh!”
Chàng tung ra một loạt kiếm chiêu, thân ảnh mờ ảo như hư ảo, kiếm quang lấp lánh như những vì sao rơi. Mỗi nhát kiếm đều nhắm vào những điểm yếu của Lang Yêu: mắt, cổ họng, hoặc những khớp nối. Chàng không chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối, mà còn vận dụng sự lanh lợi, tốc độ và khả năng đọc tình huống để đối phó. Chàng lướt qua giữa vòng vây của bầy Lang Yêu, như một vũ công trên sàn đấu, mỗi động tác đều ẩn chứa sát khí.
Một con Lang Yêu từ phía sau bất ngờ nhảy vồ tới. Lâm Phong không quay đầu lại, mà linh lực trong tay chợt ngưng tụ, một chưởng “Tấn Lôi Quyết” đánh thẳng ra sau. Tiếng sấm nhỏ vang lên, con Lang Yêu bị đánh trúng, kêu lên thảm thiết, thân thể văng ra xa, va vào một thân cây rồi bất động.
Lâm Phong không cho chúng có cơ hội thở dốc. Chàng tiến công dồn dập, linh lực không ngừng tuôn trào, kiếm quang như mưa trút. Công pháp Thôn Phệ không chỉ giúp chàng tấn công, mà còn hấp thu một phần linh khí xung quanh, giúp chàng duy trì sức lực. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, tinh khiết hơn từ Huyễn Mặc Quyển đang âm ỉ trong đan điền, giúp chàng duy trì sự tỉnh táo và phản ứng nhanh nhạy.
“Phập! Phập! Phập!”
Từng con Lang Yêu ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ lá cây mục nát. Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp khu rừng, thu hút những loài yêu thú khác. Lâm Phong biết mình không thể kéo dài trận chiến. Chàng phải kết thúc nó nhanh chóng.
Khi chỉ còn lại con Lang Yêu đầu đàn, nó đã trở nên điên cuồng. Đôi mắt đỏ rực của nó càng thêm dữ tợn, nó gầm lên một tiếng, lao thẳng vào Lâm Phong, không hề phòng thủ. Đây là đòn cuối cùng, một đòn liều chết.
Lâm Phong bình tĩnh đối mặt. Chàng dồn toàn bộ linh lực vào thanh kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén như thể muốn xé toạc không gian. “Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!” Chàng tung ra chiêu mạnh nhất của mình, một kiếm quang rực rỡ mang theo ý chí kiên định, chém thẳng vào đầu con Lang Yêu.
“Aoooo!”
Tiếng rống cuối cùng vang lên, thân thể khổng lồ của con Lang Yêu đổ ập xuống, máu tươi chảy lênh láng. Lâm Phong đứng thẳng người, hơi thở có chút dồn dập, trên vai chàng có một vết cào nhỏ, máu rỉ ra. Nhưng ánh mắt chàng vẫn rạng rỡ vẻ hưng phấn. Trận chiến này đã giúp chàng xác nhận sức mạnh của mình, cũng như hiệu quả của những chiêu thức mới lĩnh ngộ. Đặc biệt là sự kết hợp giữa thân pháp, kiếm thuật và Công pháp Thôn Phệ, cùng với sự hỗ trợ tinh tế từ Huyễn Mặc Quyển, đã tạo nên một sức mạnh vượt trội so với cảnh giới hiện tại của chàng.
“Tuyệt vời!” Lâm Phong khẽ cười, một nụ cười đầy sảng khoái và tự tin. Chàng dùng linh lực bao phủ vết thương, cầm máu và làm dịu cơn đau. Cảm giác chinh phục hiểm nguy khiến tinh thần chàng trở nên phấn chấn. “Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.” Chàng lẩm bẩm, không chỉ vì tu luyện mà còn vì những mối quan hệ, những trải nghiệm đang định hình con người chàng.
Sau khi thu dọn chiến trường, lấy đi vài viên yêu đan của bầy Lang Yêu, Lâm Phong tiếp tục hành trình. Chàng cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, tương tự như thứ khí tức từ mảnh Phù Văn Giới Ấn, đang phát ra từ một hướng sâu hơn trong khu rừng. Huyễn Mặc Quyển trong túi trữ vật lại khẽ rung lên, chỉ dẫn chàng.
