Sau câu nói mang đầy ý nghĩa triết lý, Lâm Phong không đợi Dương Thiên Minh phản ứng, bởi hắn đã quá choáng váng với đòn chấn động vừa rồi và lời lẽ sâu sắc của chàng. Chàng biết rõ, một kẻ kiêu ngạo như Dương Thiên Minh sẽ không bao giờ cam tâm chịu thua, càng không thể chấp nhận sự thật rằng mình đã bị một "phàm nhân" như Lâm Phong áp chế. Sự giận dữ, nỗi đau và sỉ nhục đang bóp nghẹt tâm trí hắn, khiến hắn trở nên liều lĩnh và khó lường hơn bao giờ hết. Lúc này, Lâm Phong quyết định không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để lấy lại hơi sức hay bình tĩnh. Chàng phải kết thúc trận đấu này một cách nhanh gọn và dứt khoát.
Giữa Giảng Võ Đường rộng lớn, nơi những bức tường gỗ trầm mặc còn vương mùi thảo dược và mực viết, và trần cao lấp lánh ánh linh quang, bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn. Không còn là sự ồn ào náo nhiệt ban đầu, cũng chẳng phải tiếng xì xào bàn tán râm ran. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa nhè nhẹ qua các khe cửa và tiếng tim đập thình thịch của hàng ngàn người đang dõi theo từng cử động trên lôi đài. Phía trên khán đài danh dự, Lý Nguyên Hạo đã ổn định lại hơi thở nhưng đôi mắt vẫn không rời Lâm Phong, tựa như đang muốn xuyên thấu chàng. Tuyết Dao, nàng tiên tử băng giá, giờ đây lại mang vẻ mặt phức tạp hiếm thấy, đôi mắt phượng dài lay động như có làn sương mỏng, một sự lo lắng mơ hồ xen lẫn với tò mò và cả một chút ngưỡng mộ đang len lỏi trong đáy mắt nàng.
Dương Thiên Minh lảo đảo, tay vẫn ôm lấy sườn, vết máu trên khóe miệng càng lúc càng rõ. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Phong không còn sự khinh thường, mà thay vào đó là sự căm hờn tột độ và một nỗi hoảng loạn không thể che giấu. Hắn không thể tin được rằng chiêu thức Lôi Phong Quyết uy mãnh của mình lại bị hóa giải một cách dễ dàng, và bản thân lại bị đánh trọng thương bởi một kẻ mà hắn luôn coi là phế vật, là con kiến hôi. Sự kiêu ngạo bấy lâu nay đã bị giẫm đạp không thương tiếc. Hắn nghiến răng ken két, từng thớ thịt trên mặt co giật.
"Ngươi... ngươi nghĩ chỉ vậy là đủ sao? Ta sẽ cho ngươi thấy thực lực của một thiên tài chân chính!" Dương Thiên Minh gầm lên, giọng nói khàn đặc, xen lẫn sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Hắn rút ra một viên đan dược màu đỏ sẫm từ trong túi càn khôn, không chút do dự nuốt vào. Ngay lập tức, một luồng hắc khí cuồng bạo bùng phát từ cơ thể hắn, bao trùm lấy hắn như một lớp áo giáp. Linh lực trong cơ thể hắn đột ngột tăng vọt, khí thế hung hãn như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Rõ ràng, đây là một loại đan dược cấm kỵ, có thể kích phát tiềm năng trong thời gian ngắn nhưng sẽ để lại hậu quả khôn lường.
Lâm Phong nhíu mày. Chàng đã đoán được Dương Thiên Minh sẽ không từ thủ đoạn, nhưng không ngờ hắn lại điên cuồng đến mức dùng đan dược cấm kỵ ngay giữa lôi đài tỷ thí. Điều này cho thấy sự tuyệt vọng và ý chí muốn chiến thắng bằng mọi giá của hắn. Tuy nhiên, Lâm Phong không hề nao núng. Trái lại, trong đôi mắt sâu thẳm của chàng lại ánh lên sự bình tĩnh đến lạ thường, như một mặt hồ phẳng lặng giữa cơn bão táp. Chàng không nói gì, chỉ khẽ hít một hơi thật sâu, Thần Ma Luyện Thể Quyết vận chuyển trong cơ thể, từng mạch máu, từng thớ thịt đều rung động theo một tần suất đặc biệt, sẵn sàng đối phó với bất kỳ chiêu thức điên cuồng nào sắp tới.
