Vô tiên chi đạo
Chương 9

Tiếng Thở Dài Của Linh Hồn: Gặp Gỡ Bên Suối Nguồn Cổ

4021 từ
Mục tiêu: Khắc họa Lâm Nhất đối mặt với sự mong manh của sinh mệnh thông qua một biến cố nhỏ tại Thanh Khê Thôn, khiến hắn suy ngẫm về giá trị của tình người và sự sẻ chia, phù hợp với bối cảnh 'Thời Kỳ Thượng Cổ - Đại Đạo Thịnh Hành'.,Giới thiệu Đệ Tử Bị Trục Xuất (Lý Nguyên) như một hình ảnh đối lập về con đường tu luyện và thế giới quan, gieo mầm cho sự phát triển về sau.,Đưa Lâm Nhất và Lão Đạo đến Linh Thú Sơn Mạch và Thần Mộc Lâm, mở rộng bối cảnh thế giới và tạo cơ hội cho những bài học từ thiên nhiên.,Tiếp tục củng cố lòng trắc ẩn, sự kiên định và nhận thức của Lâm Nhất về 'Đạo' thông qua trải nghiệm thực tế.,Lão Đạo Quán Chủ truyền dạy những triết lý sâu sắc, nhấn mạnh 'Đạo' nằm trong sự sống và tình người, chứ không phải phép thuật hay quyền năng.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Đạo Quán Chủ, Đệ Tử Bị Trục Xuất (Lý Nguyên), Lão Nông Phu (Trần Bá), Tô Mạt Nhi
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, có chút bi tráng nhưng không bi lụy, sau đó là sự kiên định và thấu hiểu.
Kết chương: [object Object]

Đêm dần buông sâu, không gian Huyền Nguyên Quan chìm vào tĩnh mịch. Chỉ còn lại tiếng gió khẽ thổi qua những mái ngói cũ kỹ, tiếng côn trùng rỉ rả và mùi trầm hương thoang thoảng. Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ ảo đổ bóng xuống sân. Hắn không còn cảm thấy sự giằng xé nội tâm như những ngày đầu ở Đế Đô nữa. Hắn biết, con đường của mình không phải là chạy theo sức mạnh vật chất, không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào nó, dùng chính bản tâm lương thiện để vượt qua những “tháp thử luyện” của cuộc đời. Mỗi một bước chân, mỗi một cuộc gặp gỡ, mỗi một gian khó đều là một tầng tháp mà hắn phải leo lên, để rồi cuối cùng, tìm thấy “tiên đạo” ngay trong chính trái tim mình. Con đường ấy tuy gian nan, nhưng hắn tin, với sự dẫn dắt của sư phụ và tia sáng ấm áp từ Tô Mạt Nhi, hắn sẽ không bao giờ lạc lối. Hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của nàng tối qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn hắn giữa cõi hồng trần giá lạnh.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn sương mờ ảo còn vương trên những mái ngói rêu phong của Huyền Nguyên Quan, Lâm Nhất đã thức dậy. Hắn ngồi thiền trong điện thờ, hít thở từng luồng khí trong lành của sớm mai, cảm nhận sự giao hòa giữa thân thể và thiên nhiên. Tiếng chuông chùa làng xa xa vọng lại, trầm ấm và ngân nga, làm dịu đi mọi tạp niệm trong lòng. Khi hắn vừa kết thúc công phu, chuẩn bị ra sân quét dọn lá rụng, một bóng hình nhỏ nhắn, nhanh nhẹn đã vội vã chạy đến, phá vỡ sự tĩnh mịch của ngôi đạo quán cổ kính.

Đó là Tô Mạt Nhi. Nàng chạy đến, mái tóc đen dài mượt mà tết gọn gàng lay động theo từng bước chân, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh giờ đây lấm tấm mồ hôi và đôi mắt to tròn long lanh thường ngày tràn đầy sức sống lại ánh lên vẻ lo lắng, bồn chồn. Nàng mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt quen thuộc, tuy đã cũ nhưng vẫn giữ được sự gọn gàng, sạch sẽ, giờ đây có chút lấm lem bụi đất.

