Ánh trăng dần lùi vào màn sương bạc, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai yếu ớt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng mái hiên cũ kỹ của điện thờ Huyền Nguyên Quan. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò ẩn trong đạo bào vải thô, đôi mắt đen láy vừa mở ra, như vừa thoát khỏi một cõi mộng mị, nhưng tâm hồn thì thanh khiết và kiên định hơn bao giờ hết. Hơi thở của hắn đều đặn, không còn vương vấn chút ưu tư, thay vào đó là sự tĩnh tại hiếm có ở một thiếu niên. Lão Đạo Quán Chủ, mái tóc bạc phơ tựa sương tuyết, vẫn ngồi cạnh hắn, như một pho tượng cổ kính hòa vào không gian tĩnh mịch. Ông khẽ mỉm cười, nụ cười hiền từ như ánh nắng sớm mai, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc.
Sáng hôm sau, Thanh Khê Thôn thức giấc trong tiếng gà gáy eo óc, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa vọng lại, và tiếng trẻ con nô đùa rộn rã bên con suối nhỏ. Khói bếp len lỏi qua những mái nhà tranh, hòa vào mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi lúa non thoang thoảng từ những cánh đồng gần đó, và cả mùi hoa dại ven đường, tạo nên một bức tranh thôn dã bình yên đến lạ. Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi và Lão Đạo Quán Chủ rời khỏi đạo quán, bước đi trên con đường đất quen thuộc dẫn vào làng. Những bước chân của hắn giờ đây nhẹ nhàng hơn, vững vàng hơn, như thể mỗi bước đi đều mang theo một ý nghĩa riêng, một sự thấu hiểu mới về lẽ hồng trần.
Họ ghé thăm nhà Trần Bá. Ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã ngả màu thời gian, nằm nép mình dưới bóng cây cổ thụ sum suê. Tiếng cười nói ấm áp vọng ra từ bên trong, xua đi cái u ám của những ngày tháng lão nông phu nằm bạo bệnh. Trần Bá, tuy vẫn còn xanh xao nhưng ánh mắt đã rạng rỡ trở lại, cố gắng chống gậy bước ra hiên nhà đón khách. Lưng ông vẫn còng, da dẻ vẫn rám nắng vì sương gió, nhưng đôi tay chai sần đã không còn run rẩy. Vợ ông, một bà lão cũng tóc bạc phơ, dù còn yếu ớt nhưng đã có thể tự mình chăm sóc chồng, ánh mắt bà ngập tràn biết ơn khi nhìn thấy Lão Đạo và Lâm Nhất.
“Ân nhân của lão già này, cuối cùng cũng đã đến!” Trần Bá khàn giọng nói, đôi mắt rưng rưng. “Nếu không có Lão Đạo và tiểu Nhất, lão già này đã về với đất rồi. Ân nghĩa này, chẳng biết bao giờ mới đền đáp được…” Ông cố gắng cúi người tạ ơn, nhưng Lâm Nhất đã nhanh chóng đỡ lấy.
“Trần Bá đừng khách sáo. Đó là việc nên làm.” Lâm Nhất nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Hắn cẩn thận giúp Trần Bá dùng một bát thuốc sắc từ thảo dược mà hắn đã tìm được trong rừng, mùi thuốc đắng thoảng nhẹ trong không khí nhưng mang theo hơi ấm của sự quan tâm. Tô Mạt Nhi thì nhanh nhẹn chạy vào nhà, chơi đùa cùng mấy đứa cháu nhỏ của Trần Bá, tiếng cười giòn tan của cô bé xua tan đi sự nặng nề của những ngày bệnh tật. Cô bé, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, mang đến một luồng sinh khí tươi mới cho căn nhà.
Lão Đạo Quán Chủ không nói nhiều, ông chỉ lặng lẽ ngồi xuống bậc hiên, ánh mắt hiền từ lướt qua khung cảnh bình dị của làng quê. Những ngôi nhà san sát nhau, những người dân lao động chân chất, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Ông trầm ngâm, như đang đọc một cuốn kinh thư vô tự từ chính cuộc sống này.
