Vô tiên chi đạo
Chương 101

Hậu Chiến: Vết Sẹo Của Chân Lý

2918 từ
Mục tiêu: Khắc họa hậu quả tàn khốc của trận chiến tại Thôn Vân Thôn, nhấn mạnh sự tàn phá mà lòng tham của 'tiên đạo' giả tạo đã gây ra cho phàm trần.,Lâm Nhất suy tư sâu sắc về khám phá từ Phù Trần Mộc, liên kết trực tiếp với 'Đại Tiên Chiến' và 'Sự Suy Tàn của Chân Đạo' diễn ra khoảng 3000 năm trước.,Thể hiện nỗi đau, sự mất mát nhưng cũng là sự kiên cường và tinh thần đoàn kết của dân làng Thôn Vân Thôn và các đồng minh.,Lâm Nhất bắt đầu hành động để giúp đỡ tái thiết, khẳng định đạo lý tu thân không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động thiết thực.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trên con đường 'Chân Nhân Chi Đạo', đặt nền móng cho những quyết định quan trọng và thử thách lớn hơn trong tương lai (đặc biệt là Ch.105).
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Người Tù Khổ Sai (A Khổ), Lão Nông Phu (Trần Bá), Bà Tạp Hóa, Dân làng Thôn Vân Thôn
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, hy vọng mong manh, kiên định, quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Bình minh nhuộm màu vàng cam lên những tàn tích của Thôn Vân Thôn, xua đi màn đêm u ám vừa chứng kiến một trận chiến khốc liệt. Lâm Nhất choàng tỉnh, cơ thể đau nhức nhối, từng thớ thịt như bị xé toạc, nhưng tâm trí hắn lại thanh tỉnh lạ thường, như vừa trải qua một cuộc tẩy rửa, gột bỏ mọi tạp niệm. Hắn mở mắt, ánh nhìn đầu tiên chạm vào khung cảnh hoang tàn đến xót xa. Những mái ngói xám rêu phong giờ chỉ còn là những mảnh vụn đen sì, vương vãi trên nền đất tro tàn; những bức tường gỗ đơn sơ đã sụp đổ, để lộ ra những khoảng trống hoác của những mái ấm một thời. Vườn trà xanh mướt, niềm tự hào của thôn Vân Thôn, giờ lấm lem bùn đất, nhiều cây đổ rạp, cành lá héo úa như những linh hồn đang hấp hối.

Tiếng khóc thút thít yếu ớt, tiếng gọi nhau nghẹn ngào vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một bản nhạc bi thương của sự mất mát, của nỗi đau vô hình đang gặm nhấm những trái tim còn lại. Mùi khói tro tàn, mùi đất ẩm mục, và một mùi tanh nhàn nhạt của máu khô vẫn còn vương vấn trong không khí, quặn thắt lấy lồng ngực. Nắng yếu ớt trải dài trên những gương mặt thẫn thờ, lấm lem bùn đất và nước mắt của dân làng, những ánh mắt vô hồn, đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh giờ hốc hác, đôi mắt to tròn sưng húp đỏ hoe vì thức trắng đêm và khóc quá nhiều, vẫn ngồi cạnh hắn, đầu gục lên vai hắn. Mái tóc đen dài mượt mà thường ngày được tết gọn gàng, giờ rũ rượi, không còn vẻ hoạt bát lanh lợi thường thấy. Thân hình nhỏ nhắn của nàng vẫn còn run rẩy nhẹ, hơi ấm từ nàng như một sợi dây níu giữ Lâm Nhất trở lại với thực tại.

Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn hắn, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào: “Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Huynh đã ngất đi... Ta sợ lắm, sợ huynh sẽ bỏ ta lại một mình.” Nàng lại ôm chặt lấy hắn, như thể sợ rằng chỉ cần buông tay, hắn sẽ tan biến.

Lâm Nhất nhẹ nhàng xoa đầu nàng, cảm nhận sự run rẩy và nỗi sợ hãi từ nàng. Giọng hắn khàn đặc, đầy sự mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển: “Ta không sao, Mạt Nhi. Mọi chuyện đã qua rồi.” Hắn ngừng một chút, ánh mắt nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang cố gắng xuyên qua lớp mây mù của thảm kịch, “Chỉ là... cái giá này... quá đắt.” Hắn thở dài một hơi thật khẽ.

Cái giá này, nó không chỉ là những ngôi nhà đổ nát, những vật phẩm hư hại, mà còn là nỗi đau tột cùng của những linh hồn bé bỏng vừa mất đi người thân, là sự tan vỡ của niềm tin, là vết sẹo hằn sâu vào ký ức của một thế hệ. Hắn thầm nghĩ, cái gọi là ‘tiên đạo’, cái quyền lực mà Môn chủ Xích Lân và đồng bọn truy cầu, đã mang đến đây cái gì? Chẳng phải là sự hủy diệt sao? Chẳng phải là sự khốn khổ cho những phàm nhân vô tội sao? Cái tâm ban đầu của người tu tiên, lẽ nào chỉ còn lại sự tham lam và tàn bạo?

