Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, nhuộm tím chân trời phía Đông, xua tan màn đêm tĩnh mịch, nhưng Thanh Vân Tông vẫn còn chìm trong lớp sương mù bảng lảng. Những mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng mờ ảo, trông tựa như những cung điện tiên cảnh ẩn hiện giữa mây trời. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong rừng tùng cổ thụ, hòa cùng tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của buổi sớm mai. Linh khí dồi dào trong không khí, mát lành và thanh khiết, như mời gọi mọi tu sĩ chìm đắm vào thế giới của đạo pháp.
Trong động phủ của mình, Lâm Phong không vội vã. Chàng chậm rãi kiểm tra lại túi trữ vật, từng món pháp bảo, từng viên đan dược đều được sắp xếp ngăn nắp, cẩn thận. Huyễn Mặc Quyển nằm yên vị trong đan điền, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, trầm tĩnh, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến mọi bước trưởng thành của chàng. Sau khi đột phá Trúc Cơ, sức mạnh của chàng đã tăng lên gấp bội, linh lực cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, mỗi một hơi thở đều mang theo khí tức của đất trời. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với linh khí xung quanh, mọi giác quan đều trở nên nhạy bén lạ thường. Nhưng chính vì vậy, chàng càng không dám lơ là. Lời cảnh báo của Hoàng Lão Quái về Vạn Yêu Cấm Địa vẫn văng vẳng bên tai, và Lý Nguyên Hạo cũng đã nhấn mạnh sự nguy hiểm của nhiệm vụ.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong lẩm nhẩm, ngón tay khẽ vuốt ve một viên Phục Linh Đan. "Nhưng đôi khi ngoại vật lại là thứ có thể cướp đi cái tâm của ngươi." Chàng mỉm cười tự giễu, biết rằng mình không nên quá kiêu ngạo. Trúc Cơ chỉ là khởi đầu, con đường tu tiên còn dài, hiểm ác khó lường.
Một tiếng gõ cửa vang lên, dứt Lâm Phong khỏi dòng suy nghĩ. "Lâm Phong huynh, huynh đã sẵn sàng chưa?" Giọng nói trầm ấm, quen thuộc của Trần Hạo.
Lâm Phong đứng dậy, mở cửa. Trần Hạo đứng đó, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn ta mặc một bộ giáp nhẹ màu xanh thẫm, lưng đeo kiếm, toát lên vẻ dũng mãnh của một hộ vệ. Bên cạnh hắn còn có Tiểu Cường và Lý Mị Nhi, cả hai đều khoác trang phục tông môn, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và lo lắng nhìn Lâm Phong.
"Vẫn chưa khởi hành đâu, Trần Hạo huynh." Lâm Phong cười nhẹ, nụ cười tinh quái thường trực trên môi. "Huynh có vẻ sốt ruột hơn cả ta vậy."
Trần Hạo thở dài, bước vào động phủ. "Làm sao ta không sốt ruột cho được? Vạn Yêu Cấm Địa đâu phải nơi tầm thường. Dù chỉ là khu vực ngoại vi, nhưng những dị tượng không gian đó..." Hắn ta lắc đầu. "Huynh vừa đột phá Trúc Cơ, danh tiếng đã vang xa, nhưng cũng vì thế mà nhiều kẻ nhòm ngó. Vạn Yêu Cấm Địa không phải nơi đùa giỡn, Lâm Phong huynh à."
"Trần Hạo huynh, huynh lo lắng thái quá rồi." Lâm Phong vỗ vai bạn, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng. "Một linh mạch phụ nhỏ thôi mà, dù có dị tượng cũng đâu đến mức long trời lở đất. Với thực lực hiện tại của ta, cùng lắm là... chạy nhanh hơn một chút thôi." Chàng đùa, nhưng trong lòng lại không hề chủ quan.
