Không khí trong Giảng Võ Đường vẫn còn đặc quánh bởi những lời lẽ đầy thách thức và kiêu ngạo từ Dương Thiên Minh. Tiếng xì xào bàn tán của hàng trăm đệ tử như một đàn ong vỡ tổ, vang vọng khắp đại sảnh, hòa lẫn với tiếng gió lùa qua những khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài. Tất cả ánh mắt đều dán chặt vào Lâm Phong, chờ đợi phản ứng của chàng, chờ đợi xem liệu vị “phàm nhân” vừa được tuyên dương này sẽ đáp trả ra sao trước lời khiêu chiến đầy nhục mạ từ một thiên tài của tông môn.
Dương Thiên Minh đứng đó, dáng người tuấn tú khoác trên mình bộ áo gấm lụa là, khí chất cao ngạo không hề che giấu. Hắn siết chặt cây quạt ngọc trong tay, đôi mắt sắc lạnh như muốn xuyên thủng Lâm Phong, vẻ mặt đầy kiêu căng và đắc thắng. Hắn tin chắc rằng Lâm Phong sẽ phải run sợ, sẽ phải tìm cách thoái thác. Phạm Gia Thiếu Chủ, với gương mặt trắng trẻo nhưng đầy vẻ khinh thường, nhếch mép cười khẩy, ánh mắt liếc nhìn Tuyết Dao một cách đầy chiếm hữu, như muốn nói rằng “kẻ phàm nhân này không xứng với nàng”. Lưu Minh thì khỏi phải nói, nét mặt ti tiện của hắn hả hê ra mặt, những cái vẫy tay cổ vũ Dương Thiên Minh càng thêm nhiệt tình.
Duy chỉ có Tuyết Dao, nàng vẫn đứng lặng lẽ bên cạnh Lâm Phong, làn da trắng ngần như ngọc dưới ánh đèn, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một sự phức tạp khó tả. Nàng nhìn Lâm Phong, trong lòng có chút lo lắng tiềm ẩn, nhưng đồng thời cũng trỗi dậy một sự tò mò mạnh mẽ. Nàng đã chứng kiến sự thông minh, tài trí và cả sự kiên cường của chàng trong hang động cổ xưa kia. Nàng biết, Lâm Phong không phải là người dễ dàng bị khuất phục.
Lý Nguyên Hạo Trưởng lão, với gương mặt hiền từ giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm nghị, khẽ thở dài. Ông biết cuộc thách đấu này là không thể tránh khỏi, nhưng lại lo lắng cho Lâm Phong. Giám Sát Trưởng, với gương mặt nghiêm khắc và đôi mắt sắc bén, đã sẵn sàng để can thiệp nếu tình hình vượt quá tầm kiểm soát.
Lâm Phong vẫn đứng đó, dáng người cân đối, không quá cường tráng nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái. Chàng đưa mắt quét qua đám đông đang xì xào, rồi dừng lại ở Dương Thiên Minh. Nụ cười trên môi chàng không tắt, mà dường như còn trở nên sâu xa hơn, pha lẫn chút châm biếm và cả sự tự tin không gì lay chuyển được.
"Ồ, Dương sư huynh đây có vẻ không vui với những gì ta đạt được nhỉ?" Giọng Lâm Phong vang lên, không lớn nhưng đủ để mọi người trong Giảng Võ Đường nghe rõ. Chàng hơi nhún vai, một động tác đầy phóng khoáng. "Muốn thách đấu sao? Ngươi muốn ta làm gì, trình diễn một màn múa kiếm uyển chuyển, hay biểu diễn một tiết mục... 'Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình' nào đó? Dù sao, ta cũng đã nghe danh Dương sư huynh là thiên tài của tông môn, muốn so tài với ta, một 'phàm nhân' thì cũng phải cho ta biết ngươi định so về cái gì chứ?"
Lời nói của Lâm Phong khiến không ít đệ tử bật cười khúc khích, làm giảm bớt không khí căng thẳng đang bao trùm. Chàng không hề tỏ ra yếu thế, mà ngược lại, còn dùng lời lẽ dí dỏm để phản kích, khiến Dương Thiên Minh càng thêm tức giận.
