Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao phủ Thôn Vân Thôn, mang theo cái lạnh se sắt của đất trời cuối thu. Lâm Nhất vẫn đứng đó, trên gò đất cao, nơi gió đêm rít qua khe cửa sổ, lùa vào tận sâu trong từng ngóc ngách của Khinh Vân Khách Điếm. Hắn đã đứng lặng hồi lâu, nhìn ngắm những ánh sao thưa thớt bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, tựa như những lời thì thầm của vũ trụ, của định mệnh. Cái quyết định đã nảy mầm trong tâm trí hắn từ khi những mảnh ký ức về Đại Tiên Chiến vỡ vụn hiện về, từ khi hắn chứng kiến sự tàn phá của "tiên đạo" giả tạo lên hồng trần, giờ đây đã đơm hoa kết trái, rắn rỏi và kiên định như ngọn núi sừng sững kia.
Trở vào căn phòng nhỏ tại Khinh Vân Khách Điếm, ánh nến lung lay soi rõ những gương mặt đang đợi chờ. Ngọn lửa nhỏ bé ấy, chập chờn trên đầu bấc, tựa hồ cũng cảm nhận được sức nặng của những lời sắp sửa thốt ra. Căn phòng vốn nhỏ bé, nay lại càng thêm chật chội bởi không khí trầm mặc, nặng trĩu suy tư. Lâm Nhất ngồi thẳng lưng trên tấm phản gỗ, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng người bạn, đồng minh của mình. Hắn thấy Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt vạt áo vải thô của mình, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng đến tột cùng, nhưng vẫn không rời hắn nửa bước. Đại Hiệp Cô Độc dựa lưng vào bức tường gỗ cũ kỹ, mái tóc lấm tấm bạc rủ xuống che gần hết khuôn mặt phong trần, nhưng đôi mắt sắc bén ấy vẫn dõi theo từng cử chỉ của hắn, tựa như một lão hổ đang chờ đợi con mồi. Vương Đại Phúc ngồi đối diện, dáng người phốp pháp thường ngày nay lại có vẻ thu nhỏ lại, khuôn mặt phúc hậu hiếm khi vắng nụ cười, giờ lại đong đầy ưu tư. Còn A Khổ, người tù khổ sai khốn khổ ấy, đứng nép mình ở một góc, thân hình gầy gò, hốc hác càng thêm tiều tụy trong ánh nến chập chờn, đôi mắt trũng sâu chất chứa sự căm phẫn và hy vọng. Tất cả đều đang chờ đợi, chờ đợi lời phán quyết cuối cùng từ Lâm Nhất.
Gió đêm rít qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh bi ai, vọng xa vào màn đêm. Mùi gỗ cũ của căn phòng, mùi thức ăn còn vương vất từ bữa tối, và cả mùi ẩm mốc của thời gian, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó tả. Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh se sắt của đêm cuối thu thấm vào tận xương tủy, nhưng tâm can hắn lại hừng hực một ngọn lửa không tên. Hắn nhìn Phù Trần Mộc đang nằm yên lặng trên bàn, cảm nhận được hơi thở tĩnh lặng của nó, như một người bạn tri kỷ đang lắng nghe.
“Ta đã quyết,” Lâm Nhất mở lời, giọng hắn trầm khàn, dứt khoát, không còn chút do dự nào vương vấn. Mỗi từ thốt ra đều chắc nịch, như những viên đá cuội rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng lan tỏa khắp căn phòng. “Không thể ngồi yên nhìn họ giày xéo sinh linh, bóp méo đạo lý. Tiên đạo không phải là quyền lực, hay những phép tắc thần thông huyền ảo để tranh giành, mà là trách nhiệm. Trách nhiệm bảo vệ những điều thiện lương, trách nhiệm gánh vác hồng trần gian nan.” Hắn đưa mắt nhìn từng người, ánh mắt kiên định ấy như một lời khẳng định, một lời thề nguyền mà hắn đã tự hứa với chính mình. Hắn biết, lời nói này sẽ dẫn đến một con đường đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Đã nhìn thấy những thối nát, những tàn ác, những sự bóp méo chân lý đến tận cùng, hắn không thể nào quay lưng.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt ngấn lệ nhưng không hề chớp, bàn tay run run nắm chặt lấy tay Lâm Nhất. Nàng khẽ siết chặt, như muốn truyền cho hắn hơi ấm, truyền cho hắn dũng khí, và cũng là để tự trấn an chính mình. “Đi đâu, huynh đi đâu, muội đi theo đó,” giọng nàng líu lo thường ngày giờ đây trầm lại, run run nhưng đầy quả quyết. “Huynh không một mình. Sống chết có nhau, muội đã nói rồi.” Lời nói tuy đơn giản, nhưng chứa đựng một tình cảm sâu sắc, một sự tín nhiệm tuyệt đối mà nàng dành cho hắn. Nó như một làn gió mát xua tan đi phần nào không khí căng thẳng, mang theo hơi ấm của tình người.
