Ánh nắng đầu giờ chiều đã dịu đi trên Đỉnh Luyện Khí, mang theo hơi ấm còn vương vấn từ buổi sớm, nhưng trong lòng Lâm Phong, sự bình yên đó chỉ là tạm bợ. Chàng biết, sau màn “giao lưu” bất đắc dĩ với Lưu Minh, sóng gió sẽ chẳng bao giờ yên. Nụ cười trên môi chàng, dù vẫn thoảng nét ung dung, đã không còn vô tư như trước. Trần Hạo và Tiểu Cường, sau những lời tán dương, cũng đã trở lại với việc luyện tập của mình, nhưng ánh mắt họ vẫn thỉnh thoảng liếc về phía Lâm Phong, như thể muốn đảm bảo rằng chàng vẫn ổn.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận dòng linh khí đang luân chuyển trong cơ thể. Huyễn Mặc Quyển vẫn âm thầm vận hành, hấp thu và tinh luyện linh khí, biến chúng thành một dòng năng lượng tinh thuần, mạnh mẽ hơn. Chàng biết, chính là nhờ nó, chàng mới có thể giữ được sự bình tĩnh và ẩn giấu thực lực trước những kẻ như Lưu Minh. Hắn ta và Dương Thiên Minh sẽ không bỏ qua dễ dàng, điều này Lâm Phong hiểu rõ hơn ai hết. Con đường tu tiên, tự thân đã là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ, không chỉ với thiên địa, yêu ma, mà còn với chính những kẻ đồng môn mang theo lòng đố kỵ và tham vọng.
"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," chàng thầm nhủ, lời thề ấy như khắc sâu vào tâm khảm. Mỗi bước đi trên con đường này đều là một sự khẳng định ý chí, một sự thách thức với số phận đã định. Sức mạnh không chỉ đến từ tu vi, mà còn từ trí tuệ và sự kiên định của tâm hồn. Chàng đã sẵn sàng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng Giảng Võ Đường, một không khí trang nghiêm và học thuật đã bao trùm nơi này. Giảng Võ Đường là một kiến trúc hùng vĩ, được xây dựng từ những khối đá xanh xám khổng lồ và gỗ lim cổ thụ ngàn năm tuổi. Trần nhà cao vút, chạm khắc tinh xảo hình rồng bay phượng múa, ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo của những viên Dạ Minh Châu được khảm khắp nơi. Hai bên tường treo đầy những bức tranh thủy mặc miêu tả các cảnh luyện công, các thế kiếm pháp, hoặc những linh thú huyền thoại, tất cả đều toát lên vẻ cổ kính và uyên thâm. Mùi gỗ lim lâu năm hòa quyện với mùi mực, mùi giấy cũ và thoang thoảng hương thảo dược thanh khiết, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa tràn đầy linh khí.
Hôm nay là buổi giảng pháp định kỳ của Trưởng lão Lý Nguyên Hạo, một trong những vị trưởng lão uyên bác nhất Thanh Vân Tông, chuyên về lý luận tu luyện và các đạo pháp cổ xưa. Các hàng ghế dài bằng gỗ trầm hương đã chật kín đệ tử nội môn và ngoại môn, ai nấy đều mang theo thái độ kính cẩn, chờ đợi được lắng nghe những lời vàng ngọc. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần rồi tắt hẳn khi Trưởng lão Lý Nguyên Hạo bước lên bục giảng cao.
Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc như sương tuyết, mặc trên mình bộ đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Ánh mắt ông sâu thẳm nhưng lại ẩn chứa sự tinh anh, quét một lượt qua đám đông đệ tử, khiến không khí càng thêm phần trang trọng.
Lâm Phong ngồi ở hàng ghế giữa, bên cạnh là Trần Hạo và Tiểu Cường, cả ba đều đã đến sớm để chọn chỗ tốt. Lâm Phong không quá nổi bật giữa đám đông, nhưng đôi mắt đen láy của chàng vẫn không ngừng quan sát, ghi nhớ mọi thứ. Chàng cảm nhận được những ánh mắt dò xét từ phía sau lưng, chắc chắn là của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, nhưng chàng không hề bận tâm.
