Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 85

Trúc Cơ Chấn Động Thanh Vân, Phong Mang Hiển Lộ

4293 từ
Mục tiêu: Lâm Phong đột phá thành công Trúc Cơ kỳ, hoàn thành một milestone quan trọng của Arc 2.,Mô tả sự kiện đột phá Trúc Cơ của Lâm Phong với quy mô và tầm ảnh hưởng lớn, gây chấn động toàn bộ Thanh Vân Tông và khu vực lân cận.,Khắc họa phản ứng kinh ngạc, thán phục của các trưởng lão và đệ tử, đặc biệt là Lý Nguyên Hạo và Tuyết Dao.,Đẩy mạnh sự đố kỵ và thù hận của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, tạo tiền đề cho các xung đột sau này.,Giới thiệu nhân vật Đội Trưởng Lôi một cách ấn tượng, cho thấy sự kiện này có tầm ảnh hưởng ra ngoài tông môn.,Nhấn mạnh sức mạnh và tiềm năng vượt trội của Lâm Phong sau khi Trúc Cơ, đặc biệt là sau quá trình thanh tẩy của Huyễn Mặc Quyển.
Nhân vật: Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Tuyết Dao, Trần Hạo, Hoàng Lão Quái, Đội Trưởng Lôi, Tiểu Cường, Lý Mị Nhi
Mood: Triumphant, awe-inspiring, tense, intriguing
Kết chương: [object Object]

Không gian tĩnh mịch của động phủ, rồi lại được hấp thụ trở lại, tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn hảo. Chàng cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn dâng trào trong đan điền, nơi Trúc Cơ Đan đang được thai nghén, chỉ chờ thời cơ bùng nổ. Không còn là những dòng linh khí hỗn loạn, cuồng bạo như trước, mà là một biển linh lực mênh mông, tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa, sẵn sàng được điều động chỉ với một ý niệm. Toàn bộ quá trình thanh lọc nhờ Huyễn Mặc Quyển đã khiến căn cơ của chàng vững chắc hơn gấp bội, loại bỏ mọi tạp niệm, mọi tạp chất, mọi nghi ngờ và sợ hãi.

Lâm Phong nhẹ nhàng hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn ngập phổi, mang theo một mùi hương dễ chịu của đất ẩm và đá thanh khiết. Mùi tanh tưởi của tà khí đã hoàn toàn biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại. Toàn bộ cơ thể chàng tràn đầy sinh lực, các kinh mạch rộng mở, linh hoạt, sẵn sàng đón nhận những luồng linh khí mạnh mẽ hơn. Đây là một trạng thái mà chàng chưa từng trải nghiệm trước đây, một sự kết hợp giữa thể chất và tinh thần đạt đến đỉnh cao của sự hài hòa.

"Chỉ một bước nữa thôi. Trúc Cơ kỳ... ta đã sẵn sàng!" Lâm Phong thầm tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, đầy sự tự tin và quyết tâm. Chàng nhớ lại những lời chế nhạo của Dương Thiên Minh, những ánh mắt coi thường của các tu sĩ khác, những nguy hiểm rình rập trên con đường tu tiên. Tất cả những điều đó giờ đây không còn là gánh nặng, mà biến thành động lực, thành ngọn lửa thổi bùng ý chí của chàng. Chàng đã từng là một phàm nhân bị coi thường, nhưng giờ đây, chàng là Lâm Phong, người mang trong mình Huyễn Mặc Quyển, người đã nghịch thiên cải mệnh, và sẽ tiếp tục nghịch thiên cải mệnh.

Hắn cũng không quên hình ảnh của Tuyết Dao, nàng thơ lạnh lùng nhưng ẩn chứa trái tim ấm áp, của Lý Mị Nhi hoạt bát, hay những người bạn, người đồng hành đã giúp đỡ chàng. Hắn phải mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn nữa để bảo vệ họ, để không phải chứng kiến bất kỳ sự mất mát nào. Con đường tu tiên là cô độc, nhưng cũng vì những người chàng yêu thương, chàng sẽ không bao giờ dừng lại.

