Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 93

Âm Mưu Dưới Trăng, Thần Thể Phá Giải

3409 từ
Mục tiêu: Khẳng định sự trưởng thành vượt bậc của Lâm Phong sau khi luyện thành 'Thần Ma Luyện Thể Quyết', đặc biệt là về giác quan nhạy bén và khả năng kháng độc.,Bộc lộ sự xảo quyệt và tuyệt vọng của Dương Thiên Minh khi cố gắng hãm hại Lâm Phong trước cuộc tỷ thí chính thức.,Lâm Phong khéo léo hóa giải cạm bẫy, khiến kế hoạch của Dương Thiên Minh phản tác dụng và gây ra sự kinh hãi, phẫn nộ cho đối thủ.,Tăng cường sự căng thẳng và kỳ vọng cho cuộc tỷ thí sắp tới giữa Lâm Phong và Dương Thiên Minh.
Nhân vật: Lâm Phong, Dương Thiên Minh, Lưu Minh
Mood: Tense, cunning, confident (Lâm Phong), frustrated and fearful (Dương Thiên Minh)
Kết chương: [object Object]

Gió nhẹ thoảng qua mặt nàng, làm bay nhẹ vài lọn tóc. Tuyết Dao vẫn đứng đó, đôi mắt dõi về phía động phủ của Lâm Phong, nơi bóng tối đã dần bao trùm, nhưng luồng linh khí cuồng bạo kia vẫn không ngừng tuôn trào, như một lời thách thức đến toàn bộ Thanh Vân Tông. Nàng biết, khi Lâm Phong bước ra khỏi bế quan, hắn sẽ không chỉ là một Lâm Phong mạnh mẽ hơn, mà sẽ là một Lâm Phong hoàn toàn khác, một Lâm Phong có thể gây chấn động cả tu tiên giới. Sự thay đổi về khí chất của Lâm Phong sau khi tu luyện cổ pháp chắc chắn sẽ gây chấn động không nhỏ trong Thanh Vân Tông và thu hút sự chú ý của các trưởng lão (như Lý Nguyên Hạo) hoặc thậm chí là kẻ địch. Đêm dần buông xuống, và sự lo lắng, tò mò của Tuyết Dao cũng theo đó mà sâu đậm hơn.

***

Bên trong động phủ, nơi mà luồng linh khí cuồng bạo tụ tập, Lâm Phong chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử đen láy của chàng giờ đây không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà thâm thúy như vực sâu không đáy, ẩn chứa một ánh sáng rực rỡ, lấp lánh như những vì sao xa xăm trong đêm. Đó là ánh sáng của sự thấu hiểu, của sức mạnh cổ xưa vừa được khai mở. Toàn thân chàng không còn chút dấu vết của sự mệt mỏi hay đau đớn từ quá trình luyện thể khắc nghiệt. Thay vào đó, một luồng sinh lực mạnh mẽ, nội liễm, cuồn cuộn chảy trong từng huyết quản, từng thớ thịt. Nó không bùng phát ra ngoài một cách phô trương, mà ẩn mình sâu sắc, tựa như một ngọn núi lửa đang ngủ yên, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận không khí linh khí thuần khiết luân chuyển trong đan điền, rồi lan tỏa khắp châu thân. Mỗi tế bào trong cơ thể chàng dường như đang reo vang, tràn ngập sức sống. Giác quan của chàng cũng được tăng cường gấp bội. Chàng có thể nghe thấy tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá cách xa hàng dặm, tiếng côn trùng đêm rỉ rả dưới lớp cỏ mục, thậm chí là nhịp đập của trái tim mình, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ dại sau cơn mưa, của linh khí thoang thoảng trong không khí, tất cả đều trở nên rõ ràng và sắc nét hơn. Chàng cảm nhận rõ ràng sức mạnh cổ xưa của 'Thần Ma Luyện Thể Quyết' đang chảy trong huyết quản, một loại năng lượng không thuộc về thời đại này, mà đến từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến huy hoàng và bi tráng.

"Thần Ma Luyện Thể Quyết quả nhiên không tầm thường. Cổ pháp từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... đây mới chỉ là khởi đầu." Lâm Phong độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm mà tràn đầy tự tin. Chàng biết, đây mới chỉ là tầng đầu tiên của công pháp, nhưng nó đã mang lại một sự lột xác kinh người. Không chỉ là sức mạnh thể chất, mà là một sự chuyển hóa toàn diện, từ nội tại đến tinh thần. Khí chất của chàng giờ đây càng thêm phần phi phàm, dù vẫn giữ nguyên vẻ thanh tú, nhưng lại toát lên sự bất khuất, kiên định đến khó tin. Một nụ cười tự tin, pha chút tinh quái, quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một chút bí ẩn sâu xa, hiện lên trên môi chàng.

