Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 78

Bí Ẩn Quyển Cổ: Ký Hiệu Thần Bí Và Linh Khí Biến Động

2579 từ
Mục tiêu: Lâm Phong tiếp tục nghiên cứu sâu Huyễn Mặc Quyển, tìm kiếm những manh mối mới.,Phát hiện và bắt đầu giải mã những ký hiệu cổ ẩn chứa phương pháp tu luyện đặc biệt, khác biệt với công pháp thông thường của tông môn.,Cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong linh khí cơ thể sau khi tiếp xúc và lĩnh ngộ từ ký hiệu cổ, gợi mở về một tiềm năng tu luyện phi thường.,Củng cố vai trò của Huyễn Mặc Quyển như một vật phẩm trung tâm, chìa khóa cho sự phát triển của Lâm Phong.,Duy trì sự căng thẳng ngầm từ mối đe dọa của Dương Thiên Minh và sự chú ý từ Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao
Mood: Mysterious, introspective, focused, slightly tense, wonder.
Kết chương: [object Object]

Buổi giảng pháp kết thúc, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn vương vấn trong tâm trí nhiều người, đặc biệt là Lâm Phong. Những lời bàn tán xôn xao về chàng, về câu trả lời thấu đáo mà chàng đã đưa ra, cứ như những làn sóng nhỏ, lan tỏa khắp Thanh Vân Tông. Tuyết Dao đã khuất bóng, mang theo một sự thay đổi nhỏ trong tâm hồn băng giá của nàng, nhưng Lâm Phong lại không hề hay biết. Chàng chỉ biết, khi đêm buông xuống, động phủ vô danh của mình mới là nơi duy nhất chàng có thể tìm thấy sự yên bình thực sự, để đối mặt với những bí ẩn đang dần hé lộ.

Đêm đã về khuya, không gian bên ngoài động phủ chìm trong màn sương lạnh lẽo và tĩnh mịch của núi rừng Thanh Vân. Tiếng gió lùa qua khe đá, tạo nên những âm thanh văng vẳng như tiếng thở dài của đất trời. Đôi khi, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt, cùng tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong đêm, chỉ càng làm nổi bật thêm sự cô tịch của nơi này. Bên trong động phủ Vô Danh, ánh sáng mờ ảo từ một viên dạ minh châu treo lơ lửng trên không trung, hắt xuống một vầng sáng dịu nhẹ, đủ để xua đi bóng tối nhưng lại không quá chói chang. Mùi đất ẩm đặc trưng, hòa lẫn với hương đá và một chút thoang thoảng của thảo dược mà Lâm Phong đã dùng để luyện đan, tạo nên một bầu không khí vừa hoang sơ vừa quen thuộc.

Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn đã sờn cũ, đặt trên một bàn đá được đẽo gọt thô sơ. Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách cổ xưa chứa đựng vô vàn bí ẩn, nằm ngay ngắn trên đùi chàng. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, nhưng tâm trí chàng vẫn không ngừng lướt qua những gì đã diễn ra trong buổi giảng pháp. Lời nói của trưởng lão Lý Nguyên Hạo về "nguyên" và "đạo nghịch thiên" cứ văng vẳng bên tai, như một câu đố hóc búa mà chàng cần phải giải đáp. Chàng nhớ lại ánh mắt thâm thúy của vị trưởng lão, ánh mắt đầy sự đánh giá và kỳ vọng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ. Và rồi, là ánh mắt của Tuyết Dao. Ánh mắt ấy, ban đầu lạnh lùng như băng tuyết, dần dần trở nên dò xét, rồi cuối cùng là một sự tò mò không thể che giấu, như thể nàng vừa nhìn thấy một điều gì đó hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của mình. Lâm Phong khẽ nhíu mày, những ánh mắt ấy không hề đơn giản chỉ là ngưỡng mộ. Chúng mang theo sự phức tạp, sự cân nhắc, và có lẽ là cả những câu hỏi không lời.

