Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 81

Cấm Địa Huyết Ảnh: Nhiệm Vụ Nguy Hiểm và Âm Mưu Tiềm Tàng

5716 từ
Mục tiêu: Đẩy Lâm Phong vào một tình huống nguy hiểm, thể hiện sự thâm độc trong âm mưu của Dương Thiên Minh.,Lâm Phong thể hiện khả năng ứng biến, trí tuệ và sức mạnh chiến đấu độc đáo dưới áp lực cao.,Tiếp tục phát triển mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao, làm sâu sắc thêm sự quan tâm của nàng.,Lâm Phong phát hiện ra dấu vết của kẻ thù trong nhiệm vụ, củng cố nhận định về âm mưu chống lại mình.,Tạo tiền đề cho việc Lâm Phong cần một pháp bảo mới từ Bảo Khí Sư Cổ và thúc đẩy sự đột phá cảnh giới Trúc Cơ.,Gieo mầm về sự xuất hiện của Ma giáo Huyết Ảnh thông qua các dấu hiệu hoặc lời đồn.
Nhân vật: Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo, Tuyết Dao, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Trần Hạo
Mood: Tense, adventurous, dangerous, determined
Kết chương: [object Object]

Sương sớm bảng lảng bao phủ Thanh Vân Tông, tựa như một dải lụa tiên giăng mắc giữa trần gian. Nắng ban mai yếu ớt xuyên qua những tán cây cổ thụ, rải những đốm vàng óng ánh trên những phiến đá rêu phong, làm bừng lên vẻ đẹp thanh tịnh, thoát tục của chốn tiên sơn. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm của thiên nhiên. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ chính hòa quyện với hương thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan và mùi thông reo của núi rừng, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ. Tuy vậy, trong không khí tĩnh lặng ấy, vẫn ẩn chứa một sự sôi động ngầm, bởi tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đang say sưa luyện công, hay tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ xa xa.

Trong một căn phòng trang trọng, được bài trí tinh tế với những bức tranh thủy mặc và lư hương cổ kính, Trưởng lão Lý Nguyên Hạo đang ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Ánh mắt ông vẫn mang sự nghiêm nghị thường thấy, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia kỳ vọng không thể che giấu. Đối diện ông là Lâm Phong, dáng người cao ráo, cân đối, trong bộ trường bào màu xanh sẫm, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Đôi mắt đen láy của chàng lúc này không còn nét tinh quái thường trực, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, lắng nghe từng lời của vị Trưởng lão.

Cách đó không xa, tựa như một bức họa băng tuyết giữa không gian, Tuyết Dao đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ, ánh mắt phượng dài sắc lạnh của nàng hướng về phía Lâm Phong. Làn da trắng ngần như ngọc của nàng phản chiếu ánh sáng mờ ảo, mái tóc đen nhánh buông xõa mượt mà càng làm nổi bật vẻ đẹp thoát tục. Nàng không nói một lời, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lạnh lùng ấy, một sự tò mò và lo lắng khó tả đang len lỏi.

Ẩn mình trong một góc khuất hơn, Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, đang nhếch mép cười khẩy. Hắn khoác trên mình chiếc áo gấm lụa là sang trọng, tay phe phẩy cây quạt ngọc tinh xảo, ánh mắt chứa đầy sự chờ đợi và hằn học. Bên cạnh hắn là Lưu Minh, gã tay sai gầy gò với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, cúi đầu nịnh bợ, thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía Lâm Phong với vẻ hả hê không thể che giấu. Bầu không khí trong phòng vì thế mà trở nên căng thẳng hơn đôi chút, một sự đối đầu vô hình đang diễn ra.

Lý Nguyên Hạo hắng giọng, phá vỡ sự im lặng. "Lâm Phong, với tài năng và trí tuệ của ngươi, tông môn có một nhiệm vụ đặc biệt muốn giao phó." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự tin tưởng tuyệt đối. "Nhiệm vụ này không chỉ đòi hỏi thực lực mà còn cả sự khôn ngoan, nhạy bén. Đó là lý do ta đã suy nghĩ kỹ lưỡng và tin rằng ngươi là người thích hợp nhất."

Lâm Phong khẽ chắp tay, dáng vẻ khiêm tốn nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi vị Trưởng lão. "Đệ tử xin tuân lệnh, Trưởng lão. Nhưng không biết nhiệm vụ này có gì đặc biệt?" Chàng cảm nhận được sự bất thường trong ánh mắt của Lý Nguyên Hạo, và một linh cảm chẳng lành chợt dấy lên.