Lâm Phong chậm rãi vươn vai. Các khớp xương kêu răng rắc nhẹ nhàng, không một chút gượng gạo. Chàng cảm nhận sự linh hoạt và dẻo dai của cơ thể, từng thớ cơ bắp như được đúc bằng thép, nhưng lại mềm mại như lụa. Chàng nhấc chân, bước đi nhẹ nhàng trong động phủ. Mỗi bước chân không gây ra tiếng động, tựa như hòa vào không khí. Vung nhẹ tay, một luồng khí tức vô hình, mang theo hơi thở cổ xưa, khuấy động không khí xung quanh, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ vô hình, rồi tan biến không dấu vết. Đó là sự kiểm soát tuyệt đối của chàng đối với linh lực và khí huyết trong cơ thể. Chàng không cần phải vận dụng công pháp, chỉ cần một ý niệm, sức mạnh đã tuôn trào theo ý muốn.

Chàng nhìn ra ngoài cửa động phủ, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ nhưng đã bắt đầu ngả sang sắc xám nhạt của bình minh. Cuộc tỷ thí với Dương Thiên Minh chỉ còn một ngày nữa. Lâm Phong không khỏi cảm thấy thú vị. Hắn biết, với bản tính kiêu ngạo và xảo quyệt của Dương Thiên Minh, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội cuối cùng để hãm hại chàng trước trận đấu chính thức. "Dương Thiên Minh, để xem ngươi còn trò gì để chơi trước khi tỷ thí." Chàng lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ mong chờ. Chàng không sợ hãi, mà ngược lại, còn có chút hưng phấn. Những âm mưu, những cạm bẫy, giờ đây chỉ là những bài kiểm tra nhỏ nhoi cho sức mạnh mới của chàng. Chàng bước ra khỏi động phủ, đón lấy làn gió sớm mai mát lạnh, tâm trạng sảng khoái và tràn đầy ý chí chiến đấu. Bóng lưng chàng, trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, toát lên vẻ cô độc nhưng kiên cường, tựa như một vị thần cổ xưa vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ ngàn năm.

***

Sáng sớm hôm sau, một lớp sương mù mỏng manh vẫn còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ trong Thanh Vân Tông. Con đường nhỏ dẫn đến Động Phủ Vô Danh, nơi Lâm Phong vừa bế quan, trở nên u tịch và ẩm ướt. Những giọt sương đọng trên lá cây, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ phía chân trời, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, phá vỡ sự yên lặng, nhưng lại càng làm nổi bật vẻ vắng vẻ của con đường.

Lâm Phong đang trên đường đến Giảng Võ Đường, bước chân nhẹ nhàng và vững chãi. Toàn thân chàng toát lên một khí chất khác lạ, không còn vẻ phàm tục như trước, mà thay vào đó là sự trầm ổn, nội liễm, pha lẫn một chút phong trần cổ kính. Ánh mắt chàng vẫn giữ nguyên vẻ tinh quái, nhưng giờ đây sâu thẳm hơn, dường như có thể thấu tỏ vạn vật. Bất chợt, một bóng người lấm lét xuất hiện từ một gốc cây cổ thụ bên đường, chắn ngang lối đi của chàng.

Đó chính là Lưu Minh. Gương mặt thư sinh của hắn giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng và sợ sệt, đôi mắt ti tiện liên tục đảo quanh, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong. Thân hình gầy gò của hắn co rúm lại trong bộ y phục lam sắc của đệ tử nội môn. Hắn dường như đang cố gắng che giấu điều gì đó, nhưng dưới cái nhìn thấu đáo của Lâm Phong, mọi sự đều hiện rõ. Mùi hương ẩm mốc của đất, xen lẫn mùi hương khó chịu của mồ hôi lạnh, bốc ra từ người Lưu Minh, cùng với nhịp tim đập loạn xạ mà Lâm Phong dễ dàng cảm nhận được bằng thính giác cực kỳ nhạy bén.

