Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 83

Bế Quan Trúc Cơ: Ngoại Lực Quấy Nhiễu, Tâm Pháp Dao Động

3390 từ
Mục tiêu: Thiết lập bối cảnh Lâm Phong bắt đầu bế quan đột phá Trúc Cơ kỳ, thể hiện sự chuẩn bị kỹ lưỡng của chàng.,Giới thiệu một luồng linh lực lạ từ bên ngoài, gây nhiễu loạn quá trình tu luyện của Lâm Phong.,Làm cho tâm pháp của Lâm Phong dao động, đẩy chàng vào tình thế nguy hiểm và căng thẳng tột độ.,Nhấn mạnh sự kiên cường và khả năng ứng biến của Lâm Phong khi đối mặt với nguy hiểm bất ngờ.,Gợi mở về nguồn gốc và mục đích của luồng linh lực quấy nhiễu, có thể liên quan đến các âm mưu hoặc thế lực phản diện.,Tạo tiền đề căng thẳng cho sự kiện đột phá Trúc Cơ ở chương 85.
Nhân vật: Lâm Phong
Mood: Căng thẳng, nguy hiểm, bí ẩn, kiên cường
Kết chương: [object Object]

Rời khỏi khu vực nguy hiểm của Cấm Địa Vạn Yêu, Lâm Phong tiến vào Rừng Cổ Mộc, một vùng đệm an toàn hơn, nằm rìa Thanh Vân Tông. Chiều tà buông xuống, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tán lá cây cổ thụ cao lớn, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất phủ rêu xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm, xua tan đi sự căng thẳng và u ám của cấm địa. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ thông và nấm rừng hòa quyện vào nhau, mang lại cảm giác dễ chịu, thanh khiết. Bầu không khí yên tĩnh, mát mẻ, có chút ẩm ướt, khiến Lâm Phong cảm thấy như được gột rửa sau những hiểm nguy vừa trải qua.

Lâm Phong tìm một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong, ngồi xuống. Chàng cẩn thận lấy ra Linh Chi Huyết Ảnh và Bích Lạc Linh Hoa từ trữ vật giới chỉ. Hai đóa linh dược quý hiếm nằm gọn trong lòng bàn tay chàng, tỏa ra những luồng linh khí khác nhau nhưng lại bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo. Linh Chi Huyết Ảnh mang theo chút tà khí nhưng lại ẩn chứa năng lượng bùng nổ, còn Bích Lạc Linh Hoa lại thuần khiết và dịu mát.

"Hai loại linh dược này, quả nhiên là trời sinh một cặp!" Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt không giấu nổi sự hài lòng. Chàng biết rằng, với sự hỗ trợ của chúng, khả năng đột phá Trúc Cơ của chàng sẽ tăng lên đáng kể. Hơn nữa, việc chúng được tìm thấy trong một nhiệm vụ được "sắp đặt" bởi Dương Thiên Minh, lại càng khiến Lâm Phong cảm thấy thích thú. "Dương Thiên Minh, ta phải cảm ơn ngươi đã vô tình ban tặng cho ta cơ duyên này. Ngươi muốn hãm hại ta, nhưng lại không ngờ rằng ta lại biến nguy thành cơ, thu hoạch được thứ quý giá như vậy."

Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến chuyển của linh lực trong đan điền. Sau hai trận chiến cam go và quá trình hồi phục liên tục, cơ thể chàng đã đạt đến một trạng thái cân bằng mới. Linh lực không còn hỗn loạn mà trở nên tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn. Đây chính là dấu hiệu cho thấy chàng đã tiệm cận với ngưỡng cửa Trúc Cơ.

Lâm Phong ngồi thiền một lát, ổn định tâm thần và điều tức linh lực. Chàng kiểm tra lại vết thương trên vai, nó đã khép miệng và đang dần lành lại, chỉ còn để lại một vết sẹo mờ. Sức mạnh hồi phục của Huyễn Mặc Quyển kết hợp với năng lượng từ Linh Chi Huyết Ảnh đã vượt xa tưởng tượng của chàng.

Đứng dậy, Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của không khí. Chàng cất kỹ hai đóa linh dược vào trữ vật giới chỉ, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định và mong chờ. Chàng biết rằng, việc đột phá Trúc Cơ kỳ không chỉ là một bước tiến lớn trong con đường tu luyện, mà còn là sự chuẩn bị cần thiết để đối phó với những âm mưu ngày càng thâm độc của Dương Thiên Minh và những thế lực khác.

