Bóng lưng Lâm Phong dần khuất dạng sau những tán cây cổ thụ cao vút của Cấm Địa Vạn Yêu, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc đen nhánh của Tuyết Dao. Nàng vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng tạc từ băng ngọc, nhưng trong thâm tâm lại là một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Những lời nói, cử chỉ cùng sự thông minh sắc sảo của Lâm Phong như những lưỡi dao băng giá, chạm khắc sâu vào lớp vỏ băng lạnh giá mà nàng đã tự tạo nên bao năm qua. “Huyễn Mặc Quyển… rốt cuộc là thứ gì?” Câu hỏi đó cứ văng vẳng trong đầu nàng, không ngừng khuấy động sự tò mò. Nàng đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim, một cảm giác lạ lẫm, vừa bối rối vừa xen lẫn chút hưng phấn. Nàng biết, từ giờ phút này, nàng sẽ phải đối mặt với một sự thật rằng thế giới tu tiên rộng lớn này, cùng với những quy tắc mà nàng hằng tin tưởng, có lẽ còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn nàng nghĩ, và Lâm Phong chính là chìa khóa mở ra những bí mật đó.
Lâm Phong thì không hề hay biết về những gợn sóng đang khuấy động nội tâm của Tuyết Dao. Chàng sải bước trên con đường mòn quen thuộc, tâm trạng phấn chấn lạ thường. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, còn vương chút sương đêm. Tiếng chim hót líu lo chào đón ngày mới, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của núi rừng. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương cỏ cây tươi mát hòa lẫn chút mùi đất ẩm, rồi khẽ huýt sáo một giai điệu quen thuộc. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền vẫn đang âm thầm vận chuyển, hấp thụ tinh hoa từ tấm bia đá cổ xưa, mang đến cho chàng một cảm giác thông tuệ và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dù vẫn chưa thể hoàn toàn lý giải được những gì đã xảy ra, nhưng chàng biết, đây chắc chắn là một kỳ ngộ lớn, một bước tiến quan trọng trên con đường tu tiên của mình. Khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong vẫn thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ẩn chứa một sự trầm tư khó tả. Chàng không khỏi suy nghĩ về tấm bia đá, về "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến" mà Tuyết Dao đã nhắc tới, và về những ký tự cổ xưa Huyễn Mặc Quyển đã hấp thụ. Có lẽ, chuyến đi đến Thanh Vân Tông báo cáo nhiệm vụ lần này sẽ không chỉ đơn thuần là báo cáo mà còn là khởi đầu cho những khám phá lớn hơn. Chàng lẩm bẩm: "Tu Đạo Vô Tận, quả nhiên không ai biết trước được điều gì..."
Sau một hành trình không quá dài, khi ánh mặt trời đã lên cao, Lâm Phong cuối cùng cũng trở lại Thanh Vân Tông. Ngay khi bước chân qua cổng sơn môn, chàng đã cảm nhận được một luồng linh khí dồi dào và thuần khiết hơn hẳn so với bên ngoài Cấm Địa Vạn Yêu. Các công trình kiến trúc cổ kính làm từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm hiện ra trong tầm mắt, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng, lấp lánh như ngọc bích. Những tháp tu luyện cao ngất vươn mình lên trời xanh, còn đình đài lầu các thì ẩn hiện giữa những tầng sương mây lãng đãng. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đang luyện công, tất cả hòa quyện tạo nên một không khí trang nghiêm nhưng cũng tràn đầy sinh khí tu luyện.
Lâm Phong không vội về nơi ở của mình mà đi thẳng đến điện nghị sự, nơi các trưởng lão thường họp bàn những việc quan trọng của tông môn. Chàng biết, phát hiện về tấm bia đá cổ và dị tượng linh mạch lần này không phải là chuyện nhỏ, cần phải báo cáo ngay lập tức. Vừa đặt chân đến tiền điện, một thị giả đã nhanh chóng dẫn chàng vào trong.