“Lâm Nhất ca, sư phụ, Trần Bá đã vào núi từ hôm qua mà chưa về! Vợ ông ấy đang ốm nặng cần thảo dược, không biết có chuyện gì không!” Giọng nàng líu lo, nhưng lần này không phải là sự nghịch ngợm thường thấy, mà là một sự cấp bách, xen lẫn nỗi sợ hãi. Nàng thở hổn hển, vịn tay vào cột cổng, cố gắng lấy lại hơi thở.

Lâm Nhất vội bước tới đỡ lấy nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ trầm tư. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, cảm nhận được sự lo lắng chân thành từ cô bé. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhớ đến lời sư phụ về “tình người”, về cái “Đạo” nằm trong những hành động sẻ chia, và thầm nghĩ, có lẽ đây chính là một trong những “Vô Cực Tháp” mà mình phải vượt qua.

“Đừng vội, Mạt Nhi. Nàng cứ từ từ mà nói.” Giọng Lâm Nhất ôn hòa, nhẹ nhàng trấn an.

Lão Đạo Quán Chủ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và chòm râu tóc bạc phơ dài đến ngực, cũng bước ra từ trong điện thờ. Đôi mắt hiền từ, thâm trầm của ông khẽ cụp xuống khi nghe tin, tựa như đã nhìn thấu vạn vật. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe Tô Mạt Nhi kể lại câu chuyện về lão nông phu Trần Bá, người hàng xóm hiền lành của thôn Thanh Khê, đã lớn tuổi nhưng vẫn phải vất vả mưu sinh để chăm lo cho người vợ bệnh tật. Trần Bá thường ngày vẫn vào Linh Thú Sơn Mạch hái thuốc, nhưng chưa bao giờ đi quá một ngày. Việc ông vắng mặt cả đêm quả thực là một điều bất thường, gieo vào lòng dân làng một mối lo không nguôi. Mùi khói bếp từ xa vọng lại, quyện với mùi đất ẩm và mùi hoa dại ven suối, khiến khung cảnh vốn yên bình của Thanh Khê Thôn bỗng nhuốm màu u ám của sự bất an.

Khi Tô Mạt Nhi đã kể xong, Lão Đạo Quán Chủ khẽ thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo cả sự bất lực và nỗi xót xa trước những gian nan của hồng trần. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói, giọng khàn khàn nhưng chứa đầy sự kiên định: “Được rồi, Mạt Nhi. Con cứ về báo cho dân làng, nói chúng ta sẽ đi tìm. Sinh mệnh con người, quý giá như hạt sương ban mai. Không thể để mặc vậy được.”

Lâm Nhất đứng bên cạnh, ánh mắt hắn đã không còn vẻ trầm tư mơ hồ nữa, mà thay vào đó là một sự kiên định, một quyết tâm rõ ràng. Hắn hiểu rằng, có những điều không thể ngồi yên mà chờ đợi, có những trách nhiệm không thể chối từ. Hắn gật đầu với sư phụ, rồi quay sang Tô Mạt Nhi, khẽ nói: “Nàng về trước đi. Ta và sư phụ sẽ đi ngay.”

Tô Mạt Nhi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lâm Nhất, trong lòng nàng như trút đi được một phần gánh nặng. Nàng gật đầu lia lịa, rồi lại vội vã chạy đi, bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng khuất sau hàng tre xanh. Tiếng bước chân nàng dần xa, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn đọng lại trong không khí, hòa cùng tiếng gà gáy, tiếng chó sủa và tiếng trẻ con nô đùa từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh về cuộc sống bình dị nhưng cũng đầy rủi ro của Thanh Khê Thôn. Lâm Nhất biết, chuyến đi này không chỉ là để tìm Trần Bá, mà còn là một thử thách khác, một tầng tháp nữa trên con đường “hồng trần luyện tâm” mà sư phụ đã chỉ dẫn.

Không chần chừ, Lâm Nhất cùng Lão Đạo Quán Chủ nhanh chóng chuẩn bị. Họ mang theo một ít lương khô, nước uống và những vật dụng cần thiết cho việc tìm kiếm trong rừng. Lão Đạo cầm theo một cây gậy trúc cũ kỹ, thân hình gầy guộc nhưng bước đi lại vô cùng vững chãi, trầm ổn. Lâm Nhất đi bên cạnh, đôi mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh, cảm nhận từng làn gió, từng tiếng động nhỏ nhất của tự nhiên.

