Vô tiên chi đạo
Chương 104

Ngưỡng Cửa Vô Định: Lựa Chọn Của Chân Nhân

2789 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc xung đột nội tâm của Lâm Nhất khi đứng trước lựa chọn sinh tử: ẩn mình hay đối mặt với mối họa cổ xưa.,Làm rõ quy mô và bản chất tàn độc của 'bàn tay vô hình' đã thao túng 'tiên đạo' từ Đại Tiên Chiến, thông qua lời kể và chiêm nghiệm của các nhân vật.,Thể hiện sự lo lắng và ủng hộ của các đồng minh, đặc biệt là Tô Mạt Nhi, củng cố mối quan hệ và tăng cường tính nhân văn của câu chuyện.,Đẩy Lâm Nhất đến đỉnh điểm của sự cân nhắc, đặt nền tảng vững chắc cho quyết định trọng đại sẽ diễn ra ở Chương 105.,Nhấn mạnh sự khác biệt giữa 'tiên đạo' giả tạo và 'Chân Nhân Chi Đạo' mà Lâm Nhất đang theo đuổi, khẳng định giá trị đạo lý của hắn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Vương Đại Phúc, A Khổ
Mood: Tense, introspective, serious, determined, melancholic.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống Thôn Vân Thôn đã dần nhường chỗ cho rạng đông, nhưng trong căn nhà gỗ nhỏ nơi Lâm Nhất và những người bạn của hắn trú ngụ, không khí vẫn còn đặc quánh sự nặng nề của những lời nói đêm qua. Sương mù sớm mai vẫn lãng đãng vương trên những đồi trà xanh biếc bao quanh thôn xóm, như một tấm màn che phủ những ưu tư đang giằng xé trong lòng người. Ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ làm bằng gỗ cũ kỹ, chiếu thành những vệt dài mờ ảo trên nền nhà đất, hắt lên gương mặt thư sinh vốn dĩ thanh thoát của Lâm Nhất, giờ đây lại mang vẻ trầm tư đến lạ. Hắn ngồi đó, tựa như một pho tượng đá cổ, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía hư vô, nhưng tâm trí hắn lại đang quay cuồng trong một cơn bão dữ dội của những suy nghĩ.

Tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, cùng với những âm thanh quen thuộc của một ngày mới bắt đầu – tiếng người hái trà trò chuyện xa xa, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích – tất cả dường như chỉ làm nền cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn phòng nhỏ. Mùi trà tươi từ những lá trà non còn đọng sương, mùi đất ẩm sau một đêm dài, và mùi gỗ mộc mạc của căn nhà hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa yên bình, vừa giản dị, nhưng cũng chất chứa một nỗi lo lắng vô hình.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú nhưng giờ đây đã đong đầy vẻ lo lắng, ngồi sát bên Lâm Nhất. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm chặt lấy tay hắn, truyền đi một sự ấm áp, nhưng cũng không che giấu được nỗi bất an đang dâng trào trong lòng. Nàng có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt gầy gò của hắn, sự giằng xé trong tâm hồn hắn. Nàng biết, hắn đang đứng trước một quyết định khó khăn, một ngã rẽ lớn trên con đường "Vô Tiên Chi Đạo" mà hắn đã lựa chọn. Lời lẽ của A Khổ đêm qua, những miêu tả kinh hoàng về các nghi lễ tà dị, những biểu tượng ghê rợn và phương pháp tu luyện tàn độc của cái gọi là "Hắc Ám Cung", đã ám ảnh tất cả bọn họ. Và đặc biệt là sự kết nối của chúng với những gì Lâm Nhất đã "thấy" trong những mảnh vỡ ký ức của Phù Trần Mộc về Đại Tiên Chiến ba ngàn năm trước, càng khiến mọi chuyện trở nên phức tạp và nguy hiểm khôn lường.

Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu thường ngày giờ đây đã nặng trĩu ưu tư, thở dài một tiếng. Hắn là một thương nhân, một người thực tế, luôn biết cân nhắc lợi hại, nhưng cũng là một người trọng nghĩa, luôn quan tâm đến sự an nguy của dân lành. Hắn biết rõ quy luật khắc nghiệt của hồng trần, nơi kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, và những kẻ yếu thế như dân làng Thôn Vân Thôn này, một khi bị cuốn vào vòng xoáy của các thế lực tu tiên, sẽ không có lấy một đường sống.

