Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 82

Mưu Trí Vượt Hiểm: Linh Dược Mở Đường Trúc Cơ

4132 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp tình trạng nguy hiểm và vết thương của Lâm Phong từ chương trước.,Lâm Phong thể hiện trí tuệ và sức mạnh bùng nổ để vượt qua cạm bẫy và đánh bại yêu thú.,Lâm Phong thu được một linh dược quý hiếm, xác nhận giá trị của Linh Chi Huyết Ảnh, cần thiết cho việc đột phá Trúc Cơ.,Củng cố quyết tâm và sự chuẩn bị của Lâm Phong cho đột phá Trúc Cơ (Ch.85).,Tiếp tục gieo mầm về sự thâm độc của Dương Thiên Minh và sự quan tâm âm thầm của Tuyết Dao.
Nhân vật: Lâm Phong
Mood: Căng thẳng, hành động, quyết tâm, chiến thắng, cảnh giác
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong thở dốc, kiếm Tinh Vân cắm xuống đất để giữ thăng bằng. Vết thương trên vai chàng vẫn đang chảy máu, linh lực trong đan điền đã cạn kiệt. Cảm giác kiệt sức và đau đớn lan tràn khắp cơ thể. Chàng quỳ một gối xuống đất, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Mùi máu tanh nồng của chính mình và của yêu thú hòa quyện trong không khí, càng làm tăng thêm sự mệt mỏi.

Chàng ngẩng đầu nhìn đóa Linh Chi Huyết Ảnh đang phát sáng mờ ảo. Với chút linh lực cuối cùng, chàng vươn tay hái lấy nó. Đóa linh chi lạnh lẽo trong tay, mang theo một khí tức huyền bí, pha lẫn chút tà khí. "Cuối cùng cũng có được ngươi." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Chàng biết, nhiệm vụ này tuy đã hoàn thành, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.

Ngồi tựa vào một tảng đá, Lâm Phong cố gắng điều tức, uống một viên đan dược hồi phục linh lực. Chàng biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai. Dương Thiên Minh sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Chàng cần mạnh hơn, cần một pháp bảo đủ mạnh để đối phó với những âm mưu thâm độc hơn. Và trên hết, chàng cần đột phá Trúc Cơ kỳ, để có đủ sức mạnh bảo vệ bản thân và những người quan tâm đến chàng. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Ta sẽ không gục ngã trước bất kỳ âm mưu nào!" Lâm Phong thầm nghĩ, ánh mắt kiên định nhìn vào bóng đêm. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

***

Đêm khuya buông xuống Cấm Địa Vạn Yêu, bao trùm vạn vật trong màn sương mù dày đặc và âm u. Nơi đây, ánh trăng hay tinh tú dường như bị nuốt chửng bởi tán cây cổ thụ vươn cao chọc trời, lá cây rậm rạp như tấm màn che kín mọi nguồn sáng. Dây leo chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, quấn quanh những thân cây hàng ngàn năm tuổi, tạo nên một mê cung xanh thẫm đầy bí ẩn. Đất đá phủ rêu phong ẩm ướt, dưới chân là những lớp lá mục nát dày cộp, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng sột soạt ma quái. Thỉnh thoảng, tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú vọng lại từ sâu trong rừng, xen lẫn tiếng chim lạ kêu thê lương và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên bản giao hưởng của sự hoang dại và chết chóc. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi máu tanh còn vương vấn từ trận chiến vừa rồi, cùng với mùi lạ của các loại thảo mộc độc và sương độc nồng hắc, quấn quýt lấy khứu giác, khiến Lâm Phong cảm thấy như bị bóp nghẹt. Bầu không khí u ám, hoang sơ, đầy rẫy nguy hiểm. Linh khí tại một số khu vực dường như bị xoắn vặn, hỗn loạn, tạo cảm giác áp bức nặng nề. Sương độc lượn lờ, ánh sáng yếu ớt của đóa Linh Chi Huyết Ảnh trong tay Lâm Phong là nguồn sáng duy nhất trong bóng đêm thăm thẳm.