Trong điện, Trưởng lão Lý Nguyên Hạo đang ngồi chủ tọa, gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Bên cạnh ông là Giám Sát Trưởng, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén, thân hình mặc đạo bào đen, luôn giữ vẻ công tư phân minh. Cả hai đều đang nhíu mày, có vẻ như đang thảo luận một vấn đề nan giải.
"Đệ tử Lâm Phong, bái kiến chư vị Trưởng lão!" Lâm Phong tiến vào, khẽ cúi người hành lễ, phong thái ung dung nhưng không kém phần cung kính.
Lý Nguyên Hạo ngẩng đầu lên, thấy Lâm Phong trở về liền nở một nụ cười: "Lâm Phong, ngươi đã về rồi. Nhiệm vụ ở linh mạch phụ thế nào? Ta nghe nói nơi đó đã xảy ra dị tượng khá lớn."
Lâm Phong bước đến gần, giọng điệu từ tốn nhưng rõ ràng: "Bẩm Trưởng lão, đệ tử đã hoàn thành nhiệm vụ. Dị tượng tại linh mạch phụ quả thực rất bất thường. Lúc đệ tử đến, linh khí trong khu vực hỗn loạn, tựa như có một sức mạnh vô hình đang xé toạc không gian." Chàng bắt đầu kể lại chi tiết, từ việc cùng Tuyết Dao hợp lực ổn định linh mạch, đến việc phát hiện hang động bí ẩn được che giấu bởi trận pháp cổ xưa.
"Bên trong hang động, đệ tử và Tuyết Dao sư tỷ đã tìm thấy một tấm bia đá đen tuyền, với những ký tự cổ xưa mà đệ tử chưa từng thấy bao giờ." Lâm Phong dừng lại một chút, quan sát sắc mặt của các trưởng lão. "Khi tiếp cận tấm bia, công pháp Huyễn Mặc Quyển của đệ tử đã tự động phản ứng, hấp thụ một phần năng lượng và thông tin từ nó. Đệ tử suy đoán, tấm bia này có thể có liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, hoặc một nền văn minh cổ đại đã biến mất."
Giám Sát Trưởng nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Phong: "Ngươi nói Huyễn Mặc Quyển của ngươi đã hấp thụ thông tin từ tấm bia đá cổ? Ngươi có thể diễn tả cụ thể hơn về những ký tự đó, và những gì ngươi đã lĩnh ngộ được không?" Giọng ông trầm thấp, đầy vẻ hoài nghi.
"Bẩm Giám Sát Trưởng," Lâm Phong đáp, "Những ký tự đó vô cùng phức tạp, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào đệ tử từng biết. Nhưng khi Huyễn Mặc Quyển hấp thụ, đệ tử cảm nhận được một luồng tri thức cổ xưa, mơ hồ nhưng hùng vĩ, tựa như những mảnh vỡ của một câu chuyện lịch sử dài hàng vạn năm. Nó liên quan đến sự hưng thịnh và suy tàn của các chủng tộc cường đại, và một thế lực hắc ám đang ngủ say, có khả năng thức tỉnh." Lâm Phong cố gắng diễn tả một cách chính xác nhất những gì chàng cảm nhận được, không thêm thắt nhưng cũng không giấu giếm. Chàng biết, đây là cơ hội để khẳng định giá trị của mình, và cũng là để tông môn có thể chuẩn bị cho những hiểm họa tiềm tàng.
Đúng lúc đó, Tuyết Dao cũng bước vào điện nghị sự, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng, nhưng đôi mắt phượng dài lại khẽ liếc nhìn Lâm Phong. Nàng hành lễ với các trưởng lão rồi đứng sang một bên.
Lý Nguyên Hạo nhìn Tuyết Dao, gật đầu: "Tuyết Dao, ngươi đến đúng lúc. Ngươi có gì bổ sung cho lời của Lâm Phong không?"
