Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 92

Huyễn Mặc Hiển Linh, Luyện Thể Cổ Pháp

3401 từ
Mục tiêu: Lâm Phong khám phá và bắt đầu tu luyện một phương pháp luyện thể cổ xưa từ Huyễn Mặc Quyển.,Tăng cường sức mạnh thể chất và linh lực của Lâm Phong, chuẩn bị cho cuộc tỷ thí với Dương Thiên Minh.,Hé lộ thêm về bí ẩn và sức mạnh tiềm ẩn của Huyễn Mặc Quyển, đặc biệt là mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Tiếp tục xây dựng sự quan tâm và lo lắng của Tuyết Dao dành cho Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Dương Thiên Minh
Mood: Mysterious, intense, determined, foreboding, slightly painful but ultimately triumphant.
Kết chương: [object Object]

Trong sâu thẳm của tâm thức, chàng nghe thấy một giọng nói cổ xưa, không rõ từ đâu vọng đến, nhưng lại vô cùng rõ ràng: "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời nói đó vang vọng trong đầu chàng, khắc sâu vào linh hồn, như một lời tiên tri, một lời hứa hẹn về một tương lai đầy biến động nhưng cũng vô cùng rực rỡ.

Chàng tiếp tục chìm sâu vào thiền định, hấp thụ những luồng năng lượng cổ xưa, chuẩn bị cho cuộc đối đầu định mệnh, và cho cả hành trình nghịch thiên cải mệnh của mình. Động phủ vô danh, nơi Lâm Phong bế quan, chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Bên ngoài, những cơn gió lạnh lẽo vẫn miệt mài rít qua khe đá, tạo nên những âm thanh u u, như tiếng thở dài của đất trời. Đâu đó trong bóng tối, tiếng nước tí tách nhỏ giọt đều đặn, điểm xuyết cho sự yên tĩnh đến đáng sợ của hang động tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi đá phong hóa và thoang thoảng hương thảo dược khô mục hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí cô tịch, bí ẩn. Linh khí trong động tuy không quá dồi dào, nhưng lại ẩn chứa một vẻ nguyên thủy, hoang sơ, hoàn toàn phù hợp cho một cuộc bế quan mà không ai được phép quấy rầy.

Lâm Phong vẫn ngồi kiết già trên bàn đá, thần sắc vô cùng nghiêm túc, đôi mắt nhắm nghiền nhưng thần thức lại hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Trước mặt chàng, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng giữa không trung, phát ra một vầng sáng mờ ảo, khi đen tuyền như vực sâu thăm thẳm, khi lại tím than huyền ảo như bầu trời đêm đầy sao. Hai sắc thái luân chuyển, xoáy vào nhau tạo thành một lốc xoáy năng lượng nhỏ, tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa. Từ trung tâm của lốc xoáy ấy, một lực hút vô hình nhưng mạnh mẽ như một dòng thác lũ, kéo ý thức của Lâm Phong sâu vào bên trong quyển trục cổ xưa.

Chàng cảm thấy mình như một cánh chim bị cuốn vào cơn lốc xoáy của thời gian, xuyên qua vô số kỷ nguyên, vượt qua hàng vạn năm lịch sử. Những hình ảnh cổ xưa, mơ hồ nhưng chân thực đến rợn người, dần hiện ra như một thước phim quay chậm trong tâm trí chàng. Đó là những mảnh vỡ của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một thời đại đã bị lãng quên trong dòng chảy lịch sử. Chàng nhìn thấy những sinh linh khổng lồ, thân hình tựa núi cao, giáp trụ lấp lánh ánh sáng thần thánh, vung tay nhấc chân là có thể xé rách không gian, nghiền nát tinh tú. Lại có những Ma Vương với khí tức tà ác ngút trời, mỗi cái vung trảo đều mang theo sát khí ngập trời, khiến vạn vật hóa thành tro tàn.

Những trận chiến không chỉ diễn ra trên mặt đất, mà còn mở rộng đến tận cửu thiên, trong hư không vô tận, thậm chí xuyên qua cả các giới diện. Mỗi chiêu, mỗi thức đều ẩn chứa sức mạnh của Đạo, của Pháp tắc nguyên thủy. Nhưng điều khiến Lâm Phong kinh ngạc nhất, chính là cách mà những Thần và Ma ấy chiến đấu. Không chỉ có những thần thông quảng đại, những pháp bảo vô song, mà còn có một loại thuật luyện thể vô cùng đặc biệt, khiến thân thể của họ trở nên cứng rắn như kim cương, bất hoại như thần thiết.

