Tiếng gầm rú của hang động vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng dường như đã bị một thứ âm thanh khác lấn át – đó là tiếng linh lực đen tuyền cuồn cuộn từ Huyễn Mặc Quyển, cùng với tiếng thì thầm cổ xưa vọng thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Cả không gian rộng lớn đến khó tin trong lòng núi đều rung chuyển dữ dội, không phải là chấn động nhỏ mà là một cơn địa chấn thực sự, khiến những khối đá khổng lồ trên trần hang bắt đầu nứt vỡ, rơi xuống từng mảng. Bụi đá mù mịt, hòa cùng luồng khí tức huyền bí từ tấm bia đá, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đầy hỗn loạn.
Ngón tay Lâm Phong vẫn chạm vào bề mặt tấm bia đá đen tuyền, nhưng cơ thể chàng đã không còn là của riêng chàng nữa. Luồng linh lực đen tuyền từ Huyễn Mặc Quyển không ngừng tuôn trào, ồ ạt chảy vào tấm bia, không phải là một sự cống hiến, mà như một sự "kích hoạt" hoặc "kết nối" đã được định sẵn từ vạn cổ. Đồng thời, một dòng chảy thông tin khổng lồ, hỗn độn nhưng mãnh liệt, tuôn ngược trở lại vào tâm trí chàng. Đó không chỉ là hình ảnh, âm thanh, hay ký ức, mà là một cảm giác sâu thẳm, một sự hiểu biết nguyên thủy về một thời đại đã bị lãng quên.
Lâm Phong nhắm nghiền mắt lại, khuôn mặt thanh tú vặn vẹo trong giây lát, như đang phải chịu đựng một áp lực khủng khiếp. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền của chàng sôi trào, phát ra ánh sáng đen tuyền mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao trùm lấy toàn thân chàng. Những phù văn cổ trên tấm bia đá như được hồi sinh, lấp lánh rồi lại nhanh chóng chìm vào trong luồng ánh sáng màu mực, như thể chúng đang được Huyễn Mặc Quyển hấp thụ, hoặc đúng hơn là được "đọc" và "giải mã" bởi nó. Mỗi phù văn cổ được hấp thụ, một mảnh ghép của lịch sử, của bí mật, lại được mở ra trong tâm trí Lâm Phong. Chàng thấy những hình ảnh rời rạc về những vị thần cổ đại giáng thế, về ma vật hủy diệt càn khôn, về những trận chiến long trời lở đất giữa các thế lực hùng mạnh mà chàng chưa từng tưởng tượng ra. Có những lúc, chàng cảm thấy mình như đang đứng giữa chiến trường, nghe tiếng gào thét của các sinh linh, ngửi thấy mùi máu tanh và linh lực nồng đậm. Lại có lúc, chàng như một kẻ quan sát vô hình, chứng kiến những lời thề ước, những lời nguyền rủa, những hy sinh cao cả và những âm mưu thâm độc.
Một cảm giác quen thuộc, một nỗi nhớ nhung mơ hồ dâng lên trong tâm trí chàng, không phải là nỗi nhớ về một người, mà là về một "thời đại", một "bản nguyên" nào đó. Như thể linh hồn chàng đã từng chứng kiến, đã từng là một phần của "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến" huyền thoại. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, mà nó dường như là một chìa khóa, một cầu nối để Lâm Phong tìm về cội nguồn, tìm về cái "ta" sâu thẳm nhất của mình. Tấm bia đá này, nó không phải là một pháp bảo đơn thuần, mà là một "thư viện" khổng lồ, một "phong ấn" của tri thức cổ xưa, một "cánh cửa" dẫn đến những bí mật kinh thiên động địa.
Tuyết Dao kinh hãi lùi lại vài bước, băng kiếm trong tay nàng đã rút ra, lưỡi kiếm lấp lánh ánh sáng xanh lam lạnh lẽo. Đôi mắt Băng Đồng của nàng, vốn luôn sắc lạnh như hồ băng, giờ đây mở lớn, tràn ngập vẻ không thể tin được. Nàng chứng kiến Lâm Phong, người mà nàng vẫn luôn xem thường là một "tiểu tử" chỉ biết nói lời trêu chọc, giờ đây đang trải qua một biến cố kinh thiên. Huyễn Mặc Quyển – thứ công pháp mà nàng luôn cảm thấy kỳ dị – bỗng nhiên bộc phát uy năng đáng sợ, nuốt chửng những phù văn cổ xưa trên tấm bia đá mà ngay cả các trưởng lão tông môn cũng khó mà giải mã.