Chàng nhẹ nhàng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển một lần cuối, điều hòa linh khí trong cơ thể. Lúc này, cuộn sách đen huyền ảo vẫn lơ lửng trước mặt chàng, ánh sáng đen của nó đã thu lại, chỉ còn lại một vầng hào quang mờ nhạt, tĩnh lặng, tựa như một vật phẩm cổ xưa, bình thường, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên. Lâm Phong cảm thấy một sự kết nối ngày càng sâu sắc với nó, như thể Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, mà còn là một phần của chính chàng, một phần của linh hồn chàng.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lẩm bẩm, câu thần chú ấy không chỉ là khẩu hiệu, mà đã trở thành niềm tin cốt lõi, thành xương tủy của chàng. Chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi hiểm nguy, mọi âm mưu của thế gian. Căn cơ của chàng sau khi được Huyễn Mặc Quyển thanh tẩy sẽ cực kỳ vững chắc và tinh thuần, báo hiệu một Trúc Cơ kỳ mạnh mẽ và khác biệt, chắc chắn sẽ gây chấn động tông môn. Đây không còn là một cuộc đột phá thông thường, mà là một sự thăng hoa, một sự tái sinh.

Lâm Phong nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải vì đau đớn hay mệt mỏi, mà để tập trung toàn bộ tâm thần vào đan điền. Hắn đang lắng nghe tiếng gọi của cảnh giới mới, tiếng thì thầm của Trúc Cơ Đan đang dần thành hình. Mọi giác quan của chàng đều được dồn vào một điểm, vào khoảnh khắc quyết định này. Cơ thể chàng hoàn toàn thanh thản, tâm trí hoàn toàn bình tĩnh, sẵn sàng cho bước đột phá mang tính bước ngoặt. Chàng sẽ không phụ lòng Huyễn Mặc Quyển, sẽ không phụ lòng những người đã tin tưởng chàng, và quan trọng nhất, sẽ không phụ lòng chính bản thân chàng.

Bên ngoài động phủ, mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua tán lá cây, đậu trên những vách đá ẩm ướt, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Nhưng bên trong, một huyền thoại mới sắp sửa được viết nên, một tu sĩ trẻ tuổi đang đứng trước ngưỡng cửa của một cảnh giới hoàn toàn khác, sẵn sàng thay đổi vận mệnh của chính mình và của cả thế giới tu tiên.

***

Đêm khuya, trong động phủ vô danh sâu thẳm dưới lòng đất Thanh Vân Sơn, Lâm Phong đang ngồi xếp bằng, toàn thân bất động như tượng đá. Chỉ có ánh sáng đen huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước ngực chàng, thỉnh thoảng nhấp nháy, tựa như hơi thở của một sinh vật cổ xưa. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng tim chàng đập thình thịch trong lồng ngực, hòa cùng tiếng linh khí cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Mùi đất ẩm và đá thanh khiết thoang thoảng trong không khí, giờ đây xen lẫn một chút mùi ozone lạ lùng, dấu hiệu của sự tích tụ năng lượng cực độ.

Trong đan điền của Lâm Phong, một vòng xoáy linh khí khổng lồ đang hình thành. Linh lực hùng hậu từ Bích Lạc Linh Hoa và Linh Chi Huyết Ảnh, được Huyễn Mặc Quyển tinh luyện và hấp thu tối đa, giờ đây hội tụ về một điểm. Chúng xoáy tròn, nén ép, va chạm, tạo ra những âm thanh kỳ lạ chỉ Lâm Phong mới có thể cảm nhận được – tiếng rít gió, tiếng nước chảy xiết, tiếng sấm sét âm ỉ. Toàn thân chàng run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm vạt áo. Đây là thời khắc quyết định, sống còn. Thành công thì hóa rồng, thất bại thì thành tro.