Chàng thấy một vị Thần nhân, thân hình không quá vĩ đại nhưng lại toát ra khí tức bất diệt, đứng vững giữa muôn vàn Ma binh bao vây. Mỗi cú đấm của y đều mang theo sức mạnh phá toái hư không, mỗi cú đá đều khiến đại địa rung chuyển. Da thịt y phát ra ánh sáng vàng kim, gân cốt cứng cáp như thép rèn, dù bị Ma khí xâm thực hay pháp bảo công kích cũng chỉ để lại những vết hằn mờ nhạt. Đây không phải là cảnh giới tu luyện thông thường, mà là một sự tôi luyện thân thể đến cực hạn, đạt đến cảnh giới phi phàm.

"Đây là... bí mật ẩn giấu của Huyễn Mặc Quyển? Một công pháp từ thời Thần Ma?" Lâm Phong thốt lên trong tâm trí, một cảm giác kinh ngạc tột độ dâng trào. Chàng chưa bao giờ nghĩ rằng, Huyễn Mặc Quyển không chỉ chứa đựng những tri thức về linh khí, về pháp tắc, mà còn có cả những công pháp luyện thể cổ xưa đến vậy. Ý thức của chàng tiếp tục bị cuốn đi, những mảnh ghép thông tin về công pháp luyện thể ấy dần được ráp nối, hình thành một bộ bí quyết hoàn chỉnh trong đầu.

Từng câu chú, từng hình ảnh minh họa về cách vận hành linh khí, cách tôi luyện từng thớ thịt, từng sợi gân cốt, từng mạch máu, đều hiện rõ mồn một. Nó không giống bất kỳ công pháp luyện thể nào mà chàng từng biết ở tu tiên giới hiện tại, nơi mà hầu hết tu sĩ đều chú trọng đến tu luyện linh khí và thần thông. Công pháp này tập trung vào việc hấp thụ linh khí tinh thuần của trời đất, kết hợp với ý chí mạnh mẽ và một loại bí thuật đặc thù, để biến thân thể phàm tục thành một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, sánh ngang với pháp bảo.

"Thần Ma Luyện Thể Quyết... tên thật bá đạo!" Lâm Phong thầm nghĩ, cảm thấy một luồng nhiệt huyết bùng cháy trong lồng ngực. Cái tên này vừa kiêu ngạo, vừa hùng vĩ, lại vừa phản ánh đúng bản chất của công pháp. Nó như một lời tuyên bố, rằng người tu luyện công pháp này sẽ sở hữu thân thể của Thần, ý chí của Ma, đủ sức nghịch thiên cải mệnh, đối đầu với mọi phong ba bão táp. Cuộc tỷ thí với Dương Thiên Minh bỗng chốc không còn là một thử thách khó khăn, mà trở thành một cơ hội để chàng thử nghiệm sức mạnh mới. Một nụ cười nửa miệng tinh quái hé nở trên môi Lâm Phong, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự thông minh sắc sảo và ý chí kiên định.

Huyễn Mặc Quyển vẫn tiếp tục xoay tròn, truyền tải những nguyên lý sâu xa về sự hòa hợp giữa linh hồn và thể xác, về việc biến thân thể thành một pháp bảo sống, không gì có thể phá hủy. Đây không chỉ là việc tăng cường sức mạnh đơn thuần, mà là một sự thăng hoa toàn diện của bản chất sinh mệnh. Chàng cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa mới, cánh cửa dẫn đến một cảnh giới tu luyện mà chàng chưa từng dám mơ tới. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời thì thầm cổ xưa lại vang lên trong tâm trí chàng, như một lời khẳng định, một sự khích lệ. Lâm Phong biết, đây chính là cơ duyên lớn nhất của đời mình, một cơ duyên có thể giúp chàng thay đổi hoàn toàn vận mệnh. Chàng hít sâu một hơi, toàn bộ ý chí và quyết tâm đều đổ dồn vào việc lĩnh hội và hấp thụ "Thần Ma Luyện Thể Quyết". Chàng cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như đang reo hò, khao khát được tôi luyện, được cường hóa. Thời gian trong động phủ dường như đã mất đi ý nghĩa, chỉ còn lại chàng và Huyễn Mặc Quyển, cùng với bí mật cổ xưa mà nó đang dần hé lộ.

