Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 80

Ngọn Lửa Ganh Ghét, Ánh Mắt Quan Tâm và Bí Ẩn Thợ Rèn

4463 từ
Mục tiêu: Khẳng định rõ ràng sự ngưỡng mộ của đại đa số đệ tử đối với Lâm Phong sau chiến thắng vang dội.,Làm sâu sắc thêm lòng căm ghét và thù hận của Dương Thiên Minh, đặt nền móng cho những âm mưu tiếp theo.,Phát triển mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao, cho thấy sự quan tâm âm thầm và tinh tế của nàng.,Giới thiệu nhân vật Bảo Khí Sư Cổ một cách ấn tượng, mở ra cánh cửa cho việc Lâm Phong tiếp cận kỹ năng Luyện Khí Thuật hoặc nâng cấp trang bị.,Tiếp tục gieo mầm cho sự đột phá Trúc Cơ sắp tới của Lâm Phong (Ch.85).
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Trần Hạo, Tiểu Cường, Lý Nguyên Hạo, Giám Sát Trưởng, Bảo Khí Sư Cổ, Các đệ tử khác
Mood: Triumphant, envious, curious, determined, mysterious
Kết chương: [object Object]

Giảng Võ Đường buổi sáng hôm sau vẫn còn mang nặng dư âm của cuộc tỷ thí kịch tính ngày hôm qua. Dù mặt trời đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi những vệt sáng vàng óng lên nền đá xanh thẳm, nhưng không khí nơi đây vẫn phảng phất sự xôn xao, náo nhiệt. Từng nhóm đệ tử, lớn nhỏ, cả nội môn lẫn ngoại môn, tụ tập lại, ánh mắt không ngừng dõi theo một người duy nhất: Lâm Phong.

Ánh mắt ấy có cả sự ngưỡng mộ tột độ, xen lẫn kinh ngạc và thán phục, như thể họ vừa chứng kiến một vị tiên nhân hạ phàm làm nên điều kỳ diệu. Mỗi cái tên Tống Vũ được nhắc đến lại kéo theo một tràng cảm thán về sự mất mặt của hắn, và mỗi khi cái tên Lâm Phong vang lên, một làn sóng thán phục lại lan tỏa. Nhưng cũng không thiếu những cái nhìn đầy ghen ghét, đố kỵ, sự khó chịu hiện rõ trên gương mặt một số kẻ tự cho mình là thiên tài, không cam tâm chịu thua kém một "phàm nhân" như Lâm Phong. Tiếng xì xào bàn tán vang lên như ong vỡ tổ, mỗi câu chuyện đều xoay quanh cái tên Lâm Phong, về cách chàng đã chiến thắng Tống Vũ một cách khó hiểu, nhưng vô cùng thuyết phục.

Giám Sát Trưởng, gương mặt nghiêm nghị như tạc tượng, đứng trên bục giảng, đôi mắt sắc bén quét qua toàn trường. Ông hắng giọng một tiếng, tiếng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp Giảng Võ Đường, xua tan đi những tiếng xì xào: "Lâm Phong, ngươi đã chứng minh tài năng và trí tuệ của mình. Trận tỷ thí ngày hôm qua, ngươi không chỉ thắng bằng sức mạnh, mà còn bằng sự tinh diệu của linh khí và khả năng ứng biến nhanh nhạy. Tông môn sẽ ghi nhận công lao này của ngươi, và hy vọng ngươi sẽ tiếp tục phấn đấu, trở thành trụ cột của Thanh Vân Tông trong tương lai." Ông dừng lại một chút, quan sát phản ứng của các đệ tử, rồi nói thêm, giọng mang theo chút răn đe: "Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ, nhưng tài năng không thể bị mai một. Ta hy vọng tất cả đệ tử đều lấy Lâm Phong làm gương, chăm chỉ tu luyện, đừng chỉ biết đố kỵ."

