Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 96

Huyết Chiến Lôi Đài: Ma Công Độc Kế, Thanh Phong Ẩn Hiểm

4624 từ
Mục tiêu: Khởi đầu cuộc tỷ thí căng thẳng giữa Lâm Phong và Dương Thiên Minh, giải quyết cliffhanger chương trước.,Phô diễn sức mạnh và chiêu thức tàn độc của Dương Thiên Minh, tạo áp lực lớn lên Lâm Phong.,Khắc họa sự bình tĩnh, linh hoạt và chiến thuật đối phó của Lâm Phong, bắt đầu hé lộ công pháp bí ẩn của chàng.,Diễn tả phản ứng của các nhân vật quan trọng (Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo, Trần Hạo) trước diễn biến trận đấu.,Thiết lập nền tảng cho việc Lâm Phong dần chiếm ưu thế, hướng đến chiến thắng trong các chương sau.,Duy trì không khí cao trào (climax) của Arc, nhấn mạnh sự trưởng thành và vị thế của Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Dương Thiên Minh, Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo, Trần Hạo, Tiểu Cường, Giám Sát Trưởng, Lưu Minh, Tiểu Hà
Mood: Tense, action-packed, focused, mysterious, confident.
Kết chương: [object Object]

Tiếng Giám Sát Trưởng hùng hồn vang vọng khắp Giảng Võ Đường, dứt khoát và uy nghiêm, như một tiếng chuông thức tỉnh tâm trí đang hỗn loạn của tất cả mọi người. "Trật tự! Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ! Cuộc tỷ thí sắp bắt đầu!" Lời tuyên bố đó, tựa như một mệnh lệnh thiêng liêng, lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào bàn tán, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía lôi đài trung tâm, nơi hai thân ảnh một cao ngạo, một điềm tĩnh đang đối mặt. Không khí trong Giảng Võ Đường từ sự ồn ào náo nhiệt của hàng vạn đệ tử bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió khẽ rít qua những khe cửa sổ cao vút, cùng với tiếng hít thở dồn dập của đám đông đang nín thở chờ đợi.

Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, ánh mắt tràn ngập khinh thường khi nhìn Lâm Phong, không hề muốn phí lời thêm. Đối với hắn, kẻ xuất thân phàm nhân này không đáng để hắn hao tốn thời gian. Hắn muốn nghiền nát Lâm Phong thật nhanh, thật tàn nhẫn, để chứng tỏ uy thế của gia tộc Dương và bản thân hắn, cũng như để dằn mặt bất cứ kẻ nào dám ngáng đường hắn trên con đường tu tiên. Một luồng linh khí cường đại màu vàng nhạt bỗng chốc bùng nổ quanh thân hắn, cuộn xoáy như một cơn lốc thu nhỏ, khiến vạt áo gấm lụa là của hắn bay phần phật, mái tóc đen nhánh cũng bị thổi tung lên, tạo nên một khí thế cực kỳ bức người. Cây quạt ngọc trong tay Dương Thiên Minh không còn là một vật trang trí đơn thuần, mà hóa thành một lưỡi kiếm sắc bén, ánh sáng lóe lên rực rỡ, chiêu thức Lôi Phong Quyết được hắn vận dụng đến cực hạn, chỉ trong nháy mắt đã phóng thích một uy lực kinh thiên động địa.

"Hừ! Để ta xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu, phàm nhân!" Dương Thiên Minh gầm nhẹ, giọng nói đầy sự khinh miệt và tự tin. Hắn không chần chừ, vung cây quạt ngọc lên, chém xuống một đường chéo đầy hung hãn. "Lôi Phong Trảm!"

Ngay lập tức, một luồng kiếm khí màu xanh tím mang theo tia chớp chói lòa, rít lên như tiếng sấm sét, cuộn theo cơn gió lốc mãnh liệt, lao thẳng về phía Lâm Phong. Tốc độ của chiêu thức này cực nhanh, mang theo sức mạnh hủy diệt của lôi đình, đủ để xé toạc cả một tảng đá lớn. Luồng kiếm khí này không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn ẩn chứa ý chí tấn công tinh thần của Dương Thiên Minh, muốn áp đảo hoàn toàn đối thủ ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Cả lôi đài chấn động nhẹ, không khí như bị nén lại, rồi bùng nổ theo đường đi của kiếm khí.

