Luồng linh lực lạ không hề suy yếu, ngược lại càng ngày càng mạnh mẽ và hung hãn hơn, như thể nó đã nhận ra ý chí phản kháng của Lâm Phong và muốn nghiền nát chàng hoàn toàn. Nó không còn chỉ len lỏi, mà bắt đầu tụ lại thành từng luồng xoáy nhỏ, trực tiếp nhắm vào đan điền, nơi linh lực của Lâm Phong đang cố gắng ngưng tụ để hình thành Trúc Cơ. Cảm giác như một bàn tay vô hình, lạnh lẽo và tàn bạo, đang bóp nghẹt trái tim chàng, cố gắng phá hủy căn cơ tu luyện của chàng từ bên trong.
Tâm pháp Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong bị kích thích đến cực điểm, nó điên cuồng vận chuyển, cố gắng thanh lọc và đẩy lùi sự xâm nhập. Ánh sáng đen huyền ảo, sâu thẳm như vũ trụ nguyên thủy, từ Huyễn Mặc Quyển tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một lá chắn kiên cố, đối kháng trực diện với luồng tà khí kia. Hai luồng năng lượng, một thuần túy (dù có chút tà khí từ Linh Chi Huyết Ảnh, nhưng đã được cân bằng), một hỗn loạn và âm u, giao tranh kịch liệt trong từng kinh mạch của Lâm Phong. Âm thanh nhỏ giọt của nước trong động phủ dường như cũng trở nên chói tai, cùng với tiếng mạch máu đập dồn dập trong tai chàng, tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng.
Lâm Phong nghiến răng chịu đựng, từng thớ thịt trên cơ thể chàng căng cứng, từng kinh mạch như đang trải qua sự giày vò tột độ. Mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, ướt đẫm y phục, dán chặt vào làn da nóng bỏng. Chàng cảm thấy như toàn thân mình đang bị xé toạc, linh khí trong cơ thể va đập dữ dội, tạo ra những cơn đau nhói buốt không ngừng. Nhịp tim đập nhanh đến đáng sợ, như một hồi trống trận dồn dập, báo hiệu cho một cuộc chiến sinh tử.
Dù đau đớn tột cùng, ý thức của Lâm Phong vẫn sắc bén lạ thường. Chàng nhận ra, luồng linh lực này không phải là ngẫu nhiên, không phải là một hiện tượng thiên nhiên bất chợt. Nó mang theo một ý chí thù địch rõ ràng, nhắm thẳng vào chàng, như muốn ngăn cản chàng đột phá bằng mọi giá. Một tia linh quang lóe lên trong tâm trí chàng, một suy nghĩ lạnh lẽo và đầy căm phẫn: "Chẳng lẽ, lại là thủ đoạn của Dương Thiên Minh? Hắn ta thực sự điên rồ đến mức này sao? Hay là thứ gì đó đáng sợ hơn, một thế lực nào đó đã để mắt đến ta, một thế lực mà thậm chí Dương Thiên Minh cũng không dám dây vào?" Khí tức âm u và hỗn loạn này, với mùi tanh tưởi khó tả, gợi cho chàng một cảm giác ghê tởm khó tả, như thể nó đến từ tận cùng của địa ngục, hoặc từ một nơi nào đó đầy rẫy sự mục nát và oán hận. Chẳng lẽ, đây là hơi thở của Ma giáo Huyết Ảnh mà Lý Nguyên Hạo đã từng nhắc đến?
Lâm Phong không khỏi cảm thấy rợn người. Ngay cả khi bế quan kín đáo như vậy, chàng vẫn bị tấn công. Điều này cho thấy thế giới tu chân thực sự tàn khốc và đầy rẫy âm mưu. Nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng biến thành ý chí kiên cường.
"Không thể bỏ cuộc! Tuyệt đối không thể!" Lâm Phong gào thét trong tâm trí, giọng nói vang dội như tiếng chuông đồng. "Trúc Cơ... ta nhất định phải đột phá! Không ai có thể ngăn cản ta!"
