Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 95

Sóng Gió Lôi Đài, Tiên Tử Quan Chiến

3685 từ
Mục tiêu: Thiết lập bối cảnh hoành tráng và không khí căng thẳng cho cuộc tỷ thí sắp diễn ra giữa Lâm Phong và Dương Thiên Minh.,Khắc họa sự tự tin điềm tĩnh của Lâm Phong, đối lập với vẻ kiêu ngạo nhưng tiềm ẩn bất an của Dương Thiên Minh.,Làm sâu sắc thêm mối quan tâm và những suy nghĩ phức tạp của Tuyết Dao về Lâm Phong, đặc biệt sau những gì nàng đã chứng kiến.,Giới thiệu nhân vật Tiểu Hà một cách ấn tượng, tạo cơ hội cho Lâm Phong thể hiện phẩm chất và gieo mầm cho mối quan hệ sau này.,Tăng cường sự kỳ vọng của độc giả vào trận tỷ thí quan trọng, đồng thời củng cố vị thế của Lâm Phong trong mắt tông môn.
Nhân vật: Lâm Phong, Dương Thiên Minh, Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo, Lưu Minh, Tiểu Cường, Lý Mị Nhi, Tiểu Hà, Giám Sát Trưởng, Trần Hạo, Các đệ tử và trưởng lão khác
Mood: Tense, expectant, dramatic, confident (Lâm Phong), conflicted (Tuyết Dao)
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh từ từ trỗi dậy, xua tan màn sương mỏng còn vương vấn trên những đỉnh núi sừng sững của Thanh Vân Tông. Những tia nắng vàng ươm đầu tiên rải khắp các ngọn cây cổ thụ xanh biếc, xuyên qua những mái ngói lưu ly của các điện thờ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ đến nao lòng. Thông thường, vào giờ này, Thanh Vân Tông vẫn còn chìm trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, chỉ có vài đệ tử cần mẫn luyện công ở các đỉnh núi xa xôi hoặc tiếng chuông chùa thanh thoát vang vọng từ chánh điện. Thế nhưng, sáng nay lại khác hẳn. Một luồng khí tức hưng phấn, rộn ràng như những con sóng ngầm đang cuộn trào, lan tỏa khắp nơi, đánh thức cả những chướng khí lười biếng nhất.

Trên con đường lát đá cổ kính dẫn đến Giảng Võ Đường, từng dòng người đệ tử nườm nượp đổ về. Họ đến từ khắp các đỉnh núi, từ nội môn đến ngoại môn, từ những người mới nhập môn còn non nớt cho đến những sư huynh sư tỷ sắp sửa Trúc Cơ. Ai nấy đều mang vẻ mặt háo hức, đôi mắt sáng rực sự mong chờ, không ngừng bàn tán xôn xao về sự kiện sắp diễn ra. Tiếng cười nói, tiếng bước chân dồn dập và cả những tiếng hô vang hào hứng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng sôi động, phá vỡ sự yên bình thường ngày của tông môn. Mùi hương của sương sớm, của cây cỏ xanh tươi và cả mùi linh khí nồng đậm từ các linh dược trên đỉnh núi quyện vào nhau, phảng phất trong không khí, thêm phần kích thích các giác quan.

Giữa dòng người đông đúc ấy, một bóng hình cao ráo, dáng người cân đối, thanh tú xuất hiện. Đó chính là Lâm Phong. Chàng khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm giản dị, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng sau gáy, toát lên vẻ phóng khoáng mà không kém phần khí khái. Khuôn mặt chàng thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy lại ẩn chứa một sự điềm tĩnh lạ thường. Lâm Phong bước đi ung dung, thong thả, dường như không hề bị không khí căng thẳng và sôi động xung quanh ảnh hưởng. Từng bước chân chàng vững vàng, nhẹ nhàng, tựa như đang dạo chơi trong vườn nhà chứ không phải sắp sửa đối mặt với một trận tỷ thí quan trọng nhất từ trước đến nay. Vài đệ tử nhận ra chàng, ánh mắt chợt ánh lên sự tò mò, ngưỡng mộ hoặc đôi khi là cả sự nghi ngờ, nhưng Lâm Phong chỉ nhẹ nhàng gật đầu đáp lại, nụ cười trên môi vẫn không hề thay đổi. Chàng không tìm cách né tránh ánh mắt của họ, cũng không thể hiện sự kiêu ngạo, chỉ đơn giản là thừa nhận sự hiện diện của họ một cách bình thản.