Với viên cấm đan phát huy tác dụng, Dương Thiên Minh cảm thấy sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết mạch, nỗi đau từ vết thương cũng bị áp chế phần nào. Hắn không còn nghĩ đến chiến thuật hay phòng thủ, chỉ muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát Lâm Phong. Hắn hét lớn, cây quạt ngọc trong tay xoay tròn, hàng loạt lưỡi gió mang theo tia sét xanh biếc lao thẳng tới Lâm Phong với tốc độ kinh hồn. 'Lôi Phong Trảm Liên Hoàn!' Hắn tung ra liên tiếp hàng chục nhát chém, mỗi nhát chém đều đủ sức xé nát một tảng đá lớn.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thân hình chàng khẽ động. Thần Ma Luyện Thể Quyết giúp chàng có được thân pháp linh hoạt đến khó tin, tựa như một làn khói nhẹ nhàng lướt qua chiến trường. Chàng không trực tiếp đối đầu với những lưỡi gió đầy sát khí đó, mà dùng tốc độ cực nhanh né tránh từng đòn một, mỗi lần lướt qua đều khiến các lưỡi gió chỉ sượt qua vạt áo, hoặc đánh trúng vào không khí trống rỗng phía sau chàng. Từng tiếng "vút vút", "xoẹt xoẹt" vang lên chói tai khi linh lực va chạm, những tia lửa xanh biếc bắn ra khắp lôi đài, khiến mặt đất đá xanh cứng rắn cũng phải nứt toác.
Mỗi khi né tránh, Lâm Phong lại tìm kiếm sơ hở để phản công. Chàng không hề vội vã, động tác dứt khoát nhưng lại ẩn chứa sự thâm trầm. Dù Dương Thiên Minh có mạnh mẽ đến đâu, có điên cuồng đến mức nào, thì dưới con mắt của Lâm Phong, mỗi chiêu thức của hắn đều có sơ hở. Chàng đã nắm rõ quy luật vận hành linh lực và thói quen xuất chiêu của Dương Thiên Minh sau trận chiến kéo dài.
"Bụp!" Một tiếng động trầm đục vang lên khi Lâm Phong bất ngờ xuất hiện ngay bên cạnh Dương Thiên Minh, tung một chưởng "Huyễn Mặc Chấn" khác vào cánh tay đang vung quạt của hắn. Lực lượng ẩn chứa trong chưởng này không chỉ là sức mạnh vật lý của Thần Ma Luyện Thể Quyết, mà còn là một luồng khí tức u ám, nặng nề từ Huyễn Mặc Quyển, tựa như một vực sâu không đáy muốn nuốt chửng linh lực đối phương.
Dương Thiên Minh thét lên một tiếng đau đớn, cánh tay hắn tê rần, cây quạt ngọc suýt chút nữa rơi khỏi tay. Hắn không thể tin được Lâm Phong lại có thể phản ứng nhanh đến vậy, và uy lực của chiêu thức này lại mạnh hơn cả lần trước. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bị chấn động, một cảm giác mệt mỏi và rã rời bất ngờ ập đến, dù vừa mới nuốt cấm đan.
Lâm Phong không cho hắn cơ hội thở dốc. Chàng tiếp tục chuyển động, thân pháp như quỷ mị, thoắt ẩn thoắt hiện xung quanh Dương Thiên Minh. Mỗi lần chàng xuất hiện là một đòn đánh chớp nhoáng, nhắm vào những điểm yếu chí mạng trên cơ thể hắn: khuỷu tay, đầu gối, vai, gáy. Những đòn đánh này không chỉ đơn thuần là công kích vật lý, mà còn mang theo ý niệm "chấn động" của Huyễn Mặc Quyển, mỗi lần trúng đích đều khiến Dương Thiên Minh cảm thấy nội phủ bị rung chuyển, linh lực vận chuyển tắc nghẽn.
"Ngươi... ngươi là quái vật!" Dương Thiên Minh vừa đánh vừa lùi, khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng vì hoảng sợ và đau đớn. Viên cấm đan tuy tăng cường sức mạnh, nhưng cũng đẩy nhanh quá trình tiêu hao linh lực và làm hắn mất đi sự tỉnh táo. Hắn vung quạt loạn xạ, những lưỡi gió và tia sét không còn được kiểm soát chặt chẽ, bay tứ tung, đôi khi còn suýt trúng chính hắn.
