Cột khí đen kịt từ vết nứt dưới lòng đất bỗng xoáy mạnh mẽ, gầm gừ một tiếng trầm đục, như tiếng vọng thê lương của vạn quỷ từ vực sâu thẳm. Mặt đất dưới chân Lâm Phong và Tuyết Dao run chuyển dữ dội, không còn là những chấn động nhẹ mà đã hóa thành cơn địa chấn nhỏ, khiến đá vụn lăn xuống, những thân cây khô héo trong sương mù đổ rạp trong tiếng răng rắc khô khốc. Mùi chua nồng và tanh tưởi bỗng trở nên đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, khiến lồng ngực cả hai nặng trĩu, khó thở. Sương mù dày đặc quanh quẩn, nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn hai bóng hình đơn độc chìm trong làn khí đục ngầu, đối mặt với mối hiểm họa đang trỗi dậy.
Lâm Phong không còn giữ được nụ cười nửa miệng, ánh mắt chàng sắc bén như dao cạo, tập trung cao độ vào tâm điểm hỗn loạn. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng tà dị, không phải thuần túy linh khí mà mang theo sự mục ruỗng, ăn mòn, đang cuồn cuộn trào lên. "Khí tức này... không giống yêu khí thông thường," chàng lẩm bẩm, giọng nói chìm trong tiếng gầm gừ của dị tượng. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng bỗng nhiên rung động kịch liệt, một luồng linh lực đen tuyền, trầm mặc nhưng hùng hậu bắt đầu tự động vận chuyển, tạo thành một vòng xoáy nhỏ quanh cơ thể chàng, như muốn hấp thụ lấy những luồng khí hỗn loạn kia.
Tuyết Dao bên cạnh, vẻ mặt nàng nghiêm nghị đến cực điểm, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu chặt, đôi mắt phượng băng giá quét nhanh qua Lâm Phong rồi lại đổ dồn vào vết nứt. Nàng đã từng đối mặt với không ít hiểm nguy, nhưng luồng khí tức này lại mang theo một sự cổ xưa, một cảm giác mục nát đến rợn người, hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ loại yêu khí hay ma khí nào nàng từng biết. Nàng cảm nhận rõ ràng sự ăn mòn của nó đối với linh khí hộ thân, và điều đó khiến nàng, một Băng Tuyết Tiên Tử luôn tự tin vào sức mạnh của mình, cũng phải thoáng rùng mình.
Đột nhiên, từ trung tâm vết nứt, một luồng khí đen kịt hình thành một cơn lốc khổng lồ, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi, lao thẳng về phía hai người. Cơn lốc gào thét như một con thú đói, mang theo những mảnh vụn đá, cành cây khô, và cả những luồng linh khí biến dị bị nó nuốt chửng, tạo thành một bức tường áp lực vô hình nhưng cực kỳ đáng sợ.
Lâm Phong không chút do dự. Huyễn Mặc Quyển tự động vận hành đến cực điểm, linh lực đen tuyền bùng nổ, tạo thành một màng bảo vệ kiên cố bao bọc lấy chàng. Đồng thời, chàng tung ra một đạo chưởng ấn, linh lực đen nhánh hóa thành một vòng xoáy khổng lồ, đối đầu trực diện với cơn lốc khí đen. "Tiên tử băng giá cũng biết hợp tác sao? Tưởng cô định một mình diệt yêu chứ," chàng buông một câu châm chọc, nhưng trong giọng điệu lại ẩn chứa sự căng thẳng hiếm thấy. Dù vậy, chàng vẫn không quên quan sát Tuyết Dao, sẵn sàng ứng cứu nếu nàng gặp nguy. Chàng biết, trong tình thế này, dù có chán ghét nhau đến mấy, hợp tác vẫn là lựa chọn duy nhất để sống sót.