Đám đông đệ tử phía dưới, đặc biệt là những kẻ thù địch với Lâm Phong, lập tức reo hò ầm ĩ. "Dương sư huynh ra tay rồi! Lâm Phong kia xem ngươi chống đỡ thế nào!" Lưu Minh, với vẻ mặt ti tiện và ánh mắt hả hê, gào lên giữa đám đông, cố tình để mọi người xung quanh nghe thấy. Hắn hả hê khi thấy Lâm Phong sắp phải đối mặt với đòn đánh sấm sét này. "Để xem cái tên phế vật đó còn có thể mạnh miệng được nữa không!"

Tuy nhiên, Lâm Phong vẫn đứng đó, dáng người cao ráo, cân đối trong bộ trường bào xanh sẫm, không hề tỏ ra hoảng sợ hay lùi bước. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ thường, thậm chí còn ánh lên một tia hứng thú nhàn nhạt. Chàng dường như đã lường trước được đòn tấn công này. Khi luồng kiếm khí lôi đình kia chỉ còn cách vài trượng, Lâm Phong khẽ nhếch mép cười nửa miệng, một nụ cười tinh quái mà chỉ những người thân cận mới hiểu được.

Chàng không cứng đối cứng, cũng không sử dụng bất kỳ chiêu thức phản công nào ngay lập tức. Thay vào đó, thân hình chàng khẽ lay động, không khí xung quanh chàng như bỗng chốc trở nên mờ ảo. Trong một khoảnh khắc, Lâm Phong biến thành một cái bóng mờ, thân pháp như phiêu diêu, tựa như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Chàng không hề dùng đến linh khí để chống đỡ, mà hoàn toàn dựa vào tốc độ và sự linh hoạt của cơ thể, né tránh một cách hoàn hảo đường kiếm khí lôi đình đang lao tới. "Vụt!" Luồng kiếm khí xé gió sượt qua vị trí Lâm Phong vừa đứng, để lại một vết nứt sâu hoắm trên mặt lôi đài bằng đá cứng rắn, và một luồng khí nóng rực cùng mùi khét lẹt của lôi điện lan tỏa trong không khí.

Đám đông đang reo hò bỗng chốc im bặt, như thể có một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng bọn họ. Sự ngạc nhiên hiện rõ trên từng khuôn mặt. Không ai ngờ Lâm Phong lại có thể né tránh một cách nhẹ nhàng và tinh xảo đến vậy, không hề dính chút bụi trần.

Trên khán đài danh dự, Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ và râu tóc điểm bạc, đang chăm chú quan sát. Đôi mắt sắc bén của ông khẽ nheo lại, một tia sáng khó hiểu lóe lên. "Thân pháp này... không hề dùng linh khí? Thật kỳ lạ." Ông thầm nhủ, bắt đầu đánh giá lại thực lực của Lâm Phong. Từ những gì ông quan sát được trong suốt thời gian qua, Lâm Phong luôn là một ẩn số, và mỗi lần xuất hiện đều mang đến những điều bất ngờ.

Bên cạnh ông, Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng dán chặt vào bóng dáng Lâm Phong. Nàng đã đứng dậy từ lúc nào, bàn tay nắm chặt lấy lan can. Nàng không thể tin được rằng Lâm Phong lại có thể né tránh đòn "Lôi Phong Trảm" của Dương Thiên Minh một cách dễ dàng đến vậy. Khí tức cổ xưa mà nàng từng cảm nhận được đêm qua, dường như lại hiện hữu một cách mơ hồ trong mỗi chuyển động của chàng, khiến Lâm Phong trở nên bí ẩn và khó nắm bắt hơn bao giờ hết. Trong sâu thẳm tâm trí nàng, một câu hỏi vang lên: "Hắn rốt cuộc còn che giấu những gì?" Sự quan tâm, xen lẫn một chút lo lắng và tò mò, càng lúc càng dâng lên trong lòng nàng.

Trần Hạo và Tiểu Cường, đứng lẫn trong đám đệ tử, ban đầu đã tái mét mặt mày khi thấy Dương Thiên Minh ra tay tàn độc. "Phong ca..." Trần Hạo lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt. Nhưng khi thấy Lâm Phong né tránh như một cơn gió, vẻ mặt căng thẳng của hắn dần giãn ra, thay vào đó là sự kinh ngạc và một niềm tin tưởng vững chắc. "Quả nhiên là Phong ca!" Tiểu Cường, nhỏ con với khuôn mặt bầu bĩnh, cũng reo lên khe khẽ, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Lâm Phong.

