Vô tiên chi đạo
Chương 99

Trí Tuệ Giữa Cuồng Phong: Đạo Lý Của Người Giữ Lửa

3494 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực diện cuộc đối đầu giữa Lâm Nhất và Môn chủ Xích Lân, tiếp nối từ cliffhanger Chương 98.,Khắc họa sự vận dụng trí tuệ và chiến thuật của Lâm Nhất trong chiến đấu, không chỉ dựa vào võ lực, để đối phó với sức mạnh tu tiên tàn độc.,Chứng kiến sự hy sinh và lòng kiên cường của dân làng Thôn Vân Thôn, nhấn mạnh sự tàn bạo của Xích Lân Môn và cái giá phải trả của cuộc chiến.,Lâm Nhất đưa ra một quyết định quan trọng, khẳng định 'đạo lý tu thân' của mình trong tình thế ngặt nghèo, bảo vệ người yếu thế bằng mọi giá.,Mở rộng hiểu biết của Lâm Nhất về sự tha hóa của 'tiên đạo' và sự 'suy tàn của Chân Đạo' trong giai đoạn lịch sử này.,Củng cố danh tiếng ban đầu của Lâm Nhất như một hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Người Tù Khổ Sai (A Khổ), Lão Nông Phu (Trần Bá), Môn chủ Xích Lân, Xích Lân Môn Đệ Tử, Thôn Vân Thôn villagers, Người Bán Hàng Tạp Hóa (Bà Tạp Hóa)
Mood: Tense, action-packed, emotional, tragic, determined, contemplative.
Kết chương: [object Object]

Dưới ánh trăng máu của buổi hoàng hôn đã lùi xa, nhường chỗ cho bình minh rực lửa, Thôn Vân Thôn chìm trong không khí đặc quánh của sự diệt vong. Những gì còn lại của vẻ yên bình, mộc mạc giờ đây chỉ là những tàn tích cháy dở, những mái ngói vỡ vụn và làn khói xám đặc quánh cuồn cuộn bốc lên từ những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái ngói xám đã thành tro bụi. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng người hái trà trò chuyện, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả đã bị thay thế bởi tiếng gầm thét cuồng nộ của Môn chủ Xích Lân, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét hoảng loạn của dân làng, và cả tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát. Mùi khói cháy nồng nặc, mùi máu tanh xộc lên, và cả mùi ozon nồng nặc từ các đòn pháp thuật va chạm, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Lâm Nhất đứng đó, ngay giữa quảng trường trung tâm, nơi có một cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê, từng là biểu tượng của sự sống và sự bền bỉ, nay cũng chỉ còn là một thân cây cháy sém, trơ trụi. Thân hình gầy gò của hắn, thường ngày mang vẻ thư sinh trầm tư, giờ đây lại toát lên một khí thế kiên định đến cùng cực. Phù Trần Mộc trong tay hắn, cán gỗ thô ráp, cũ kỹ, giờ đây lại tựa như một thanh kiếm sắc bén, ánh sáng yếu ớt nhưng kiên cường của nó phản chiếu sự bất khuất trong đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lâm Nhất. Hắn đối mặt trực diện với đòn tấn công hủy diệt của Môn chủ Xích Lân – một luồng hắc khí cuồn cuộn, đặc quánh, mang theo mùi vị khó chịu của sự chết chóc và sự tham lam, tàn bạo đã tích tụ qua bao năm tháng.

Môn chủ Xích Lân nheo mắt, đôi mắt đỏ ngầu tóe lên tia sát khí khi thấy Lâm Nhất không hề lùi bước. Hắn gầm lên, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận: “Ngươi... dám cản đường bổn tọa? Kẻ hèn mọn! Chết đi!” Quả cầu hắc khí lớn dần, áp lực kinh hoàng từ nó khiến không khí xung quanh Lâm Nhất như đặc quánh lại, những mảnh vụn gỗ và đá nhỏ bắt đầu rung chuyển, thậm chí là vỡ vụn dưới sức ép vô hình. Đó là một đòn đánh muốn nghiền nát mọi sự kháng cự, một cách thị uy quyền năng tuyệt đối.