Lâm Phong tựa lưng vào một gốc cây bồ đề cổ thụ khổng lồ, vỏ cây sần sùi như da rồng, toát ra vẻ uy nghiêm và cổ kính. Vết thương trên vai chàng vẫn đang nhức nhối, từng cơn đau buốt lan truyền khắp cơ thể. Viên đan dược hồi phục linh lực mà chàng vừa nuốt xuống chỉ có thể tạm thời xoa dịu phần nào, nhưng để phục hồi hoàn toàn thì cần thời gian và linh lực dồi dào hơn. Đóa Linh Chi Huyết Ảnh trong tay chàng khẽ rung động, tản ra một luồng năng lượng ấm áp, xen lẫn chút khí tức âm hàn, thẩm thấu vào cơ thể chàng, giúp dòng linh lực cạn kiệt trong đan điền dần dần được bổ sung, chậm rãi xoa dịu những mạch máu bị tổn thương. Dù đau đớn, nhưng ánh mắt Lâm Phong vẫn sắc bén, cảnh giác dò xét xung quanh. Đôi mắt đen láy của chàng lướt qua từng bóng cây, từng tảng đá, không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu bất thường nào.

“Dương Thiên Minh, ngươi nghĩ một cái bẫy như vậy có thể giết được ta sao? Ta sẽ cho ngươi thấy sự ngây thơ của ngươi!” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, mang theo một chút châm biếm và sự kiên định không gì lay chuyển. Chàng biết rõ, cuộc đối đầu với Hắc Viêm Ma Hổ chỉ là mở đầu cho chuỗi âm mưu mà Dương Thiên Minh đã giăng ra. Hắn không chỉ muốn lấy mạng chàng, mà còn muốn chàng phải chịu đựng sự hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng Lâm Phong không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại. Mỗi lần đối mặt với hiểm nguy, ý chí của chàng lại càng thêm kiên cường.

Chàng nhắm mắt lại, vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, dẫn dắt linh lực vừa hồi phục chậm rãi lưu chuyển khắp châu thân. Linh Chi Huyết Ảnh giống như một vật dẫn, giúp linh khí từ môi trường xung quanh được hấp thụ nhanh hơn, đồng thời tẩy rửa những tạp chất nhỏ bé trong cơ thể. Cảm giác lạnh lẽo của sương đêm vẫn bám víu lấy da thịt, nhưng bên trong cơ thể, một dòng nhiệt ấm áp đang dần lan tỏa. Vết thương trên vai chàng bắt đầu ngứa ran, dấu hiệu của quá trình hồi phục.

Khi dòng linh lực trong đan điền dần ổn định, Lâm Phong chợt nhận ra một luồng khí tức lạ. Nó không phải là khí tức của yêu thú, cũng không phải là linh khí tự nhiên của Cấm Địa Vạn Yêu. Nó mang theo một mùi hương thoang thoảng của kim loại và một chút gì đó nhân tạo, tinh xảo, nhưng lại ẩn chứa sự nguy hiểm chết người. Luồng khí tức này rất yếu, nếu không phải nhờ Huyễn Mặc Quyển có khả năng cảm nhận linh khí cực kỳ nhạy bén, chàng có lẽ đã bỏ qua.

"Lại còn chiêu trò gì nữa đây?" Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt càng thêm cảnh giác. Chàng cố gắng không động đậy, giữ nguyên tư thế ngồi, nhưng toàn bộ giác quan đã được đẩy đến cực hạn. Chàng nghe rõ tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió rít qua kẽ lá, nhưng ẩn trong những âm thanh tự nhiên ấy, có một tiếng "xoẹt" rất nhỏ, như tiếng một sợi dây đang căng ra.

Chỉ trong tích tắc, một sợi tơ nhện màu xám bạc, to bằng cổ tay, được bao phủ bởi một lớp dịch nhờn xanh nhạt, đột ngột bắn ra từ một bụi cây rậm rạp phía trước, lao thẳng về phía Lâm Phong. Tốc độ của nó nhanh như chớp, mang theo một làn gió độc nồng nặc mùi hắc. Đó chính là một loại tơ nhện độc khổng lồ, được ngụy trang hoàn hảo trong bóng đêm và sương mù. Nếu không phải Lâm Phong đã có sự chuẩn bị, chắc chắn sẽ bị trói gọn.

"Hừ!" Lâm Phong khẽ hừ lạnh. Ngay lập tức, chàng bật dậy, thân pháp nhanh nhẹn như một con chim én lướt qua màn đêm. Sợi tơ nhện sượt qua vị trí chàng vừa ngồi, cắm phập vào thân cây bồ đề, để lại một vết lõm sâu và một mùi khét lẹt của độc tố. Cây bồ đề cổ thụ, vốn dĩ cứng rắn như thép, cũng bị sợi tơ ăn mòn một mảng lớn, cành lá héo úa chỉ trong vài giây.