Bên cạnh Lâm Phong là Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, làn da rám nắng. Hắn mặc áo giáp nhẹ, bước đi mạnh mẽ, ánh mắt luôn quét qua đám đông như một người bảo vệ trung thành. Theo sau là Tiểu Cường, nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh, nụ cười tươi tắn luôn thường trực.

"Phong ca, ngươi nhìn xem, hôm nay tông môn náo nhiệt gấp mấy lần ngày thường, cứ như có đại sự vậy!" Trần Hạo cảm thán, giọng nói đầy hào hứng, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ. Hắn vừa nói vừa vỗ nhẹ vào vai Lâm Phong, lực tay mạnh đến nỗi người thường chắc chắn sẽ lảo đảo, nhưng Lâm Phong chỉ mỉm cười nhẹ.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng càng rõ nét: "Chỉ là một trận tỷ thí nhỏ, cần gì phải làm lớn chuyện vậy chứ? Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, nhưng một trận đấu thì có đáng gì mà khiến mọi người náo nhiệt đến vậy?"

Tiểu Cường nghe vậy liền phì cười, vội vàng đáp lời: "Đại sư huynh nói gì lạ vậy, đây là trận đấu lớn nhất của đệ tử nội môn trong năm đó! Ai cũng muốn xem Đại sư huynh trừng trị tên Dương Thiên Minh kiêu ngạo kia!" Giọng điệu của Tiểu Cường đầy vẻ khâm phục và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. Hắn biết rõ thực lực của Lâm Phong đã đạt đến mức nào, đặc biệt là sau lần bế quan gần đây.

Trần Hạo gật gù đồng tình: "Đúng đó Phong ca. Tên Dương Thiên Minh đó gần đây càng ngày càng hống hách, lại còn dám bày mưu hãm hại ngươi. Hắn nghĩ hắn là ai chứ? Hôm nay, huynh cứ thoải mái ra tay, cho hắn biết thế nào là Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên!" Trần Hạo nói đến đây, nắm đấm siết chặt, ánh mắt tóe lửa. Hắn vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt của Dương Thiên Minh khi Lâm Phong trở về sau trận Luyện Tâm Tháp, và cả những lời lẽ ngông cuồng hắn ta đã nói.

Lâm Phong chỉ cười nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Giảng Võ Đường đang ngày càng hiện rõ trước mắt: "Một kiếp tu chân, có bao nhiêu là phong ba bão táp? Một tên Dương Thiên Minh thì có đáng gì để ta phải bận tâm? Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Hắn chỉ là một chướng ngại nho nhỏ trên con đường Huyễn Mặc Chi Đạo của ta mà thôi." Giọng chàng trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự tự tin tuyệt đối, không hề khoa trương.

Càng đến gần Giảng Võ Đường, không khí càng trở nên nóng bỏng. Những tiếng bàn tán xôn xao biến thành tiếng hò reo cổ vũ, những ánh mắt nhìn trộm biến thành những cái nhìn trực diện đầy mong chờ. Lâm Phong vẫn giữ vững sự điềm tĩnh của mình, bước chân không hề nhanh hơn, không hề chậm lại. Chàng cảm nhận được sự chú ý của mọi người đổ dồn vào mình, nhưng nó không khiến chàng bận tâm. Trong tâm trí chàng, chỉ có hình ảnh lôi đài, và một Dương Thiên Minh đang chờ đợi.