Ông khẽ quay sang Lâm Nhất, giọng nói trầm ấm như tiếng suối reo giữa núi rừng. “Đạo không phải ở trên mây xanh, mà ở chính những khoảnh khắc này, tiểu Nhất à. Trong hơi thở của sự sống, trong ánh mắt biết ơn, trong sự sẻ chia. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống. Một sinh mệnh được cứu vớt, bao nhiêu ân tình được nối lại. Đó chẳng phải là cái ‘Đạo’ mà con vẫn tìm kiếm sao?”
Lâm Nhất lắng nghe, tâm trí hắn như một mặt hồ phẳng lặng, tiếp nhận từng lời, từng ý của sư phụ. Hắn nhìn Trần Bá, nhìn người vợ già của ông, nhìn những đứa trẻ thơ đang nô đùa. Hắn thấy sự mong manh của sinh mệnh, nhưng cũng thấy sự kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc. Hắn thấy Lý Nguyên đã lạc lối vì chỉ nhìn thấy sự mong manh, sự tàn khốc, mà không thấy được vẻ đẹp và giá trị của tình người trong đó. Hắn nhận ra, cái ‘Đạo’ mà sư phụ nói, không phải là một thứ phép tắc cao siêu hay thần thông diệu kỳ, mà là một sự thấu hiểu giản dị, nằm ngay trong cuộc sống thường ngày. Nó là sự kết nối vô hình giữa người với người, giữa con người với vạn vật. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió rì rào xuyên qua kẽ lá, mùi hương hoa dại thoang thoảng đâu đây, tất cả đều đang kể cho hắn nghe về cái Đạo ấy.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định. Hắn đã không còn bối rối. Hắn đã tìm thấy la bàn của mình, và nó đang chỉ dẫn hắn đi sâu hơn vào cái hồng trần gian nan này, để mà luyện tâm, để mà thấu hiểu. Bởi lẽ, Vô Tiên chi Đạo, chính là Vô Ngã chi Đạo.
***
Rời khỏi Thanh Khê Thôn, Lão Đạo Quán Chủ dẫn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đi sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch, nơi cây cối rậm rạp, những con đường mòn cheo leo ẩn mình dưới tán cây cổ thụ. Không khí dần trở nên hoang dã hơn, tràn ngập mùi cây cỏ tươi mát, mùi đất đá và cả mùi hương hoa dại lạ lẫm. Tiếng chim hót líu lo không ngừng nghỉ, tiếng vượn hú vang vọng từ xa, và thỉnh thoảng, tiếng suối chảy ầm ầm từ khe núi vọng đến, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hùng vĩ của thiên nhiên. Những con đường mòn ở đây không còn là dấu vết của con người, mà là những lối đi tự nhiên do linh thú tạo ra, dẫn dắt họ xuyên qua những vách đá rêu phong, những thung lũng xanh mướt.
Lâm Nhất bước đi một cách trầm ổn, đôi mắt hắn không ngừng quan sát. Hắn cảm nhận được sự bao la của thiên nhiên, sự sống mãnh liệt của cây cối, sự bí ẩn của những hang động sâu thẳm. Mỗi một ngọn cây, mỗi một phiến đá, mỗi một dòng suối đều như chứa đựng một câu chuyện, một đạo lý riêng. Hắn nhớ lại những lời sư phụ đã dạy, rằng vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và đạo ẩn mình trong vạn vật.
“Đạo ẩn mình trong vạn vật, ngay cả trong tiếng gió thổi, tiếng suối reo. Chỉ cần lắng nghe, tiểu Nhất sẽ thấy.” Lão Đạo Quán Chủ nói, giọng ông hòa vào tiếng gió, tựa như chính tiếng nói của núi rừng. Ông không đi nhanh, từng bước chậm rãi, vững chãi, như một phần của thiên nhiên. Tô Mạt Nhi thì ngược lại, cô bé thoăn thoắt chạy trước sau, đôi mắt to tròn không ngừng tò mò nhìn ngó xung quanh, thỉnh thoảng lại reo lên khi phát hiện một bông hoa lạ hay một con chim nhỏ.
