Vô tiên chi đạo
Chương 100

Phù Trần Thanh Tâm: Chân Lý Giữa Tàn Khốc

3790 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cuộc đối đầu căng thẳng giữa Lâm Nhất và Môn chủ Xích Lân, tiếp nối từ cliffhanger Chương 99.,Khắc họa đỉnh điểm của xung đột, nơi Lâm Nhất buộc phải phát huy tối đa khả năng và kiên định với đạo lý tu thân để giành chiến thắng không chỉ bằng sức mạnh mà bằng cả tâm hồn.,Lâm Nhất sử dụng Phù Trần Mộc và đạo lý của mình để đối phó với luồng âm khí cổ xưa bị kích động, thể hiện sự khác biệt giữa 'tiên đạo' giả tạo và 'chân đạo' mà hắn theo đuổi.,Môn chủ Xích Lân thất bại hoặc bị đẩy lùi, khẳng định sự chiến thắng của đạo lý tu thân trước sự tham lam và tàn bạo, củng cố danh tiếng của Lâm Nhất.,Kéo theo những hệ quả sâu rộng cho Thôn Vân Thôn và những nhân vật xung quanh, đồng thời gieo mầm cho những diễn biến tiếp theo của Arc và các milestone sắp tới (Ch.105).,Lâm Nhất có một khám phá quan trọng về nguồn gốc của âm khí hoặc về 'Chân Đạo' cổ xưa, liên kết trực tiếp đến dòng thời gian 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Môn chủ Xích Lân, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Người Tù Khổ Sai (A Khổ), Lão Nông Phu (Trần Bá), Người Bán Hàng Tạp Hóa (Bà Tạp Hóa), Xích Lân Môn Đệ Tử
Mood: Tense, triết lý, bi tráng, chiến thắng, suy tư
Kết chương: [object Object]

Chương 100: Phù Trần Thanh Tâm: Chân Lý Giữa Tàn Khốc

Lâm Nhất không chỉ dừng lại ở việc thăm dò, hắn đã quyết định. Đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy, giờ đây không chỉ ánh lên sự quyết đoán mà còn cả một vẻ bao dung lạ thường, như thể hắn đã thấu hiểu nỗi bi ai ẩn sâu trong từng hạt bụi, từng luồng khí lạnh lẽo nơi Cổ Miếu hoang tàn này. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo cả mùi ẩm mốc, mùi đất mục, và một thứ mùi tanh nồng, lạnh lẽo đến thấu xương, đặc trưng của âm khí lâu năm. Tiếng gió rít gào qua những khe hở của mái ngói vỡ vụn, len lỏi qua những bức tường rêu phong, nghe như tiếng oan hồn ai oán, hòa cùng tiếng Môn chủ Xích Lân cười man rợ, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, bi thảm và đầy rẫy sự bất an.

Môn chủ Xích Lân, với hắc khí cuồn cuộn quanh thân, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma trơi, vẫn giữ vẻ khinh miệt. Hắn ta không thể hiểu được tại sao Lâm Nhất, một tiểu đạo sĩ gầy gò, lại có thể giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ như vậy giữa cuồng phong bạo ngược của ma khí và âm khí hắn ta đang điều động. Hắn ta cười điên dại, tiếng cười vang vọng khắp Cổ Miếu đổ nát, xuyên qua cả tiếng gió rít và tiếng lá cây xào xạc ngoài kia, nghe thật chói tai, thật bất nhân.

“Ngươi tưởng giữ vững cái đạo lý hão huyền đó có thể thắng được sức mạnh của ta sao? Âm khí này sẽ nuốt chửng cả ngươi và cái làng mục nát này!” Hắn gầm lên, bàn tay vung mạnh, một luồng hắc khí đặc quánh như mực tàu ập thẳng đến Lâm Nhất, mang theo cả sự tức giận và khinh thường.