***
Chiều muộn, ánh tà dương yếu ớt chỉ còn le lói vài tia cuối cùng, không đủ để xua đi sự u ám trong Cấm Địa Vạn Yêu. Lâm Phong, sau khi xử lý xong bầy Lang Yêu và cảm nhận được sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển, đã đi sâu hơn vào khu rừng. Mùi máu tanh nồng nặc vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó bị pha trộn bởi một mùi khác, một mùi khoáng vật lạnh lẽo, kèm theo một chút hơi tà khí nồng nặc, khiến cho da gà Lâm Phong nổi lên.
Chàng đi đến một vách núi đá sừng sững, được bao phủ bởi những dây leo cổ thụ và rêu phong. Dưới chân vách đá, một khe nứt nhỏ lộ ra, bị che khuất bởi một bụi cây gai góc. “Đây rồi!” Lâm Phong lẩm bẩm. Huyễn Mặc Quyển trong túi trữ vật rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết, tỏa ra một luồng khí tức dẫn đường rõ ràng.
Chàng gạt bỏ bụi cây gai góc, để lộ ra một lối vào hang động tối đen như mực. Một luồng khí lạnh lẽo, ẩm ướt phả ra từ trong động, mang theo mùi đất đá và một chút hơi tà ác. Lâm Phong không chần chừ, bước thẳng vào.
Bên trong hang động, không gian rộng lớn hơn chàng nghĩ. Ánh sáng yếu ớt từ những thạch nhũ phát quang chiếu rọi một cách mờ ảo, đủ để chàng nhìn thấy. Những cột đá, măng đá kỳ vĩ mọc lên từ sàn và trần động, tạo thành một kiến trúc tự nhiên hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ hoang sơ, bí ẩn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên cao vọng xuống, tạo nên một âm thanh đơn điệu nhưng lại càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, rợn người của nơi đây. Lâm Phong cảm nhận rõ rệt luồng khí tức cổ xưa quen thuộc, nhưng ở đây, nó mạnh mẽ hơn, sống động hơn nhiều so với mảnh Phù Văn Giới Ấn.
Chàng tiến sâu hơn, vượt qua những phiến đá trơn trượt, những vũng nước đọng. Cuối cùng, chàng dừng lại trước một phiến đá cổ khổng lồ, cao bằng người chàng, dựng đứng giữa lòng hang động. Phiến đá không phải là đá bình thường, mà là một loại đá đen tuyền, lạnh lẽo, bề mặt được khắc vô số ký tự cổ đại mà Lâm Phong đã từng thấy đâu đó trong Huyễn Mặc Quyển. Những ký tự này không giống bất kỳ ngôn ngữ nào chàng từng học, nhưng lại mang một vẻ đẹp kỳ lạ, ẩn chứa một sức mạnh siêu nhiên.
Ngay chính giữa phiến đá, có một vết nứt nhỏ, chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng lại đen đặc, sâu hun hút như một hố đen thu nhỏ. Từ vết nứt đó, một luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ hơn, lạnh lẽo hơn gấp bội lần so với khí tức lan tỏa trong hang động, đang âm ỉ thoát ra. Luồng khí đó không chỉ khiến da thịt Lâm Phong gai người, mà còn tạo ra một áp lực vô hình lên tinh thần chàng, khiến chàng cảm thấy khó chịu.
“Đây là… một dấu vết của Ma Tôn cổ xưa? Vết nứt không gian này… có phải là thứ Quỷ Diện Lang Quân đã nói đến?” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi vết nứt. Chàng đã từng nghe Quỷ Diện Lang Quân nhắc đến việc Ma Tôn cổ xưa có khả năng xé rách giới diện, tạo ra những vết nứt không gian. Không ngờ, chàng lại tìm thấy một cái ở đây, ngay trong Cấm Địa Vạn Yêu.