"Lâm Phong! Ngươi đã làm gì vậy?!" Nàng quát lên, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ pha lẫn sự lo lắng và một chút sợ hãi. Lời nói của nàng dường như bị nuốt chửng bởi tiếng vang dội và sự rung chuyển dữ dội của hang động. Nàng không biết nên làm gì, rút lui hay tiến lên. Bản năng mách bảo nàng nên tránh xa khỏi nguồn năng lượng hỗn loạn này, nhưng một sự tò mò mạnh mẽ, một khao khát được hiểu rõ hơn về những gì đang diễn ra lại níu giữ nàng. Nàng muốn biết, tấm bia đá này là gì, Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong là gì, và tại sao hai thứ đó lại có một sự cộng hưởng đáng sợ đến vậy. Nàng quan sát từng cử chỉ của Lâm Phong, từng sự thay đổi trên khuôn mặt chàng, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nào. Nàng nhận thấy, dù khuôn mặt chàng có vẻ thống khổ, nhưng sâu thẳm trong đó lại có một sự bình yên kỳ lạ, như một người đang tìm thấy điều đã mất.
Vài khắc sau, tiếng rung chuyển của hang động dần yếu đi, những mảng đá vỡ không còn rơi xuống nữa. Ánh sáng đen tuyền từ Huyễn Mặc Quyển cũng từ từ thu liễm, trả lại vẻ trầm mặc cho tấm bia đá. Lâm Phong khẽ thở hắt ra một hơi dài, như trút đi gánh nặng ngàn cân. Chàng từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không chỉ ánh lên vẻ thông minh sắc sảo hay hài hước nghịch ngợm thường ngày, mà còn ẩn chứa một sự từng trải, một sự thấu hiểu vượt xa tuổi tác của chàng. Chàng nhìn Tuyết Dao, môi khẽ nhếch, một nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc lại hiện lên, nhưng nụ cười đó giờ đây mang một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn.
"Không sao..." Giọng chàng trầm ấm, nhưng lại vang vọng một sự mệt mỏi khó tả, "Ta vừa nhìn thấy một phần lịch sử. Một phần lịch sử mà có lẽ, cả tông môn chúng ta cũng không hề biết rõ." Chàng nhấc tay khỏi tấm bia đá, bề mặt đen tuyền của nó giờ đây không còn phát sáng, những phù văn cổ lại ẩn mình trong sự tĩnh lặng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có luồng khí tức trầm mặc, uy nghiêm, và đầy bí ẩn vẫn còn vương vấn trong không gian, nhắc nhở về những gì vừa diễn ra. Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình như vừa được mở rộng ra vạn dặm, chứa đựng vô số thông tin, vô số câu hỏi mới. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng đã trở nên mạnh mẽ hơn, và một vài "kỹ năng" mới, hoặc đúng hơn là những "kiến thức" mới, đã được khắc sâu vào tâm trí chàng, tựa như chúng đã luôn ở đó, chỉ chờ đợi được đánh thức. Chàng biết, cuộc gặp gỡ này với tấm bia đá không chỉ là một kỳ ngộ, mà là một bước ngoặt lớn, mở ra một con đường mới, một bí mật mới trên con đường tu tiên của mình.
***
Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong hang động bí ẩn, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự hỗn loạn hay đe dọa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá phía trên, cùng tiếng gió luồn qua khe đá tạo thành những âm thanh kỳ lạ, như những lời thì thầm cổ xưa. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh và một luồng khí tức cổ xưa, huyền bí vẫn bao trùm lấy không gian, nhưng giờ đây, nó lại khiến người ta cảm thấy một sự tĩnh mịch, phù hợp cho việc suy tư và đối thoại. Ánh sáng yếu ớt vẫn còn tỏa ra từ tấm bia đá đã "biến đổi", tuy không còn mãnh liệt như lúc trước, nhưng đủ để soi rõ những đường nét chạm khắc tinh xảo và những phù văn cổ trên bề mặt nó.