Tuyết Dao không đáp lời, nhưng đôi mắt nàng chợt lóe lên một tia kinh ngạc khi thấy Lâm Phong dùng linh lực đen tuyền đối kháng. Nàng đã nghe đồn về công pháp quái dị của Lâm Phong, nhưng tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác. Linh lực của chàng không hề mang theo tà khí, mà lại hùng hậu đến lạ lùng, thậm chí còn có khả năng hấp thụ. Tuyết Dao không chút chậm trễ. Nàng vận chuyển Băng Hàn Chân Khí, toàn thân tỏa ra hàn khí lạnh thấu xương, nhanh chóng ngưng tụ một thanh băng kiếm sắc bén trong tay. Kiếm khí như tuyết trắng rạch ngang màn sương mù, cắt đứt những nhánh khí đen đang vươn tới. "Ngươi còn thời gian nói nhảm? Lo giữ mạng đi!" Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, tựa như những mảnh băng vỡ. Tuy nhiên, thay vì chỉ phòng thủ, nàng chủ động xông lên, kiếm khí cuồn cuộn hóa thành một tấm chắn băng kiên cố, chặn đứng một phần cơn lốc, đồng thời phóng ra hàng loạt băng tiễn sắc nhọn, như những mũi tên chết chóc găm vào luồng khí đen, khiến nó phải chùn lại đôi chút.
Sự phối hợp giữa hai người, dù là bất đắc dĩ, lại vô cùng ăn ý. Một người dùng linh lực đen hấp thụ và triệt tiêu sức mạnh ăn mòn của cơn lốc, người kia dùng băng khí tinh thuần hóa giải và phá hủy những đợt tấn công vật lý. Cả hai tạo thành một vòng tròn phòng ngự vững chắc, cùng tiến cùng lùi. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển đang điên cuồng vận chuyển, hấp thụ một lượng lớn linh khí hỗn loạn vào đan điền. Dù cảm giác không mấy dễ chịu, nhưng chàng nhận ra, công pháp của mình dường như đang được "nuôi dưỡng" bởi loại năng lượng cổ quái này. Tuyết Dao, trong lúc giao chiến, cũng không khỏi liếc nhìn Lâm Phong. Nàng thấy chàng toát mồ hôi hột, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, linh lực đen tuyền quanh chàng càng lúc càng nồng đậm. Nàng không hiểu, tại sao một công pháp như vậy lại có thể tồn tại, và nó có mối liên hệ gì với dị tượng này.
Trong một khắc bất cẩn, một nhánh khí đen tinh quái len lỏi qua lớp phòng ngự của Tuyết Dao, lao thẳng vào nàng. Nàng kịp thời nhận ra, nhưng đã quá muộn để hoàn toàn né tránh. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng linh lực đen nhánh từ Lâm Phong bỗng vụt tới, bao bọc lấy nhánh khí đen kia, khiến nó chậm lại trong tích tắc. Tuyết Dao nhân cơ hội này, băng kiếm trong tay vụt ra, cắt phăng nhánh khí. "Cẩn thận!" Lâm Phong quát khẽ, giọng điệu có chút nghiêm túc. Tuyết Dao giật mình, ánh mắt băng giá thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi lại nhanh chóng che giấu. Nàng khẽ gật đầu, một hành động nhỏ nhoi nhưng đủ để Lâm Phong nhận ra, nàng đã chấp nhận sự hỗ trợ của chàng.
Cuộc đối đầu diễn ra kéo dài một nén hương. Cơn lốc khí đen dù hung hãn nhưng cuối cùng cũng bị hai người từng bước triệt tiêu. Linh mạch phụ dưới lòng đất dần ổn định trở lại, tiếng gầm gừ tắt hẳn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Huyễn Mặc Quyển trong Lâm Phong vẫn còn dư âm rung động, cảm giác như một chiếc dạ dày no căng nhưng vẫn thèm thuồng. Chàng cảm thấy linh lực của mình có phần tinh thuần hơn, nhưng cũng có một chút nặng nề khó tả.
Sau khi cơn lốc tan biến, sương mù vẫn còn dày đặc, nhưng không còn cuộn trào dữ dội như trước. Linh mạch phụ tạm thời trở lại trạng thái tĩnh, nhưng không khí vẫn nặng nề, ẩm ướt và mang theo mùi chua nồng khó chịu. Lâm Phong đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, cảm thấy linh lực trong đan điền cuồn cuộn. Chàng quay sang Tuyết Dao, đôi môi hơi cong lên một nụ cười mệt mỏi nhưng vẫn tinh quái. "Xem ra, tiên tử cũng không phải 'một mình diệt yêu' được rồi. May mà có ta đây, bằng không..."
Tuyết Dao không để chàng nói hết. Nàng lạnh lùng quét mắt qua Lâm Phong, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, Lâm Phong nhận ra một tia phức tạp khó tả. "Ngươi may mắn ta không truy cứu việc ngươi đến phá rối nhiệm vụ của ta thì hơn," nàng đáp, giọng vẫn băng giá, nhưng không còn sự gay gắt như trước. Nàng nhìn xuống vết nứt linh mạch đã ổn định, rồi lại ngẩng đầu, đôi mắt phượng quét một vòng quanh khu rừng, như đang tìm kiếm điều gì đó. Băng Đồng của nàng chợt lóe lên một tia sáng mờ nhạt, như đang nhìn xuyên thấu qua màn sương mù.
