Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 79

Giảng Võ Đãi Chiến: Trí Tuệ Vượt Trội

4315 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình trạng linh khí bất ổn của Lâm Phong sau khi lĩnh ngộ Huyễn Mặc Quyển, chứng tỏ chàng có thể kiểm soát và sử dụng năng lượng mới.,Dương Thiên Minh cố ý sắp xếp một cuộc tỷ thí giữa Lâm Phong và một đệ tử có tiếng, hòng làm bẽ mặt chàng, nhưng Lâm Phong đã dùng trí tuệ và kỹ năng để giành chiến thắng thuyết phục.,Khẳng định vị thế và trí tuệ của Lâm Phong trong mắt tông môn, đặc biệt là Lý Nguyên Hạo và Tuyết Dao.,Gia tăng sự đố kỵ và thù hận của Dương Thiên Minh, đẩy mạnh xung đột phe phái.,Thể hiện sự phát triển kỹ năng chiến đấu và khả năng ứng biến của Lâm Phong dưới ảnh hưởng của Huyễn Mặc Quyển.
Nhân vật: Lâm Phong, Dương Thiên Minh, Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo, Trần Hạo, Tiểu Cường, Lưu Minh, Giám Sát Trưởng, Tống Vũ, Các đệ tử khác
Mood: Tense, strategic, triumphant, with underlying currents of rivalry and intrigue.
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm, trong động phủ u tịch của Lâm Phong, không khí vẫn còn vương vấn chút linh khí cuồng bạo từ đêm qua. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo len lỏi, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng mà Lâm Phong thỉnh thoảng đốt lên để tĩnh tâm. Ánh sáng yếu ớt từ khe đá trên trần động hắt xuống, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất. Tiếng gió luồn qua kẽ đá nghe như tiếng thở dài của thời gian, cùng với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng cô độc, bí ẩn.

Lâm Phong vẫn còn ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, thân thể chàng bất động như một tảng đá, nhưng bên trong lại là một dòng xoáy linh khí cuồn cuộn không ngừng. Đêm qua, sau khi thử nghiệm nguyên lý "biến hóa" và "dung hợp" linh khí từ Huyễn Mặc Quyển, chàng đã trải qua một quá trình thanh tẩy và tái tạo đầy đau đớn nhưng cũng vô cùng kỳ diệu. Giờ đây, cơn đau đã lắng xuống, thay vào đó là cảm giác toàn thân nhẹ bẫng, linh khí trong đan điền dồi dào đến mức gần như tràn ra. Luồng sáng xanh tím mờ ảo bao quanh chàng đã không còn chói lóa như trước, mà đã thu lại, hòa vào bên trong cơ thể, chỉ còn vương lại một vầng hào quang nhàn nhạt, không ngừng chớp động theo từng nhịp thở của chàng.

Chàng nhắm mắt, cảm nhận từng sợi linh khí mới mẻ đang vận hành trong kinh mạch. Chúng không còn thô ráp, cứng nhắc như linh khí thông thường, mà trở nên mềm mại, tinh tế đến lạ thường, như những dòng suối nhỏ luồn lách qua từng ngóc ngách cơ thể, gột rửa mọi tạp chất, cường hóa từng tế bào. Đây không chỉ là sự gia tăng về lượng, mà là một sự "thăng hoa" về chất. Lâm Phong đã hiểu ra rằng, Huyễn Mặc Quyển không chỉ dạy chàng cách hấp thụ linh khí, mà còn là cách "biến đổi" bản chất của linh khí, khiến nó trở nên linh hoạt và đa năng hơn gấp bội.

"Linh khí này... không còn là linh khí bình thường nữa." Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nó là sự biến hóa, là sự dung hợp... đúng như Huyễn Mặc Quyển chỉ dẫn. Khó khăn lớn nhất đã qua, giờ là lúc kiểm soát và dung hòa nó."