***

Bình minh hé rạng, xuyên qua khe đá nhỏ nơi động phủ, mang theo chút ánh sáng mờ nhạt, nhưng bên trong hang động, Lâm Phong vẫn chìm đắm trong quá trình tu luyện. Chàng đã bắt đầu vận hành "Thần Ma Luyện Thể Quyết". Toàn bộ cơ thể chàng giờ đây như một lò luyện khổng lồ, không ngừng hấp thụ linh khí tinh thuần từ Huyễn Mặc Quyển và từ không gian xung quanh. Linh khí cuồn cuộn như thác đổ, ồ ạt tràn vào đan điền, qua từng kinh mạch, xuyên thấu từng thớ thịt, từng sợi gân cốt.

Quá trình này cực kỳ khắc nghiệt, đòi hỏi ý chí kiên cường và khả năng chịu đựng phi thường. Mỗi khi vận chuyển công pháp, Lâm Phong cảm thấy như có hàng vạn mũi kim đang châm chích, hàng ngàn lưỡi dao đang xé toạc từng tế bào, từng mạch máu. Cơn đau thấu xương, đau đến tận tủy não, khiến chàng phải cắn chặt răng, trán vã mồ hôi hột, khuôn mặt thanh tú vặn vẹo vì thống khổ. Từng thớ cơ bắp trên người chàng co giật liên hồi, như muốn xé toạc lớp da thịt để thoát ra. "Cái quái gì thế này... đau đến tận xương tủy!" Chàng rên rỉ trong cổ họng, giọng nói khản đặc vì phải kìm nén tiếng kêu đau đớn. Mùi mồ hôi chua nồng trộn lẫn với mùi đất ẩm và thảo dược trong động phủ, tạo nên một không khí ngột ngạt.

Nhưng lạ lùng thay, dù đau đớn đến tột cùng, Lâm Phong vẫn không hề chùn bước. Trong sâu thẳm ý thức, chàng cảm nhận được một sự biến đổi kỳ diệu đang diễn ra. Mỗi khi linh khí được hấp thụ và tôi luyện qua cơ thể, chàng cảm thấy từng sợi gân, từng thớ thịt trở nên rắn chắc hơn, cứng cáp hơn. Chúng không còn mềm yếu như trước, mà như những sợi thép được rèn qua lửa. Từng khúc xương trong cơ thể chàng phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, như đang được tái tạo, được gia cố. Chàng cảm thấy mình như một pho tượng được tạc từ đá ngàn năm, tỏa ra khí tức thâm trầm, uy nghi.

Linh lực trong đan điền cũng trải qua một quá trình nén ép và tinh lọc cực độ. Nó không còn chỉ là linh khí thông thường, mà mang theo một vẻ cổ xưa, hùng vĩ, tựa như sức mạnh của đất trời khai thiên lập địa. Mỗi giọt linh lực giờ đây đều nặng trĩu, chứa đựng một năng lượng bùng nổ, mạnh mẽ hơn gấp bội phần. Cảm giác bỏng rát lan tỏa khắp cơ thể, nhưng không phải là sự bỏng rát của lửa, mà là cảm giác của năng lượng đang cuộn trào, sôi sục, thiêu đốt mọi tạp chất.

"Nhưng... sức mạnh này... thật sự có thể thay đổi cục diện!" Lâm Phong thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhưng ánh lên sự kiên định đến khó tin. Chàng biết, Dương Thiên Minh chắc chắn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho cuộc tỷ thí này, và có thể hắn sẽ sử dụng những chiêu thức bí mật của gia tộc. Nếu chỉ dựa vào cảnh giới tu luyện hiện tại, chàng có thể sẽ gặp bất lợi. Nhưng với "Thần Ma Luyện Thể Quyết", chàng không chỉ tăng cường sức mạnh linh lực, mà còn biến bản thân thành một chiến binh cận chiến không thể bị đánh bại.

Huyễn Mặc Quyển vẫn lơ lửng, liên tục truyền vào cơ thể Lâm Phong những luồng năng lượng màu đen và tím than, vừa huyền bí vừa mạnh mẽ. Chàng không hề nghi ngờ về độ an toàn của công pháp này, bởi vì Huyễn Mặc Quyển đã chứng minh được sự thần kỳ của nó từ rất lâu rồi. Chàng tin tưởng vào bản năng của mình, tin tưởng vào những gì mà cuộn da cổ xưa này mang lại. Đây là một con đường tu luyện khác biệt, một con đường mà "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh" như chàng phải đi.