Họ men theo con đường mòn quen thuộc dẫn vào Linh Thú Sơn Mạch, nơi cây cối bắt đầu rậm rạp hơn, tiếng suối chảy róc rách dần trở nên ầm ầm khi họ tiến sâu hơn vào vùng núi. Giữa trưa, nắng gắt đổ xuống đỉnh đầu, nhưng không khí trong rừng lại mát mẻ, trong lành, mang theo mùi cây cỏ tươi mát, mùi đất đá và cả mùi hoa dại thoang thoảng. Đây đó, tiếng chim hót líu lo, tiếng vượn hú xa xăm, thỉnh thoảng lại có tiếng gầm nhẹ của một loài linh thú nào đó vọng lại từ sâu thẳm rừng già, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, hùng vĩ nhưng cũng không kém phần nguy hiểm.

Lâm Nhất trầm ngâm, nhớ lại lời sư phụ: "Sơn dã hiểm ác, nhưng cũng là suối nguồn của sự sống. Con người cần tự biết lượng sức mình." Hắn cảm nhận được sự sống và cái chết đan xen trong từng hơi thở của núi rừng. Một cây cổ thụ đã ngã đổ, thân cây phủ đầy rêu phong và nấm dại, nhưng trên đó lại mọc lên những mầm cây non xanh biếc, vươn mình đón ánh sáng. Một con rắn nhỏ đang lột xác, bỏ lại lớp da cũ kỹ để tiếp tục sinh trưởng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Sự tuần hoàn của sinh tử, sự mạnh mẽ của tự nhiên, tất cả đều hiện hữu rõ ràng trước mắt hắn.

Hắn đi đầu, đôi mắt tinh tường không bỏ sót bất kỳ dấu vết nào. Trần Bá là một lão nông phu, dù quen thuộc với núi rừng, nhưng tuổi già sức yếu, bước chân chắc hẳn không thể nhanh nhẹn. Lâm Nhất cố gắng tìm kiếm những dấu giày, những cành cây bị gãy hay những hòn đá bị lật úp, dù chỉ là những dấu hiệu nhỏ nhất.

Lão Đạo Quán Chủ theo sau, bước chân chậm rãi nhưng vững chắc. Ông không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ nhắm mắt lại, như đang lắng nghe tiếng vọng của núi rừng, hay đang cảm nhận sự thay đổi của khí tức. Đôi khi, ông lại chỉ cho Lâm Nhất những loại thảo dược quý hiếm mọc dại bên đường, hay những loài chim lạ lùng đang hót trên cành cây, như thể đang dạy hắn cách hòa mình vào tự nhiên, cách đọc vị từng hơi thở của đất trời. "Con xem, Nhất nhi. Mỗi cành cây, ngọn cỏ đều có linh tính riêng. Chúng không nói, nhưng chúng kể cho ta nghe nhiều điều về sự sống và cái chết." Giọng Lão Đạo trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu.

Họ cứ thế đi sâu vào Thần Mộc Lâm, nơi những cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi, tán lá xanh tốt vươn cao che khuất cả bầu trời. Ánh nắng chiều tà bắt đầu xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Không khí nơi đây trở nên mát mẻ hơn, trong lành hơn, mang theo mùi gỗ mục, mùi lá cây tươi và mùi đất ẩm đặc trưng của rừng già. Tiếng gió thổi qua tán lá xào xạc như những lời thì thầm của ngàn xưa, tiếng chim hót véo von và tiếng côn trùng rả rích tạo nên một không gian yên bình, thanh tịnh đến lạ lùng.

Nhưng sự yên bình ấy nhanh chóng bị phá vỡ. Lâm Nhất chợt dừng lại, đôi mắt hắn nheo lại, nhìn chằm chằm xuống đất. "Sư phụ, có dấu vết..." Giọng hắn trầm thấp, đầy cảnh giác. Dưới chân hắn, một vài cành cây bị gãy nát một cách mạnh bạo, đất đá có dấu hiệu bị cào xới, và một vết máu tươi còn chưa khô hẳn. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, khiến Lâm Nhất cảm thấy một nỗi bất an trỗi dậy.

Họ đi theo dấu vết máu, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, mỗi bước chân đều cẩn trọng, cảnh giác. Dấu vết dẫn họ đến một khoảng rừng thưa, nơi ánh sáng có vẻ rõ ràng hơn một chút. Và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Nhất và Lão Đạo Quán Chủ đều phải nín thở.

