Giảng Võ Đường vẫn còn chìm trong một bầu không khí đặc quánh, nóng bức bởi dư âm của trận chiến vừa kết thúc, tựa như tia chớp cuối cùng của Lôi Phong Quyết vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với sự kinh ngạc tột độ của hàng vạn đệ tử. Tiếng hò reo, tiếng vỗ tay như sấm dậy, vang vọng khắp không gian, lấn át cả tiếng gió thổi, xé tan sự tĩnh mịch của buổi chiều tà đang dần buông xuống trên Thanh Vân Tông. Mùi mồ hôi, mùi linh khí tán loạn từ các công pháp giao tranh, cùng một chút hương thuốc chữa trị từ phía đài chiến, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản hòa tấu hỗn loạn nhưng đầy phấn khích.
Ở trung tâm lôi đài, Giám Sát Trưởng, một vị trưởng lão với gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc bén, vẫn còn đứng đó, ánh mắt không giấu được sự kinh ngạc khi nhìn về phía Lâm Phong. Y không thể tin được rằng một đệ tử mới đột phá Trúc Cơ như Lâm Phong lại có thể đánh bại Dương Thiên Minh, một thiên tài đã ở Trúc Cơ hậu kỳ từ lâu và nổi tiếng với Lôi Phong Quyết bá đạo. Giọng y trầm ấm, uy nghiêm, vang vọng khắp Giảng Võ Đường, nhưng mang theo một chút run rẩy khó nhận thấy: "Trận tỷ thí kết thúc! Người chiến thắng là... đệ tử Lâm Phong!"
Lời tuyên bố ấy như một tiếng sấm sét thứ hai giáng xuống, dù ai cũng đã đoán được kết quả, nhưng khi nó được chính thức xác nhận, cảm xúc của mọi người vẫn vỡ òa. Các đệ tử bên dưới lập tức bùng nổ thành những tràng hò reo và bàn tán xôn xao.
"Lâm Phong thắng rồi!"
"Lâm Phong sư huynh thật lợi hại! Quá mạnh!"
"Dương Thiên Minh căn bản không phải đối thủ! Một kiếm của Lâm Phong sư huynh thực sự kinh thiên động địa!"
"Ngươi có thấy không? Khí tức tỏa ra từ Lâm Phong sư huynh lúc đó... nó không giống bất kỳ công pháp nào mà ta từng thấy. Cổ xưa và hùng vĩ đến lạ thường!"
Lâm Phong, với bộ trường bào xanh sẫm hơi rách rưới vài chỗ do sức ép của Lôi Phong Quyết, vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ. Chàng cúi đầu chào Giám Sát Trưởng, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua đám đông, rồi dừng lại trên khuôn mặt của Tuyết Dao và Lý Nguyên Hạo trên khán đài danh dự. Một nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng hiện trên môi chàng, tựa như chàng đã đoán được những suy nghĩ phức tạp đang diễn ra trong lòng nàng tiên tử băng giá. Chàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái, sau đó quay lưng, bước chậm rãi xuống lôi đài, từng bước đi vững chãi như một ngọn núi.
Chưa kịp bước hẳn xuống, một thân ảnh vạm vỡ đã lao tới, vòng tay ôm chầm lấy chàng. Đó là Trần Hạo, khuôn mặt cương nghị của hắn giờ đây tràn đầy niềm tự hào và hưng phấn, đôi mắt rưng rưng xúc động. Hắn đã luôn tin tưởng vào Lâm Phong, tin vào nghị lực và tài năng của huynh đệ mình, và giờ đây, Lâm Phong đã không phụ lòng hắn, thậm chí còn vượt xa mọi kỳ vọng.
"Lâm huynh đệ vạn tuế! Hảo Hán! Ta biết ngay mà! Ngươi sẽ thắng! Ngươi luôn thắng!" Trần Hạo gào lên, giọng nói khàn đặc vì hò reo quá nhiều, bàn tay to lớn vỗ mạnh vào lưng Lâm Phong, khiến chàng suýt chút nữa thì mất thăng bằng. "Một kiếm đó của ngươi, ta đảm bảo toàn bộ Thanh Vân Tông này sẽ phải khắc cốt ghi tâm! Thật sự là... Tu Giả Nghịch Mệnh!"