"Lâm Phong sư huynh..." Lưu Minh lắp bắp, giọng nói run rẩy, như thể đang cố gắng nuốt nước bọt. Hắn đưa ra một phong thư được niêm phong cẩn thận, tay run đến mức suýt đánh rơi. "Dương Thiên Minh sư huynh có lời mời... tối nay ở Thanh U Cốc... có chuyện quan trọng muốn nói riêng với huynh, liên quan đến cuộc tỷ thí..." Hắn nhấn mạnh cụm từ "nói riêng" và "quan trọng" một cách khó hiểu, đôi mắt vẫn không dám đối diện với Lâm Phong, mà cứ dán chặt xuống mặt đất như thể có vàng rơi.

Lâm Phong khẽ nhướn mày, một nụ cười nửa miệng tinh quái hiện lên trên môi. Chàng nhận lấy lá thư, không hề tỏ ra nghi ngờ hay cảnh giác. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, giác quan nhạy bén sau khi luyện thành 'Thần Ma Luyện Thể Quyết' đã lập tức nhận ra sự giả dối tột độ trong lời nói và hành động của Lưu Minh. Chàng cảm thấy một luồng sát khí mỏng manh, lạnh lẽo ẩn hiện trong không khí xung quanh Lưu Minh, tựa như một con rắn độc đang ẩn mình trong bụi cỏ. Luồng sát khí này tuy mờ nhạt, nhưng lại cực kỳ sắc bén, hoàn toàn không phải là sự lo lắng đơn thuần. Rõ ràng, đây là một cái bẫy.

"Ồ? Chuyện gì mà thần bí thế?" Lâm Phong hỏi lại, giọng điệu nhẹ nhàng, pha chút trêu chọc, khiến Lưu Minh càng thêm bối rối. "Dương sư huynh rốt cuộc lại muốn giở trò gì trước trận tỷ thí đây? Lại còn mời ta đến một nơi hẻo lánh như Thanh U Cốc... Thú vị đấy." Chàng cố ý nói lớn những lời cuối, như muốn chọc tức Lưu Minh. "Được thôi, ta sẽ đến đúng hẹn."

Lưu Minh, như thể vừa trút được gánh nặng ngàn cân, vội vã cúi đầu hành lễ rồi quay người bỏ chạy, thân hình gầy gò khuất dần vào lớp sương mù. Hắn chạy nhanh đến mức không thèm nhìn lại, như thể có một con quỷ đang đuổi theo phía sau.

Lâm Phong nhìn lá thư trong tay. Mùi hương của giấy mực mới, xen lẫn một mùi hương rất nhẹ, khó nhận biết, tựa như mùi của một loại cỏ dại đặc biệt, nhưng dưới khứu giác của chàng, nó lại mang một chút vị hăng hắc, ẩn chứa sự bất thường. Chàng không mở thư ra đọc, mà chỉ khẽ lật qua lật lại, rồi cất nó vào ngực áo. "Giả dối... sát khí ẩn hiện. Thú vị, để xem ngươi giở trò gì." Chàng thầm nhủ. Lâm Phong biết rõ, Dương Thiên Minh sẽ không bao giờ "nói chuyện riêng" một cách tử tế với mình, đặc biệt là khi cuộc tỷ thí sinh tử sắp diễn ra. Hắn đang cố gắng loại bỏ chàng trước khi trận đấu chính thức bắt đầu, để tránh khỏi nỗi nhục nhã thất bại trên võ đài.

Lâm Phong tiếp tục bước đi, nhưng tâm trí đã bắt đầu tính toán. Chàng không chỉ nhận lời, mà còn cố tình tỏ ra chủ quan, để Dương Thiên Minh nghĩ rằng âm mưu của hắn đã thành công một nửa. "Phàm Nhân Nghịch Thiên" không chỉ là dựa vào sức mạnh, mà còn phải dựa vào trí tuệ và sự tinh quái. Kẻ thù càng coi thường, cơ hội để lật ngược tình thế càng lớn. Chàng mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự sắc bén và một chút mong chờ. Cuộc chơi đã bắt đầu.

***

Khi màn đêm buông xuống, nhuộm Thanh Vân Tông trong một màu đen tĩnh mịch, Lâm Phong đúng hẹn đến Thanh U Cốc. Ánh trăng mờ nhạt, bị những đám mây đen che khuất, chỉ đủ để soi rọi một cách yếu ớt, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, lay động theo làn gió lạnh. Tiếng gió rít qua kẽ đá, tiếng lá cây xào xạc không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, khiến không khí trong cốc càng thêm u ám và nặng nề. Mùi đất ẩm và mùi hoa dại phảng phất trong không gian, xen lẫn một mùi vị kim loại nhàn nhạt, tựa như một điềm báo chẳng lành.