Lời tuyên bố của Giám Sát Trưởng như một lời khẳng định chính thức, khiến những tiếng reo hò càng thêm vang dội. Trần Hạo, vóc người cao lớn vạm vỡ, làn da rám nắng, không giấu nổi vẻ tự hào, vỗ mạnh vào vai Lâm Phong, cười sang sảng: "Lâm huynh, huynh thật sự quá lợi hại! Ta biết ngay mà! Tống Vũ kia dám coi thường huynh, giờ thì hắn ta biết tay rồi! Đáng đời!" Hắn cười rạng rỡ, gương mặt cương nghị của hắn giờ đây tràn ngập niềm vui sướng và tự hào cho huynh đệ.

Tiểu Cường, cậu bé nhỏ con với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, sáng ngời như vì sao, nhảy cẫng lên bên cạnh: "Đại sư huynh Lâm Phong muôn năm! Huynh là người lợi hại nhất Thanh Vân Tông! Sau này ta nhất định phải học theo huynh, học cái chiêu 'nhất chưởng định càn khôn' của huynh!" Cậu bé huyên thuyên không dứt, vẻ mặt rạng rỡ.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, khẽ xoa đầu Tiểu Cường, ánh mắt lướt qua những gương mặt đầy ngưỡng mộ, nhưng sâu trong nội tâm, chàng lại cảm thấy một chút phiền phức. "Sự chú ý này... cũng thật phiền phức." Chàng thầm nghĩ. Chàng hiểu rõ, càng được chú ý, càng phải đối mặt với nhiều ánh mắt soi mói, nhiều âm mưu và rắc rối hơn. Chàng không sợ, nhưng chàng cũng không thích những phiền toái vô vị. Cái danh tiếng này, tuy mang lại vinh quang, nhưng cũng là một gánh nặng vô hình. Chàng chỉ muốn âm thầm tu luyện, khám phá Huyễn Mặc Chi Đạo của mình.

Ở một góc khuất, Dương Thiên Minh, vẫn mặc bộ áo gấm lụa là sang trọng, khuôn mặt tuấn tú giờ đây xám ngoét vì tức giận, gần như biến dạng. Hắn siết chặt cây quạt ngọc trong tay, gân xanh nổi lên trên trán, run rẩy bần bật. Đôi mắt tóe lửa nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, như muốn thiêu cháy chàng thành tro bụi, thiêu cháy cái nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý kia. Hắn nghiến răng ken két, kìm nén tiếng gầm gừ trong cổ họng, hạ giọng nói nhỏ với Lưu Minh đang run rẩy bên cạnh: "Khốn kiếp! Không thể nào! Ta sẽ không để hắn đắc ý lâu đâu! Ngươi đi điều tra cho ta, xem hắn rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì! Cái loại phế vật như hắn, làm sao có thể dễ dàng đánh bại Tống Vũ như vậy?! Chắc chắn có mưu hèn kế bẩn! Đừng nói với ta hắn ta đột nhiên trở thành thiên tài!"

Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, cúi đầu rụt rè, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Dương thiếu gia yên tâm, tiểu nhân sẽ lập tức đi điều tra. Nhưng... hắn ta có vẻ không đơn giản. Cái cách hắn ta khiến Tống Vũ mất kiểm soát linh khí... thật sự rất đáng sợ." Hắn ta không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Thiên Minh, trong lòng vẫn còn ám ảnh bởi cái cách Lâm Phong chiến thắng ngày hôm qua. Một sự tinh diệu đến mức khó tin, khiến hắn không thể không cảm thấy một chút sợ hãi. Sự ghen tị với Lâm Phong đã sớm bị nỗi lo lắng cho Dương Thiên Minh và sự nghi ngờ về bản thân nuốt chửng. Hắn biết, một khi Dương Thiên Minh đã căm ghét ai đó đến mức này, thì người đó chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Từ hàng ghế danh dự, Lý Nguyên Hạo, râu tóc điểm bạc, gương mặt hiền từ, vẫn giữ vẻ thâm thúy. Ông khẽ gật đầu, nở một nụ cười đầy hài lòng và tán thưởng. "Quả nhiên không làm ta thất vọng." Ông đã nhìn thấy sự tinh tế trong chiêu thức của Lâm Phong, cái cách chàng vận dụng linh khí mới mẻ kia. Nó không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là một loại "Đạo" hoàn toàn khác, một loại trí tuệ vượt trội mà ít ai có thể lĩnh ngộ. Ông biết, con đường phía trước của Lâm Phong sẽ không hề bằng phẳng, nhưng với cái "Đạo" trong tâm, chàng sẽ vượt qua tất cả. Ông cũng không khỏi tự hỏi, liệu Lâm Phong có phải là truyền nhân của một dòng tộc cổ xưa nào đó, hay chỉ là một kỳ tài ngàn năm khó gặp.