Chàng bắt đầu vận chuyển linh khí theo một chu trình mới, chậm rãi và cẩn trọng hơn. Từng luồng khí xanh tím được chàng dẫn dắt, từ đan điền tỏa ra, tuần hoàn qua các kinh mạch, rồi lại quay về đan điền. Mỗi lần như vậy, Lâm Phong lại cảm nhận được sự tinh thuần và linh hoạt tăng lên một bậc. Chàng có cảm giác mình có thể điều khiển linh khí này một cách tùy ý, biến nó thành bất kỳ hình thái nào, dùng nó để làm bất kỳ điều gì. Đây là một loại năng lực hoàn toàn mới, vượt xa những gì chàng từng biết về tu luyện. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự tinh tế, là sự kiểm soát tuyệt đối.

Một tia sáng sắc bén lóe lên trong đôi mắt đen láy của Lâm Phong khi chàng đột ngột mở mắt. Sự kiên định và thông tuệ lại hiện rõ. Chàng đứng dậy, thân hình cao ráo, cân đối khẽ rung động, tựa như một thanh kiếm vừa được tôi luyện, trở nên sắc bén và tinh khiết hơn. Chàng vận chuyển linh khí, cảm nhận được toàn thân tràn đầy sức sống. Cảm giác nhẹ nhõm và mạnh mẽ chưa từng có. Mọi kinh mạch đều thông suốt, mọi tế bào đều reo vang.

Lâm Phong vươn vai, gân cốt kêu răng rắc. Chàng mỉm cười nhẹ. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh... Quả nhiên, con đường ta đi không thể là con đường tầm thường." Chàng bước ra khỏi bồ đoàn, đi đến bên vách động, nhẹ nhàng chạm tay vào phiến đá lạnh lẽo. Một luồng linh khí xanh tím nhàn nhạt từ đầu ngón tay chàng thấm vào vách đá, và ngay lập tức, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên phiến đá rắn chắc. Vết nứt không hề thô bạo, mà tinh tế như một nét vẽ, cho thấy khả năng xuyên thấu và tinh diệu của loại linh khí mới này. Chàng khẽ gật đầu, sự hài lòng hiện rõ trong ánh mắt.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lẩm bẩm, một nụ cười đầy tự tin nở trên môi. Chàng biết, mình đã nắm giữ một bí mật, một sức mạnh có thể thay đổi cục diện. Nhưng đồng thời, chàng cũng hiểu rằng, sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao, và nguy hiểm cũng càng nhiều. Sự chú ý từ Tuyết Dao đêm qua đã cho chàng thấy điều đó. Chàng không thể mãi che giấu, nhưng cũng không thể phô trương. Mọi hành động của chàng từ giờ phút này sẽ phải cẩn trọng hơn, tinh tế hơn. Chàng hít sâu một hơi, để mùi đất ẩm và sự tĩnh mịch của động phủ thấm đẫm tâm hồn, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới đang chờ đợi bên ngoài.

***

Khi những tia nắng ban trưa ấm áp bắt đầu xuyên qua những tán cây cổ thụ, rải vàng lên con đường lát đá dẫn đến Giảng Võ Đường, Lâm Phong cũng vừa bước ra khỏi động phủ. Không khí bên ngoài Thanh Vân Tông trong lành và mát mẻ, nhưng mang theo một sự xôn xao bất thường. Tiếng người bàn tán, tiếng bước chân vội vã, tất cả đều hướng về một phía: Giảng Võ Đường, nơi thường ngày chỉ vang vọng tiếng giảng bài và tiếng thảo luận nhỏ, hôm nay lại náo nhiệt khác thường.

Giảng Võ Đường là một sảnh đường rộng lớn, được xây dựng từ gỗ lim chắc chắn và những phiến đá xanh cổ kính, trần cao vút, chạm khắc rồng phượng uy nghi. Ở giữa sảnh là một võ đài hình tròn được bao quanh bởi các hàng ghế dài xếp tầng, nơi các đệ tử thường ngồi nghe giảng hoặc quan sát các buổi tỷ thí. Hôm nay, các hàng ghế đã chật kín, thậm chí nhiều đệ tử còn đứng chen chúc ở lối đi, không khí vừa trang nghiêm nhưng cũng tràn ngập sự tò mò và phấn khích. Mùi gỗ lâu năm hòa lẫn với mùi mực, mùi giấy và thoang thoảng mùi thảo dược từ các đệ tử luyện đan, tạo nên một không gian đặc trưng của tông môn tu tiên.