Dương Thiên Minh, nghe thấy vậy, không nén nổi tiếng cười khẩy. Hắn không thể chờ đợi hơn nữa, liền bước ra khỏi góc khuất, tiến đến gần hơn, cố tình chen ngang vào cuộc đối thoại. "Ôi chao, Trưởng lão Lý thật quá ưu ái cho tiểu sư đệ Lâm Phong rồi. Một nhiệm vụ đặc biệt, nghe thật oai phong! Hy vọng tiểu sư đệ Lâm Phong không phụ lòng kỳ vọng của Trưởng lão." Giọng điệu của hắn nghe có vẻ khen ngợi, nhưng ẩn chứa trong đó là sự châm chọc và mỉa mai rõ rệt, như muốn nói rằng Lâm Phong không đủ tư cách để nhận trọng trách này. Hắn không quên liếc xéo Lâm Phong, ánh mắt như muốn xuyên thủng chàng.

Lưu Minh cũng lập tức hùa theo, "Đúng vậy, đúng vậy! Lâm sư đệ tài năng hơn người, chắc chắn sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này, dù cho nó có khó khăn đến mấy đi chăng nữa, ha ha!" Tiếng cười của gã nghe thật chói tai, đầy vẻ ti tiện và độc ác.

Lâm Phong khẽ nhíu mày. Chàng không cần nhìn cũng biết Dương Thiên Minh đang giở trò gì. Cái kiểu "khen ngược" này chỉ càng khẳng định chắc chắn rằng nhiệm vụ này có vấn đề. Chàng mỉm cười đáp lại, nụ cười nửa miệng quen thuộc xuất hiện trên môi, khiến Dương Thiên Minh hơi chột dạ. "Đa tạ Dương sư huynh đã quan tâm. Vãn bối chỉ là một đệ tử bình thường, cố gắng làm tròn bổn phận mà thôi. Còn về việc có phụ lòng hay không, thì phải đợi kết quả mới biết được, không dám nói trước." Lời nói của Lâm Phong vừa khiêm tốn, vừa khéo léo đáp trả, khiến Dương Thiên Minh không thể bắt bẻ.

Lý Nguyên Hạo phớt lờ sự giễu cợt của Dương Thiên Minh, ánh mắt ông vẫn tập trung vào Lâm Phong. "Nhiệm vụ lần này là tìm kiếm một loại linh dược cực kỳ quý hiếm, có tên là Linh Chi Huyết Ảnh, tại Cấm Địa Vạn Yêu."

Nghe đến "Cấm Địa Vạn Yêu", Lâm Phong khẽ giật mình. Cấm Địa Vạn Yêu là một trong những khu vực nguy hiểm nhất của Thanh Vân Tông, nơi yêu thú hoành hành, linh khí hỗn loạn, đầy rẫy cạm bẫy tự nhiên và sương độc. Ngay cả các đệ tử Trúc Cơ kỳ cũng phải hết sức cẩn trọng khi bước chân vào đó. Còn Linh Chi Huyết Ảnh, cái tên nghe đã thấy bất thường, mang theo một khí tức ma mị, gợi lên những liên tưởng không mấy tốt đẹp.

"Linh Chi Huyết Ảnh... một loại linh dược chỉ xuất hiện ở những nơi cực kỳ hung hiểm, nơi âm khí và dương khí giao thoa mãnh liệt, nơi có thể có vết tích của Ma giáo Huyết Ảnh cổ xưa." Lý Nguyên Hạo tiếp tục giải thích, giọng nói trầm hẳn xuống. "Nó có khả năng cường hóa linh mạch, thậm chí có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới bottleneck. Tuy nhiên, nó cũng là một loại linh dược cực kỳ khó tìm, và thường được canh giữ bởi những yêu thú mạnh mẽ, bị ảnh hưởng bởi năng lượng Huyết Ảnh."

Dương Thiên Minh cười thầm trong bụng, bàn tay phe phẩy quạt ngọc càng nhanh hơn. Hắn cảm thấy kế hoạch của mình đang đi đúng hướng.

Lâm Phong lắng nghe, trong lòng thầm phân tích. Trưởng lão Lý Nguyên Hạo là người công bằng, có tầm nhìn, sẽ không bao giờ đẩy một đệ tử vào chỗ chết vô cớ. Vậy tại sao lại là mình? Chàng chợt nhớ lại ánh mắt của Dương Thiên Minh, nhớ lại cách hắn đã "gợi ý" Trưởng lão Lý sau trận tỷ thí. Chắc chắn có uẩn khúc. "Vậy Trưởng lão có thể nói rõ hơn về vị trí và đặc điểm của Linh Chi Huyết Ảnh không ạ? Và mức độ nguy hiểm của khu vực đó?"