Tiểu Cường và Lý Mị Nhi tiến lại gần, vẻ mặt đầy quan tâm. "Lâm Phong sư huynh, huynh phải thật cẩn thận đó." Lý Mị Nhi nói, giọng nói thanh thoát. "Nghe nói Cấm Địa Vạn Yêu rất đáng sợ, có nhiều yêu thú hung tàn."
"Đúng vậy, sư huynh." Tiểu Cường thêm vào. "Nếu có gì khó khăn, cứ quay về ngay. Tông môn sẽ phái người khác đi."
Lâm Phong cảm thấy ấm áp trong lòng. "Yên tâm đi, ta biết chừng mực. Nếu không ổn, ta sẽ không cố chấp." Chàng trấn an. "Hơn nữa, nhiệm vụ này là Lý trưởng lão trực tiếp giao phó, ta không thể không hoàn thành."
Trần Hạo gật đầu, sau đó lấy ra một cái túi gấm nhỏ. "Đây là vài lá bùa hộ mệnh do Đan Dược Sư Vương đích thân luyện chế, có thể hóa giải một vài loại công kích đơn giản, và quan trọng nhất là có thể che giấu khí tức trong một thời gian ngắn. Tuy không phải pháp bảo cao cấp, nhưng cũng có thể giúp huynh một phần."
Lâm Phong nhận lấy, cảm nhận sự ấm áp từ những lá bùa. "Đa tạ Trần Hạo huynh, huynh chu đáo quá."
"Không cần khách sáo." Trần Hạo nói, ánh mắt kiên định. "Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Hơn nữa, ta đã dặn dò các đệ tử khác trong đội, nếu có bất kỳ tin tức gì về dị tượng, lập tức bẩm báo cho ta, ta sẽ chuyển cho huynh."
Lâm Phong gật đầu, biết rằng Trần Hạo vẫn luôn là hậu phương vững chắc của mình. Chàng nhìn ra bên ngoài, sương mù đã dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rực rỡ hơn. Cả Thanh Vân Tông như bừng tỉnh, tiếng kiếm khí vút qua, tiếng hô hấp điều tức vang vọng từ các đỉnh núi. Một ngày mới, một hành trình mới. Con đường tu tiên của chàng, dù đầy chông gai, nhưng cũng không thiếu những tình cảm ấm áp như thế này.
"Được rồi, ta phải đi đây." Lâm Phong nói, lấy lại vẻ nghiêm nghị. "Các ngươi cũng nên quay về tu luyện đi."
Chàng quay lưng, bước ra khỏi động phủ, hướng về phía cổng tông môn. Mỗi bước chân đều vững vàng, mang theo sự tự tin của một tu sĩ Trúc Cơ vừa đột phá, nhưng cũng không kém phần thận trọng trước những ẩn số phía trước. Nhiệm vụ này không chỉ là thử thách sức mạnh, mà còn là thử thách trí tuệ và bản lĩnh của chàng.
***
Rừng Cổ Mộc nằm ở rìa ngoài của Cấm Địa Vạn Yêu, một vùng đất rộng lớn bao la, nơi cây cối sinh trưởng hùng vĩ đến mức che khuất cả bầu trời. Ánh nắng ban ngày chỉ có thể lọt qua những kẽ lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lung linh trên thảm thực vật ẩm ướt. Tiếng chim hót, tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản hòa tấu hoang dã, đầy sức sống nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục rữa, mùi gỗ mục và nấm rừng hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng đất nguyên sơ.
Lâm Phong vận dụng khinh công, thân pháp nhẹ nhàng như một làn khói, lướt qua giữa những thân cây cổ thụ cao vút. Dù đã có Trúc Cơ kỳ, chàng vẫn không dám chủ quan. Thần thức của chàng được phóng ra, quét một vòng bán kính trăm dặm, dò xét mọi biến động xung quanh. Ban đầu, mọi thứ có vẻ bình thường, chỉ có vài con yêu thú cấp thấp ẩn mình trong rừng sâu.