Ngay khi Lâm Phong vừa đặt chân đến cửa Giảng Võ Đường, một giọng nói chua ngoa, the thé đã vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. "Lâm Phong sư huynh, nghe nói sư huynh kiến thức uyên thâm, không biết thực chiến có được như vậy không? Tống Vũ sư huynh muốn thỉnh giáo một hai, không biết Lâm Phong sư huynh có dám nhận lời?"

Người nói không ai khác chính là Lưu Minh, tên đệ tử gầy gò, ánh mắt ti tiện, gương mặt thư sinh nhưng đầy vẻ ghen ghét. Hắn đứng cạnh Dương Thiên Minh, kẻ đang khoanh tay trước ngực, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, môi nở nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, cây quạt ngọc khẽ phe phẩy trong tay. Rõ ràng, đây là một màn kịch được sắp đặt sẵn.

Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, gương mặt cương nghị, đang đứng bên cạnh Tiểu Cường và một vài người bạn khác của Lâm Phong, nghe vậy liền cau mày. "Lưu Minh, ngươi nói gì đó? Phong ca vừa mới... ừm..." Hắn suýt nữa thì buột miệng nói ra chuyện Lâm Phong vừa có đột phá, nhưng kịp thời nuốt lại, chỉ lo lắng nhìn Lâm Phong. Tiểu Cường, nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh, nắm chặt tay, vẻ mặt vừa lo sợ vừa tức giận.

Lâm Phong bước vào, đôi mắt đen láy quét qua đám đông, dừng lại trên gương mặt hả hê của Dương Thiên Minh và vẻ mặt kiêu ngạo của Tống Vũ đang đứng trên võ đài. Tống Vũ là một đệ tử ngoại môn có tiếng về sức mạnh và kinh nghiệm chiến đấu, thân hình vạm vỡ, khí chất mạnh mẽ, thường dùng pháp khí trọng kiếm. Hắn ta đứng hiên ngang, chiếc trọng kiếm lớn đeo sau lưng, ánh mắt đầy thách thức.

Dương Thiên Minh thấy Lâm Phong xuất hiện, cười khẩy, giọng điệu đầy châm chọc: "Một đệ tử mới lên, có lẽ nên học hỏi thêm từ các sư huynh có kinh nghiệm. Có điều, không biết Lâm Phong sư đệ có đủ bản lĩnh để học hỏi hay không?" Hắn cố tình nhấn mạnh từ "mới lên", ngụ ý Lâm Phong chỉ là một đệ tử tầm thường, không có tư cách gì để so sánh với những người khác.

Lâm Phong nhếch mép cười, vẻ mặt bình thản như không hề nghe thấy lời châm biếm. Chàng tiến lên vài bước, ánh mắt nhìn thẳng vào Tống Vũ trên võ đài, rồi quay sang Dương Thiên Minh. "Tại sao không? Sư huynh Tống Vũ có lẽ cũng muốn thử xem kiến thức có thể biến thành sức mạnh như thế nào." Lời nói của chàng nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sự tự tin khiến Dương Thiên Minh và Lưu Minh hơi khựng lại.

Trần Hạo vội vàng kéo tay Lâm Phong, ghé sát tai chàng nói nhỏ, giọng đầy lo lắng: "Phong ca, tên Tống Vũ đó không phải dễ đối phó đâu! Hắn đã tu luyện Trúc Cơ kỳ trung giai ba năm rồi, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lại có pháp khí trọng kiếm Thanh Long Trảm rất lợi hại!"

Lâm Phong chỉ khẽ vỗ vai Trần Hạo, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. "Yên tâm, huynh đệ. Ta biết mình đang làm gì."

Trong lúc đó, một vị Giám Sát Trưởng mặc đạo bào đen, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén, bước ra giữa võ đài. "Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ! Tỷ thí trên Giảng Võ Đường phải tuân thủ nghiêm ngặt các quy định. Tỷ thí này do đệ tử Tống Vũ chủ động thỉnh giáo đệ tử Lâm Phong. Hai bên đều là Trúc Cơ kỳ sơ giai. Các ngươi có chấp nhận tỷ thí không?"

