Ba ngày sau cột sáng vàng kim chấn động Thanh Vân Tông, mọi thứ dường như đã trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng sâu thẳm trong lòng mỗi đệ tử, mỗi trưởng lão, một làn sóng ngầm vẫn không ngừng cuộn trào. Đặc biệt là tại động phủ cá nhân của Lâm Phong, nơi khởi nguồn của hiện tượng kỳ vĩ ấy, không khí lại càng thêm phần huyền ảo.
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc màn sương mỏng giăng mắc trên các đỉnh núi, Lâm Phong vẫn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn phủ lông thú mềm mại, toàn thân chàng được bao phủ bởi một tầng linh quang nhàn nhạt, tựa như một tấm áo choàng dệt bằng ánh sáng. Linh quang ấy không chói mắt, mà dịu dàng, uyển chuyển luân chuyển khắp châu thân, khiến không gian xung quanh chàng như ngưng đọng, toát ra một vẻ tĩnh mịch mà trang nghiêm. Mùi hương của đất ẩm và đá cổ kính hòa quyện với chút hương thảo mộc thanh tân từ các linh dược bồi bổ, tạo nên một bầu không khí thuần khiết, giúp tâm trí dễ dàng trầm tĩnh.
Trong tĩnh lặng, Lâm Phong cảm nhận từng dòng linh lực tinh thuần cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, mạnh mẽ và dồi dào hơn gấp bội lần so với khi chàng còn ở Luyện Khí kỳ. Mỗi tế bào trong cơ thể chàng dường như đã được tái tạo, trở nên rắn chắc và tràn đầy sức sống. Căn cơ Trúc Cơ Đan vững chãi như một ngọn núi nhỏ trong đan điền, không ngừng phát ra những luồng linh khí tinh thuần, nuôi dưỡng và củng cố toàn bộ thân thể. Chàng có thể nghe thấy tiếng linh lực khẽ róc rách, tựa như dòng suối mát lành chảy qua từng ngóc ngách, thanh tẩy mọi tạp chất còn sót lại.
"Trúc Cơ kỳ... quả nhiên là một thế giới hoàn toàn khác." Lâm Phong khẽ thở ra, luồng khí trắng nhẹ nhàng thoát ra từ môi chàng, tan biến vào không khí. "Sức mạnh này... thật khiến người ta say mê."
Ba ngày qua, chàng không ngừng củng cố cảnh giới, làm quen với nguồn linh lực dồi dào mới mẻ này. Sự khác biệt giữa Luyện Khí và Trúc Cơ không chỉ là lượng linh lực tăng lên, mà còn là sự *chất* của linh lực, sự *vững chắc* của căn cơ, và sự *thông suốt* của kinh mạch. Mọi cảm giác về sự tắc nghẽn, về giới hạn của phàm nhân đã tan biến hoàn toàn. Giờ đây, chỉ cần một ý niệm, linh lực trong đan điền sẽ ứng biến tức thì, tuôn trào theo ý muốn, mang theo uy lực mà trước đây chàng chỉ có thể mơ ước.
Lâm Phong nhắm mắt, thử nghiệm phóng thích một chút thần thức. Ngay lập tức, ý niệm của chàng vượt ra khỏi động phủ, bao trùm một vùng bán kính vài chục trượng. Chàng có thể "nhìn" thấy từng chiếc lá đang đung đưa trong gió, từng giọt sương còn vương trên ngọn cỏ, thậm chí là một con sóc nhỏ đang đánh chén hạt dẻ trên cành cây cách đó không xa. Thần thức không còn mơ hồ, lờ mờ như khi còn ở Luyện Khí kỳ, mà rõ ràng, sắc nét, tựa như chàng đang quan sát bằng chính đôi mắt của mình, nhưng ở một phạm vi rộng lớn hơn nhiều. Đây chính là Trúc Cơ, sự chuyển hóa từ phàm nhân sang tu sĩ chân chính, một bước ngoặt vĩ đại trên con đường tu tiên.