"Đại sư huynh Lâm Phong đến rồi!"

"Đại sư huynh, cố lên!"

Những tiếng reo hò vang vọng, chen lẫn những lời chúc tụng, những tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ. Có những đệ tử ngoại môn còn chưa biết rõ Lâm Phong là ai, nhưng chứng kiến khí thế của chàng và sự ủng hộ của mọi người, họ cũng không khỏi tò mò và hưng phấn theo. Lâm Phong khẽ mỉm cười, gật đầu chào hỏi những gương mặt quen thuộc và cả những người xa lạ. Chàng biết, trận tỷ thí này không chỉ là của riêng chàng, mà còn là niềm hy vọng của rất nhiều đệ tử từng bị Dương Thiên Minh ức hiếp, coi thường.

***

Bên trong Giảng Võ Đường, một sảnh đường rộng lớn được xây dựng bằng gỗ và đá cổ kính, trần nhà cao vút với những xà ngang chạm khắc tinh xảo, đã chật kín người từ sớm. Các bức tường xung quanh được trang trí bằng những bức tranh lớn vẽ cảnh các tiền bối khai sơn lập phái, luyện công pháp, hoặc chiến đấu với yêu ma, toát lên vẻ uy nghi và lịch sử của Thanh Vân Tông. Mùi gỗ lâu năm, mùi mực và giấy từ những quyển công pháp cổ, cùng với mùi thảo dược dịu nhẹ từ các túi hương của một số trưởng lão, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng không kém phần ấm cúng.

Trên bục giảng cao nhất, nơi thường diễn ra các buổi luận đạo và truyền thụ công pháp, giờ đây đã được thay thế bằng một khán đài danh dự. Các trưởng lão của Thanh Vân Tông ngồi nghiêm nghị trên đó, ai nấy đều mặc đạo bào trang nhã, khí chất bất phàm. Trong số đó, Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ và bộ râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào màu xanh lam, ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt thâm trầm, dường như đang suy tư điều gì đó.

Không xa Lý Nguyên Hạo là Tuyết Dao. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, mái tóc đen nhánh búi cao thanh thoát. Nàng khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí và cao quý. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng lướt qua đám đông, nhưng rồi lại vô thức lướt về phía cổng vào Giảng Võ Đường. Vẻ mặt nàng vẫn giữ sự lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt lại ẩn chứa một tia tò mò, một chút lo lắng khó tả và cả sự phức tạp của những suy nghĩ miên man.

Nàng nhớ lại luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ mà nàng đã cảm nhận được từ động phủ của Lâm Phong đêm qua. Nó không giống bất kỳ công pháp nào nàng từng biết, cũng không giống khí tức của bất kỳ tu sĩ nào trong tông môn. Nó mang một vẻ áp bức, hoang dã, tựa như đến từ một kỷ nguyên xa xưa, nơi các thần ma còn tung hoành thiên địa. "Lâm Phong... rốt cuộc chàng còn che giấu những gì?" Nàng thầm nghĩ, vô thức siết chặt bàn tay ngọc ngà, móng tay khẽ cắm vào lòng bàn tay. Cái cảm giác khó chịu này, cái cảm giác của một tảng băng đang dần tan chảy, khiến nàng vừa khó chịu vừa tò mò.

Dương Thiên Minh, đối thủ của Lâm Phong, đã có mặt từ sớm. Hắn đứng ở một góc lôi đài, khoanh tay trước ngực, khí chất cao ngạo lộ rõ trên khuôn mặt tuấn tú. Hắn mặc một bộ áo gấm lụa là màu đỏ thẫm, thêu rồng vàng, cầm trong tay một cây quạt ngọc, thỉnh thoảng khẽ phe phẩy như một công tử bột, cố gắng thể hiện sự bình thản. Thế nhưng, trong đôi mắt hắn, ẩn sâu dưới vẻ kiêu ngạo ấy là một sự lo lắng không thể che giấu, và cả sự phẫn nộ âm ỉ. Hắn đã chuẩn bị rất kỹ cho trận đấu này, thậm chí còn tìm kiếm sự giúp đỡ từ những kẻ không đáng tin cậy. Sau thất bại thảm hại ở Thanh U Cốc đêm nọ, hắn càng thêm căm hận Lâm Phong, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình.