Tống Vũ gật đầu mạnh mẽ, khí thế hừng hực. "Đệ tử chấp nhận!"

Lâm Phong khẽ cười, thong thả bước lên võ đài. "Đệ tử cũng chấp nhận." Chàng đứng đối diện Tống Vũ, hai tay để trống, vẻ mặt vẫn bình thản. Sự tự tin của chàng khiến nhiều đệ tử ngạc nhiên, bởi Tống Vũ nổi tiếng là hung hãn, lại có trọng kiếm Thanh Long Trảm là pháp khí trung phẩm. Trong khi đó, Lâm Phong lại tay không, trông có vẻ quá khinh địch.

Giám Sát Trưởng nhìn qua cả hai, rồi tuyên bố: "Tốt! Tỷ thí bắt đầu! Ai đánh mất năng lực chiến đấu hoặc rơi khỏi võ đài sẽ thua. Không được phép sử dụng pháp bảo vượt quá cảnh giới Trúc Cơ kỳ sơ giai, và không được ra tay tàn độc. Ai vi phạm sẽ bị xử phạt nghiêm khắc!"

Tiếng hò reo, bàn tán xôn xao của đám đông bỗng chốc lắng xuống, thay vào đó là sự hồi hộp và chờ đợi. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai người trên võ đài, đặc biệt là Lâm Phong, người vừa mới gây chấn động tại buổi giảng pháp của Lý Nguyên Hạo. Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, đang ngồi trên hàng ghế danh dự, ánh mắt sâu thẳm quan sát. Bên cạnh ông là Tuyết Dao, nàng mặc y phục trắng tinh khôi, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, như thể muốn xuyên thấu chàng. Hạt giống tò mò trong lòng nàng đã nảy mầm thành một sự tập trung cao độ.

***

Tiếng trống hiệu vang lên, báo hiệu trận tỷ thí chính thức bắt đầu.

Tống Vũ không hề nương tay. Vừa dứt tiếng trống, hắn ta đã rút trọng kiếm Thanh Long Trảm ra khỏi vỏ, kiếm thân sáng loáng phản chiếu ánh nắng chói chang, tạo ra một luồng sáng chói mắt. Pháp khí trọng kiếm này nặng hàng trăm cân, được luyện chế từ tinh thiết hiếm có, mũi kiếm sắc bén, thân kiếm dày dặn, tỏa ra khí thế áp bức. Hắn ta hét lớn một tiếng, dồn toàn bộ linh khí vào trọng kiếm, vung một đường chém ngang đầy uy lực, tạo ra một luồng kiếm khí màu xanh lam rít gào, lao thẳng về phía Lâm Phong.

"Long Hống Kiếm Khí!" Tống Vũ gầm lên, pháp khí trong tay hắn như được tiếp thêm sức mạnh, luồng kiếm khí càng thêm dữ dội, mang theo tiếng rít gào như rồng ngâm, uy hiếp tinh thần đối thủ.

Đám đông đệ tử ồ lên một tiếng. Lưu Minh cười khoái trá, tin rằng Lâm Phong sẽ không thể chịu nổi đòn đầu tiên này. Dương Thiên Minh nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ hả hê, như thể đã nhìn thấy Lâm Phong bị đánh bay khỏi võ đài.

Thế nhưng, Lâm Phong vẫn đứng yên, vẻ mặt bình thản. Chàng không hề có ý định đối chọi trực diện với luồng kiếm khí hung hãn kia. Đúng vào khoảnh khắc kiếm khí sắp chạm đến, thân hình chàng đột ngột trở nên mờ ảo, như một làn khói nhẹ nhàng lướt qua, né tránh đòn tấn công một cách tinh tế đến khó tin. Luồng kiếm khí Long Hống sượt qua vị trí chàng vừa đứng, tạo ra một vết nứt sâu trên sàn võ đài bằng đá cứng.