Đại Hiệp Cô Độc, sau một thoáng im lặng, khẽ khàng cất tiếng, giọng ông trầm khàn, mang theo sự từng trải của tháng năm phong trần. “Ngươi đã thấy rõ chân tướng, không thể không hành động. Lương tri của một con người chân chính không cho phép làm ngơ. Nhưng con đường này, không phải ai cũng dám đi, không phải ai cũng đi được đến cuối. Nó cô độc, hiểm nguy, và có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự đồng cảm sâu sắc. “Ta đã từng thấy những kẻ kiên cường nhưng rồi cũng gục ngã. Ta cũng từng thấy những kẻ hành động vì nghĩa lớn mà không màng thân mình. Ta sẽ giúp ngươi, trong khả năng của một kẻ giang hồ cũ kỹ này. Dù có phải vứt bỏ cái mạng già này, cũng đáng.” Ông đã từng nhìn thấy sự tha hóa của tiên đạo, đã từng chứng kiến nhiều cảnh đời bi ai, nên ông hiểu rõ hơn ai hết cái gánh nặng mà Lâm Nhất đang gánh vác.
Vương Đại Phúc thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng nề tựa như trút đi bao nhiêu ưu tư. Ông xoa xoa cái bụng phốp pháp của mình, khuôn mặt tròn trịa không giấu được vẻ lo lắng. “Ta biết điều này là khó, khó hơn bất cứ cuộc làm ăn nào. Nhưng nếu không làm, lương tâm ta sẽ không yên. Ta đã thấy những gì chúng gây ra cho dân lành, cho Linh Thạch Khoáng Mạch. Cần gì, cứ nói ta. Tiền bạc, nhân lực, ta sẽ cố gắng hết sức. Dù có phải dốc sạch gia sản, ta cũng không tiếc. Chỉ mong sao, chúng ta có thể làm được điều gì đó, dù chỉ là một chút, để những người vô tội không còn phải chịu khổ.” Lời nói của ông tuy thực tế, nhưng cũng chất chứa một tấm lòng nhân ái, một sự dấn thân không hề thua kém.
A Khổ, người tù khổ sai, lúc này không còn rụt rè nép mình nữa. Hắn bước ra, đến gần hơn, đôi mắt trũng sâu ánh lên một ngọn lửa căm hờn không thể dập tắt. “Xin cho ta theo,” hắn khẩn thiết cầu xin, giọng nói khàn đặc vì những chuỗi ngày đọa đày. “Ta muốn tận mắt thấy những kẻ đã hủy hoại gia đình ta, hủy hoại cuộc đời ta phải trả giá. Ta không sợ chết, ta chỉ sợ không thể báo thù, không thể nhìn thấy công lý được thực thi. Ta biết rõ hang ổ của chúng, ta biết rõ những kẻ đã làm điều ác. Ta sẽ là con mắt, là đôi tai của các vị.” Hắn quỳ xuống, bày tỏ sự quyết tâm và khao khát báo thù đã nung nấu trong lòng hắn suốt bấy lâu.
Lâm Nhất nhìn họ, từng người một. Mỗi người một nỗi niềm, một lý do, nhưng tất cả đều hội tụ lại, tạo nên một sức mạnh vô hình, một sự đồng lòng mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Hắn không hề đơn độc. Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc đang dần nuốt chửng ánh nến leo lét trong phòng. Gió đêm vẫn rít, nhưng lòng hắn giờ đây lại bình lặng đến lạ. Hắn quay lại, ánh mắt không còn vẻ giằng xé hay hoài nghi. Thay vào đó, là một sự tập trung cao độ, một ánh nhìn kiên định đến lạ, như thể hắn đã tìm thấy một điểm tựa vô hình trong vũ trụ bao la này. Ngọn lửa nhỏ của "chân tâm" trong hắn, tưởng chừng như sẽ bị dập tắt bởi những cơn gió của hiểm nguy, giờ đây lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Hắn đã lựa chọn con đường của mình, và hắn sẽ bước đi trên con đường đó, không hối tiếc.