Lưu Minh, kẻ nịnh hót đi theo Dương Thiên Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, thân hình gầy gò, đứng nép mình sau lưng hắn, nơm nớp lo sợ. Hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cổng, miệng lẩm bẩm vài câu.

"Nghe nói Dương Thiên Minh sư huynh đã chuẩn bị rất kỹ, chắc chắn sẽ không thua Lâm Phong đâu. Hắn ta còn thuê cả 'Hắc Sa Hộ Pháp' để dạy vài chiêu tà môn đó!" Lý Mị Nhi, một đệ tử xinh đẹp, dáng người yểu điệu, mặc bộ đồ màu mè, thì thầm với cô bạn bên cạnh, ánh mắt lấp lánh vẻ tò mò.

"Suỵt, nói nhỏ thôi, nhỡ bị các trưởng lão nghe thấy thì sao?" Cô bạn cảnh báo, nhưng cũng không giấu được sự hưng phấn. "Nhưng mà, Lâm Phong sư huynh cũng không phải dạng vừa đâu. Nghe nói hắn ta đã Trúc Cơ rồi, lại còn đánh bại không biết bao nhiêu cao thủ!"

Trên khán đài, một trưởng lão có vẻ mặt nghiêm nghị, râu tóc bạc phơ, khẽ nhíu mày, quay sang Lý Nguyên Hạo: "Lão Lý thấy sao về trận đấu này? Lâm Phong tuy tiến bộ nhanh, nhưng Dương Thiên Minh cũng không phải dạng vừa, lại có hậu thuẫn mạnh từ gia tộc Dương thị. Một trận đấu thế này, e rằng sẽ có nhiều biến số."

Lý Nguyên Hạo vuốt râu, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía lôi đài trống: "Thiên phú là một chuyện, đạo tâm và cơ duyên lại là chuyện khác. Lâm Phong có tiềm chất, nhưng con đường tu đạo vốn đầy chông gai. Dương Thiên Minh tuy có tài nguyên, nhưng tâm cảnh lại chưa vững. Cứ xem rồi sẽ rõ. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, và trong con đường Tu Đạo Vô Tận này, chỉ có kẻ có ý chí kiên định nhất mới có thể đi đến cuối cùng." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự từng trải của một người đã tu luyện hàng trăm năm. Ông không nói thẳng ra sự thiên vị, nhưng ánh mắt ông lại lộ rõ sự quan tâm đặc biệt dành cho Lâm Phong. Ông đã chứng kiến quá trình trưởng thành của Lâm Phong, từ một phàm nhân bị coi thường đến một thiên tài đang từng bước nghịch thiên cải mệnh, và ông tin tưởng vào tiềm năng vô hạn của chàng.

Đám đông bên dưới vẫn không ngừng xôn xao, bàn tán. Tiếng hò reo cổ vũ hòa lẫn tiếng phán đoán, tiếng cười nói, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Tất cả đều hướng về lôi đài, nơi sẽ diễn ra cuộc đối đầu đỉnh cao giữa hai thiên tài trẻ tuổi, một bên là kẻ kiêu ngạo với gia thế hiển hách, một bên là "Tu Giả Nghịch Mệnh" đang từng bước khẳng định bản thân. Sự chú ý của Tuyết Dao vẫn không rời khỏi cổng Giảng Võ Đường, cảm giác bồn chồn trong lòng nàng ngày càng lớn, như thể có một điều gì đó sắp xảy ra mà nàng không thể lường trước được.