Tống Vũ hơi sững sờ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn ta là một đệ tử có kinh nghiệm chiến đấu, biết rằng Lâm Phong có thân pháp nhanh nhẹn. "Chỉ biết né tránh thôi sao, Lâm Phong sư đệ? Vậy thì để ta xem ngươi né được bao lâu!"

Hắn ta tiếp tục tấn công, trọng kiếm Thanh Long Trảm vung lên hạ xuống như vũ bão, mỗi đòn đều mang theo sức mạnh ngàn cân, khiến không khí xung quanh võ đài như muốn nổ tung. Kiếm khí liên tiếp xuất hiện, tạo thành một mạng lưới dày đặc, bao phủ toàn bộ khu vực Lâm Phong đang đứng. Tiếng kiếm khí vút qua, tiếng va chạm pháp khí của Tống Vũ với không khí, tạo ra âm thanh chói tai, khiến người xem cảm thấy áp lực. Mùi mồ hôi bắt đầu lan tỏa trong không khí căng thẳng.

Lâm Phong vẫn như một chiếc lá giữa cơn bão, thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển linh hoạt đến mức không tưởng. Chàng không hề phản công, chỉ đơn thuần né tránh. Từng bước chân của chàng nhẹ nhàng, tựa như không trọng lượng, nhưng lại chứa đựng một sự tinh tế đáng kinh ngạc, luôn tìm thấy khe hở nhỏ nhất trong những đòn tấn công dày đặc của Tống Vũ để lách qua.

Điều này khiến đám đông xì xào bàn tán. "Lâm Phong chỉ biết né tránh thôi sao? Chẳng lẽ hắn không có chiêu thức tấn công nào?" Một đệ tử hỏi. "Ha ha, chỉ là một tên nhãi nhép dựa vào may mắn mà thôi! Trí tuệ thì có, nhưng thực lực thì không. Chắc chắn không chịu nổi bao lâu nữa!" Lưu Minh cười khoái trá, giọng điệu khinh thường. Dương Thiên Minh cũng gật gù, vẻ mặt đắc ý. Hắn đã tính toán, Tống Vũ sẽ làm tiêu hao linh khí của Lâm Phong, sau đó một đòn quyết định sẽ khiến Lâm Phong thảm bại.

Trần Hạo đứng dưới võ đài, nắm chặt tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. "Phong ca đang làm gì vậy? Tại sao không phản công? Hắn sẽ bị tiêu hao linh khí mất!" Tiểu Cường cũng lo lắng không kém, đôi mắt chăm chú nhìn Lâm Phong, bàn tay bé nhỏ nắm chặt vạt áo Trần Hạo.

Trên hàng ghế danh dự, Lý Nguyên Hạo vẫn điềm tĩnh quan sát, nhưng đôi mắt điểm bạc của ông ánh lên một tia tò mò. Tuyết Dao, nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt phượng dài của nàng lại lấp lánh một sự kinh ngạc không thể che giấu. Nàng nhận ra rằng, Lâm Phong không chỉ đơn thuần né tránh. Từng động tác của chàng, dù chỉ là một cái lắc mình, một bước lùi nhỏ, đều vô cùng tinh tế và chính xác, như thể chàng đang tính toán từng đường đi nước bước của Tống Vũ. Hơn nữa, nàng còn cảm nhận được một luồng linh khí vô hình, rất nhẹ, rất khó nhận biết, dường như đang thăm dò, phân tích mọi biến động linh khí từ trọng kiếm của Tống Vũ.

"Sự biến hóa linh khí..." Tuyết Dao khẽ thì thầm, lời nói chỉ đủ cho mình nàng nghe thấy. Nàng nhớ lại luồng linh khí kỳ dị mà nàng cảm nhận được từ động phủ của Lâm Phong đêm qua. Nó không giống bất kỳ công pháp nào của Thanh Vân Tông. Nó quá tinh tế, quá linh hoạt.