Lâm Nhất không nói một lời. Ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng, nhưng trong sâu thẳm nội tâm, một cơn giông bão đang nổi lên. Hắn cảm nhận được nỗi đau của Thôn Vân Thôn, sự tuyệt vọng của những người dân vô tội đang ẩn nấp trong các hầm trú ẩn tạm bợ. Đạo lý tu thân của hắn, Vô Tiên chi Đạo, không phải là né tránh hồng trần, mà là dũng cảm đối mặt với nó, là bảo vệ những điều mình trân trọng. Nhưng bảo vệ bằng cách nào khi đối thủ mạnh hơn gấp bội? Hắn không thể đối đầu trực diện bằng sức mạnh, bởi lẽ, đó không phải là con đường hắn chọn, và cũng không phải là điều hắn có thể làm được.

Khi quả cầu hắc khí lao đến với tốc độ xé gió, Lâm Nhất không hề dùng Phù Trần Mộc để chống đỡ. Hắn vận dụng 'Vô Ngã Chi Cảnh', một cảnh giới mà hắn đã tôi luyện bấy lâu, cho phép hắn hòa mình vào môi trường, cảm nhận dòng chảy của vạn vật. Hắn không chống lại lực đạo của đối thủ, mà mượn lực, chuyển hóa lực. Phù Trần Mộc trong tay hắn nhẹ nhàng vạch nên một vòng tròn khép kín trong không khí, không phải là một chiêu thức tấn công, mà là một động tác dẫn dắt tinh xảo. Luồng hắc khí cuộn xoáy chạm vào vòng tròn vô hình ấy, không bị chặn đứng, mà như bị một dòng nước xoáy cuốn đi, một phần uy lực khủng khiếp của nó được Lâm Nhất khéo léo dẫn dắt, đẩy lệch hướng.

Cùng lúc đó, Lâm Nhất khẽ nhún chân, thân hình gầy gò thoăn thoắt như một cơn gió nhẹ, mượn một tảng đá đổ nát làm điểm tựa, xoay người né tránh. Lực đạo khổng lồ của Môn chủ Xích Lân, một phần được Lâm Nhất chuyển hướng, một phần bị tiêu hao vào không khí và va chạm với những tàn tích xung quanh, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Đất đá bắn tung tóe, bụi bay mù mịt, và một ngôi nhà đổ nát gần đó, vốn đã lung lay, giờ sụp đổ hoàn toàn, tạo ra một tiếng rầm rầm kinh hoàng.

Tô Mạt Nhi, đang cùng Bà Tạp Hóa và một nhóm dân làng ẩn mình trong một cái hầm tạm bợ dưới gốc cây cổ thụ, chứng kiến cảnh tượng ấy qua khe hở nhỏ. Cô bé không kìm được tiếng gọi thảng thốt, giọng run rẩy: “Lâm Nhất...” Nỗi lo lắng tột độ hiện rõ trong đôi mắt to tròn long lanh của cô bé. Cô biết Lâm Nhất không mạnh về pháp thuật, vậy mà hắn lại dám đối đầu trực diện với Môn chủ Xích Lân, kẻ mà chỉ một luồng khí tức đã đủ khiến người khác run sợ.