Lâm Nhất đứng vững như một cây tùng giữa bão táp, thân hình gầy gò của hắn dường như không hề lay động trước sức ép khủng khiếp của luồng hắc khí. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ lay động, không phải là vũ khí để chống đỡ, mà là một cây bút lông đang vẽ nên một bức tranh vô hình trong không khí, một bức tranh của sự dung hòa, của lẽ tự nhiên. “Sức mạnh không tự sinh ra oán hận, mà oán hận làm tha hóa sức mạnh. Ngươi không hiểu điều đó.” Giọng hắn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một triết lý sâu sắc, phản ánh nội tâm kiên định và thế giới quan độc đáo của hắn. Hắn không vội tấn công, hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng âm khí đang cuồn cuộn chảy xiết quanh mình, như một dòng sông cuộn chảy đầy bi thương, đầy u uẩn. Hắn cảm nhận được không chỉ là năng lượng, mà là ký ức, là sự thống khổ, là nỗi oán hận đã chất chứa qua bao đời, bao kiếp, từ một thời đại suy tàn mà giờ đây đang bị Môn chủ Xích Lân kích động.

Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất bỗng sáng lên một ánh sáng yếu ớt, nhưng vô cùng tinh khiết, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm tăm tối. Hắn không hề né tránh hay chống đỡ trực diện những đòn tấn công dữ dội của Môn chủ Xích Lân, những đòn mà mỗi cái vung tay, vung chân đều mang theo sức mạnh hủy diệt, lợi dụng âm khí để gia tăng uy lực. Thay vào đó, Lâm Nhất dùng Phù Trần Mộc như một sợi chỉ mỏng manh nhưng kiên cường, không phải để chặn đứng dòng nước lũ, mà là để 'dẫn dắt' nó, để 'thanh lọc' từng phần nhỏ của âm khí. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn và tuyệt vọng trong luồng âm khí, như thể nó đang gào thét đòi được giải thoát khỏi sự kiểm soát bạo ngược của Môn chủ Xích Lân.

Mỗi khi Môn chủ Xích Lân tung ra một chiêu thức, Lâm Nhất lại khẽ vẫy Phù Trần Mộc, không phải để đánh trả, mà là để tạo ra những khe hở vô hình trong phòng thủ của Môn chủ. Hắn không dùng sức mạnh đối chọi sức mạnh, mà dùng sự thấu hiểu để làm lung lay nền tảng của kẻ địch. Hắn lướt đi giữa những luồng hắc khí dày đặc, thân pháp nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, đôi khi chỉ là một bước chân dịch chuyển, một cái lắc đầu nhẹ, nhưng lại đủ để tránh thoát hiểm cảnh trong gang tấc. Môn chủ Xích Lân càng đánh càng cảm thấy bất an, như thể hắn đang đấm vào không khí, hoặc tệ hơn, như thể sức mạnh của hắn đang bị một thứ gì đó vô hình, mềm mại mà kiên cố, dần dần làm tiêu hao.

Luồng âm khí cổ xưa bị Môn chủ Xích Lân cưỡng ép điều khiển, giờ đây giống như một con thú hoang bị trói buộc, nó gầm gừ, nó phản kháng. Lâm Nhất cảm nhận được sự giao tranh nội tại trong chính luồng âm khí ấy. Hắn biết, bản chất của âm khí này không phải là tà ác tuyệt đối, mà là sự tích tụ của những nỗi bi thương, oán hận qua thời gian, một di chứng của 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo'. Nó giống như một vết thương lớn của thế giới, và Môn chủ Xích Lân đang cố khoét sâu vào vết thương ấy để rút lấy độc dược.

Ánh sáng từ Phù Trần Mộc không hề chói lóa, nhưng lại có sức mạnh thanh tẩy kỳ diệu. Nó như một ngọn đèn dầu yếu ớt nhưng không bao giờ tắt giữa đêm đen, từng chút một xua tan sự tối tăm. Lâm Nhất không hề biểu lộ sự mệt mỏi, hắn hoàn toàn đắm chìm vào trạng thái 'tu thân dưỡng tính', từng hơi thở, từng cử chỉ đều nhịp nhàng, hòa hợp với vũ trụ. Hắn không coi Môn chủ Xích Lân là một đối thủ cần phải đánh bại bằng vũ lực, mà là một kẻ đang lạc lối, đang bị chính sức mạnh mà hắn truy cầu làm cho mù quáng. Hắn không muốn hủy diệt Môn chủ, hắn muốn phá vỡ ảo ảnh sức mạnh mà Môn chủ đang bám víu, để lộ ra sự thật trần trụi về sự tha hóa của "tiên đạo" giả tạo. Cái đạo của Lâm Nhất không phải là đạo của sự trấn áp, mà là đạo của sự thấu hiểu, của sự dẫn dắt, của sự thức tỉnh. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, "ngay cả âm khí cũng có linh, cũng có tình, chỉ là bị chôn vùi trong bi ai mà thôi."