Thân thể chàng run rẩy kịch liệt, nhưng ánh mắt chàng, vốn đang nhắm nghiền, bỗng mở ra một khe nhỏ. Đôi mắt đen láy ấy giờ đây không còn vẻ hài hước hay tinh quái thường ngày, mà ánh lên một vẻ tàn bạo, kiên định đến khó tin, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong đêm tối. Chàng dồn toàn bộ sức lực, toàn bộ ý chí, tập trung vào Huyễn Mặc Quyển. Công pháp tối thượng này, vốn đã từng giúp chàng nghịch thiên cải mệnh, giờ đây đang tự động phản ứng, không ngừng xoay chuyển, tạo thành một vòng xoáy đen hút sâu thẳm, vừa hấp thụ linh khí thiên địa, vừa cố gắng bài trừ luồng tà khí xâm lấn.
Lâm Phong biết, đây không chỉ là một cuộc chiến đột phá cảnh giới, mà còn là một cuộc chiến để bảo vệ căn cơ, bảo vệ sinh mệnh, và chứng minh ý chí "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn" của chính chàng. Chàng sẽ không lùi bước, dù cho có phải đối mặt với bất cứ thế lực tà ác nào đi chăng nữa.
Tiếng mạch máu đập trong tai Lâm Phong giờ đây không còn là tiếng trống trận dồn dập của sự hoảng loạn, mà là nhịp điệu hùng tráng của ý chí sinh tồn. Cảm giác đau đớn vẫn như xé nát từng tấc da thịt, từng kinh mạch, nhưng giờ đây nó đã bị ý chí thép của chàng dồn nén lại, biến thành một thứ nhiên liệu bùng cháy. Chàng cảm nhận rõ ràng luồng linh lực âm u, lạnh lẽo kia đang cố gắng xuyên thủng lớp bảo vệ của Huyễn Mặc Quyển, như một con rắn độc rình mò, tìm kiếm khe hở để tiêm nhiễm nọc độc vào đan điền. Mùi tanh tưởi, khó chịu của nó càng lúc càng nồng nặc, pha lẫn với mùi đất ẩm và thảo dược trong động phủ, tạo thành một sự tương phản ghê tởm, như đang cảnh báo về sự mục rữa và hư hoại.
"Huyễn Mặc Quyển, rốt cuộc ngươi là gì?" Trong sâu thẳm ý thức, Lâm Phong tự hỏi. Ánh sáng đen huyền ảo từ cuộn sách không chỉ là một lớp vỏ bảo vệ, mà nó đang chủ động "nuốt chửng" những luồng tà khí. Từng tia đen như sợi tơ mỏng manh vươn ra, quấn lấy những xoáy năng lượng xám đen, rồi kéo chúng vào trung tâm cuộn sách. Đây không phải là sự phòng ngự thụ động, mà là một hành động tấn công, một khả năng mà Lâm Phong chưa từng thấy trước đây. Điều này khiến chàng vừa kinh ngạc vừa nhen nhóm một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn cảm thấy mình không đơn độc trong cuộc chiến này.
Chàng nhớ lại những lời Lý Nguyên Hạo đã nói về Ma giáo Huyết Ảnh, về những bí thuật tà ác và khí tức âm u của chúng. Liệu có phải luồng linh lực này là một trong số đó? Nếu vậy, kẻ đứng sau nó chắc chắn không phải là một tu sĩ bình thường. Dù là Dương Thiên Minh có lòng dạ độc ác đến mấy, hắn ta cũng khó lòng vận dụng được thứ tà khí kinh khủng đến mức này. Điều này làm dấy lên trong lòng Lâm Phong một cảm giác lạnh sống lưng, nhưng cũng thổi bùng lên ngọn lửa căm phẫn. Hắn đã bị coi thường, bị truy sát, bị ám hại không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này, nó không chỉ là một cuộc cạnh tranh môn phái nữa. Đây là một cuộc chiến sinh tử, một cuộc chiến với những thế lực tà ác đang rình rập trong bóng tối.