Lâm Nhất vẫn đứng vững, dù khuôn mặt hắn tái nhợt, một dòng máu nhỏ chảy ra từ khóe môi. Hắn không bị thương trực tiếp, nhưng việc dẫn dắt một luồng lực đạo mạnh mẽ như vậy đã tiêu hao rất nhiều tinh thần và nội lực của hắn. Hắn cảm nhận được hơi nóng rát từ các đòn tấn công, gió lùa lạnh lẽo khi không khí bị xé toạc, và sự rung chuyển của mặt đất dưới chân. Tuy nhiên, ánh mắt hắn không hề suy suyển, vẫn giữ nguyên sự kiên định. Hắn dùng Phù Trần Mộc như một chiếc lá giữa dòng nước xiết, không cố gắng chống lại mà là thuận theo, sau đó khéo léo điều chỉnh dòng chảy để vượt qua. Đó là đạo lý của hắn, đạo lý của kẻ tìm kiếm tiên đạo trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.

Môn chủ Xích Lân, sau cú đánh uy lực bị hóa giải một cách kỳ lạ, khuôn mặt hắn từ tức giận chuyển sang một vẻ khó tin. Hắn chưa từng gặp ai có thể né tránh đòn của mình theo cách này. Hắn đã quen với việc những kẻ yếu đuối phải quỳ phục dưới chân mình, hoặc chí ít là bị nghiền nát ngay lập tức. Sự kháng cự của Lâm Nhất, không bằng sức mạnh, mà bằng sự tinh xảo, khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm tột độ. "Ngươi... tiểu tử ghẻ rách! Ngươi dám giỡn mặt với bổn tọa?" Tiếng gầm thét cuồng nộ của hắn vang vọng khắp Thôn Vân Thôn, cuốn theo cả bụi bặm và tro tàn. Mùi máu tanh trong không khí càng trở nên nồng nặc hơn, như báo hiệu một cơn thịnh nộ khủng khiếp sắp bùng phát. Hắn giận dữ vận công, chuẩn bị một đòn tấn công mới, mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn.

***

Nắng gay gắt đổ xuống Thôn Vân Thôn, không khí càng trở nên ngột ngạt và nặng nề, bụi bay mù mịt làm che khuất tầm nhìn. Mùi khét của lửa và đất đá, mùi máu tanh nồng nặc quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi khó chịu, báo hiệu sự chết chóc đang bao trùm. Môn chủ Xích Lân, sau khi thấy Lâm Nhất khó chơi, nụ cười khẩy đầy khinh bỉ hiện trên khuôn mặt hắn. "Ngươi muốn bảo vệ chúng sao? Vậy hãy nhìn xem, những con kiến này sẽ chết như thế nào dưới chân bổn tọa!"

Hắn không còn chú tâm vào Lâm Nhất nữa, mà bất ngờ chuyển mục tiêu sang dân làng. Hắn giơ tay, một luồng hắc khí lớn hơn, đậm đặc hơn trước gấp bội, lao thẳng về phía con suối nhỏ ở vùng ven làng, nơi một số dân làng đang cố gắng ẩn nấp và tìm đường thoát thân. Đó là một chiêu thức cực kỳ tàn độc, không chỉ nhằm mục đích phá hủy, mà còn muốn làm ô uế nguồn nước, nguồn sống của cả Thôn Vân Thôn, buộc Lâm Nhất phải phân tâm.

Tiếng nổ lớn vang lên khi luồng hắc khí va chạm với con suối. Nước suối trong lành, mát mẻ, giờ phút chốc trở nên đục ngầu, hóa thành một dòng bùn đen kịt, mang theo mùi hôi thối khó tả. Dòng nước ô uế ấy cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của nó, những tảng đá nhỏ, cây cỏ dại, và cả một số người dân đang cố gắng bám víu vào bờ. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng khóc than vang lên thảm thiết, xé nát không khí đang căng như dây đàn.