Dương Thiên Minh thì lại hoàn toàn ngược lại. Đòn tấn công đầu tiên đầy tự tin của hắn đã bị hóa giải một cách dễ dàng, khiến khuôn mặt tuấn tú của hắn trở nên méo mó vì tức giận. Sự kiêu ngạo ban đầu bị giáng một đòn nặng nề, và sự khó chịu bắt đầu len lỏi vào trong lòng hắn. "Ngươi chỉ biết trốn sao, phế vật!" Hắn gầm lên, giọng nói xen lẫn sự bực bội và một chút bất an. Hắn không thể chấp nhận được việc một kẻ "phàm nhân" lại có thể né tránh đòn tấn công của mình một cách khinh thường như vậy. Hắn quyết tâm phải cho Lâm Phong biết thế nào là sự tuyệt vọng, thế nào là khoảng cách giữa "thiên tài" và "phế vật". Cây quạt ngọc trong tay hắn lại rung lên, linh khí cuồn cuộn dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, báo hiệu một đợt tấn công dữ dội hơn sắp sửa ập đến.

***

Dương Thiên Minh không cho Lâm Phong có lấy một giây phút nghỉ ngơi. Với tính cách kiêu ngạo và sự tức giận đang bùng cháy, hắn quyết tâm phải ép Lâm Phong phải lộ ra chân tướng, hoặc ít nhất là phải lăn lộn dưới chân hắn. Hắn lao tới như một cơn bão, tốc độ cực nhanh, linh khí màu vàng nhạt cuộn xoáy quanh thân, tạo thành một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy Lâm Phong. Cây quạt ngọc trong tay hắn không ngừng vung lên, mỗi chiêu thức đều mang theo uy lực sấm sét, kết hợp với những kỹ năng kiếm thuật tinh diệu của Lôi Phong Quyết, tạo thành một mạng lưới tấn công dày đặc, không kẽ hở.

"Lôi Vân Phi Vũ!" Dương Thiên Minh gầm lên, quạt ngọc vung ra, hàng trăm luồng kiếm khí nhỏ hơn, mang theo những tia chớp xanh tím, bắn ra như mưa tên, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh Lâm Phong. Những tia kiếm khí này cực kỳ sắc bén, có thể xuyên thủng cả kim loại, và mỗi tia đều ẩn chứa một lượng lôi điện đủ để làm tê liệt một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ. Sau đó, hắn tiếp tục tung ra "Phong Lôi Kích", một đòn tấn công trực diện cực mạnh, lưỡi kiếm của quạt ngọc phát sáng chói lòa, hóa thành một luồng điện quang lao thẳng vào ngực Lâm Phong, ý đồ muốn đánh xuyên qua phòng ngự của chàng.

Không chỉ dừng lại ở các chiêu thức công pháp, Dương Thiên Minh còn không ngần ngại sử dụng pháp khí cấp cao. Hắn nhanh chóng ném ra một chiếc Hỏa Long Phi Phiêu, một loại phi tiêu được chế tạo từ vảy Hỏa Long, được tẩm độc và luyện bằng Hỏa thuộc tính linh khí. "Hỏa Long Phi Phiêu, Huyết Ảnh Trảo!" Phi tiêu bay vút tới, trên thân nó bốc lên một ngọn lửa đen kịt, đồng thời tỏa ra một mùi tanh tưởi, khó chịu. Ngọn lửa này không đơn thuần chỉ là lửa, mà còn ẩn chứa một loại độc tính ăn mòn cực mạnh, có thể làm tê liệt kinh mạch và hủy hoại cơ thể của tu sĩ. Chiêu thức này được gọi là "Huyết Ảnh Trảo" không phải vì nó có hình dạng móng vuốt, mà vì độc tính của nó có thể ăn mòn máu thịt, để lại một "bóng ma" của sự đau đớn.