Dưới lôi đài, tiếng hò reo của Trần Hạo và Tiểu Cường càng lúc càng lớn, át đi cả những tiếng bàn tán xôn xao. "Phong ca vô địch! Đánh hắn ta tơi bời đi!" Trần Hạo gào lên, nắm đấm siết chặt, đôi mắt rạng rỡ niềm tự hào. Tiểu Cường cũng nhảy cẫng lên, miệng không ngừng gọi tên Lâm Phong.
Lưu Minh đứng giữa đám đông, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. Hắn không thể tin vào mắt mình. Dương Thiên Minh, thiên tài của tông môn, đệ tử của trưởng lão danh tiếng, lại đang bị Lâm Phong, kẻ mà hắn luôn coi là phế vật, áp đảo hoàn toàn. "Không thể nào... Dương sư huynh không thể thua... hắn ta nhất định đang giả vờ!" Hắn lầm bầm, giọng nói run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự đố kỵ và sợ hãi. Nếu Dương Thiên Minh thua, vị thế của hắn trong tông môn cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.
Lý Nguyên Hạo trên khán đài danh dự đã hoàn toàn bị cuốn hút vào trận đấu. Ông vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh lấp lánh sự suy tư sâu sắc. "Thân pháp này... không hề có trong bất kỳ công pháp nào của Thanh Vân Tông. Nhưng lại ẩn chứa sự linh hoạt tuyệt đỉnh, kết hợp với sức mạnh thể chất cường đại... Huyễn Mặc Chấn, chiêu thức đó ẩn chứa một loại ý cảnh cổ xưa, tựa như có thể ăn mòn vạn vật. Tiểu tử này... rốt cuộc đã tu luyện công pháp gì?" Ông thầm hỏi, trong lòng dấy lên một sự hứng thú chưa từng có đối với Lâm Phong. Ông cảm thấy, Lâm Phong không chỉ là một thiên tài đơn thuần, mà chàng còn ẩn chứa một bí mật động trời, một bí mật có thể liên quan đến cả lịch sử tu tiên đã bị chôn vùi.
Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, trái tim nàng như bị một luồng điện xẹt qua. Khí tức cổ xưa mà Lâm Phong tỏa ra, sự điềm tĩnh và mạnh mẽ của chàng, tất cả đều khiến nàng cảm thấy một sự rung động kỳ lạ. Nàng đã từng nghĩ Lâm Phong là một kẻ ngông cuồng, một kẻ không biết trời cao đất rộng. Nhưng giờ đây, chàng đã chứng minh được thực lực phi thường của mình, vượt xa mọi dự đoán của nàng. "Hắn... hắn thật sự có thể làm được sao?" Nàng tự hỏi, đôi mắt phượng dài không rời khỏi dáng người cao ngạo của Lâm Phong. Một sợi dây định mệnh vô hình, tưởng chừng đã đứt đoạn, giờ đây lại được thắt chặt hơn bao giờ hết. Nàng cảm thấy, bí ẩn về Lâm Phong đang dần mở ra, và nàng, dường như, cũng là một phần trong đó.
Lâm Phong biết, Dương Thiên Minh đã đến giới hạn. Viên cấm đan tuy giúp hắn tăng cường sức mạnh tạm thời, nhưng cũng khiến hắn mất đi sự kiểm soát, trở nên yếu ớt và dễ bị tổn thương hơn. Đây chính là lúc để kết thúc trận đấu.
***
Bị dồn vào đường cùng, Dương Thiên Minh cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang dần cạn kiệt, sức mạnh từ viên cấm đan cũng đã bắt đầu suy yếu, để lại một cảm giác rã rời và đau đớn khủng khiếp. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, hắn sẽ thất bại thảm hại, và danh tiếng bấy lâu của hắn tại Thanh Vân Tông sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, khuôn mặt tuấn tú giờ đây đã biến dạng vì sự phẫn nộ, nhục nhã và một nỗi sợ hãi tột độ. Hắn không thể chấp nhận được sự thật rằng mình lại thua dưới tay một kẻ mà hắn luôn khinh thường.