Tuyết Dao tiến lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực: "Bẩm Trưởng lão, Lâm Phong sư đệ đã báo cáo gần như đầy đủ. Đệ tử chỉ muốn bổ sung rằng trận pháp bảo vệ hang động quả thực rất cổ xưa, có lẽ từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và khí tức tỏa ra từ tấm bia đá, dù đã bị phong ấn nhiều năm, vẫn mang một vẻ u ám, hùng vĩ. Đệ tử cũng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, tựa như ma khí, nhưng lại thanh khiết hơn, khó lòng phân biệt. Nó khiến đệ tử liên tưởng đến những ghi chép về Ma giáo Huyết Ảnh trong các thư tịch cổ của tông môn."
Lời của Tuyết Dao như một giọt nước lạnh đổ vào chảo dầu. Các trưởng lão khác có mặt trong điện đều lộ rõ vẻ kinh ngạc. Ma giáo Huyết Ảnh là một thế lực tà ác đã bị tiêu diệt hàng ngàn năm trước, nhưng những lời đồn về sự trỗi dậy của chúng vẫn luôn là nỗi ám ảnh.
Lý Nguyên Hạo vuốt râu trầm ngâm: "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... Ma giáo Huyết Ảnh... Chuyện này không thể xem thường. Lâm Phong, Tuyết Dao, hai ngươi đã làm rất tốt. Phát hiện này vô cùng quan trọng, có thể giúp tông môn chuẩn bị cho những biến cố sắp tới." Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy tán thưởng. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Ta sẽ cho người điều tra sâu hơn về tấm bia đá và những gì liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Còn về dị tượng linh mạch, tông môn sẽ cử thêm người đến kiểm tra và gia cố."
Giám Sát Trưởng cũng gật đầu: "Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ, nhưng công lao của hai ngươi cũng không thể phủ nhận. Ta sẽ báo cáo lên Tông chủ để ban thưởng xứng đáng. Đặc biệt là Lâm Phong, ngươi đã thể hiện sự thông minh và tài trí vượt bậc."
Lâm Phong khiêm tốn đáp: "Đệ tử chỉ làm tròn bổn phận." Chàng khẽ liếc nhìn Tuyết Dao, thấy nàng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng khóe mắt lại thoáng chút dao động. Chàng biết, sự xác nhận của Tuyết Dao đã giúp báo cáo của chàng trở nên đáng tin cậy hơn rất nhiều.
Sau khi báo cáo xong, Lâm Phong và Tuyết Dao được các trưởng lão cho phép lui về. Tuyết Dao vẫn giữ khoảng cách, nhanh chóng rời đi sau khi gật đầu chào Lâm Phong. Chàng biết nàng cần thời gian để suy nghĩ, và chàng cũng không vội vàng. Chàng bước ra khỏi điện, cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu sâu hơn về bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển và tấm bia đá cổ.
***
Buổi trưa hôm đó, Giảng Võ Đường của Thanh Vân Tông đông nghịt người, nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tin tức về việc Lâm Phong và Tuyết Dao phát hiện dị tượng linh mạch và một cổ vật liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đã lan truyền khắp tông môn như cháy rừng. Hôm nay, Lý Nguyên Hạo Trưởng lão sẽ chính thức tuyên dương công lao của họ trước toàn thể đệ tử.
Giảng Võ Đường là một sảnh đường rộng lớn, được xây bằng gỗ quý và đá xanh nguyên khối, trần cao vút, tạo cảm giác uy nghi và trang trọng. Ánh sáng mặt trời gay gắt chiếu qua các ô cửa sổ lớn, rọi xuống nền đá bóng loáng, khiến bụi li ti trong không khí trở nên lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng, hòa lẫn mùi thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan gần đó, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa dễ chịu. Hàng trăm đệ tử đã tề tựu đông đủ, ngồi chật kín các hàng ghế dài, hoặc đứng chen chúc ở các lối đi, tiếng xì xào bàn tán vang lên như ong vỡ tổ. Ai nấy đều tò mò về sự kiện sắp diễn ra, đặc biệt là về Lâm Phong – cái tên đã nổi như cồn trong thời gian gần đây.