Lý Nguyên Hạo gật đầu, vươn tay lấy ra một tấm bản đồ cổ xưa, trải ra trên bàn. "Theo thông tin tình báo mới nhất, Linh Chi Huyết Ảnh được phát hiện ở một khu vực sâu bên trong Cấm Địa Vạn Yêu, gần một khe nứt địa hình hiểm trở, nơi linh khí biến động dị thường. Khu vực đó rất nguy hiểm, có thể có yêu thú cấp Trúc Cơ canh giữ. Hơn nữa, gần đây có tin đồn về sự xuất hiện của một số vết nứt không gian nhỏ trong Cấm Địa, và một số đệ tử ngoại môn đã mất tích khi thám hiểm khu vực ngoại vi. Điều đó càng làm tăng thêm sự phức tạp và nguy hiểm của nhiệm vụ này." Ông nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt đầy sự cảnh báo. "Ngươi có quyền từ chối, Lâm Phong. Tông môn sẽ không trách cứ."

Lâm Phong không hề nao núng. Một nụ cười tự tin chợt lóe lên trên môi chàng, pha lẫn một chút thách thức. "Không cần đâu, Trưởng lão. Đã là nhiệm vụ tông môn, đệ tử tự nhiên phải cố gắng hết sức. Hơn nữa, cơ hội để tôi luyện bản thân trong hoàn cảnh nguy hiểm thế này không phải lúc nào cũng có. Đệ tử xin nhận nhiệm vụ!" Ánh mắt chàng kiên định, không một chút do dự. Chàng lướt qua Dương Thiên Minh một cách sắc bén, như một lời tuyên chiến ngầm. "Chỉ là, đệ tử có một thỉnh cầu nhỏ. Nếu nhiệm vụ này thành công, liệu tông môn có thể ban thưởng thêm một ít tài nguyên để vãn bối có thể tập trung đột phá cảnh giới hay không?" Chàng không quên tranh thủ lợi ích cho mình.

Lý Nguyên Hạo mỉm cười hài lòng. "Đương nhiên rồi. Nếu ngươi có thể mang về Linh Chi Huyết Ảnh, tông môn sẽ có phần thưởng xứng đáng, giúp ngươi nhanh chóng đột phá Trúc Cơ kỳ. Ngươi hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, khởi hành vào chiều nay."

Dương Thiên Minh và Lưu Minh nghe Lâm Phong chấp nhận nhiệm vụ, trong lòng không khỏi hả hê, nhưng khi nghe nhắc đến phần thưởng và việc đột phá Trúc Cơ, vẻ mặt của Dương Thiên Minh chợt tối sầm lại. Hắn không muốn Lâm Phong có thêm bất kỳ cơ hội nào để trở nên mạnh mẽ hơn. Tuyết Dao vẫn im lặng, nhưng ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong đã lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng biết Cấm Địa Vạn Yêu đáng sợ đến mức nào, và việc Trưởng lão Lý giao phó nhiệm vụ này cho một tu sĩ Luyện Khí kỳ, dù có tài năng đến đâu, cũng là một canh bạc mạo hiểm. Nàng khẽ siết chặt bàn tay, một tia quyết tâm chợt lóe lên trong đôi mắt băng giá.

***

Buổi trưa, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá, rải những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Trong động phủ của Lâm Phong, không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Động phủ của chàng không quá rộng lớn, được khắc sâu vào vách núi, bên trong bài trí đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi. Một chiếc giường đá được đặt ở góc phòng, một bàn đá lớn ở giữa, nơi thường đặt Huyễn Mặc Quyển. Những giá sách đơn sơ chứa đầy các loại điển tịch về công pháp, linh dược, yêu thú. Bầu không khí nơi đây luôn mang một mùi hương gỗ trầm dịu nhẹ, pha lẫn mùi của linh thảo mà chàng thỉnh thoảng mang về.

Lâm Phong đang ngồi tĩnh tâm trên giường đá, Huyễn Mặc Quyển nằm ngay ngắn trên bàn đá gần đó, phát ra một vầng sáng mờ ảo, huyền bí. Chàng nhắm mắt lại, nhưng tâm trí lại đang hoạt động không ngừng. "Linh Chi Huyết Ảnh... Cấm Địa Vạn Yêu... Hắc Viêm Ma Hổ cấp Trúc Cơ canh giữ... và cả tin đồn về các vết nứt không gian, Ma giáo Huyết Ảnh..." Chàng xâu chuỗi các thông tin lại, và một bức tranh dần hiện rõ trong đầu chàng. "Cái tên Dương Thiên Minh này, hắn ta thật sự muốn mạng của mình."