Khi họ đến một sườn đồi xanh mướt, nơi cỏ cây tươi tốt vươn mình đón nắng, một giai điệu sáo trúc trong trẻo bỗng vang lên, hòa quyện với tiếng chim hót, tiếng suối reo, tạo nên một bản nhạc đồng quê đầy thơ mộng. Từ phía xa, một bóng người nhỏ nhắn hiện ra. Đó là một cô gái trẻ, mặc y phục đơn giản, đầu đội khăn rằn, tay cầm cây gậy chăn dê. Cô bé đang ngồi trên một tảng đá lớn, đôi mắt trong veo nhìn xa xăm, còn lũ dê con thì lững thững gặm cỏ xung quanh. Khuôn mặt cô bé xinh xắn, toát lên vẻ ngây thơ, hồn nhiên, chưa vương chút bụi trần.
Khi nhìn thấy ba vị khách lạ, cô bé ngừng thổi sáo. Giai điệu đang dở dang bỗng tắt lịm, để lại một khoảng lặng trong trẻo. Đôi mắt trong veo của cô gái chăn dê khẽ chớp, ánh mắt tò mò xen lẫn chút rụt rè hướng về phía họ.
“Các vị từ đâu đến vậy?” Hương Nhi khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. Rồi cô bé nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như chứa đựng một giấc mộng. “Thế giới bên ngoài có đẹp như tiên cảnh không?”
Câu hỏi của Hương Nhi như một làn gió lạ thổi vào tâm trí Lâm Nhất. “Tiên cảnh… hay hồng trần?” Hắn tự hỏi. Thế giới bên ngoài, nơi hắn từng chứng kiến những cảnh đời cơ cực, những bất công, những bi thương. Nhưng cũng là nơi hắn tìm thấy tình người, lòng trắc ẩn, và những tia sáng ấm áp như nụ cười của Tô Mạt Nhi, hay tấm lòng của Trần Bá. Liệu có phải tiên cảnh là nơi trốn tránh khỏi tất cả những điều đó? Hay tiên cảnh thực sự nằm ngay trong chính hồng trần này, khi con người biết cách vượt qua những thử thách, thấu hiểu và sẻ chia?
Hắn chưa kịp trả lời, Lão Đạo Quán Chủ đã khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, mỉm cười hiền từ. “Thế giới bên ngoài, có cả vẻ đẹp và nỗi buồn, cô nương à. Tùy thuộc vào đôi mắt người nhìn, và trái tim người cảm nhận.”
Hương Nhi nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Lão Đạo Quán Chủ, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ khao khát và mơ mộng. Cô bé không hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu, như thể đang ghi nhớ những lời đó vào tâm khảm. Rồi cô bé lại cầm cây sáo trúc lên, giai điệu trong trẻo lại tiếp tục vang vọng, nhưng lần này, âm điệu có vẻ trầm tư hơn một chút, như thể câu hỏi về “tiên cảnh” đã gieo vào lòng cô bé một hạt giống suy tư.
Tô Mạt Nhi, đứng nép sau lưng Lâm Nhất, cũng nhìn Hương Nhi với ánh mắt hiếu kỳ. Cô bé thì thầm: “Sư huynh, cô ấy thật ngây thơ. Chắc chưa từng ra khỏi núi này bao giờ.” Lâm Nhất khẽ gật đầu, hắn biết, sự ngây thơ ấy là một vẻ đẹp hiếm có, nhưng cũng là một bức màn che chắn cô bé khỏi những khắc nghiệt của hồng trần.