“Trúc Cơ! Phá cho ta!” Lâm Phong gầm lên trong tâm trí, dồn toàn bộ ý chí và linh lực vào đan điền. Huyễn Mặc Quyển dường như cảm nhận được quyết tâm của chủ nhân, đột nhiên bùng lên ánh sáng đen mãnh liệt, bao phủ lấy Lâm Phong. Ánh sáng này không chói lóa, mà sâu thẳm, huyền bí, như một hố đen nuốt chửng mọi thứ, nhưng đồng thời lại tỏa ra một luồng năng lượng ổn định, trấn áp sự cuồng bạo của linh khí trong cơ thể chàng.

Một tiếng “Rắc!” vang dội, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu bên trong đan điền. Vòng xoáy linh khí đột nhiên ngưng tụ lại, hóa thành một viên đan màu vàng kim óng ánh, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ. Đó chính là Trúc Cơ Đan! Nó vừa xuất hiện, liền bắt đầu xoay tròn điên cuồng, hút lấy toàn bộ linh khí xung quanh, khiến các kinh mạch của Lâm Phong căng phồng, đau đớn tột cùng. Nhưng chàng không quan tâm, chàng biết đây là dấu hiệu của sự thành công.

Rồi, một điều kỳ diệu xảy ra. Viên Trúc Cơ Đan vàng kim óng ánh ấy không hề ở yên, mà đột nhiên rung chuyển dữ dội, rồi vỡ vụn thành vô số hạt ánh sáng li ti, tựa như một dải ngân hà thu nhỏ. Những hạt sáng ấy không tan biến, mà nhanh chóng hòa vào từng tấc thịt, từng thớ xương, từng giọt máu của Lâm Phong. Cơ thể chàng bắt đầu biến đổi một cách kinh người. Các kinh mạch được mở rộng gấp bội, dẻo dai hơn, có thể chứa đựng lượng linh lực khổng lồ. Xương cốt trở nên cứng cáp như thép, da thịt tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, dường như ẩn chứa sức mạnh vô tận. Máu huyết sôi trào, mang theo sinh cơ dồi dào, thanh lọc mọi tạp chất còn sót lại.

“Thoải mái quá… Đây chính là Trúc Cơ kỳ sao?” Lâm Phong thầm thì, cảm nhận sự thay đổi triệt để từ trong ra ngoài. Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một luồng sức mạnh cuồn cuộn dâng trào, tràn ngập mỗi tế bào. Huyễn Mặc Quyển từ từ thu lại ánh sáng, lơ lửng một cách yên bình, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến kỳ tích.

Đột nhiên, một cột sáng linh khí khổng lồ, màu vàng kim rực rỡ, mang theo một luồng áp lực kinh thiên động địa, bùng nổ từ đỉnh đầu Lâm Phong, xé toạc nóc động phủ. Cột sáng ấy vút thẳng lên trời, xuyên qua màn đêm đen kịt, cao vút lên tận tầng mây, soi sáng cả một vùng trời rộng lớn. Tiếng "ầm ầm" của linh khí bùng nổ vang vọng khắp núi rừng, khiến đất đá rung chuyển, cây cối ngả nghiêng. Một luồng sóng xung kích linh lực vô hình lan tỏa khắp nơi, mạnh mẽ đến mức khiến không khí như bị xé toạc, mang theo mùi ozone nồng đậm và một chút hương trầm thoang thoảng.

Lâm Phong mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy của chàng giờ đây ẩn chứa một vầng sáng rực rỡ, sâu thẳm như vũ trụ. Chàng cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt với thiên địa, dường như chỉ cần một ý niệm, chàng có thể điều khiển linh khí xung quanh. Đây là sức mạnh của Trúc Cơ, một cảnh giới hoàn toàn khác biệt so với Luyện Khí. Chàng đã thành công! Hắn, Lâm Phong, một phàm nhân bị coi thường, đã chính thức bước vào hàng ngũ tu sĩ chân chính!