Mỗi đòn tấn công của Dương Thiên Minh đều mang theo một vẻ tàn độc khó tả, thể hiện rõ sự căm ghét và khinh thường của hắn đối với Lâm Phong. Hắn muốn Lâm Phong phải quỳ gối xin tha, phải nếm trải sự tuyệt vọng trước sức mạnh tuyệt đối của hắn. Linh khí cuồn cuộn va chạm trên lôi đài, tạo ra những tiếng nổ "ầm ầm" rung chuyển, khiến cả Giảng Võ Đường như đang bị rung lắc dữ dội. Những tia lửa điện bắn ra tứ tung, thỉnh thoảng lại có một vệt cháy sém trên mặt lôi đài, chứng tỏ uy lực khủng khiếp của những chiêu thức này.

Thế nhưng, Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến kinh ngạc. Đôi mắt chàng tinh tường quan sát từng chiêu thức của Dương Thiên Minh, thân hình chàng di chuyển như một con cá bơi lội trong nước, nhẹ nhàng và uyển chuyển. Chàng không hề phản công, chỉ đơn thuần phòng thủ, né tránh hoặc dùng những thủ đoạn tinh diệu để hóa giải. Khi "Lôi Vân Phi Vũ" ập tới, Lâm Phong không né tránh hoàn toàn, mà lại dùng "Vô Ảnh Thân Pháp", thân thể lướt đi thoăn thoắt giữa hàng trăm tia kiếm khí, như một bóng ma không thể nắm bắt. Chàng chỉ hơi nghiêng người, hoặc xoay nhẹ eo, để những tia kiếm khí sượt qua, không chạm vào da thịt. Cảm giác linh khí chấn động mạnh mẽ, nhưng chàng vẫn vững như bàn thạch.

Khi "Phong Lôi Kích" của Dương Thiên Minh lao tới, Lâm Phong không trực tiếp đối kháng. Chàng nhẹ nhàng đưa tay ra, một luồng hắc khí nhàn nhạt, gần như vô hình, từ Huyễn Mặc Quyển bỗng chốc hiện lên quanh lòng bàn tay chàng. Luồng hắc khí này không có vẻ gì là hung hãn hay mạnh mẽ, nhưng khi nó chạm vào luồng điện quang của "Phong Lôi Kích", luồng điện quang bỗng chốc yếu đi rõ rệt, rồi tan biến vào hư vô. Luồng hắc khí này không hề gây ra tiếng động lớn, cũng không có sự va chạm kịch liệt, mà nó như một cái hố đen nhỏ, lặng lẽ nuốt chửng linh khí của đối phương.

Đến khi chiếc Hỏa Long Phi Phiêu mang theo ngọn lửa độc tính "Huyết Ảnh Trảo" lao tới, Lâm Phong cũng không né tránh hoàn toàn. Chàng xoay người một cách linh hoạt, để chiếc phi tiêu sượt qua vai. Ngọn lửa đen kịt bùng lên khi chiếc phi tiêu bay ngang qua, nhưng khi nó suýt chạm vào Lâm Phong, một lớp hắc khí mỏng như sương mù, lập tức bao bọc lấy chàng. Ngọn lửa độc tính chạm vào lớp hắc khí này, thay vì ăn mòn, nó lại bị lớp hắc khí hấp thụ một cách thần kỳ, như thể bị một sinh vật vô hình nuốt chửng. Mùi tanh tưởi của độc tố cũng lập tức biến mất, không để lại chút dấu vết nào.

Dương Thiên Minh thấy chiêu độc không ăn thua, càng lúc càng bực tức. Hắn gầm lên: "Ngươi chỉ biết trốn sao, phế vật! Ngươi không có chút bản lĩnh nào để đối kháng trực diện với ta sao? Một phàm nhân như ngươi mà dám... Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Kẻ mạnh mới là kẻ chiến thắng, và ngươi, Lâm Phong, không bao giờ là kẻ mạnh!"

Lâm Phong nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt đầy ẩn ý. "Ngươi cứ thử xem, ta có trốn được bao lâu. Hay là, ngươi cứ ra hết chiêu đi, đừng để đến lúc thua lại nói ta chưa cho ngươi cơ hội." Giọng điệu của chàng vẫn bình thản, nhưng lại mang theo một sự châm chọc sâu cay, khiến Dương Thiên Minh tức đến đỏ mặt tía tai.

Trần Hạo, chứng kiến Dương Thiên Minh ra tay ác độc, không khỏi lo lắng thì thầm với Tiểu Cường: "Phong ca sao không phản công? Dương Thiên Minh ra tay ác quá, dùng cả độc chiêu!" Tiểu Cường cũng gật đầu lia lịa, khuôn mặt bầu bĩnh đầy vẻ sợ hãi: "Đúng vậy, sư huynh ấy hung hãn quá. Nhưng đại sư huynh Lâm Phong chắc chắn sẽ không sao!" Cả hai đều có niềm tin vào Lâm Phong, nhưng sự lo lắng vẫn không thể nào che giấu được.