"Linh dược đã có, bây giờ chỉ còn chờ thời cơ và củng cố thêm. Dương Thiên Minh, ta sẽ không để ngươi làm khó dễ nữa." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong không gian yên tĩnh của rừng cây. Chàng đã nắm chắc trong tay những quân bài quan trọng nhất. Vết thương trên vai, sự kiệt sức, và những cạm bẫy đều không thể lay chuyển ý chí của chàng. Ngược lại, chúng chỉ càng tôi luyện chàng trở nên mạnh mẽ và mưu trí hơn.

Chàng bắt đầu hành trình trở về Thanh Vân Tông, bước chân vững chãi và tràn đầy tự tin. Trong lòng chàng, một kế hoạch rõ ràng đã được hình thành. Chàng sẽ không chỉ đột phá Trúc Cơ, mà còn phải tìm gặp Bảo Khí Sư Cổ để nâng cấp kiếm Tinh Vân, hoặc thậm chí là rèn một pháp bảo mới phù hợp hơn với Huyễn Mặc Quyển. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng Lâm Phong tin tưởng rằng, với sự kiên định và trí tuệ của mình, chàng sẽ vượt qua tất cả.

Ánh mắt chàng lướt qua những ngọn cây cao vút, xa xăm hướng về phía Thanh Vân Tông, nơi mà những âm mưu đang chờ đợi, và cũng là nơi chàng sẽ vươn mình, bay cao như một con rồng ẩn mình trong mây. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ khiến cả thiên hạ phải run sợ!"

***

Đêm khuya buông xuống, phủ kín Thanh Vân Sơn bởi một màn sương mờ ảo, huyền hoặc. Lâm Phong đã tìm đến một động phủ vô danh, ẩn sâu trong lòng núi, cách xa những con đường mòn quen thuộc và những nơi thường lui tới của đệ tử Thanh Vân Tông. Đây là một hang động tự nhiên, không quá lớn nhưng đủ kín đáo và yên tĩnh, với vách đá sần sùi mang màu nâu xám, loang lổ rêu phong và những mạch khoáng thạch lấp lánh như bạc dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đá. Không khí bên trong động phủ mát lạnh, ẩm ướt, mang theo mùi đất đá và một chút hương khoáng vật đặc trưng. Những giọt nước nhỏ tí tách từ trần hang xuống một vũng nước nhỏ, tạo nên âm thanh đều đặn, như tiếng đồng hồ đếm ngược thời gian, tăng thêm vẻ tịch mịch và linh thiêng cho nơi này.

Lâm Phong không vội vàng, chàng tỉ mỉ kiểm tra lại động phủ. Chàng bố trí vài trận pháp đơn giản nhưng hiệu quả, bao gồm một trận pháp tụ linh để hấp thụ linh khí xung quanh, và một trận pháp phòng hộ cấp thấp để che chắn khí tức và ngăn cản sự xâm nhập bất ngờ. Tuy không phải là một Trận Pháp Sư chuyên nghiệp, nhưng với trí tuệ và sự tinh thông Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong có thể thiết lập những trận pháp cơ bản một cách vững chắc. Ánh sáng mờ ảo từ trận pháp tụ linh lan tỏa, khiến không gian động phủ trở nên huyền ảo hơn, những bóng hình của chàng in trên vách đá như một bức tranh thủy mặc sống động.

Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn làm từ rơm linh thảo, thứ mà chàng đã chuẩn bị từ trước, đặt ngay giữa trung tâm trận pháp tụ linh. Bên cạnh chàng, trên một phiến đá phẳng, là hai đóa linh dược quý giá: Linh Chi Huyết Ảnh đỏ thẫm như máu, tỏa ra một khí tức nồng nặc, có chút hung bạo nhưng lại ẩn chứa năng lượng bùng nổ; và Bích Lạc Linh Hoa xanh biếc như ngọc, dịu mát như sương, phát ra linh khí thuần khiết, thanh tẩy. Cả hai loại dược liệu đều mang trong mình những luồng năng lượng đối lập nhưng lại bổ trợ hoàn hảo cho nhau, tạo thành một sự cân bằng kỳ diệu.

Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí thanh khiết lướt qua phổi, xoa dịu những căng thẳng cuối cùng. Đôi mắt đen láy của Lâm Phong từ từ nhắm lại, vẻ kiên định hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. Trong tâm trí chàng, một dòng suy nghĩ mãnh liệt chảy qua: "Trúc Cơ kỳ... Đây là bước ngoặt quan trọng nhất trong con đường tu luyện của ta cho đến nay. Nếu thành công, ta sẽ có đủ tư cách để đối mặt với những âm mưu của Dương Thiên Minh, để bảo vệ những người ta yêu thương, và để khám phá những bí mật sâu xa hơn của Huyễn Mặc Quyển. Không thể thất bại!"

Tâm niệm đã định, Lâm Phong không còn bất kỳ sự do dự nào. Chàng bắt đầu vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, từng vòng, từng vòng, nhẹ nhàng và ổn định. Linh khí từ trận pháp tụ linh bắt đầu cuồn cuộn chảy vào cơ thể chàng, đi qua các kinh mạch, hội tụ về đan điền. Dược lực từ Linh Chi Huyết Ảnh và Bích Lạc Linh Hoa cũng được Lâm Phong khéo léo dẫn dắt, hòa trộn vào dòng linh khí thuần túy, biến chúng thành một nguồn năng lượng khổng lồ, sẵn sàng công phá ngưỡng cửa Trúc Cơ. Sự kết hợp giữa tà khí của Linh Chi Huyết Ảnh và sự thanh khiết của Bích Lạc Linh Hoa tạo nên một dòng chảy linh lực đặc biệt, mạnh mẽ và dồi dào hơn bất kỳ loại linh dược đơn thuần nào, đồng thời giảm thiểu tối đa nguy cơ tẩu hỏa nhập ma do sự hỗn tạp linh lực.

Thân thể Lâm Phong bắt đầu tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, lúc đen huyền bí, lúc xanh biếc tinh khiết, tượng trưng cho sự giao hòa của hai nguồn năng lượng. Hơi thở chàng trở nên đều đặn và sâu lắng, nhịp tim đập chậm rãi, gần như hòa vào nhịp đập của đất trời. Chàng cảm thấy mình như một dòng sông, chảy xiết nhưng lại êm đềm, đang dần tràn đầy nước và chuẩn bị phá vỡ con đập cuối cùng để tiến ra biển lớn. Cảm giác ấm áp, mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể, từng tế bào như được kích hoạt, khao khát được lột xác. Chàng biết, thời khắc mấu chốt đang đến gần.

***

Sâu trong đêm, Lâm Phong đã hoàn toàn chìm đắm vào trạng thái nhập định sâu nhất. Mọi giác quan bên ngoài dường như đã biến mất, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào dòng chảy linh lực bên trong. Huyễn Mặc Quyển vận chuyển trôi chảy hơn bao giờ hết, mỗi vòng xoay đều mang theo sức mạnh của linh khí và dược lực, từng bước dẫn dắt chúng hội tụ tại đan điền. Chàng cảm nhận được một bức tường vô hình, kiên cố, chính là ngưỡng cửa Trúc Cơ, đang dần hiện rõ trong ý thức. Bức tường ấy rung lên nhè nhẹ dưới áp lực của dòng linh lực dồi dào, như một con đê đã đến giới hạn chịu đựng, chỉ chực chờ một xung lực mạnh mẽ nữa là sẽ vỡ tung.

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Lâm Phong, một nụ cười của sự tự tin và mãn nguyện. Chàng cảm thấy mình đã nắm chắc chiến thắng trong tay. Tuy nhiên, đúng vào khoảnh khắc ấy, một luồng khí tức kỳ dị, âm lãnh đến tận xương tủy, bất ngờ xuyên thấu qua các lớp trận pháp phòng hộ mỏng manh mà chàng đã bố trí. Nó không ồn ào, không hung hãn, mà lặng lẽ, như một bóng ma vô hình, trực tiếp nhắm thẳng vào tâm thần và đan điền của chàng.

Luồng linh lực này hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ loại linh khí nào Lâm Phong từng tiếp xúc. Nó không phải là linh khí thiên địa thuần túy, cũng không phải là tà khí rõ ràng của yêu ma. Thay vào đó, nó mang theo một sự hỗn loạn lạ lùng, một cảm giác mục nát và tà khí mờ nhạt, như thể được tích tụ từ vô số linh hồn oán hận hoặc năng lượng hủy diệt. Nó lạnh lẽo đến mức, ngay cả khi Lâm Phong đang trong trạng thái tu luyện nóng bỏng, chàng vẫn cảm nhận được một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, như có hàng ngàn mũi kim châm vào từng huyệt đạo.