Dương Thiên Minh nghiến răng, sắc mặt tái mét: "Ngươi... Lâm Phong! Ngươi đừng có ra vẻ ta đây! Ta muốn thách đấu sinh tử với ngươi! Để xem cái bản lĩnh 'nghịch thiên cải mệnh' của ngươi có giúp ngươi thoát khỏi lưỡi kiếm của ta không!"
Cả Giảng Võ Đường bỗng chốc im bặt. Thách đấu sinh tử! Đây là một việc cực kỳ nghiêm trọng trong tông môn, chỉ xảy ra khi mâu thuẫn không thể hòa giải.
Lý Nguyên Hạo Trưởng lão và Giám Sát Trưởng đồng thời biến sắc. "Dương Thiên Minh! Ngươi nói gì vậy?" Lý Nguyên Hạo trầm giọng, "Tỷ thí sinh tử là chuyện trọng đại, không thể tùy tiện!"
Lâm Phong vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy của chàng lại ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. Chàng biết, Dương Thiên Minh đã tự mình đào hố chôn mình rồi. "Sinh tử tỷ thí sao? Cũng được." Chàng thản nhiên đáp, khiến Dương Thiên Minh và những kẻ ủng hộ hắn ngỡ ngàng. "Nhưng ta có một điều kiện."
"Điều kiện? Ngươi còn tư cách ra điều kiện sao, phế vật?" Dương Thiên Minh cười khẩy, giọng điệu khinh khỉnh. Hắn không thể tin được Lâm Phong lại dám đòi hỏi điều kiện vào lúc này.
Lâm Phong không để tâm đến lời lẽ của hắn. Chàng tiến thêm một bước, ánh mắt sắc bén đối diện trực tiếp với Dương Thiên Minh, khí thế không hề thua kém. "Tỷ thí sẽ diễn ra sau... ba ngày. Và ta sẽ bế quan trong thời gian đó."
Các đệ tử lại xì xào bàn tán. Bế quan ba ngày? Lâm Phong muốn làm gì trong ba ngày đó? Luyện tập công pháp? Tìm kiếm trợ giúp? Hay chỉ đơn thuần là kéo dài thời gian?
Lý Nguyên Hạo nhìn Lâm Phong một cách đầy suy tư. Ông biết Lâm Phong không phải là kẻ nông nổi. Điều kiện này của chàng chắc chắn có ẩn ý sâu xa. "Tỷ thí sinh tử là chuyện trọng đại. Tông môn sẽ giám sát chặt chẽ. Thời gian ba ngày là hợp lý để cả hai bên chuẩn bị." Lý Nguyên Hạo đưa ra quyết định, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. Giám Sát Trưởng gật đầu đồng tình. "Trong ba ngày này, không ai được phép quấy nhiễu Lâm Phong bế quan. Dương Thiên Minh, ngươi cũng phải chuẩn bị cho thật tốt. Đừng để người khác nói rằng Thanh Vân Tông ta không có người tài!"
Dương Thiên Minh tuy có chút bất ngờ về điều kiện của Lâm Phong, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ đắc ý. Hắn nghĩ Lâm Phong chỉ đang cố gắng kéo dài sự sống thêm vài ngày. "Hừ! Dù ngươi có bế quan ba năm đi chăng nữa, thì kết quả cũng sẽ không thay đổi! Ta sẽ cho ngươi thấy, một phàm nhân như ngươi, mãi mãi không thể sánh bằng ta!" Hắn lại cười khẩy, nhưng trong thâm tâm lại có chút nghi ngờ. Lâm Phong không phải là kẻ ngốc, liệu chàng có âm mưu gì không?