Vừa lúc đó, một bóng người cao lớn, vạm vỡ xuất hiện ở cửa động phủ. Đó là Trần Hạo, bạn thân của Lâm Phong. Gương mặt cương nghị của hắn giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng, làn da rám nắng càng làm nổi bật sự căng thẳng trên trán. Hắn bước vào, không khí trong phòng như nặng hơn bởi sự bất an của hắn.

"Lâm huynh!" Trần Hạo lên tiếng, giọng nói có chút gấp gáp. "Ta vừa nghe tin huynh nhận nhiệm vụ đi Cấm Địa Vạn Yêu để tìm Linh Chi Huyết Ảnh. Huynh không sao chứ? Cấm Địa Vạn Yêu không phải nơi đùa giỡn đâu, Lâm huynh! Ta nghe nói gần đây có nhiều đệ tử mất tích ở đó, thậm chí có cả những người đã đạt đến Trúc Cơ sơ kỳ!" Hắn tiến lại gần, vẻ mặt đầy lo lắng. "Huynh có thể từ chối mà! Trưởng lão Lý sẽ không trách huynh đâu!"

Lâm Phong mở mắt, khẽ mỉm cười trấn an bạn. "Ngươi lo lắng quá rồi, Trần huynh. Ta có chừng mực. Hơn nữa, đây là nhiệm vụ tông môn, ta không thể từ chối." Chàng biết Trần Hạo lo cho mình thật lòng, nhưng chàng không muốn bạn phải quá bận tâm. "Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để ta tôi luyện bản thân, có thể tìm được cơ duyên đột phá Trúc Cơ."

Trần Hạo thở dài, ánh mắt vẫn đầy bất an. "Cơ duyên đột phá thì đúng là quý giá, nhưng Cấm Địa Vạn Yêu... nơi đó không chỉ có yêu thú hung tợn mà còn có vô số cạm bẫy tự nhiên, sương độc, và cả những khu vực linh khí hỗn loạn có thể khiến người ta tẩu hỏa nhập ma. Mà Linh Chi Huyết Ảnh lại nằm ở khu vực sâu nhất, nơi được đồn là có một con Hắc Viêm Ma Hổ đã đạt đến cấp Trúc Cơ hậu kỳ canh giữ! Ngay cả những đệ tử Trúc Cơ trung kỳ cũng phải tránh xa nó! Huynh mới chỉ Luyện Khí kỳ đỉnh phong, làm sao mà đối phó nổi?"

Lâm Phong nhíu mày. "Hắc Viêm Ma Hổ cấp Trúc Cơ hậu kỳ ư?" Thông tin này khiến chàng bất ngờ, bởi Lý Nguyên Hạo chỉ nói chung chung là "yêu thú cấp Trúc Cơ". "Xem ra, Dương Thiên Minh đã 'thêm mắm thêm muối' vào kế hoạch của hắn rồi." Chàng thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một cảm giác lạnh lẽo. Cái tên đó thật sự muốn đẩy mình vào chỗ chết. "Linh Chi Huyết Ảnh? Cái tên nghe đã thấy bất thường, và ánh mắt của Dương Thiên Minh cùng với việc hắn cố tình đẩy mình vào nhiệm vụ này... chắc chắn có ẩn ý sâu xa."

Chàng đứng dậy, đi đến bàn đá, lật mở Huyễn Mặc Quyển. Quyển sách cổ xưa phát ra ánh sáng xanh tím huyền ảo, những ký tự cổ xưa như nhảy múa trên trang giấy. Lâm Phong dùng ý thức lướt qua những thông tin về Cấm Địa Vạn Yêu, về các loại yêu thú, cạm bẫy, và đặc biệt là thông tin về Linh Chi Huyết Ảnh và Hắc Viêm Ma Hổ.

"Hắc Viêm Ma Hổ, yêu thú có huyết mạch viễn cổ, thân thể cường tráng, da dày thịt béo, khó công phá. Đặc biệt có khả năng điều khiển hỏa linh lực, phun ra Hắc Viêm thiêu đốt vạn vật. Yếu điểm là... đôi mắt và bụng dưới..." Lâm Phong lẩm bẩm, ghi nhớ từng chi tiết. "Linh Chi Huyết Ảnh, một loại linh dược hiếm có, hấp thụ tinh hoa huyết khí và linh khí hỗn loạn, có thể kích thích tiềm năng tu sĩ. Tuy nhiên, nó cũng mang theo một phần tà khí, dễ khiến người dùng bị phản phệ nếu không có tâm pháp phù hợp trấn áp."

Trần Hạo thấy Lâm Phong chăm chú nghiên cứu, liền biết không thể khuyên ngăn được nữa. Hắn chỉ đành cẩn thận dặn dò. "Huynh đệ, dù thế nào đi nữa, huynh phải cẩn thận đấy! Tốt nhất là không nên mạo hiểm quá mức. Mạng sống là quan trọng nhất!"