Nhưng càng đi sâu vào, Lâm Phong càng cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Linh khí ở đây không còn thuần khiết và dồi dào như trong Thanh Vân Tông, mà bắt đầu trở nên hỗn loạn, pha lẫn những luồng khí tức kỳ lạ. Đôi khi là một cảm giác nặng nề, áp bức, đôi khi lại là một luồng khí tức lạnh lẽo, gai người.
"Linh khí ở đây... không ổn chút nào." Lâm Phong độc thoại, nhíu mày. Chàng dừng lại bên một thân cây mục ruỗng, quan sát xung quanh kỹ lưỡng hơn. Những cây cối ở khu vực này, dù vẫn xanh tươi, nhưng lại thiếu đi sức sống mãnh liệt. Vài cây nhỏ hơn đã bắt đầu héo úa, lá chuyển sang màu vàng úa một cách bất thường, không theo quy luật tự nhiên.
Chàng cúi xuống, chạm tay vào mặt đất. Lớp đất ẩm mục dưới chân chàng bỗng trở nên khô cứng hơn ở một vài chỗ, thậm chí còn có những vết nứt nhỏ lan rộng trên bề mặt. Đó không phải là vết nứt do thời tiết khô hạn, mà là một loại biến chất từ bên trong.
"Dị tượng này có vẻ nghiêm trọng hơn ta nghĩ." Lâm Phong lẩm bẩm. Chàng nhớ lại lời cảnh báo của Lý Nguyên Hạo về "các vết nứt không gian nhỏ" và "khí tức tà ác khó hiểu". Đây không chỉ là sự thay đổi linh khí thông thường, mà dường như có một lực lượng nào đó đang tác động, làm biến dạng môi trường xung quanh.
Tiếp tục hành trình, Lâm Phong càng thận trọng hơn. Chàng rút ra một thanh phi kiếm, dù chưa rút vỏ nhưng đã sẵn sàng cho mọi tình huống. Chàng đã gặp vài con yêu thú cấp thấp, nhưng chúng đều tỏ ra hoảng loạn và bỏ chạy khi cảm nhận được khí tức Trúc Cơ của chàng. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là chúng đều có vẻ yếu ớt và hung hãn một cách bất thường, ánh mắt đỏ ngầu, như thể bị một thứ gì đó kích thích.
Bỗng nhiên, một mùi hương lạ xộc vào mũi chàng. Đó là mùi đất ẩm, lá cây mục, nhưng xen lẫn một chút vị chua nồng, hơi tanh và ngai ngái, như mùi của một loại thảo dược biến dị. Chàng theo dấu mùi hương, rẽ qua một bụi cây rậm rạp.
Trước mắt chàng là một cảnh tượng khiến Lâm Phong phải nheo mắt. Một khoảng đất nhỏ, rộng khoảng mười trượng, hoàn toàn trụi lá. Cây cối xung quanh đều héo úa thành màu nâu đen, thân cây khô quắt, cành trơ trụi. Mặt đất nứt nẻ thành từng mảng lớn, lộ ra những khe rỗng sâu hoắm, từ đó bốc lên một làn khói màu xám đen mờ ảo. Khói mang theo mùi chua nồng và cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Lâm Phong tiến lại gần, thần thức quét sâu vào khe nứt. Chàng cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn đang cuộn trào bên dưới, không ngừng va đập và xung đột lẫn nhau. Đó không phải là linh khí thuần khiết, mà là sự pha trộn kỳ lạ giữa linh khí tự nhiên và một loại năng lượng âm hàn, tà dị nào đó.
"Đây chính là dị tượng mà tông môn nhắc đến..." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt lộ vẻ nghiêm trọng. Chàng biết rằng đây không phải là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần. Phải có một nguyên nhân sâu xa hơn, một thế lực nào đó đang thao túng hoặc lợi dụng sự biến đổi này. Liệu có phải là Ma giáo Huyết Ảnh như Hoàng Lão Quái đã ám chỉ? Hoặc một bí cảnh cổ xưa nào đó đang cố gắng mở ra, kéo theo những hiểm họa khôn lường?
