Bóng đêm dần tan, nhường chỗ cho những vệt nắng đầu tiên len lỏi qua màn sương mù bảng lảng trên đỉnh Thanh Vân Tông. Không khí sáng sớm se lạnh, mang theo mùi thông reo và hương đất ẩm đặc trưng của núi rừng. Dưới lớp sương trắng mờ ảo, những mái ngói lưu ly của các điện các và tháp tu luyện lấp lánh như ngọc, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, và xa xa là tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh thanh tịnh, huyền ảo.
Trong một động phủ ẩn mình giữa những ngọn núi nhỏ, nơi ít người qua lại, một nguồn năng lượng cổ xưa đang cuồn cuộn trỗi dậy. Đó là động phủ của Lâm Phong. Sau đêm qua khiến Dương Thiên Minh và Lưu Minh kinh hồn bạt vía, Lâm Phong không hề tự mãn mà lập tức quay về động phủ, tiếp tục bế quan củng cố những gì mình đã lĩnh ngộ và cường hóa sau khi luyện thành 'Thần Ma Luyện Thể Quyết'. Chàng biết rõ, trận tỷ thí với Dương Thiên Minh chỉ là khởi đầu, con đường tu tiên còn dài, hiểm nguy còn nhiều, và bản thân chàng cần phải mạnh mẽ hơn nữa, vững vàng hơn nữa.
Lâm Phong ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng mờ ảo. Linh khí từ tứ phía như bị một lực hút vô hình kéo về, tụ lại quanh chàng, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ. Cơn lốc xoáy ấy không ngừng thu hẹp, rồi lại giãn nở, như thể đang hít thở cùng với Lâm Phong. Dưới lớp da thịt của chàng, từng thớ cơ, từng mạch máu, từng khớp xương đều đang trải qua một quá trình biến đổi kinh người. Ánh sáng trên cơ thể chàng luân chuyển không ngừng, lúc là màu xanh lam dịu mát của linh lực Trúc Cơ thuần túy, lúc lại chuyển sang màu vàng kim rực rỡ của huyết khí dồi dào, rồi lại chìm vào sắc thái huyền bí, sâu thẳm của mực đen – màu sắc tượng trưng cho sự hòa quyện hoàn hảo giữa linh lực và công pháp 'Thần Ma Luyện Thể Quyết'.
Mỗi nhịp thở của Lâm Phong đều trở nên nặng nề, dứt khoát, tựa như tiếng trống trận dội vang trong không gian tĩnh lặng. Bên trong cơ thể, linh lực Trúc Cơ hùng hậu đang giao hòa với huyết khí cổ xưa của 'Thần Ma Luyện Thể Quyết'. Đây không phải là sự dung hợp đơn thuần, mà là một cuộc chiến nội tại không ngừng nghỉ, nơi hai nguồn sức mạnh va chạm, cọ xát, rồi dần dần hòa tan vào nhau, tạo nên một thực thể mạnh mẽ và bền bỉ hơn gấp bội. Những đường gân xanh nổi rõ dưới làn da, căng phồng và co giật theo từng nhịp đập của trái tim chàng, biểu hiện cho sự đau đớn tột cùng mà Lâm Phong đang phải trải qua. Cảm giác xương cốt như bị nghiền nát, rồi lại được tái tạo, da thịt như bị xé toạc, rồi lại lành lặn, liên tục tái diễn, khiến chàng đổ mồ hôi đầm đìa, ướt đẫm cả y phục. Tuy nhiên, trong đôi mắt khép hờ của Lâm Phong, không hề có một chút sợ hãi hay hối hận. Thay vào đó, là sự kiên định sắt đá, ý chí vượt qua mọi giới hạn của một "Phàm Nhân Nghịch Thiên".
"Thần Ma Luyện Thể Quyết quả nhiên bá đạo," Lâm Phong thầm nhủ trong tâm trí, cảm nhận sự đau đớn đang hành hạ từng tế bào. "Mỗi một lần củng cố đều như lột xác, nhưng cũng đau đến tận xương tủy... Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, rốt cuộc là loại công pháp gì mà lại có thể cường hóa thân thể đến mức này?" Chàng hồi tưởng lại những mảnh ký ức chắp vá, những hình ảnh mờ ảo về các chiến thần cổ xưa, thân thể cường tráng như núi, một quyền có thể xé rách bầu trời, một cước có thể đạp đổ đại địa. Chàng biết rằng mình đang đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt so với các tu sĩ thông thường. Họ tập trung vào việc luyện hóa linh lực, tăng cường pháp thuật, còn chàng, lại đang xây dựng một nền tảng vững chắc từ chính cơ thể mình, biến nó thành một pháp bảo sống, một chiến trường di động.
