Đêm dần buông, mang theo cái lạnh se sắt. Dưới ánh trăng mờ ảo và những ngọn lửa bập bùng từ các túp lều tạm bợ, Thôn Vân Thôn hiện lên như một bức tranh đối lập giữa sự tàn phá và lòng kiên cường. Lâm Nhất ngồi bên đống lửa, Phù Trần Mộc đặt cạnh hắn, vết nứt trên thân nó như một lời nhắc nhở về những bí mật cổ xưa đang chờ được khám phá. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều kẻ thù tương tự Môn chủ Xích Lân, những kẻ đã bị tha hóa bởi cái gọi là 'tiên đạo' giả tạo. Nhưng hắn cũng biết, hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là Tô Mạt Nhi, là Đại Hiệp Cô Độc, là A Khổ, là Trần Bá, là Bà Tạp Hóa, và là toàn bộ dân làng Thôn Vân Thôn kiên cường. Họ chính là minh chứng sống động cho cái 'Chân Đạo' mà hắn đang theo đuổi.
"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là sự thanh thản trong tâm hồn. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, một con đường không chỉ là tu luyện phép tắc, mà là tu luyện cái tâm, tu luyện cái đạo lý làm người. Và hắn hiểu rằng, để bảo vệ cái đạo lý ấy, để bảo vệ những con người chân chất này, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào chốn hồng trần gian nan, đối mặt với những thử thách lớn hơn, những thế lực mạnh mẽ hơn. Con đường 'Chân Nhân Chi Đạo' của hắn, từ Thôn Vân Thôn này, đã thực sự bắt đầu. Hắn tựa lưng vào thân cây cổ thụ khô mục, cố gắng tìm chút giấc ngủ ngắn ngủi giữa bộn bề suy tư. Phù Trần Mộc, dường như cảm ứng được sự giao động trong nội tâm chủ nhân, khẽ run rẩy, vết nứt trên thân nó âm thầm lan rộng thêm một chút, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh xám, như một làn sương mỏng quấn lấy Lâm Nhất. Hắn không hay biết, tâm trí hắn dần chìm vào một trạng thái kỳ lạ, không phải giấc ngủ, cũng chẳng phải tỉnh táo hoàn toàn.
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rải rác trên nền đất ẩm ướt của Cổ Miếu. Không khí mát mẻ, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của gỗ mục, rêu phong và đất hoang. Tiếng gió rít qua các khe hở trên mái ngói vỡ vụn, tạo nên những âm thanh u uẩn, như lời thì thầm của quá khứ. Tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng kêu vo ve, tiếng chim chóc hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ, tất cả hòa quyện vào nhau, tô điểm thêm vẻ u tịch, hoang tàn nhưng cũng không kém phần bí ẩn cho ngôi miếu cổ. Lâm Nhất vẫn ngồi yên vị trong tư thế thiền định, đôi mắt nhắm nghiền, thân hình gầy gò của hắn dường như đã hòa làm một với không gian tĩnh mịch xung quanh.
Phù Trần Mộc đặt ngay ngắn trên đùi hắn, ánh sáng xanh xám từ vết nứt đã trở nên rõ ràng hơn, tựa như một mạch đập yếu ớt đang cố gắng truyền tải điều gì đó. Vết nứt trên thân nó không chỉ là một đường hằn vật lý, mà còn là một vết thương đang mở, từ đó tuôn ra những "hồi ức vỡ vụn", những mảnh ghép của một thời đại đã mất từ ngàn xưa. Chúng len lỏi vào tâm trí Lâm Nhất, không phải bằng hình ảnh hay âm thanh rõ ràng, mà bằng những cảm giác, những rung động sâu thẳm, những nỗi bi ai và oán hận đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Hắn chìm sâu vào trạng thái nhập định, tâm trí bị cuốn vào dòng chảy của thời gian, không còn là chính mình mà là một người quan sát vô hình, trực tiếp "chứng kiến" Đại Tiên Chiến.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú còn vương nét mệt mỏi sau đêm dài dựng lều trại, nhưng đôi mắt to tròn long lanh vẫn ánh lên sự lo lắng. Nàng khẽ bước đến gần Cổ Miếu, nhìn Lâm Nhất đang bất động. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ đang bao bọc lấy hắn, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, không giống linh lực thông thường mà nàng từng biết. Nàng muốn gọi hắn, muốn lay tỉnh hắn, nhưng dường như có một bức tường vô hình ngăn cản, khiến nàng không thể cất lời. Nàng chỉ có thể đứng đó, im lặng quan sát, lòng bàn tay siết chặt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại vì lo âu.