"Đạo nghịch thiên... liệu có phải là con đường mà Huyễn Mặc Quyển đang chỉ dẫn cho ta?" Lâm Phong tự lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng hòa vào không gian tĩnh mịch của động phủ. Chàng đã luôn cảm thấy Huyễn Mặc Quyển không phải là một công pháp tu luyện thông thường. Nó không chỉ đơn thuần là truyền thụ kỹ năng, mà dường như còn đang tái định hình lại căn cơ, nhận thức và thậm chí là cả thân thể của chàng. Mỗi lần chàng lĩnh ngộ được một điều gì đó từ cuốn sách này, nó đều mang đến một sự thay đổi sâu sắc, vượt xa những gì mà các công pháp tu tiên khác có thể làm được.

Chàng mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Huyễn Mặc Quyển nằm đó, yên lặng, nhưng lại phát ra một sức hút vô hình, như một vực sâu không đáy mời gọi chàng khám phá. Ngón tay chàng khẽ lướt nhẹ trên từng trang giấy cổ xưa, cảm nhận được sự thô ráp của giấy, mùi hương của thời gian và những dòng mực đã phai màu. Cuốn sách này, không rõ nguồn gốc, không có tên tác giả, nhưng lại là cơ duyên lớn nhất trong cuộc đời chàng. Từ một phàm nhân bị coi thường, chàng đã có thể bước chân vào con đường tu tiên, từng bước vững chắc, tất cả đều nhờ vào nó.

"Ánh mắt của Trưởng lão Lý và Tuyết Dao... không đơn giản chỉ là ngưỡng mộ..." Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng biết, sự nổi bật của mình hôm nay đã khiến mình trở thành tâm điểm của sự chú ý, không chỉ từ những người bạn như Trần Hạo và Tiểu Cường, mà còn từ những kẻ thù không đội trời chung như Dương Thiên Minh và Lưu Minh. Cái vẻ mặt đầy âm mưu của bọn chúng khi rời đi đã in sâu vào tâm trí chàng. Chàng cần mạnh hơn, nhanh hơn, để đối phó với những âm mưu sắp tới. Nhưng mạnh hơn bằng cách nào, khi mà công pháp của Huyễn Mặc Quyển lại khó nắm bắt đến vậy?

Lâm Phong hít sâu một hơi, tập trung toàn bộ tinh thần vào Huyễn Mặc Quyển. Chàng dường như có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng nhưng vô cùng mạnh mẽ, đang tỏa ra từ cuốn sách. Chàng lật từng trang, không bỏ sót bất kỳ một ký hiệu, một nét vẽ nào. Chàng không đọc, mà cảm nhận, dùng tâm thần để giao tiếp với cuốn sách, để những tri thức ẩn giấu bên trong nó dần dần hiện lên trong tâm trí chàng. Huyễn Mặc Quyển không truyền thụ tri thức một cách trực tiếp như sách vở thông thường, mà nó mở ra một cánh cửa đến một kho tàng thông tin khổng lồ, để chàng tự mình lĩnh ngộ, tự mình khám phá. Điều này đòi hỏi một sự tập trung cao độ, một tâm trí cởi mở và một ý chí kiên định.

Thời gian trôi qua, từng giờ, từng khắc. Bên ngoài động phủ, màn đêm dần nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh, nhưng bên trong, Lâm Phong vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Mồ hôi lấm tấm trên trán chàng, nhưng đôi mắt chàng vẫn sáng rực, không hề có dấu hiệu mệt mỏi. Chàng cứ như vậy, kiên trì, không ngừng nghỉ, cố gắng giải mã từng bí ẩn nhỏ nhất mà Huyễn Mặc Quyển đang ẩn chứa. Chàng biết, đây không chỉ là con đường tìm kiếm sức mạnh, mà còn là con đường tìm kiếm chính bản thân mình, tìm kiếm câu trả lời cho bí ẩn về thân thế mà chàng vẫn luôn mang trong mình.

***

Đã gần sáng, không gian bên trong động phủ vẫn tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn. Lâm Phong đã duy trì trạng thái nhập định trong nhiều giờ liền, đôi mắt chàng không rời khỏi Huyễn Mặc Quyển. Bỗng nhiên, một luồng năng lượng bí ẩn, tinh thuần và cổ xưa, không giống bất kỳ loại linh khí nào mà chàng từng cảm nhận, bắt đầu tỏa ra mạnh mẽ từ cuốn sách. Nó không phải là linh khí của trời đất, cũng không phải là khí tức của yêu ma, mà là một loại năng lượng hoàn toàn khác biệt, mang theo vẻ uy nghiêm và thâm sâu của thời gian.