***

Trên Thanh Vân Sơn hùng vĩ, màn đêm vẫn còn bao phủ những đỉnh núi cao ngất ngưởng, nhưng không còn là một màn đêm tĩnh mịch. Một cột sáng vàng kim rực rỡ, uy nghi như thiên trụ, đột nhiên vút thẳng lên trời từ sâu trong lòng núi, xé toạc tấm màn nhung đen của bầu trời đầy sao. Cột sáng ấy mang theo một luồng linh lực khổng lồ, bùng nổ như tiếng sấm giữa trời quang, khiến toàn bộ Thanh Vân Tông rung chuyển dữ dội. Những tòa điện làm từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, những tháp tu luyện vươn cao, những đình đài lầu các ẩn hiện trong sương mây, tất cả đều chấn động, như thể đang trải qua một trận động đất nhỏ. Tiếng chuông tông môn, vốn chỉ vang lên vào ban ngày, giờ đây cũng tự động ngân lên những hồi dồn dập, kéo dài, báo hiệu một sự kiện phi thường.

Các đệ tử đang say giấc nồng bỗng giật mình tỉnh dậy, hoảng loạn đổ xô ra ngoài. Tiếng bàn tán xôn xao, tiếng la hét kinh ngạc vang vọng khắp các khu vực đệ tử. "Chuyện gì vậy? Động đất sao?" "Không, nhìn kìa! Cột sáng kia là gì?" "Linh khí chấn động mạnh quá!" Mùi ozone nồng nặc và hương trầm thoang thoảng từ linh lực bùng nổ lan tỏa khắp nơi, mang theo một cảm giác vừa đáng sợ vừa kỳ diệu.

Trên đỉnh Thanh Vân, trong một đại điện hùng vĩ, Lý Nguyên Hạo – Trưởng lão Thanh Vân Tông, với mái tóc và râu bạc phơ, mặc đạo bào xanh lam trang nhã, đang tĩnh tọa. Ông đột nhiên mở bừng mắt, ánh mắt tinh anh lộ rõ vẻ kinh ngạc. Ông cảm nhận rõ ràng luồng linh khí chấn động ấy, hùng hậu đến mức khiến cả không gian xung quanh ông cũng trở nên bất ổn.

“Đây là… linh khí chấn động do đột phá Trúc Cơ?” Lý Nguyên Hạo lẩm bẩm, giọng nói run run vì không tin vào tai mình. Ông vội vàng vận dụng thần thức, quét ra khắp Thanh Vân Sơn để tìm kiếm nguồn gốc. Thần thức của ông nhanh chóng khóa chặt vào một điểm sâu dưới lòng đất, nơi cột sáng vẫn đang vút lên. “Nhưng làm sao có thể mạnh đến mức này?! Hơn nữa, luồng linh khí này… tinh thuần đến khó tin! Chẳng lẽ lại có thiên tài ẩn mình nào đó trong tông môn sao?”

Cùng lúc đó, tại một khu vực thanh tịnh hơn, Tuyết Dao – nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, với mái tóc đen nhánh dài mượt mà, đôi mắt phượng sắc lạnh – cũng đang đứng bên cửa sổ tẩm điện, nhìn lên cột sáng chói lọi. Thân hình mảnh mai của nàng khẽ run lên, đôi mắt hồ băng không còn vẻ lạnh nhạt thường ngày, mà ẩn chứa một tia kinh ngạc, xen lẫn tò mò và một cảm xúc phức tạp khó tả. Nàng đã từng chứng kiến nhiều người đột phá Trúc Cơ, nhưng chưa bao giờ thấy một cột sáng linh khí nào hùng vĩ và tinh thuần đến vậy.

“Lâm Phong…” Nàng khẽ thì thầm trong nội tâm, một cái tên bật ra không kiểm soát. Nàng không biết vì sao mình lại nghĩ đến hắn, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng sự kiện kinh thiên động địa này có thể liên quan đến tên phàm nhân láu cá đó. “Chàng ấy… chàng ấy đã làm được điều không tưởng!”