Lâm Nhất chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy, nội tâm hắn giằng xé dữ dội. Trái tim hắn thắt lại, nỗi đau như hàng ngàn mũi kim châm vào. Hắn cảm thấy bất lực, cảm thấy sự tàn bạo của Xích Lân Môn đã vượt quá giới hạn của sự chịu đựng. 'Không thể... không thể để hắn làm hại thêm một ai nữa!' Tiếng gào khóc của Bà Tạp Hóa, khi bà ôm chặt đứa cháu nhỏ, với khuôn mặt phúc hậu giờ tràn ngập sự tuyệt vọng, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất: "Trời ơi... làng ta..." Bà Tạp Hóa, người từng bán mọi thứ, từ cây kim sợi chỉ đến mớ rau mớ cá, người từng nói "Cái gì cũng có, cái gì cũng rẻ!", giờ đây chỉ còn lại nỗi đau và sự mất mát.

Lâm Nhất lập tức phản ứng. Anh không còn giữ được vẻ trầm tĩnh hoàn toàn. Trong khoảnh khắc ấy, hắn hiểu rằng đạo lý của hắn không phải là sự thụ động, mà là hành động để bảo vệ sự sống. Hắn vung Phù Trần Mộc, không phải để tấn công, mà để tạo ra một luồng khí kình đặc biệt, cuốn theo tro bụi và tàn tích từ những ngôi nhà đổ nát. Một bức màn khói bụi dày đặc nhanh chóng bốc lên, che khuất tầm nhìn của Môn chủ Xích Lân, khiến hắn không thể nhìn rõ những gì đang xảy ra ở con suối và đường mòn dẫn vào Hắc Ám Sâm Lâm.

Đồng thời, Lâm Nhất ra hiệu cho Tô Mạt Nhi và A Khổ, cùng với Lão Nông Phu Trần Bá. Ánh mắt hắn sắc bén, nhưng vẫn mang theo sự tin tưởng tuyệt đối. "Đi!" Giọng hắn trầm, vang lên giữa tiếng ồn ào chiến trận, không quá lớn nhưng đủ để truyền đi mệnh lệnh khẩn cấp.

Tô Mạt Nhi, dù trong lòng lo lắng tột độ cho Lâm Nhất, nhưng vẫn cố gắng mạnh mẽ. Cô bé lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn tập hợp những người dân còn lại, phần lớn là phụ nữ, trẻ em và người già yếu. "Mau lên! Theo ta!" Giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày của cô bé giờ trở nên kiên quyết. Cô dùng tốc độ nhanh nhẹn của mình, dẫn đầu đoàn người, chạy theo một con đường mòn bí mật xuyên qua Hắc Ám Sâm Lâm, một con đường đã được Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc chuẩn bị từ trước.

A Khổ, Người Tù Khổ Sai, thân hình gầy gò, tiều tụy nhưng ánh mắt đầy quyết liệt, hung hãn khi đối đầu với kẻ ác, đi phía sau, bảo vệ những người yếu thế. Hắn vung xiềng xích, đánh bật những tên đệ tử Xích Lân Môn đang cố gắng truy đuổi. "Ông trời có mắt không? Lũ khốn này sẽ phải trả giá!" Giọng hắn khàn khàn, mang theo sự tuyệt vọng nhưng cũng là hy vọng cuối cùng.

Lão Nông Phu Trần Bá, lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, cũng cắn răng chịu đựng nỗi sợ hãi, cố gắng giúp đỡ những người già yếu. Ông đỡ một bà lão, miệng lẩm bẩm: "Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống... Sao nỡ lòng nào phá hoại như thế này..." Ông biết, đây là cuộc chạy trốn sinh tử, và ông phải làm hết sức mình để bảo vệ gia đình và làng xóm.

Trong khi đó, Đại Hiệp Cô Độc, với khuôn mặt phong trần, đầy sẹo, râu tóc lấm tấm bạc, đang chiến đấu kiên cường ở tuyến sau, cầm chân các đệ tử Xích Lân Môn. Thanh kiếm cổ của ông vung lên, những đường kiếm sắc bén đẩy lùi từng đợt tấn công. Ông biết, nhiệm vụ của mình là tạo đủ thời gian để dân làng thoát thân, và để Lâm Nhất có thể đối phó với kẻ mạnh nhất. Ông không nói nhiều, chỉ tập trung vào từng nhát kiếm, từng cử động, đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài, từng trải. Mùi bụi, mùi đất ẩm ướt sau khi suối bị phá hủy, mùi máu tanh, tất cả hòa quyện vào không khí, tạo nên một bức tranh bi tráng của sự sống và cái chết.