Lâm Phong khẽ cúi người trước Lý Nguyên Hạo và Giám Sát Trưởng, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Dương Thiên Minh. "Kính xin chư vị Trưởng lão làm chứng. Lâm Phong này, chấp nhận lời thách đấu sinh tử của Dương Thiên Minh. Ba ngày sau, tại Giảng Võ Đài, ta sẽ đích thân chấm dứt sự kiêu ngạo của Dương sư huynh!" Lời nói cuối cùng của chàng mang theo một sự tự tin đến kinh người, khiến không khí trong Giảng Võ Đường bỗng chốc trở nên nóng rực, tràn ngập sự kịch tính và mong chờ.
Tuyết Dao đứng đó, nhìn bóng lưng kiên định của Lâm Phong. Trái tim nàng khẽ rung động. Chàng không chỉ chấp nhận, mà còn biến lời thách đấu thành một lời tuyên chiến. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, một chương mới trong cuộc đời Lâm Phong, và có lẽ cả của nàng, đã chính thức bắt đầu, báo hiệu cho những phong ba bão táp sắp tới. Tiếng xì xào bàn tán của các đệ tử lại bùng lên, lớn hơn bao giờ hết, khi họ bắt đầu hình dung về cuộc tỷ thí sinh tử kinh thiên động địa sắp tới. Phạm Gia Thiếu Chủ cau mày, sự khinh thường trong mắt hắn pha lẫn chút bất an. Lưu Minh thì vẫn đắc ý, nhưng ánh mắt lén lút nhìn Lâm Phong lại thoáng qua một tia sợ hãi khó hiểu.
***
Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thanh Vân Tông, Lâm Phong bước ra khỏi Giảng Võ Đường. Phía sau chàng là những ánh mắt hiếu kỳ, dò xét và cả những tia lửa ghen ghét. Chàng không ngoảnh đầu lại, chỉ thong thả bước đi, dáng vẻ tự tại như không có chuyện gì xảy ra. Mùi gỗ và thảo dược nhẹ nhàng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã bị thay thế bởi mùi đất ẩm và cỏ cây hoang dã khi chàng tiến sâu vào khu vực động phủ của mình.
Động phủ Vô Danh của Lâm Phong nằm ẩn mình giữa những vách đá cheo leo, được bao phủ bởi những lùm cây xanh tốt quanh năm. Kiến trúc của nó đơn giản, không cầu kỳ như động phủ của các đệ tử nội môn có gia thế hiển hách, nhưng lại mang một vẻ tự nhiên, hòa mình vào khung cảnh hùng vĩ của Thanh Vân Tông. Lối vào là một khe đá hẹp, được che khuất bởi dây leo chằng chịt, dẫn đến một không gian bên trong vừa đủ rộng rãi để tu luyện và sinh hoạt. Không có tiếng chim hót hay côn trùng rỉ rả, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe đá, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, hoàn toàn trái ngược với sự ồn ào vừa diễn ra ở Giảng Võ Đường.
Lâm Phong không lãng phí thời gian. Vừa bước vào động phủ, chàng đã lập tức bắt tay vào việc bố trí một trận pháp bế quan đơn giản. Chàng lấy ra vài khối linh thạch trung phẩm, đặt chúng vào những vị trí then chốt theo một sơ đồ trận pháp đã được học từ một cuốn điển tịch cổ xưa. Linh khí từ linh thạch lập tức tỏa ra, bao phủ lấy không gian nhỏ hẹp, tạo thành một lớp màn chắn vô hình, vừa ngăn cách khỏi sự quấy nhiễu bên ngoài, vừa giúp tập trung linh khí cho việc tu luyện. Trận pháp này không quá phức tạp, nhưng đủ để đảm bảo sự yên tĩnh tuyệt đối cho ba ngày bế quan sắp tới.
Sau khi bố trí xong trận pháp, Lâm Phong quay lại nhìn Huyễn Mặc Quyển. Cuộn da cổ xưa màu đen tuyền được chàng cẩn thận đặt trên một bàn đá thô sơ ở giữa động phủ. Dưới ánh sáng mờ ảo của viên ngọc thạch phát sáng treo trên trần, bề mặt của Huyễn Mặc Quyển ánh lên một vẻ huyền bí, những hoa văn cổ xưa dường như đang ẩn chứa vô vàn bí mật. Chàng ngồi xếp bằng đối diện với nó, khoanh chân trên một tấm bồ đoàn đã sờn cũ, đôi mắt đen láy dán chặt vào cuộn da.