"Ta sẽ không gục ngã! Ta sẽ không để các ngươi đắc ý!" Lâm Phong thầm rống lên, ý chí như hóa thành lưỡi kiếm sắc bén, cắt đứt mọi sợ hãi và nghi ngờ. Hắn dồn toàn bộ tâm thần vào Huyễn Mặc Quyển, như thể đang hòa mình vào nó, trở thành một thể với cuộn sách huyền bí. Các giác quan của chàng dường như được nâng cao đến mức cực hạn. Chàng "thấy" được luồng tà khí đang bị Huyễn Mặc Quyển nghiền nát, "nghe" được tiếng gào thét vô hình của những oán linh bị giam cầm trong đó, và "cảm nhận" được sự chuyển hóa của chúng thành một nguồn năng lượng thuần túy hơn, dù vẫn mang theo chút lạnh lẽo, nhưng không còn hung hãn và phá hoại.
Toàn thân Lâm Phong rung lên bần bật. Cơn đau không hề giảm bớt, nhưng chàng đã học được cách hòa mình vào nó, cách biến nó thành động lực. Hắn như một khối đá ngầm giữa dòng thác lũ, dù bị vùi dập bởi sóng gió nhưng vẫn sừng sững không lay chuyển. Ánh sáng đen từ Huyễn Mặc Quyển ngày càng mạnh mẽ, bao bọc toàn bộ cơ thể Lâm Phong, tạo thành một kén kén ánh sáng tối huyền bí. Trong cái kén đó, chàng cảm nhận được từng tế bào của mình đang được tái tạo, từng kinh mạch đang được củng cố. Đây là một quá trình "tẩy tủy phạt cốt" theo đúng nghĩa đen, một sự gột rửa hoàn toàn. Mồ hôi đen nhầy nhụa vẫn tuôn ra, mang theo tạp chất, độc tố và cả những tàn dư của luồng tà khí đã bị Huyễn Mặc Quyển hấp thu, khiến chàng cảm thấy như đang lột xác.
"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... nhưng tu đạo, là nghịch thiên cải mệnh, là vượt qua mọi rào cản!" Lâm Phong tự nhủ. "Tình ái Vô Biên, nhưng trước hết, ta phải đủ mạnh để bảo vệ những gì mình trân quý. Trúc Cơ, đó chỉ là khởi đầu!" Ý chí kiên định đã giúp chàng vượt qua ranh giới của sự chịu đựng. Hắn không còn nghĩ đến cái chết, không còn sợ hãi tẩu hỏa nhập ma. Trong tâm trí chàng lúc này chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất: đột phá. Đột phá bằng mọi giá, đột phá để sống sót, đột phá để mạnh mẽ hơn.
Cuộc giằng co giữa hai luồng năng lượng diễn ra trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng, dường như vô tận. Hơi thở của Lâm Phong lúc nặng nề, lúc lại trở nên yếu ớt, nhưng chưa bao giờ tắt hẳn. Đôi mắt khép hờ của chàng vẫn ánh lên ngọn lửa kiên cường, bất diệt. Hắn biết, đây là một thử thách mà nếu vượt qua, hắn sẽ không chỉ mạnh hơn về tu vi, mà còn tôi luyện được một đạo tâm kiên cố, bất khuất. Một đạo tâm chân chính của một cường giả. Tiếng gió lùa qua khe đá bên ngoài động phủ vẫn rì rào, tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, nhưng trong thế giới nội tâm của Lâm Phong, một trận chiến kinh thiên động địa đang diễn ra, quyết định vận mệnh của hắn. Và chàng, với Huyễn Mặc Quyển như một đồng minh bí ẩn, đang từng chút một, giành lại thế thượng phong.
***
Dưới sự bảo hộ và hóa giải thần kỳ của Huyễn Mặc Quyển, luồng linh lực hỗn loạn, âm u kia cuối cùng cũng không thể tiếp tục càn rỡ. Nó dần bị cuộn sách đen huyền ảo hút vào, biến mất như chưa từng tồn tại, để lại một khoảng trống thanh khiết đến lạ thường. Khoảnh khắc cuối cùng của cuộc giằng co, Huyễn Mặc Quyển bỗng rung lên một tiếng nhẹ nhàng, tựa như một tiếng thở phào, rồi ánh sáng đen huyền ảo của nó chợt bùng lên rực rỡ, bao phủ toàn bộ Lâm Phong. Trong vòng sáng ấy, một dòng năng lượng thuần khiết, dịu mát, mang theo một chút khí tức cổ xưa và bí ẩn, được Huyễn Mặc Quyển phản hồi trở lại cơ thể chàng.