Lâm Nhất cố gắng gượng đứng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể hắn như đồng loạt phản đối bằng những cơn đau nhói, nhưng hắn vẫn kiên quyết. Bước chân hắn nặng nề nhưng vững chãi, lướt qua từng gương mặt thẫn thờ, từng tàn tích của sự sống đang dần lụi tàn. Hắn nhìn những bà lão tóc bạc phơ đang ôm chặt di vật của con cháu, những đứa trẻ thơ dại mắt ngấn nước tìm kiếm cha mẹ giữa đống đổ nát, những người đàn ông lặng lẽ chôn cất người thân. Mỗi bước đi của hắn là một bước chân nặng trĩu trên nền đất tro tàn, mỗi ánh mắt hắn chạm phải là một vết dao cứa vào tận tâm can.

Hắn không thể làm gì để xóa đi nỗi đau này, nhưng hắn có thể làm gì đó để ngăn chặn những nỗi đau tương tự trong tương lai. Đó là lời hứa hắn tự nhủ với bản thân, lời hứa với những linh hồn đang thầm than khóc trong gió, lời hứa với cái đạo lý mà hắn đang kiên trì theo đuổi. Cái bình minh này không chỉ là dấu hiệu của một ngày mới, mà còn là khởi đầu cho một con đường chông gai hơn, một con đường mà Lâm Nhất biết mình phải bước đi.

***

Khi sáng muộn, ánh nắng yếu ớt đã len lỏi qua những tán lá còn sót lại, Lâm Nhất, sau khi trấn an Tô Mạt Nhi và giúp đỡ sơ bộ những người bị thương nặng nhất, hướng bước về phía Cổ Miếu. Nơi đây, trận chiến ác liệt nhất vừa diễn ra, và cũng là nơi ẩn chứa một phần bí mật mà Phù Trần Mộc đã vô tình tiết lộ.

Ngôi miếu nhỏ bằng đá và gỗ đã mục nát, giờ đây càng thêm thê lương dưới ánh nắng nhợt nhạt. Những bức tường sứt mẻ, mái ngói vỡ vụn, để lộ ra khoảng trời xám xịt và những vết cháy đen loang lổ. Tượng thần bên trong, vốn đã phong hóa theo năm tháng, giờ còn bị sứt mẻ nhiều hơn, khuôn mặt hiền từ một thời đã biến dạng, như một biểu tượng cho sự tàn phá của thời gian và chiến tranh. Bàn thờ cũ kỹ rêu phong giờ vương vãi những mảnh đá vụn, những mảnh vỡ của đồ cúng, dấu vết rõ ràng của một cuộc giao tranh không khoan nhượng.

Trong không gian u tịch, hoang tàn ấy, tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường đổ nát nghe như tiếng than khóc của linh hồn. Tiếng lá cây xào xạc ngoài sân miếu, tiếng côn trùng kêu vo ve như những lời thì thầm từ thế giới bên kia. Mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi lâu năm bị bỏ hoang hòa lẫn với mùi đất, mùi rêu phong, và mùi gỗ mục nồng nặc, tạo nên một không khí vừa bí ẩn, vừa rùng rợn.

Phù Trần Mộc, cây gậy nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức mạnh phi phàm, nằm đó, giữa những tảng đá vỡ, ánh lên một vầng sáng mờ ảo, như một linh vật đang ngủ say. Trên thân nó, một vết nứt nhỏ nhưng rõ ràng, hằn sâu vào lớp gỗ đã bạc màu, như một vết thương vừa lành, nhưng cũng như một cánh cửa vừa hé mở, chờ đợi được khám phá.

Lâm Nhất chậm rãi bước đến, quỳ xuống bên cạnh Phù Trần Mộc. Hắn đưa bàn tay gầy guộc, hơi run rẩy, chạm nhẹ vào vết nứt. Ngay lập tức, một luồng thông tin cổ xưa lại ùa về, không phải những từ ngữ hay hình ảnh rõ ràng, mà là những cảm xúc, những mảnh ký ức vụn vỡ của một thời đại đã mất, một sự kiện đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Hắn thấy những bóng người khổng lồ giao chiến, phép thuật hủy diệt trời đất, tiếng kêu than xé nát không gian, sự tan rã của linh khí, và một nỗi bi thương vô hạn, thấm đẫm vào từng thớ đất, từng viên đá của thế gian. Đó là 'Đại Tiên Chiến', là 'Sự Suy Tàn của Chân Đạo' mà hắn đã mơ hồ cảm nhận.