***
Đêm khuya tàn dần, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Rạng sáng tại Khinh Vân Khách Điếm không còn vẻ u ám của đêm qua, nhưng không khí vẫn bao trùm một sự căng thẳng, một sự chuẩn bị cho những điều sắp đến. Gió vẫn lạnh, nhưng đã mang theo hơi thở của một ngày mới, thanh khiết và trong lành hơn. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, tiếng bước chân lạch cạch của những người dậy sớm, và cả tiếng chén đĩa va chạm từ dưới bếp vọng lên, tất cả đều tạo nên một bức tranh sinh hoạt quen thuộc, đối lập hoàn toàn với những gì đang diễn ra trong căn phòng nhỏ.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi ánh nến đêm qua còn lung lay, giờ đây được thay thế bằng ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Một tấm bản đồ sơ sài về khu vực Linh Thạch Khoáng Mạch được trải ra. Bản đồ được vẽ bằng tay, chi chít những ký hiệu, những đường nét ngoằn ngoèo, nhưng lại mang một độ chính xác đáng kinh ngạc, nhờ vào những thông tin quý giá mà A Khổ đã cung cấp. Mùi mực tàu thoang thoảng quyện với mùi gỗ cũ, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những cuộc hành trình.
Lâm Nhất cúi người trên bản đồ, ngón tay thanh thoát của hắn nhẹ nhàng lướt qua từng địa điểm. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây hiện rõ vẻ trầm tĩnh, tập trung cao độ, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào bản đồ như muốn xuyên thấu từng ngóc ngách của địa hình. “Linh Thạch Khoáng Mạch là nguồn tài nguyên chính mà những kẻ đó đang tranh giành, đang hủy hoại,” Lâm Nhất nói, giọng hắn vẫn bình tĩnh, rõ ràng. “Chúng đã khai thác quá mức, không chỉ gây ra những địa chấn nhỏ khiến dân lành hoảng loạn, mà còn ô nhiễm nặng nề nguồn nước của các làng lân cận, khiến cây cối héo úa, người dân mắc bệnh. Đây chính là điểm yếu của chúng, cũng là điểm mà chúng ta cần phải đánh vào. Chúng ta không chỉ đến để trừng phạt kẻ ác, mà còn để cứu lấy mảnh đất này, cứu lấy những sinh linh khốn khổ.” Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một con suối nhỏ chảy qua, giờ đây được đánh dấu bằng một nét mực đỏ. “Con suối này, chảy qua Thôn Vân Thôn của chúng ta, đã bắt đầu có dấu hiệu ô nhiễm. Nếu không ngăn chặn, không biết bao nhiêu người sẽ phải chịu khổ.”
Đại Hiệp Cô Độc gật đầu, khuôn mặt phong trần của ông ánh lên sự tán thành. Ông cúi người xuống, nhìn kỹ hơn vào bản đồ. “Bố phòng của chúng khá nghiêm ngặt, đặc biệt là ở khu vực hầm mỏ chính và nơi tập kết linh thạch. Nhưng vẫn có kẽ hở. Ta đã từng đi qua khu vực này nhiều năm về trước, tuy địa hình có thể đã thay đổi ít nhiều, nhưng những con đường mòn cũ, những lối đi bí mật vẫn có thể còn đó. Ta sẽ dẫn đầu đội tiền trạm, thăm dò địa hình và tìm ra những lối đi an toàn nhất. A Khổ,” ông quay sang nhìn A Khổ, “ngươi sẽ chỉ đường. Ngươi đã từng bị chúng bắt giữ, ngươi biết rõ bố phòng và thói quen của chúng hơn ai hết. Sự hiểu biết của ngươi sẽ là chìa khóa.”