Cách đó không xa, Đại Hiệp Cô Độc cũng đứng tựa vào một thân cây, đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài của y găm chặt vào Lâm Nhất. Y đã trải qua nhiều thăng trầm, chứng kiến không ít cảnh tượng kỳ dị trong giang hồ, nhưng chưa bao giờ thấy một ai có thể đạt đến trạng thái nhập định sâu sắc như vậy, đặc biệt là khi luồng khí tức cổ xưa ấy lại thoát ra từ Phù Trần Mộc, thứ mà y cảm nhận được sự bất phàm từ lần đầu gặp gỡ. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một vị hiền triết đang đọc một cuốn sách cổ, cố gắng giải mã những bí ẩn đang diễn ra trước mắt. Y có cảm giác rằng, những gì Lâm Nhất đang trải qua không chỉ là một "cơ duyên" đơn thuần, mà còn là một gánh nặng, một lời nguyền từ quá khứ đang đổ ập xuống vai một tiểu đạo sĩ vô tiên.
Trong tâm trí Lâm Nhất, những hình ảnh chập chờn, vỡ vụn như những mảnh gương vỡ. "Đây là... Đại Tiên Chiến sao? Nhưng sao lại tàn khốc đến thế?" Hắn cảm nhận được sự bàng hoàng, nỗi kinh hoàng tột cùng. Hắn thấy những ngọn núi cao ngất bị san phẳng, những dòng sông cạn khô hóa thành khe nứt sâu hoắm, bầu trời bị xé toạc bởi những luồng năng lượng hỗn loạn. Không phải là những trận chiến hào hùng như trong truyền thuyết, mà là một cuộc tàn sát, một sự hủy diệt không khoan nhượng. "Chân Đạo... đã bị bóp méo từ bao giờ?" Tiếng nói nội tâm của hắn vang vọng, đầy đau đớn. Những gì hắn thấy không phải là sự tranh giành giữa chính và tà theo nghĩa đen, mà là sự biến chất của một lý tưởng, sự tha hóa của những kẻ nhân danh "tiên đạo" để mưu cầu quyền lực và sự trường sinh ích kỷ. Luồng âm khí mà Phù Trần Mộc hấp thụ từ Môn chủ Xích Lân, giờ đây hắn hiểu, đó không chỉ là sự oán hận của những linh hồn bị giam cầm, mà còn là tiếng gào thét của một kỷ nguyên đã sụp đổ, một lời nguyền rủa cho sự phản bội và tham lam. Tâm trí hắn như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương bão tố của thời gian, bị cuốn vào vòng xoáy của những ký ức kinh hoàng. Hắn cảm nhận được vị mặn chát của máu, mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những vết nứt địa nhiệt, tiếng xương cốt va vào nhau khô khốc, và tiếng gào thét yếu ớt từ những linh hồn bị mắc kẹt, tất cả dội thẳng vào tâm can, khiến hắn rùng mình, cơ thể không ngừng run rẩy dù đang trong trạng thái hư ảo.
***
Lâm Nhất "trôi dạt" qua những tàn cảnh của một vùng đất mà chỉ vài khoảnh khắc trước, hắn chỉ vừa kịp nghe danh, U Minh Cấm Địa. Nhưng giờ đây, nơi này hiện ra trước "mắt" hắn không phải là một cái tên, mà là một hiện thực tàn khốc đến mức khó tin. Đây là thời khắc hỗn loạn đỉnh điểm của Đại Tiên Chiến, khoảng ba ngàn năm trước. Những công trình kiến trúc đổ nát, hoang phế hiện ra với đá đen và xương trắng chất chồng. Các cột đá kỳ dị, chạm khắc những phù văn cổ xưa mà ngay cả trong ký ức của hắn cũng không thể nhận diện, giờ đây chỉ còn là những khối đá bị phong hóa, mục nát, trơ trọi giữa không gian u ám. Một số cấu trúc vẫn còn nguyên vẹn, sừng sững như những bóng ma của quá khứ, nhưng tất cả đều bị bao phủ bởi lớp bụi thời gian và một thứ năng lượng tà ác, nặng nề, dường như đang đè nén mọi sự sống.