“Hôm nay, ta sẽ giảng về bản chất của 'nguyên' trong Nguyên Anh, và mối liên hệ của nó với 'đạo' của trời đất sau kỷ nguyên hỗn loạn.” Giọng Trưởng lão Lý Nguyên Hạo trầm ấm, vang vọng khắp Giảng Võ Đường, mỗi câu chữ đều chứa đựng đạo lý thâm sâu, khiến tâm trí các đệ tử như được khai sáng. Tiếng bút sột soạt ghi chép bắt đầu vang lên đều đặn.
Trần Hạo khẽ thì thầm vào tai Lâm Phong, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn về phía bục giảng: “Phong ca, huynh thấy không? Trưởng lão Lý Nguyên Hạo hôm nay giảng về những thứ cao thâm quá. ‘Nguyên’ trong Nguyên Anh… nghe thôi đã thấy khó rồi.”
Lâm Phong chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp. Chàng cũng đang lắng nghe chăm chú. Kiến thức về Nguyên Anh, mặc dù chưa đạt đến cảnh giới đó, nhưng việc nắm vững lý luận sẽ giúp ích rất nhiều cho con đường tu luyện sau này.
Cách đó không xa, ở hàng ghế đầu, Tuyết Dao ngồi thẳng tắp, dáng vẻ thanh thoát tựa tiên tử giáng trần. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, khiến cho những đệ tử xung quanh không khỏi lén lút đưa mắt nhìn. Khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu kín, khiến nàng càng thêm bí ẩn. Mái tóc đen nhánh, dài mượt mà, được búi cao thanh thoát, tôn lên chiếc cổ thon dài. Nàng khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo bằng chỉ bạc, toát lên vẻ tiên khí và cao quý. Nàng chăm chú lắng nghe, đôi lúc khẽ nhíu mày suy nghĩ, đôi lúc lại gật đầu nhẹ, không hề để ý đến những ánh mắt ngưỡng mộ xung quanh.
Còn Dương Thiên Minh và Lưu Minh thì khác. Họ ngồi ở hàng ghế thứ hai, cách Lâm Phong một khoảng. Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy kiêu ngạo, tay phe phẩy cây quạt ngọc, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Phong. Hắn ta khẽ càu nhàu, đủ để Lưu Minh bên cạnh nghe thấy: “Cái tên Lâm Phong kia lại đến đây để ra vẻ sao? Không biết hắn có hiểu được nửa câu chữ nào không.”
Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, cúi đầu thì thầm, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: “Hừ, hắn ta chỉ là kẻ may mắn, lại còn dám khoe khoang. Chắc chắn chỉ là giả vờ hiểu biết mà thôi.” Hắn vẫn chưa quên được sự bẽ mặt hôm qua.
Lý Nguyên Hạo tiếp tục giảng giải, giọng ông lúc trầm bổng, lúc lại cao vút, miêu tả sự hình thành Nguyên Anh, vai trò của bản nguyên trong việc tạo nên “thần”, và mối liên hệ giữa “thần” ấy với “đạo” của vũ trụ, của thiên địa. Ông nói về sự hưng thịnh của linh khí trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và sự suy yếu của nó trong thời đại hiện tại, đặt ra một câu hỏi lớn về con đường tu luyện của những tu sĩ đương thời.
Các đệ tử chăm chú lắng nghe, không khí trong giảng đường vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng giảng bài và tiếng ghi chép. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ luồn qua các ô cửa sổ, mang theo mùi thông reo của rừng núi, mùi sương sớm mát lạnh, khiến tâm trí thêm phần tỉnh táo.
***
Buổi giảng pháp tiếp diễn, khi Lý Nguyên Hạo đang nói về sự bất định của thiên đạo và sự thay đổi của linh khí trong các kỷ nguyên, ông đột ngột dừng lại. Ánh mắt sắc bén của ông quét một lượt qua toàn bộ Giảng Võ Đường, như muốn tìm kiếm một linh hồn nào đó thực sự thấu hiểu.