Mỗi khi Phù Trần Mộc khẽ rung động, một phần âm khí lại được 'thanh lọc', như những giọt nước đục dần trở nên trong suốt. Điều này khiến Môn chủ Xích Lân càng lúc càng cuồng nộ. Hắn không thể hiểu được cách Lâm Nhất đang làm, hắn chỉ cảm thấy nguồn sức mạnh mà hắn đang dựa vào đang dần rời bỏ hắn, như cát trôi qua kẽ tay. Sự tức giận của hắn biến thành sự hoảng sợ, rồi thành sự điên cuồng. "Không thể nào! Ngươi... ngươi là cái quái gì? Ngươi đang làm gì với sức mạnh của ta!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy sự nghi hoặc và tuyệt vọng, nhưng Lâm Nhất vẫn giữ im lặng, chỉ tiếp tục hành động của mình, kiên định như một tảng đá giữa dòng chảy xiết.

Trận chiến tại Cổ Miếu không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai luồng sức mạnh, mà còn là sự va chạm giữa hai triết lý sống, hai con đường tu luyện hoàn toàn khác biệt. Một bên là sự tham lam, bạo ngược, tìm kiếm sức mạnh từ sự hủy diệt và tha hóa; một bên là sự thấu hiểu, bao dung, tìm kiếm chân lý từ sự hài hòa và thanh lọc. Lâm Nhất, với Phù Trần Mộc trong tay, không chỉ là một đạo sĩ đang chiến đấu, hắn là hiện thân của một đạo lý, một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, đang thắp sáng giữa màn đêm của sự suy tàn và tuyệt vọng.

***

Đêm càng lúc càng sâu, gió càng lúc càng mạnh, mang theo một cơn mưa bụi lất phất, như thể trời đất cũng đang khóc than cho số phận của Thôn Vân Thôn. Từ Cổ Miếu đổ nát, Môn chủ Xích Lân gầm lên một tiếng giận dữ xen lẫn sự bất lực, vẻ mặt hắn ta đã không còn vẻ tự tin khinh mạn ban đầu, mà thay vào đó là sự cuồng loạn và sợ hãi. Hắn ta thấy Lâm Nhất không hề bị áp đảo, thậm chí còn như đang dẫn dắt hắn ta vào một mê cung vô hình, nơi sức mạnh của hắn ta dần tan biến. Hắn ta cố gắng cưỡng ép điều khiển toàn bộ âm khí cổ xưa đang cuồn cuộn xung quanh, hắc khí từ người hắn bùng phát dữ dội, tạo thành những luồng xoáy đen ngòm, mang theo tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm.

“Chết tiệt! Ngươi là ai? Ngươi dám phá hoại đại sự của ta!” Môn chủ Xích Lân gào thét, từng lời nói như xé toạc màn đêm. Hắn ta không còn giữ được phong thái ung dung của một cường giả, mà giờ đây chỉ là một kẻ đang tuyệt vọng bám víu vào nguồn sức mạnh mà hắn ta đã cướp đoạt. Tuy nhiên, luồng âm khí cổ xưa, vốn đã chứa đựng sự hỗn loạn và oán hận từ bao đời, không hoàn toàn nghe theo sự chỉ huy của hắn ta nữa. Giống như một con rắn độc bị chủ nhân bóp nghẹt, nó phản kháng lại chính kẻ điều khiển nó.