***

Khi đồng hồ nước gần chỉ đến giờ ngọ, không khí trong Giảng Võ Đường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Như có một luồng khí tức vô hình quét qua, tất cả tiếng ồn ào, bàn tán đều tắt lịm, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc bên ngoài và nhịp đập dồn dập của hàng ngàn trái tim. Một luồng khí tức cổ xưa, trầm ổn nhưng mạnh mẽ, tràn ngập Giảng Võ Đường, không mang theo sát khí nhưng lại có một sự uy áp khiến người ta không dám thở mạnh. Luồng khí tức này không phải là linh lực đơn thuần, mà là một sự kết hợp giữa sức mạnh thể phách và tinh thần, tựa như một ngọn núi cổ xưa vừa thức tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm.

Tại cổng Giảng Võ Đường, Lâm Phong xuất hiện. Khí chất chàng điềm tĩnh như mặt hồ thu, nhưng ẩn chứa uy lực khiến người ta không dám khinh thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, phản chiếu vẻ tự tin và kiên định. Trang phục màu xanh sẫm của chàng tuy giản dị nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát, thoát tục.

Đám đông, sau giây phút lặng im như tờ, bỗng chốc bùng nổ. Tiếng hò reo, tiếng cổ vũ vang dội như sấm sét, những cánh tay vung lên không ngừng, tạo thành một biển người đang cuộn sóng. Ai nấy đều muốn nhìn rõ hơn, muốn chứng kiến khoảnh khắc vị thiên tài này bước vào lôi đài. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, dòng người chen chúc, xô đẩy nhau đến mức không còn lối đi.

"A!" Một tiếng kêu nhỏ vang lên.

Một cô gái trẻ, thân hình nhỏ bé, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn ngấn nước, mặc bộ đồ vải thô đơn giản, bị dòng người xô ngã. Nàng yếu ớt nằm trên mặt đất, chỉ còn cách bị giẫm đạp dưới hàng trăm bước chân cuồng loạn trong gang tấc. Sự hoảng sợ tột độ hiện rõ trong đôi mắt nàng, nhưng nàng không thể làm gì được, chỉ có thể co rúm người lại, chờ đợi cái kết bi thảm.

Nhưng đúng vào giây phút sinh tử ấy, một bóng người chợt lách qua đám đông với thân pháp nhanh nhẹn không ngờ, tựa như một cơn gió nhẹ lướt đi giữa rừng cây rậm rạp. Đó chính là Lâm Phong. Chàng không hề do dự, không hề chần chừ. Với một động tác nhẹ nhàng mà dứt khoát, chàng đã kịp thời đỡ cô gái trẻ dậy. Bàn tay ấm áp của chàng chạm vào cánh tay lạnh toát của nàng, truyền cho nàng một cảm giác an toàn kỳ lạ.

"Không sao chứ? Cẩn thận một chút, nơi này đông người." Giọng nói của Lâm Phong trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành. Nụ cười nhẹ trên môi chàng có sức trấn an diệu kỳ.

Tiểu Hà, tên cô gái, vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn ngấn nước ngước nhìn lên. Khuôn mặt tuấn tú, nụ cười hiền hậu của Lâm Phong khiến nàng ngỡ ngàng. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một người tài năng, nổi tiếng như Lâm Phong lại có thể ra tay giúp đỡ một đệ tử ngoại môn nhỏ bé như nàng. "Đa tạ... đa tạ công tử đã cứu mạng tiểu nữ..." Nàng lắp bắp, giọng nói lí nhí vì sợ hãi và biết ơn.

Lâm Phong khẽ gật đầu, trấn an nàng bằng ánh mắt. Chàng không nói thêm lời nào, cũng không nán lại lâu. Đảm bảo Tiểu Hà đã an toàn, chàng xoay người, ánh mắt kiên định quét qua đám đông đang im lặng theo dõi hành động của chàng. Sau đó, chàng sải bước thẳng lên lôi đài, mỗi bước đi đều vững vàng, dứt khoát, tựa như đang bước trên con đường Đạo của riêng mình.