Cách đó không xa, trong một căn phòng đơn sơ hơn, Trần Hạo – với thân hình vạm vỡ, làn da rám nắng và gương mặt cương nghị – đang nhảy cẫng lên vì vui sướng. “Ha ha ha! Tuyệt vời! Tuyệt vời quá! Linh khí chấn động thế này, chắc chắn là Lâm huynh đã đột phá Trúc Cơ thành công rồi!” Hắn vung tay đấm vào không khí, tiếng reo hò của hắn vang vọng khắp hành lang. “Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Lâm huynh quả nhiên không hổ là thiên tài!” Đối với Trần Hạo, sự thành công của Lâm Phong cũng như chính sự thành công của mình, thậm chí còn khiến hắn tự hào hơn.

Tiểu Cường, một đệ tử nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh, cũng đang đứng chung với một nhóm đệ tử khác, miệng há hốc nhìn lên cột sáng. “Oa… Đại sư huynh Lâm Phong quá lợi hại rồi!” Hắn líu lo, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. “Một mình Lâm sư huynh mà có thể làm chấn động cả tông môn thế này sao?”

Lý Mị Nhi, xinh đẹp và yểu điệu, thích mặc đồ màu mè, cũng đang phấn khích bàn tán với các bạn đồng môn. “Nghe nói Lâm Phong sư huynh lại làm chấn động rồi! Lần trước là ở Tháp Luyện Đan, giờ lại là Trúc Cơ kỳ! Chàng ấy đúng là một kỳ nhân!” Nàng che miệng cười khúc khích, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm.

Trong một khu vực khác, nơi linh khí dồi dào nhất của Thanh Vân Tông, Hoàng Lão Quái – lão già râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, tay cầm bầu rượu – đang ngồi trên một tảng đá lớn. Lão nheo đôi mắt tinh anh, nhìn về phía cột sáng, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm. “Khà khà… Tiểu tử ngươi đúng là khắc tinh của lão già này! Lão đã biết ngươi sẽ không làm lão thất vọng mà. Nhưng mà, động tĩnh này… còn lớn hơn lão tưởng tượng nhiều.” Lão nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lấp lánh sự hài lòng, nhưng cũng ẩn chứa một chút lo lắng. Sự nổi bật quá mức đôi khi sẽ kéo theo rắc rối không đáng có.

Các trưởng lão khác cũng lần lượt xuất hiện, sắc mặt ai nấy đều từ kinh ngạc chuyển sang vẻ trầm tư. Tiếng chuông tông môn vẫn ngân nga, như một bản hùng ca báo hiệu sự ra đời của một thiên tài mới, một biến cố sẽ thay đổi cục diện Thanh Vân Tông.

***

Cùng lúc đó, trong một tẩm điện sang trọng bậc nhất khu vực đệ tử Thanh Vân Tông, ánh sáng vàng kim rực rỡ từ cột sáng linh khí chiếu xuyên qua cửa sổ chạm khắc tinh xảo, đổ xuống sàn nhà đá cẩm thạch. Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ đây méo mó vì tức giận, đang siết chặt cây quạt ngọc trong tay. Hắn ta đứng sững sờ, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nơi cột sáng vẫn đang vút lên trời cao. Bên cạnh hắn, Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, thân hình gầy gò, cũng đang run rẩy vì kinh hãi và ghen tức.

“Không thể nào! Không thể nào!” Dương Thiên Minh gầm lên, giọng nói đầy vẻ hoài nghi và phẫn nộ. “Một phế vật như hắn… một phàm nhân không có căn cơ gì đặc biệt… làm sao có thể đột phá Trúc Cơ với linh khí chấn động như thế này?! Ta không phục! Tuyệt đối không phục!” Hắn ta đập mạnh cây quạt ngọc xuống bàn, tiếng “rắc” giòn tan vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, chiếc bàn đá cẩm thạch nứt toác một đường dài. Gân xanh nổi lên chằng chịt trên trán hắn, đôi mắt hắn đỏ ngầu như muốn phun lửa.