"Thiếu hiệp, giang hồ hiểm ác, nhưng mối họa này... e rằng vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta." Vương Đại Phúc cất lời, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút tuyệt vọng. Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt chứa đựng sự khẩn cầu. "Ẩn mình một thời gian, tích lũy thực lực, há chẳng phải là thượng sách sao? Ta có thể sắp xếp cho thiếu hiệp một nơi an toàn, bí mật. Đợi khi thời cơ chín muồi, khi thiếu hiệp đủ mạnh, hãy quay lại giải quyết cũng không muộn." Hắn hiểu rằng, đôi khi, sự nhẫn nhịn và chờ đợi là một loại trí tuệ, một cách để bảo toàn lực lượng trước những kẻ địch quá mạnh.

Tô Mạt Nhi, không kìm được nữa, ghé sát vào Lâm Nhất, giọng nàng nghẹn ngào, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước. "Lâm Nhất ca, muội không muốn huynh gặp nguy hiểm. Chúng ta... chúng ta chỉ muốn bình yên mà thôi. Cứ thế này, chẳng phải chúng ta sẽ tự dấn thân vào chỗ chết sao?" Nàng siết chặt tay hắn, mong muốn hắn có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi và tình cảm chân thành của nàng. Nàng không muốn nhìn thấy hắn một mình gánh vác cả thế gian, không muốn hắn phải đối mặt với những hiểm nguy mà nàng không thể lường trước. Đối với nàng, sự bình yên bên cạnh hắn đã là tất cả.

A Khổ, người tù khổ sai tiều tụy, vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau những gì đã trải qua, ngồi co ro một góc. Hắn gầy gò, tiều tụy, ánh mắt u uất và đầy sợ hãi, nhưng đôi lúc lại ánh lên sự phẫn nộ khi nhớ về những gì mình đã chứng kiến. Lời nói của hắn đứt quãng, run rẩy, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự tàn độc của thế lực kia. "Chúng... chúng quá mạnh. Chúng có mặt khắp nơi. Bọn ta... bọn ta không thể chống lại được... Chúng ta chỉ là những con kiến, bị nghiền nát dưới gót chân của chúng..." Hắn không dám nhìn thẳng vào Lâm Nhất, bởi vì hắn sợ hãi, sợ hãi rằng ánh mắt kiên định của tiểu đạo sĩ sẽ kéo hắn trở lại với những ký ức kinh hoàng.

Lâm Nhất im lặng lắng nghe tất cả, ánh mắt sâu thẳm vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù còn vương trên những đồi trà xanh biếc, như những dải lụa trắng vắt vẻo trên sườn núi. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự rung động mơ hồ từ nó, như thể cây gỗ cổ xưa ấy cũng đang thì thầm những câu chuyện của quá khứ xa xăm. Những lời khuyên của Vương Đại Phúc, những lo lắng của Tô Mạt Nhi, và sự sợ hãi của A Khổ đều có lý. Con đường mà hắn đang đứng trước là một vực thẳm đầy hiểm nguy, một cuộc chiến mà hắn có thể phải đối mặt với cả một "tiên đạo" đã bị tha hóa từ tận gốc rễ. Nhưng đồng thời, trong sâu thẳm tâm hồn, hắn vẫn nghe thấy tiếng vọng của những "hồi ức vỡ vụn" từ Phù Trần Mộc, những tiếng thét đau thương của Chân Đạo bị bóp méo, những bóng hình của những người vô tội bị nghiền nát dưới gót chân của quyền lực và lòng tham. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Hắn thầm nhủ. Nếu hắn quay lưng lại với những lời cầu cứu vô thanh ấy, liệu hắn có còn xứng đáng với con đường "Chân Nhân Chi Đạo" mà hắn đang theo đuổi?