Chàng lấy ra một tấm bản đồ da dê, đó là bản đồ khu vực ngoại vi Cấm Địa Vạn Yêu do tông môn cung cấp. Chàng đối chiếu vị trí hiện tại của mình với bản đồ. Đây là một linh mạch phụ, vốn không có gì đặc biệt, nhưng giờ đây lại trở thành tâm điểm của dị tượng. Lâm Phong khoanh tay, trầm tư suy nghĩ. Có vẻ như chuyến đi này sẽ không hề đơn giản chút nào.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màn sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ Rừng Cổ Mộc. Không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, kèm theo đó là mùi chua nồng từ linh khí biến dị càng lúc càng rõ rệt. Lâm Phong biết mình đã đến rất gần khu vực trung tâm của dị tượng.
Chàng cẩn trọng từng bước, linh lực vận chuyển khắp cơ thể, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Tiếng gió rít qua những cành cây khô héo nghe như tiếng quỷ khóc, tạo nên một bầu không khí rờn rợn. Những cây cối xung quanh khu vực linh mạch phụ giờ đây đã hoàn toàn khô trụi, thân cây đen sạm, trơ trọi như những bộ xương khổng lồ vươn lên giữa màn sương. Mặt đất nứt nẻ sâu hoắm, từ đó bốc lên một luồng khí đen kịt, quánh đặc, mang theo cảm giác ăn mòn và lạnh buốt.
Từ sâu trong khe nứt dưới lòng đất, một âm thanh trầm đục vang lên, như tiếng đất đá nứt vỡ, kèm theo đó là sự cuộn trào mạnh mẽ của linh khí hỗn loạn. Cột khói đen kịt bốc lên cao hơn, xoáy tít như một con rồng đen đang vặn mình thức giấc. Lâm Phong nheo mắt, thần thức dò xét sâu hơn. Chàng cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, như có một con quái vật khổng lồ đang ẩn mình bên dưới.
Chàng đang định tiến lại gần hơn để quan sát kỹ vết nứt, thì đột nhiên, một luồng khí tức lạnh lẽo khác ập đến, không phải từ dị tượng, mà từ phía sau chàng. Đó là một luồng khí tức băng giá, thuần khiết, nhưng cũng đầy uy áp, khiến Lâm Phong phải dựng tóc gáy. Chàng lập tức ngừng bước, toàn thân căng cứng, xoay người lại.
Trong màn sương mù dày đặc, một bóng dáng mảnh mai, cao ráo dần hiện ra. Từng bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một tiên tử giáng trần. Mái tóc đen nhánh dài mượt mà, được búi cao thanh thoát, tôn lên vẻ đẹp thoát tục của nàng. Làn da trắng ngần như ngọc, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng. Nàng khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, dù ở trong môi trường khắc nghiệt này vẫn không nhiễm chút bụi trần.
Đó không ai khác chính là Tuyết Dao.
Nàng đứng cách Lâm Phong vài trượng, đôi mắt phượng lạnh lùng quét qua chàng, nhưng rồi lại hướng về phía vết nứt linh mạch, vẻ mặt tập trung cao độ, hoàn toàn không để tâm đến sự xuất hiện của chàng. Khí tức băng giá từ nàng hòa vào không khí ẩm ướt, khiến sương mù xung quanh nàng như đặc quánh lại, tạo thành một quầng sáng mờ ảo.
Lâm Phong ngạc nhiên, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ trêu chọc thường thấy. Chàng bước một bước về phía trước, nụ cười nửa miệng tinh quái nở trên môi. "Ồ, không ngờ Tuyết Dao tiên tử cũng có hứng thú với những nơi 'bẩn thỉu' thế này sao?" Giọng chàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, phá tan sự trầm lắng.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, từ từ quay đầu lại. Ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết của nàng trực tiếp đối diện với Lâm Phong, không chút cảm xúc. "Lâm Phong, ngươi làm gì ở đây? Nhiệm vụ này không phải dành cho ngươi." Giọng nói của nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng đến thấu xương, như thể mỗi từ ngữ đều được bọc trong băng.