Trên khán đài, Lý Nguyên Hạo lại có một cái nhìn khác. Ông nheo mắt, theo dõi từng cử chỉ của Lâm Phong. "Công pháp phòng thủ của Lâm Phong... ẩn chứa huyền cơ gì đây? Thân pháp kia sao lại nhanh đến vậy?" Ông thầm nghĩ. Ông nhận ra rằng Lâm Phong không hề đơn thuần chỉ né tránh. Cái luồng hắc khí nhàn nhạt kia, ông chưa từng thấy qua, nó dường như không phải là linh khí thông thường, mà mang theo một vẻ cổ xưa, sâu thẳm, khó lường. Ông bắt đầu cảm thấy hứng thú thật sự với Lâm Phong, cảm thấy chàng là một kho báu bí ẩn cần được khai phá.

Tuyết Dao thì càng lúc càng nheo mắt chặt hơn. Nàng không chỉ nhận ra sự "quen thuộc" trong khí tức cổ xưa mà Lâm Phong vô tình để lộ khi hóa giải độc tính của Hỏa Long Phi Phiêu bằng luồng hắc khí nhàn nhạt đó. Đó chính là khí tức mà nàng đã cảm nhận được từ đêm qua, khi chàng luyện công. Nhưng điều khiến nàng băn khoăn hơn cả là sự kết hợp kỳ lạ giữa thân pháp nhanh nhẹn không tì vết, và cái "hắc khí" huyền bí kia. Nó quá khác biệt so với tất cả các công pháp mà nàng từng biết. "Khí tức cổ xưa... nó lại hiện ra. Huyễn Mặc Quyển có thể mạnh đến mức này sao? Hay là... do chính bản thân hắn?" Nàng tự hỏi, nội tâm tràn ngập những suy nghĩ phức tạp. Trong lòng nàng, hình ảnh Lâm Phong dần trở nên lớn lao hơn, không còn là một đệ tử bình thường, mà là một kẻ mang trong mình vô vàn bí ẩn.

Đúng lúc đó, Dương Thiên Minh, trong cơn tức giận bùng nổ, không thèm che giấu nữa. Hắn quyết định dốc toàn lực, dùng chiêu thức mạnh nhất của mình để kết thúc trận đấu này một cách nhanh gọn. Hắn không muốn kéo dài thêm sự sỉ nhục này.

***

Cơn giận dữ của Dương Thiên Minh đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục sâu sắc khi Lâm Phong, một "phàm nhân phế vật" trong mắt hắn, lại có thể dễ dàng hóa giải những chiêu thức uy lực của mình, thậm chí còn dám cười nhạt trêu tức hắn. Sự kiêu ngạo của Dương Thiên Minh không cho phép hắn chấp nhận sự thật này. Hắn gầm lên một tiếng, linh khí trong cơ thể bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một cơn lốc xoáy màu vàng kim bao quanh thân hắn, linh khí này cuồn cuộn dâng trào, tràn ngập cả lôi đài, khiến cho không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến khó thở.

"Lâm Phong! Ngươi cho rằng chỉ dựa vào những trò mèo né tránh đó có thể chống đỡ được ta sao? Ngươi quá ngây thơ rồi! Để ta cho ngươi biết, thế nào là khoảng cách không thể vượt qua giữa thiên tài và phế vật! Lôi Diệt Thiên Địa!" Dương Thiên Minh hét lớn, giọng nói vang vọng khắp Giảng Võ Đường, tràn đầy sự điên cuồng và sát khí.

Cây quạt ngọc trong tay hắn bỗng chốc phát ra một luồng sáng chói lòa, không còn là màu xanh tím hay vàng nhạt, mà là một màu trắng bạc rực rỡ, tựa như ánh sáng của hàng trăm tia chớp hội tụ. Hắn vung quạt lên cao, rồi chém xuống một đường thẳng tắp, dứt khoát. Cùng lúc đó, toàn bộ linh khí cuồn cuộn quanh thân hắn như tìm được một lối thoát, lao thẳng theo đường chém của cây quạt ngọc. "Ầm ầm!" Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, lôi đài rung chuyển dữ dội. Một cột sáng lôi đình khổng lồ, đường kính gần một trượng, mang theo uy lực hủy diệt của sấm sét và cuồng phong, lao thẳng về phía Lâm Phong. Cột sáng này không chỉ chứa đựng sức mạnh của lôi điện, mà còn ẩn chứa một luồng năng lượng phong thuộc tính cực mạnh, có thể xé rách không gian, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó.