Cảm giác nóng rực và lạnh buốt như cực hình chợt tan biến, thay vào đó là một sự mát lạnh lan tỏa khắp châu thân, nhẹ nhàng như gió xuân, nhưng lại mạnh mẽ như dòng suối hồi sinh. Lâm Phong cảm thấy như được gột rửa từ trong ra ngoài, từ tận sâu linh hồn đến từng tế bào nhỏ nhất. Mỗi kinh mạch, mỗi huyệt đạo trong cơ thể chàng đều được mở rộng, như những con sông khô cạn nay được dòng nước mát lành tưới tắm, trở nên thông suốt và tràn đầy sinh khí. Các tạp chất trong cơ thể, vốn đã được bài tiết một phần trong cơn đau đớn, giờ đây lại càng bị đẩy ra ngoài mạnh mẽ hơn, tạo thành một lớp mồ hôi đen nhầy nhụa, bám dính trên làn da. Mùi tanh tưởi của tà khí hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, thoang thoảng như mùi sương sớm, khiến không khí trong động phủ trở nên dễ chịu đến lạ.
Ý thức của Lâm Phong, vốn đã bị giày vò đến mức hỗn loạn, giờ đây trở nên minh mẫn và sáng tỏ chưa từng thấy. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với Huyễn Mặc Quyển, một sự liên kết vượt xa mối quan hệ giữa công pháp và tu sĩ. Nó không chỉ là một bí điển, một phương pháp tu luyện, mà còn là một thực thể sống động, có ý chí, có bản năng riêng, luôn âm thầm bảo vệ và hỗ trợ chàng.
"Thật không ngờ... Huyễn Mặc Quyển, rốt cuộc ngươi là cái gì?" Lâm Phong thầm thốt lên trong tâm trí, giọng nói đầy sự kinh ngạc và kính sợ. Cuộn sách vẫn lơ lửng trước mặt chàng, xoay tròn nhẹ nhàng, ánh sáng đen huyền ảo vẫn bao phủ chàng, nhưng giờ đây nó không còn vẻ cuồng bạo hay đối kháng, mà trở nên ôn hòa, tĩnh lặng, tựa như một người bạn tri kỷ đang vỗ về.
Hắn cảm thấy như mình vừa trải qua một cuộc lột xác hoàn toàn. Căn cơ của chàng không chỉ được củng cố, mà còn được "tẩy tủy phạt cốt" tinh thần và thể chất, đạt đến trạng thái tinh khiết nhất. Mỗi hơi thở của chàng giờ đây đều mang theo một luồng linh khí dồi dào, chảy qua các kinh mạch đã được mở rộng, dồi dào và mạnh mẽ hơn gấp bội. Đan điền của chàng, vốn đã tụ tập đủ linh khí để đột phá Trúc Cơ, giờ đây lại càng thêm vững chắc, như một hồ nước sâu thẳm, trong vắt, chờ đợi giọt nước cuối cùng để tràn bờ.
Cảm giác nhẹ nhõm, thanh tịnh lan tỏa khắp cơ thể, khiến Lâm Phong muốn hít thở thật sâu, để cảm nhận từng hạt linh khí trong không khí, từng nhịp đập của trái tim mình. Hắn như vừa thoát khỏi một giấc mộng kinh hoàng, và giờ đây tỉnh dậy trong một thế giới hoàn toàn mới, đầy hứa hẹn. Lớp mồ hôi đen nhầy nhụa trên da chàng bắt đầu khô lại, bong tróc ra, để lộ làn da trắng nõn, mịn màng hơn trước. Các mạch máu nổi gân xanh trước đó giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng sinh khí mạnh mẽ, ẩn hiện dưới làn da.