“Nếu ‘nguyên’ là khởi nguồn của mỗi tu sĩ, thì linh khí chúng ta hấp thụ có phải chỉ là ‘phụ trợ’ hay nó mang một ý nghĩa sâu xa hơn trong việc định hình ‘nguyên thần’ của chúng ta?” Lý Nguyên Hạo chậm rãi cất lời, giọng điệu đầy suy tư. “Và trong thời đại này, liệu có tồn tại một ‘đạo’ nghịch thiên, không theo lẽ thường, mà vẫn có thể đạt tới đại thành, hay đó chỉ là lời đồn đại của tiền nhân?”
Câu hỏi vừa thốt ra, cả Giảng Võ Đường bỗng xôn xao. Các đệ tử bắt đầu thì thầm bàn tán, nhiều người nhíu mày suy nghĩ, cố gắng lý giải. Đây rõ ràng là một câu hỏi hóc búa, không chỉ đòi hỏi kiến thức sâu rộng về lý luận tu luyện mà còn cần một cái nhìn độc đáo, vượt qua những định kiến thông thường. Ngay cả những thiên tài như Dương Thiên Minh cũng lộ vẻ khó khăn, hắn ta khẽ vò vò cây quạt ngọc trong tay, ánh mắt bối rối.
Một vài đệ tử mạnh dạn giơ tay, nhưng câu trả lời của họ đều khá chung chung, loanh quanh những lý thuyết đã được tông môn truyền dạy, thiếu chiều sâu và sự đột phá. Lý Nguyên Hạo lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt ông vẫn chưa tìm thấy điều ông mong muốn.
Dương Thiên Minh, sau một hồi suy nghĩ, cũng hắng giọng, cố gắng đưa ra câu trả lời của mình: “Thưa trưởng lão, con nghĩ linh khí là nền tảng, còn bản nguyên là hạt giống. Không có linh khí, hạt giống không thể nảy mầm. Về đạo nghịch thiên… con nghĩ đó là con đường đầy rẫy hiểm nguy, và chỉ những kẻ có đại khí vận mới có thể thử sức…” Hắn nói một cách ngập ngừng, không mấy tự tin, bởi bản thân hắn cũng cảm thấy lời giải thích của mình còn quá hời hợt.
Lý Nguyên Hạo khẽ lắc đầu. “Dương Thiên Minh, ngươi nói có phần đúng, nhưng vẫn chưa chạm đến bản chất của vấn đề.” Ông thở dài nhẹ, ánh mắt lại quét một lượt qua đám đông. Sự im lặng bao trùm cả Giảng Võ Đường, không khí trở nên căng thẳng.
Lúc này, một cánh tay bất ngờ giơ lên từ hàng ghế giữa. Đó chính là Lâm Phong. Cả Giảng Võ Đường đổ dồn ánh mắt về phía chàng. Một số đệ tử thì thầm, tò mò không biết chàng sẽ nói gì. Dương Thiên Minh và Lưu Minh thì khinh thường ra mặt.
“Hừ, lại là hắn!” Lưu Minh rít khẽ qua kẽ răng, ánh mắt ti tiện đầy vẻ khinh bỉ. “Một phàm nhân như hắn, làm sao có thể lý giải được những đạo lý sâu xa này?”
Dương Thiên Minh cũng nhếch mép cười khẩy, hắn ta tin rằng Lâm Phong chỉ muốn gây sự chú ý mà thôi.
Tuy nhiên, Lý Nguyên Hạo lại mỉm cười. Ông đã nhận ra Lâm Phong từ lúc chàng giơ tay. “Lâm Phong, ngươi có điều muốn nói?”
Lâm Phong đứng dậy, phong thái bình tĩnh, không hề kiêu ngạo hay lo lắng trước hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về mình. Chàng nhìn thẳng vào Lý Nguyên Hạo, đôi mắt đen láy sâu thẳm, toát lên vẻ tự tin nhưng khiêm tốn.