"Không ổn," Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng trầm xuống, mang theo một chút lo lắng. "Linh mạch bị nhiễu loạn không phải tự nhiên. Có một luồng khí tức khác, cổ xưa hơn, không phải từ linh mạch mà từ một điểm sâu hơn trong rừng, đang kích động nó. Băng Đồng của ta thấy được dấu vết của một trận pháp cổ xưa đang dần suy yếu." Nàng chỉ tay về phía sâu hơn trong Cấm Địa Vạn Yêu, nơi sương mù dường như đặc quánh hơn cả.
Lâm Phong nhíu mày, chàng cũng cảm nhận được điều tương tự. Huyễn Mặc Quyển trong người chàng vẫn còn rung động nhè nhẹ, như bị một thứ gì đó vô hình thu hút. "Khí tức này... không giống yêu khí, cũng không phải linh khí thông thường," chàng trầm ngâm. "Nó có vẻ... già cỗi. Và quen thuộc một cách kỳ lạ." Chàng cảm thấy có một sự cộng hưởng nhỏ nhoi giữa khí tức cổ xưa kia và linh lực đen của mình, một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc. Chàng bước vài bước, đưa tay chạm vào những thân cây mục ruỗng bị cơn lốc tàn phá, cảm nhận tàn dư của luồng năng lượng. "Có lẽ, đây mới là nguyên nhân thực sự."
Tuyết Dao gật đầu, đồng ý với nhận định của Lâm Phong. Nàng không nói thêm gì, nhưng ánh mắt nàng đã khóa chặt vào hướng mà Băng Đồng của nàng đã nhìn thấy. "Hướng này," nàng nói, chỉ tay về phía một khe nứt nhỏ, bị che khuất khéo léo bởi một vách đá phủ đầy dây leo và những bụi cây dại. Nếu không phải có Băng Đồng phát hiện ra dấu vết trận pháp cổ còn sót lại, khó ai có thể nhận ra đó là một lối vào.
Lâm Phong tiến đến gần vách đá, nhìn kỹ. Chàng thấy những dấu vết mờ nhạt của một trận pháp ẩn giấu, mặc dù đã suy yếu nhưng vẫn còn lưu lại chút ít linh lực. "Trận pháp ẩn giấu này không tầm thường," chàng nhận xét. "Vẫn còn một chút linh tính, e là phải dùng chút sức mới có thể phá vỡ." Chàng ngẩng đầu nhìn Tuyết Dao, đôi mắt đen láy như muốn dò xét. "Thế nào? Tiên tử muốn tiếp tục 'một mình diệt yêu' hay ta nên phụ giúp một tay?" Giọng chàng lại pha chút trêu chọc, nhưng lần này không còn sự gay gắt mà thay vào đó là một sự gần gũi hơn.
Tuyết Dao khẽ hừ lạnh một tiếng, nhưng không hề phản đối. Nàng rút băng kiếm ra khỏi vỏ, kiếm khí tinh thuần tỏa ra, khiến không khí xung quanh nàng càng thêm lạnh lẽo. "Ngươi làm suy yếu nó, ta sẽ phá vỡ." Nàng nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng nhưng đã có sự tin tưởng ngầm. Nàng không muốn thừa nhận, nhưng sự phối hợp vừa rồi đã chứng minh rằng Lâm Phong không phải là một kẻ vô dụng, và linh lực đen tuyền của chàng, dù quái dị, lại có hiệu quả bất ngờ.
Lâm Phong gật đầu, không nói thêm gì. Chàng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, linh lực đen tuyền cuồn cuộn từ lòng bàn tay phóng ra, bao trùm lấy vách đá. Chàng không dùng sức mạnh brute-force để phá vỡ, mà dùng linh lực của mình để từ từ làm suy yếu kết cấu của trận pháp, như dòng nước chảy đá mòn, tìm kiếm những điểm yếu trong từng phù văn, từng đường nét. Linh lực đen của chàng như có sinh mệnh, len lỏi vào từng kẽ đá, từng khe hở của trận pháp, khiến những phù văn cổ xưa mờ nhạt kia bắt đầu nhấp nháy rồi dần tắt lịm.
