Ánh bình minh trải dài trên những mái ngói rêu phong của Cổ Miếu, xuyên qua những kẽ hở mục nát, vẽ nên những vệt sáng hư ảo trên nền đất ẩm ướt. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trong tư thế tĩnh tọa quen thuộc, nhưng tâm trí hắn lại xao động như dòng nước chảy xiết dưới khe đá. Phù Trần Mộc nằm yên trong lòng bàn tay hắn, không còn cuồng bạo phóng thích âm khí như đêm qua, mà giờ đây, nó lại âm ỉ một luồng sức mạnh cổ xưa, như một vết sẹo hằn sâu trên da thịt, kể lại câu chuyện về một nỗi đau đã ngàn năm. Vết nứt trên thân gỗ giờ đây không chỉ là một rạn vỡ vật lý, mà dường như đã trở thành một nhãn cầu không màu, vô hồn, chứng kiến sự suy tàn, cái chết của một kỷ nguyên vàng son của "Chân Đạo".
Trong không gian u tịch, hoang tàn của Cổ Miếu, tiếng gió rít qua những khe hở, tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, tiếng côn trùng rỉ rả không dứt, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng trầm buồn, khơi gợi nỗi niềm hoài cổ. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục len lỏi vào từng hơi thở của Lâm Nhất, nhắc nhở hắn về sự vô thường của vạn vật, về cái vòng tuần hoàn sinh diệt mà thế gian vẫn mãi xoay vần. Hắn nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức vỡ vụn mà Phù Trần Mộc đã trao cho, những hình ảnh chớp nhoáng về một "Đại Tiên Chiến" tàn khốc, về những biểu tượng tà ác, những bóng hình mờ ảo của một thế lực bí ẩn. Mỗi mảnh ghép như một mũi kim châm vào tâm hồn hắn, khiến hắn nhận ra rằng cái giá của sự truy cầu "tiên đạo" một cách mù quáng, tham lam, lại chính là sự hủy diệt của "Chân Đạo", của những giá trị tốt đẹp nhất mà con người từng có.
"Những mảnh vỡ này... không chỉ là ký ức, mà là một lời cảnh báo." Lâm Nhất thì thầm, giọng khàn đặc, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Hắn cảm thấy một mối liên kết mơ hồ, lạnh lẽo, giữa quá khứ đau thương của ba ngàn năm về trước và những sự kiện gần đây tại Thôn Vân Thôn. Những kẻ đã gây ra tai họa cho dân lành, những tu sĩ mang danh "tiên nhân" nhưng hành xử như quỷ dữ, chúng có phải là những kẻ kế thừa của cái "tiên đạo giả tạo" đã từng hủy hoại cả một thời đại? Sự tha hóa của lòng người, sự bóp méo chân lý vì quyền lực và lợi ích, dường như là một căn bệnh cũ, một vết sẹo không bao giờ lành, cứ tái phát hết lần này đến lần khác trên da thịt hồng trần. Hắn cảm nhận được sự nặng trĩu của lịch sử đè lên đôi vai gầy, nhưng cũng chính từ đó, một ý chí kiên định hơn lại bừng lên trong tâm khảm.
Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà ánh lên một sự kiên cường đến lạ. Hắn nhìn chằm chằm vào vết nứt trên Phù Trần Mộc, thấu hiểu rằng vật phẩm này không chỉ là một công cụ để khám phá quá khứ, mà còn là một tấm gương phản chiếu những nguy hiểm đang chờ đợi ở phía trước. Nó là chìa khóa, nhưng cũng là gánh nặng. Nó là ánh sáng, nhưng cũng là bóng tối. Cái "chân tâm" mà hắn vẫn luôn gìn giữ, liệu có đủ sức soi đường trong màn đêm u tối của thế cục đang dần hiện rõ? Hắn thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả nỗi ưu tư về những gì đã thấy, và cả sự lo lắng cho những gì sắp đến. Con đường "Vô Tiên Chi Đạo" mà hắn đang bước đi, dường như ngày càng trở nên chông gai, hiểm trở hơn bao giờ hết. Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Nhưng hồng trần này, có phải đang ngày càng trở nên phức tạp, u ám và đầy rẫy những cạm bẫy từ những thế lực vô hình?