Lâm Phong cười vang, đưa tay vỗ vỗ vai Trần Hạo: "Ngươi xem, ta có thể nào để huynh đệ ta mất sạch linh thạch cược vào ta được sao? Hơn nữa, ta còn phải giữ thể diện cho vị huynh đệ tài ba này nữa chứ." Lời nói nửa đùa nửa thật của chàng khiến Trần Hạo bật cười sảng khoái, mọi căng thẳng trước trận đấu dường như tan biến.
Ngay sau Trần Hạo, một thân ảnh nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh với nụ cười tươi tắn cũng nhảy cẫng lên, hai tay vung vẩy, miệng không ngừng lặp lại: "Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Thật lợi hại! Tiểu Cường ngưỡng mộ đại sư huynh quá!" Đó là Tiểu Cường, ánh mắt cậu bé tràn ngập sự sùng bái, tựa như Lâm Phong không phải một đệ tử Trúc Cơ mà là một vị Tiên Đế giáng trần.
Trong đám đông, Tiểu Hà, cô bé mà Lâm Phong đã cứu giúp khỏi tay Lưu Minh, đang đứng đó, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh ngưỡng mộ. Nàng không thể tin được rằng người công tử ấm áp đã đỡ nàng lúc nãy lại có thể mạnh mẽ đến vậy. Nàng nhớ lại ánh mắt dịu dàng và nụ cười trấn an của chàng khi đó, rồi lại nhìn thấy hình ảnh uy phong lẫm liệt của chàng trên lôi đài. Trong trái tim non nớt của nàng, hình bóng Lâm Phong đã trở nên cao lớn và vĩ đại như một vị thần, một vị anh hùng mà nàng có thể cả đời này không bao giờ quên. "Đại ân của công tử, tiểu nữ không biết lấy gì báo đáp," nàng thì thầm, bàn tay nhỏ bé siết chặt vạt áo, một hạt giống cảm tình thuần khiết đã bắt đầu nảy mầm.
Ở một góc khuất, Lưu Minh, khuôn mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện của hắn giờ đây trắng bệch như ma, môi hắn mấp máy lầm bầm, giọng nói run rẩy, đầy sự đố kỵ và sợ hãi. Hắn không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này. "Không thể nào... Dương sư huynh lại thua sao? Hắn ta đã dùng cấm đan để tăng cường sức mạnh, vậy mà vẫn thua... Lâm Phong... Lâm Phong... hắn ta rốt cuộc là ai? Một tên phế vật xuất thân từ phàm nhân mà dám...!" Trong lòng hắn, một nỗi sợ hãi vô hình đang dần hình thành. Hắn biết, từ giờ trở đi, Lâm Phong sẽ không còn là "phế vật" nữa, mà là một ngọn núi cao sừng sững không thể vượt qua, một cái gai nhọn chọc thẳng vào niềm kiêu hãnh và sự tự ti của hắn. Ánh mắt hắn lóe lên một tia oán hận sâu sắc, thề rằng sẽ không để Lâm Phong được yên.
Trên khán đài danh dự, Lý Nguyên Hạo vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh ánh lên một nụ cười ẩn ý, tựa như ông vừa chứng kiến một kiệt tác hiếm có của tạo hóa. "Tiểu tử này, quả nhiên không tầm thường. Khí tức Huyễn Mặc đó, và cả Thần Ma Luyện Thể Quyết... Nó không phải là một công pháp đơn giản. Cái cảm giác cổ xưa, hùng vĩ mà lại đầy bí ẩn, tựa như một góc của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' vừa được vén màn. Có lẽ, bí ẩn về Huyễn Mặc Quyển sắp sửa được giải đáp rồi." Ông lẩm bầm, trong lòng dấy lên một sự hứng thú tột độ. Ông biết, Lâm Phong không chỉ là một thiên tài, mà còn là một cơ duyên lớn cho Thanh Vân Tông, và có thể là cả tu chân giới. Ông cần phải tìm hiểu kỹ hơn về chàng, về nguồn gốc của công pháp bí ẩn kia, bởi nó có thể chứa đựng những manh mối quan trọng về vận mệnh của cả thế gian.