Trong khi Lâm Phong tập trung làm suy yếu trận pháp, Tuyết Dao cũng không đứng yên. Nàng dùng Băng Đồng của mình để quan sát kỹ lưỡng, tìm kiếm những điểm yếu nhất của lớp ngụy trang. Khi Lâm Phong làm suy yếu đủ, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong mắt nàng. "Chính là lúc này!" Nàng khẽ quát, băng kiếm trong tay vung lên, hóa thành một luồng cầu vồng trắng xóa, rạch một đường chính xác vào điểm yếu mà nàng vừa phát hiện.
Kiếm khí tinh thuần và sắc bén như cắt xuyên qua không gian, xé toạc lớp ngụy trang cuối cùng. Một âm thanh "rắc" nhẹ vang lên, như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Vách đá phủ đầy dây leo và bụi cây dại bỗng nhiên biến mất, để lộ ra một khe hở đen ngòm, sâu hun hút, từ đó một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo và tĩnh mịch phả ra, khiến sương mù xung quanh phải tản đi đôi chút. Đó chính là lối vào một hang động bí ẩn.
Lâm Phong và Tuyết Dao nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều ẩn chứa sự tò mò và cảnh giác. "Đi thôi, tiên tử. Xem ra, chúng ta sắp khám phá ra một 'bí mật' thú vị rồi đây," Lâm Phong nói, giọng điệu có phần phấn khích. Tuyết Dao không đáp, chỉ khẽ gật đầu, bước chân nàng dứt khoát tiến vào trong hang động, Lâm Phong theo sát phía sau. Cả hai đều biết, một bí ẩn lớn hơn đang chờ đợi họ ở phía trước.
Bên trong hang động, một không gian rộng lớn và u ám hiện ra trước mắt Lâm Phong và Tuyết Dao. Khí tức cổ xưa phả ra nồng đậm hơn, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm, xen lẫn một chút mùi tanh nhẹ khó hiểu, như thể có một sinh vật nào đó đã từng trú ngụ tại đây. Ánh sáng từ bên ngoài không thể xuyên thấu vào sâu, khiến mọi thứ chìm trong bóng tối dày đặc. Chỉ có ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ linh lực hộ thân của hai người mới đủ soi sáng một khoảng không gian nhỏ hẹp.
Lâm Phong đưa tay lên, một quả cầu linh lực nhỏ màu xanh lam hiện ra, lơ lửng trên lòng bàn tay chàng, chiếu sáng con đường phía trước. Chàng cẩn thận bước đi, đôi mắt đen láy quét qua từng ngóc ngách, từng phiến đá. "Hang động này... có vẻ không phải tự nhiên hình thành," chàng lẩm bẩm. Trên vách đá gồ ghề, những phù văn cổ xưa mờ nhạt ẩn hiện, được khắc sâu vào lòng đá. Chúng không giống với bất kỳ loại ký tự nào chàng từng thấy trong tông môn hay sách cổ. Chúng mang một vẻ bí ẩn, hoang dã, như đến từ một thời đại đã bị lãng quên.
Tuyết Dao không nói gì, nhưng ánh mắt Băng Đồng của nàng lại tập trung vào những phù văn đó. Nàng khẽ nhíu mày, rồi bất chợt lên tiếng, giọng nói trầm lắng hơn thường lệ, "Trận pháp này... rất cổ xưa. Những phù văn này... ta từng thấy ghi chép trong một quyển điển tịch cổ của tông môn, nhưng chỉ là những nét phác thảo mơ hồ. Chúng có lẽ có nguồn gốc từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến." Lời nàng nói như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Phong. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Đó là một thời kỳ huyền thoại, nơi thần ma giao tranh, đại địa nứt toác, vô số chủng tộc bị diệt vong. Nếu những phù văn này thực sự đến từ thời đại đó, vậy thì bí mật ẩn chứa trong hang động này chắc chắn không hề đơn giản.
Hai người tiếp tục tiến sâu hơn vào trong. Con đường gập ghềnh, khúc khuỷu, đôi khi phải luồn lách qua những khe đá hẹp, đôi khi lại phải bước trên những tảng đá trơn trượt đầy rêu phong. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần hang, vọng lại trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một âm thanh kỳ lạ. Thỉnh thoảng, một tiếng động lạ từ phía sâu hơn của hang vọng lại, như tiếng bước chân của một sinh vật nào đó, hoặc chỉ là tiếng gió lùa qua những khe đá. Lâm Phong và Tuyết Dao đều cảnh giác cao độ, thần thức mở rộng hết mức, thăm dò mọi mối nguy tiềm ẩn.