Lâm Phong gật đầu, vỗ vai Trần Hạo. "Yên tâm đi, Trần huynh. Ta biết phải làm gì. Ngươi cứ ở nhà lo luyện tập đi, chờ ta trở về rồi chúng ta lại cùng nhau uống rượu." Chàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dấy lên sự cảnh giác cao độ. Chàng biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một cuộc chiến sinh tử do Dương Thiên Minh sắp đặt.

Trần Hạo thở dài một tiếng nữa, rồi ôm quyền cáo lui. "Vậy huynh đệ bảo trọng! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!" Hắn rời đi, lòng vẫn nặng trĩu.

Khi Trần Hạo đã đi khuất, Lâm Phong thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Chàng bắt đầu kiểm tra lại tất cả trang bị của mình: thanh kiếm Tinh Vân đã cũ nhưng vẫn sắc bén, các loại phù chú phòng ngự và tấn công, một vài bình đan dược trị thương và hồi phục linh lực. Chàng biết, chỉ dựa vào những thứ này thì không thể đối phó với Hắc Viêm Ma Hổ cấp Trúc Cơ hậu kỳ. Chàng nhớ lại Bảo Khí Sư Cổ và khối Hắc Huyền Tinh Thạch. "Hy vọng lão Cổ có thể nhanh chóng tôi luyện ra pháp bảo cho mình. Nhưng hiện tại, mình vẫn phải dựa vào bản thân."

Chàng lướt qua Huyễn Mặc Quyển một lần nữa, tìm kiếm những chiêu thức, công pháp có thể giúp chàng đối phó với tình huống ngặt nghèo sắp tới. Quyển sách cổ xưa này không chỉ mang đến cho chàng linh khí biến hóa, mà còn ẩn chứa vô số bí kỹ, tri thức của một thời đại đã mất. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong lẩm bẩm. "Mình phải vận dụng trí tuệ và sự linh hoạt của Huyễn Mặc Chi Đạo để vượt qua thử thách này." Chàng biết, trận chiến sắp tới sẽ là một bài kiểm tra khắc nghiệt nhất từ trước đến nay.

***

Buổi chiều tà, mặt trời bắt đầu khuất dạng sau những đỉnh núi xa xăm, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Lâm Phong một mình tiến sâu vào Cấm Địa Vạn Yêu. Ngay từ lối vào, không khí đã thay đổi hoàn toàn. Thay vì sự thanh tịnh của Thanh Vân Tông, Cấm Địa Vạn Yêu mang một vẻ hoang sơ, u ám đến rợn người. Cây cối cổ thụ vươn cao chọc trời, thân cây to lớn đến vài người ôm không xuể, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất cả ánh sáng mặt trời. Dây leo chằng chịt như những con trăn khổng lồ, quấn lấy thân cây, bò lan trên mặt đất. Đá tảng khổng lồ phủ đầy rêu phong, tạo nên những hình thù kỳ dị, như những bức tượng canh gác im lìm.

Tiếng gầm rú của yêu thú vang vọng từ xa, làm cả không gian rung chuyển. Tiếng chim lạ kêu khắc khoải, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn oán hận. Đôi khi, tiếng nước chảy róc rách từ các con suối ngầm vọng lên, nghe càng thêm phần ma mị trong không gian tĩnh mịch. Mùi ẩm mốc của đất rừng hòa quyện với mùi lạ của các loại thảo mộc độc, và cả mùi sương độc nồng hắc bắt đầu lượn lờ trong không khí, càng khiến cho bầu không khí trở nên ngột ngạt và đáng sợ. Linh khí tại đây vô cùng hỗn loạn, mang theo một cảm giác áp bức nặng nề, như muốn đè nén mọi sinh linh. Sương mù dày đặc bắt đầu dâng lên, càng tiến sâu vào, tầm nhìn càng bị hạn chế.

Lâm Phong vận chuyển linh lực trong đan điền, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng quanh cơ thể để chống lại sương độc. Chàng bước đi cẩn trọng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động quá lớn. Đôi mắt chàng sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng cái cây, từng tảng đá. Chàng biết, nguy hiểm có thể rình rập ở bất cứ đâu.

Chỉ vừa đi được một đoạn ngắn, chàng đã cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm. Một sợi dây leo thoạt nhìn vô hại, chợt giăng ra như một cái thòng lọng, cố gắng siết chặt chân chàng. Lâm Phong phản ứng nhanh như chớp, vận dụng khinh công, thân hình nhẹ nhàng lướt qua. Sợi dây leo hụt hơi, rồi nhanh chóng rụt lại vào bụi cây.