Quả thực, Lâm Phong không chỉ né tránh. Chàng đang quan sát, phân tích từng động tác, từng luồng linh khí của đối thủ. Loại linh khí mới trong cơ thể chàng, được "biến hóa" từ Huyễn Mặc Quyển, cho phép chàng có một khả năng cảm nhận linh khí cực kỳ nhạy bén. Chàng cảm nhận được sự dao động trong linh khí của Tống Vũ, cảm nhận được từng điểm mạnh yếu trong từng chiêu thức của hắn. Trọng kiếm Thanh Long Trảm tuy mạnh mẽ, nhưng cũng mang theo sự nặng nề và hao tổn linh khí lớn. Tống Vũ càng tấn công dồn dập, linh khí trong cơ thể hắn càng trở nên hỗn loạn và suy yếu.

Sau hàng chục hiệp né tránh, Lâm Phong đã gần như thuộc lòng mọi chiêu thức, mọi thói quen chiến đấu của Tống Vũ. Chàng cũng cảm nhận được linh khí của Tống Vũ đang dần cạn kiệt, những đòn tấn công đã không còn mạnh mẽ và dồn dập như lúc đầu. Đây chính là lúc. Lâm Phong nhếch môi cười, một nụ cười tinh quái, khiến đám đông đệ tử chợt rùng mình không hiểu lý do.

***

Thời gian trôi qua, ánh nắng chiều đã dịu hơn, nhưng bầu không khí trên Giảng Võ Đường lại càng thêm căng thẳng. Tống Vũ đã mệt mỏi rõ rệt, những đòn vung trọng kiếm của hắn đã không còn sức mạnh như lúc đầu, hơi thở dồn dập, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn ta đã tung ra gần hết mọi chiêu thức sở trường, nhưng vẫn không thể chạm vào Lâm Phong dù chỉ một chút. Sự bực tức và kiêu ngạo ban đầu đã biến thành sự bối rối và hoảng loạn.

"Sao... sao ngươi có thể..." Tống Vũ thở hổn hển, cố gắng vung trọng kiếm thêm một lần nữa. Luồng kiếm khí lần này yếu ớt hơn hẳn, lộ ra một sơ hở rõ ràng ở vai trái.

Ánh mắt Lâm Phong đột nhiên lóe lên một tia sắc bén. Chàng đã chờ đợi khoảnh khắc này. Chàng không dùng sức mạnh đối chọi, mà dùng trí tuệ và kỹ năng tinh diệu của mình.

Ngay khi Tống Vũ vung trọng kiếm, tạo ra một đòn chém ngang hiểm hóc, Lâm Phong bỗng nhiên tăng tốc, thân hình như một bóng ma lướt qua. Chàng không lao thẳng vào đối thủ, mà né tránh một cách khéo léo, đồng thời khẽ chạm vào cánh tay đang vung kiếm của Tống Vũ. Cái chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, nhưng ngay lập tức, một luồng linh khí xanh tím vô hình, tinh tế đến mức không ai có thể nhận ra, đã truyền qua đầu ngón tay Lâm Phong, thấm vào kinh mạch của Tống Vũ.

Luồng linh khí xanh tím này không mang theo sức mạnh công kích thô bạo, mà nó hoạt động như một chất xúc tác, khuấy động và làm rối loạn dòng chảy linh khí trong cơ thể Tống Vũ. Linh khí của Tống Vũ, vốn đã bị tiêu hao và trở nên hỗn loạn do liên tục tấn công, giờ đây càng thêm mất kiểm soát, như một dòng sông bị đập tan vỡ. Tống Vũ cảm thấy một cơn tê dại đột ngột truyền khắp cánh tay, sau đó là một cảm giác nóng rát chạy dọc kinh mạch, khiến toàn thân hắn ta mất đi sức lực.

Trọng kiếm Thanh Long Trảm trong tay Tống Vũ run lên bần bật, và chỉ trong tích tắc, nó đã văng ra xa, rơi xuống sàn đá kêu loảng xoảng. Tống Vũ hoàn toàn bất ngờ và không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hắn ta loạng choạng, cố gắng giữ thăng bằng, nhưng cảm giác mất kiểm soát linh khí khiến hắn ta không thể trụ vững, cuối cùng ngã ngồi xuống sàn đấu, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, xen lẫn sự tức tối và nhục nhã. Hắn ta nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt không thể tin nổi, như thể vừa chứng kiến một phép màu.