Sự thanh lọc này không chỉ dừng lại ở thể chất. Tâm hồn Lâm Phong cũng được gột rửa. Những tạp niệm, những lo âu, những nghi ngờ về con đường tu tiên, về khả năng của bản thân, tất cả đều tan biến. Thay vào đó là một sự bình an nội tại, một ý chí sắt đá và một niềm tin mãnh liệt vào "Huyễn Mặc Chi Đạo" của mình. Chàng cảm nhận được một sự hòa hợp kỳ lạ với thiên địa, như thể chàng đã trở thành một phần của tự nhiên, có thể lắng nghe được tiếng thì thầm của gió, tiếng reo ca của linh khí.
Đây là một sự tiến hóa vượt xa những gì chàng có thể tưởng tượng. Nó không chỉ là sự gia tăng về linh lực, mà còn là sự trưởng thành về mặt tinh thần, về đạo tâm. Lâm Phong đã không chỉ vượt qua một hiểm cảnh sinh tử, mà còn biến hiểm nguy thành cơ duyên, nhờ vào sự bí ẩn và mạnh mẽ của Huyễn Mặc Quyển. Chàng bắt đầu hiểu rằng, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp đưa chàng đi xa hơn trên con đường tu tiên, mà còn là chìa khóa mở ra những bí mật sâu xa hơn về bản thân chàng, về thân thế và vận mệnh của chàng. Mỗi lần nó biểu lộ sức mạnh, lại càng làm dấy lên trong lòng chàng những câu hỏi mới.
"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Lâm Phong thầm nhắc lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, ý nghĩa của nó trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Chàng nhận ra rằng, con đường tu tiên là vô tận, và để đi trên con đường đó, cần một căn cơ vững chắc, một ý chí kiên cường và một tâm hồn trong sáng. Sự thanh lọc này đã mang lại cho chàng tất cả những điều đó. Hắn đã sẵn sàng cho bước tiếp theo, bước quan trọng nhất của cuộc đời tu sĩ: Trúc Cơ.
Chàng không còn cảm thấy mệt mỏi hay đau đớn. Thay vào đó, một luồng sức mạnh cuồn cuộn dâng trào trong đan điền, như một ngọn lửa đang âm ỉ cháy, chờ đợi khoảnh khắc bùng lên dữ dội. Huyễn Mặc Quyển đã không chỉ cứu chàng khỏi nguy hiểm, mà còn nâng tầm căn cơ của chàng lên một cấp độ hoàn toàn mới, một nền tảng vững chắc đến mức khiến bất kỳ tu sĩ nào khác cũng phải kinh ngạc. Đây là một món quà vô giá, một cơ duyên trời ban, và Lâm Phong thề sẽ không phụ lòng nó. Chàng nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút thanh tịnh hiếm có, chuẩn bị cho màn đột phá mang tính bước ngoặt sắp tới.
***
Khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua khe đá, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt vào động phủ Vô Danh, Lâm Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của chàng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn, mà trong trẻo và sâu thẳm hơn bao giờ hết, ánh lên vẻ điềm tĩnh, tự tin và một sự minh triết lạ thường. Không còn vẻ hài hước, tinh quái thường ngày, thay vào đó là một sự kiên định, một ý chí bất khuất được tôi luyện qua thử thách sinh tử. Chàng ngồi thẳng lưng, dáng vẻ thanh thản, tựa như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ, hòa mình vào không khí thanh khiết của buổi sớm.
Một luồng linh khí trong suốt, thuần khiết từ từ thoát ra khỏi cơ thể chàng, hòa vào không gian tĩnh mịch của động phủ, rồi lại được hấp thụ trở lại, tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn hảo. Chàng cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn dâng trào trong đan điền, nơi Trúc Cơ Đan đang được thai nghén, chỉ chờ thời cơ bùng nổ. Không còn là những dòng linh khí hỗn loạn, cuồng bạo như trước, mà là một biển linh lực mênh mông, tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa, sẵn sàng được điều động chỉ với một ý niệm. Toàn bộ quá trình thanh lọc nhờ Huyễn Mặc Quyển đã khiến căn cơ của chàng vững chắc hơn gấp bội, loại bỏ mọi tạp niệm, mọi tạp chất, mọi nghi ngờ và sợ hãi.