"Phế vật! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là tuyệt vọng!" Dương Thiên Minh gào thét, giọng nói khàn đặc và điên loạn, vang vọng khắp Giảng Võ Đường, khiến nhiều đệ tử phải rùng mình. Hắn không còn giữ được vẻ cao ngạo ban đầu, mà hoàn toàn chìm đắm trong sự điên cuồng. Hắn quyết định sử dụng chiêu thức mạnh nhất của mình, một chiêu thức mà hắn vẫn luôn giữ kín, chỉ dùng khi đối mặt với những đối thủ cực kỳ mạnh mẽ, hoặc khi tính mạng bị đe dọa. Hắn không quan tâm đến hậu quả, chỉ muốn nghiền nát Lâm Phong ngay tại đây, ngay lúc này.
Cây quạt ngọc trong tay Dương Thiên Minh đột nhiên phát ra một luồng sáng chói mắt, không khí xung quanh hắn bắt đầu xoáy mạnh, tạo thành một cơn lốc nhỏ. Linh lực cuồng bạo từ cơ thể hắn bùng nổ, không ngừng dồn vào cây quạt. Từng tia sét xanh biếc xoắn vặn, hội tụ thành một quả cầu lôi điện khổng lồ, bao trùm lấy hắn. Từ quả cầu đó, một luồng năng lượng hủy diệt kinh hoàng lan tỏa, khiến mặt lôi đài rung chuyển dữ dội, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên nền đá xanh cứng rắn. "Lôi Phong Diệt Thế!" Hắn rống lên một tiếng, đẩy quả cầu lôi điện khổng lồ đó về phía Lâm Phong.
Quả cầu lôi điện mang theo tiếng gầm rít của gió và tiếng xé toạc không khí của sấm sét, lao tới Lâm Phong với tốc độ xé gió. Ánh sáng xanh biếc chói mắt, cùng với luồng khí tức hủy diệt, khiến những đệ tử yếu hơn phải nhắm mắt lại, và cảm thấy một áp lực nặng nề đè nén lên lồng ngực, khó thở. Ngay cả Giám Sát Trưởng và các trưởng lão khác cũng phải nheo mắt, kinh ngạc trước sức mạnh khủng khiếp của chiêu thức này.
"Dương Thiên Minh này... lại có thể thi triển chiêu thức này sao? Sức mạnh này... đã vượt quá cảnh giới Trúc Cơ kỳ rồi!" Một trưởng lão thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc.
Lý Nguyên Hạo cũng nhíu chặt mày. Ông biết Dương Thiên Minh có tiềm năng, nhưng không ngờ hắn lại giấu giếm một chiêu thức hủy diệt đến vậy. "Quả nhiên là hậu quả của cấm đan... Nhưng chiêu này, uy lực của nó thực sự quá lớn. Lâm Phong liệu có đỡ được không?" Ông thoáng lo lắng. Dù ông có hứng thú với Lâm Phong, nhưng ông cũng không muốn thấy một thiên tài khác bị trọng thương hoặc bỏ mạng.
Tuyết Dao, đôi mắt phượng dài của nàng phản chiếu ánh sáng chói lọi của quả cầu lôi điện. Trái tim nàng bỗng thắt lại. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ chiêu thức "Lôi Phong Diệt Thế" này. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn ẩn chứa sự ăn mòn linh hồn. Nàng bất giác siết chặt tay, một luồng linh lực băng giá vô thức vận chuyển trong cơ thể nàng, sẵn sàng hành động nếu Lâm Phong gặp nguy hiểm. Nàng không hiểu tại sao mình lại có phản ứng mạnh mẽ đến vậy, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng, Lâm Phong không thể bị đánh bại bởi một chiêu thức như thế này.
Lâm Phong đứng đó, dáng người vẫn thẳng tắp, không hề né tránh. Đôi mắt sâu thẳm của chàng vẫn bình tĩnh lạ thường, nhưng bên trong lại ánh lên một tia sáng kiên quyết. Chàng biết, đây là đòn quyết định của Dương Thiên Minh, và cũng là lúc chàng phải bộc lộ thực lực thật sự của mình. Sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, kết hợp với sự bền bỉ của Thần Ma Luyện Thể Quyết, không thể bị chôn vùi mãi mãi. Chàng phải chiến thắng, không chỉ để chứng minh bản thân, mà còn để khẳng định con đường Tu Đạo của chính mình.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm niệm, giọng nói chỉ đủ cho chàng nghe thấy, nhưng ý chí kiên định của chàng lại lan tỏa khắp Giảng Võ Đường.