Hắn nhìn lại Hương Nhi, rồi lại nhìn Lão Đạo Quán Chủ. Con đường của hắn, có lẽ sẽ phải đi qua những thế giới mà Hương Nhi đang mơ ước, để rồi tìm thấy chân lý ở ngay trong đó, không phải là trốn tránh, mà là đối diện và thấu hiểu. Mỗi bước đi trên con đường mòn cheo leo của Linh Thú Sơn Mạch, mỗi hơi thở hít vào mùi hương hoang dã của núi rừng, mỗi tiếng chim hót hay tiếng suối reo đều là những bài học vô giá, giúp hắn ngày càng vững vàng hơn trên hành trình "hồng trần luyện tâm" của mình. Con đường ấy, có thể không rực rỡ như những phép thuật thần thông, nhưng lại sâu sắc và bền vững như chính cội rễ của vạn vật.
***
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, họ đến Mê Vụ Đàm. Cái tên đã nói lên tất cả: một hồ nước lớn luôn bị bao phủ bởi làn sương mù dày đặc, ngay cả vào ban ngày. Chiều tà buông xuống, sương mù càng trở nên dày đặc hơn, biến không gian xung quanh thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo, bí ẩn và tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng nước chảy róc rách từ những con suối nhỏ đổ vào hồ, tiếng côn trùng kêu vo ve lẫn tiếng ếch nhái từ những bụi lau sậy ven bờ, tiếng chim kêu thảng thốt trong màn sương, tất cả đều trở nên mơ hồ, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch của Mê Vụ Đàm. Đôi khi, một tiếng động lạ dưới mặt nước khuấy động sự yên tĩnh, khiến người ta không khỏi rờn rợn. Mùi nước ẩm mục, mùi rong rêu, mùi bùn đất và cả mùi hương lạ từ những loài hoa sen mọc trong đầm hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa u tịch.
Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lộ rõ vẻ sợ hãi và tò mò. “Sư phụ, nơi đây… có phải có yêu quái không?” cô bé thì thầm, giọng run run, tựa như chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến cô bé giật mình.
Lão Đạo Quán Chủ khẽ vuốt chòm râu, ánh mắt ông nhìn sâu vào làn sương mù mờ ảo, như thể có thể nhìn xuyên thấu vạn vật. “Yêu quái chỉ là hình ảnh trong tâm trí con người, tiểu Mạt Nhi à. Nơi nào có tà niệm, nơi đó sinh yêu. Nơi nào có sợ hãi, nơi đó sinh quái. Mê Vụ Đàm này, ẩn chứa sự sống, cũng ẩn chứa sự tĩnh lặng. Nó là một bài học về sự nhìn nhận.”
Ông quay sang Lâm Nhất, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả ngàn năm kinh nghiệm. “Sương mù che mắt, nhưng không che được tâm. Chân lý vẫn luôn ở đó, chỉ là ta có đủ tĩnh lặng để nhìn thấy không thôi.”
Lâm Nhất chậm rãi nhắm mắt lại. Hắn lắng nghe. Lắng nghe tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua mặt hồ, tiếng sương mù đọng lại trên từng phiến lá, tiếng nước khẽ lay động dưới chân. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được hơi ấm của sự sống đang len lỏi trong từng ngóc ngách của đầm lầy. Sự bình yên kỳ lạ bao trùm lấy hắn, xua tan đi cảm giác rờn rợn ban đầu. Trong không gian mờ ảo này, hắn thấy tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên thanh tịnh hơn.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt giờ đây đã không còn chút hoang mang nào. Hắn nhìn Lão Đạo Quán Chủ, đôi mắt như muốn nói lên sự thấu hiểu. Lão Đạo khẽ mỉm cười, rồi dùng Phù Trần Mộc trong tay nhẹ nhàng xua tan một phần sương mù trước mặt. Một con đường mờ ảo dần hiện ra, dẫn sâu vào trong Mê Vụ Đàm, nơi những cây cổ thụ cao lớn vươn mình, ẩn hiện như những bóng ma.