Không khí nơi đây lạnh lẽo đến thấu xương, ngột ngạt và đầy rẫy sự chết chóc. Mùi tanh nồng của máu khô, mùi ẩm mốc của xác chết, mùi lưu huỳnh từ những vết nứt địa nhiệt bốc lên, hòa quyện với mùi âm khí nồng đậm, tạo thành một hỗn hợp khủng khiếp, khiến ngay cả một linh hồn vô hình như Lâm Nhất cũng cảm thấy ghê tởm và rợn người. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng xương cốt va vào nhau trong những cơn địa chấn nhỏ, và đặc biệt là tiếng gào thét yếu ớt, thảm thiết từ những linh hồn bị mắc kẹt, vang vọng trong không gian trống rỗng, không ngừng xoáy vào tâm trí hắn, như một khúc bi ca không dứt cho sự hủy diệt.
Hắn không phải là người tham chiến, mà là một linh hồn lơ lửng, một người quan sát bất lực. Hắn chứng kiến sự hủy diệt của một nền "Chân Đạo" cổ xưa, một đạo lý chân chính từng được vun đắp qua hàng ngàn năm. Hắn thấy những tu sĩ Chân Đạo, với đạo bào thanh khiết và ánh mắt kiên định, chiến đấu anh dũng nhưng bị áp đảo bởi số lượng và sự tàn bạo của một thế lực khác. Những phép thuật mà họ thi triển không còn là để bảo vệ sinh linh, mà là để tàn sát, để giành giật. Hắn thấy những di tích linh thiêng bị phá hủy không thương tiếc, những pho tượng cổ kính sụp đổ thành cát bụi, những kinh thư cổ bị đốt cháy thành tro tàn. Linh khí của đất trời, vốn trong lành và thuần khiết, giờ đây bị biến chất, vẩn đục bởi những luồng hắc khí cuồn cuộn, nhuộm đỏ cả một vùng trời.
Giữa sự hỗn loạn và bi thảm ấy, Lâm Nhất "bắt gặp" những hình ảnh mờ ảo, những khoảnh khắc chớp nhoáng về một thế lực đứng sau, thao túng cuộc chiến này. Hắn thấy những bóng hình ẩn mình trong màn sương đen dày đặc, không rõ mặt, không rõ hình hài, nhưng toát ra một thứ quyền uy và sự tàn nhẫn đáng sợ. Chúng gieo rắc lòng tham vào những kẻ tu luyện, thổi bùng sự sợ hãi và nghi kỵ giữa các môn phái, biến tình đồng đạo thành oán thù, biến con đường tu tiên thành một cuộc tranh giành đẫm máu.
Một biểu tượng kỳ lạ xuất hiện thoáng qua trong tầm nhìn của hắn – một con mắt khép hờ giữa một vòng xoáy âm dương méo mó, được khắc trên những lá cờ đen bay phấp phới giữa chiến trường hoang tàn. Không có lời giải thích, nhưng biểu tượng ấy khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất như một dấu vết của âm mưu, một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này không phải là ngẫu nhiên, mà là sự dàn xếp tinh vi của một thế lực cổ xưa. Hắn nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết của những người sắp ngã xuống, tiếng cười man rợ của những kẻ chiến thắng khi giẫm đạp lên xác đồng loại. Xen kẽ đó, những lời thì thầm cổ xưa vang lên trong tâm trí hắn, không rõ nghĩa nhưng đầy rẫy sự phản bội và mưu toan quyền lực. "Chí cao... vô thượng... Thiên Đạo..." Một cái tên, hay một khẩu hiệu, chợt thoáng qua, như một tiếng sét đánh ngang tai. Thiên Đạo Môn? Liệu có phải là tổ chức quyền lực nhất hiện nay lại có nguồn gốc từ sự tàn khốc này?