Trong nháy mắt, một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng nhưng cực kỳ uy mãnh bùng nổ từ cơ thể Lâm Phong. Không phải là linh lực cuồng bạo như Dương Thiên Minh, mà là một loại khí tức đen tuyền, huyền ảo, tựa như một vực sâu không đáy, một hố đen có thể nuốt chửng vạn vật. Quanh cơ thể chàng, những luồng hắc khí cuộn xoáy, tạo thành một cơn lốc nhỏ, nhưng lại mang đến cảm giác nặng nề, áp bức đến nghẹt thở. Các vết nứt trên lôi đài do "Lôi Phong Diệt Thế" gây ra bỗng chốc lan rộng hơn, và một số viên đá nhỏ bị cuốn bay lên, rồi tan biến vào trong luồng hắc khí đó.
Lâm Phong không hề lùi bước. Chàng đứng vững, chân đạp đất, hai tay từ từ giơ lên, lòng bàn tay hướng về phía quả cầu lôi điện đang lao tới. "Huyễn Mặc... Khai!" Chàng quát khẽ, một luồng hắc khí khổng lồ từ hai lòng bàn tay chàng phun trào, tạo thành một màn chắn đen tuyền, vừa huyền ảo vừa vững chắc, tựa như một bức tường không gian có thể hấp thu mọi thứ.
"Ầm!" Quả cầu lôi điện của Dương Thiên Minh va chạm mạnh vào màn chắn Huyễn Mặc của Lâm Phong. Một âm thanh chấn động đinh tai nhức óc vang lên, kèm theo một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ, khiến cả Giảng Võ Đường rung chuyển dữ dội. Các đệ tử bên dưới phải ôm tai, nhắm mắt, và một số người còn lảo đảo suýt ngã. Mùi khét nhẹ của linh lực va chạm, cùng với mùi ozon nồng nặc, lan tỏa khắp không gian. Khói bụi mù mịt bao trùm lôi đài, che khuất tầm nhìn của mọi người.
Nhưng điều khiến tất cả kinh ngạc hơn cả, là sau tiếng nổ long trời lở đất, quả cầu lôi điện của Dương Thiên Minh không hề xuyên thủng được màn chắn Huyễn Mặc của Lâm Phong. Ngược lại, nó đang dần bị hấp thu! Luồng hắc khí từ Lâm Phong không ngừng lan tỏa, bao trùm lấy quả cầu lôi điện, từng tia sét xanh biếc bị nuốt chửng, ánh sáng chói lòa dần tắt ngấm. Màn chắn Huyễn Mặc không chỉ đơn thuần là phòng thủ, mà còn mang theo ý niệm "hấp thu" và "hóa giải", biến mọi năng lượng đối phương thành hư vô.
Dương Thiên Minh nhìn cảnh tượng đó, khuôn mặt hắn từ đỏ ngầu vì giận dữ chuyển sang trắng bệch vì kinh hoàng. Hắn cảm thấy một sự liên kết vô hình với chiêu thức của mình đang dần bị cắt đứt, và linh lực trong cơ thể hắn đang bị hút cạn một cách khủng khiếp. "Không thể nào! Chiêu thức của ta... không thể bị phá giải như vậy!" Hắn thét lên, giọng nói đầy tuyệt vọng.
Lâm Phong đứng giữa luồng hắc khí cuồn cuộn, ánh mắt chàng sắc bén như dao cạo. Khi quả cầu lôi điện đã bị hấp thu gần hết, chàng không đợi thêm nữa. Chàng thu tay về, luồng hắc khí ngưng tụ lại trên nắm đấm, không còn huyền ảo mà trở nên đặc quánh, nặng nề như chì. Chàng bước một bước, thân hình như chớp giật, xuyên qua làn khói bụi, xuất hiện ngay trước mặt Dương Thiên Minh.
Dương Thiên Minh còn chưa kịp phản ứng, còn đang chìm trong nỗi kinh hoàng khi chiêu thức mạnh nhất của mình bị hóa giải. Hắn chỉ kịp nhìn thấy một nắm đấm đen tuyền, mang theo một luồng khí tức cổ xưa, hủy diệt, đang phóng đại trong tầm mắt hắn.
"Huyễn Mặc... Diệt!" Lâm Phong gầm lên, tung một đấm thẳng vào ngực Dương Thiên Minh.