"Những cái bẫy này... có vẻ quá tinh vi cho tự nhiên," Lâm Phong thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên vẻ cảnh giác. "Và dấu vết của linh lực... không thể sai được." Chàng dừng lại, tập trung cảm nhận linh lực xung quanh. Với Huyễn Mặc Quyển, chàng có khả năng cảm nhận linh lực nhạy bén hơn gấp nhiều lần so với các tu sĩ bình thường. Chàng nhận ra, không chỉ có một sợi dây leo, mà rất nhiều cạm bẫy khác, được ngụy trang khéo léo trong tự nhiên, nhưng lại được "củng cố" bằng một loại thủ pháp tu sĩ nào đó, khiến chúng trở nên mạnh mẽ và khó phát hiện hơn. Những thủ pháp này không giống với bất kỳ công pháp chính tông nào của Thanh Vân Tông mà chàng từng biết.

Tiếp theo, một con Mãng Xà Xanh Độc, thân hình to bằng bắp đùi, dài hơn ba trượng, lao ra từ bụi cây rậm rạp, há cái miệng đầy nọc độc về phía chàng. Đôi mắt nó đỏ rực, toát ra vẻ hung tợn. Lâm Phong không hề nao núng. Chàng rút kiếm Tinh Vân ra khỏi vỏ, kiếm quang lóe lên trong màn đêm.

"Huyễn Mặc Kiếm Quyết!" Chàng khẽ quát, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, né tránh cú đớp của Mãng Xà. Kiếm Tinh Vân trong tay chàng không chỉ là một thanh kiếm, mà còn là một phần mở rộng của ý chí. Chàng vận chuyển linh khí xanh tím từ đan điền, truyền vào kiếm, khiến kiếm quang trở nên huyền ảo, biến ảo khôn lường. Một chiêu "Vô Ảnh Kiếm", kiếm ảnh như có như không, lướt qua thân rắn, không gây ra vết thương quá sâu nhưng lại cắt đứt các mạch máu quan trọng, khiến con Mãng Xà quằn quại, rống lên một tiếng rồi đổ gục.

Lâm Phong tiếp tục hành trình. Càng đi sâu vào, nguy hiểm càng tăng lên. Chàng liên tục gặp phải các loại yêu thú nhỏ hơn như Báo Đốm Hắc Ảnh, Cú Mắt Đỏ, hay những loại côn trùng độc hại. Nhưng với kiếm pháp tinh diệu và sự ứng biến nhanh nhạy, chàng đều dễ dàng vượt qua. Tuy nhiên, điều khiến chàng bận tâm hơn cả là những cạm bẫy được "củng cố" bằng thủ pháp tu sĩ. Chúng không mạnh mẽ đến mức có thể đe dọa sinh mạng của chàng, nhưng lại được bố trí rất tinh vi, như muốn làm chậm bước tiến của chàng, hoặc để tiêu hao linh lực của chàng trước khi đến mục tiêu chính.

"Dương Thiên Minh, ngươi quả nhiên không tầm thường." Lâm Phong lẩm bẩm. "Những thủ pháp này... có vẻ hơi khác biệt so với công pháp của Thanh Vân Tông. Nó mang một chút âm hàn, tà dị... giống như những lời đồn về Ma giáo Huyết Ảnh..." Một tia nghi ngờ chợt lóe lên trong đầu chàng. "Linh Chi Huyết Ảnh... Huyết Ảnh Ma giáo... có mối liên hệ nào chăng?" Chàng cố gắng ghi nhớ những dấu vết linh lực đặc biệt này, để sau này có thể điều tra thêm.

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, sương mù càng dày đặc hơn, khiến tầm nhìn chỉ còn chưa đến ba trượng. Tiếng gầm rú của yêu thú trở nên gần hơn, và mùi tanh nồng của máu và xác thối bắt đầu xộc vào mũi Lâm Phong, gợi lên một cảm giác ghê rợn. Chàng biết, mình đã gần đến khu vực mục tiêu.

***

Đêm khuya, Cấm Địa Vạn Yêu chìm trong bóng tối dày đặc và sương mù bao phủ. Ánh trăng hoàn toàn bị che khuất bởi tán cây rậm rạp và màn sương dày đặc, khiến cho không gian trở nên âm u đến cực điểm. Tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng khóc than của quỷ dữ, tiếng côn trùng rỉ rả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi sương độc nồng hắc giờ đây đã trở nên đậm đặc hơn, khiến ngay cả Lâm Phong cũng phải liên tục vận chuyển linh lực để chống đỡ. Cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo của rừng cấm thấm sâu vào da thịt, khiến người ta dễ dàng run rẩy.