Lâm Phong nhẹ nhàng hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn ngập phổi, mang theo một mùi hương dễ chịu của đất ẩm và đá thanh khiết. Mùi tanh tưởi của tà khí đã hoàn toàn biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại. Toàn bộ cơ thể chàng tràn đầy sinh lực, các kinh mạch rộng mở, linh hoạt, sẵn sàng đón nhận những luồng linh khí mạnh mẽ hơn. Đây là một trạng thái mà chàng chưa từng trải nghiệm trước đây, một sự kết hợp giữa thể chất và tinh thần đạt đến đỉnh cao của sự hài hòa.
"Chỉ một bước nữa thôi. Trúc Cơ kỳ... ta đã sẵn sàng!" Lâm Phong thầm tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, đầy sự tự tin và quyết tâm. Chàng nhớ lại những lời chế nhạo của Dương Thiên Minh, những ánh mắt coi thường của các tu sĩ khác, những nguy hiểm rình rập trên con đường tu tiên. Tất cả những điều đó giờ đây không còn là gánh nặng, mà biến thành động lực, thành ngọn lửa thổi bùng ý chí của chàng. Chàng đã từng là một phàm nhân bị coi thường, nhưng giờ đây, chàng là Lâm Phong, người mang trong mình Huyễn Mặc Quyển, người đã nghịch thiên cải mệnh, và sẽ tiếp tục nghịch thiên cải mệnh.
Hắn cũng không quên hình ảnh của Tuyết Dao, nàng thơ lạnh lùng nhưng ẩn chứa trái tim ấm áp, của Lý Mị Nhi hoạt bát, hay những người bạn, người đồng hành đã giúp đỡ chàng. Hắn phải mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn nữa để bảo vệ họ, để không phải chứng kiến bất kỳ sự mất mát nào. Con đường tu tiên là cô độc, nhưng cũng vì những người chàng yêu thương, chàng sẽ không bao giờ dừng lại.
Chàng nhẹ nhàng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển một lần cuối, điều hòa linh khí trong cơ thể. Lúc này, cuộn sách đen huyền ảo vẫn lơ lửng trước mặt chàng, ánh sáng đen của nó đã thu lại, chỉ còn lại một vầng hào quang mờ nhạt, tĩnh lặng, tựa như một vật phẩm cổ xưa, bình thường, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên. Lâm Phong cảm thấy một sự kết nối ngày càng sâu sắc với nó, như thể Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, mà còn là một phần của chính chàng, một phần của linh hồn chàng.
"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lẩm bẩm, câu thần chú ấy không chỉ là khẩu hiệu, mà đã trở thành niềm tin cốt lõi, thành xương tủy của chàng. Chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi hiểm nguy, mọi âm mưu của thế gian. Căn cơ của chàng sau khi được Huyễn Mặc Quyển thanh tẩy sẽ cực kỳ vững chắc và tinh thuần, báo hiệu một Trúc Cơ kỳ mạnh mẽ và khác biệt, chắc chắn sẽ gây chấn động tông môn. Đây không còn là một cuộc đột phá thông thường, mà là một sự thăng hoa, một sự tái sinh.
Lâm Phong nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải vì đau đớn hay mệt mỏi, mà để tập trung toàn bộ tâm thần vào đan điền. Hắn đang lắng nghe tiếng gọi của cảnh giới mới, tiếng thì thầm của Trúc Cơ Đan đang dần thành hình. Mọi giác quan của chàng đều được dồn vào một điểm, vào khoảnh khắc quyết định này. Cơ thể chàng hoàn toàn thanh thản, tâm trí hoàn toàn bình tĩnh, sẵn sàng cho bước đột phá mang tính bước ngoặt. Chàng sẽ không phụ lòng Huyễn Mặc Quyển, sẽ không phụ lòng những người đã tin tưởng chàng, và quan trọng nhất, sẽ không phụ lòng chính bản thân chàng.
Bên ngoài động phủ, mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua tán lá cây, đậu trên những vách đá ẩm ướt, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Nhưng bên trong, một huyền thoại mới sắp sửa được viết nên, một tu sĩ trẻ tuổi đang đứng trước ngưỡng cửa của một cảnh giới hoàn toàn khác, sẵn sàng thay đổi vận mệnh của chính mình và của cả thế giới tu tiên.