***
Buổi trưa cùng ngày, Khinh Vân Khách Điếm vốn nhộn nhịp, nay lại càng thêm ấm cúng dưới ánh nắng vàng nhẹ, rót tràn qua những ô cửa sổ gỗ. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu gạo nồng nàn, mùi gỗ cũ và khói bếp lan tỏa khắp sảnh lớn, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách và tiếng bước chân lộc cộc trên cầu thang gỗ. Đây là một điểm dừng chân an toàn, một chốn bình yên hiếm hoi giữa những biến cố dồn dập mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã trải qua. Dù công việc tái thiết Thôn Vân Thôn vẫn còn bộn bề, nhưng Vương Đại Phúc đã nhanh chóng thiết lập lại việc kinh doanh tại đây, vừa để kiếm kế sinh nhai, vừa để hỗ trợ dân làng đang dần ổn định cuộc sống.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang dùng bữa bên một góc bàn, không khí có phần bận rộn nhưng ấm áp vây quanh. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, vẫn giữ vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn thường thấy. Nàng líu lo kể cho Lâm Nhất nghe những câu chuyện nhỏ nhặt của dân làng, cố gắng xua đi vẻ trầm tư vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt hắn từ sáng sớm. Lâm Nhất chỉ mỉm cười nhẹ, lắng nghe nàng, thỉnh thoảng gắp cho nàng một miếng thức ăn ngon, nhưng ánh mắt hắn vẫn xa xăm, như còn đang chìm đắm trong những suy tư về quá khứ xa xăm. Hắn mặc chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, thư sinh, đôi mắt sâu thẳm dường như đã nhìn thấu nhiều hơn những gì một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi nên thấy.
Đột nhiên, không khí ấm cúng của quán trọ bị xé tan bởi một sự xuất hiện đầy căng thẳng. Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và khuôn mặt phúc hậu thường ngày, giờ đây lại mang vẻ mặt cau có, nghiêm trọng đến lạ. Hắn vội vã bước đến bàn của Lâm Nhất, dáng đi không còn vẻ ung dung tự tại mà thay vào đó là sự vội vã, nặng nề. Phía sau hắn, một cái bóng gầy gò, tiều tụy lướt vào. Đó chính là A Khổ, người tù khổ sai mà Lâm Nhất đã giải cứu khỏi bọn sơn tặc. Thân hình hắn gầy guộc, hốc hác, quần áo rách rưới, nhưng điều đáng sợ nhất lại là đôi mắt. Đôi mắt ấy không còn vẻ cam chịu mà thay vào đó là sự ám ảnh, sợ hãi tột độ, như vừa chứng kiến điều gì kinh hoàng vượt quá sức tưởng tượng của phàm nhân. Hắn rụt rè bước đi, ánh mắt sợ hãi quét khắp căn phòng ồn ào, rồi cuối cùng dừng lại ở Lâm Nhất, như tìm thấy một điểm tựa duy nhất.
Vương Đại Phúc đặt tay lên vai Lâm Nhất, giọng nói sang sảng thường ngày giờ đây trầm xuống, mang theo sự lo lắng không che giấu. "Lâm huynh, có chuyện không hay rồi! A Khổ có tin tức cực kỳ quan trọng."
Lâm Nhất đặt đôi đũa xuống, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng. Hắn nhìn A Khổ, ánh mắt đầy sự quan tâm và cảm thông. Hắn biết, một người đã từng trải qua biết bao khổ ải như A Khổ, nếu đã sợ hãi đến mức này, thì những gì hắn chứng kiến chắc chắn không phải là chuyện tầm thường.