Một vài đệ tử Xích Lân Môn đang đứng gần Cổ Miếu, bị những luồng âm khí phản phệ, chúng kêu lên thảm thiết. Thân thể chúng run rẩy, rồi gục ngã, đôi mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép. Máu đen trào ra từ khóe môi, chúng biến thành những cái xác khô héo chỉ trong chớp mắt. Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến những đệ tử khác phải lùi lại, nét hoảng sợ hiện rõ trên khuôn mặt. Xa xa, Tô Mạt Nhi, đang cùng Đại Hiệp Cô Độc và A Khổ chiến đấu với đám đệ tử Xích Lân khác để bảo vệ dân làng còn sót lại, thấy cảnh đó, nàng ta không kìm được tiếng kêu thất thanh.

“Lâm Nhất! Cẩn thận!” Giọng nàng ta lạc đi trong gió, tiếng la hét yếu ớt của những đệ tử Xích Lân bị phản phệ, tiếng Đại Hiệp Cô Độc trầm khàn ra lệnh, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng than khóc của dân làng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự đau thương và tuyệt vọng. Mùi khói bụi, mùi máu tươi, mùi tanh nồng của âm khí cổ xưa, mùi gỗ mục và ẩm mốc quyện vào nhau, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Thôn Vân Thôn giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, những ngôi nhà cháy dở, những bức tường xiêu vẹo, những cây cối đổ gãy, tất cả đều là minh chứng cho sự tàn phá của trận chiến.

Lâm Nhất nhận ra đây chính là cơ hội của mình. Môn chủ Xích Lân đã mất kiểm soát, sự tham lam và cuồng vọng của hắn ta đã khiến hắn ta bị chính sức mạnh mà hắn ta muốn khống chế phản phệ. Lâm Nhất vận dụng toàn bộ 'tu thân dưỡng tính', tập trung tâm ý vào Phù Trần Mộc. Ánh sáng yếu ớt từ Phù Trần Mộc giờ đây không chỉ là ánh sáng vật lý đơn thuần, mà là 'ánh sáng của đạo lý', của sự thuần khiết, của sự thấu hiểu vạn vật. Nó không chói chang như ánh sáng của pháp thuật, nhưng lại có sức mạnh thanh tẩy đến kinh ngạc, như một ngọn nến nhỏ giữa bão táp, kiên cường và bất diệt.

Hắn không đánh trả, mà 'dẫn dắt' luồng âm khí cổ xưa. Phù Trần Mộc trong tay hắn như một cây đũa thần, nhẹ nhàng lướt qua những luồng hắc khí cuồn cuộn, không hề có ý định đối đầu trực diện, mà chỉ như một người chăn cừu đang dẫn dắt đàn cừu lạc lối. Lâm Nhất không dùng sức mạnh để trấn áp, mà dùng sự thấu hiểu để cảm hóa. Hắn tách luồng âm khí ra khỏi sự kiểm soát của Môn chủ Xích Lân, đồng thời 'thanh lọc' những phần ô uế nhất, những nỗi oán hận đã bám víu vào nó.

Môn chủ Xích Lân như bị rút cạn sức lực. Hắn ta cảm thấy nguồn sức mạnh từ âm khí cổ xưa đang bị Lâm Nhất tước đoạt từng chút một, như máu đang chảy ra khỏi cơ thể. Cơ thể hắn ta run rẩy dữ dội, hắc khí trên người hắn tán loạn, từng chút một bị ánh sáng thanh khiết của Phù Trần Mộc và sự thuần khiết của Lâm Nhất đẩy lùi. Làn da hắn ta từ đỏ au vì cuồng nộ dần trở nên tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây ánh lên vẻ hoảng sợ, tuyệt vọng tột cùng. Hắn ta không thể tin được rằng một tiểu đạo sĩ gầy gò, không có tu vi cao thâm, lại có thể làm được điều này.

“Không thể nào! Ngươi... ngươi đã làm gì!?” Môn chủ Xích Lân gầm lên, giọng nói khản đặc vì sự kinh hoàng. Hắn ta cố gắng vùng vẫy, cố gắng chống cự, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Nguồn sức mạnh mà hắn ta đã cướp đoạt từ âm khí, giờ đây đã bị Lâm Nhất 'dẫn dắt' và 'thanh lọc', hoàn toàn thoát ly khỏi sự khống chế của hắn ta.