Tuyết Dao, nàng tiên tử băng giá, vẫn đứng đó, thân hình mảnh mai y phục trắng muốt, tựa như một đóa liên hoa thuần khiết giữa chốn phàm trần náo nhiệt. Nàng thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười mờ nhạt thoáng hiện trên đôi môi hồng nhạt, nhanh chóng biến mất như một ảo ảnh. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong sâu thẳm, phức tạp, ẩn chứa hàng ngàn câu hỏi không lời. "Huyễn Mặc... thật sự là ngươi sao? Khí tức cổ xưa đó... nó quen thuộc đến lạ, tựa như đã từng khắc sâu vào huyết mạch của ta từ vô vàn kiếp trước. Rốt cuộc ngươi là ai, Lâm Phong? Và ta... tại sao ta lại có cảm giác quen thuộc đến vậy với ngươi, như thể chúng ta đã từng có một sợi dây liên kết không thể cắt đứt?" Nàng thì thầm, trái tim nàng loạn nhịp một cách khó hiểu, một cảm giác mà nàng chưa từng trải qua. Mối quan hệ giữa nàng và Lâm Phong, từ ban đầu là sự xa cách và nghi ngờ, giờ đây đã chuyển thành một sự ràng buộc sâu sắc hơn, một sợi dây định mệnh vô hình đang dần thắt chặt, quấn lấy trái tim băng giá của nàng. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời nàng sẽ không còn tĩnh lặng như băng tuyết nữa, mà sẽ dậy sóng bởi sự xuất hiện của chàng trai bí ẩn này.
Lúc này, các trưởng lão khác đã nhanh chóng tiến đến, đỡ Dương Thiên Minh đang bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt tuấn tú giờ đây xám ngoét, cây quạt ngọc vỡ nát nằm lăn lóc bên cạnh hắn. Họ nhanh chóng đưa hắn đi trị thương, để lại lôi đài với chỉ còn Lâm Phong và những ánh mắt đổ dồn vào chàng. Chiến thắng này không chỉ là một chiến thắng trong một trận tỷ thí, mà nó còn là một lời khẳng định đanh thép về thực lực của Lâm Phong, một lời tuyên bố về vị thế mới của chàng trong Thanh Vân Tông. Từ nay về sau, sẽ không còn ai dám coi thường "phàm nhân" Lâm Phong nữa. Huyền thoại về một Tu Giả Nghịch Mệnh, đã từng bước viết nên chương đầu tiên trong thế giới tu tiên rộng lớn này, với khí tức Huyễn Mặc cổ xưa ẩn mình trong huyết mạch của chàng.
***
Đêm dần buông xuống trên Thanh Vân Tông, ánh đèn lồng rực rỡ bắt đầu thắp sáng các con đường, mang đến một vẻ đẹp huyền ảo, lung linh. Tiết trời mát mẻ quanh năm, giờ đây càng se lạnh hơn khi màn sương mờ ảo bắt đầu giăng mắc giữa các đỉnh núi. Tiếng chim đêm hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ những con thác xa xa, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc êm đềm, xua đi những ồn ào, náo nhiệt của buổi chiều.
Lâm Phong đang tĩnh tọa trong phòng, cố gắng điều hòa linh lực sau trận chiến. Nhưng tâm trí chàng không thể nào hoàn toàn tĩnh lặng được. Chàng vẫn còn cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn vào mình, những lời bàn tán xôn xao, và đặc biệt là ánh mắt phức tạp của Tuyết Dao, cùng nụ cười đầy ẩn ý của Lý Nguyên Hạo. Chàng biết, chiến thắng này sẽ mang lại cả cơ hội lẫn phiền phức.