Dù cơn đau đớn vẫn hành hạ, nhưng tâm trí Lâm Phong lại vô cùng tĩnh lặng. Chàng tập trung cao độ vào việc vận hành công pháp, từng chút, từng chút một, cảm nhận sự thay đổi nhỏ nhất trong cơ thể. Chàng cảm thấy mình đang dần lột xác, từ một tu sĩ chỉ chú trọng vào linh lực, trở thành một chiến binh toàn diện, cả nội tại lẫn ngoại hình đều được tôi luyện đến cực hạn. Sức mạnh thực sự của "Thần Ma Luyện Thể Quyết" và mối liên hệ sâu sắc của Huyễn Mặc Quyển với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến sẽ là chìa khóa cho những đột phá sau này của Lâm Phong.

Mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm y phục của chàng, nhưng chàng không hề bận tâm. Ánh mắt kiên định, ý chí sắt đá, chàng tiếp tục hấp thụ, tiếp tục tôi luyện. Chàng biết, ba ngày bế quan này sẽ là ba ngày quyết định vận mệnh của chàng. Khi chàng bước ra khỏi động phủ, Lâm Phong sẽ không còn là Lâm Phong yếu ớt của ngày hôm qua nữa. Chàng sẽ là một Lâm Phong mạnh mẽ hơn, bí ẩn hơn, và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Chàng không chỉ tu luyện linh lực mà còn chú trọng luyện thể, điều này sẽ tạo ra một nền tảng vững chắc và sức chiến đấu vượt trội so với các tu sĩ thông thường, gây bất ngờ lớn trong cuộc tỷ thí. Những luồng linh khí cuồng bạo nhưng ẩn chứa cổ ý cảnh đã bắt đầu lan tỏa ra bên ngoài động phủ, một dấu hiệu cho sự lột xác của Lâm Phong, một dấu hiệu mà chẳng mấy chốc sẽ gây chấn động Thanh Vân Tông.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thanh Vân Tông. Ánh tà dương vàng cam rải lụa trên những đỉnh núi hùng vĩ, những mái ngói cong vút của các điện thờ, và cả những hàng cây cổ thụ xanh rì. Không khí mát mẻ, trong lành của buổi chiều tà mang theo hương hoa cỏ dại, lan tỏa khắp khu vực Đệ Tử Cốt Lõi, nơi linh khí dồi dào hơn hẳn những khu vực khác. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử luyện công xa xa, và tiếng chuông chùa ngân vang vọng lại từ Đại Hùng Bảo Điện, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả đến lạ thường.

Trong động phủ của mình, Tuyết Dao đang ngồi thiền trên một tấm bồ đoàn bằng ngọc bích. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, giờ đây khẽ nhắm lại, ẩn chứa nỗi buồn sâu kín mà ít ai hay biết. Mái tóc đen nhánh, dài mượt mà, được búi cao thanh thoát, tôn lên vẻ cao quý và tiên khí của nàng. Y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, càng làm nổi bật khí chất siêu phàm của Tuyết Dao.

Nàng đang nhập định, cố gắng làm dịu đi những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí mình. Kể từ ngày Lâm Phong bế quan, trái tim nàng luôn có một cảm giác bất an khó tả. Nàng đã cố gắng gạt bỏ, cho rằng đó chỉ là sự lo lắng vu vơ, nhưng không hiểu sao, hình bóng của Lâm Phong cứ luẩn quẩn trong tâm trí nàng. Hắn, một phàm nhân nghịch thiên, đã khiến nàng, một băng sơn mỹ nhân lạnh lùng, phải chú ý đến mức này.

Đột nhiên, một luồng linh khí dị thường bùng phát từ hướng động phủ của Lâm Phong. Luồng linh khí này cực kỳ cuồng bạo, mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh khẽ rung chuyển. Nhưng điều đáng sợ hơn, nó không giống bất kỳ dao động linh khí nào mà Tuyết Dao từng cảm nhận được từ các tu sĩ khác trong tông môn. Nó ẩn chứa một cổ ý cảnh sâu xa, một vẻ hoang sơ, hùng vĩ, tựa như sức mạnh của thời hồng hoang. Cảm giác này khiến Tuyết Dao phải giật mình, đôi mắt phượng lập tức mở ra, sắc lạnh nhưng giờ đây lại đầy vẻ kinh ngạc và lo lắng.