Lâm Phong cuối cùng cũng tìm thấy khu vực được chỉ định trên bản đồ. Đó là một lòng chảo nhỏ, được bao quanh bởi những vách đá dựng đứng, sâu thẳm và hiểm trở. Ở trung tâm lòng chảo, một cái cây cổ thụ khô héo, thân cây đen kịt như bị than hóa, nhưng trên đó lại mọc ra một đóa linh chi màu đỏ sẫm, phát ra ánh sáng mờ ảo, như một trái tim đang đập trong màn đêm. Đó chính là Linh Chi Huyết Ảnh. Khí tức từ đóa linh chi này vô cùng mạnh mẽ, nhưng cũng mang theo một luồng tà khí mỏng manh, khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề, áp bức.

Tuy nhiên, điều khiến Lâm Phong cảnh giác nhất không phải là Linh Chi Huyết Ảnh, mà là kẻ canh giữ nó. Một con Hắc Viêm Ma Hổ khổng lồ, thân hình to lớn phủ đầy vảy đen cứng rắn như sắt thép, đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ. Đôi mắt nó đỏ rực như lửa than, phát ra ánh sáng tà dị trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào đóa linh chi. Khi Lâm Phong vừa bước vào phạm vi cảm nhận của nó, đôi mắt đỏ rực kia chợt lóe lên hung quang, nó rống lên một tiếng long trời lở đất, chấn động cả khu rừng.

"Gầm!"

Tiếng gầm uy lực vang dội, khiến không khí xung quanh như bị xé toạc, đất đá rung chuyển. Con Hắc Viêm Ma Hổ đứng dậy, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, tỏa ra một khí tức cường đại đến kinh người.

"Hắc Viêm Ma Hổ cấp Trúc Cơ hậu kỳ?" Lâm Phong thầm kêu lên trong lòng. "Đây không phải là một nhiệm vụ thông thường! Dương Thiên Minh, ngươi thật sự muốn mạng ta!" Khí tức của con Ma Hổ này mạnh hơn nhiều so với những gì Lý Nguyên Hạo đã nói. Rõ ràng, đây là một cái bẫy chết người được sắp đặt cho chàng.

Hắc Viêm Ma Hổ không cho Lâm Phong có cơ hội suy nghĩ nhiều. Nó há cái miệng rộng ngoác, một cột Hắc Viêm đen kịt phun ra, mang theo nhiệt độ kinh hoàng, thiêu đốt mọi thứ trên đường đi, lao thẳng về phía Lâm Phong.

Lâm Phong không dám khinh suất. Chàng vận chuyển linh lực Huyễn Mặc Quyển đến cực hạn, thân hình lướt đi như một làn khói, né tránh đòn tấn công của Hắc Viêm. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng hét lớn, thanh kiếm Tinh Vân trong tay chợt phát ra vầng sáng xanh tím rực rỡ, uy lực tăng lên gấp bội.

Con Ma Hổ thấy đòn đánh trượt, lại càng thêm tức giận. Nó gầm lên, thân hình khổng lồ lao tới, móng vuốt sắc bén như thép xuyên kim loại, vung lên tạo ra những luồng gió rít gào, xé toạc không khí, tấn công Lâm Phong liên tục. Lâm Phong vận dụng toàn bộ kỹ năng của mình, kết hợp kiếm pháp tinh diệu và công pháp của Huyễn Mặc Quyển để hóa giải các đòn tấn công. Chàng di chuyển linh hoạt giữa những đòn vồ của Ma Hổ, thân pháp uyển chuyển như chim én, né tránh từng cú đánh chí mạng.

"Kiếm Vũ Lưu Quang!" Lâm Phong tung ra một chiêu kiếm. Kiếm Tinh Vân hóa thành vô số kiếm ảnh, tạo thành một cơn mưa kiếm quang xanh tím, lao thẳng vào Hắc Viêm Ma Hổ.

Kiếm quang tuy sắc bén, nhưng vảy đen của Hắc Viêm Ma Hổ quá cứng rắn. Các kiếm ảnh chỉ để lại những vết xước mờ nhạt trên lớp vảy, không thể xuyên thủng được. Con Ma Hổ chỉ khẽ rung người, rồi tiếp tục phản công bằng một cú vồ mạnh hơn. Một móng vuốt sắc nhọn sượt qua vai Lâm Phong, xé rách trường bào, để lại một vết thương sâu. Máu tươi thấm ra, cảm giác đau đớn dữ dội lan tỏa khắp cơ thể.

"Hừ! Thân thể cường tráng thật!" Lâm Phong rên lên một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Chàng biết, không thể đối đầu trực diện với con quái vật này. "Yếu điểm là đôi mắt và bụng dưới..." Chàng nhớ lại thông tin đã đọc. Tuy nhiên, Hắc Viêm Ma Hổ rất cẩn trọng, luôn bảo vệ tốt những điểm yếu đó.