Điều khiến Lâm Phong tâm đắc nhất chính là sự *tinh thuần* của Trúc Cơ Đan trong đan điền. Chàng nhớ lại giây phút Huyễn Mặc Quyển phát sáng, hóa giải luồng linh lực hỗn loạn tưởng chừng sẽ đưa chàng vào chỗ chết. Sự thanh tẩy của Huyễn Mặc Quyển không chỉ cứu chàng khỏi tẩu hỏa nhập ma, mà còn tinh luyện căn cơ của chàng đến mức hoàn mỹ. Giống như một thanh kiếm được tôi luyện trong ngàn lửa, Trúc Cơ của chàng không có một chút tạp chất, vững như bàn thạch, tiềm năng vô hạn.
"Huyễn Mặc Quyển... ngươi rốt cuộc là bảo vật gì?" Lâm Phong thầm nghĩ, tay khẽ đặt lên ngực, nơi Huyễn Mặc Quyển vẫn ẩn mình. "Thân thế của ta có liên quan gì đến ngươi? Và cái bí mật về luồng linh lực hỗn loạn kia... liệu sẽ còn tái diễn?" Một thoáng trầm tư lướt qua trong đôi mắt đen láy của chàng, nhưng rất nhanh sau đó, sự tự tin và ý chí kiên định đã chiếm lĩnh.
Chàng đứng dậy, vươn vai. Cơ thể nhẹ bẫng, linh hoạt, tràn đầy năng lượng. Mỗi cử động đều mang theo một vẻ thướt tha, tự nhiên mà không mất đi sự mạnh mẽ tiềm ẩn. Ánh mắt chàng lóe lên tinh quang, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực lại xuất hiện. "Dù có là bí mật gì, hay thử thách lớn đến đâu, ta cũng sẽ đối mặt." Giọng chàng trầm ấm, vang vọng khẽ trong động phủ. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Lâm Phong biết rằng, với sự đột phá này, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Vị thế của chàng trong Thanh Vân Tông sẽ thay đổi, và những rắc rối cũng sẽ theo đó mà đến. Nhưng chàng không sợ hãi, ngược lại, trong lòng lại dâng lên một cảm giác hưng phấn mãnh liệt. Con đường tu tiên vốn đầy chông gai, và chàng đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.
Chàng tùy ý vung tay, một luồng linh lực vô hình nhẹ nhàng đẩy cánh cửa động phủ ra, để lộ ra khung cảnh sương sớm huyền ảo bên ngoài. Mùi thông reo và đất ẩm ùa vào, đánh thức các giác quan của chàng. Đây không chỉ là một khởi đầu mới cho cảnh giới, mà còn là một khởi đầu mới cho cả hành trình của Lâm Phong.
***
Khi Lâm Phong bước ra khỏi động phủ, sải bước trên con đường đá dẫn xuống khu vực chính của tông môn, màn sương sớm vẫn còn giăng mắc, nhưng đã bắt đầu tan đi dưới ánh nắng vàng nhạt. Không khí trong lành, mát lạnh phảng phất mùi hương thảo mộc và đất đá, len lỏi qua từng kẽ lá, tạo nên một bức tranh sơn thủy hữu tình. Tiếng chim hót líu lo từ các lùm cây, hòa cùng tiếng gió xào xạc và xa xăm hơn là tiếng kiếm khí vút qua từ các sân luyện võ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của Thanh Vân Tông.
Ngay lập tức, chàng cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình. Chúng như những sợi tơ vô hình, quấn lấy chàng, mang theo đủ mọi cảm xúc: có kinh ngạc, có ngưỡng mộ, có tò mò, và cả những ánh nhìn đố kỵ cháy bỏng từ xa. Lâm Phong mỉm cười nhẹ, không nhanh không chậm bước đi, tựa như một tiên nhân dạo bước giữa chốn phàm trần. Trường bào màu xanh sẫm của chàng khẽ bay theo từng nhịp bước, tôn lên dáng người cân đối, thanh tú. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng lướt qua từng gương mặt, như thấu tỏ mọi suy nghĩ ẩn giấu.