Lâm Phong quay sang Lý Nguyên Hạo, khẽ cúi đầu chào, rồi lại lướt ánh mắt qua Dương Thiên Minh đang nghiến răng, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý nở trên môi. Chàng biết, thất bại này sẽ càng khiến Dương Thiên Minh ôm hận và lên kế hoạch trả thù ác độc hơn, có thể liên minh với các thế lực khác. Nhưng chàng không sợ. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Lâm Phong đã chứng minh rằng, Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng, dù không thể hiện bằng sức mạnh áp đảo, lại có thể làm nên những điều kỳ tích, khiến mọi kẻ thù phải khiếp sợ và mọi đối thủ phải nể phục. Con đường tu tiên của chàng, con đường nghịch thiên cải mệnh, đã mở ra một trang mới đầy rẫy kỳ ngộ và thử thách, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm tiềm tàng.

***

Buổi chiều cùng ngày, trên Đỉnh Luyện Khí, ánh nắng vàng ươm trải dài trên những bãi đất trống được san phẳng, nơi các đệ tử Thanh Vân Tông hăng say luyện tập. Tiếng kiếm khí vút qua vun vút, xé toạc không khí, tiếng quyền cước va chạm "rầm rầm" mạnh mẽ, tiếng hô hoán của đệ tử vang vọng trong không gian, hòa cùng tiếng gió thổi vi vu qua những rặng tùng cổ thụ đứng sừng sững. Mùi mồ hôi từ những thân thể đang vận động, mùi sắt từ binh khí va chạm, và mùi cây cỏ dại quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sôi nổi, tràn đầy năng lượng và ý chí tu luyện. Không khí trong lành, mát mẻ của đỉnh núi mang lại cảm giác hăng hái, quyết tâm cho mọi người.

Giữa khung cảnh đó, Tuyết Dao, nàng tiên tử với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đang luyện kiếm. Dáng người mảnh mai, cao ráo của nàng uyển chuyển như một điệu múa, mỗi chiêu kiếm vung ra đều mang theo sự tinh tế và khí chất lạnh lùng. Y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, phất phơ nhẹ nhàng theo từng động tác, càng làm nổi bật vẻ tiên khí và cao quý của nàng. Mái tóc đen nhánh, dài mượt mà, được búi cao thanh thoát, phất phơ theo mỗi động tác, lộ ra cái gáy trắng ngần.

Tuy nhiên, ánh mắt phượng dài của nàng, vốn sắc lạnh như hồ băng, lại không hoàn toàn tập trung vào kiếm chiêu. Thỉnh thoảng, nàng lại liếc nhìn về phía một góc khác của đỉnh núi, nơi Lâm Phong đang ngồi thiền trên một tảng đá phẳng. Chàng lặng lẽ hòa mình vào thiên nhiên, như thể không hề hay biết mình đang là tâm điểm của bao nhiêu ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ xung quanh, thậm chí là ánh mắt đặc biệt của nàng.

"Phương pháp của hắn... không hề dựa vào linh lực thuần túy." Tuyết Dao thầm thì trong tâm khảm, mỗi nhát kiếm như đang khắc sâu thêm những suy nghĩ trong đầu nàng. "Cái luồng linh khí xanh tím vô hình kia... nó không phải là khí tức của bất kỳ công pháp nào ta từng biết, không nằm trong Ngũ Hành, không phải Âm Dương, không phải Quang Ám. Hắn đã biến cái gì đó, dung hợp cái gì đó? Huyễn Mặc Quyển rốt cuộc là bảo vật gì mà có thể tạo ra kẻ kỳ lạ như vậy?" Nàng nhớ lại cảm giác về linh khí hỗn loạn nhưng tinh thuần từ Lâm Phong hôm qua, cái cảm giác vừa mạnh mẽ vừa khó lường, như một dòng nước chảy xuôi nhưng lại có thể đột ngột biến thành băng hoặc lửa, vô cùng khó nắm bắt.