Lâm Phong nhún vai, không chút nao núng trước khí chất lạnh lùng của nàng. "Nghe nói có dị tượng, ta đến xem thử. Hay là, tiên tử sợ ta cướp công?" Chàng cười khẽ, cố ý châm chọc. Chàng nhận ra Tuyết Dao không hề có đồng đội đi cùng, giống như chàng. Điều này cho thấy tông môn rất tin tưởng vào thực lực của nàng, hoặc nhiệm vụ này có tính chất bí mật cao.
Tuyết Dao hừ lạnh một tiếng, đôi môi mỏng khẽ mím lại, tạo thành một đường cong sắc nét. Ánh mắt nàng lướt qua vết nứt linh mạch đang cuộn trào khí đen, rồi lại dừng trên Lâm Phong, ẩn chứa một chút khó chịu. "Hừ! Ngươi tự lo thân mình trước đi. Dị tượng này không đơn giản." Nàng nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng trong câu chữ lại lộ ra một sự cảnh báo nhẹ nhàng.
Lâm Phong ngừng bước, quan sát Tuyết Dao. Chàng nhận thấy sự tập trung cao độ của nàng vào dị tượng, và một chút lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt băng giá kia. Có vẻ như nàng đã ở đây từ trước, và có thể đã có những phát hiện nhất định. Chàng không khỏi tò mò về nhiệm vụ của nàng, và liệu nó có liên quan gì đến nhiệm vụ của mình.
Cả hai duy trì một khoảng cách an toàn, thần thức của họ vô hình giao chiến trong không trung, thăm dò lẫn nhau. Một luồng linh lực tinh thuần của Tuyết Dao và một luồng linh lực hùng hậu nhưng đầy biến hóa của Lâm Phong va chạm nhẹ nhàng, tạo thành một làn sóng vô hình lan tỏa.
Đột nhiên, vết nứt dưới lòng đất bùng lên một đợt sóng linh lực hỗn loạn dữ dội hơn. Cột khí đen kịt xoáy mạnh mẽ, tạo ra một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng vọng từ vực sâu thẳm. Mặt đất xung quanh rung chuyển nhẹ, những cây khô héo đổ rạp xuống, tạo nên tiếng động khô khốc. Mùi chua nồng và tanh tưởi bỗng trở nên đậm đặc hơn, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.
Lâm Phong và Tuyết Dao đồng thời lùi lại một bước, ánh mắt cả hai đều hướng về dị tượng. Vẻ mặt của Tuyết Dao trở nên nghiêm nghị hơn, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Lâm Phong cũng thu lại nụ cười trêu chọc, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Hắn biết rằng, với sự xuất hiện của Tuyết Dao, nhiệm vụ này chắc chắn không đơn thuần là một cuộc điều tra nhỏ. Có lẽ, những bí mật ẩn chứa đằng sau dị tượng này còn phức tạp và nguy hiểm hơn chàng tưởng rất nhiều. Sự hỗn loạn của linh mạch phụ này không chỉ là tự nhiên mà còn có dấu hiệu bị thao túng bởi một thế lực nào đó, và điều đó khiến chàng phải suy nghĩ lại về những lời của Hoàng Lão Quái: "Vạn Yêu Cấm Địa không phải nơi dễ chơi đâu. Nơi đó không chỉ có yêu thú hung tàn, mà còn có những thứ... còn đáng sợ hơn nhiều." Dị tượng bùng nổ, sương mù càng lúc càng dày đặc, nuốt chửng mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại hai bóng người đơn độc đối mặt với mối hiểm họa đang trỗi dậy.