“Thưa trưởng lão, theo con nghĩ, linh khí không chỉ là phụ trợ, mà nó chính là ‘dưỡng chất’ để ‘nguyên’ trưởng thành, một sự ‘tái tạo’ và ‘dung hợp’ liên tục.” Giọng Lâm Phong không quá lớn, nhưng rõ ràng và rành mạch, từng câu chữ đều mang theo một sức thuyết phục kỳ lạ. “Bản nguyên của mỗi tu sĩ, dù là thiên phú dị bẩm hay phàm nhân như con, đều là một hạt mầm tiềm ẩn. Linh khí của trời đất, bao gồm cả ‘linh khí chính thống’ mà chúng ta hấp thụ, hay ‘linh khí hỗn tạp’ từ vạn vật, đều là những dạng năng lượng có thể được chuyển hóa, dung hợp vào bản nguyên.”
Chàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua đám đông, rồi lại nhìn về phía Lý Nguyên Hạo. “Nó giống như một dòng sông. Dòng sông không chỉ chảy một dòng chính, mà còn có vô số chi lưu, suối nhỏ, thậm chí là những mạch ngầm. Tất cả đều là nước, đều nuôi dưỡng sự sống. Một tu sĩ chân chính, không nên câu nệ vào việc ‘chỉ hấp thụ linh khí trời đất’ mà phải học cách ‘hấp thụ vạn vật, biến hóa vạn vật thành của mình’.”
Lý Nguyên Hạo lắng nghe với ánh mắt ngày càng sáng rực, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt ông. Ông không ngờ Lâm Phong lại có thể đưa ra một lý luận độc đáo như vậy, hoàn toàn khác biệt so với những gì các đệ tử khác đã nói.
Lâm Phong tiếp tục, giọng điệu càng lúc càng thêm phần tự tin, như thể chàng đang khai mở một cánh cửa tri thức mới: “Và cái gọi là ‘nghịch thiên’, thưa trưởng lão, con nghĩ đó không phải là chống đối một cách mù quáng hay đi ngược lại lẽ thường. Thiên Đạo, là một thể thống nhất vĩ đại, nhưng cũng ẩn chứa vô số ‘đạo’ nhỏ hơn, vô số quy luật vận hành mà chúng ta chưa thể hiểu hết. Con đường ‘nghịch thiên’ thực chất là tìm kiếm một con đường khác, một ‘đạo’ khác trong vô số ‘đạo’ mà trời đất đã ban tặng, không phải chống lại nó một cách mù quáng.”
“Con đường đó có thể ẩn chứa trong sự ‘hấp thụ’ vạn vật, biến hóa vạn vật thành của mình, đạt đến sự vẹn toàn của ‘nguyên’. Khi bản nguyên đủ mạnh, đủ thuần khiết, nó có thể tự tạo ra ‘linh khí’ của riêng mình, không còn phụ thuộc hoàn toàn vào linh khí bên ngoài. Đó chính là ‘đạo của bản thân’, một ‘đạo’ mà có thể vượt qua sự suy yếu của linh khí thời đại, và đạt tới cảnh giới mà tiền nhân từng gọi là ‘Chân Tiên’, hay thậm chí là ‘Thần’.” Lâm Phong kết thúc, ánh mắt chàng bình thản, nhưng những lời chàng nói ra lại như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí của mọi người.
Toàn bộ Giảng Võ Đường hoàn toàn im lặng. Không một tiếng xì xào, không một tiếng bút sột soạt. Tất cả đều chìm đắm trong những lời giải thích của Lâm Phong, như thể một cánh cửa mới về lý luận tu luyện vừa được mở ra trước mắt họ.
Lý Nguyên Hạo đứng dậy, đôi mắt tinh anh của ông nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Ông không nói gì, chỉ chậm rãi vỗ tay. Tiếng vỗ tay của ông vang vọng trong không gian tĩnh mịch, sau đó là tiếng vỗ tay của các đệ tử khác, từ nhỏ lẻ rồi lớn dần, cuối cùng biến thành một tràng pháo tay như sấm dậy.
“Tuyệt vời! Tuyệt vời!” Lý Nguyên Hạo thốt lên, giọng ông đầy vẻ kích động và hài lòng. “Kiến giải này… vô cùng sâu sắc! Không ngờ có người có thể nhìn thấu đến vậy, còn có thể liên hệ đến những đạo lý cổ xưa đã thất truyền! Lâm Phong, ngươi đã cho lão phu một bất ngờ lớn!” Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng và ngưỡng mộ, như thể đang nhìn vào một viên ngọc thô vừa được mài giũa. “Thiên tài như ngươi không nên bị mai một.”