***

Buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống Thôn Vân Thôn. Gió thổi mạnh, cuốn theo tro bụi và tàn tích, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn và ảm đạm. Mùi khét của lửa, mùi máu tanh và mùi bụi bặm vẫn còn vương vấn, xen lẫn với một mùi trầm hương thoảng nhẹ, lạnh lẽo tỏa ra từ ngôi Cổ Miếu đổ nát ở trung tâm làng. Đó là một ngôi miếu cổ kính, nay chỉ còn là những bức tường rêu phong, gạch ngói vỡ vụn, và những tượng thờ bị phong hóa, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm của một thời đã qua.

Lâm Nhất, sau khi đảm bảo dân làng đã bắt đầu sơ tán thành công theo con đường xuyên Hắc Ám Sâm Lâm, một mình quay trở lại đối mặt với Môn chủ Xích Lân. Hắn biết, đây là một quyết định mạo hiểm, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Trái tim hắn vẫn còn nặng trĩu nỗi đau khi chứng kiến sự hủy diệt của Thôn Vân Thôn và cảnh dân làng chịu thương vong, nhưng ý chí hắn kiên định hơn bao giờ hết. Đây là gánh nặng trách nhiệm, là thử thách lớn nhất trên con đường 'hồng trần luyện tâm' của hắn.

Môn chủ Xích Lân, với đôi mắt đỏ ngầu, đang đứng giữa quảng trường, tức giận khi thấy mục tiêu của mình đã thoát khỏi tầm tay. Hắn gầm lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên từ cơ thể, quất mạnh vào không khí. "Tiểu tử khốn kiếp! Ngươi dám giở trò! Ngươi nghĩ những trò mèo này có thể cản được bổn tọa sao? Vô ích!" Dù miệng nói khinh thường, nhưng trong đôi mắt của hắn đã có thêm chút cảnh giác. Lâm Nhất không phải là một đối thủ mạnh về sức mạnh, nhưng sự tinh quái và khó lường của hắn đã khiến Môn chủ phải tiêu hao không ít công sức.

Lâm Nhất đứng cách đó không xa, Phù Trần Mộc trong tay khẽ lay động, như một cây bút lông đang vẽ nên một bức tranh vô hình. Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén, quét một lượt khắp Cổ Miếu đổ nát, rồi dừng lại ở Môn chủ Xích Lân. "Đạo lý không nằm ở phép thuật, mà ở sự thấu hiểu. Ngươi quá coi thường nó." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều chứa đựng một triết lý sâu sắc, phản ánh nội tâm của hắn.

Hắn không tấn công trực diện. Thay vào đó, Lâm Nhất dẫn dụ Môn chủ Xích Lân vào khu vực đã được hắn 'sắp đặt' kỹ càng. Đó không phải là những cạm bẫy bằng pháp thuật, mà là những sự sắp đặt tinh vi dựa trên hiểu biết về địa hình, nguyên lý phong thủy, và thậm chí là tâm lý đối thủ. Hắn kích hoạt một chuỗi các cạm bẫy nhỏ: một tảng đá lớn đã được nới lỏng từ trước bỗng nhiên lăn xuống, một thân cây đã bị cháy sém, mục ruỗng đột ngột đổ sập, những mảnh vỡ từ mái ngói của Cổ Miếu rơi xuống như mưa. Tất cả đều rất đơn giản, thô sơ, nhưng đủ để khiến Môn chủ Xích Lân phải liên tục né tránh, tiêu hao lực lượng và làm gián đoạn sự tập trung của hắn.