Trong một khoảng đất trống, lão nông phu Trần Bá đang nằm thoi thóp, khuôn mặt tái nhợt, y phục rách nát, một vết thương sâu hoắm ở bắp chân đang rỉ máu. Bên cạnh ông, một con sói độc với bộ lông xám xịt và đôi mắt hung dữ đã nằm bất động, thân thể đầy vết thương trí mạng. Rõ ràng, Trần Bá đã bị sói tấn công, và ông đã dùng hết sức lực cuối cùng để tự vệ, nhưng cũng đã kiệt sức.

Không xa đó, tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ khổng lồ, là một bóng người tiều tụy. Dáng người thư sinh, nhưng khuôn mặt lại u uất, đôi mắt thất thần, vô hồn nhìn cảnh tượng trước mặt. Y phục thường dân của hắn đã cũ nát, lấm lem bùn đất, mái tóc dài không được chải chuốt rũ rượi che gần hết khuôn mặt. Chính là Lý Nguyên, người đệ tử bị trục xuất mà Lão Đạo Quán Chủ từng nhắc đến. Hắn ngồi đó, tựa như một bức tượng gỗ, không một chút biểu cảm, không một cử động. Hắn dường như đã chứng kiến mọi chuyện từ đầu đến cuối, nhưng lại không hề can thiệp.

Lâm Nhất không chần chừ một giây. Hắn vội vàng chạy đến bên Trần Bá, quỳ xuống kiểm tra vết thương cho lão nông phu. "Trần Bá! Lão bá, người cố gắng lên!" Giọng hắn đầy sự lo lắng và khẩn trương, bàn tay nhanh nhẹn ấn vào vết thương, cố gắng cầm máu. Hắn nhớ lại những kiến thức sơ cứu đơn giản mà Lão Đạo đã dạy từ những ngày còn ở Huyền Nguyên Quan, vội vàng xé một mảnh vải từ vạt áo của mình để băng bó tạm thời.

Lão Đạo Quán Chủ bước đến, đôi mắt ông không chỉ dừng lại ở Trần Bá, mà còn liếc nhìn về phía Lý Nguyên đang ngồi bất động. Một ánh nhìn phức tạp lướt qua trong đôi mắt thâm trầm của ông, vừa có sự tiếc nuối, vừa có sự thấu hiểu. "Đạo hữu đây... có thể giúp một tay?" Giọng Lão Đạo trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Lý Nguyên vẫn không nhúc nhích, đôi mắt vô hồn của hắn từ từ quay sang nhìn Lão Đạo, rồi lướt qua Lâm Nhất và Trần Bá, cuối cùng lại trở về với hư vô. Một nụ cười chua chát, đầy vẻ bi quan hiện lên trên khuôn mặt tiều tụy của hắn. "Cứu được một người, cứu được cả thiên hạ sao? Vô ích thôi. Sinh mệnh vốn dĩ mong manh như cánh bèo trôi sông, hôm nay còn đó, ngày mai đã hóa tro tàn. Cứu được lão già này, liệu có cứu được người vợ đang hấp hối của ông ta? Hay cứu được cái đói nghèo đang đè nặng lên cả thôn Thanh Khê? Ta đã mất tất cả, còn gì để nói nữa?" Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ chán chường và tuyệt vọng, từng lời nói như những mũi dao đâm thẳng vào hy vọng.

Lâm Nhất nghe những lời đó, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác vừa khó hiểu vừa thương cảm. Hắn nhìn Lý Nguyên, một người từng được coi là thiên tài tu luyện, một người từng có cả tương lai rộng mở, giờ đây lại mang vẻ tiều tụy và bi quan đến đáng sợ. Hắn không hiểu tại sao Lý Nguyên lại có thể buông xuôi đến vậy, tại sao lại có thể nhìn thấy sự sống và cái chết một cách lạnh nhạt đến thế. Nhưng hắn cũng cảm nhận được nỗi đau sâu thẳm ẩn giấu đằng sau những lời nói cay đắng ấy.