Lâm Phong hai tay kết ấn phức tạp, linh lực và huyết khí trong cơ thể chàng lập tức theo đó mà va chạm, dung hợp mạnh mẽ hơn. Những tiếng động trầm đục, ken két tựa như tiếng xương cốt đang dịch chuyển, hoặc tiếng đá vụn cọ xát, vang vọng khẽ khàng trong động phủ. Bề mặt da chàng lúc đỏ ửng như nung, toát ra hơi nóng hừng hực, lúc lại tái xanh như ngọc bích, lạnh lẽo đến thấu xương. Đó là dấu hiệu của quá trình tôi luyện khắc nghiệt, khi âm dương, cương nhu, cổ kim giao thoa trong từng huyết quản. Chàng cảm nhận được một nguồn sức mạnh nguyên thủy, hoang dã đang không ngừng bành trướng, lấp đầy mọi ngóc ngách trong cơ thể. Nguồn sức mạnh ấy không chỉ là linh lực, không chỉ là huyết khí, mà là sự tổng hòa của tinh, khí, thần, ý chí và linh hồn, được tôi luyện bởi 'Thần Ma Luyện Thể Quyết'.
"Khí tức này... không ổn định lắm, cần phải thu liễm!" Lâm Phong chợt cảm thấy một sự bất an. Nguồn sức mạnh trong chàng đang tăng trưởng quá nhanh, quá mãnh liệt, vượt quá tầm kiểm soát của chàng trong khoảnh khắc. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và không thể lay chuyển, mang theo vẻ hoang dã và áp bức từ thời hồng hoang, bất ngờ bùng phát dữ dội. Nó không chỉ đơn thuần là linh lực, mà còn là một loại uy áp tinh thần, một sự chấn động từ sâu thẳm linh hồn. Luồng khí tức này xuyên qua lớp trận pháp bảo vệ của động phủ, lan tỏa ra bên ngoài, khuấy động linh khí trời đất, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo, vặn vẹo trong chốc lát. Cây cỏ xung quanh động phủ đột nhiên run rẩy, lá rụng xào xạc, như đang cúi đầu trước một vị chúa tể cổ xưa. Mùi đất đá ẩm ướt, mùi linh khí thanh khiết của Thanh Vân Tông bỗng bị lấn át bởi một mùi hương lạ lẫm, nồng nặc và nguyên thủy, tựa như mùi của máu và sắt, của đất đá và sự hủy diệt, từ rất xa xăm vọng về. Lâm Phong cố gắng kìm nén, thu liễm khí tức, nhưng sức mạnh vừa được khai mở quá lớn, quá hung hãn, khiến chàng tạm thời mất đi khả năng kiểm soát tuyệt đối. Chàng biết rằng, sự bùng phát này, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ để thu hút sự chú ý của những kẻ có tu vi cao thâm. Thế nhưng, trong cơn đau đớn tột cùng và sự hưng phấn khi cảm nhận được sức mạnh mới, chàng chỉ có thể tập trung hết sức vào việc ổn định lại nguồn năng lượng cuồng bạo đang chực trào khỏi cơ thể mình. Chàng cắn chặt răng, trán lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ quyết tâm không gì lay chuyển. "Tu Đạo Vô Tận, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" chàng thầm nhủ, như một lời thề, một lời khẳng định cho con đường mà chàng đã chọn.
***
Cùng lúc đó, trên con đường mòn phủ đầy sương sớm cách động phủ của Lâm Phong không xa, Tuyết Dao đang bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu trắng tinh khiết, thêu hoa văn tinh xảo, tôn lên vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết của nàng. Mái tóc đen nhánh dài mượt mà được búi cao thanh thoát, để lộ chiếc cổ ngọc ngà và những đường nét hài hòa trên khuôn mặt trái xoan hoàn hảo. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, thường ngày vẫn ẩn chứa nỗi buồn sâu kín, giờ đây lại mang theo một vẻ tĩnh lặng, bình yên đặc trưng của buổi sáng sớm. Nàng dự định đến một bãi luyện kiếm vắng người để tu luyện, trau dồi kiếm pháp của mình. Bước chân nàng nhẹ như mây, không hề gây ra một tiếng động nào, hòa mình vào không khí thanh tịnh của Thanh Vân Tông.
Bỗng nhiên, một luồng dao động linh khí mạnh mẽ, pha lẫn khí tức cổ xưa và có phần hỗn loạn, truyền đến từ một hướng. Luồng khí tức này không ồn ào, không rầm rộ, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, trực tiếp tác động lên linh hồn, khiến Tuyết Dao bất giác dừng bước. Đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, ánh mắt vốn lạnh nhạt thường ngày giờ đây khẽ biến động, lộ ra sự ngạc nhiên và một chút cảnh giác. Nàng chưa bao giờ cảm nhận được một nguồn năng lượng nào kỳ lạ và hùng vĩ đến thế. Nó không giống bất kỳ công pháp nào mà nàng từng biết trong Thanh Vân Tông, cũng không phải là linh lực thuần túy của một cường giả nào. Thứ khí tức này mang theo một vẻ cổ kính, hoang dã, tựa như đến từ một kỷ nguyên xa xưa, nơi các thần ma còn tung hoành thiên địa.