Mỗi khi Môn chủ Xích Lân né tránh một cạm bẫy, Lâm Nhất lại dùng Phù Trần Mộc như một công cụ thăm dò. Hắn không chỉ quan sát bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ giác quan, cảm nhận dòng chảy linh khí của Môn chủ Xích Lân và sự biến động của môi trường xung quanh. Hắn để ý thấy rằng, mỗi khi Môn chủ Xích Lân đến gần khu vực Cổ Miếu đổ nát, đặc biệt là phía dưới nền móng của nó, hắn lại có vẻ kiêng kỵ, hành động trở nên chậm chạp hơn một chút, ánh mắt lóe lên vẻ thận trọng. Một luồng âm khí lạnh lẽo, cổ xưa, thoảng nhẹ mùi trầm hương từ miếu thờ cổ, dường như đang tỏa ra từ dưới lòng đất, mà chỉ những người có cảm quan nhạy bén như Lâm Nhất mới có thể nhận ra.

Nội tâm Lâm Nhất bỗng lóe lên một suy nghĩ. 'Linh khí này... có vẻ hắn kiêng kỵ điều gì đó từ miếu thờ cổ...' Hắn nhớ lại những lời truyền miệng của dân làng về Cổ Miếu, về những câu chuyện xa xưa về các vị thần bảo hộ, về những nghi lễ cổ xưa đã thất truyền. Có lẽ, nơi đây không chỉ là một ngôi miếu đổ nát, mà còn ẩn chứa một bí mật nào đó, một nguồn năng lượng mà ngay cả Môn chủ Xích Lân cũng phải dè chừng.

Lâm Nhất không bỏ lỡ cơ hội. Mỗi lần Môn chủ Xích Lân né tránh cạm bẫy hoặc bị luồng âm khí từ Cổ Miếu làm phân tâm, hắn lại lộ ra một khoảnh khắc sơ hở ngắn ngủi. Lâm Nhất biết, đây không phải là lúc để chiến thắng bằng vũ lực, mà là lúc để tận dụng trí tuệ, để tìm kiếm một con đường khác. Hắn không chỉ muốn bảo vệ dân làng, mà còn muốn vạch trần bản chất tàn ác của cái gọi là "tiên đạo" giả tạo này, một minh chứng rõ ràng cho sự 'suy tàn của Chân Đạo'.

Thế giới này, hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, cái tâm ấy phải được tôi luyện không chỉ trong lửa và máu, mà còn trong sự thấu hiểu và trí tuệ. Lâm Nhất hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt của luồng âm khí từ Cổ Miếu, đồng thời cảm nhận được sự dao động trong linh khí của Môn chủ Xích Lân. Hắn biết, đã đến lúc phải đưa ra một quyết định táo bạo, một bước ngoặt lớn trên con đường tu thân của hắn. Hắn sẽ không chỉ phòng thủ và né tránh nữa. Hắn sẽ dùng chính cái điểm yếu mà Môn chủ Xích Lân đang che giấu, cái bí mật của Cổ Miếu, để xoay chuyển cục diện trận chiến.

Lâm Nhất nhắm mắt lại trong giây lát, Phù Trần Mộc trong tay hắn không còn là một công cụ thăm dò nữa, mà đã trở thành một cây gậy dẫn đường, một ngọn đuốc soi sáng trong màn đêm hỗn loạn. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy ánh lên một tia sáng quyết đoán. Hắn đã tìm thấy một con đường, một cơ hội, dù mong manh, để chấm dứt sự tàn bạo này. Hắn không truy cầu sức mạnh, nhưng hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thứ mình có, kể cả những bí mật tiềm ẩn của Thôn Vân Thôn, để bảo vệ những gì mình trân trọng. Hắn sẽ không chỉ là một đạo sĩ trầm tư, mà sẽ là một người giữ lửa cho đạo lý chân chính, giữa cuồng phong của hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