Lão Đạo Quán Chủ không đáp lời Lý Nguyên, ông chỉ khẽ thở dài. Ông tiến đến bên Trần Bá, nhẹ nhàng đỡ lão nông phu dậy, kiểm tra mạch đập và sắc mặt của ông. "Trần bá, người cố gắng một chút. Chúng ta sẽ đưa người về." Giọng ông vẫn trầm ổn, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ.

Lâm Nhất tiếp tục công việc băng bó, cố gắng hết sức để Trần Bá đỡ đau. Hắn liếc nhìn Lý Nguyên một lần nữa, ánh mắt hắn không còn sự khó hiểu đơn thuần, mà đã pha lẫn một chút thương cảm, một chút buồn bã cho một linh hồn lạc lối. Mùi máu thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi gỗ mục và lá cây tươi, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa sự sống và cái chết, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Hắn thầm nghĩ, cái "Đạo" mà sư phụ đã dạy, có lẽ chính là sự kiên cường không bỏ cuộc, là lòng trắc ẩn không ngừng nghỉ, dù cho cuộc đời có mong manh và vô thường đến đâu.

Mặt trời dần lặn về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc rừng. Lâm Nhất và Lão Đạo Quán Chủ phải thay phiên nhau cõng Trần Bá ra khỏi rừng. Chặng đường trở về Thanh Khê Thôn đầy gian nan và vất vả. Lão nông phu Trần Bá tuy gầy gò nhưng cũng không hề nhẹ, và vết thương khiến ông liên tục rên rỉ yếu ớt. Nhưng Lâm Nhất không một lời than vãn. Hắn cõng Trần Bá, cảm nhận sức nặng của một sinh mệnh đang lay lắt trên lưng mình, cảm nhận từng hơi thở yếu ớt của lão nông phu. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, kiên định, tựa như đang gánh vác cả một gánh nặng của hồng trần. Lão Đạo Quán Chủ đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay truyền một luồng khí ấm áp vào cơ thể Trần Bá, giúp ông giữ được chút sinh lực.

Lý Nguyên vẫn ở lại trong rừng. Khi Lâm Nhất quay lại nhìn, hắn chỉ thấy bóng Lý Nguyên khuất dần sau những tán cây cổ thụ, một bóng hình cô độc và chìm đắm trong sự tuyệt vọng. Hắn hiểu rằng, con đường của Lý Nguyên đã rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà Lâm Nhất chưa thể nào thấu hiểu, nhưng hắn cũng không phán xét. Mỗi người một duyên phận, mỗi người một "Đạo" riêng. Có lẽ, cái "Đạo" của Lý Nguyên đã bị vùi lấp bởi những nỗi đau và mất mát mà hắn đã trải qua.

Khi Lâm Nhất và Lão Đạo cuối cùng cũng đưa được Trần Bá về đến Thanh Khê Thôn, mặt trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc khắp làng. Dân làng tụ tập, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự lo lắng và mừng rỡ khi thấy Trần Bá được đưa về, dù bị thương. Vợ Trần Bá, dù ốm yếu, cũng cố gắng gượng dậy, đôi mắt đẫm lệ nhìn chồng. Tô Mạt Nhi chạy đến, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự nhẹ nhõm và vui vẻ khi thấy Lâm Nhất bình an trở về, và Trần Bá tuy bị thương nhưng vẫn còn sống. Nàng vội vã chạy đi lấy nước, lấy khăn, phụ giúp dân làng chăm sóc Trần Bá.

Sau khi mọi việc đã ổn thỏa, Trần Bá được đưa vào nhà, Lão Đạo Quán Chủ đích thân kê đơn thuốc và hướng dẫn cách chăm sóc vết thương. Lâm Nhất trở về Huyền Nguyên Quan. Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc, gió nhẹ thổi hiu hiu qua những mái ngói cũ kỹ. Hắn không ngủ được, mà ngồi tĩnh tọa trong điện thờ, nơi mùi trầm hương thoang thoảng vẫn còn vương vấn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim mình, và của những sinh linh xung quanh. Sự mong manh của sinh mệnh, của lão nông phu Trần Bá, của người vợ ốm yếu của ông, của cả những con vật hoang dã trong rừng, tất cả đều hiện hữu rõ ràng trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại lời Lý Nguyên, về sự vô ích của việc cứu vớt một sinh mệnh bé nhỏ giữa dòng đời xuôi ngược. Nhưng hắn cũng nhớ đến lời sư phụ, về "tình người", về "lòng trắc ẩn", về những "tia sáng" nhỏ bé như nụ cười của Thủy Tiên, hay bàn tay nắm chặt của Tô Mạt Nhi.