A Khổ tiến lại gần hơn, cơ thể hắn run rẩy bần bật, như một cành cây khô héo trước gió lớn. Hắn cúi đầu thấp, giọng nói khàn đặc, lắp bắp, đầy sự ám ảnh. "Bẩm... Đại Hiệp... những kẻ đó... chúng không chỉ có vậy... phía sau chúng... còn có những ác quỷ thực sự!" Hắn nói, bàn tay gầy guộc run rẩy chỉ về phía ngoài cửa, nơi ánh nắng vẫn còn đang rực rỡ, nhưng trong tâm trí hắn, có lẽ chỉ còn lại bóng tối và nỗi kinh hoàng. Lời nói của A Khổ như một hồi chuông cảnh tỉnh, đánh thức Lâm Nhất khỏi những suy tư về quá khứ, kéo hắn về với hiện thực khắc nghiệt đang bủa vây. Hắn hiểu rằng, những gì đã xảy ra tại Thôn Vân Thôn chỉ là khởi đầu, một vết nứt nhỏ trên bức tường thành kiên cố của một âm mưu lớn hơn nhiều.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Gió se lạnh bắt đầu thổi, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của trà thảo dược từ gian bếp. Trong một góc khuất của Khinh Vân Khách Điếm, nơi ánh sáng yếu ớt, lờ mờ chiếu rọi, tạo cảm giác riêng tư và căng thẳng, Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc và Vương Đại Phúc quây quần lại, lắng nghe A Khổ kể lại những điều hắn đã chứng kiến. Tiếng vọng của sự ồn ào từ sảnh chính, tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng đêm dường như càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ trong góc nhỏ này.
A Khổ, với thân hình gầy guộc, tiều tụy, run rẩy kể lại những gì hắn đã thấy và nghe được sau khi được Lâm Nhất giải cứu. Hắn không dám nhìn thẳng vào mặt ai, đôi mắt sợ hãi chỉ nhìn chằm chằm xuống nền đất. Hắn miêu tả các nghi lễ tà dị mà hắn thấy những tu sĩ kia thực hiện, những biểu tượng ghê rợn được xăm trên da thịt họ, hay được vẽ trên những lá bùa, những vật phẩm mà chúng sử dụng. "Những biểu tượng ấy... những vòng xoáy âm dương méo mó, với một con mắt khép hờ ở giữa... giống hệt cái hình trên Phù Trần Mộc của huynh đệ Lâm Nhất," A Khổ lắp bắp, giọng nói đứt quãng, "Chúng còn nói... chúng chỉ là những con chó săn... của Hắc Ám Cung... Chúng muốn dùng máu thịt dân lành... để hiến tế... cho một con đường khác... một con đường tối tăm hơn cả tiên đạo!"
Lời nói của A Khổ như một mũi dao sắc bén, xuyên thẳng vào tâm trí Lâm Nhất. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, vết nứt trên thân gỗ dường như càng trở nên rõ rệt và đau đớn hơn. "Những biểu tượng đó... ta đã thấy trong những mảnh vỡ của Phù Trần Mộc," Lâm Nhất trầm giọng nói, ánh mắt hắn hướng về phía Đại Hiệp Cô Độc, tìm kiếm sự xác nhận. Hắn đã thấy cái biểu tượng con mắt khép hờ giữa vòng xoáy âm dương méo mó ấy trong những mảnh ký ức về "Đại Tiên Chiến", và cả cái tên "Thiên Đạo" thoảng qua trong những vision vỡ vụn. Giờ đây, những chi tiết đó không còn là những ảo ảnh mơ hồ của quá khứ, mà là những manh mối rõ ràng, kết nối trực tiếp với hiện tại, với mối họa đang đe dọa những con người vô tội.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú nhưng giờ đây đầy vẻ lo lắng, nắm chặt tay Lâm Nhất. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của hắn, sự giằng xé trong tâm hồn hắn. Nàng biết, hắn đang đứng trước một quyết định khó khăn, một ngã rẽ lớn trên con đường "Vô Tiên Chi Đạo". Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu thường ngày giờ đây nặng trĩu ưu tư, thở dài một tiếng. Hắn là một thương nhân, một người thực tế, nhưng cũng là một người trọng nghĩa, luôn quan tâm đến sự an nguy của dân lành. Hắn hiểu rằng, nếu những gì A Khổ nói là sự thật, thì mối họa này không chỉ dừng lại ở một thôn làng nhỏ bé, mà có thể lan rộng ra khắp hồng trần, biến những con người vô tội thành vật tế cho những mục đích tà ác.