"Quả nhiên là có chuẩn bị!" Lâm Phong thầm nghĩ. Loại tơ nhện này không phải do yêu thú bình thường tạo ra, mà đã được gia cố và tẩm độc đặc biệt. Đây rõ ràng là một cái bẫy được sắp đặt có chủ đích, nhắm thẳng vào chàng. Dương Thiên Minh không chỉ muốn dùng yêu thú để tiêu hao chàng, mà còn muốn dùng những cạm bẫy tinh vi này để kết liễu.

Chàng không dừng lại mà tiếp tục di chuyển, thân pháp Huyễn Mặc Quyển được vận dụng đến mức tối đa. Chàng luồn lách qua những thân cây cổ thụ, né tránh những sợi tơ nhện khác đang từ từ giăng mắc khắp nơi trong bóng tối, biến khu rừng thành một cái lồng chết người. Mỗi sợi tơ đều mang theo độc tố khủng khiếp, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đủ để gây tê liệt, thậm chí đoạt mạng. Lâm Phong cảm nhận được từng làn sương độc nồng hắc đang quấn lấy mình, càng khiến cho tầm nhìn và hô hấp trở nên khó khăn. Cảm giác ẩm ướt và lạnh lẽo thấu xương, nhưng chàng vẫn giữ vững sự tỉnh táo.

Chàng không chọn cách phá hủy cạm bẫy, vì điều đó sẽ tiêu hao thêm linh lực và bộc lộ vị trí. Thay vào đó, chàng dùng sự linh hoạt của mình để thoát ly khỏi khu vực nguy hiểm này. Từng bước chân của chàng nhẹ nhàng, gần như không tạo ra âm thanh, hòa mình vào tiếng gió rít và tiếng côn trùng. Ánh mắt chàng lướt nhanh, tìm kiếm một lối thoát. "Xem ra, muốn tìm được linh dược bổ trợ cho Trúc Cơ không hề dễ dàng như ta nghĩ. Nhưng càng khó, càng chứng tỏ nó xứng đáng." Chàng thầm nhủ, quyết tâm không hề suy suyển.

***

Sáng sớm, sương mù dày đặc bao phủ Cấm Địa Vạn Yêu, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc như chốn bồng lai tiên cảnh, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Những giọt sương đọng trên lá cây, lung linh như ngọc trai dưới ánh sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lá. Mùi ẩm mốc của đất rừng và mùi lá cây mục nát càng trở nên nồng đậm hơn trong tiết trời ẩm ướt. Lâm Phong đã thoát khỏi khu vực bẫy tơ nhện độc, nhưng chàng vẫn chưa ra khỏi Cấm Địa Vạn Yêu. Thân thể chàng vẫn còn chút đau nhức, nhưng linh lực đã hồi phục được bảy, tám phần nhờ vào việc vận chuyển Huyễn Mặc Quyển và năng lượng từ Linh Chi Huyết Ảnh.

Chàng tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng lõi của cấm địa, nơi được đồn đại là ẩn chứa nhiều kỳ trân dị bảo, nhưng cũng là nơi sinh sống của những yêu thú hung hãn nhất. Càng đi sâu, cây cối càng trở nên cao lớn và cổ kính hơn, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể. Dây leo chằng chịt tạo thành những bức tường thiên nhiên xanh biếc, che khuất mọi lối đi. Tiếng gầm rú của yêu thú giờ đây đã gần hơn, rõ ràng hơn, như những lời cảnh báo đe dọa. Mùi máu tanh trong không khí cũng trở nên nồng nặc hơn, hòa lẫn với một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng, đầy mê hoặc mà Lâm Phong nhận ra đó là mùi hương đặc trưng của linh dược quý hiếm.

Chàng men theo mùi hương, đi qua một con suối nhỏ nước chảy róc rách, băng qua một hang động tối tăm ẩm ướt, cuối cùng đến một khu vực khá bằng phẳng, được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng và cây cối cổ thụ. Ngay giữa khu đất trống ấy, linh khí bỗng trở nên dồi dào bất thường, như có một nguồn mạch linh khí ngầm đang phun trào. Và ở đó, trên một gò đất nhỏ được bao phủ bởi những tảng đá xanh ngọc bích, một đóa hoa rực rỡ đang bung nở.