Đang lúc suy tư, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. "Đệ tử Lâm Phong có ở đây không? Trưởng lão Lý Nguyên Hạo có lệnh triệu kiến."
Lâm Phong khẽ nhíu mày, nhưng không quá bất ngờ. Chàng đã đoán trước được điều này. "Vào đi," chàng đáp, giọng điệu vẫn bình thản.
Một vị đệ tử truyền lệnh bước vào, cung kính hành lễ, sau đó dẫn đường cho Lâm Phong đến phủ của Lý Nguyên Hạo. Con đường men theo sườn núi, uốn lượn qua những vườn cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ, với những khóm hoa linh dược tỏa hương thơm dịu nhẹ trong màn đêm. Càng đến gần phủ trưởng lão, linh khí càng trở nên dồi dào, thanh tịnh.
Phủ của Lý Nguyên Hạo không quá nguy nga, tráng lệ, nhưng toát lên vẻ cổ kính, trang nhã. Kiến trúc bằng gỗ lim và đá xanh, mái cong lợp ngói lưu ly, ẩn mình giữa rừng trúc xanh biếc. Bên trong phủ, một hương trầm thoang thoảng dịu nhẹ lan tỏa, xua tan cái lạnh ban đêm, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và trang nghiêm. Lý Nguyên Hạo đang ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn giữa sảnh chính, đôi mắt tinh anh mở ra khi Lâm Phong bước vào. Râu tóc điểm bạc của ông rủ xuống, tôn lên khí chất tiên phong đạo cốt.
Lâm Phong hành lễ: "Đệ tử Lâm Phong bái kiến Lý trưởng lão."
Lý Nguyên Hạo phất tay, một lực lượng ôn hòa nâng Lâm Phong dậy. "Không cần đa lễ, Lâm Phong. Ngồi đi." Ông chỉ tay vào một chiếc bồ đoàn đối diện.
Lâm Phong ngồi xuống, giữ vẻ khiêm tốn nhưng trong lòng vẫn đề phòng. Chàng biết, vị trưởng lão này không phải loại người dễ dàng bị qua mặt.
"Lâm Phong," Lý Nguyên Hạo bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, "ta đã xem toàn bộ trận tỷ thí của ngươi. Ngươi đã khiến ta rất bất ngờ." Ông dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từng lời. "Một đệ tử mới đột phá Trúc Cơ, lại có thể đánh bại Dương Thiên Minh, đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ danh tiếng lẫy lừng, và còn thi triển những chiêu thức mà ngay cả ta cũng chưa từng thấy... Ngươi có điều gì muốn giải thích không?"
Lâm Phong nở một nụ cười nửa miệng quen thuộc, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. "Đệ tử chỉ may mắn mà thôi, trưởng lão. Dương Thiên Minh sư huynh có lẽ đã quá khinh địch, và đệ tử lại có một chút tiểu xảo không đáng kể."
Lý Nguyên Hạo khẽ cười, tiếng cười khàn khàn nhưng đầy thâm ý. "May mắn? Tiểu xảo? Hừm, cái thứ khí tức cổ xưa đó, cùng với công pháp ẩn chứa uy lực khó lường mà ngươi đã thi triển vào phút cuối... không phải 'may mắn' hay 'tiểu xảo' có thể giải thích được. Ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi tu luyện công pháp gì? Và nguồn gốc của nó?" Ánh mắt ông sắc bén như chim ưng, nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn nhìn thấu tâm can chàng.
Lâm Phong trầm ngâm một lát. Chàng biết mình không thể che giấu hoàn toàn, nhưng cũng không thể tiết lộ tất cả. Sự bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển và Thần Ma Luyện Thể Quyết là lá bài tẩy quan trọng nhất của chàng. "Khởi bẩm Lý trưởng lão," Lâm Phong đáp, giọng điệu thành khẩn nhưng vẫn giữ một chút mơ hồ, "đệ tử xuất thân phàm nhân, một lần tình cờ du lịch sơn dã, may mắn tìm thấy một cuốn cổ tịch không rõ niên đại trong một hang động bí mật. Cuốn sách đó không có tên, nhưng khi đệ tử bắt đầu luyện theo, nó tự động khắc ra ba chữ 'Huyễn Mặc Quyển'. Đệ tử chỉ luyện theo những gì được ghi chép trong đó mà thôi, hoàn toàn không biết nguồn gốc thật sự của nó."