Lưu Minh lùi lại một bước, sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Dương Thiên Minh, nhưng trong lòng cũng dậy sóng ghen ghét. “Dương sư huynh, chúng ta… chúng ta phải làm gì đây?” Hắn ta lắp bắp hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi cột sáng. “Nếu hắn ta đã Trúc Cơ thành công, với động tĩnh lớn như thế này, chắc chắn sẽ được tông môn trọng dụng. E rằng… chúng ta sẽ khó đối phó hơn nhiều.”

“Hừ!” Dương Thiên Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Khó đối phó? Ngươi nghĩ ta sẽ để một kẻ phàm nhân như hắn vượt mặt sao? Tuyệt đối không có chuyện đó! Hắn chỉ là một con kiến hôi may mắn mà thôi. Ta sẽ cho hắn biết, dù có Trúc Cơ thành công, hắn cũng không thể sánh bằng ta!” Hắn ta quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm nhìn Lưu Minh. “Ngươi nói xem, luồng linh khí hỗn loạn quấy nhiễu hắn khi bế quan, có phải đã bị hắn hóa giải hoàn toàn rồi không? Chết tiệt! Chẳng lẽ ngay cả Ma giáo Huyết Ảnh cũng không thể làm khó được hắn?”

Lưu Minh rụt cổ lại, cúi đầu lí nhí: “Dương sư huynh, có lẽ là do Huyễn Mặc Quyển của hắn quá đặc biệt… Về phần Ma giáo Huyết Ảnh, đệ tử chỉ làm theo chỉ thị của huynh, thuê người thả một tia tà khí nhỏ, không ngờ lại không có tác dụng…” Hắn ta càng nói càng nhỏ dần khi thấy ánh mắt Dương Thiên Minh trở nên đáng sợ.

“Phế vật!” Dương Thiên Minh quát khẽ. “Ngươi đã làm việc không xong, giờ lại để hắn thành công đột phá. Hừ! Nhưng không sao. Hắn càng nổi bật, càng dễ bị ta nhắm đến. Các trưởng lão nhìn thấy thiên phú của hắn, chắc chắn sẽ ưu ái hắn. Nhưng càng ưu ái, càng khiến ta có lý do để hành động. Ta sẽ không để một kẻ thấp kém như hắn cướp đi ánh hào quang của ta. Lâm Phong… ngươi chờ xem! Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu mà thôi!”

Hắn ta siết chặt nắm đấm, để móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Mặc dù lời nói đầy tự tin, nhưng trong thâm tâm Dương Thiên Minh, một nỗi sợ hãi vô hình đã bắt đầu nhen nhóm. Cột sáng linh khí kia không phải là điều mà một tu sĩ Trúc Cơ bình thường có thể tạo ra. Hắn biết Lâm Phong không đơn giản, nhưng hắn không ngờ lại phi thường đến mức này. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía cột sáng, trong lòng dấy lên những âm mưu mới, những kế hoạch tàn độc hơn để hủy diệt kẻ mà hắn coi là cái gai trong mắt. Hắn không thể để một phàm nhân nghịch thiên cải mệnh, hắn phải là người duy nhất tỏa sáng!

***

Cách Thanh Vân Tông không xa, trong Rừng Cổ Mộc rậm rạp, những cây cổ thụ to lớn vươn mình lên trời, cành lá đan xen tạo thành một tán cây xanh rì che phủ cả một vùng. Không khí trong rừng vốn yên tĩnh, mát mẻ, có chút ẩm ướt, giờ đây lại bị xáo trộn bởi một luồng áp lực vô hình cực kỳ mạnh mẽ. Tiếng gió rít mạnh hơn, lá cây xào xạc dữ dội, như thể đang reo vang một khúc ca hùng tráng.

Đội Trưởng Lôi, với dáng người vạm vỡ, khuôn mặt phong trần đầy vết sẹo, đang dẫn theo đội lính đánh thuê của mình xuyên qua khu rừng. Ông ta đột nhiên dừng bước, nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh. “Dừng lại!” Ông ta ra lệnh khẽ, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực. Cả đội ngũ lập tức đứng im, cảnh giác quan sát xung quanh.