"Dương Thiên Minh..." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ cho chàng nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió nhẹ. "Ngươi nghĩ mình là thiên tài, nghĩ mình có thể định đoạt số phận của ta sao? Ngươi sẽ là cơ hội để ta thử nghiệm sức mạnh mới của Huyễn Mặc Quyển, là bước đệm để ta khám phá sâu hơn bí mật của chính mình."
Chàng không hề sợ hãi trước lời thách đấu sinh tử. Ngược lại, trong lòng chàng dâng lên một sự háo hức khó tả. Kể từ khi Huyễn Mặc Quyển tự động hấp thụ năng lượng và thông tin từ tấm bia đá cổ ở linh mạch phụ, Lâm Phong đã cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi bên trong nó. Một luồng sức mạnh cổ xưa, huyền bí hơn, dường như đã thức tỉnh. Chàng cần một cơ hội để tập trung, để thâm nhập sâu hơn vào bí mật đó, và lời thách đấu của Dương Thiên Minh đã đến đúng lúc.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, điều hòa linh khí trong cơ thể. Chàng nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thần thức vào Huyễn Mặc Quyển. Chàng không muốn đơn thuần chỉ chiến thắng Dương Thiên Minh, chàng muốn nghiền nát sự kiêu ngạo của hắn, muốn cho tất cả mọi người thấy rằng, một "phàm nhân" như chàng, dưới sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển, hoàn toàn có thể nghịch thiên cải mệnh, vượt qua mọi giới hạn.
Năng lượng trong Huyễn Mặc Quyển giờ đây không còn là sự tĩnh lặng như trước nữa. Nó như một dòng sông ngầm, cuồn cuộn chảy bên dưới bề mặt, chờ đợi được giải phóng. Lâm Phong nhẹ nhàng đưa tay, chạm vào bề mặt cuộn da. Cảm giác lạnh lẽo, cổ kính lan tỏa từ Huyễn Mặc Quyển lên đầu ngón tay chàng, rồi nhanh chóng truyền đến toàn bộ cơ thể. Đó không phải là cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của thời gian, của hàng vạn năm tồn tại.
Chàng bắt đầu vận chuyển linh lực, một dòng linh khí ấm áp từ đan điền chảy ra, thông qua kinh mạch, hội tụ ở lòng bàn tay, rồi chậm rãi truyền vào Huyễn Mặc Quyển. Linh khí của Lâm Phong không giống với những đệ tử khác. Nó mang một chút gì đó khác biệt, một chút 'vô danh', một chút 'huyễn hoặc', tựa như dòng mực đang loang trên giấy, không thể định hình rõ ràng nhưng lại ẩn chứa vô tận khả năng.
Khi linh khí của chàng tiếp xúc với Huyễn Mặc Quyển, một sự rung động nhẹ nhàng lan tỏa. Những hoa văn trên bề mặt cuộn da, vốn chỉ là những nét vẽ cổ xưa, giờ đây dường như đang "sống dậy". Chúng không còn là những họa tiết tĩnh lặng, mà bắt đầu khẽ nhúc nhích, biến đổi, tựa như những dòng chảy năng lượng đang luân chuyển dưới lớp da. Một mùi hương thoang thoảng, rất khó tả, vừa như mùi đất ẩm sau cơn mưa, vừa như mùi giấy cũ kỹ của những điển tịch ngàn năm, vừa như mùi của một loại thảo dược quý hiếm, lan tỏa khắp động phủ, thanh lọc không khí, khiến tâm trí Lâm Phong trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết.
Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn sắc bén. Chàng biết, mình đã chạm tới ngưỡng cửa của một bí mật lớn hơn. Huyễn Mặc Quyển đang phản ứng, và nó đang chờ đợi chàng khám phá.