Chưa đi được bao xa, một bóng người vạm vỡ đã nhanh chóng lao đến, gương mặt cương nghị của Trần Hạo hớn hở lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết. Hắn bước đi mạnh mẽ, dứt khoát, mặc trên mình bộ giáp nhẹ quen thuộc, làn da rám nắng khỏe khoắn.
"Lâm huynh, cuối cùng huynh cũng xuất quan!" Trần Hạo reo lên, giọng nói đầy phấn khích, vang vọng cả một góc đường. Hắn đi đến gần, vỗ mạnh vào vai Lâm Phong một cái, nhưng lực đạo đã được khống chế, chỉ đủ để bày tỏ sự thân thiết mà không gây khó chịu. "Huynh thật lợi hại! Cả tông môn đều chấn động vì huynh đó! Những ngày qua, tiếng bàn tán về cột sáng linh khí kia chưa bao giờ ngớt. Nghe nói ngay cả trưởng lão Lý Nguyên Hạo cũng phải kinh ngạc ra mặt!"
Lâm Phong khẽ cười, nụ cười mang theo chút tinh quái thường thấy. "Cảm ơn Trần huynh. Chỉ là may mắn mà thôi." Chàng đáp, giọng điệu khiêm tốn nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tự tin không thể che giấu. Chàng biết rõ đây không phải là may mắn, mà là kết quả của sự nỗ lực phi thường và sự trợ giúp bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển.
Trong lúc nói chuyện với Trần Hạo, ánh mắt Lâm Phong lướt qua một góc sân luyện võ, nơi có hai bóng người quen thuộc đang đứng tựa gốc cây cổ thụ. Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ đây méo mó vì căm ghét, đang nắm chặt cây quạt ngọc trong tay. Áo gấm lụa là của hắn có vẻ không còn phẳng phiu như mọi khi, có lẽ là do sự tức giận đang cuộn trào bên trong. Kẻ đi theo hắn, Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, cúi đầu thì thầm điều gì đó vào tai Dương Thiên Minh, rồi ngẩng lên nhìn Lâm Phong với ánh mắt vừa gan ghét vừa sợ hãi.
"Hừ, lại là cái tên phế vật đó!" Lâm Phong nghe thấy tiếng Lưu Minh lẩm bẩm, dù rất nhỏ, nhưng với thính giác đã được tăng cường của một tu sĩ Trúc Cơ, chàng vẫn nghe rõ mồn một. "Một phàm nhân như ngươi mà dám..." Những lời còn lại bị tiếng gió cuốn đi, nhưng ý nghĩa đã quá rõ ràng.
Lâm Phong khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng càng sâu hơn. Chàng không nói gì, chỉ trao đổi một ánh mắt ngắn ngủi với Dương Thiên Minh. Trong ánh mắt ấy, không có sự khiêu khích trắng trợn, chỉ có một vẻ bình thản, tự tin, và một chút... thương hại. Chính ánh mắt đó đã chọc giận Dương Thiên Minh đến mức mặt hắn tái xanh, gân xanh nổi lên trán. Hắn thề sẽ không bao giờ để Lâm Phong được yên ổn.
Xa hơn một chút, bên một hồ sen nhỏ, Lý Mị Nhi, với dáng người yểu điệu trong bộ đồ màu mè, đang túm tụm với vài nữ đệ tử khác. Nàng ta không ngừng khoa chân múa tay, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ bất ngờ và tò mò.
"Nghe nói Lâm Phong sư huynh lại làm chấn động rồi!" Lý Mị Nhi thì thầm, nhưng âm lượng không hề nhỏ. "Cột sáng hôm đó... thật sự là của sư huynh ấy sao? Không thể tin được!"
Và rồi, ánh mắt Lâm Phong dừng lại ở một bóng dáng thanh thoát, tựa như một tiên tử băng tuyết. Tuyết Dao đứng cạnh một gốc mai cổ thụ, mái tóc đen nhánh dài mượt mà búi cao thanh thoát, y phục trắng như tuyết tinh khôi. Nàng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn về phía Lâm Phong. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, lúc này ẩn chứa một tia suy tư, một chút bất ngờ, và dường như là cả một sự tò mò ẩn giấu. Nàng vẫn giữ vẻ thoát tục, cao quý của mình, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được một sự quan tâm vô hình mà nàng dành cho sự kiện vừa qua. Nàng không bày tỏ cảm xúc, nhưng sự chú ý của nàng lại rõ ràng đến lạ.