“Có chuyện gì vậy, Đội trưởng?” Một tên lính đánh thuê hỏi, tay đã đặt lên chuôi kiếm.

Đội Trưởng Lôi không trả lời, ông ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Dù đang ở trong rừng sâu, nhưng cột sáng vàng kim rực rỡ từ Thanh Vân Tông vẫn hiện rõ mồn một qua kẽ lá, chói lọi như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Luồng linh khí chấn động mạnh mẽ, mang theo mùi ozone đặc trưng của sự bùng nổ năng lượng, không ngừng quét qua khu rừng, khiến các sợi râu của ông ta cũng khẽ lay động.

“Chà…” Đội Trưởng Lôi nheo mắt lại, đôi mắt tinh anh lộ rõ vẻ kinh ngạc. “Linh khí chấn động mạnh mẽ như vậy… Từ phương hướng Thanh Vân Tông. Có vẻ như Thanh Vân Tông lại xuất hiện một thiên tài rồi.” Ông ta trầm ngâm, một nụ cười đầy hứng thú xuất hiện trên khóe môi. “Loại động tĩnh này không phải là đột phá Trúc Cơ bình thường. Phải là một loại Trúc Cơ Đan cực kỳ tinh thuần, hoặc một thể chất đặc biệt mới có thể tạo ra được. Thú vị, thú vị.”

Tên lính đánh thuê ban nãy lại hỏi: “Đội trưởng, chúng ta có nên… đến đó xem xét không?”

Đội Trưởng Lôi lắc đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào cột sáng. “Không cần. Thanh Vân Tông là địa bàn của bọn họ. Chúng ta chỉ cần quan sát từ xa là đủ. Nhưng mà…” Ông ta đưa tay vuốt cằm, ánh mắt lóe lên một tia tính toán. “Một thiên tài như vậy, chắc chắn sẽ gây ra không ít sóng gió. Mà nơi nào có sóng gió, nơi đó sẽ có cơ hội.” Ông ta quay sang nhìn các thuộc hạ, giọng nói mang theo vẻ bí ẩn. “Chỉ cần tiền đủ, việc gì cũng làm! Hãy để mắt đến Thanh Vân Tông trong thời gian tới. Đặc biệt là người vừa đột phá kia. Ta linh cảm, hắn sẽ là một khách hàng tiềm năng… hoặc một đối thủ đáng gờm. Dù là gì, thì cũng không thể bỏ qua được.”

Ông ta ra hiệu cho đội ngũ tiếp tục di chuyển, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cột sáng. Đội Trưởng Lôi hiểu rõ hơn ai hết, trong thế giới tu tiên này, một sự kiện như thế này sẽ nhanh chóng lan truyền khắp các tông môn, các thế lực lớn nhỏ. Thanh Vân Tông, vốn đã là một trong những tông môn hàng đầu, giờ đây lại càng thu hút sự chú ý. Và người vừa tạo ra sự chấn động này, Lâm Phong, chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, mang theo cả danh tiếng lẫn rắc rối. Một huyền thoại mới đã ra đời, và thế giới tu tiên lại sắp sửa dậy sóng. Tiếng sấm rền từ xa đã báo hiệu một cơn bão sắp tới, và Đội Trưởng Lôi, với bản năng của một kẻ săn mồi, đã ngửi thấy mùi vị của những cuộc phiêu lưu mới, những món tiền lớn đang chờ đợi.

Cột sáng vàng kim vẫn chói lọi trên bầu trời, như một minh chứng cho sự phi thường của Lâm Phong, đồng thời cũng là một lời tuyên bố hùng hồn về sự xuất hiện của một nhân vật có thể làm thay đổi cục diện tu tiên giới. Dù là ngưỡng mộ, thù hận, hay tò mò, tất cả đều phải thừa nhận: Thanh Vân Tông đã có một ngôi sao mới, và ngôi sao đó đang tỏa sáng rực rỡ đến mức khiến cả thiên hạ phải ngước nhìn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