Những lời khen ngợi công khai từ một vị trưởng lão uyên bác như Lý Nguyên Hạo khiến cả Giảng Võ Đường chấn động. Các đệ tử đều kinh ngạc nhìn Lâm Phong, từ ánh mắt xem thường ban đầu giờ chuyển thành sự ngỡ ngàng, ngưỡng mộ.
Trần Hạo và Tiểu Cường vỗ tay nhiệt liệt, khuôn mặt rạng rỡ đầy vẻ tự hào. “Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại!” Tiểu Cường phấn khích kêu lên.
Lý Mị Nhi, một đệ tử xinh đẹp thích mặc đồ màu mè, cũng không khỏi tròn mắt. “Nghe nói Lâm Phong sư huynh lại làm chấn động rồi!” Nàng thì thầm với bạn mình, vẻ mặt đầy thích thú.
Tuy nhiên, không phải ai cũng vui mừng.
Dương Thiên Minh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên trán, khuôn mặt tuấn tú giờ đã biến sắc vì tức giận. Hắn ta không thể tin vào tai mình. “Không thể nào! Hắn ta chỉ là một phàm nhân, một kẻ mới nhập môn, làm sao có thể có kiến giải này?! Chắc chắn là hắn đọc trộm sách cổ ở đâu đó!” Hắn thầm rủa trong lòng, cảm thấy vị thế của mình bị đe dọa nghiêm trọng.
Lưu Minh bên cạnh thì nghiến răng ken két, ánh mắt ti tiện giờ đã hằn lên sự căm ghét tột độ. Hắn cảm thấy mình bị Lâm Phong lừa gạt, bị Lâm Phong làm cho bẽ mặt hết lần này đến lần khác. “Hừ, lại là cái tên phế vật đó! Hắn lại muốn gây sự chú ý!”
Và rồi, một ánh mắt khác, một ánh mắt mà từ trước đến nay luôn băng giá, giờ đây lại mang theo một sự ngạc nhiên tột độ. Đó là Tuyết Dao. Nàng vốn là một người lạnh lùng, ít khi biểu lộ cảm xúc, nhưng những lời nói của Lâm Phong đã thực sự làm nàng chấn động. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng, giờ đây mở lớn, nhìn Lâm Phong như thể lần đầu tiên nàng thực sự thấy chàng, không phải là kẻ phàm nhân ngông cuồng nàng từng gặp, mà là một con người có trí tuệ sâu sắc đáng kinh ngạc.
“Hắn… lại có thể có kiến thức như vậy sao? Không chỉ là thiên phú tu luyện, mà còn là trí tuệ… sâu sắc đến thế?” Tuyết Dao thầm nhủ trong lòng, một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng trào. Lớp băng lạnh giá trong tim nàng dường như đã tan chảy một chút, khơi gợi một sự tò mò và ngưỡng mộ ẩn giấu. Nàng đã đánh giá thấp hắn rồi. Hắn… không hề tầm thường.
Lâm Phong cảm nhận được ánh mắt của Tuyết Dao, nhưng chàng không dám nhìn lại. Chàng chỉ mỉm cười khiêm tốn, khẽ cúi đầu trước Lý Nguyên Hạo. Chàng biết, phần lớn kiến thức này không phải do chàng tự nghĩ ra, mà là những cảm ngộ vô thức từ Huyễn Mặc Quyển, từ những mảnh vỡ ký ức xa xưa, hoặc từ những đạo lý được khắc sâu trong tâm trí chàng một cách bí ẩn. Chàng chỉ là người diễn giải chúng mà thôi.
***
Buổi giảng pháp kết thúc trong một không khí khác hẳn mọi khi, tràn ngập những lời bàn tán xôn xao về Lâm Phong. Các đệ tử tản ra khỏi Giảng Võ Đường, bước chân nhẹ nhàng hơn, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong những lý luận sâu sắc mà Lâm Phong đã trình bày.