Lâm Phong quay lại nhìn Tuyết Dao, ánh mắt chàng bình tĩnh nhưng sâu thẳm. "Ngươi đã đúng, Tuyết Dao. Đây không chỉ là một cổ vật trấn giữ, cũng không chỉ là một phong ấn. Nó... là cả hai, và hơn thế nữa." Chàng khẽ bước về phía bệ đá, không chạm vào tấm bia nữa, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nó, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin khổng lồ vừa được truyền vào tâm trí mình.
"Trận pháp này không chỉ là phòng hộ, nó còn là một cánh cổng... một cánh cổng đã bị phong ấn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến." Lâm Phong nói, giọng chàng không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm có. "Ta đã thấy... những mảnh ghép của một thế giới khác, của những sinh linh khổng lồ mà chúng ta chỉ dám mơ về trong truyền thuyết. Tấm bia này không chỉ ghi chép, mà nó còn là một nút thắt, một điểm giao thoa giữa các giới, được tạo ra để ngăn chặn một thảm họa nào đó. Và linh khí hỗn loạn mà chúng ta đã cảm nhận ở linh mạch phụ, nó không hoàn toàn là do tự nhiên, cũng không hẳn là ma khí thuần túy. Có kẻ đang cố gắng mở nó ra từ bên ngoài, hoặc bên trong, thông qua việc kích hoạt tấm bia đá này bằng một phương pháp tà dị nào đó."
Tuyết Dao lắng nghe từng lời của Lâm Phong, đôi mắt Băng Đồng của nàng không ngừng phân tích, đối chiếu với những kiến thức mà nàng đã được học trong tông môn. Ban đầu, nàng vẫn giữ vẻ hoài nghi, nhưng khi Lâm Phong càng nói, những điều chàng nói càng khớp với những mảnh ghép mà nàng đã quan sát được, thậm chí còn giải thích những điều mà nàng không thể hiểu. Sự thông minh của Lâm Phong đã vượt xa khỏi sự mong đợi của nàng.
"Ngươi... làm sao biết được những điều này?" Nàng không kìm được sự tò mò, buông ra một câu hỏi trực diện, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng như trước, thay vào đó là một sự ngạc nhiên rõ rệt. Nàng nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong, thứ công pháp màu mực đen tuyền đã tạo nên tất cả những dị biến này. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, huyền bí từ nó, nhưng lại không thể định hình được bản chất.
Lâm Phong khẽ nhếch mép cười, ánh mắt liếc nhìn Tuyết Dao, vẻ tinh quái quen thuộc lại thấp thoáng trở lại. "Huyễn Mặc Quyển đã cho ta thấy một vài mảnh ghép, Tuyết Dao tiểu thư. Nó giống như một cuốn sách cổ, chỉ chờ người có duyên mở ra." Chàng không nói rõ Huyễn Mặc Quyển là gì, cũng không giải thích cặn kẽ những gì chàng đã thấy, bởi chàng biết, có những thứ không thể nói ra, và có những bí mật cần phải được giữ kín. "Thực ra, những gì ta thấy chỉ là một phần nhỏ, như một giọt nước trong đại dương. Nhưng giọt nước đó đủ để ta hiểu rằng, tấm bia đá này không phải là thứ chúng ta có thể tùy tiện động vào."
Chàng nhìn tấm bia đá một lần nữa, ánh mắt trầm tư. "Về tấm bia này, ta nghĩ không nên động vào nó thêm nữa. Nó đã được phong ấn, và việc chúng ta vô tình kích hoạt nó có thể đã gây ra một số hậu quả mà chúng ta chưa lường trước được. Hơn nữa, việc có kẻ đang cố gắng phá vỡ phong ấn này là một mối đe dọa lớn. Chúng ta nên báo cáo toàn bộ sự việc cho tông môn, đặc biệt là Trưởng lão Lý Nguyên Hạo. Ông ấy có kiến thức uyên thâm về các trận pháp cổ xưa và lịch sử của Thanh Vân Tông, có thể ông ấy sẽ có cách phong ấn hoặc điều tra sâu hơn mà không gây ra thêm biến cố. Tùy tiện hành động, có khi lại gây ra đại họa." Lâm Phong nói, giọng chàng đầy vẻ thận trọng và trách nhiệm, hoàn toàn khác với hình ảnh một tiểu tử ngông cuồng mà Tuyết Dao vẫn thường thấy. Chàng không hề có ý định chiếm đoạt tấm bia đá, hay giấu giếm thông tin để một mình khám phá. Sự hào phóng và thấu đáo này khiến Tuyết Dao càng thêm bất ngờ.