Trên bục giảng cao ở phía trước, Lý Nguyên Hạo Trưởng lão và Giám Sát Trưởng uy nghi đứng đó, gương mặt tràn đầy vẻ trịnh trọng. Bên cạnh họ là một vài vị trưởng lão khác, cũng mang vẻ mặt nghiêm nghị.
Giữa đám đông đệ tử, một thanh niên ăn mặc lộng lẫy, y phục gấm lụa thêu hoa văn tinh xảo, nổi bật giữa những bộ đạo bào đơn giản của đệ tử Thanh Vân Tông. Gương mặt hắn trắng trẻo, thư sinh, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiêu căng, ngạo mạn. Đó chính là Phạm Gia Thiếu Chủ – Phạm Khôn, một khách quý từ một thế gia tu chân lớn ở bên ngoài, đến Thanh Vân Tông để giao lưu và học hỏi. Hắn đang đứng khoanh tay, ánh mắt quét qua một lượt đám đệ tử rồi dừng lại ở Tuyết Dao – người đang đứng cùng Lâm Phong ở hàng đầu tiên, chuẩn bị nhận tuyên dương. Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi hắn, vừa khinh thường vừa mang chút hứng thú.
"Hừ, lại là cái tên phế vật đó!" Một giọng nói the thé vang lên từ phía sau. Đó là Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, đang thì thầm với Dương Thiên Minh đứng bên cạnh. "May mắn chó ngáp phải ruồi mà thôi. Dị tượng linh mạch thì có gì ghê gớm chứ? Chắc là hắn ta chỉ ăn may, hoặc dùng thủ đoạn gì đó để lừa gạt các trưởng lão!"
Dương Thiên Minh, khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ đây lại méo mó vì ghen ghét, nắm chặt cây quạt ngọc trong tay. Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy thù hận, tựa như muốn nuốt sống đối phương. Khí chất cao ngạo thường ngày của hắn giờ đây pha lẫn sự phẫn nộ tột độ. Hắn không thể chấp nhận được việc một phàm nhân như Lâm Phong lại liên tục được tông môn trọng dụng, liên tục tạo ra kỳ tích. "Một phàm nhân như ngươi mà dám... dám cướp đi mọi vinh quang của ta! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là đẳng cấp thực sự!" Hắn nghiến răng ken két, từng lời nói như siết lại trong cổ họng.
Lý Nguyên Hạo Trưởng lão khẽ hắng giọng, tiếng nói hùng hồn vang vọng khắp Giảng Võ Đường, át đi mọi tiếng xì xào: "Hôm nay, ta triệu tập tất cả đệ tử Thanh Vân Tông tại đây, là để tuyên dương hai vị đệ tử đã lập công lớn cho tông môn! Lâm Phong và Tuyết Dao, hai ngươi hãy tiến lên!"
Lâm Phong và Tuyết Dao bước lên bục cao, đứng trang trọng trước mặt Lý Nguyên Hạo. Lâm Phong vẫn giữ nụ cười nửa miệng quen thuộc, đôi mắt đen láy đảo qua một lượt đám đông, thu trọn những ánh mắt ngưỡng mộ, tò mò, và cả những ánh mắt ghen ghét, đố kỵ. Tuyết Dao đứng cạnh chàng, dáng người mảnh mai, y phục trắng tinh khôi, vẻ đẹp thoát tục tựa tiên tử giáng trần. Nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng dài, một sự phức tạp khó tả đang ẩn hiện. Nàng không khỏi liếc nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn xuống đám đông, cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng của Phạm Khôn đang dán chặt vào mình.