"Lâm huynh, trưởng lão Lý Nguyên Hạo đã cho người đến động phủ tìm huynh rồi đó." Trần Hạo nhắc nhở, kéo Lâm Phong trở về thực tại. "Chắc chắn là để ban thưởng và giao nhiệm vụ mới. Đi thôi, ta sẽ đưa huynh đến Đại Điện."
Lâm Phong gật đầu, theo Trần Hạo tiếp tục bước đi. Chàng biết rằng những ánh mắt này, những lời bàn tán này, những sự đố kỵ và ngưỡng mộ này, chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước chắc chắn sẽ không hề bằng phẳng. Nhưng trong lòng chàng, một ngọn lửa nhiệt huyết đang bùng cháy dữ dội. Trúc Cơ kỳ, đây mới chỉ là bước khởi đầu.
Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của Thanh Vân Tông, mùi của sự tu luyện, của khát vọng. Chàng sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, bởi chàng biết, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và tâm của chàng, giờ đây, kiên định hơn bao giờ hết.
***
Đại Điện Thanh Vân Tông sừng sững trên đỉnh núi cao nhất, mái ngói lưu ly xanh biếc phản chiếu ánh nắng trưa vàng rực, tựa như một cung điện ngọc giữa tầng mây. Mây mù và sương sớm đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho bầu trời trong xanh vời vợi, điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Không khí trong Đại Điện trang trọng mà ấm áp, phảng phất mùi hương trầm thanh khiết và mùi gỗ cổ kính, tạo nên một cảm giác vừa uy nghiêm vừa an bình.
Khi Lâm Phong bước vào, Trần Hạo đã dừng lại bên ngoài, bởi Đại Điện là nơi nghị sự quan trọng của tông môn, không phải ai cũng có thể tùy tiện ra vào. Lâm Phong thong thả bước vào trong, ánh mắt nhanh chóng quét qua đại điện, thấy Lý Nguyên Hạo đang ngồi trên chủ tọa, gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Bên cạnh ông, Hoàng Lão Quái đang ngồi dựa vào cột trụ chạm khắc tinh xảo, tay cầm bầu rượu hồ lô, nhấm nháp từng ngụm, ánh mắt tinh anh nhưng hay nheo lại vẻ lười biếng. Bộ quần áo xộc xệch của lão đối lập hoàn toàn với vẻ trang nghiêm của Đại Điện, nhưng không ai dám tỏ vẻ bất kính.
Lâm Phong tiến lên phía trước, chắp tay hành lễ nghiêm cẩn. "Vãn bối Lâm Phong, bái kiến Lý trưởng lão, Hoàng lão."
Lý Nguyên Hạo mỉm cười ôn hòa, ánh mắt đầy tán thưởng xen lẫn sự kinh ngạc không thể che giấu. Ông ta nhìn Lâm Phong, như muốn nhìn thấu mọi bí mật ẩn giấu trong cơ thể chàng. "Không cần đa lễ, Lâm Phong. Ngươi đến rồi, ngồi xuống đi." Ông chỉ tay vào một chỗ ngồi đối diện, cách không xa chủ tọa.
Lâm Phong gật đầu, ngồi xuống. Chàng cảm nhận được ánh mắt của Lý Nguyên Hạo, và một phần nào đó, chàng hiểu được sự thăm dò trong đó. Nhưng chàng vẫn giữ vẻ bình thản, tự tin.
"Lâm Phong," Lý Nguyên Hạo mở lời, giọng nói trầm ấm mà vang dội, "ngươi không hổ danh là kỳ tài hiếm có của Thanh Vân Tông ta. Đột phá Trúc Cơ ở độ tuổi này, lại có căn cơ vững chắc đến vậy, khí tức tinh thuần không chút tạp chất, quả là chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tông môn. Ngay cả những vị thiên tài thời kỳ hoàng kim của Thanh Vân Tông cũng khó lòng sánh kịp."