Nàng đã dành cả đêm để suy nghĩ về trận đấu. Cái cách Lâm Phong không dùng sức mạnh áp đảo, mà lại dùng sự tinh diệu để hóa giải và khống chế đối thủ, đã làm lung lay những quan niệm về tu luyện của nàng. Nàng luôn tin vào sức mạnh thuần túy, vào cảnh giới tuyệt đối, vào những chiêu thức hoa mỹ, mạnh mẽ. Nhưng Lâm Phong đã cho nàng thấy một con đường khác, một con đường của trí tuệ, của sự thấu hiểu bản chất linh khí, và của khả năng kiểm soát tuyệt đối. Sự hiểu biết này, thậm chí còn vượt xa những gì mà các trưởng lão đã giảng dạy.

Lâm Phong lúc này đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, đôi mắt nhắm nghiền, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện. Trong đan điền của chàng, linh khí xanh tím vẫn luân chuyển không ngừng, mạnh mẽ và tinh thuần hơn bao giờ hết, như một dòng sông cuộn chảy, mang theo sức sống và sự biến hóa vô tận. Chàng cảm nhận được mỗi sợi linh khí đều mang theo một đặc tính "biến hóa" kỳ lạ, chúng có thể dễ dàng chuyển đổi trạng thái, từ nhu hòa thành cương mãnh, từ trong suốt thành đặc quánh, thậm chí có thể biến đổi thành những hình thái năng lượng khác nhau một cách linh hoạt, tạo nên một sự uyển chuyển và khó đoán.

"Sức mạnh mới này cần được kiểm soát tốt hơn, và cũng cần một công cụ phù hợp để phát huy tối đa." Lâm Phong thầm nghĩ. Trận đấu với Tống Vũ đã cho chàng thấy rõ điều đó. Dù chàng có thể dùng linh khí biến hóa để gây rối loạn đối phương, nhưng nếu có một pháp bảo tương thích, có thể dẫn dắt và khuếch đại sức mạnh này, hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội, thậm chí có thể tạo ra những đòn công kích mang tính hủy diệt. Chàng không muốn chỉ dừng lại ở việc gây rối loạn. Chàng muốn một pháp bảo có thể "biến hóa" cùng linh khí của chàng, trở thành một phần kéo dài của ý chí và sức mạnh, một thứ vũ khí không thể đoán trước. Huyễn Mặc Quyển đã mang đến cho chàng sức mạnh, giờ chàng cần một thứ để chuyển hóa nó thành vũ khí. Một pháp bảo có thể cộng hưởng với "Huyễn Mặc Chi Đạo" của chàng.

Tuyết Dao dừng kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy tò mò dõi theo Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng thu kiếm về vỏ, động tác trôi chảy như nước, không một tiếng động. Không để bất kỳ ai chú ý, nàng xoay người, bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển rời khỏi Đỉnh Luyện Khí. Trong lòng nàng, một quyết định ngầm đã được đưa ra. Nàng sẽ tìm hiểu sâu hơn về Lâm Phong, về công pháp và bí ẩn đằng sau chàng. Sự lạnh lùng bên ngoài của nàng vẫn như cũ, không một gợn sóng cảm xúc nào lộ ra, nhưng trong sâu thẳm nội tâm, một ngọn lửa tò mò và ngưỡng mộ đã âm thầm bùng cháy, nhen nhóm một sự quan tâm chưa từng có. Lâm Phong không chỉ là một kẻ khiến nàng phải chú ý, chàng đã trở thành một bí ẩn mà nàng khao khát được giải mã, một người có khả năng thay đổi thế giới quan của nàng.