Dương Thiên Minh và Lưu Minh đã chờ sẵn. Dương Thiên Minh, trong bộ áo gấm lụa là, khuôn mặt tuấn tú giờ đây toát lên vẻ đắc ý và khinh thường rõ rệt. Hắn đứng thẳng, tay cầm cây quạt ngọc quen thuộc, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như lưỡi dao. Bên cạnh hắn, Lưu Minh co rúm lại, gương mặt tái nhợt, đôi mắt ti tiện liên tục liếc nhìn Lâm Phong rồi lại cúi gằm xuống đất, rõ ràng là đang rất lo sợ.

"Lâm Phong, ngươi cũng có gan đến đây sao?" Dương Thiên Minh cất tiếng, giọng điệu khinh khỉnh, pha chút chế giễu. Hắn khẽ phẩy cây quạt ngọc, tựa như đang xua đi một thứ gì đó bẩn thỉu. "Ta cứ tưởng ngươi sẽ hèn nhát trốn trong động phủ chứ. Đáng tiếc, đây sẽ là lần cuối cùng ngươi thở khí trời Thanh Vân Tông rồi." Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tàn độc, ẩn ý về một kết cục bi thảm dành cho Lâm Phong.

Lâm Phong bước đến, khoảng cách giữa ba người chỉ còn vài trượng. Chàng vẫn giữ vẻ thản nhiên, thậm chí còn mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không phải là sự yếu đuối, mà là sự tự tin tuyệt đối, sự chế giễu ngầm trước sự ngây thơ của kẻ địch. "Dương sư huynh lo lắng cho ta quá rồi." Chàng đáp lời, giọng điệu nhẹ nhàng như không, nhưng lại mang theo một chút châm biếm sâu cay. "Ta đến đây là để xem ngươi có trò gì hay ho trước khi tỷ thí chính thức chứ. Không ngờ lại là một màn kịch rẻ tiền như thế này."

Ngay khi Lâm Phong vừa dứt lời, một làn khí độc màu xanh nhạt, có mùi lạ, hắc và nồng, từ từ lan tỏa từ một vật phẩm giấu kín dưới chân Dương Thiên Minh. Làn khí độc này không bùng phát mạnh mẽ, mà âm thầm, lặng lẽ khuếch tán trong không khí, như một làn sương mờ ảo, ôm trọn lấy Lâm Phong. Nó không gây ra tiếng động, chỉ có mùi vị khó chịu, tựa như mùi của loại nấm độc lâu năm kết hợp với một loại dược liệu cực âm, khiến người thường chỉ hít phải một chút cũng đủ để cảm thấy choáng váng, buồn nôn, và dần dần tê liệt toàn thân.

Dương Thiên Minh thấy Lâm Phong vẫn bình tĩnh đứng yên, để làn khí độc bao phủ, trong lòng càng thêm đắc ý. Hắn nghĩ rằng Lâm Phong đã trúng độc, chỉ là chưa phát tác ngay mà thôi. "Khí độc này... không tệ, nhưng vẫn chưa đủ." Lâm Phong bình thản nói, như thể đang nhận xét về một món ăn không mấy ngon miệng. Chàng khẽ hít sâu, để làn khí độc tràn vào cơ thể.

Nhưng điều mà Dương Thiên Minh không thể ngờ tới, đó là 'Thần Ma Luyện Thể Quyết' trong cơ thể Lâm Phong đã tự động vận chuyển. Ngay khi khí độc xâm nhập vào cơ thể, một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ từ Huyễn Mặc Quyển liền bùng phát, bao bọc lấy các tế bào của Lâm Phong. Khí độc ngay lập tức bị thanh lọc, phân giải thành những hạt năng lượng nhỏ li ti, và thậm chí, một phần trong số chúng còn được hấp thu, biến thành năng lượng cường hóa cơ thể của chàng. Bên trong cơ thể Lâm Phong, một ánh sáng màu đen tím mờ nhạt lóe lên rồi tắt đi, không ai có thể nhìn thấy, nhưng nó chính là biểu hiện của sự chuyển hóa mạnh mẽ đang diễn ra. Mỗi hơi thở của chàng đều trở nên thanh khiết, không còn chút dấu vết của độc tố.