"Cái gì thế này?" Một tiếng gầm thầm vang lên trong tâm trí Lâm Phong, mang theo sự hoảng hốt tột độ. "Linh lực từ đâu tới? Nó đã vượt qua trận pháp của ta! Không thể để nó ảnh hưởng tới ta!"

Linh khí vốn đang ổn định trong cơ thể chàng bỗng trở nên hỗn loạn, dòng chảy Huyễn Mặc Quyển đang trôi chảy bỗng dưng chững lại, rồi hơi chệch nhịp. Luồng khí tức âm lãnh kia như một con rắn độc vô hình, len lỏi vào từng kinh mạch, cố gắng phá hoại cấu trúc linh lực tinh vi mà Lâm Phong đang xây dựng. Một cảm giác đau nhói, buốt giá lan tỏa từ đan điền, khiến toàn thân chàng đột ngột run rẩy. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, ướt đẫm y phục.

Trán Lâm Phong nhăn lại, đôi mày thanh tú giờ đây vặn xoắn vì đau đớn và sự cố gắng. Chàng cố gắng áp chế luồng linh lực lạ, dùng Huyễn Mặc Quyển để thanh lọc và đẩy lùi nó. Nhưng luồng khí tức kia lại vô cùng xảo quyệt, nó không đối kháng trực diện, mà như một giọt mực đen tan vào nước trong, cố gắng hòa lẫn vào linh khí của chàng, nhuộm đen và làm biến chất chúng. Cảm giác này còn khó chịu hơn cả bị tấn công vật lý, bởi vì nó đang phá hoại từ bên trong, từ căn bản của sự tu luyện.

Động phủ yên tĩnh bỗng trở nên ngột ngạt. Mùi đất ẩm và thảo dược ban đầu đã bị thay thế bởi một mùi tanh tưởi thoang thoảng, giống như mùi máu khô hoặc sắt gỉ, xen lẫn một khí tức u ám, nặng nề, khiến hô hấp trở nên khó khăn. Cảm giác lạnh lẽo từ môi trường xung quanh, vốn đã được Lâm Phong thích nghi, giờ đây trở nên khắc nghiệt hơn, như thể có một luồng gió âm thổi thẳng vào xương tủy chàng, đối lập hoàn toàn với nhiệt độ nóng bỏng đang bốc ra từ cơ thể chàng khi linh lực bạo động.

Lâm Phong biết, đây không phải là một hiện tượng tự nhiên. Có một ý chí, một mục đích rõ ràng đằng sau sự xâm nhập này. Ai đó đang cố tình phá hoại quá trình đột phá của chàng. Ý nghĩ này khiến chàng vừa phẫn nộ, vừa lo lắng. Nếu không thể đẩy lùi nó, căn cơ của chàng sẽ bị hủy hoại, thậm chí tẩu hỏa nhập ma, vĩnh viễn không thể tu luyện được nữa.

Chàng nghiến chặt răng, dồn hết tâm thần vào Huyễn Mặc Quyển, cố gắng điều chỉnh lại dòng chảy linh lực. Ánh sáng đen huyền ảo từ công pháp của chàng bắt đầu bùng lên dữ dội, đối kháng trực diện với luồng tà khí đang hoành hành. Cuộc chiến không tiếng động, nhưng lại diễn ra khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến thể xác nào, đang diễn ra ngay trong đan điền và linh hồn của Lâm Phong.

***

Luồng linh lực lạ không hề suy yếu, ngược lại càng ngày càng mạnh mẽ và hung hãn hơn, như thể nó đã nhận ra ý chí phản kháng của Lâm Phong và muốn nghiền nát chàng hoàn toàn. Nó không còn chỉ len lỏi, mà bắt đầu tụ lại thành từng luồng xoáy nhỏ, trực tiếp nhắm vào đan điền, nơi linh lực của Lâm Phong đang cố gắng ngưng tụ để hình thành Trúc Cơ. Cảm giác như một bàn tay vô hình, lạnh lẽo và tàn bạo, đang bóp nghẹt trái tim chàng, cố gắng phá hủy căn cơ tu luyện của chàng từ bên trong.