Trận chiến diễn ra khốc liệt. Lâm Phong liên tục né tránh, tìm kiếm sơ hở. Linh lực trong đan điền chàng tiêu hao nhanh chóng, nhưng chàng vẫn kiên cường. Bằng sự linh hoạt của Huyễn Mặc Chi Đạo, chàng liên tục thay đổi quỹ đạo di chuyển, khiến Hắc Viêm Ma Hổ khó lòng nắm bắt được.

Chợt, Lâm Phong nhận thấy một khe hở. Khi Hắc Viêm Ma Hổ gầm lên một tiếng, chuẩn bị phun ra Hắc Viêm, cổ họng nó mở rộng, và phần bụng dưới hơi lộ ra một chút. "Cơ hội!"

"Huyễn Mặc Quyển, Phân Thần Kiếm!" Lâm Phong quát lớn. Chàng dồn toàn bộ linh lực vào kiếm Tinh Vân. Kiếm quang xanh tím không còn biến ảo nữa, mà ngưng tụ lại thành một tia sáng mỏng như sợi chỉ, nhưng lại mang theo một sức mạnh xuyên thấu kinh người, như một tia sét xé toạc màn đêm. Chàng sử dụng một chiêu thức độc đáo của Huyễn Mặc Quyển, lợi dụng sự biến hóa linh hoạt của linh khí để tập trung toàn bộ uy lực vào một điểm nhỏ nhất.

Tia kiếm quang như một mũi tên xuyên phá, lao thẳng vào cổ họng đang mở của Hắc Viêm Ma Hổ. Con Ma Hổ chưa kịp phun ra Hắc Viêm thì đã bị một luồng đau đớn dữ dội tấn công. Tiếng gầm của nó chợt biến thành tiếng rống thê lương, thân hình khổng lồ loạng choạng, Hắc Viêm định phun ra cũng bắn loạn xạ lên trời.

Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội. Ngay lập tức, chàng lao đến, mũi kiếm Tinh Vân như một con rắn độc, đâm thẳng vào bụng dưới của con Ma Hổ, nơi có lớp vảy mỏng hơn một chút.

"Xoẹt!"

Máu đen phun ra như suối, Hắc Viêm Ma Hổ lại rống lên một tiếng đau đớn, thân hình khổng lồ đổ rầm xuống đất, tạo ra một tiếng động vang dội. Nó cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương ở cổ họng và bụng dưới đã khiến nó mất đi sức chiến đấu. Ánh mắt đỏ rực của nó giờ đây đầy vẻ sợ hãi và kinh hoàng. Nó không thể tin được rằng một tu sĩ Luyện Khí kỳ lại có thể gây ra vết thương chí mạng cho nó. Con Ma Hổ không dám ở lại nữa, nó cố gắng lết thân mình nặng nề, tháo chạy vào sâu trong Cấm Địa Vạn Yêu, để lại một vệt máu đen dài trên mặt đất.

Lâm Phong thở dốc, kiếm Tinh Vân cắm xuống đất để giữ thăng bằng. Vết thương trên vai chàng vẫn đang chảy máu, linh lực trong đan điền đã cạn kiệt. Cảm giác kiệt sức và đau đớn lan tràn khắp cơ thể. Chàng quỳ một gối xuống đất, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Mùi máu tanh nồng của chính mình và của yêu thú hòa quyện trong không khí, càng làm tăng thêm sự mệt mỏi.

Chàng ngẩng đầu nhìn đóa Linh Chi Huyết Ảnh đang phát sáng mờ ảo. Với chút linh lực cuối cùng, chàng vươn tay hái lấy nó. Đóa linh chi lạnh lẽo trong tay, mang theo một khí tức huyền bí, pha lẫn chút tà khí. "Cuối cùng cũng có được ngươi." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Chàng biết, nhiệm vụ này tuy đã hoàn thành, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.

Ngồi tựa vào một tảng đá, Lâm Phong cố gắng điều tức, uống một viên đan dược hồi phục linh lực. Chàng biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai. Dương Thiên Minh sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Chàng cần mạnh hơn, cần một pháp bảo đủ mạnh để đối phó với những âm mưu thâm độc hơn. Và trên hết, chàng cần đột phá Trúc Cơ kỳ, để có đủ sức mạnh bảo vệ bản thân và những người quan tâm đến chàng. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Ta sẽ không gục ngã trước bất kỳ âm mưu nào!" Lâm Phong thầm nghĩ, ánh mắt kiên định nhìn vào bóng đêm. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