***
Đêm khuya, động phủ của Lâm Phong chìm trong sự tĩnh mịch tuyệt đối. Bên ngoài, những vì sao lấp lánh như những viên ngọc trên tấm màn nhung đen của bầu trời Thanh Vân Tông, tiếng gió rít qua vách đá nghe như một bản tình ca cô độc. Bên trong, dưới ánh sáng lờ mờ của ngọc thạch phát sáng treo trên trần, Huyễn Mặc Quyển đặt trên bàn đá bắt đầu rung động mạnh hơn. Không còn là những rung động nhẹ nhàng, mà là những đợt sóng năng lượng rõ rệt, khiến không gian xung quanh nó trở nên méo mó, lấp lánh như có vô số ảo ảnh đang hiện ra và biến mất.
Những hoa văn trên bề mặt Huyễn Mặc Quyển giờ đây không còn chỉ khẽ nhúc nhích. Chúng bắt đầu phát ra những tia sáng yếu ớt, lúc xanh biếc như ngọc, lúc đỏ rực như máu, lúc lại vàng óng như kim loại cổ xưa. Các ký tự cổ đại mà Lâm Phong từng nhìn thấy trên tấm bia đá, những ký tự mà Huyễn Mặc Quyển đã hấp thụ, giờ đây hiện rõ mồn một trên bề mặt cuộn da, không ngừng biến đổi, luân chuyển, tạo thành một dòng chảy thông tin khổng lồ mà mắt thường không thể nắm bắt.
Lâm Phong nhắm mắt lại, thần thức hoàn toàn chìm đắm vào bên trong cuộn da. Chàng cảm nhận rõ ràng sự giao thoa của những dòng năng lượng cổ xưa, chúng chảy trong Huyễn Mặc Quyển, tựa như những mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang thức tỉnh. Đây không phải là linh khí thông thường, cũng không phải là yêu khí hay ma khí. Nó là một loại năng lượng thuần túy, nguyên thủy, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên đã bị lãng quên – Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Trong tâm trí chàng, những hình ảnh chớp nhoáng, mơ hồ bắt đầu hiện lên. Đó là những mảnh ký ức rời rạc, không rõ ràng, nhưng lại mang một sức nặng kinh hoàng. Chàng thấy những bóng hình khổng lồ, cao ngất trời, với đôi cánh rực lửa và áo giáp lấp lánh, giao chiến với những sinh vật quái dị, dữ tợn, thân hình vặn vẹo như ác mộng. Tiếng gào thét của thần, tiếng rống giận dữ của ma, tiếng pháp tắc vỡ vụn, tiếng những hành tinh sụp đổ, tất cả như một bản hòa tấu bi tráng của sự hủy diệt, vang vọng trong vô thức của Lâm Phong.
Chàng cảm nhận được sức mạnh tàn khốc của những cuộc chiến đó, sự hủy diệt mà chúng mang lại. Đó là một sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng, vượt xa những gì chàng từng biết về tu tiên giới. Những trận chiến không chỉ diễn ra trên mặt đất, mà còn trên không trung, trong hư không, xuyên qua cả các giới diện. Những sinh linh cường đại nhất, những vị thần và ma vương, đã dốc toàn lực chiến đấu, để lại phía sau là vô số tàn tích và ký ức đau thương.
"Đây là... sức mạnh của Kỷ Nguyên Thần Ma? Huyễn Mặc Quyển, ngươi rốt cuộc là gì?" Lâm Phong tự hỏi trong tâm trí, một sự tò mò sâu sắc dâng trào. Cuộn da này không đơn thuần chỉ là một pháp bảo, nó là một kho tàng tri thức, một nhân chứng sống của một thời đại đã mất.
Dòng năng lượng cổ xưa không ngừng chảy vào cơ thể Lâm Phong thông qua thần thức, qua từng kinh mạch, xuyên qua từng tế bào. Chàng cảm thấy cơ thể mình như đang được gột rửa, được tái tạo. Dù không có dấu hiệu đột phá cảnh giới ngay lập tức, nhưng ý chí của chàng trở nên kiên định hơn, linh hồn chàng trở nên mạnh mẽ hơn, và tiềm năng của chàng dường như được kích hoạt. Một cảm giác nóng ran, pha lẫn chút lạnh lẽo, lan tỏa khắp người, nhưng không gây đau đớn, mà ngược lại, mang đến một sự thoải mái kỳ lạ.