Lý Nguyên Hạo nhíu mày. "Huyễn Mặc Quyển... Một cái tên xa lạ. Nhưng khí tức đó... nó khiến ta nhớ về những ghi chép cổ xưa trong tông môn, về một thời đại đã bị lãng quên, về 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến'. Khí tức mà ngươi tỏa ra không phải là linh khí thông thường, nó mang một vẻ uy áp cổ xưa, hùng vĩ, và cả một chút ma tính khó hiểu. Ngươi có biết, công pháp của ngươi có thể không chỉ là một công pháp tu luyện đơn thuần, mà còn là chìa khóa cho một bí mật lớn hơn không?" Ông nhìn Lâm Phong đầy sâu sắc, như thể đang đánh giá một viên ngọc thô chưa được gọt giũa. "Ngươi có tiềm năng rất lớn, Lâm Phong, vượt xa bất kỳ đệ tử nào mà ta từng thấy trong tông môn này, thậm chí có thể sánh ngang với những thiên tài đỉnh cấp của cả tu chân giới. Ta có một số nhiệm vụ đặc biệt muốn giao cho ngươi, những nhiệm vụ mà chỉ những người có thực lực và tiềm năng như ngươi mới có thể hoàn thành. Đồng thời, ta cũng muốn đích thân chỉ điểm thêm cho ngươi về tu luyện, giúp ngươi phát huy tối đa tiềm lực của mình. Ngươi có bằng lòng không?"
Lâm Phong hơi bất ngờ trước lời đề nghị thẳng thắn này. Được một vị trưởng lão uyên thâm như Lý Nguyên Hạo đích thân chỉ điểm là một cơ duyên hiếm có, chưa kể những "nhiệm vụ đặc biệt" có thể mở ra con đường tu luyện rộng lớn hơn. Tuy nhiên, chàng cũng hiểu rằng không có bữa trưa miễn phí trên đời này. Lý Nguyên Hạo muốn lợi dụng tài năng của chàng, và có thể là cả bí mật của Huyễn Mặc Quyển. Nhưng dù sao, đây cũng là một cơ hội không thể bỏ qua để củng cố vị thế, học hỏi thêm kiến thức và khám phá thế giới tu tiên rộng lớn hơn.
"Đệ tử nguyện ý, đa tạ Lý trưởng lão đã tin tưởng và ban cho cơ duyên này," Lâm Phong đáp, giọng điệu dứt khoát, không một chút do dự. Chàng biết mình đang đánh cược, nhưng Phàm Nhân Nghịch Thiên vốn dĩ là một cuộc đánh cược không ngừng nghỉ. Chàng sẽ chấp nhận sự bảo trợ và những nhiệm vụ này, nhưng đồng thời sẽ giữ chặt bí mật cốt lõi của Thần Ma Luyện Thể Quyết và nguồn gốc thực sự của Huyễn Mặc Quyển, bởi Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.
Lý Nguyên Hạo mỉm cười hài lòng. "Tốt lắm. Từ nay về sau, ngươi có thể đến đây bất cứ lúc nào nếu có thắc mắc trong tu luyện. Còn về các nhiệm vụ đặc biệt, ta sẽ có những sắp xếp riêng. Ngươi cứ an tâm tu luyện và chuẩn bị cho những thử thách sắp tới." Ông nhìn Lâm Phong một lần nữa, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa nhiều suy tính. "Thanh Vân Tông này, và cả tu chân giới này, cần những người như ngươi, Lâm Phong. Những người dám phá vỡ giới hạn, dám đối mặt với những điều chưa biết. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Lời nói của Lý Nguyên Hạo như một lời tiên tri, gieo vào lòng Lâm Phong một hạt giống của sự mong chờ và cả những lo lắng thầm kín. Chàng biết, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng.