"Đệ tử Lâm Phong và Tuyết Dao, trong nhiệm vụ điều tra dị tượng tại linh mạch phụ của Cấm Địa Vạn Yêu, không những đã thành công ổn định linh mạch, mà còn phát hiện ra một hang động bí ẩn, ẩn chứa một tấm bia đá cổ xưa, được cho là có liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến!" Lý Nguyên Hạo tuyên bố, giọng nói đầy hào sảng. "Đây là một phát hiện vô cùng trọng đại, có ý nghĩa lớn đối với tông môn và cả thế giới tu tiên. Lâm Phong, với sự thông minh và tài trí tuyệt đỉnh, đã giải mã được một phần bí ẩn của tấm bia, mang về những thông tin quý giá. Tuyết Dao, với sự cẩn trọng và kinh nghiệm, đã xác nhận những điều này và cung cấp thêm nhiều chi tiết quan trọng. Tông môn quyết định ban thưởng cho Lâm Phong và Tuyết Dao mỗi người một viên Trúc Cơ Đan cấp cao, một bộ pháp khí trung phẩm, và ba ngàn điểm cống hiến tông môn!"
Tiếng vỗ tay và reo hò vang lên như sấm dậy khắp Giảng Võ Đường. Các đệ tử đồng loạt trầm trồ, ngưỡng mộ. Trúc Cơ Đan cấp cao là vật phẩm vô cùng quý giá, có thể giúp các đệ tử Luyện Khí Kỳ đột phá Trúc Cơ dễ dàng hơn. Pháp khí trung phẩm cũng là thứ mà nhiều đệ tử thèm muốn.
Lâm Phong cúi đầu nhận thưởng, vẫn nụ cười tinh quái. Chàng biết những phần thưởng này rất hậu hĩnh, nhưng điều quan trọng hơn là sự công nhận mà chàng nhận được. Chàng cảm thấy hài lòng với thành quả của mình, nhưng cũng cảnh giác với những ánh mắt không thiện chí đang đổ dồn về phía mình.
Đúng lúc đó, một sự cố nhỏ xảy ra. Một đệ tử trẻ tuổi, vì quá chen lấn để nhìn rõ Lâm Phong, đã lỡ va vào Phạm Khôn. "Ngươi có biết ta là ai không?" Phạm Khôn gằn giọng, khuôn mặt trắng bệch giờ đây đỏ bừng vì tức giận. Hắn vung tay hất mạnh khiến đệ tử kia ngã nhào xuống đất, rồi dùng ánh mắt khinh miệt quét qua đám đông. Sự kiêu căng, tự phụ của hắn khiến không khí trong Giảng Võ Đường trở nên căng thẳng. Hắn không thèm để ý đến ai, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Tuyết Dao với một ánh mắt đầy chiếm hữu.
Trong khi đó, Dương Thiên Minh không thể chịu đựng thêm được nữa. Hắn cảm thấy như một ngọn lửa đang thiêu đốt lồng ngực mình. Hắn không thể chấp nhận việc Lâm Phong, kẻ mà hắn luôn coi là phàm nhân ti tiện, lại đứng trên bục cao nhận vinh quang, trong khi hắn – Dương Thiên Minh, thiếu chủ Dương gia, đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông – lại phải đứng dưới này chứng kiến.
"Dừng lại! Ta không phục!" Dương Thiên Minh đột nhiên hét lớn, giọng nói vang vọng khắp Giảng Võ Đường, thu hút mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Hắn sải bước ra khỏi đám đông, ánh mắt đỏ ngầu ghim chặt vào Lâm Phong. Hắn chỉ thẳng cây quạt ngọc vào mặt Lâm Phong, vẻ mặt đầy kiêu ngạo và thù hận. "Lâm Phong! Ngươi đừng tưởng mình lập chút công lao nhỏ bé mà có thể lên mặt! Vinh quang này, ta cho rằng ngươi không xứng đáng!"
Lưu Minh đứng phía sau, vẻ mặt hả hê ra mặt. Hắn reo hò, phụ họa theo: "Đúng vậy! Hắn ta chỉ là một phế vật may mắn! Dương sư huynh mới là thiên tài thực sự của tông môn!"