A Khổ gật đầu lia lịa, đôi mắt trũng sâu ánh lên một tia sáng hy vọng. Hắn tiến lại gần bản đồ, ngón tay gầy guộc run rẩy chỉ vào một vài điểm. “Ở đây, có một lối đi bí mật mà chúng thường dùng để vận chuyển linh thạch lén lút vào ban đêm. Chúng nghĩ không ai biết, nhưng ta đã từng thấy. Và ở đây, có một tháp canh, nhưng lính canh thường lơ là vào khoảng canh ba, canh tư. Chúng còn có một kho vũ khí nhỏ ở phía Tây, không có nhiều người canh gác…” Hắn kể ra từng chi tiết, từng thói quen, từng điểm yếu mà hắn đã quan sát được trong những ngày tháng bị đọa đày. Mỗi lời nói của hắn đều là một mũi dao đâm thẳng vào tim những kẻ đã gây ra tội ác.
Vương Đại Phúc, sau khi lắng nghe cẩn thận, xoa xoa cằm, đôi mắt híp lại suy tính. “Ta sẽ dùng mạng lưới thương nhân của mình để tạo ra một số nhiễu loạn ở thị trấn gần đó, thu hút sự chú ý của chúng. Một vài tin đồn thất thiệt về một mỏ linh thạch mới phát hiện, hay một cuộc giao dịch lớn sẽ khiến chúng phải phân tán lực lượng. Và ta sẽ chuẩn bị hậu cần, thuốc men, lương thực, cũng như một số phương tiện vận chuyển cho chuyến đi. Mọi thứ sẽ được chuẩn bị sẵn sàng, không thiếu thứ gì.” Ông ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ, từng nét bút lông sột soạt trên giấy, tựa như đang phác thảo một kế hoạch kinh doanh trọng đại. Đối với ông, đây không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là một ván cờ, một sự đầu tư vào công lý.
Tô Mạt Nhi, trong lúc các nam nhân đang bàn tính kế sách, nàng vẫn lặng lẽ pha trà. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng lan tỏa trong không khí, mang theo sự ấm áp và bình yên hiếm hoi. Nàng đưa cho mỗi người một chén trà nóng hổi, đôi mắt to tròn vẫn không rời Lâm Nhất. “Muội sẽ chuẩn bị lương thực và những thứ cần thiết cho chuyến đi. Một ít thuốc bổ, thuốc trị thương, và những món ăn khô dễ mang theo. Huynh nhớ giữ gìn cẩn thận, đừng quá liều mạng.” Giọng nàng vẫn trong trẻo, líu lo, nhưng chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc, một lời dặn dò từ tận đáy lòng. Nàng biết mình không thể tham gia vào những trận chiến trực tiếp, nhưng nàng sẽ là hậu phương vững chắc nhất, là ngọn lửa sưởi ấm cho những trái tim đang dấn thân vào hiểm nguy.
Lâm Nhất đón lấy chén trà nóng hổi từ tay Tô Mạt Nhi, khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn. Hắn nhìn Phù Trần Mộc, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng bình minh đang dần xua tan màn sương mờ. Hắn biết, cuộc đối đầu tại Linh Thạch Khoáng Mạch này sẽ không đơn giản, chỉ là màn dạo đầu cho những xung đột lớn hơn với 'bàn tay vô hình' và có thể là Thiên Đạo Môn. Nhưng hắn không hề nao núng. Sự hợp lực của hắn và các đồng minh – Đại Hiệp Cô Độc từng trải, Vương Đại Phúc tài ba, A Khổ căm hận nhưng trung thành, và Tô Mạt Nhi kiên định, thấu hiểu – đã tạo nên một liên minh đặc biệt, một ánh sáng nhỏ nhoi trong đêm tối. Điều này cũng cho thấy sự cô độc của Lâm Nhất trên con đường 'Chân Nhân Chi Đạo' của riêng hắn, nhưng hắn không còn cảm thấy lẻ loi nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà tươi hăng hắc quyện với mùi đất ẩm từ bên ngoài. Mọi thứ đã sẵn sàng.
***
Bình minh đã hoàn toàn hé rạng trên Thôn Vân Thôn, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên xuyên qua làn sương mờ còn vương vấn, đậu trên mái nhà rêu phong, làm bừng sáng cả một góc trời. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, và mùi trà tươi hăng hắc từ những đồi trà xanh mướt bao quanh thôn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của một ngày mới. Không khí trong lành, se lạnh, như muốn gột rửa mọi ưu phiền của hồng trần.