***
Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló rạng, chiếu những tia nắng vàng ấm áp xuyên qua màn sương mỏng còn vương trên các đỉnh núi của Thanh Vân Tông. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo hơi ẩm của sương sớm và mùi hương dịu nhẹ của cây cỏ linh dược. Tiếng chim hót líu lo từ rừng trúc, tiếng suối chảy róc rách từ khe núi, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, đối lập hoàn toàn với sự xôn xao, náo nhiệt đang lan truyền khắp các khu vực chung của tông môn.
Tin tức về chiến thắng vang dội của Lâm Phong trước Dương Thiên Minh đã lan truyền khắp Thanh Vân Tông như một cơn bão, cuốn đi mọi sự hoài nghi và để lại một làn sóng chấn động không ngừng. Trên Đỉnh Luyện Khí, nơi các đệ tử thường xuyên tụ tập để rèn luyện kỹ năng, tiếng kiếm khí va chạm, tiếng hô hoán tu luyện dường như nhỏ hơn hẳn so với tiếng bàn tán sôi nổi.
"Ngươi nghe gì chưa? Lâm Phong sư huynh đã đánh bại Dương Thiên Minh rồi đó!" Một đệ tử thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, vừa vung kiếm vừa quay sang hỏi đồng môn.
Đệ tử B, người đang thở dốc bên cạnh, ánh mắt mở to đầy kinh ngạc: "Thật sao? Dương Thiên Minh là Trúc Cơ hậu kỳ mà! Lâm Phong sư huynh mới đột phá Trúc Cơ sơ kỳ thôi mà! Chuyện này... chuyện này quả thật không thể tin được!"
"Không chỉ vậy đâu!" Đệ tử C, một cô gái nhanh nhảu, chen vào, "Ta nghe nói chiêu cuối của Lâm Phong sư huynh vô cùng quỷ dị, như đến từ thời viễn cổ vậy. Cả lôi đài đều rung chuyển, linh khí biến động dữ dội. Dương Thiên Minh sư huynh bị đánh bay ra ngoài, bất tỉnh nhân sự, nhìn thảm hại vô cùng!"
"Đúng vậy, ta cũng nghe nói trưởng lão Lý Nguyên Hạo đã triệu kiến Lâm Phong sư huynh ngay trong đêm. E rằng Lâm Phong sư huynh sắp được trọng dụng rồi!" Một đệ tử khác nói thêm, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn chút ghen tị.
Những lời bàn tán như vậy không chỉ diễn ra trên Đỉnh Luyện Khí mà còn lan đến Tháp Luyện Đan, nơi không khí nóng bức, khô ráo tràn ngập mùi thảo dược nồng đậm. Ngay cả các đệ tử luyện đan, vốn chỉ chuyên tâm vào việc của mình, cũng không thể kìm được sự tò mò.
"Ngươi có thấy không, Trưởng lão Dạo có vẻ đã nhìn trúng hạt giống tốt rồi," một vị trưởng lão nhỏ tuổi hơn Lý Nguyên Hạo nói với đồng nghiệp của mình, khi họ đang đi ngang qua một con đường mòn phủ đầy sương sớm. "Tiềm lực của Lâm Phong thực sự kinh người. Một phàm nhân, nhưng lại mang trong mình khí tức và công pháp cổ xưa đến vậy. E rằng Thanh Vân Tông sắp có thêm một vị trụ cột rồi."
Trong khi các đệ tử và trưởng lão khác đều hoặc ngưỡng mộ, hoặc kinh ngạc, hoặc trầm trồ, thì ở một góc khuất gần cổng ra vào của tông môn, Lưu Minh đang đứng một mình, ánh mắt đố kỵ và đầy oán hận nhìn về phía đỉnh núi, nơi được cho là Lâm Phong đang được Lý Nguyên Hạo triệu kiến. Gương mặt thư sinh của hắn giờ đây méo mó vì sự ghen ghét, đôi môi hắn cắn chặt đến trắng bệch.