Lý Nguyên Hạo Trưởng lão nhíu mày, gương mặt hiền từ giờ đây lộ rõ vẻ không hài lòng: "Dương Thiên Minh! Ngươi đang làm gì vậy? Đây là nơi trang nghiêm, ngươi sao dám làm loạn?"
Dương Thiên Minh không hề nao núng, hắn tiếp tục gằn giọng, từng lời như chứa đầy độc dược: "Bẩm Trưởng lão! Đệ tử không phục! Một phàm nhân như hắn, không rõ xuất thân, lại dùng thủ đoạn gì mà có thể lừa gạt được tông môn để nhận lấy vinh quang này! Ta muốn thách đấu hắn! Để mọi người biết rõ, ai mới là người có thực lực chân chính!"
Các đệ tử trong Giảng Võ Đường bắt đầu xì xào, bàn tán. Một cuộc thách đấu công khai giữa Dương Thiên Minh và Lâm Phong! Đây chắc chắn sẽ là một sự kiện chấn động.
Lâm Phong vẫn đứng đó, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Chàng đã đoán trước được Dương Thiên Minh sẽ gây sự, nhưng không ngờ lại công khai và trắng trợn đến vậy. Chàng nhìn thẳng vào Dương Thiên Minh, ánh mắt sắc bén như dao cạo, rồi khẽ nhún vai. "Ồ, Dương sư huynh đây có vẻ không vui với những gì ta đạt được nhỉ?" Giọng chàng vẫn mang vẻ dí dỏm, nhưng pha lẫn chút châm biếm. "Muốn thách đấu sao? Ngươi muốn ta làm gì, trình diễn một màn múa kiếm uyển chuyển, hay biểu diễn một tiết mục... 'Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình' nào đó?"
Lời nói của Lâm Phong khiến một vài đệ tử bật cười khúc khích, làm giảm bớt không khí căng thẳng. Tuyết Dao đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong, trong lòng nàng có chút lo lắng nhưng cũng có chút tò mò. Nàng biết Lâm Phong không phải người dễ bị bắt nạt.
Giám Sát Trưởng bước lên, nghiêm nghị nói: "Dương Thiên Minh, Lâm Phong. Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ. Việc thách đấu phải theo đúng thủ tục..."
"Không cần!" Lâm Phong giơ tay ra hiệu cho Giám Sát Trưởng, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Dương Thiên Minh. Nụ cười tinh quái trở lại trên môi chàng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. "Dương sư huynh đã có lòng, đệ tử sao dám từ chối? Dù sao đi nữa, Tu Đạo Vô Tận, ai cũng có quyền chứng minh bản thân. Huống hồ, ta cũng muốn biết, vị 'thiên tài' Dương gia đây có thực lực đến đâu mà lại kiêu ngạo như vậy."
Chàng quay sang Lý Nguyên Hạo và Giám Sát Trưởng, khẽ cúi người: "Kính xin chư vị Trưởng lão làm chứng. Lâm Phong này, chấp nhận lời thách đấu của Dương Thiên Minh!"
Dương Thiên Minh cười khẩy, vẻ mặt đắc thắng: "Tốt! Tốt lắm! Ngươi có gan chấp nhận là được! Ta sẽ cho ngươi thấy, một phàm nhân như ngươi, mãi mãi không thể sánh bằng ta!"
Không khí trong Giảng Võ Đường trở nên nóng rực, tràn ngập sự kịch tính và mong chờ. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đã được ấn định. Lâm Phong, với vẻ ngoài phóng khoáng và hài hước, đã chính thức bước vào một trận chiến mới, không chỉ vì danh dự bản thân mà còn vì vị thế của chàng trong Thanh Vân Tông. Tuyết Dao đứng đó, nhìn bóng lưng kiên định của Lâm Phong, cảm thấy trái tim mình khẽ rung động. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, một chương mới trong cuộc đời Lâm Phong, và có lẽ cả của nàng, đã chính thức bắt đầu, báo hiệu cho những phong ba bão táp sắp tới.