"Đại Tiên Chiến... Sự Suy Tàn của Chân Đạo..." Lâm Nhất độc thoại nội tâm, giọng hắn trầm khàn, như thể đang nói với chính mình, với Phù Trần Mộc, và với cả những linh hồn vô hình đang lảng vảng quanh đây. "Lòng tham, sự ích kỷ đã biến cái gọi là 'tiên đạo' thành thứ tàn độc, bất nhân đến vậy sao? Đạo lý nằm ở đâu? Chân lý nằm ở đâu?" Hắn cảm nhận được sự oán hận và bi thương sâu sắc trong luồng âm khí mà Phù Trần Mộc đã thanh lọc, một nỗi uất nghẹn chất chứa từ hàng ngàn năm trước, tiếng vọng đau thương của một chân lý đã bị lãng quên, một nền văn minh đã sụp đổ.

Đại Hiệp Cô Độc, với khuôn mặt phong trần đầy sẹo, râu tóc lấm tấm bạc được buộc sơ sài, đứng lặng lẽ phía sau Lâm Nhất. Đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài, từng trải của y giờ đây nhìn Lâm Nhất với một sự thán phục không che giấu. Y không nói nhiều, nhưng ánh mắt y đã nói lên tất cả. Y đã từng chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều cảnh đời, nhưng Lâm Nhất lại mang đến một tia sáng khác biệt.

Y chậm rãi cất tiếng, giọng trầm khàn, mang theo chút gió bụi của năm tháng: “Vật này có linh tính. Nó đã giúp ngươi chạm đến một phần ký ức của thế gian. Ký ức ấy... là lời cảnh báo, cũng là lời dẫn lối.” Y nhìn Phù Trần Mộc, rồi lại nhìn Lâm Nhất, như thể đang nhìn thấy một sợi dây liên kết vô hình giữa con người và vạn vật. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng có những chân lý vẫn trường tồn theo dòng chảy thời gian, chỉ chờ người hữu duyên khám phá.”

Lâm Nhất không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Hắn ngồi xuống hẳn, nhắm mắt lại, bàn tay vẫn đặt trên vết nứt của Phù Trần Mộc. Hắn tập trung lắng nghe những lời thì thầm từ quá khứ, những mảnh vụn ký ức đang dần ghép lại trong tâm trí hắn. Hắn biết, vết nứt này không chỉ là dấu hiệu của sự tổn hại, mà còn là một cổng thông tin, một cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu xa hơn về 'Chân Đạo' và 'Đại Tiên Chiến'. Nó là chìa khóa, nhưng cũng có thể là một gánh nặng, một rủi ro tiềm tàng. Đại Hiệp Cô Độc chỉ khẽ thở dài, không nói gì thêm, để Lâm Nhất chìm đắm trong suy tư và những khám phá của riêng mình. Y hiểu rằng, trên con đường truy tìm tiên đạo, có những lúc, người ta cần đối diện với chính mình, với những câu hỏi lớn lao của vũ trụ, mà không lời khuyên nào có thể sánh bằng sự chiêm nghiệm từ tận sâu thẳm nội tâm.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, Thôn Vân Thôn, dù còn mang trên mình những vết sẹo hằn sâu của trận chiến, đã bắt đầu cựa mình thức dậy. Những người dân, dù mệt mỏi, dù mắt còn ngấn lệ vì những mất mát không thể bù đắp, vẫn không ngừng tay. Họ dọn dẹp đống đổ nát, khiêng vác những thanh gỗ còn sót lại, dựng lên những túp lều tạm bợ bằng vải bạt, lá cọ. Tiếng cuốc xẻng lạch cạch, tiếng đá va chạm vào nhau, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những người đang cố gắng vực dậy tinh thần, hòa vào nhau tạo thành một khúc ca lao động đầy bi tráng.

Mùi đất mới lật, mùi gỗ mục, và mùi thức ăn đơn giản như cháo loãng, rau dại nấu chín, lẫn với mùi mồ hôi của sự lao động cần mẫn, tràn ngập không gian. Nó không phải là mùi hương quyến rũ, nhưng lại là mùi hương của sự sống, của hy vọng đang nhen nhóm.

Lâm Nhất không đứng ngoài cuộc. Hắn đã hiểu rằng, 'tiên đạo tại tâm' không chỉ là những suy tư sâu xa, mà còn phải được thể hiện bằng hành động thiết thực. Hắn lao vào giúp đỡ, quần áo đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn nhanh chóng lấm lem bùn đất, mặt mày cũng dính đầy bụi bẩn và mồ hôi. Hắn khiêng những thanh gỗ nặng, dùng chút linh lực của mình để nâng đỡ những tảng đá lớn, hướng dẫn mọi người cách gia cố lều trại sao cho vững chãi nhất. Hắn không ngần ngại lấm lem, cùng ăn cùng ở với họ, chia sẻ từng chút lương thực ít ỏi còn sót lại.