"Chỉ là ăn may mà thôi! Hừ!" Hắn lầm bầm, giọng nói như bị bóp nghẹt trong cổ họng, đầy rẫy sự cay độc. "Một tên phế vật... một tên phàm nhân như hắn, làm sao có thể sánh bằng Dương sư huynh? Chắc chắn có gian lận! Chắc chắn có bí mật bẩn thỉu nào đó!" Hắn không thể chấp nhận sự thật này. Niềm kiêu hãnh của hắn, vốn đã bị Lâm Phong giẫm đạp nhiều lần, giờ đây hoàn toàn bị nghiền nát. Hắn thề rằng sẽ không bao giờ để Lâm Phong được yên ổn, dù phải dùng bất cứ thủ đoạn nào. Hắn biết, mối thù này, không sớm thì muộn, cũng sẽ bùng nổ.
Lúc này, một thân ảnh yểu điệu, thanh thoát lướt qua con đường mòn. Đó là Tuyết Dao, nàng khoác trên mình y phục trắng muốt, tựa như một tiên tử lạc bước giữa trần gian. Nàng đi chậm rãi, bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng ánh mắt nàng không còn vẻ thờ ơ, lạnh nhạt như thường lệ. Nàng lắng nghe những lời bàn tán xôn xao của các đệ tử, nghe về "chiêu thức quỷ dị," về "khí tức cổ xưa," về việc Lý Nguyên Hạo đích thân triệu kiến Lâm Phong. Mỗi lời nói lọt vào tai nàng lại khiến trái tim nàng loạn nhịp thêm một chút.
"Khí tức cổ xưa... Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến..." Tuyết Dao thì thầm trong thâm tâm, nàng nhớ lại cảm giác quen thuộc đến lạ lùng khi Lâm Phong thi triển Huyễn Mặc Quyển. Nàng nhớ lại lời cha nàng đã từng nói về những di tích cổ xưa, về những bí ẩn đã bị lãng quên của tu chân giới. Nàng nhớ về những giấc mơ kỳ lạ, mơ hồ mà nàng thường xuyên trải qua. Tất cả những điều đó, giờ đây, dường như đều xoay quanh một cái tên duy nhất: Lâm Phong.
Ánh mắt nàng lóe lên một tia suy tư sâu sắc. Mối quan hệ giữa nàng và chàng đã không còn đơn thuần là hai đồng môn. Một sợi dây định mệnh vô hình, một bí mật cổ xưa dường như đang kết nối họ lại với nhau. Nàng cảm thấy mình cần phải tìm hiểu thêm về chàng, không chỉ vì sự tò mò, mà còn vì một cảm giác thôi thúc khó hiểu từ sâu thẳm linh hồn. Nàng biết, từ giờ trở đi, danh tiếng của Lâm Phong sẽ tăng vọt, thu hút sự chú ý từ rất nhiều phía. Điều này sẽ mang lại cho chàng cả cơ duyên lẫn hiểm nguy. Nàng, với tư cách là người đã cảm nhận được sự đặc biệt của chàng, liệu có thể làm gì để giúp đỡ, hay chỉ đơn thuần là đứng nhìn?
Nhịp đập của trái tim nàng dường như đã không còn là băng giá, mà đã bắt đầu tan chảy, để lộ ra những rung động tinh tế mà nàng chưa từng biết đến. Danh tiếng của Lâm Phong đã được củng cố vững chắc, như một ngọn hải đăng rực sáng giữa biển lớn Thanh Vân Tông, thu hút sự chú ý từ rất nhiều phía, không chỉ là những đệ tử ngưỡng mộ hay kẻ ghen ghét như Lưu Minh, mà còn cả những ánh mắt sâu xa, đầy toan tính của các trưởng lão và những thế lực bí ẩn khác. Con đường tu tiên của Lâm Phong, từ một Phàm Nhân Nghịch Thiên, giờ đây chính thức bước sang một chương mới đầy thử thách và kỳ duyên.