Các ký hiệu cổ xưa, những hình vẽ phức tạp trên bề mặt cuốn sách, vốn dĩ chỉ là những nét mực đã phai màu, giờ đây lại bắt đầu phát sáng. Chúng nhấp nháy, lúc ẩn lúc hiện, như những vì sao trên bầu trời đêm. Rồi, một cách kỳ diệu, chúng tự động xếp thành một chuỗi phù văn phức tạp, trôi nổi trên không trung trước mặt Lâm Phong. Chuỗi phù văn này không phải là văn tự, cũng không phải là đồ hình. Nó là sự kết hợp giữa các đường nét uốn lượn, các chấm nhỏ và những hình khối mơ hồ, tạo thành một tổng thể đầy huyền bí và khó hiểu.

Ngay khi chuỗi phù văn hoàn chỉnh, một luồng thông tin khổng lồ, không thể diễn tả bằng lời, ùa thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Nó không phải là một công pháp cụ thể, không phải là một chiêu thức chiến đấu, mà là một "nguyên lý" tu luyện hoàn toàn mới lạ. Khác với mọi công pháp mà chàng từng biết, vốn tập trung vào việc hấp thụ, luyện hóa linh khí để tăng cường cảnh giới, nguyên lý này lại xoay quanh việc "biến hóa linh khí", tái tạo và cải biến cấu trúc linh khí bên trong cơ thể.

"Đây là... biến hóa linh khí? Không phải luyện hóa!" Lâm Phong thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc và hoài nghi. Tâm trí chàng như bừng sáng, một thế giới quan hoàn toàn mới về tu luyện mở ra trước mắt. Luyện hóa linh khí là quá trình hấp thụ, tinh lọc và chuyển hóa linh khí ngoại giới thành linh khí của bản thân, nạp đầy đan điền, tăng cường sức mạnh. Còn "biến hóa linh khí" thì sao? Nó dường như là việc thay đổi bản chất của chính linh khí, biến đổi nó ở cấp độ nguyên tử, phân tử, tạo ra một loại năng lượng hoàn toàn mới, vượt trội hơn.

Chàng cảm nhận được một sự phấn khích tột độ, nhưng cũng xen lẫn một nỗi lo sợ mơ hồ. "Phương pháp này... có thể thay đổi hoàn toàn căn cơ của ta, nhưng cũng ẩn chứa nguy hiểm khôn lường." Lâm Phong thầm nghĩ. Thay đổi căn cơ không phải là điều dễ dàng, nó có thể mang lại sức mạnh phi thường, nhưng cũng có thể dẫn đến hậu quả tai hại, thậm chí là tẩu hỏa nhập ma, tan biến đạo cơ. Nhưng chính cái "nghịch thiên" trong nguyên lý này lại thôi thúc chàng. Chàng vốn là một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh. Con đường của chàng chưa bao giờ là bằng phẳng, và Huyễn Mặc Quyển dường như đang dẫn dắt chàng đi sâu hơn vào con đường ấy.

Không chần chừ thêm nữa, Lâm Phong quyết định thử nghiệm nguyên lý mới. Chàng bắt đầu vận chuyển linh khí trong cơ thể theo những chỉ dẫn mơ hồ mà chuỗi phù văn kia đã khắc sâu vào tâm trí chàng. Linh khí trong cơ thể chàng, vốn dĩ đang vận hành theo chu trình quen thuộc của công pháp Thanh Vân Tông, giờ đây bắt đầu trở nên bất ổn. Chúng không còn di chuyển theo kinh mạch mà xoáy sâu vào từng tế bào, từng mạch máu, từng tấc xương.