Lâm Phong bước ra ngoài cùng Trần Hạo và Tiểu Cường. Hành lang đá cổ kính bên ngoài Giảng Võ Đường, dẫn đến các động phủ và khu vực tu luyện, giờ đây rộn ràng tiếng người. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán cây cổ thụ, tiếng chim hót líu lo, và cả tiếng thì thầm bàn tán của các đệ tử tạo nên một bản hòa tấu nhẹ nhàng trong buổi chiều mát mẻ, nắng dịu. Không khí trong lành, mang theo mùi thông reo của rừng núi, khiến tâm hồn thư thái.
“Phong ca, huynh thật lợi hại! Câu trả lời của huynh khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc, ngay cả trưởng lão cũng phải nể phục!” Trần Hạo vỗ vai Lâm Phong, khuôn mặt hớn hở, tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Tiểu Cường cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. “Đại sư huynh là nhất! Đến cả trưởng lão Lý Nguyên Hạo cũng phải khen ngợi như vậy thì chắc chắn huynh ấy là thiên tài rồi!”
Lâm Phong chỉ mỉm cười khiêm tốn, khẽ lắc đầu. “Chỉ là may mắn hiểu được đôi chút thôi. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Có lẽ ta chỉ nhìn thấy một góc khác của đạo lý mà thôi.” Chàng liếc nhìn về phía xa, nơi Dương Thiên Minh và Lưu Minh đang khuất dần, có vẻ như đang thì thầm to nhỏ với vẻ mặt đầy âm mưu. Chàng biết, sự nổi bật của mình hôm nay sẽ chỉ đổ thêm dầu vào lửa cho sự đố kỵ của bọn họ.
Bỗng nhiên, Lâm Phong khẽ cảm nhận được một ánh mắt khác, không phải là sự căm ghét, mà là sự dò xét, đầy phức tạp. Chàng thoáng liếc về phía sau, nơi Tuyết Dao đang đứng yên một mình, cách đó không xa. Nàng vẫn khoác trên mình y phục trắng tinh khôi, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Nàng không nhìn thẳng vào chàng, nhưng ánh mắt nàng vẫn dõi theo bóng lưng Lâm Phong, trong lòng nàng bắt đầu có những suy nghĩ phức tạp. Một sự thay đổi nhỏ, nhưng ý nghĩa sâu sắc, vừa mới diễn ra trong tâm hồn nàng.
Tuyết Dao đứng yên một lúc lâu, cho đến khi Lâm Phong và hai người bạn đã đi khuất. Trong tâm trí nàng, hình ảnh Lâm Phong đã không còn là một kẻ phàm nhân ngông cuồng, một đệ tử mới nhập môn may mắn. Thay vào đó, là một hình ảnh khác, sâu sắc hơn, thông tuệ hơn.
“Lâm Phong… cái tên này…” Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư. “Hắn không chỉ có thực lực, mà còn có trí tuệ sâu sắc đến vậy sao? Ta đã đánh giá thấp hắn rồi. Hắn… không hề tầm thường.”
Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu không khí trong lành, rồi khẽ mở ra. Ánh mắt phượng dài của nàng vẫn mang vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt giống tò mò đã được gieo. Hạt giống đó, cùng với những lời giảng giải đầy thâm thúy của Lâm Phong về ‘đạo’ và ‘nghịch thiên’, đã khắc sâu vào tâm trí nàng.
Con đường tu tiên của Tuyết Dao luôn cô độc, lạnh lẽo. Nàng đã quen với việc tự mình đối mặt với mọi thứ, với những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ. Nhưng hôm nay, Lâm Phong đã mang đến một điều gì đó khác biệt. Một sự bất ngờ, một sự thách thức, và có lẽ… một tia sáng mới trong thế giới băng giá của nàng.
Tuyết Dao cuối cùng cũng bước đi, bóng dáng thanh thoát dần khuất vào con đường dẫn lên đỉnh núi. Trong lòng nàng, hình ảnh Lâm Phong đã được định hình lại, không còn là một chấm mờ nhạt, mà là một nét vẽ rõ ràng, đầy ấn tượng. Con đường Huyễn Mặc Chi Đạo của Lâm Phong, không chỉ là con đường của sức mạnh, mà còn là con đường của trí tuệ, đã bắt đầu thay đổi cách nhìn của những người xung quanh, ngay cả những người lạnh lùng nhất.