Đó là chiêu thức mạnh nhất của Lôi Phong Quyết, một chiêu thức chỉ những tu sĩ có căn cơ sâu dày và kinh nghiệm chiến đấu phong phú mới có thể vận dụng. Uy lực của nó đủ để san bằng một ngọn núi nhỏ, hoặc đánh tan một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ chỉ trong một đòn. Cột sáng lôi đình mang theo tiếng gầm rít của sấm sét, không khí xung quanh nó bị nén chặt đến cực độ, rồi bùng nổ thành những cơn sóng linh khí cuồn cuộn lan tỏa khắp Giảng Võ Đường. Các đệ tử yếu hơn ở phía dưới phải vận linh khí bảo hộ để không bị ảnh hưởng bởi dư chấn.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Lâm Phong cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ chiêu "Lôi Diệt Thiên Địa". Nhưng chàng không hề hoảng sợ, trái lại, đôi mắt đen láy của chàng lóe lên một tia sáng sắc bén, tràn đầy sự quyết đoán và tự tin. "Đã đến lúc rồi." Chàng thầm nghĩ. Nụ cười nửa miệng tinh quái lại xuất hiện trên môi chàng, nhưng lần này, nụ cười đó không còn là sự trêu chọc, mà là sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của bản thân.

Thay vì né tránh như mọi khi, Lâm Phong lại làm một điều khiến tất cả mọi người phải kinh hãi. Chàng không lùi, mà lại lao thẳng vào cột sáng lôi đình đang lao tới! Thân pháp của chàng không còn là "phiêu diêu" hay "như cá bơi trong nước" nữa, mà biến thành một cái bóng đen mờ ảo, tốc độ nhanh đến mức không thể nhìn rõ, tựa như một con quỷ mị ẩn hiện trong sấm sét. Chàng không hề cứng đối cứng với chiêu thức đó, mà lại dùng "Vô Ảnh Thân Pháp" kết hợp với sự tinh tường trong việc nhận diện điểm yếu. Lâm Phong lao vào, luồn lách qua những tia lôi điện dày đặc nhất, né tránh những luồng phong thuộc tính mạnh mẽ nhất, như thể chàng đã nhìn thấu được quy luật vận hành của chiêu thức "Lôi Diệt Thiên Địa" này.

Cột sáng lôi đình khổng lồ va chạm vào lôi đài, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, bụi đá bay mù mịt, che khuất tầm nhìn của mọi người. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một thân ảnh nhanh như chớp thoát ra từ phía bên sườn của cột sáng, chính là Lâm Phong! Chàng không bị thương tổn chút nào, mà còn bất ngờ xuất hiện ngay bên cạnh Dương Thiên Minh, khi hắn còn đang đứng sững sờ vì chiêu thức của mình đã đánh trượt.

Lâm Phong không phí lời, bàn tay phải của chàng bỗng chốc phát sáng một màu đen tuyền, một luồng hắc khí mạnh mẽ hơn hẳn những lần trước cuộn xoáy quanh nắm đấm. Đây chính là sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, kết hợp với sự cứng rắn của Thần Ma Luyện Thể Quyết, tạo thành một đòn tấn công cực kỳ uy lực. Chàng không dùng kỹ xảo hoa mỹ, mà ra một chưởng "Huyễn Mặc Chấn" trực diện, đánh thẳng vào sườn của Dương Thiên Minh, nơi phòng ngự của hắn đang lỏng lẻo nhất do vừa dốc sức tung chiêu.

"Bụp!" Một âm thanh trầm đục vang lên, không quá lớn nhưng lại có sức chấn động đến tận xương tủy. Dương Thiên Minh, với vẻ mặt tự mãn và kiêu ngạo còn chưa kịp tắt hẳn, bỗng chốc cứng đờ người lại. Hắn cảm thấy một lực lượng kinh hoàng, vừa nặng nề vừa ẩn chứa một sự ăn mòn kỳ lạ, xuyên thẳng vào cơ thể hắn, chấn động đến tận nội phủ. Hắn không thể tin được rằng mình lại bị Lâm Phong đánh trúng!