Lâm Phong từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một tia sáng quyết đoán. Chàng cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể, một nguồn năng lượng dồi dào đang chờ đợi được khai thác và định hình. Chàng đứng dậy, phủi nhẹ bụi bẩn trên trường bào. "Đã đến lúc tìm kiếm sự hỗ trợ, để Huyễn Mặc Chi Đạo của ta thật sự tỏa sáng." Chàng thì thầm, hướng ánh mắt về phía một ngọn núi thấp hơn, nơi khói đen cuồn cuộn bay lên, báo hiệu về một nơi đặc biệt trong tông môn: Xưởng Luyện Khí. Một nơi hứa hẹn sẽ chứa đựng câu trả lời cho nhu cầu của chàng.

***

Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, Xưởng Luyện Khí của Thanh Vân Tông trở nên rực rỡ và ồn ào hơn bao giờ hết. Đó là một nơi hoàn toàn khác biệt so với vẻ thanh tịnh của Giảng Võ Đường hay sự khoáng đạt của Đỉnh Luyện Khí. Không khí ở đây đặc quánh mùi sắt nóng chảy hăng nồng, mùi khói than cay xè, và mùi dầu mỡ bốc lên từ những cỗ máy khổng lồ, tạo thành một hỗn hợp mùi vị đặc trưng, khó quên. Tiếng búa đập "chan chát" vào kim loại, vang lên không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống, một thứ âm nhạc của sự sáng tạo và lao động miệt mài. Lửa reo "vù vù" từ những lò rèn khổng lồ, ánh sáng vàng cam rực rỡ hắt lên những bức tường đá xám xịt, tạo ra những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa cùng nhịp đập của những cây búa. Thi thoảng, tiếng nước "xì xèo" khi kim loại nóng đỏ được tôi luyện lại vang lên, xé tan không khí nóng bức, mang theo một làn hơi nước bốc lên nghi ngút. Cảm giác nóng bức bao trùm lấy không gian, nhưng lại là một loại nóng bức đầy năng lượng, đầy sự chuyên tâm.

Lâm Phong đặt chân vào Xưởng Luyện Khí, lập tức cảm nhận được hơi nóng hầm hập phả vào mặt, khiến chàng phải nheo mắt lại. Chàng nhìn qua làn khói bụi mịt mờ, tìm kiếm hình bóng mà mình cần gặp. Giữa khung cảnh ồn ào và nóng bức đó, chàng thấy một lão già tóc tai bù xù, người dính đầy dầu mỡ và tro bụi, đang cắm cúi bên một lò rèn lớn nhất, thân hình gầy gò nhưng dẻo dai. Lão gân guốc, tay cầm một cây búa lớn, không ngừng đập vào một khối kim loại đang đỏ rực, mỗi nhát búa đều mang theo một sức mạnh và sự chính xác đáng kinh ngạc. Thỉnh thoảng, lão lại càu nhàu vài tiếng, tiếng nói thô ráp hòa lẫn với tiếng búa, khó mà nghe rõ, như một con gấu khó tính. Đó chính là Bảo Khí Sư Cổ, một trong những thợ rèn lừng danh nhất Thanh Vân Tông, nhưng cũng là người nổi tiếng với tính cách nóng nảy và khó gần, người mà các đệ tử thường e ngại.

Lâm Phong tiến đến gần, giữ thái độ khiêm tốn và tôn trọng. Chàng kiên nhẫn đứng chờ một lúc, không lên tiếng làm phiền, cho đến khi Bảo Khí Sư Cổ tạm ngừng tay, dùng một tấm vải bẩn quệt mồ hôi trên trán, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy sự thỏa mãn.

"Đừng có làm phiền ta khi ta đang luyện khí!" Bảo Khí Sư Cổ bất ngờ quay phắt lại, đôi mắt tinh anh sau lớp tro bụi lườm Lâm Phong, giọng quát lớn, đầy sự khó chịu. Lão thậm chí còn không thèm nhìn kỹ mặt chàng, chỉ thấy một bóng người đứng đó là đã bực bội, như thể bất kỳ sự gián đoạn nào cũng là một sự xúc phạm đến công việc của lão.

Lâm Phong không hề nao núng, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, khẽ cúi đầu: "Vãn bối Lâm Phong, mạo muội đến tìm Cổ sư thúc có việc khẩn yếu. Xin sư thúc bớt chút thời gian." Giọng chàng không cao, không thấp, vừa đủ nghe giữa tiếng ồn ào.