Tâm pháp Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong bị kích thích đến cực điểm, nó điên cuồng vận chuyển, cố gắng thanh lọc và đẩy lùi sự xâm nhập. Ánh sáng đen huyền ảo, sâu thẳm như vũ trụ nguyên thủy, từ Huyễn Mặc Quyển tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một lá chắn kiên cố, đối kháng trực diện với luồng tà khí kia. Hai luồng năng lượng, một thuần túy (dù có chút tà khí từ Linh Chi Huyết Ảnh, nhưng đã được cân bằng), một hỗn loạn và âm u, giao tranh kịch liệt trong từng kinh mạch của Lâm Phong. Âm thanh nhỏ giọt của nước trong động phủ dường như cũng trở nên chói tai, cùng với tiếng mạch máu đập dồn dập trong tai chàng, tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng.

Lâm Phong nghiến răng chịu đựng, từng thớ thịt trên cơ thể chàng căng cứng, từng kinh mạch như đang trải qua sự giày vò tột độ. Mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, ướt đẫm y phục, dán chặt vào làn da nóng bỏng. Chàng cảm thấy như toàn thân mình đang bị xé toạc, linh khí trong cơ thể va đập dữ dội, tạo ra những cơn đau nhói buốt không ngừng. Nhịp tim đập nhanh đến đáng sợ, như một hồi trống trận dồn dập, báo hiệu cho một cuộc chiến sinh tử.

Dù đau đớn tột cùng, ý thức của Lâm Phong vẫn sắc bén lạ thường. Chàng nhận ra, luồng linh lực này không phải là ngẫu nhiên, không phải là một hiện tượng thiên nhiên bất chợt. Nó mang theo một ý chí thù địch rõ ràng, nhắm thẳng vào chàng, như muốn ngăn cản chàng đột phá bằng mọi giá. Một tia linh quang lóe lên trong tâm trí chàng, một suy nghĩ lạnh lẽo và đầy căm phẫn: "Chẳng lẽ, lại là thủ đoạn của Dương Thiên Minh? Hắn ta thực sự điên rồ đến mức này sao? Hay là thứ gì đó đáng sợ hơn, một thế lực nào đó đã để mắt đến ta, một thế lực mà thậm chí Dương Thiên Minh cũng không dám dây vào?" Khí tức âm u và hỗn loạn này, với mùi tanh tưởi khó tả, gợi cho chàng một cảm giác ghê tởm khó tả, như thể nó đến từ tận cùng của địa ngục, hoặc từ một nơi nào đó đầy rẫy sự mục nát và oán hận. Chẳng lẽ, đây là hơi thở của Ma giáo Huyết Ảnh mà Lý Nguyên Hạo đã từng nhắc đến?

Lâm Phong không khỏi cảm thấy rợn người. Ngay cả khi bế quan kín đáo như vậy, chàng vẫn bị tấn công. Điều này cho thấy thế giới tu chân thực sự tàn khốc và đầy rẫy âm mưu. Nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng biến thành ý chí kiên cường.

"Không thể bỏ cuộc! Tuyệt đối không thể!" Lâm Phong gào thét trong tâm trí, giọng nói vang dội như tiếng chuông đồng. "Trúc Cơ... ta nhất định phải đột phá! Không ai có thể ngăn cản ta!"

Thân thể chàng run rẩy kịch liệt, nhưng ánh mắt chàng, vốn đang nhắm nghiền, bỗng mở ra một khe nhỏ. Đôi mắt đen láy ấy giờ đây không còn vẻ hài hước hay tinh quái thường ngày, mà ánh lên một vẻ tàn bạo, kiên định đến khó tin, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong đêm tối. Chàng dồn toàn bộ sức lực, toàn bộ ý chí, tập trung vào Huyễn Mặc Quyển. Công pháp tối thượng này, vốn đã từng giúp chàng nghịch thiên cải mệnh, giờ đây đang tự động phản ứng, không ngừng xoay chuyển, tạo thành một vòng xoáy đen hút sâu thẳm, vừa hấp thụ linh khí thiên địa, vừa cố gắng bài trừ luồng tà khí xâm lấn.

Lâm Phong biết, đây không chỉ là một cuộc chiến đột phá cảnh giới, mà còn là một cuộc chiến để bảo vệ căn cơ, bảo vệ sinh mệnh, và chứng minh ý chí "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn" của chính chàng. Chàng sẽ không lùi bước, dù cho có phải đối mặt với bất cứ thế lực tà ác nào đi chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