"Đừng có đụng lung tung, tiên tử," Lâm Phong chợt lên tiếng cảnh báo khi Tuyết Dao vô tình chạm vào một viên đá nhô ra khỏi vách. Một luồng linh lực yếu ớt bỗng vụt qua, kích hoạt một trận pháp cảm ứng nhỏ, khiến một vài tảng đá trên trần hang khẽ rung chuyển, suýt rơi xuống. Lâm Phong nhanh chóng tung một đạo linh lực đen nhánh, hóa giải luồng khí tức của trận pháp, khiến nó mất đi hiệu lực. "Trận pháp cổ tuy yếu nhưng vẫn có thể gây phiền phức. Có lẽ là một loại cạm bẫy để ngăn người lạ xâm nhập." Chàng khẽ thở phào, rồi lại quay sang nhìn Tuyết Dao, đôi mắt ẩn chứa ý cười. "May mà ta đây phản ứng nhanh, bằng không, tiên tử đã có thể nếm mùi 'mưa đá' rồi."
Tuyết Dao khẽ hừ lạnh, nhưng không phản bác. Nàng cũng nhận ra sự nguy hiểm của cạm bẫy vừa rồi. Dù yếu, nhưng nếu bị bất ngờ, một tu sĩ Trúc Cơ cũng có thể bị thương nhẹ. "Ngươi lo chuyện của ngươi đi," nàng đáp, nhưng giọng điệu đã không còn sự sắc lạnh như lúc đầu. Nàng cẩn thận hơn trong từng bước đi, Băng Đồng của nàng liên tục quét qua những phù văn cổ, như muốn giải mã bí mật của chúng.
Khi tiến sâu hơn, hang động bắt đầu rộng ra, tạo thành một không gian lớn hơn, không còn cảm giác bức bối như trước. Tuy nhiên, luồng khí tức cổ xưa và tĩnh mịch lại càng lúc càng nồng đậm. Lâm Phong chợt cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng bỗng nhiên rung động dữ dội hơn bao giờ hết. Một luồng cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dâng lên trong tâm trí chàng, như thể có thứ gì đó đang gọi mời, đang thu hút chàng đến gần. Linh lực đen tuyền trong người chàng cuồn cuộn, không tự chủ mà muốn bùng phát ra ngoài.
"Thứ này... nó đang gọi ta," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc lẫn tò mò. Chàng đưa tay lên ngực, cảm nhận sự rung động mãnh liệt từ bên trong. Đây không phải lần đầu tiên Huyễn Mặc Quyển có phản ứng như vậy, nhưng lần này lại đặc biệt mạnh mẽ, như thể nó đã tìm thấy một cố nhân, một người bạn cũ.
Tuyết Dao cũng nhận ra sự thay đổi trên gương mặt Lâm Phong. Nàng nhìn chàng với vẻ khó hiểu, rồi ánh mắt nàng cũng đổ dồn về phía cuối hang động, nơi một thứ gì đó đang phát ra luồng khí tức cổ xưa mãnh liệt nhất. Nàng không cảm nhận được sự cộng hưởng như Lâm Phong, nhưng Băng Đồng của nàng đã xuyên qua lớp bóng tối, nhìn thấy một hình dáng mờ ảo.
Họ tiếp tục bước đi, và không lâu sau, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt. Đó là một không gian rộng lớn đến khó tin, như một đại điện tự nhiên được đục đẽo sâu vào lòng núi. Trần hang cao vút, những cột đá khổng lồ vươn lên đỡ lấy mái vòm. Trung tâm đại điện là một bệ đá cổ kính, được chạm khắc tinh xảo bằng những phù văn cổ mà Tuyết Dao đã nhận ra. Trên bệ đá, một tấm bia đá đen tuyền sừng sững, cao gần hai trượng, rộng một trượng, đứng uy nghiêm giữa lòng hang.