“Mọi thứ đều có một con đường, tiểu Nhất à. Điều quan trọng là phải nhìn thấy nó, và vững bước trên đó, dù cho có bị bao phủ bởi sương mù hay ảo ảnh.” Lão Đạo Quán Chủ nói, rồi ông đi trước, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi theo sau. Tô Mạt Nhi vẫn còn run rẩy, nhưng nhìn thấy sự bình thản của sư phụ và sư huynh, cô bé cũng dần lấy lại bình tĩnh, cố gắng nhìn vào những dấu chân phía trước để bước đi.
Lâm Nhất cảm nhận sự huyền bí của Mê Vụ Đàm. Nó không chỉ là một cảnh vật tự nhiên, mà còn là một ẩn dụ sâu sắc về cuộc đời. Cuộc đời cũng như một đầm lầy sương mù, đầy rẫy những ảo ảnh, những điều không chắc chắn, những nỗi sợ hãi tiềm ẩn. Nhưng nếu có đủ tĩnh lặng trong tâm hồn, đủ kiên định trong ý chí, người ta vẫn có thể nhìn thấy con đường, tìm thấy chân lý và vượt qua mọi mê vụ. Hắn tự nhủ, Lý Nguyên đã lạc lối bởi vì hắn đã để sương mù che mắt, để nỗi sợ hãi và sự bi quan xâm chiếm tâm hồn, mà quên mất rằng, Đạo không phải là trốn tránh, mà là đối diện và thấu hiểu. Hắn sẽ không đi theo con đường đó. Con đường của hắn, dù khó khăn đến đâu, cũng sẽ là con đường của sự thấu hiểu và sẻ chia, của tình người và lòng trắc ẩn, như những lời Lão Đạo Quán Chủ đã dạy.
***
Họ đi sâu vào Mê Vụ Đàm, xuyên qua những tán cây cổ thụ mục ruỗng và những bụi lau sậy cao quá đầu người, cho đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Ánh trăng vẫn bị sương mù che khuất, khiến không gian càng trở nên tối tăm và huyền hoặc. Cuối cùng, Lão Đạo Quán Chủ dừng lại trước một vách đá lớn, nơi một hang động nhỏ ẩn mình. Bên trong, không khí khô ráo hơn, và có một con suối nhỏ róc rách chảy qua, mang theo hơi thở của núi rừng. Đó là một Ẩn Cư Động Phủ, nơi những đạo sĩ ẩn mình tu luyện, tránh xa hồng trần.
Bên trong hang động, Lão Đạo dùng Phù Trần Mộc khẽ phẩy, một ngọn lửa nhỏ bùng lên từ củi khô, xua tan đi cái lạnh và bóng tối. Ánh lửa bập bùng nhảy múa, hắt lên những hình thù kỳ dị trên vách đá, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa huyền bí. Không khí trong động tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió nhẹ rít qua khe đá, tiếng nước suối chảy đều đặn và tiếng côn trùng kêu vo ve từ bên ngoài vọng vào. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và mùi thảo mộc khô quyện vào nhau, mang đến một cảm giác thanh tịnh, cô tịch.
Tô Mạt Nhi, sau một ngày dài mệt mỏi, nhanh chóng cuộn tròn mình lại bên cạnh đống lửa và chìm vào giấc ngủ sâu. Hơi thở đều đặn của cô bé như một nhịp điệu bình yên trong không gian tĩnh mịch. Lão Đạo Quán Chủ ngồi đối diện với Lâm Nhất, ánh mắt ông hiền từ nhìn vào ngọn lửa, tựa như đang nhìn thấy cả vạn vật luân hồi.
“Tiểu Nhất,” Lão Đạo Quán Chủ khẽ gọi, giọng ông trầm ấm, vang vọng trong hang động. “Con đường chúng ta đang đi, con đường ‘Vô Tiên Chi Đạo’, vốn không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào đó, để thấu hiểu và vượt qua chính mình.”
Lâm Nhất ngồi trên một tảng đá phẳng, xếp bằng, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Lão Đạo. Tâm hồn hắn hoàn toàn mở rộng, sẵn sàng tiếp nhận những đạo lý sâu xa nhất.