Đóa hoa có năm cánh, màu xanh ngọc bích trong suốt như được tạc từ băng tinh, phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, huyền ảo. Từng cánh hoa như được phủ một lớp sương mờ, nhìn vào có cảm giác thanh khiết đến lạ thường. Từ nhụy hoa, một làn khí xanh biếc lượn lờ bay lên, khiến không gian xung quanh trở nên tươi mát và tràn đầy sinh khí.

"Bích Lạc Linh Hoa!" Lâm Phong khẽ kêu lên, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ khó tả. Đây chính là loại linh dược mà chàng đang tìm kiếm, một thành phần cực kỳ quan trọng để phối hợp với Linh Chi Huyết Ảnh, giúp đột phá Trúc Cơ kỳ. Giá trị của đóa hoa này không kém gì Linh Chi Huyết Ảnh, thậm chí còn quý hiếm hơn vì sự tinh khiết của nó.

Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, một luồng áp lực mạnh mẽ đột ngột ập tới, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Một cái bóng đen khổng lồ từ trên vách đá sà xuống, đáp xuống ngay trước gò đất có Bích Lạc Linh Hoa. Đó là một con yêu thú hùng vĩ, thân hình to lớn như một con trâu mộng, toàn thân được bao phủ bởi lớp lông đen nhánh như mực. Đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, nhưng điều đáng sợ nhất chính là đôi cánh khổng lồ màu đỏ tươi, như được nhuộm bằng máu. Mỗi khi đôi cánh vỗ, một luồng gió mạnh kèm theo mùi máu tanh nồng lại quét qua, khiến cây cối xung quanh lay động dữ dội.

"Huyết Dực Phi Hổ!" Lâm Phong thì thầm, thần sắc trở nên ngưng trọng. Con Huyết Dực Phi Hổ này rõ ràng mạnh hơn con Hắc Viêm Ma Hổ lúc trước. Khí tức của nó đã đạt đến cảnh giới yêu thú cấp hai, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Đối đầu trực diện với nó khi linh lực chưa hồi phục hoàn toàn là một hành động liều lĩnh, gần như tự sát.

"Yêu thú này có vẻ mạnh hơn con trước, nhưng khí tức của linh dược kia không thể bỏ qua. Phải dùng trí chứ không thể liều mạng." Lâm Phong thầm tính toán. Chàng không thể bỏ lỡ Bích Lạc Linh Hoa, nhưng cũng không thể mạo hiểm tính mạng một cách mù quáng.

Chàng thu mình lại sau một tảng đá lớn, vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, ẩn giấu toàn bộ khí tức của bản thân. Huyễn Mặc Quyển không chỉ giúp Lâm Phong biến hóa linh khí, mà còn có khả năng ẩn mình và tạo ảo ảnh cực kỳ tinh xảo. Chàng bắt đầu quan sát Huyết Dực Phi Hổ, nghiên cứu thói quen và điểm yếu của nó. Con yêu thú này đang đứng sừng sững trước Bích Lạc Linh Hoa, đôi mắt đỏ rực liên tục quét qua xung quanh, rõ ràng là đang canh giữ đóa hoa.

Sau một lúc quan sát, Lâm Phong nhận thấy Huyết Dực Phi Hổ tuy mạnh mẽ, nhưng lại có vẻ chậm chạp hơn trong việc phản ứng với những thay đổi nhỏ trong môi trường. Hơn nữa, đôi cánh khổng lồ của nó tuy giúp nó di chuyển nhanh trên không, nhưng lại trở thành một gánh nặng khi nó di chuyển trên mặt đất, khiến nó không được linh hoạt cho lắm. Đặc biệt, mỗi khi nó vỗ cánh, một phần bụng dưới của nó sẽ hơi lộ ra trong một khoảnh khắc rất ngắn. Đó chính là sơ hở.

Lâm Phong hít sâu một hơi, linh lực trong đan điền bắt đầu vận chuyển nhanh hơn. Chàng dùng Huyễn Mặc Quyển, tạo ra một vài luồng khí tức ảo giác, khiến Huyết Dực Phi Hổ tưởng như có một con mồi nhỏ đang lẩn trốn ở phía xa. Con Phi Hổ gầm lên một tiếng, đôi mắt đỏ rực lướt qua phía đó, nhưng lại không thấy gì. Nó lại gầm gừ, tỏ vẻ khó chịu.