***
"Ầm!" Một tiếng động cực lớn vang lên, không phải tiếng va chạm linh lực, mà là tiếng da thịt bị chấn động đến tận xương tủy. Cả lôi đài như rung lên một hồi. Luồng năng lượng Huyễn Mặc của Lâm Phong không chỉ đánh tan hoàn toàn những tàn dư của 'Lôi Phong Diệt Thế', mà còn phản phệ lại với uy lực kinh người, mạnh mẽ gấp bội, dồn thẳng vào cơ thể Dương Thiên Minh.
Dương Thiên Minh, với vẻ mặt hoàn toàn thất thần, như một con rối đứt dây, bay thẳng ra phía sau. Hắn không kịp thốt lên một lời nào, chỉ có một tiếng "ựcl" nghẹn ứ trong cổ họng, và một dòng máu tươi trào ra từ miệng. Thân hình hắn vẽ thành một đường cong giữa không trung, rồi rơi mạnh xuống lôi đài, tạo nên một tiếng "bịch" khô khốc. Hắn nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà Giảng Võ Đường, tràn ngập sự kinh hoàng, nhục nhã và tuyệt vọng, rồi từ từ nhắm nghiền lại, bất tỉnh nhân sự. Cây quạt ngọc của hắn rơi xuống bên cạnh, vỡ tan thành nhiều mảnh.
Toàn bộ Giảng Võ Đường chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi tiếng ồn ào, tiếng xì xào bàn tán đều im bặt. Ngàn vạn ánh mắt đổ dồn về phía lôi đài, nơi Lâm Phong đang đứng thẳng tắp, dáng người cao ngạo, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió, không hề hấn gì. Khí tức của chàng đã bình ổn trở lại, nhưng ánh mắt kiên định và vẻ mặt điềm tĩnh của chàng vẫn khiến mọi người khiếp sợ và kính nể.
Khói bụi dần tan đi, để lộ lôi đài với những vết nứt chi chít, và thân ảnh bất động của Dương Thiên Minh.
Giám Sát Trưởng, gương mặt nghiêm nghị giờ đây lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ, bước nhanh lên lôi đài. Ông cúi xuống kiểm tra Dương Thiên Minh, cẩn thận thăm dò hơi thở và mạch đập của hắn. Sau một hồi, ông thở phào nhẹ nhõm, hắn không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nội phủ đã bị chấn động nghiêm trọng, cần ít nhất vài tháng để tĩnh dưỡng. Vết thương này không chỉ là trên thân thể, mà còn là một đòn giáng mạnh vào lòng tự tôn của một thiên tài kiêu ngạo.
Giám Sát Trưởng đứng thẳng dậy, nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp. Ông đưa tay lên cao, giọng nói vang vọng khắp Giảng Võ Đường, phá tan bầu không khí im lặng: "Ta tuyên bố, trận tỷ thí này... Lâm Phong thắng!"
"Aaaaaaaaaa!"
Ngay khi lời tuyên bố của Giám Sát Trưởng vừa dứt, một tiếng reo hò vang trời bùng nổ, tựa như một cơn sóng thần quét qua Giảng Võ Đường. Hàng ngàn đệ tử như vỡ òa, những người đã đặt cược vào Lâm Phong, những người đã chứng kiến sự quật cường của chàng, và cả những người chỉ đơn thuần bị màn trình diễn vừa rồi chinh phục, đều không thể kìm nén cảm xúc của mình.
"Lâm Phong thắng rồi!"
"Lâm Phong sư huynh thật lợi hại!"
"Quá mạnh! Dương Thiên Minh căn bản không phải đối thủ!"
Tiếng hò reo, tiếng vỗ tay như sấm dậy, vang vọng khắp không gian, lấn át cả tiếng gió thổi. Khuôn mặt của các đệ tử tràn đầy sự kinh ngạc, hưng phấn và ngưỡng mộ. Lâm Phong, một phàm nhân bị coi thường, đã đánh bại Dương Thiên Minh, thiên tài của tông môn, một cách ngoạn mục và thuyết phục nhất. Huyền thoại về chàng đã bắt đầu được viết nên.