Lời khen ngợi này không hề là khách sáo, mà là sự nhìn nhận chân thành từ một vị trưởng lão uy tín. Lý Nguyên Hạo dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia thâm ý khi ông nhìn vào Lâm Phong, như thể ông đã nhìn thấy một tương lai phi thường và khác biệt đang chờ đợi chàng. "Sự kiện đột phá của ngươi ba ngày trước đã gây chấn động không nhỏ. Không chỉ trong tông môn, mà ngay cả các thế lực lân cận cũng đã nhận thấy động tĩnh. Điều này vừa là vinh dự, vừa là trách nhiệm."
Hoàng Lão Quái, đang nhấm nháp rượu, khẽ "khà" một tiếng, rồi quay sang nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy ẩn ý, nhưng không nói gì.
Lý Nguyên Hạo tiếp tục, giọng điệu trở nên trang trọng hơn. "Tông môn sẽ không bạc đãi những đệ tử có cống hiến và tiềm năng như ngươi. Nay, ta thay mặt tông môn ban thưởng cho ngươi." Ông vỗ tay một cái, một đệ tử đứng gần đó lập tức mang đến một chiếc khay ngọc.
Trên khay, có ba vật phẩm lấp lánh: một túi trữ vật nhỏ tinh xảo, một bình ngọc cổ kính và một cuốn sách cổ màu xanh lam.
"Trong túi trữ vật này có 100 viên Linh Thạch Trung phẩm, đủ để ngươi tu luyện trong một thời gian dài. Bình ngọc này chứa mười viên Trúc Cơ Đan thượng phẩm, dùng để củng cố cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ của ngươi, giúp ngươi ổn định và tiến xa hơn. Còn đây," Lý Nguyên Hạo cầm lấy cuốn sách cổ, "là bộ công pháp Trung cấp Địa Giai, 'Thanh Vân Quyết'. Đây là một trong những công pháp trấn tông của Thanh Vân Tông, uy lực phi thường, phù hợp với căn cơ tinh thuần của ngươi. Hãy cố gắng tu luyện, nó sẽ giúp ích rất nhiều cho con đường phía trước."
Lâm Phong đứng dậy, chắp tay đón nhận ban thưởng với thái độ cung kính nhưng không hề run sợ. "Đa tạ Lý trưởng lão ban thưởng! Vãn bối Lâm Phong xin ghi nhớ ân tình của tông môn và trưởng lão, sẽ cố gắng tu luyện, không phụ kỳ vọng."
Chàng nhận lấy các vật phẩm, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm trên vai. Linh thạch, đan dược, công pháp... đây đều là những tài nguyên quý giá mà không phải đệ tử nào cũng có thể có được. Đặc biệt là "Thanh Vân Quyết", một bộ công pháp Trung cấp Địa Giai, đủ để bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào cũng phải thèm muốn.
Lý Nguyên Hạo gật đầu hài lòng, sau đó, ánh mắt ông lại trở nên nghiêm nghị hơn. "Ngoài ra, Lâm Phong, tông môn đang có một nhiệm vụ quan trọng, ta tin rằng ngươi, với thực lực Trúc Cơ hiện tại, và trí tuệ của mình, là người thích hợp nhất để gánh vác."
Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. "Xin Lý trưởng lão cứ phân phó."
"Gần đây," Lý Nguyên Hạo nói, giọng trầm xuống, "tại khu vực ngoại vi Cấm Địa Vạn Yêu, đã liên tục xuất hiện các dị tượng không gian. Các vết nứt không gian nhỏ xuất hiện rải rác, kèm theo đó là sự gia tăng đột biến của các loài yêu thú cấp thấp, và đôi khi là cả những khí tức tà ác khó hiểu. Tông môn đã phái vài đội đệ tử đi điều tra, nhưng kết quả không mấy khả quan, thậm chí còn có thương vong."