Tuyết Dao im lặng một lúc, đôi mắt nàng vẫn dõi theo Lâm Phong, nội tâm nàng như một hồ băng tĩnh lặng giờ đây đã gợn lên những con sóng nhỏ. Nàng đã quen với sự kiêu ngạo của các đệ tử nam trong tông môn, quen với những ánh mắt thèm muốn hay ghen tỵ. Nhưng Lâm Phong thì khác. Chàng ta không chỉ sở hữu tài năng tu luyện đáng kinh ngạc, mà còn có một trí tuệ sắc sảo, một sự thấu hiểu vượt trội và một tấm lòng không hề nhỏ nhen. Hơn nữa, sự bình tĩnh và quyết đoán của chàng trong tình huống nguy hiểm vừa rồi, cùng với mối liên hệ thần bí với Huyễn Mặc Quyển, đã khiến nàng nhìn chàng bằng một ánh mắt hoàn toàn khác.
"Được. Ngươi nói có lý." Cuối cùng, nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên môi nàng. Đó không phải là nụ cười lạnh lùng, mà là một nụ cười của sự tán thành và một chút gì đó gọi là "đồng điệu" trong suy nghĩ. "Thông tin này quá quan trọng, không thể giấu giếm. Ta sẽ cùng ngươi trở về tông môn và báo cáo sự việc. Nhưng..." Nàng dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Phong, "Ngươi không được nói về Huyễn Mặc Quyển của ngươi. Tông môn chưa chắc đã hiểu được bản chất của nó, và có thể sẽ gây ra rắc rối không đáng có cho ngươi."
Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. "Tuyết Dao tiểu thư đây quả nhiên là người hiểu chuyện. Ta cũng nghĩ vậy. Sẽ chỉ báo cáo về tấm bia đá và luồng khí tức hỗn loạn mà thôi. Còn về cái 'cuốn sách cổ' này..." Chàng giơ tay, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng khẽ rung động, "Nó sẽ vẫn là bí mật của riêng ta." Hai người nhìn nhau, trong khoảnh khắc đó, một sự tin tưởng ngầm, một mối liên kết vô hình đã được hình thành giữa họ, vượt qua những hiểu lầm và định kiến ban đầu. Cả hai đều hiểu rằng, bí mật của tấm bia đá, và có lẽ cả của Huyễn Mặc Quyển, còn lớn hơn những gì họ có thể tưởng tượng.
***
Khi bước ra khỏi hang động sâu thẳm, không khí ẩm ướt trong lành của rừng núi ùa vào, pha lẫn mùi đất rừng và sương sớm, khiến Lâm Phong và Tuyết Dao đều cảm thấy khoan khoái lạ thường. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xua tan đi sự căng thẳng và bí ẩn của hang động vừa rồi. Ánh nắng ban mai hiếm hoi xuyên qua những tán cây dày đặc, tạo thành những vệt sáng lung linh trên lối đi phủ đầy rêu phong, tựa như những viên ngọc bích bị bỏ quên. Bầu không khí bỗng chốc bớt đi sự nặng nề, thay vào đó là sự thanh tĩnh và tươi mới của thiên nhiên.
Lâm Phong hít thở sâu một hơi, cảm nhận linh khí dồi dào của Cấm Địa Vạn Yêu. Chàng đi trước, dáng vẻ ung dung tự tại, đôi khi còn khẽ huýt sáo một điệu nhạc vui tươi. Trải nghiệm trong hang động vừa rồi đã mang lại cho chàng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới tu tiên, và cũng khiến Huyễn Mặc Quyển trong người chàng có một bước tiến mới, dù chàng chưa thể định hình rõ ràng nó là gì. Vẻ mặt chàng vẫn giữ nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy, vẫn còn vương vấn một sự trầm tư khó hiểu.