Cuối cùng, Lâm Nhất khẽ vẫy Phù Trần Mộc một lần nữa. Một luồng sáng thanh khiết, ôn hòa nhưng mạnh mẽ bao trùm lấy Môn chủ Xích Lân. Luồng sáng đó không phải để hủy diệt, mà là để tước đoạt toàn bộ sức mạnh mà hắn ta đã vay mượn từ âm khí, để trả nó về với trạng thái nguyên thủy, để thanh tẩy những tạp niệm và sự ô uế đã bám vào nó. Môn chủ Xích Lân gục ngã xuống nền đất lạnh lẽo, trọng thương. Hắc khí trên người hắn ta hoàn toàn tan rã, để lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, tuyệt vọng, và cả một chút... yếu đuối mà hắn ta luôn cố gắng che giấu. Hắn ta chỉ còn là một kẻ bại trận thảm hại, không còn uy phong, không còn sức mạnh, chỉ còn lại sự trần trụi của một con người đã bị chính tham vọng và sự tàn bạo của mình nuốt chửng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, nhưng cái chân tâm của hắn ta đã bị che phủ bởi quá nhiều dục vọng.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh le lói phía chân trời, xua tan màn đêm dày đặc và những đám mây đen kịt, Thôn Vân Thôn hiện ra trong một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát. Gió đã nhẹ nhàng hơn, không còn gào thét như trước, chỉ còn rì rào mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm qua. Âm khí bao trùm Cổ Miếu đã tan dần, không còn cái mùi tanh nồng đến thấu xương, mà thay vào đó là mùi khói bụi, mùi đất ẩm và gỗ mục. Tiếng than vãn yếu ớt của những người bị thương, tiếng bước chân thận trọng của các đồng minh Lâm Nhất, và tiếng xì xào bàn tán của những người dân còn sống sót đã thay thế cho âm thanh hỗn loạn của trận chiến.

Lâm Nhất đứng đó, giữa trung tâm Cổ Miếu đổ nát, Phù Trần Mộc trong tay hắn vẫn còn vương vấn một tia sáng yếu ớt, như vừa hoàn thành sứ mệnh cao cả. Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng sâu trong đôi mắt sâu thẳm vẫn còn hiện lên nỗi bi thương cho những gì đã mất mát. Môn chủ Xích Lân, dù trọng thương, nhưng vẫn cố gắng lồm cồm bò dậy. Ánh mắt hắn ta đầy oán hận, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất một cái nhìn căm phẫn, rồi cùng vài đệ tử còn sót lại, biến mất hút vào màn đêm đang dần tan, như những bóng ma lạc lối.

Không khí vẫn còn bi thương, nhưng đã có một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp Thôn Vân Thôn. Một khởi đầu mới, dù đầy khó khăn và mất mát, đã hé lộ. Những người dân còn sống sót, những khuôn mặt hốc hác, lem luốc bùn đất và nước mắt, giờ đây đều hướng về Lâm Nhất với ánh mắt vừa kính trọng, vừa cảm phục, và cả một sự xót xa vô hạn. Họ đã chứng kiến một điều kỳ diệu, một sự chiến thắng không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng một đạo lý sâu sắc, một lòng nhân ái kiên định.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú giờ đây lấm lem và đôi mắt đỏ hoe vì khóc, không kìm được nữa, nàng ta chạy đến, ôm chầm lấy Lâm Nhất. Thân hình nhỏ nhắn của nàng ta run rẩy trong vòng tay hắn. “Lâm Nhất! Huynh không sao chứ? Muội sợ quá...” Giọng nàng ta nghẹn ngào, vừa trách móc, vừa chứa chan sự quan tâm và lo lắng. Hơi ấm từ cơ thể nàng như xua tan đi cái lạnh lẽo còn sót lại trong tâm hồn Lâm Nhất.

Lâm Nhất khẽ xoa đầu nàng, đôi mắt hắn nhìn xa xăm về phía bình minh đang dần lên, như nhìn về một tương lai xa xôi, đầy biến động. “Ta không sao, Mạt Nhi. Mọi chuyện đã qua rồi.” Giọng hắn ôn hòa, trấn an, nhưng cũng ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc.