Lâm Nhất cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, không phải vì thân thể hắn bị thương, mà vì tâm hồn hắn đang chứng kiến sự mục nát của Chân Đạo, sự tàn phá của nhân tính. Hắn nhận ra, cái gọi là "tiên đạo giả tạo" mà Môn chủ Xích Lân theo đuổi, chỉ là một nhánh nhỏ, một tàn dư của thứ lý tưởng biến chất đã gây ra Đại Tiên Chiến này. Mọi thứ đều bắt nguồn từ lòng tham, từ khao khát quyền lực và sự trường sinh bất tử, không phải từ sự tu thân dưỡng tính hay lòng từ bi. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung lên, ánh sáng xanh xám càng lúc càng nhấp nháy dữ dội, như muốn truyền tải thêm nhiều điều, nhưng cũng như đang cạn kiệt năng lượng. Vết nứt trên thân nó đã lan rộng hơn, sâu hơn, khiến hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh buốt truyền vào cơ thể, vừa là sự cảnh báo, vừa là một lời kêu gọi. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Câu nói này bỗng nhiên hiện lên trong đầu hắn, không phải là một lời an ủi, mà là một sự khẳng định đầy bi tráng. Chân lý không nằm ở nơi thần thông quảng đại, mà nằm ngay trong chính lòng người, trong sự kiên định trước những biến cố tàn khốc nhất.
***
Trong một khoảnh khắc chấn động, Lâm Nhất cảm thấy một lực đẩy mạnh mẽ, như thể bị ném ra khỏi vực sâu của thời gian. Toàn thân hắn giật mình bật tỉnh, đôi mắt chợt mở bừng, nhưng vẫn còn vương vấn sự hoảng loạn và kinh hoàng từ những gì vừa chứng kiến. Phù Trần Mộc, dường như đã cạn kiệt sức lực, khẽ rơi khỏi đùi hắn, chạm nhẹ xuống nền đất của Cổ Miếu với một tiếng "cạch" khô khốc. Ánh sáng xanh xám từ vết nứt trên thân nó tắt ngấm, chỉ còn lại những đường nứt sâu hoắm, hằn rõ trên lớp gỗ cổ thụ, như một dấu tích vĩnh viễn của gánh nặng mà nó vừa gánh chịu. Lâm Nhất thở dốc, từng hơi thở nặng nề, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán và lưng áo đạo bào cũ kỹ. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây mang theo nỗi buồn thẳm sâu và một sự kiên định mới, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi ám ảnh khó tả.
Tô Mạt Nhi, người vẫn đứng bất động quan sát từ xa, thấy Lâm Nhất cử động, nàng vội vã chạy đến. Khuôn mặt thanh tú của nàng tràn đầy lo lắng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn không chớp. Nàng quỳ xuống bên cạnh, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay hắn.
"Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Huynh trông rất... khác." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm, xen lẫn chút hoang mang. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Nhất trong trạng thái yếu ớt và hoang mang đến vậy, dù hắn đã trải qua bao nhiêu gian nan. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo vẫn còn vương vấn quanh hắn, một thứ gì đó vượt xa những trận chiến thông thường.
Lâm Nhất từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn lướt qua khuôn mặt lo lắng của Tô Mạt Nhi, rồi dừng lại ở Đại Hiệp Cô Độc đang tiến đến. Y vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sắc bén của y đã nhận ra sự thay đổi sâu sắc trong Lâm Nhất.
"Ta... ta đã thấy một phần của quá khứ. Một sự thật kinh hoàng về cái gọi là 'tiên đạo'." Giọng Lâm Nhất khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Hắn không thể diễn tả hết những gì mình đã thấy, những cảnh tượng kinh hoàng, những nỗi đau đớn, và sự thật trần trụi về nguồn gốc của sự suy tàn. Nhưng ánh mắt hắn đã thay đổi, không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá, pha lẫn chút bi ai. Hắn cúi xuống, nhặt Phù Trần Mộc lên, nhẹ nhàng vuốt ve những vết nứt trên thân nó, như vuốt ve một người bạn đã chịu đựng quá nhiều.