Đại Hiệp Cô Độc, người vẫn im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối, giờ đây mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Khuôn mặt phong trần, đầy sẹo của y, cùng với đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài, từng trải, càng khiến y trở nên bí ẩn và thâm trầm. Ánh mắt y quét qua từng người, rồi dừng lại ở Lâm Nhất, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Mọi chuyện không đơn giản như ngươi nghĩ, tiểu đạo sĩ," y cất giọng trầm khàn, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến bao nhiêu biến cố thăng trầm của thế sự. "Đây không phải là tà ma mới nổi, mà là một căn bệnh cũ, ăn sâu vào cốt tủy của 'tiên đạo' từ rất lâu rồi. Cái gọi là 'Hắc Ám Cung' hay bất cứ danh xưng nào khác, cũng chỉ là những tên gọi khác nhau cho cùng một bản chất tham lam, ích kỷ, muốn thao túng, bóp méo 'Chân Đạo' vì lợi ích riêng." Lời nói của y như một lời khẳng định, một sự xác nhận cho những gì Lâm Nhất đã cảm nhận được từ Phù Trần Mộc, rằng mối họa này có nguồn gốc sâu xa từ "Đại Tiên Chiến" ba ngàn năm trước, từ sự suy tàn của "Chân Đạo" và sự trỗi dậy của "tiên đạo giả tạo" mà Thiên Đạo Môn có thể là một phần trong đó.
Lâm Nhất cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hắn giằng xé giữa việc bảo vệ bản thân và những người thân yêu, với trách nhiệm bảo vệ dân lành và tìm kiếm "Chân Đạo" đích thực. Hắn hiểu rằng, nếu tiếp tục dấn thân vào con đường này, hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực hùng mạnh, những âm mưu thâm độc hơn rất nhiều so với bất kỳ kẻ thù nào hắn từng gặp. Cái "chân tâm" mà hắn luôn giữ vững, liệu có đủ sức đối chọi với cả một "tiên đạo" đã bị tha hóa từ tận gốc rễ? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm này, liệu có thể lay chuyển được cả một cỗ máy đã vận hành suốt ba ngàn năm?
Ánh mắt Lâm Nhất chợt lóe lên một tia kiên định. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, chỉ còn lại những ánh sao lấp lánh như những giọt nước mắt của bầu trời. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Hắn thầm nhủ. Nhưng dù cho lòng người có khó đoán đến đâu, dù cho thế gian có muôn vàn cạm bẫy, hắn vẫn sẽ giữ vững cái "chân tâm" của mình, bước đi trên con đường "Chân Nhân Chi Đạo" mà hắn đã lựa chọn. Bởi vì, hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và để vượt qua hồng trần này, để bảo vệ sự yên bình giản dị của những con người như dân làng Thôn Vân Thôn, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Một hành động táo bạo, một quyết định khó khăn đang chờ đợi hắn ở phía trước. Lâm Nhất ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn ánh lên một sự kiên cường và quyết đoán chưa từng thấy, như một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy trong màn đêm vô tận, sẵn sàng soi sáng con đường đầy chông gai sắp tới.