Lâm Phong rút Huyễn Mặc Quyển ra khỏi túi trữ vật. Ngay lập tức, Quyển trục bắt đầu rung động dữ dội, ánh sáng đen mờ ảo từ nó phát ra mạnh mẽ hơn, bao trùm lấy không gian xung quanh chàng. Chàng chậm rãi đưa Huyễn Mặc Quyển lại gần phiến đá và vết nứt không gian.
Khi Quyển trục tiếp xúc với phiến đá, những ký tự cổ đại trên đó như bừng sáng, tạo ra một sự cộng hưởng kỳ lạ với Huyễn Mặc Quyển. Một luồng ánh sáng đen từ Quyển trục chợt bùng lên, không phải ánh sáng hủy diệt, mà là một ánh sáng có vẻ như đang hấp thụ. Nó như một vòi rồng nhỏ, hút lấy một phần năng lượng tà ác từ vết nứt không gian. Luồng tà khí đó không biến mất, mà như được chuyển hóa, tinh luyện, rồi dần dần hòa vào trong Huyễn Mặc Quyển.
Cùng lúc đó, một dòng thông tin khổng lồ ập thẳng vào tâm trí Lâm Phong, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những hình ảnh, những cảm giác sống động như thật. Chàng thấy mình đang đứng giữa một chiến trường rộng lớn vô tận, nơi bầu trời bị xé toạc, đại địa nứt vỡ. Những sinh vật khổng lồ, hình thù quái dị, mang theo sức mạnh kinh thiên động địa đang giao chiến với những tu sĩ cường đại. Tiếng gầm thét, tiếng kiếm chém, tiếng pháp thuật nổ tung vang vọng khắp không gian, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Hàng triệu sinh linh đổ xuống, máu nhuộm đỏ cả đất trời.
Trong số những hình ảnh hỗn loạn đó, một bóng hình khổng lồ, cao lớn như ngọn núi, thân thể bao phủ trong làn khói đen kịt, xuất hiện. Hắn không nói gì, chỉ vươn một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi những phù văn kỳ dị, xé toạc không gian, tạo ra một vết nứt khổng lồ màu đen, đủ sức nuốt chửng cả một hành tinh. Đó chính là Ma Tôn cổ xưa, và đó là cách vết nứt không gian được tạo ra.
Những hình ảnh đó chỉ kéo dài trong vài khoảnh khắc, nhưng lại chân thực đến mức Lâm Phong cảm thấy như mình vừa trải qua cả một kiếp chiến tranh. Khi những hình ảnh cuối cùng tan biến, chàng cảm thấy đầu óc choáng váng, linh hồn run rẩy. Một cảm giác bi tráng, hùng vĩ nhưng cũng đầy tuyệt vọng bao trùm lấy chàng. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến không chỉ là một truyền thuyết, mà là một sự thật kinh hoàng đã từng xảy ra.
Lâm Phong hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm thần. Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, nó vẫn đang âm ỉ phát sáng, và luồng tà khí từ vết nứt không gian dường như đã yếu đi một chút. “Đây là… sự thật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến…” Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc. Chàng nhận ra mình đã chạm đến một bí mật lớn hơn nhiều so với những gì chàng có thể tưởng tượng.
Huyễn Mặc Quyển, thân thế bí ẩn của chàng, Ma Tôn cổ xưa, và cả mối đe dọa từ Ma giáo Huyết Ảnh hiện tại… tất cả đang dần xâu chuỗi lại thành một bức tranh đáng sợ nhưng cũng đầy mê hoặc. Chàng không chỉ đơn thuần là một tu sĩ đang tìm kiếm con đường trường sinh, mà dường như đang bị cuốn vào một âm mưu, một cuộc chiến đã kéo dài từ ngàn vạn năm trước, và có vẻ như nó đang dần trở lại. Vết nứt không gian nhỏ bé này chính là bằng chứng sống động nhất. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh…” Cụm từ đó bỗng vang vọng trong tâm trí chàng, không còn chỉ là một lời tự động viên, mà là một lời tiên tri về vận mệnh của chính chàng. Lâm Phong cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cùng với đó là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go và nguy hiểm, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên và sự khám phá. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng sẽ không lùi bước.