Tô Mạt Nhi, dù thân hình nhỏ nhắn, cũng không hề kém cạnh. Nàng giúp những người phụ nữ lớn tuổi nấu nướng, chăm sóc trẻ nhỏ bị thương, khuôn mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi nhưng ánh lên sự kiên cường và lòng trắc ẩn. Nàng cầm gáo nước mát đưa cho Lâm Nhất khi hắn nghỉ tay, đôi mắt nàng nhìn hắn đầy tin tưởng và ngưỡng mộ. “Huynh làm được mà, Lâm Nhất. Em tin huynh. Chúng ta cùng làm.” Giọng nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng lại là một nguồn động viên vô cùng lớn lao.

Đại Hiệp Cô Độc im lặng, nhưng bàn tay gân guốc của y không ngừng vác những thanh gỗ lớn, đôi mắt y vẫn quan sát Lâm Nhất, như muốn thẩm định, như muốn học hỏi. Y đã nhìn thấy quá nhiều 'tiên nhân' chỉ biết mưu cầu tư lợi, nhưng Lâm Nhất lại khác. Hắn không dùng sức mạnh để trị vì, mà dùng tâm để cảm hóa, dùng hành động để dẫn lối.

A Khổ, người tù khổ sai gầy yếu, dù thân hình còn tiều tụy, cũng cố gắng giúp đỡ những việc nhẹ nhàng, như nhặt nhạnh củi khô, dọn dẹp đá nhỏ. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Nhất không còn là sự sợ hãi hay nghi ngại, mà là sự biết ơn sâu sắc và một niềm hy vọng mới vừa được thắp lên.

Lão Nông Phu Trần Bá, với tấm lưng còng và đôi tay chai sần, lau vội dòng mồ hôi đang chảy dài trên khuôn mặt rám nắng. Ông nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy xúc động và kính trọng. “Nhờ ơn đạo sĩ, thôn này mới còn được gượng dậy. Ơn này... chúng tôi biết sao mà trả hết?” Giọng ông run run, nghẹn ngào.

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, đặt thanh gỗ nặng xuống đất. “Trần Bá không cần đa lễ. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại, Thôn Vân Thôn sẽ còn đẹp hơn xưa. Đây cũng là đạo lý mà Lâm Nhất này muốn giữ gìn.” Hắn nhìn những khuôn mặt chai sạn nhưng ánh lên niềm tin, nhìn những đôi tay đang vun đắp từng viên gạch, từng thanh gỗ. Hắn cảm nhận được sự gắn kết mãnh liệt trong cộng đồng này, một sức mạnh phi thường mà không phép thuật nào có thể sánh bằng.

'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.' Hắn thầm nhủ. Tiên đạo chân chính, không phải là những phép tắc thần thông cao siêu, không phải là sự trường sinh bất tử, mà là sự kiên cường của nhân tâm, là lòng nhân ái, là sự gắn kết mà phàm nhân vẫn luôn gìn giữ. Cái giá của 'tiên đạo' giả tạo là sự hủy diệt, còn 'Chân Đạo' lại nằm trong chính những hành động đơn giản, chân thành này.

Đêm dần buông, mang theo cái lạnh se sắt. Dưới ánh trăng mờ ảo và những ngọn lửa bập bùng từ các túp lều tạm bợ, Thôn Vân Thôn hiện lên như một bức tranh đối lập giữa sự tàn phá và lòng kiên cường. Lâm Nhất ngồi bên đống lửa, Phù Trần Mộc đặt cạnh hắn, vết nứt trên thân nó như một lời nhắc nhở về những bí mật cổ xưa đang chờ được khám phá. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều kẻ thù tương tự Môn chủ Xích Lân, những kẻ đã bị tha hóa bởi cái gọi là 'tiên đạo' giả tạo. Nhưng hắn cũng biết, hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là Tô Mạt Nhi, là Đại Hiệp Cô Độc, là A Khổ, là Trần Bá, là Bà Tạp Hóa, và là toàn bộ dân làng Thôn Vân Thôn kiên cường. Họ chính là minh chứng sống động cho cái 'Chân Đạo' mà hắn đang theo đuổi.

"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là sự thanh thản trong tâm hồn. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, một con đường không chỉ là tu luyện phép tắc, mà là tu luyện cái tâm, tu luyện cái đạo lý làm người. Và hắn hiểu rằng, để bảo vệ cái đạo lý ấy, để bảo vệ những con người chân chất này, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào chốn hồng trần gian nan, đối mặt với những thử thách lớn hơn, những thế lực mạnh mẽ hơn. Con đường 'Chân Nhân Chi Đạo' của hắn, từ Thôn Vân Thôn này, đã thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