Tấm bia đá đen tuyền không hề phản chiếu ánh sáng, mà dường như đang hấp thụ mọi tia sáng xung quanh, khiến nó trở nên đen kịt một cách tuyệt đối, như một lỗ đen nuốt chửng mọi thứ. Trên bề mặt tấm bia, những ký tự cổ xưa mà cả Lâm Phong và Tuyết Dao đều chưa từng thấy được khắc sâu, chúng không phát sáng, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức trầm mặc, uy nghiêm, và đầy bí ẩn. Luồng khí tức này không mang theo sát khí, cũng không có linh lực dao động, nhưng lại khiến người ta cảm thấy một áp lực vô hình, như đứng trước một vị thần cổ đại đã ngủ say ngàn năm.
Huyễn Mặc Quyển trong Lâm Phong rung động đến cực điểm, gần như muốn thoát ra khỏi cơ thể chàng. Linh lực đen tuyền cuồn cuộn mãnh liệt, như muốn đáp lại lời kêu gọi từ tấm bia đá. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc khó cưỡng, muốn chạm vào nó, muốn khám phá bí mật ẩn chứa bên trong.
Tuyết Dao đứng lặng yên, đôi mắt Băng Đồng của nàng không ngừng quét qua tấm bia đá đen tuyền, cố gắng phân tích những ký tự cổ xưa. Vẻ mặt nàng vừa kinh ngạc, vừa thận trọng, và một chút gì đó gọi là kích động ẩn hiện. "Đây... đây là một cổ vật trấn giữ," nàng lẩm bẩm, giọng nói như lạc đi. "Khí tức này... nó không đơn thuần là một vật phẩm. Nó giống như một cánh cửa... hoặc một phong ấn."
Lâm Phong không đáp lời. Chàng không thể cưỡng lại sự hấp dẫn từ tấm bia đá. Chàng bước từng bước chậm rãi, chân như bị một lực hút vô hình kéo về phía trước. Mỗi bước chân của chàng, Huyễn Mặc Quyển lại rung động mạnh hơn, và luồng khí tức từ tấm bia đá cũng càng lúc càng nồng đậm. Khi chàng đến gần bệ đá, cách tấm bia chỉ vài bước chân, một luồng khí lạnh lẽo nhưng không hề mang theo hàn ý chợt phả vào mặt chàng, khiến tâm trí chàng trở nên thanh tĩnh một cách kỳ lạ.
Chàng đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt tấm bia đá đen tuyền. Ngay khi đầu ngón tay Lâm Phong tiếp xúc với tấm bia, một luồng linh lực đen tuyền từ trong người chàng bỗng nhiên bùng nổ, không tự chủ mà tràn vào tấm bia. Đồng thời, những ký tự cổ xưa trên bề mặt tấm bia đá bỗng nhiên phát sáng, ánh sáng đen tuyền nhưng không chói mắt, mà lại tạo ra một quầng sáng mờ ảo, huyền bí. Toàn bộ hang động bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, không phải là chấn động nhỏ mà là một cơn địa chấn thực sự, khiến những khối đá khổng lồ trên trần hang bắt đầu nứt vỡ, rơi xuống từng mảng.
Tuyết Dao kinh hãi lùi lại, băng kiếm trong tay nàng đã rút ra, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống. Nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong và tấm bia đá, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được. "Lâm Phong! Ngươi đã làm gì vậy?!" Nàng quát lên, giọng nói đầy sự lo lắng, nhưng lời nói của nàng dường như bị nuốt chửng bởi tiếng vang dội và sự rung chuyển dữ dội của hang động.
Lâm Phong cũng kinh ngạc không kém. Chàng cảm thấy một luồng linh lực khổng lồ từ tấm bia đá tuôn ngược vào cơ thể mình, không phải là sự tấn công, mà là một loại truyền thừa, một sự kết nối sâu sắc. Huyễn Mặc Quyển trong người chàng vận chuyển điên cuồng, linh lực đen tuyền sôi trào, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Một cảm giác quen thuộc, một nỗi nhớ nhung mơ hồ bỗng dâng lên trong tâm trí chàng, như thể tấm bia đá này và chàng đã từng có một mối liên hệ nào đó từ kiếp trước.
Những ký tự cổ xưa trên tấm bia đá vẫn tiếp tục phát sáng, và một âm thanh trầm đục, như tiếng thì thầm từ vạn cổ, bắt đầu vang vọng khắp hang động, xuyên thẳng vào tâm trí Lâm Phong, khiến chàng cảm thấy đầu óc choáng váng. Không ai biết, sự kết nối này sẽ dẫn đến điều gì, liệu đó là kỳ ngộ hay tai họa, và bí mật nào đang chờ đợi được hé lộ từ sâu thẳm Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.