Lý Nguyên Hạo nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt đầy thâm ý. "Chúng ta nghi ngờ có thể có một bí cảnh cổ xưa sắp mở ra, hoặc tệ hơn, có thế lực nào đó đang âm thầm thao túng. Nhiệm vụ của ngươi là dẫn một đội đệ tử tinh nhuệ, đi sâu vào khu vực ngoại vi Cấm Địa Vạn Yêu, điều tra rõ ràng nguyên nhân của các dị tượng này, và nếu có thể, tìm cách ổn định tình hình. Ngươi có nguyện ý chấp nhận không?"
Cấm Địa Vạn Yêu! Cái tên này tựa như một lời nguyền rủa trong tai nhiều đệ tử Thanh Vân Tông. Đó là một vùng đất cấm hiểm nguy, nơi yêu thú hoành hành và ẩn chứa vô số bí mật, cạm bẫy chết người. Ngay cả khu vực ngoại vi cũng đủ khiến các đệ tử Luyện Khí run rẩy. Nhưng Lâm Phong không hề nao núng. Trong lòng chàng, một cảm giác hưng phấn trỗi dậy. Đây chính là cơ hội để chàng thử thách bản thân, để khẳng định vị thế của một tu sĩ Trúc Cơ chân chính.
"Vãn bối Lâm Phong nguyện ý chấp nhận trọng trách này!" Chàng đáp không chút do dự, giọng nói vang dội, đầy khí phách. "Vãn bối xin thề sẽ hoàn thành nhiệm vụ, không phụ kỳ vọng của tông môn và trưởng lão!"
Hoàng Lão Quái đột nhiên ho khan một tiếng, tiếng ho khan nghe có vẻ lười biếng nhưng lại mang theo chút cảnh báo. "Khụ khụ... Tiểu tử, đừng có kiêu ngạo quá. Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao. Vạn Yêu Cấm Địa không phải nơi dễ chơi đâu. Nơi đó không chỉ có yêu thú hung tàn, mà còn có những thứ... còn đáng sợ hơn nhiều." Ánh mắt của lão già lướt qua Lâm Phong, sâu thẳm như giếng cổ, ẩn chứa vô vàn điều chưa nói. "Chớ có lơ là, cứ tưởng đột phá Trúc Cơ là có thể tung hoành. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, nhưng đôi khi ngoại vật lại là thứ có thể cướp đi cái tâm của ngươi."
Lý Nguyên Hạo khẽ nhíu mày nhìn Hoàng Lão Quái, nhưng rồi lại mỉm cười với Lâm Phong. "Hoàng lão nói đúng. Hãy cẩn trọng. Ta tin tưởng vào năng lực của ngươi, Lâm Phong. Ngươi hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, ba ngày sau sẽ khởi hành. Chi tiết đội ngũ và bản đồ sẽ được gửi đến động phủ của ngươi."
Lâm Phong cúi đầu. "Vãn bối đã rõ. Xin cáo lui."
Khi Lâm Phong rời khỏi Đại Điện, chàng cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy mình. Trách nhiệm, kỳ vọng, và cả những mối nguy hiểm tiềm tàng từ nhiệm vụ mới. Lời cảnh báo của Hoàng Lão Quái vẫn văng vẳng bên tai, ám chỉ rằng Cấm Địa Vạn Yêu không chỉ là nơi ẩn chứa yêu thú mà còn có thể có cả những thế lực tà ác khác, có lẽ là Ma giáo Huyết Ảnh, hoặc một âm mưu sâu xa hơn. Nhưng chính những điều đó lại càng kích thích ý chí chiến đấu của chàng.
Ánh nắng trưa rực rỡ chiếu rọi xuống con đường đá, in bóng Lâm Phong thật dài. Chàng bước đi vững vàng, trong lòng dâng trào sự tự tin và kỳ vọng. Con đường tu tiên của chàng đã chính thức bước sang một trang mới, và những cuộc phiêu lưu thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Lâm Phong sẽ dùng chính sức mạnh của mình để nghịch thiên cải mệnh, khắc ghi huyền thoại Huyễn Mặc Chi Đạo trong thế giới tu tiên rộng lớn này.