Vẻ mặt Dương Thiên Minh từ đắc ý nhanh chóng chuyển sang kinh ngạc, rồi tức giận tột độ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Lâm Phong không hề có bất kỳ dấu hiệu trúng độc nào. Chàng vẫn đứng đó, ung dung và điềm tĩnh, thậm chí còn mỉm cười một cách chế nhạo. "Ngươi... Ngươi dám khinh thường ta?!" Dương Thiên Minh gầm lên, nỗi tức giận bùng cháy trong lồng ngực. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. "Lưu Minh, xông lên! Phế bỏ hắn!" Hắn ra lệnh, cây quạt ngọc trong tay hắn rung lên nhè nhẹ, toát ra một luồng linh lực sắc bén.

Lưu Minh, dù sợ hãi, cũng đành phải cắn răng xông lên, rút ra một thanh đoản kiếm sắc lạnh. Hắn biết, nếu không làm theo lời Dương Thiên Minh, hắn sẽ chết thảm hơn. Nhưng Lâm Phong chỉ khẽ lắc đầu, giọng điệu nhẹ như không, chứa đựng sự khinh miệt tột độ. "Vô dụng thôi."

Ngay khi Dương Thiên Minh định lao vào, cây quạt ngọc trong tay hắn lóe lên ánh sáng, Lâm Phong đột nhiên phất nhẹ tay áo. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và không thể lay chuyển, cuộn trào từ trong cơ thể chàng. Luồng khí tức này không phải là linh lực thông thường, mà là sự tổng hòa của tinh huyết, khí lực và ý chí đã được 'Thần Ma Luyện Thể Quyết' cường hóa đến cực điểm. Nó vô hình, không gây ra vết thương vật lý trực tiếp, nhưng lại mang theo một áp lực khủng khiếp, một sự chấn động nội phủ đến từ thời hồng hoang.

"Ugh!" "Á!"

Dương Thiên Minh và Lưu Minh đồng thời hét lên thảm thiết. Dù không bị đánh trúng, nhưng luồng khí tức cổ xưa kia đã xuyên qua lớp hộ thể của cả hai, trực tiếp chấn động vào kinh mạch và nội phủ của chúng. Một cảm giác đau đớn tột cùng, tựa như bị một tảng đá khổng lồ đè ép, kèm theo sự choáng váng và buồn nôn dữ dội, khiến chúng không thể chịu đựng nổi. Cả hai ngã lăn ra đất, ôm ngực ho sù sụ, gương mặt méo mó vì kinh hãi và đau đớn. Cây quạt ngọc của Dương Thiên Minh rơi xuống đất, ánh sáng lấp lánh của nó cũng trở nên ảm đạm.

"Ngươi... ngươi đã làm gì?!" Dương Thiên Minh thều thào, đôi mắt mở to nhìn Lâm Phong, tràn ngập sự kinh hãi tột độ. Hắn không thể hiểu được. Lâm Phong không hề ra tay, chỉ phất nhẹ tay áo, nhưng lại tạo ra một sức mạnh khủng khiếp đến vậy. Hắn chưa bao giờ cảm nhận được một luồng khí tức nào cổ xưa và hùng vĩ đến thế, tựa như đang đối mặt với một vị thần linh từ thời viễn cổ. "Tại sao ngươi không bị ảnh hưởng?!" Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ và sợ hãi.

Lâm Phong khẽ cười khẩy, ánh mắt sắc như dao. "Chỉ là một chút 'quà đáp lễ' thôi." Chàng bước chậm rãi về phía Dương Thiên Minh đang quằn quại dưới đất. "Đừng phí công sức vô ích nữa, để dành sức cho trận tỷ thí thật sự đi, e rằng ngươi sẽ cần đến đấy." Giọng điệu của chàng vẫn nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sự cảnh cáo lạnh lẽo, khiến Dương Thiên Minh và Lưu Minh phải run sợ.

"Quỷ... quỷ quái!" Lưu Minh run rẩy, bò lùi lại, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn. Hắn không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong nữa, như thể đang nhìn thấy một con quỷ dữ.

Lâm Phong không thèm để ý đến sự sợ hãi của chúng. Chàng quay người, bước đi chậm rãi, bóng lưng hòa vào màn đêm u tối của Thanh U Cốc. Mỗi bước chân của chàng đều vững chắc, tự tin, để lại phía sau hai kẻ thù đang quằn quại trong nỗi kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng. Cuộc tỷ thí chính thức ngày mai, chắc chắn sẽ không còn là một trận đấu đơn thuần, mà là một màn trình diễn sức mạnh và trí tuệ của một "Phàm Nhân Nghịch Thiên" đã lột xác hoàn toàn. Dương Thiên Minh, ngươi sẽ phải hối hận vì đã chọc giận một kẻ mà ngươi không thể hiểu nổi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