Lâm Phong nhẹ nhàng lùi lại hai bước, đứng yên, vẫn tay không, vẻ mặt bình thản như chưa hề làm gì. Chàng đã thắng. Thắng một cách thuyết phục mà không cần dùng đến sức mạnh thô bạo, mà bằng sự tinh diệu của linh khí và trí tuệ chiến đấu.

Giám Sát Trưởng, người đã theo dõi toàn bộ trận đấu với ánh mắt nghiêm nghị, giờ đây cũng không khỏi kinh ngạc. Ông hít sâu một hơi, rồi dõng dạc tuyên bố: "Thắng! Lâm Phong thắng!"

Tiếng tuyên bố vừa dứt, toàn bộ Giảng Võ Đường như vỡ òa. Từ sự im lặng đến tiếng hò reo vang dội, tiếng bàn tán xôn xao. "Lâm Phong thắng rồi!" "Hắn ta làm cách nào vậy? Tống Vũ ngã xuống mà không hiểu chuyện gì!" "Trọng kiếm Thanh Long Trảm của Tống Vũ bị đánh văng ra xa kìa!" Tiểu Cường nhảy cẫng lên, hò reo vui mừng. "Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Ta biết mà!" Trần Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi nở một nụ cười tự hào.

Ngược lại, khuôn mặt Dương Thiên Minh tái mét, hai hàm răng nghiến chặt, đôi mắt tóe lửa nhìn Lâm Phong. Hắn ta không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. "Không thể nào! Làm sao có thể! Tên phế vật đó... làm sao hắn có thể thắng Tống Vũ một cách dễ dàng như vậy?"

Lưu Minh đứng bên cạnh cũng sững sờ, vẻ mặt từ hả hê chuyển sang tức tối và sợ hãi. Hắn ta không dám tin vào mắt mình. Kế hoạch làm bẽ mặt Lâm Phong đã hoàn toàn thất bại, thậm chí còn khiến hắn ta trở nên nổi bật hơn.

Trên hàng ghế danh dự, Lý Nguyên Hạo khẽ gật đầu, nở một nụ cười đầy hài lòng và tán thưởng. "Quả nhiên không làm ta thất vọng." Ông đã nhìn thấy sự tinh tế trong chiêu thức của Lâm Phong, cái cách chàng vận dụng linh khí mới mẻ kia. Nó không phải là sức mạnh, mà là một loại "Đạo" hoàn toàn khác.

Tuyết Dao, đôi mắt phượng dài của nàng lấp lánh một ánh sáng kỳ lạ. Nàng đã cảm nhận được luồng linh khí xanh tím vô hình kia. "Sự biến hóa linh khí... thật tinh diệu." Nàng thì thầm, trong lòng dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Lâm Phong không chỉ có trí tuệ, chàng còn có khả năng biến tri thức thành sức mạnh, và sử dụng nó một cách vô cùng thông minh. Cái cách chàng chiến thắng không phải bằng sức mạnh thô bạo, mà bằng sự thấu hiểu và kiểm soát, đã khiến nàng nhìn nhận chàng một cách hoàn toàn khác.

Lâm Phong bước xuống võ đài, vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Chàng khẽ nháy mắt với Trần Hạo và Tiểu Cường, rồi quay sang Lý Nguyên Hạo và Tuyết Dao, khẽ cúi đầu chào. Ánh mắt chàng lướt qua Dương Thiên Minh đang nghiến răng, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý nở trên môi. Chàng biết, thất bại này sẽ càng khiến Dương Thiên Minh ôm hận và lên kế hoạch trả thù ác độc hơn. Nhưng chàng không sợ.

Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Lâm Phong đã chứng minh rằng, Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng, dù không thể hiện bằng sức mạnh áp đảo, lại có thể làm nên những điều kỳ tích, khiến mọi kẻ thù phải khiếp sợ và mọi đối thủ phải nể phục. Con đường tu tiên của chàng, con đường nghịch thiên cải mệnh, đã mở ra một trang mới đầy rẫy kỳ ngộ và thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