Đại Hiệp Cô Độc, với khuôn mặt phong trần đầy sẹo, râu tóc lấm tấm bạc, chậm rãi bước đến. Đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài của y giờ đây nhìn Lâm Nhất với một sự thán phục không che giấu. “Hành động của ngươi... đã mở ra một con đường khác.” Y trầm ngâm, lời nói ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa, như thể y đã nhìn thấy một tia sáng mới trong thế giới tu tiên đầy rẫy sự tha hóa này. Y hiểu rằng, chiến thắng của Lâm Nhất không chỉ là chiến thắng của một cá nhân, mà là chiến thắng của một đạo lý, một chân lý đã bị lãng quên từ lâu. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," y thầm nghĩ, "nhưng có những con người vẫn kiên định với dòng chảy của chân tâm."

Lão Nông Phu Trần Bá, với tấm lưng còng và đôi tay chai sần, khó nhọc quỳ xuống trước mặt Lâm Nhất, dù hắn đã cố gắng ngăn lại. Khuôn mặt rám nắng của ông giờ đây tràn đầy sự biết ơn và kính trọng. “Lâm Đại Hiệp đã cứu làng... ơn này chúng tôi không biết bao giờ mới trả hết.” Giọng ông run rẩy, đầy xúc động. Bên cạnh ông, Bà Tạp Hóa, với thân hình mập mạp và khuôn mặt phúc hậu, cũng chắp tay vái Lâm Nhất, đôi mắt ngấn lệ. “Phật trời phù hộ, Lâm Đại Hiệp là cứu tinh của chúng tôi.” Tiếng khóc thút thít của những người dân vang lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhẹ nhõm và biết ơn.

Lâm Nhất trấn an Tô Mạt Nhi, sau đó quay sang giúp đỡ những người bị thương. Hắn không tự coi mình là anh hùng, chỉ làm điều hắn cho là đúng, điều mà 'tiên đạo tại tâm' đã mách bảo hắn. Hắn nhìn xuống Cổ Miếu, nơi một phần âm khí đã được Phù Trần Mộc 'thanh lọc' và 'hấp thụ'. Hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với nơi này, như một tiếng gọi từ quá khứ xa xăm, một bí mật cổ xưa đang dần được hé lộ. Phù Trần Mộc trong tay hắn, giờ đây, không chỉ là một cây gậy tầm thường, nó như đã hấp thụ một phần của 'chân lý' cổ xưa, một sự biến đổi nhỏ bé nhưng sâu sắc, như một hạt mầm của sự tái sinh đang nảy nở.

Hắn biết, cuộc chiến này chỉ là khởi đầu. Sự thất bại của Môn chủ Xích Lân, không phải vì Lâm Nhất mạnh hơn về tu vi, mà vì đạo lý của hắn lung lay và sự tha hóa của 'tiên đạo' hắn theo đuổi, đã báo hiệu rằng Lâm Nhất sẽ đối mặt với nhiều kẻ thù tương tự, và con đường 'Chân Nhân Chi Đạo' của hắn sẽ là chìa khóa để vượt qua. Lâm Nhất đã gieo một hạt mầm hy vọng trong lòng dân làng và các đồng minh. Danh tiếng của hắn, như một đạo sĩ hành hiệp trượng nghĩa, một người giữ lửa cho đạo lý chân chính giữa cuồng phong của hồng trần, sẽ từ đây lan truyền, thu hút thêm đồng minh, nhưng cũng không tránh khỏi sự chú ý từ các thế lực khác, cả tốt lẫn xấu.

"Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Lâm Nhất thầm nhủ. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi bình minh đang bừng sáng rực rỡ, xua đi những tàn tích của đêm tối. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, nhưng hắn đã tìm thấy một hướng đi, một chân lý, và một sự kiên định không gì lay chuyển. Cái tâm ấy, đã được tôi luyện không chỉ trong lửa và máu, mà còn trong sự thấu hiểu, sự bao dung và trí tuệ, giờ đây đã trở nên sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