Đại Hiệp Cô Độc, người vẫn im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối, giờ đây mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Y rời khỏi căn nhà, bước ra bờ suối vắng vẻ của Thôn Vân Thôn. Hắn ngồi xuống một tảng đá rêu phong, đã có từ bao đời nay, ngắm nhìn dòng nước chảy xiết không ngừng. Phù Trần Mộc đặt bên cạnh hắn, ánh lên vẻ cổ kính dưới nắng trưa dịu nhẹ, như một minh chứng cho dòng chảy thời gian và những bí mật đã bị chôn vùi. Tâm trí hắn quay cuồng với những lời cảnh báo, những hình ảnh về Đại Tiên Chiến mà hắn đã chứng kiến qua Phù Trần Mộc, và câu hỏi "Nếu không phải ta, thì là ai?" cứ vang vọng mãi trong tâm khảm, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, lay động mọi ngóc ngách của linh hồn.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự bình yên và lời giải đáp trong tâm hồn mình. Hắn cảm nhận linh khí từ Phù Trần Mộc, một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng, như chứa đựng cả ngàn năm tịch mịch. Trong khoảnh khắc ấy, hắn hồi tưởng lại những lời dạy của sư phụ tại Huyền Nguyên Quan hoang tàn, về cái đạo lý "thuận theo tự nhiên, dung hợp hồng trần" mà hắn đã khắc cốt ghi tâm. Hắn nhớ lại những cảnh đời đã chứng kiến, từ những người dân nghèo khổ ở những thôn làng xa xôi đến những kẻ bị cường hào ác bá chèn ép, và cả những gương mặt yếu thế đã được hắn giúp đỡ. Mỗi một ký ức, mỗi một hình ảnh đều như những nét vẽ phác họa nên con đường mà hắn đã đi, con đường mà hắn đã lựa chọn để trở thành một "Chân Nhân", chứ không phải một "Tiên Nhân" siêu phàm thoát tục.

"Căn bệnh này đã ăn sâu vào cốt tủy của tiên đạo. Kẻ yếu thì bị nghiền nát, kẻ mạnh thì bị tha hóa. Ngươi đã thấy, đã hiểu. Giờ ngươi phải chọn." Tiếng của Đại Hiệp Cô Độc vang lên trầm khàn từ phía sau lưng hắn, như một lời sấm truyền, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Y đã lặng lẽ đi theo Lâm Nhất ra bờ suối từ lúc nào không hay. Khuôn mặt phong trần, đầy sẹo của y, cùng với đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài, từng trải, càng khiến y trở nên bí ẩn và thâm trầm. Ánh mắt y thấu hiểu, không có sự phán xét, chỉ có sự đồng cảm sâu sắc với nỗi giằng xé trong lòng Lâm Nhất.

Lâm Nhất mở mắt, quay đầu lại nhìn Đại Hiệp Cô Độc. Dòng suối vẫn chảy xiết, mang theo những phiến lá khô và những cành cây nhỏ xuôi về hạ nguồn, tựa như dòng đời vô định, không thể nào quay ngược. "Chọn..." Lâm Nhất lặp lại, giọng hắn khẽ khàng, như tự vấn bản thân. "Chọn giữa sinh tồn hay trách nhiệm? Giữa an nguy bản thân hay đạo lý nhân sinh?" Hắn biết rõ rằng, một khi đã dấn thân vào cuộc chiến với những thế lực cổ xưa, mạnh mẽ, và thâm độc như cái gọi là "Hắc Ám Cung" kia, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, thậm chí có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Nhưng nếu hắn quay lưng lại, nếu hắn lựa chọn sự an toàn, thì cái "chân tâm" mà hắn luôn gìn giữ, cái đạo lý "Vô Tiên Chi Đạo" mà hắn đã tìm thấy trong hồng trần gian nan này, liệu có còn vẹn nguyên?