Lão Đạo Quán Chủ bước vào điện thờ, thấy Lâm Nhất đang ngồi tĩnh tọa, đôi mắt ông khẽ mỉm cười. Ông ngồi xuống bên cạnh hắn, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc trải khắp sân.

“Con nghĩ gì mà ưu tư vậy?” Lão Đạo Quán Chủ khẽ hỏi, giọng trầm ấm, phá vỡ sự tĩnh mịch.

Lâm Nhất từ từ mở mắt, ánh nhìn của hắn giờ đây đã không còn sự bối rối, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. “Sư phụ, sinh mệnh sao lại mong manh đến thế? Và cái ‘Đạo’ mà Lý Nguyên theo đuổi, liệu có phải là sai lầm?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp, nhưng chứa đầy sự trăn trở.

Lão Đạo Quán Chủ khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Lâm Nhất, tựa như đang soi rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn hắn. “Nhất nhi, cái mong manh của sinh mệnh càng khiến tình người trở nên quý giá. Bởi vì cuộc đời ngắn ngủi, vô thường, nên mỗi khoảnh khắc được sống, được yêu thương, được sẻ chia lại càng thêm đáng trân trọng. Cái chết là một phần của lẽ tự nhiên, nhưng cách ta đối diện với nó, cách ta bảo vệ sự sống, đó mới chính là ‘Đạo’.”

Ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Đạo không ở phép tắc hay thần thông, Nhất nhi. Đạo không ở những lời nói bi quan, chán chường của Lý Nguyên. Đạo không phải là sự xa lánh hồng trần, hay trốn tránh những đau khổ. Đạo nằm ở sự thấu hiểu và sẻ chia. Lý Nguyên… hắn đã lạc lối ở chính tâm của mình. Hắn đã quá chú trọng vào cái gọi là ‘tiên đạo’ của thế gian, của sức mạnh, của địa vị, để rồi khi mất đi tất cả, hắn cũng mất luôn cả bản tâm lương thiện. Hắn nhìn thấy sự mong manh của sinh mệnh, nhưng lại không nhìn thấy giá trị của tình người trong đó. Hắn đã quên mất rằng, tiên nhân cũng là người, trước khi tu tiên phải tu nhân. Con đường của hắn, có lẽ đã bị những ảo ảnh của danh vọng che mờ, để rồi khi vỡ mộng, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.”

Lâm Nhất trầm ngâm, những lời của sư phụ như một làn suối mát lành, gột rửa đi những nghi hoặc còn vương vấn trong lòng hắn. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải để suy tư, mà để cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ những tia nắng ban mai, sự mát lành của gió đêm, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng nghỉ. Hắn cảm nhận được sự kết nối vô hình giữa vạn vật, giữa con người và tự nhiên.

Hắn biết, con đường của Lý Nguyên, dù từng rực rỡ đến đâu, cũng đã trở thành một lời cảnh tỉnh. Nó nhắc nhở hắn rằng, tiên đạo không phải là đích đến cuối cùng, mà là một hành trình. Và trên hành trình ấy, điều quan trọng nhất không phải là đạt được bao nhiêu sức mạnh hay thần thông, mà là giữ vững được bản tâm lương thiện, là không ngừng thấu hiểu và sẻ chia. Mỗi một hơi thở, mỗi một nhịp đập, mỗi một hành động thiện lương, đều là một viên gạch xây nên cái “Đạo” chân chính của riêng hắn.

Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt hắn giờ đây ánh lên vẻ kiên định và thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn Lão Đạo Quán Chủ, đôi môi khẽ mấp máy, không cần nói ra lời, nhưng trong ánh mắt đã chứa đựng tất cả sự biết ơn và giác ngộ. Hắn biết, cái "Vô Cực Tháp" của cuộc đời mình vẫn còn rất nhiều tầng, nhưng hắn đã tìm thấy được la bàn dẫn lối, đó chính là "hồng trần luyện tâm", là tình người, và là sự thấu hiểu về giá trị của mỗi sinh linh bé nhỏ. Con đường thành tiên nhân, trước hết phải là con đường trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