Tuyết Dao bước theo sau Lâm Phong, khoảng cách giữa họ không quá gần, cũng không quá xa. Ánh mắt nàng dõi theo bóng lưng chàng, đôi khi lướt qua mái tóc đen nhánh, đôi khi dừng lại ở chiếc trường bào màu xanh sẫm phất phơ trong gió. Nội tâm nàng lúc này không còn lạnh lẽo như thường lệ. Những lời nói, hành động và đặc biệt là sự thông minh sắc sảo của Lâm Phong trong hang động đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong lòng nàng. Nàng nhớ lại cách chàng bình tĩnh đối mặt với luồng thông tin khổng lồ từ tấm bia đá, cách chàng suy luận và đưa ra những giải thích hợp lý, cách chàng không hề tham lam mà lại đề xuất báo cáo cho tông môn.
"Huyễn Mặc Quyển... rốt cuộc là thứ gì?" Nàng thầm nhủ trong lòng. Mối liên hệ kỳ lạ giữa Lâm Phong và thứ công pháp đó, cùng với tấm bia đá cổ xưa từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí nàng. Nàng, người luôn tin vào tri thức và quy tắc của tông môn, giờ đây lại bị thu hút bởi một thứ gì đó vượt ra ngoài mọi hiểu biết của mình. Nàng cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ về Lâm Phong, không còn là sự nghi ngờ hay cảnh giác ban đầu, mà là một sự khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn về con người chàng, về bí mật ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài phóng khoáng và hài hước đó.
Lâm Phong bỗng dừng lại, quay đầu nhìn Tuyết Dao, nụ cười tinh quái nở rộ trên môi. "Vậy là nhiệm vụ hoàn thành. Nàng Tuyết Dao đây có muốn cùng ta trở về tông môn không? Hay muốn đi điều tra thêm về những con yêu thú lông lá nào đó?" Giọng chàng nửa đùa nửa thật, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm lấy họ.
Tuyết Dao khẽ giật mình, như bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, đôi mắt phượng dài vẫn lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm, một chút dao động đã hiện rõ. Nàng cố gắng giữ vẻ ngoài bất biến của mình, khẽ hắng giọng. "Không cần. Ta có đường của ta. Ngươi cứ về báo cáo trước đi. Ta còn có việc cần phải làm." Nàng nói, giọng vẫn trong trẻo nhưng có chút vội vàng. Nàng không muốn Lâm Phong nhìn thấy sự bất ổn trong nội tâm mình. Việc cùng Lâm Phong trở về sẽ khiến nàng phải đối mặt với những câu hỏi, những cảm xúc mà nàng chưa sẵn sàng chấp nhận. Nàng cần thời gian để sắp xếp lại những suy nghĩ, những ấn tượng về chàng.
"Ồ, vậy sao?" Lâm Phong nhướn mày, không quá bất ngờ. Chàng thừa hiểu cái tính cách của Tuyết Dao, bên ngoài băng giá, bên trong chắc chắn cũng không phải là lửa. Nhưng ít nhất, nàng đã không còn thái độ thù địch như trước. "Vậy thì, ta đi trước đây. Hẹn gặp lại Tuyết Dao tiểu thư tại tông môn." Chàng khẽ cúi người, một động tác lịch thiệp nhưng không kém phần trêu chọc, rồi quay người, bước đi về phía con đường mòn dẫn ra khỏi Cấm Địa Vạn Yêu, bóng lưng chàng dần khuất sau những tán cây.
Tuyết Dao đứng lặng yên một lúc, nhìn theo bóng Lâm Phong cho đến khi chàng hoàn toàn biến mất. Khi chàng đã khuất, vẻ ngoài băng giá của nàng mới dần tan chảy, thay vào đó là một biểu cảm phức tạp. Nàng khẽ đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Lần đầu tiên, nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu về một người. Chàng trai đó, Lâm Phong, không chỉ là một đệ tử ngoại môn tài năng, mà còn là một bí ẩn, một cuốn sách chưa được mở ra. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời nàng, và có lẽ cả thế giới tu tiên rộng lớn này, sẽ không còn như trước nữa. Một mảnh ghép nhỏ từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đã được hé lộ, và cùng với nó, là một mối liên kết vô hình giữa nàng và chàng thiếu niên mang trong mình Huyễn Mặc Quyển thần bí, báo hiệu cho những phong ba bão táp sắp tới.