Bảo Khí Sư Cổ hừ một tiếng, lại quay lại với khối kim loại, vung búa đập xuống một nhát "rầm!" mạnh mẽ: "Hừ! Việc gì? Lại mấy cái pháp khí rách nát à? Hay là muốn ta luyện cho cái kiếm gãy, cây quạt hỏng? Cút đi! Ta không có thời gian cho mấy thứ vặt vãnh đó!" Lão rõ ràng không hề có ấn tượng tốt đẹp gì với những vị khách không mời mà đến. Đối với lão, chỉ có tiếng búa và lửa lò mới là chân lý, là những người bạn trung thành nhất. Lão không muốn lãng phí dù chỉ một giây phút.

Lâm Phong không vội vàng, chàng biết tính cách của lão thợ rèn này. Chàng chờ đợi một nhịp, cho đến khi tiếng búa chùng xuống một chút, rồi nói với giọng điệu vừa phải, không quá lớn nhưng đủ để lọt vào tai Bảo Khí Sư Cổ giữa tiếng ồn ào: "Vãn bối không phải muốn sửa pháp khí tầm thường, mà có một vật phẩm đặc biệt muốn nhờ sư thúc xem qua. Nó mang trong mình một loại linh khí khác biệt, có lẽ cần được tôi luyện lại theo một phương pháp độc đáo, để có thể phát huy hết tiềm năng của nó, một tiềm năng chưa từng có."

Nghe đến "linh khí khác biệt" và "phương pháp độc đáo", Bảo Khí Sư Cổ đang vung búa đột nhiên khựng lại giữa không trung. Lão chậm rãi quay đầu, ánh mắt tinh anh lần này mới thật sự dừng lại trên người Lâm Phong. Lão nhìn chàng từ đầu đến chân, rồi lại nhìn vào bàn tay Lâm Phong đang khẽ siết lại, nơi ẩn chứa một luồng khí tức vô hình nhưng kỳ lạ, một sự rung động mà lão, một Bảo Khí Sư, có thể cảm nhận được rõ ràng. Lão đã sống cả đời trong Xưởng Luyện Khí, tiếp xúc với vô số loại linh khí từ các pháp bảo, từ những quặng thô cho đến những linh khí đã thành hình, nhưng luồng khí tức này... nó hoàn toàn mới lạ. Nó không thuộc về Ngũ Hành, không phải Âm Dương, cũng không phải Quang Ám. Nó mang một sự biến hóa khôn lường, tinh thuần đến mức khó tin, như thể nó là sự tổng hòa của vạn vật.

"Hả? Cái này..." Lão Bảo Khí Sư Cổ thốt lên, giọng nói không còn vẻ khó chịu nữa, thay vào đó là một sự tò mò rõ rệt, thậm chí là một tia hứng thú. Lão bước đến gần Lâm Phong, đôi mắt nheo lại, cố gắng cảm nhận rõ hơn luồng linh khí đó, như một con chó săn lão luyện đang đánh hơi thấy con mồi quý giá. "Tiểu tử ngươi, rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy? Luồng khí này... nó không phải là thứ mà một tu sĩ Luyện Khí kỳ nên có. Nói đi, ngươi muốn ta làm gì với nó?" Lão đã bị cuốn hút hoàn toàn.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, biết rằng mình đã thành công thu hút sự chú ý của lão thợ rèn khó tính. Chàng không trực tiếp lấy Huyễn Mặc Quyển ra, vì nó quá bí ẩn, mà chỉ khẽ vận chuyển một tia linh khí xanh tím từ trong đan điền, khiến đầu ngón tay chàng phát ra một vầng sáng mờ ảo, biến ảo liên tục giữa các sắc thái, từ xanh lam sang tím nhạt, rồi lại điểm xuyết những tia sáng lung linh như vì sao, như một dải ngân hà thu nhỏ đang nhảy múa trên đầu ngón tay. Vầng sáng ấy không mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng sống động, mang theo một sự huyền ảo khó tả.