Một cảm giác đau đớn dữ dội ập đến, như thể toàn bộ cơ thể chàng đang bị xé toạc rồi tái tạo lại. Từng tế bào dường như đang trải qua một quá trình "tái cấu trúc" vi diệu, hấp thụ linh khí và biến đổi nó theo một cơ chế hoàn toàn mới. Lâm Phong cắn chặt răng, trán chàng lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định. Chàng biết, đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng cũng là một cơ hội lớn để chàng vượt lên trên những tu sĩ cùng cảnh giới, để thực sự bước đi trên "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Dần dần, cơn đau dịu đi, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, rồi bùng lên thành một luồng năng lượng cuồn cuộn, tinh khiết đến khó tả. Một luồng sáng mờ ảo màu xanh tím, như màu của một vì sao xa xăm, bắt đầu bao quanh thân thể Lâm Phong. Luồng sáng ấy không ổn định, thỉnh thoảng lại biến đổi màu sắc, từ xanh thẳm sang tím huyền bí, rồi lại phớt hồng, phớt vàng, cho thấy sự biến động không ngừng và phức tạp của linh khí đang được "biến hóa" bên trong chàng. Linh khí trong đan điền của chàng không ngừng được thanh lọc, cô đọng, trở nên mạnh mẽ hơn, tinh thuần hơn gấp bội. Chàng cảm thấy như mình đang được gột rửa, được tái sinh, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều đang được cường hóa.

Cùng lúc đó, trên đỉnh núi Tuyết Dao, nơi cao nhất của Thanh Vân Tông, băng tuyết vẫn bao phủ quanh năm. Tuyết Dao, đang ngồi thiền định trong động phủ của mình, bỗng nhiên khẽ run lên. Nàng chợt cảm thấy một luồng linh khí lạ lùng, tinh thuần nhưng cũng đầy uy lực, lướt qua không gian, xuyên qua lớp lớp trận pháp phòng hộ mà nàng đã dựng lên. Luồng khí tức này không mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa một sự bí ẩn và một tiềm năng vô hạn, khiến tâm hồn nàng rung động. Nó không thuộc về bất kỳ công pháp tu luyện nào mà nàng từng biết, thậm chí còn vượt xa những gì mà các trưởng lão của tông môn có thể đạt được.

Nàng đột ngột mở mắt, đôi mắt phượng dài sắc lạnh ánh lên vẻ kinh ngạc. Nàng quay đầu, ánh mắt xuyên qua màn đêm, hướng về phía động phủ của Lâm Phong. Mặc dù cách xa vạn dặm, nhưng trực giác của một thiên tài tu luyện đã mách bảo nàng rằng luồng linh khí kỳ dị ấy phát ra từ nơi đó. Lông mày nàng khẽ nhíu lại, trong lòng dấy lên những câu hỏi không lời. "Lâm Phong... hắn lại làm được gì nữa vậy? Linh khí này... Nó không phải là linh khí bình thường. Nó là một loại năng lượng cổ xưa, hay là một sự biến đổi mới lạ?"

Hạt giống tò mò đã được gieo trong lòng Tuyết Dao sau buổi giảng pháp, giờ đây đã nảy mầm và phát triển mạnh mẽ. Nàng đã đánh giá thấp Lâm Phong, thực sự là như vậy. Chàng không chỉ có trí tuệ, mà còn ẩn chứa những bí mật sâu sắc hơn, những sức mạnh tiềm tàng mà ngay cả nàng cũng không thể lường trước. "Phàm nhân nghịch thiên... Tu giả nghịch mệnh..." Lời nói của trưởng lão Lý Nguyên Hạo lại vang vọng trong tâm trí nàng. Liệu Lâm Phong có đang thực sự đi trên con đường đó? Con đường mà không ai dám bước tới?

Trong khi đó, Lâm Phong vẫn chìm đắm trong quá trình biến hóa linh khí. Luồng sáng xanh tím vẫn bao bọc lấy chàng, lúc mạnh lúc yếu, lúc rực rỡ lúc mờ ảo, như một điệu vũ của sự sống và cái chết, của sự hủy diệt và tái tạo. Chàng biết, mình đang đứng trước một ngưỡng cửa mới, một con đường tu luyện chưa từng có tiền lệ. Dù nguy hiểm, chàng cũng sẽ không lùi bước. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và chàng tin rằng, Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng sẽ là con đường dẫn đến đỉnh cao của Tu Đạo Vô Tận.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