Đoàn người Lâm Nhất đã sẵn sàng khởi hành. Họ đứng giữa con đường làng đất nhỏ, nơi những dấu chân quen thuộc đã in hằn theo năm tháng. Lâm Nhất đeo túi hành lý đơn giản trên vai, chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ phấp phới nhẹ trong làn gió sớm. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ và sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai. Đôi mắt hắn, vốn dĩ thường mang vẻ trầm tư, giờ đây không còn vẻ giằng xé hay hoài nghi. Thay vào đó, là một sự tập trung cao độ, một ánh nhìn kiên định đến lạ, như thể hắn đã tìm thấy một điểm tựa vô hình trong vũ trụ bao la này. Hắn nhìn về phía chân núi xa xăm, nơi Linh Thạch Khoáng Mạch ẩn mình, nơi cuộc chiến vì chân lý sắp sửa bắt đầu. Hắn biết, con đường này không có chỗ cho sự do dự, không có chỗ cho sự yếu mềm.
“Sư phụ,” Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng hắn trầm khàn, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, như một lời thề nguyền thiêng liêng với chính bản thân và với người thầy đã khuất. Hắn nhìn Phù Trần Mộc, như thể đang nhìn thấy hình bóng sư phụ mình. “Con sẽ không làm người thất vọng. Tiên đạo không phải là thứ để tranh giành quyền lực hay danh vọng hão huyền, mà là để bảo vệ chân lý và lòng người. Con đường 'Vô Ngã Chi Cảnh' mà người đã dạy, không phải là sự buông bỏ mọi thứ, mà là buông bỏ cái tôi nhỏ bé để hành động vì cái chung, vì chúng sinh.” Hắn đã nhìn, đã nhận ra rằng sự khai thác linh thạch vô tội vạ, sự hủy hoại môi trường và cuộc sống, chính là biểu hiện của sự tha hóa của tiên đạo, của lòng tham không đáy. Những hành động đó không chỉ làm tổn hại đến phàm nhân, mà còn làm biến chất cả linh khí của đất trời.
Tô Mạt Nhi, nàng đứng cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn với đầy đủ sự lo lắng và yêu thương. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, bàn tay nhỏ nhắn truyền đi hơi ấm, một sự trấn an vô hình. “Huynh không hề đơn độc,” nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Dù là phong ba bão táp hay hiểm nguy trùng trùng, muội cũng sẽ không rời huynh nửa bước.” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng như muốn nói rằng, dù con đường phía trước có khó khăn đến mấy, chỉ cần có hắn, nàng sẽ không sợ hãi.
Đại Hiệp Cô Độc, với thanh kiếm cổ đã được lau chùi sáng bóng, đứng bên cạnh, ánh mắt sắc bén quét qua những ngọn đồi trà. Vương Đại Phúc với bộ quần áo gấm vóc sang trọng nhưng đã được thay bằng trang phục gọn gàng hơn, sẵn sàng cho cuộc hành trình. A Khổ, với thân hình gầy gò, đôi mắt vẫn ánh lên sự căm phẫn, nhưng cũng tràn đầy hy vọng vào một tương lai công bằng hơn.
Cả đoàn người bắt đầu bước đi, từng bước chân vững chãi trên con đường mòn dẫn ra khỏi thôn. Những tia nắng bình minh như những ngón tay vàng óng, mơn man trên vai áo, xua đi cái lạnh se sắt của buổi sớm. Bóng dáng họ nhỏ dần trong làn sương sớm còn vương vấn trên những ngọn đồi, tựa như những chấm phá đơn độc trên bức tranh thủy mặc bao la của đất trời. Họ mang theo một quyết tâm không lay chuyển, một lời hứa với chính mình và với những sinh linh đang chờ đợi. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Hắn đã nhìn thấy, đã hiểu. Và hắn sẽ không quay lưng. Hành trình tìm kiếm chân lý, tìm kiếm Chân Đạo, giờ đây đã bước sang một trang mới, không chỉ còn là chiêm nghiệm, mà là hành động, là dấn thân vào hồng trần để bảo vệ những điều yếu ớt, mong manh. Con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, một lần nữa, lại được khẳng định, vững vàng và kiên định hơn bao giờ hết.