Lão Đạo Quán Chủ tiếp tục, từng lời nói của ông như những giọt sương mai thấm sâu vào tâm hồn Lâm Nhất. “Tiên không phải là bay lượn trên trời, mà là đứng vững trên đất. Đạo không phải là phép màu hay những thần thông huyền ảo mà thế nhân vẫn thường ca tụng, mà là sự thấu hiểu lẽ tuần hoàn của vạn vật, thấu hiểu chính mình. Thần thông chỉ là cây cỏ, là những thứ hữu hình có thể mất đi, còn chân lý là cội rễ, là cái vô hình vĩnh cửu. Vô tiên chi đạo, chính là vô ngã chi đạo.”
Ông dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Lâm Nhất. “Cái ‘ngã’ mà thế nhân truy cầu, là danh vọng, là quyền lực, là sự trường sinh bất tử. Nhưng tất cả những thứ đó đều là ảo ảnh, là sương mù che mắt. Khi con người quá chú trọng vào cái ‘ngã’ của mình, họ sẽ lạc lối, sẽ đánh mất bản tâm lương thiện, như Lý Nguyên vậy. Hắn đã quá chú trọng vào việc trở thành ‘tiên nhân’ theo cách của thế gian, để rồi khi mất đi sức mạnh, mất đi địa vị, hắn cũng mất luôn cả cái ‘ngã’ mà hắn xây dựng, và chỉ còn lại sự trống rỗng, bi quan.”
Lâm Nhất nhắm mắt lại, nhưng lần này không phải là để suy tư, mà là để nhập định. Hắn cảm nhận hơi thở của chính mình, cảm nhận nhịp đập của trái tim, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Những lời của sư phụ như một chiếc chìa khóa, mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn hắn.
“Vô tiên chi đạo… vô ngã chi đạo…” Lâm Nhất tự nhủ trong tâm trí. Hắn nhớ lại khuôn mặt bi quan của Lý Nguyên, nhớ lại nỗi sợ hãi của Trần Bá, nhớ lại sự ngây thơ của Hương Nhi, và cả sự ấm áp từ Tô Mạt Nhi. Tất cả những hình ảnh đó, những cảm xúc đó, đều là một phần của hồng trần.
“Chẳng lẽ, Lý Nguyên đã đi sai đường?” Hắn tự hỏi. Không, không phải là sai, mà là lạc lối. Hắn đã để cái “tiên đạo” bên ngoài che mờ đi cái “Đạo” chân chính bên trong. Hắn đã quên mất rằng, trước khi tu tiên, phải tu nhân.
Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ u buồn hay trầm tư, mà thay vào đó là một sự bình thản và kiên định đến lạ lùng. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Lão Đạo Quán Chủ, nhưng trong ánh mắt ấy đã chứa đựng tất cả sự thấu hiểu và biết ơn. Hắn đã tìm thấy con đường của mình. Đó không phải là con đường của những phép tắc thần thông, không phải là con đường của những tông môn lừng lẫy, mà là con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, của tình người.
Hắn biết, cái "Vô Cực Tháp" của cuộc đời mình vẫn còn rất nhiều tầng, nhưng hắn đã tìm thấy được la bàn dẫn lối, đó chính là "hồng trần luyện tâm", là tình người, và là sự thấu hiểu về giá trị của mỗi sinh linh bé nhỏ. Mỗi bước đi trên con đường ấy, mỗi lần hắn thấu hiểu một lẽ đời, mỗi lần hắn sẻ chia một chút tình cảm, đều là một lần hắn đặt một viên gạch vững chắc cho cái “Đạo” chân chính của riêng mình. Con đường thành tiên nhân, trước hết phải là con đường trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và giờ đây, Lâm Nhất đã sẵn sàng cho hành trình ấy, với một trái tim kiên định và một tâm hồn thanh tịnh. Hắn đã tìm thấy chân lý, không phải ở cõi tiên, mà ở ngay trong chính hồng trần này.