Nàng đứng dậy, thân hình mảnh mai, cao ráo, bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, tiến đến cửa động phủ. Đôi mắt nàng hướng về phía động phủ của Lâm Phong, nơi mà luồng linh khí cuồng bạo kia vẫn đang không ngừng tuôn trào, tạo thành một vầng sáng mờ ảo màu đen tím ở phía xa. Khí tức này không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một vẻ hung hãn, bất khuất, như một con mãnh thú cổ xưa vừa tỉnh giấc.

"Dao động linh khí này... không phải của tu luyện bình thường. Lâm Phong, rốt cuộc ngươi đang làm gì?" Tuyết Dao thầm hỏi trong tâm trí, giọng nói nội tâm trong trẻo nhưng chứa đầy sự nghi hoặc và lo lắng. Nàng đã từng chứng kiến vô số cao thủ tu luyện, từng cảm nhận những dao động linh khí mạnh mẽ từ các trưởng lão, thậm chí là tông chủ, nhưng chưa bao giờ có một luồng khí tức nào mang đến cho nàng cảm giác vừa nguy hiểm, vừa cổ xưa, lại vừa mạnh mẽ đến vậy. Nó vượt xa khỏi phạm vi hiểu biết của nàng về tu luyện.

Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Tuyết Dao. Cuộc tỷ thí với Dương Thiên Minh chỉ còn hai ngày nữa. Lâm Phong liệu có an toàn không? Hắn đang tu luyện cái gì mà lại tạo ra động tĩnh lớn đến vậy? Và liệu hắn có thể khống chế được loại sức mạnh này? Nàng nhớ lại ánh mắt kiên định của Lâm Phong khi chấp nhận lời thách đấu, nhớ lại nụ cười nửa miệng tinh quái của hắn. Hắn không phải là một kẻ ngông cuồng, hắn luôn có tính toán riêng. Nhưng sự bí ẩn của hắn, sức mạnh tiềm ẩn của hắn, luôn khiến nàng phải tò mò.

"Hắn... liệu có thể vượt qua Dương Thiên Minh thật sao?" Câu hỏi này vang vọng trong tâm trí Tuyết Dao. Dương Thiên Minh là thiên tài của Thanh Vân Tông, có gia thế hiển hách, công pháp cao siêu. Còn Lâm Phong, xuất thân từ phàm nhân, dù đã thể hiện sự thông minh và thực lực phi thường, nhưng vẫn còn quá nhiều điều chưa được hé lộ. Sự quan tâm ngày càng tăng của Tuyết Dao đối với Lâm Phong sẽ dẫn đến những hành động hỗ trợ cụ thể trong tương lai, có thể là trước hoặc trong cuộc tỷ thí. Nàng không thể phủ nhận rằng, từ sâu thẳm trái tim, nàng bắt đầu có một chút mong chờ, một chút ngưỡng mộ thầm kín dành cho chàng trai dám "Phàm Nhân Nghịch Thiên" này.

Gió nhẹ thoảng qua mặt nàng, làm bay nhẹ vài lọn tóc. Tuyết Dao vẫn đứng đó, đôi mắt dõi về phía động phủ của Lâm Phong, nơi bóng tối đã dần bao trùm, nhưng luồng linh khí cuồng bạo kia vẫn không ngừng tuôn trào, như một lời thách thức đến toàn bộ Thanh Vân Tông. Nàng biết, khi Lâm Phong bước ra khỏi bế quan, hắn sẽ không chỉ là một Lâm Phong mạnh mẽ hơn, mà sẽ là một Lâm Phong hoàn toàn khác, một Lâm Phong có thể gây chấn động cả tu tiên giới. Sự thay đổi về khí chất của Lâm Phong sau khi tu luyện cổ pháp chắc chắn sẽ gây chấn động không nhỏ trong Thanh Vân Tông và thu hút sự chú ý của các trưởng lão (như Lý Nguyên Hạo) hoặc thậm chí là kẻ địch. Đêm dần buông xuống, và sự lo lắng, tò mò của Tuyết Dao cũng theo đó mà sâu đậm hơn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