Vẻ mặt hắn từ kiêu ngạo lập tức chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng biến thành giận dữ và đau đớn. Hắn loạng choạng lùi lại vài bước, suýt ngã khỏi lôi đài. Một vệt máu đỏ tươi bỗng chốc trào ra từ khóe miệng hắn, nhuộm đỏ vạt áo gấm lụa là. Hắn đưa tay ôm lấy sườn, ánh mắt nhìn Lâm Phong vừa hãi hùng, vừa không thể tin được. "Ngươi... ngươi dám!" Hắn gầm lên, nhưng giọng nói đã yếu ớt hơn hẳn, không còn vẻ hùng hổ như trước.

Đám đông đệ tử bên dưới hoàn toàn chết lặng. Tiếng hô hoán, tiếng reo hò của Lưu Minh và phe cánh Dương Thiên Minh cũng im bặt. Tất cả đều há hốc mồm, trố mắt nhìn cảnh tượng không thể tin được trước mắt. Dương Thiên Minh, thiên tài của Thanh Vân Tông, đã bị Lâm Phong đánh trúng, thậm chí còn bị thương và thổ huyết! Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của bọn họ.

Trên khán đài danh dự, Lý Nguyên Hạo đứng bật dậy, đôi mắt ông mở to, ánh lên sự kinh ngạc tột độ. "Cái khí tức đó... không thể nào! Nó là... Huyễn Mặc Chấn! Thật sự là chiêu thức cổ xưa đã thất truyền sao?!" Ông thầm thốt lên, giọng nói khẽ run rẩy, cả người ông như bị một luồng điện xẹt qua. Ông không chỉ ngạc nhiên về sức mạnh của Lâm Phong, mà còn về nguồn gốc của chiêu thức đó.

Tuyết Dao cũng đứng sững sờ, đôi mắt phượng dài của nàng ánh lên sự bối rối và một chút sợ hãi. "Khí tức cổ xưa đó... nó lại hiện ra... Huyễn Mặc Quyển thật sự mạnh đến vậy sao? Hay là... do hắn? Hắn rốt cuộc là ai? Và cái Huyễn Mặc Chấn đó... Nó là công pháp từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến sao?" Hàng loạt câu hỏi dồn dập trong tâm trí nàng, khiến nàng không thể nào giữ được vẻ lạnh lùng thường ngày. Nàng đã chứng kiến sự phi thường của Lâm Phong, và giờ đây, nàng cảm thấy một sợi dây định mệnh vô hình đang ràng buộc nàng với chàng.

Trần Hạo và Tiểu Cường thì reo lên sung sướng, quên hết cả lo lắng ban nãy. "Phong ca lợi hại quá! Phong ca vạn tuế!" Trần Hạo hò reo, khuôn mặt vạm vỡ tràn đầy niềm tự hào. Tiểu Cường cũng nhảy cẫng lên.

Lưu Minh, chứng kiến cảnh tượng này, khuôn mặt ti tiện của hắn tái mét, ánh mắt từ hả hê chuyển sang kinh hãi tột độ. "Không thể nào! Dương sư huynh không thể bị áp chế như vậy!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, không muốn tin vào sự thật trước mắt.

Lâm Phong đứng đó, dáng người thẳng tắp, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió. Chàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Dương Thiên Minh đang ôm sườn, thổ huyết. "Ta đã nói rồi, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Ngươi quá chú trọng vào những thứ phù phiếm bên ngoài, nên mới không thể nhận ra bản chất của Tu Đạo Vô Tận." Giọng nói của chàng vang vọng khắp Giảng Võ Đường, không lớn nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến mọi người đều phải suy ngẫm.

Trận đấu vừa mới chuyển mình, và Lâm Phong, với chiêu thức bí ẩn và sức mạnh thể chất kinh người, đã chính thức xoay chuyển cục diện, đẩy Dương Thiên Minh vào thế bị động. Ánh mắt của chàng, dưới cái nhìn của bao nhiêu người, không còn là ánh mắt của một phàm nhân, mà là ánh mắt của một Tu Giả Nghịch Mệnh, đang từng bước viết nên huyền thoại của chính mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