Trần Hạo và Tiểu Cường là những người hò reo lớn nhất. "Lâm huynh đệ vạn tuế! Hảo Hán!" Trần Hạo gào lên, khuôn mặt vạm vỡ tràn đầy niềm tự hào, đôi mắt rưng rưng xúc động. Hắn đã luôn tin tưởng vào Lâm Phong, và giờ đây, Lâm Phong đã không phụ lòng hắn, thậm chí còn vượt xa mọi kỳ vọng. Tiểu Cường cũng nhảy cẫng lên, hai tay vung vẩy, miệng không ngừng lặp lại: "Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Thật lợi hại!"
Trong đám đông, Tiểu Hà, cô bé mà Lâm Phong đã cứu giúp, đang đứng đó, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh ngưỡng mộ. Nàng không thể tin được rằng người công tử ấm áp đã đỡ nàng lúc nãy lại có thể mạnh mẽ đến vậy. Trong trái tim non nớt của nàng, hình bóng Lâm Phong đã trở nên cao lớn và vĩ đại như một vị thần. "Đại ân của công tử, tiểu nữ không biết lấy gì báo đáp," nàng thì thầm, bàn tay nhỏ bé siết chặt vạt áo.
Ở một góc khuất, Lưu Minh, khuôn mặt ti tiện của hắn giờ đây trắng bệch như ma. Hắn lầm bầm, giọng nói run rẩy, đầy sự đố kỵ và sợ hãi: "Không thể nào... Dương sư huynh lại thua sao? Hắn ta đã dùng cấm đan... vậy mà vẫn thua... Lâm Phong... Lâm Phong... hắn ta rốt cuộc là ai?" Trong lòng hắn, một nỗi sợ hãi vô hình đang dần hình thành. Hắn biết, từ giờ trở đi, Lâm Phong sẽ không còn là "phế vật" nữa, mà là một ngọn núi cao không thể vượt qua.
Trên khán đài danh dự, Lý Nguyên Hạo vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh ánh lên một nụ cười ẩn ý. "Tiểu tử này, quả nhiên không tầm thường. Khí tức Huyễn Mặc đó, và cả Thần Ma Luyện Thể Quyết... Nó không phải là một công pháp đơn giản. Có lẽ, bí ẩn về 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' và Huyễn Mặc Quyển sắp sửa được vén màn rồi." Ông lẩm bẩm, trong lòng dấy lên một sự hứng thú tột độ. Ông biết, Lâm Phong không chỉ là một thiên tài, mà còn là một cơ duyên lớn cho Thanh Vân Tông, và có thể là cả tu chân giới. Ông cần phải tìm hiểu kỹ hơn về chàng.
Tuyết Dao, nàng tiên tử băng giá, giờ đây đã hoàn toàn bị chinh phục. Nàng thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười mờ nhạt thoáng hiện trên đôi môi hồng nhạt, nhanh chóng biến mất. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong sâu thẳm, phức tạp, ẩn chứa hàng ngàn câu hỏi. "Huyễn Mặc... thật sự là ngươi sao? Khí tức cổ xưa đó... Rốt cuộc ngươi là ai, Lâm Phong? Và ta... tại sao ta lại có cảm giác quen thuộc đến vậy với ngươi?" Nàng thì thầm, trái tim nàng loạn nhịp một cách khó hiểu. Mối quan hệ giữa nàng và Lâm Phong, từ ban đầu là sự xa cách và nghi ngờ, giờ đây đã chuyển thành một sự ràng buộc sâu sắc hơn, một sợi dây định mệnh vô hình đang dần thắt chặt. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời nàng sẽ không còn tĩnh lặng như băng tuyết nữa.
Lâm Phong quay đầu nhìn về phía khán đài danh dự, ánh mắt chàng lướt qua Lý Nguyên Hạo, rồi dừng lại một chút trên gương mặt Tuyết Dao. Một nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng hiện trên môi chàng, tựa như chàng đã đoán được những suy nghĩ phức tạp đang diễn ra trong lòng nàng. Chàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái, sau đó quay lưng, bước chậm rãi xuống lôi đài.
Chiến thắng này không chỉ là một chiến thắng trong một trận tỷ thí, mà nó còn là một lời khẳng định đanh thép về thực lực của Lâm Phong, một lời tuyên bố về vị thế mới của chàng trong Thanh Vân Tông. Từ nay về sau, sẽ không còn ai dám coi thường "phàm nhân" Lâm Phong nữa. Huyền thoại về một Tu Giả Nghịch Mệnh, đã từng bước viết nên chương đầu tiên trong thế giới tu tiên rộng lớn này.