Tận dụng khoảnh khắc đó, Lâm Phong phóng ra một vài phi tiêu linh lực, những tia sáng xanh tím mờ ảo lao về phía một bụi cây gần đó, tạo ra tiếng động. Huyết Dực Phi Hổ lập tức quay đầu, gầm lên thị uy, rồi tung một cú vỗ cánh mạnh mẽ, tạo ra một cơn lốc xoáy thổi bay bụi cây. Nhưng trong khoảnh khắc nó vỗ cánh, phần bụng dưới của nó đã lộ ra.

"Chính là lúc này!"

Lâm Phong phóng ra khỏi tảng đá, tốc độ nhanh như một tia chớp, mũi kiếm Tinh Vân sáng lên một vệt xanh tím chói mắt. Chàng không lao thẳng vào giữa mà lướt sát mặt đất, tận dụng những tảng đá và bụi cây để che chắn. Huyết Dực Phi Hổ vừa nhận ra có điều bất thường, nhưng đã quá muộn.

Kiếm Tinh Vân mang theo uy lực của Huyễn Mặc Quyển, tập trung toàn bộ linh lực vào một điểm duy nhất, không hoa mỹ nhưng cực kỳ sắc bén. "Huyễn Mặc Kiếm Quyết, Nhất Kích Phá Giáp!"

Kiếm quang xanh tím xé toạc không khí, đâm thẳng vào phần bụng dưới của Huyết Dực Phi Hổ, nơi lớp lông và da thịt mỏng hơn một chút so với những nơi khác. "Xoẹt!" Một tiếng rách vang lên, máu đen phun ra như suối, hòa lẫn với mùi tanh nồng của yêu thú.

Huyết Dực Phi Hổ rống lên một tiếng đau đớn thê lương, thân hình khổng lồ loạng choạng. Nó không thể ngờ rằng một tu sĩ Luyện Khí kỳ lại có thể tìm ra sơ hở và gây ra vết thương chí mạng cho nó. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây đầy vẻ kinh hoàng, nó cố gắng phản công, nhưng vết thương quá sâu, khiến nó mất đi sức mạnh. Đôi cánh máu đỏ của nó quật loạn xạ, nhưng chỉ khiến nó càng thêm mất thăng bằng.

Lâm Phong không cho nó cơ hội. Chàng lướt đến như một bóng ma, mũi kiếm Tinh Vân lại liên tiếp đâm vào vết thương, mở rộng nó ra. Cuối cùng, với một nhát kiếm xuyên tim, Huyết Dực Phi Hổ gầm lên tiếng cuối cùng, thân hình đồ sộ đổ rầm xuống đất, tạo ra một tiếng động vang dội, khiến cả khu rừng rung chuyển. Mùi máu tanh giờ đây đã trở nên cực kỳ nồng đậm, hòa lẫn với mùi linh dược thoang thoảng, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.

Lâm Phong thở hổn hển, kiếm Tinh Vân nhỏ máu đen. Trận chiến tuy nhanh chóng, nhưng lại vô cùng căng thẳng và tiêu hao linh lực. Chàng đã dùng toàn bộ trí tuệ và sự linh hoạt của Huyễn Mặc Quyển để giành chiến thắng. Chàng không dừng lại lâu, mà nhanh chóng đến bên gò đất, cẩn thận hái lấy đóa Bích Lạc Linh Hoa.

Cầm đóa hoa xanh ngọc bích trong tay, Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, mát lạnh lan tỏa. Khi đặt nó cạnh Linh Chi Huyết Ảnh, hai loại linh dược quý hiếm này dường như có sự cộng hưởng, ánh sáng của chúng giao hòa vào nhau, tạo nên một vầng sáng lung linh, huyền ảo. Lâm Phong biết rằng, sự kết hợp này sẽ mang lại hiệu quả gấp bội cho việc đột phá Trúc Cơ của chàng. "Quả nhiên là trời không phụ người có tâm!" Chàng thầm nhủ, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và phấn chấn.

***

Rời khỏi khu vực nguy hiểm của Cấm Địa Vạn Yêu, Lâm Phong tiến vào Rừng Cổ Mộc, một vùng đệm an toàn hơn, nằm rìa Thanh Vân Tông. Chiều tà buông xuống, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tán lá cây cổ thụ cao lớn, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất phủ rêu xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm, xua tan đi sự căng thẳng và u ám của cấm địa. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ thông và nấm rừng hòa quyện vào nhau, mang lại cảm giác dễ chịu, thanh khiết. Bầu không khí yên tĩnh, mát mẻ, có chút ẩm ướt, khiến Lâm Phong cảm thấy như được gột rửa sau những hiểm nguy vừa trải qua.