"Vãn bối muốn nhờ sư thúc tôi luyện một pháp bảo, một vật dẫn có thể dung hợp hoàn hảo với loại linh khí biến hóa này của ta," Lâm Phong giải thích, "một pháp bảo có thể linh hoạt chuyển đổi hình thái, phát huy tối đa sức mạnh của Huyễn Mặc Chi Đạo, không chỉ là một vũ khí, mà là một phần kéo dài của bản thân ta." Chàng giấu đi phần lớn bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, chỉ hé lộ ra đặc tính của linh khí mà chàng đã lĩnh ngộ, đủ để Bảo Khí Sư Cổ hiểu được sự đặc biệt của nó.

Bảo Khí Sư Cổ nhìn chằm chằm vào vầng sáng trên đầu ngón tay Lâm Phong, gương mặt dính đầy dầu mỡ giờ đây lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Lão đã nhìn thấy vô số loại linh khí, nhưng chưa bao giờ có loại nào lại biến hóa khôn lường đến vậy, như thể nó có sinh mệnh riêng, có khả năng tự thay đổi để thích nghi với mọi hoàn cảnh. "Linh khí biến hóa... Huyễn Mặc Chi Đạo..." Lão lẩm bẩm, mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ, đó là ánh sáng của sự khám phá, của một thợ rèn đang đứng trước một thử thách lớn lao. Lão là một thợ rèn, một nghệ nhân chân chính, và trước mắt lão, Lâm Phong không chỉ là một tu sĩ, mà là một kho báu tiềm ẩn, một thử thách mà lão đã khao khát từ lâu, một cơ hội để lão vượt qua chính mình.

"Được rồi, tiểu tử. Ngươi đã khơi dậy sự hứng thú của ta." Bảo Khí Sư Cổ gạt đi sự khó chịu ban đầu, ánh mắt giờ đây chỉ còn sự chuyên tâm và nhiệt huyết, như một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi yêu thích. "Mang vật phẩm của ngươi ra đây. Ta sẽ xem thử, rốt cuộc cái Huyễn Mặc Chi Đạo của ngươi có thể tạo ra kỳ tích gì." Lão biết, việc tôi luyện một pháp bảo phù hợp với loại linh khí này sẽ là một thách thức cực lớn, vượt xa những gì lão từng làm, nhưng cũng là cơ hội để lão vượt qua giới hạn của chính mình, để tên tuổi của Bảo Khí Sư Cổ vang danh khắp giới tu chân.

Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. Chàng biết, mình đã tìm đúng người. Chàng lấy ra một khối quặng hiếm mà chàng đã vô tình nhặt được trong một lần đi phó bản trước đây, một khối quặng màu đen tuyền, nhưng ẩn chứa những tia sáng lấp lánh như tinh tú, mang theo một khí tức cổ xưa và huyền bí. "Đây là vật phẩm mà vãn bối muốn sư thúc tôi luyện."

Bảo Khí Sư Cổ đón lấy khối quặng, đôi mắt nheo lại, soi xét kỹ lưỡng. "Hắc Huyền Tinh Thạch... lại còn là loại có linh tính thế này! Khí tức cổ xưa, lại còn cộng hưởng với linh khí của ngươi..." Lão lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, một nụ cười khó hiểu nở trên môi, đầy vẻ đánh giá cao. "Tiểu tử, ngươi không chỉ có một loại linh khí kỳ lạ, mà còn biết chọn vật liệu. Xem ra, ta có việc để làm rồi, một việc lớn!" Lão bắt đầu sờ nắn khối quặng, vẻ mặt đầy suy tư, hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình, bỏ mặc sự ồn ào xung quanh. Lâm Phong biết, từ giờ trở đi, Bảo Khí Sư Cổ sẽ là một đồng minh quan trọng trên con đường tu tiên của chàng, giúp chàng chế tạo hoặc nâng cấp các pháp bảo độc đáo, có thể liên quan đến Huyễn Mặc Quyển, để chuẩn bị cho những trận chiến cam go hơn, và cho sự đột phá Trúc Cơ sắp tới. Con đường của chàng, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, đang dần được định hình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