Đại Hiệp Cô Độc bước đến gần, đôi mắt y nhìn sâu vào Lâm Nhất, như muốn đọc thấu tâm can hắn. Y không hỏi han, không an ủi, chỉ khẽ gật đầu, như đã hiểu rõ một phần những gì Lâm Nhất vừa trải qua. Khuôn mặt phong trần của y, vốn đã đầy sẹo và trải nghiệm, càng thêm vẻ u hoài khi nhìn tiểu đạo sĩ trẻ tuổi.
"Thế giới này luôn ẩn chứa những bí mật bị chôn vùi, tiểu đạo sĩ." Đại Hiệp Cô Độc cất giọng trầm khàn, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến nhiều biến cố. "Điều quan trọng là ngươi sẽ làm gì với những gì ngươi đã thấy. Ngươi đã chạm vào một sợi dây... rất cổ xưa." Y không nói rõ sợi dây ấy là gì, nhưng Lâm Nhất hiểu. Đó là sợi dây liên kết giữa quá khứ và hiện tại, giữa "Chân Đạo" đã sụp đổ và cái "tiên đạo giả tạo" đang thống trị thế gian. Lời nói của Đại Hiệp Cô Độc như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một sự xác nhận, rằng những gì hắn thấy không phải là ảo ảnh, mà là một phần của sự thật kinh hoàng đang chờ được phơi bày.
Lâm Nhất từ từ đứng dậy, toàn thân vẫn còn hơi run rẩy, nhưng tâm trí đã dần lấy lại sự bình tĩnh. Hắn nhìn chằm chằm vào Phù Trần Mộc trong tay, vết nứt trên thân nó dường như đã trở nên rõ rệt hơn, sâu hơn, như một lời nhắc nhở về cái giá phải trả khi chạm vào những bí mật cổ xưa. Nó không chỉ là vật phẩm, mà còn là cánh cửa dẫn lối đến những chân lý bị chôn vùi, nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro khôn lường. Hắn ngước nhìn ra bên ngoài Cổ Miếu, nơi ánh nắng ban mai đã rực rỡ hơn, soi chiếu xuống Thôn Vân Thôn đang dần hồi sinh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng người dân làng trò chuyện, cười đùa khi cùng nhau dựng lại nhà cửa, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, đối lập hoàn toàn với sự tàn khốc mà hắn vừa trải qua trong tâm trí.
Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, một quyết tâm mới hình thành trong lòng. Cái biểu tượng con mắt khép hờ giữa vòng xoáy âm dương méo mó, cái tên "Thiên Đạo" thoảng qua trong vision, tất cả như một lời hứa hẹn về một thế lực lớn hơn, một âm mưu sâu xa hơn đang thao túng thế giới này. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ sự yên bình giản dị của những con người chân chất như dân làng Thôn Vân Thôn, để thực sự giữ vững "Chân Nhân Chi Đạo" của mình, hắn không thể chỉ dừng lại ở việc bảo vệ một thôn làng nhỏ bé. Hắn phải dấn thân sâu hơn vào chốn hồng trần gian nan, phải đối mặt với những thế lực đã bóp méo "tiên đạo", những kẻ đã gây ra sự suy tàn của Chân Đạo từ ba ngàn năm trước.
Lâm Nhất quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, một nụ cười nhẹ, trấn an hiện lên trên khuôn mặt tái nhợt của hắn. "Ta không sao, Mạt Nhi. Chỉ là... con đường phía trước sẽ còn dài hơn ta nghĩ." Hắn nói, rồi ánh mắt hắn lại hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương mỏng, nơi có lẽ đang chờ đợi những bí mật kinh hoàng khác. 'Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán.' Hắn thầm nhủ. Nhưng dù cho lòng người có khó đoán đến đâu, dù cho thế gian có muôn vàn cạm bẫy, hắn vẫn sẽ giữ vững cái "chân tâm" của mình, bước đi trên con đường "Chân Nhân Chi Đạo" mà hắn đã lựa chọn. Bởi vì, hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và đó là con đường hắn sẽ kiên định bước đi, dù cho phải đối mặt với những bí mật cổ xưa và những thế lực hùng mạnh nhất.