Lâm Phong tìm một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong, ngồi xuống. Chàng cẩn thận lấy ra Linh Chi Huyết Ảnh và Bích Lạc Linh Hoa từ trữ vật giới chỉ. Hai đóa linh dược quý hiếm nằm gọn trong lòng bàn tay chàng, tỏa ra những luồng linh khí khác nhau nhưng lại bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo. Linh Chi Huyết Ảnh mang theo chút tà khí nhưng lại ẩn chứa năng lượng bùng nổ, còn Bích Lạc Linh Hoa lại thuần khiết và dịu mát.

"Hai loại linh dược này, quả nhiên là trời sinh một cặp!" Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt không giấu nổi sự hài lòng. Chàng biết rằng, với sự hỗ trợ của chúng, khả năng đột phá Trúc Cơ của chàng sẽ tăng lên đáng kể. Hơn nữa, việc chúng được tìm thấy trong một nhiệm vụ được "sắp đặt" bởi Dương Thiên Minh, lại càng khiến Lâm Phong cảm thấy thích thú. "Dương Thiên Minh, ta phải cảm ơn ngươi đã vô tình ban tặng cho ta cơ duyên này. Ngươi muốn hãm hại ta, nhưng lại không ngờ rằng ta lại biến nguy thành cơ, thu hoạch được thứ quý giá như vậy."

Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến chuyển của linh lực trong đan điền. Sau hai trận chiến cam go và quá trình hồi phục liên tục, cơ thể chàng đã đạt đến một trạng thái cân bằng mới. Linh lực không còn hỗn loạn mà trở nên tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn. Đây chính là dấu hiệu cho thấy chàng đã tiệm cận với ngưỡng cửa Trúc Cơ.

Lâm Phong ngồi thiền một lát, ổn định tâm thần và điều tức linh lực. Chàng kiểm tra lại vết thương trên vai, nó đã khép miệng và đang dần lành lại, chỉ còn để lại một vết sẹo mờ. Sức mạnh hồi phục của Huyễn Mặc Quyển kết hợp với năng lượng từ Linh Chi Huyết Ảnh đã vượt xa tưởng tượng của chàng.

Đứng dậy, Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của không khí. Chàng cất kỹ hai đóa linh dược vào trữ vật giới chỉ, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định và mong chờ. Chàng biết rằng, việc đột phá Trúc Cơ kỳ không chỉ là một bước tiến lớn trong con đường tu luyện, mà còn là sự chuẩn bị cần thiết để đối phó với những âm mưu ngày càng thâm độc của Dương Thiên Minh và những thế lực khác.

"Linh dược đã có, bây giờ chỉ còn chờ thời cơ và củng cố thêm. Dương Thiên Minh, ta sẽ không để ngươi làm khó dễ nữa." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong không gian yên tĩnh của rừng cây. Chàng đã nắm chắc trong tay những quân bài quan trọng nhất. Vết thương trên vai, sự kiệt sức, và những cạm bẫy đều không thể lay chuyển ý chí của chàng. Ngược lại, chúng chỉ càng tôi luyện chàng trở nên mạnh mẽ và mưu trí hơn.

Chàng bắt đầu hành trình trở về Thanh Vân Tông, bước chân vững chãi và tràn đầy tự tin. Trong lòng chàng, một kế hoạch rõ ràng đã được hình thành. Chàng sẽ không chỉ đột phá Trúc Cơ, mà còn phải tìm gặp Bảo Khí Sư Cổ để nâng cấp kiếm Tinh Vân, hoặc thậm chí là rèn một pháp bảo mới phù hợp hơn với Huyễn Mặc Quyển. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng Lâm Phong tin tưởng rằng, với sự kiên định và trí tuệ của mình, chàng sẽ vượt qua tất cả.

Ánh mắt chàng lướt qua những ngọn cây cao vút, xa xăm hướng về phía Thanh Vân Tông, nơi mà những âm mưu đang chờ đợi, và cũng là nơi chàng sẽ vươn mình, bay cao như một con rồng ẩn mình trong mây. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ khiến cả thiên hạ phải run sợ!"

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