Đại Hiệp Cô Độc không nói thêm lời nào, chỉ đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt thấu hiểu. Y đã từng chứng kiến quá nhiều kẻ mạnh bị tha hóa, quá nhiều kẻ yếu bị nghiền nát trong vòng xoáy tranh giành quyền lực và danh lợi của tiên đạo giả tạo. Y hiểu rằng, mỗi người đều có một con đường riêng để đi, một đạo lý riêng để giữ. Và đối với Lâm Nhất, con đường ấy không nằm ở sự siêu phàm thoát tục, mà nằm ở chính cái tâm chân thật, ở sự dấn thân vào hồng trần để bảo vệ những điều yếu ớt, mong manh. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lời dạy của sư phụ lại vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất. Cái chân tâm ấy, liệu có thể lay chuyển được cả một cỗ máy đã vận hành suốt ba ngàn năm, một cỗ máy đã bóp méo Chân Đạo và tạo nên một "tiên đạo" giả tạo? Hắn nhìn xuống dòng nước. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng có một điều hắn biết chắc: lòng người của hắn không thể nào quay lưng lại với những lời cầu cứu, với những số phận bất hạnh.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thôn Vân Thôn, như một bức tranh thủy mặc buồn bã mà hùng vĩ. Những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương chiều, tựa như những người khổng lồ đang lặng lẽ dõi theo dòng chảy của thế gian. Lâm Nhất đứng trên một gò đất cao, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ thôn xóm yên bình, nhỏ bé dưới chân mình. Gió chiều thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi tối, xào xạc trên những đồi trà, làm lay động những tán cây cổ thụ. Phù Trần Mộc trong tay hắn vẫn tỏa ra một luồng khí tức tĩnh lặng, như một người bạn tri kỷ, thấu hiểu mọi nỗi niềm.

Hắn đã lắng nghe mọi lời khuyên, đã chiêm nghiệm mọi nỗi sợ hãi, đã nhìn thấu những hiểm nguy có thể ập đến. Giờ đây, chỉ còn một mình hắn đối diện với chính mình, với đạo lý của mình. Những lời nói của Vương Đại Phúc về sự an toàn, những lo lắng của Tô Mạt Nhi về hiểm nguy, và cả những lời cảnh báo của Đại Hiệp Cô Độc về sự tàn độc của "căn bệnh" đã ăn sâu vào cốt tủy của tiên đạo... tất cả đều là những điều có thật. Con đường ẩn mình, tích lũy thực lực quả thực là một lựa chọn khôn ngoan, một cách để bảo toàn tính mạng. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là quay lưng lại với những mảnh ký ức đau thương của Chân Đạo bị bóp méo, là bỏ mặc những người vô tội đang bị giày xéo, là từ bỏ cái "chân tâm" mà hắn đã vất vả vun đắp suốt bao năm qua.

"Nếu không phải ta, thì còn ai?" Lâm Nhất độc thoại nội tâm, giọng hắn trầm khàn, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, như một lời thề nguyền thiêng liêng với chính bản thân. "Nếu ta quay lưng, liệu ta có còn là 'người' nữa không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng lay động. Hắn nhớ lại những lời thầy dạy, rằng để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và cái "chân chính" ấy, không phải là ẩn mình khi kẻ ác hoành hành, không phải là nhắm mắt làm ngơ trước sự bất công.

Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió chiều và sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai. Đôi mắt hắn, vốn dĩ thường mang vẻ trầm tư, giờ đây không còn vẻ giằng xé hay hoài nghi. Thay vào đó, là một sự tập trung cao độ, một ánh nhìn kiên định đến lạ, như thể hắn đã tìm thấy một điểm tựa vô hình trong vũ trụ bao la này. Ngọn lửa nhỏ của "chân tâm" trong hắn, tưởng chừng như sẽ bị dập tắt bởi những cơn gió của hiểm nguy, giờ đây lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng của đất trời vào khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm.

Có lẽ, con đường "Chân Nhân Chi Đạo" mà hắn theo đuổi, vốn dĩ đã định sẵn là một con đường cô độc. Nhưng sự cô độc đó, lại không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, quyết định của hắn sẽ không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân hắn, mà còn đến số phận của nhiều người và cục diện của giang hồ. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Hắn đã nhìn thấy, đã hiểu. Và hắn sẽ không quay lưng. Ánh mắt Lâm Nhất hướng về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, chỉ còn lại những ánh sao lấp lánh như những giọt nước mắt của bầu trời, như những hy vọng cuối cùng của một thế giới đang chờ đợi một bàn tay cứu giúp. Quyết định đã nằm trong tay hắn, không còn là sự giằng xé, mà là một sự lựa chọn dứt khoát, một lời khẳng định cho đạo lý mà hắn đã lựa chọn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