"Khí tức này... mạnh mẽ đến vậy?" Tuyết Dao thầm nghĩ trong lòng, cảm nhận luồng áp lực đang lan tỏa trong không khí. "Không phải của trưởng lão nào, cũng không phải của Dương Thiên Minh. Lẽ nào... là hắn?" Một cái tên chợt hiện lên trong tâm trí nàng, cùng với một cảm giác khó tả. Chỉ có Lâm Phong, kẻ luôn mang đến bất ngờ và những điều không tưởng, mới có thể tạo ra loại khí tức dị thường đến vậy. Nàng nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên, rồi những lần tiếp xúc sau đó, cách chàng luôn vượt qua mọi giới hạn, mọi định kiến, và cả những lần chàng khiến nàng phải ngạc nhiên đến mức không thể tin được.
Tuyết Dao hướng ánh mắt về phía động phủ của Lâm Phong, nơi luồng khí tức dị thường đang bùng phát. Từ vị trí của nàng, nàng có thể thấy rõ linh khí xung quanh động phủ đang cuồn cuộn tụ lại, tạo thành một vùng xoáy mờ ảo. Cảm giác áp bức và cổ xưa từ luồng khí tức đó khiến nàng nán lại, không thể rời đi. Nàng không vội vàng tiến tới, mà nhẹ nhàng ẩn mình sau một thân cây cổ thụ cao lớn, những tán lá rậm rạp che khuất thân hình mảnh mai của nàng. Đôi mắt phượng của nàng chăm chú quan sát, phản chiếu sự tò mò và một chút lo lắng khó tả. Nàng không biết Lâm Phong đang làm gì, nhưng nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng trong nguồn sức mạnh đó, đồng thời cũng cảm nhận được sự tráng lệ, phi thường ẩn chứa bên trong.
"Uy lực này... có thể so sánh với một số trưởng lão Trúc Cơ hậu kỳ," nàng phân tích, nội tâm dậy sóng. "Hắn mới đột phá Trúc Cơ bao lâu chứ?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Tuyết Dao. Nàng là thiên chi kiêu nữ của Thanh Vân Tông, có nền tảng vững chắc, có công pháp đỉnh cấp, nhưng tốc độ tu luyện của Lâm Phong lại khiến nàng phải kinh ngạc. Chàng không chỉ nhanh, mà còn có những đột phá phi thường, những điều mà ngay cả nàng cũng không thể lý giải. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn trong lòng. Một mặt, nàng là người tu tiên, luôn giữ tâm cảnh bình tĩnh, không để ngoại vật lay động. Mặt khác, Lâm Phong lại liên tục phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng của nàng, khơi gợi những cảm xúc mới mẻ, từ sự tò mò ban đầu, đến ngạc nhiên, rồi lo lắng, thậm chí là một chút ngưỡng mộ.
Nàng đứng đó, không gian xung quanh tĩnh lặng ngoại trừ tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và tiếng chim hót xa xa. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan, và mùi sương sớm mát lạnh hòa quyện vào nhau, nhưng tất cả đều không thể làm phân tán sự chú ý của Tuyết Dao khỏi nguồn khí tức bí ẩn. Nàng nhìn thấy linh khí cuồn cuộn xung quanh động phủ, cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ bên trong, như có một sinh vật cổ đại đang thức tỉnh, một vị thần ma đang dần thoát khỏi giấc ngủ ngàn năm. Một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy không gian, khiến nàng cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, dù Lâm Phong không hề cố ý. Đó không phải là áp lực mang tính đe dọa, mà là một sự uy hiếp tự nhiên, phát ra từ một tồn tại quá mạnh mẽ, quá vĩ đại.
Trong khoảnh khắc đó, Tuyết Dao chợt nhận ra, Lâm Phong không chỉ là một thanh niên thông minh, lanh lợi, hài hước như vẻ ngoài chàng vẫn thể hiện. Bên trong chàng là một bí ẩn sâu thẳm, một sức mạnh tiềm tàng có thể thay đổi cả càn khôn. Sự cảnh giác ban đầu của nàng dần chuyển thành một sự suy tư sâu sắc. Mối quan hệ của nàng với Lâm Phong, từ một sự tình cờ, giờ đây đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Nàng tự hỏi, liệu chàng còn che giấu những bí mật gì nữa? Và liệu con đường chàng đang đi, con đường của 'Phàm Nhân Nghịch Thiên', có đưa chàng đến một đỉnh cao mà chưa ai từng chạm tới? Nàng không biết, nhưng trong lòng nàng, một hạt mầm của sự quan tâm, của sự rung động khó hiểu đã bắt đầu nảy mầm, lặng lẽ và kiên định, tựa như băng tuyết dần tan chảy dưới ánh nắng ban mai. Cuộc tỷ thí với Dương Thiên Minh sắp tới, chắc chắn sẽ không còn là một cuộc đấu sức đơn thuần, mà là một màn trình diễn sức mạnh và trí tuệ của Lâm Phong, một "Tu Giả Nghịch Mệnh" đang từng bước định hình huyền thoại của chính mình.