Hành động của Lâm Phong đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, bao gồm cả Tuyết Dao và Dương Thiên Minh.

Trên khán đài danh dự, Tuyết Dao đã đứng dậy từ lúc nào, đôi mắt phượng đẹp đẽ dán chặt vào bóng lưng Lâm Phong. Ánh mắt nàng phức tạp, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là sự pha trộn giữa ngạc nhiên, ngưỡng mộ và một chút bối rối khó hiểu. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, từ sự hỗn loạn của đám đông, sự yếu ớt của Tiểu Hà, cho đến hành động nghĩa hiệp của Lâm Phong. Cái khí tức cổ xưa mà nàng cảm nhận được đêm qua, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn trong mỗi cử chỉ của chàng, khiến chàng trở nên phi thường nhưng cũng rất đỗi gần gũi. Hạt mầm của sự quan tâm trong lòng nàng dường như đã nảy nở thêm một chút, tựa như băng tuyết đã tan chảy thêm một tầng dưới ánh nắng ban mai.

Dương Thiên Minh, đứng trên lôi đài, chứng kiến cảnh tượng đó, khuôn mặt tuấn tú của hắn chợt trở nên méo mó vì tức giận. Hắn nhếch mép, giọng điệu châm chọc vang lên khắp Giảng Võ Đường, cố gắng che giấu sự bất an trong lòng: "Vẫn còn thích làm anh hùng cứu mỹ nhân sao, Lâm Phong? Xem ra ngươi vẫn chưa nhận ra vị trí của mình trên lôi đài này. Ngươi cho rằng những hành động tầm thường đó có thể giúp ngươi chiến thắng sao? Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Kẻ mạnh mới là kẻ chiến thắng!"

Lâm Phong đã bước lên lôi đài, đứng đối diện với Dương Thiên Minh. Chàng không hề chớp mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào đối thủ, ánh mắt sắc bén như kiếm. "Vị trí của ta, không cần ngươi định nghĩa." Giọng điệu của Lâm Phong lạnh nhạt, nhưng lại mang theo một sức nặng khiến người ta phải rùng mình. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Ngươi quá chú trọng vào những thứ phù phiếm bên ngoài, nên mới không thể nhận ra bản chất của Tu Đạo Vô Tận." Một luồng khí tức vô hình từ Lâm Phong lan tỏa, không ồn ào nhưng lại khiến không khí trên lôi đài càng thêm nặng nề, tựa như có một ngọn núi thiêng đang chầm chậm hiện hình.

Dương Thiên Minh cảm nhận được áp lực vô hình từ Lâm Phong, trong lòng hắn chợt dấy lên một tia hoảng sợ loé lên trong đáy mắt. Hắn siết chặt nắm đấm, cây quạt ngọc trong tay khẽ rung lên. Sự tự tin kiêu ngạo ban đầu của hắn đã bị Lâm Phong làm cho lung lay, và nỗi lo lắng về kết cục của trận đấu lại càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Đúng lúc căng thẳng đạt đến đỉnh điểm, tiếng nói hùng hồn của Giám Sát Trưởng vang vọng khắp Giảng Võ Đường, dứt khoát và uy nghiêm: "Trật tự! Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ! Cuộc tỷ thí sắp bắt đầu!"

Giọng nói của Giám Sát Trưởng như một tiếng sét đánh ngang tai, kéo mọi người trở về với thực tại. Cuộc đối đầu giữa Lâm Phong và Dương Thiên Minh, giữa "Phàm Nhân Nghịch Thiên" và thiên tài gia tộc, sắp sửa diễn ra. Cả Giảng Võ Đường nín thở, chờ đợi màn trình diễn sức mạnh và trí tuệ đỉnh cao. Lâm Phong đứng đó, điềm tĩnh, tự tin, mang theo khí chất của một Tu Giả Nghịch Mệnh, sẵn sàng viết nên huyền thoại của chính mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