Chàng không cố gắng kiểm soát dòng năng lượng này, mà để nó tự do chảy vào cơ thể, như một dòng sông tìm về biển cả. Chàng tin tưởng vào Huyễn Mặc Quyển, tin tưởng vào bản năng của mình. Những mảnh ký ức về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến tuy mơ hồ, nhưng lại gieo vào lòng chàng một hạt giống của sự hiểu biết mới, một cái nhìn sâu sắc hơn về Đạo và Vô Đạo.
Huyễn Mặc Quyển không chỉ truyền năng lượng, mà còn truyền tải những công pháp cổ xưa, những pháp tắc đã bị lãng quên. Chúng không phải là những bài chú rõ ràng, mà là những cảm ngộ, những nguyên lý vận hành của vũ trụ, được khắc sâu vào tâm trí Lâm Phong. Chàng cảm thấy mình như đang đứng giữa một thư viện khổng lồ của tri thức cổ đại, mỗi hoa văn, mỗi ký tự trên Huyễn Mặc Quyển đều là một cánh cửa dẫn đến một bí mật mới.
Thời gian dường như ngưng đọng. Lâm Phong hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của Huyễn Mặc Quyển, không còn biết đến sự tồn tại của không gian và thời gian. Chàng hấp thụ, chàng cảm ngộ, chàng trưởng thành. Một vầng sáng mờ ảo bắt đầu bao quanh cơ thể chàng, không phải là ánh sáng của linh khí, mà là ánh sáng của một loại năng lượng cổ xưa, huyền bí, khiến chàng như một pho tượng được tạc từ đá ngàn năm, tỏa ra khí tức thâm trầm, uy nghi.
Chàng biết, ba ngày bế quan này sẽ không chỉ đơn thuần là thời gian để luyện công. Nó là một cuộc lột xác, một sự chuyển mình. Cuộc tỷ thí với Dương Thiên Minh sẽ không còn là một trận đấu thông thường, mà sẽ là một màn trình diễn của sức mạnh mới, của những bí mật vừa được hé lộ từ Huyễn Mặc Quyển.
Sự phát triển tình cảm giữa Lâm Phong và Tuyết Dao cũng sẽ tiến thêm một bước sau chương này, khi nàng, ở một góc khuất nào đó trong Thanh Vân Tông, cũng đang thao thức, suy ngẫm về chàng, về những gì chàng đã thể hiện, và về cuộc tỷ thí sinh tử sắp tới. Nàng sẽ tò mò, sẽ quan tâm, và có thể sẽ tìm cách tìm hiểu thêm về chàng, về những bí mật mà chàng nắm giữ.
Những luồng năng lượng cổ xưa mà Lâm Phong cảm nhận được không chỉ là ký ức, mà chúng đang dần trở thành một phần của chàng, một chìa khóa cho một công pháp mới hoặc một khả năng đặc biệt mà Huyễn Mặc Quyển ban tặng. Lâm Phong không biết mình sẽ thay đổi ra sao sau ba ngày này, nhưng chàng biết chắc một điều: khi chàng bước ra khỏi động phủ, chàng sẽ không còn là Lâm Phong của ngày hôm qua nữa. Chàng sẽ là một Lâm Phong mạnh mẽ hơn, bí ẩn hơn, và sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp.
Trong sâu thẳm của tâm thức, chàng nghe thấy một giọng nói cổ xưa, không rõ từ đâu vọng đến, nhưng lại vô cùng rõ ràng: "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời nói đó vang vọng trong đầu chàng, khắc sâu vào linh hồn, như một lời tiên tri, một lời hứa hẹn về một tương lai đầy biến động nhưng cũng vô cùng rực rỡ.
Chàng tiếp tục chìm sâu vào thiền định, hấp thụ những luồng năng lượng cổ xưa, chuẩn bị cho cuộc đối đầu định mệnh, và cho cả hành trình nghịch thiên cải mệnh của mình.