Bóng dáng họ nhỏ dần trong làn sương sớm còn vương vấn trên những ngọn đồi, tựa như những chấm phá đơn độc trên bức tranh thủy mặc bao la của đất trời. Họ mang theo một quyết tâm không lay chuyển, một lời hứa với chính mình và với những sinh linh đang chờ đợi. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Hắn đã nhìn thấy, đã hiểu. Và hắn sẽ không quay lưng. Hành trình tìm kiếm chân lý, tìm kiếm Chân Đạo, giờ đây đã bước sang một trang mới, không chỉ còn là chiêm nghiệm, mà là hành động, là dấn thân vào hồng trần để bảo vệ những điều yếu ớt, mong manh. Con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, một lần nữa, lại được khẳng định, vững vàng và kiên định hơn bao giờ hết.
***
Hành trình từ Thôn Vân Thôn đến Linh Thạch Khoáng Mạch không quá xa, nhưng cũng đủ để đoàn người cảm nhận được sự chuyển mình của địa hình, từ những đồi trà xanh mướt đến những dãy núi đá tai mèo khô cằn, lởm chởm. Khi những tia nắng ban trưa bắt đầu rải vàng trên các đỉnh núi, đoàn người Lâm Nhất đã đến được một ngọn đồi cao, từ đó có thể bao quát toàn cảnh khoáng mạch.
Không khí nơi đây mang một vẻ nặng nề, khác hẳn với sự trong lành nơi thôn xóm. Mùi đất đá, mùi mồ hôi chua và một thứ mùi tanh nồng lạ lẫm, có lẽ là từ những linh thạch thô chưa được xử lý, quyện vào nhau, phảng phất trong gió. Từ trên cao nhìn xuống, Linh Thạch Khoáng Mạch hiện ra như một vết sẹo lớn giữa lòng núi, những cửa hầm đen ngòm như những cái miệng khổng lồ há ra nuốt chửng sự sống. Bên ngoài, những công nhân quần áo rách rưới, thân hình gầy guộc, lầm lũi đẩy những chiếc xe chất đầy đá, hoặc dùng búa tạ đập vào vách đá với những tiếng "cạch cạch" khô khốc, vô hồn. Tiếng xe đẩy linh thạch lạch cạch vang vọng, hòa cùng tiếng bước chân nặng nhọc và những tiếng ho khan. Bầu không khí ẩm ướt, bụi bặm và có chút ngột ngạt, ngay cả từ xa, người ta cũng có thể cảm nhận được sự mệt mỏi, tuyệt vọng đang bao trùm. Những đám mây xám xịt lững lờ trôi, như muốn che khuất đi sự khốn khổ của nơi này.
A Khổ, với đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt hốc hác, chỉ tay xuống phía dưới, giọng run rẩy, đầy căm phẫn và đau đớn. Hắn đã từng là một trong số những người đang còng lưng dưới kia, và nỗi ám ảnh vẫn còn hằn sâu trong tâm trí. "Bọn chúng... bọn chúng bắt tất cả mọi người làm việc không ngừng nghỉ... từ sáng sớm đến tận khuya khoắt. Ai chống đối, ai than vãn đều bị đánh đập dã man, có người còn bị ném xuống hầm sâu không cho ăn uống mấy ngày... Nhiều người đã chết trong đó, không được chôn cất tử tế... Chỉ vì mấy viên đá vô tri này!"
Tô Mạt Nhi siết chặt bàn tay Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ngấn lệ. Nàng nhìn những thân người tiều tụy, những gương mặt lấm lem bùn đất, ánh mắt vô hồn vì kiệt sức. Sự tàn nhẫn và bóc lột hiển hiện rõ ràng trước mắt nàng, khiến lòng nàng quặn thắt. "Lâm Nhất, trông họ thật đáng thương... chúng ta phải làm gì đây?" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây mang theo một chút run rẩy. Nàng quay sang nhìn Lâm Nhất, ánh mắt cầu khẩn, như muốn hắn lập tức ra tay cứu vớt.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt đen láy của hắn lướt qua từng chi tiết, từ những lán trại tạm bợ dựng gần cửa hầm, đến những đống linh thạch thô chất cao như núi, và cả những bóng người mặc đạo bào xám xịt đang tuần tra với vẻ mặt hung hăng. Hắn không vội vàng, bởi hắn hiểu rằng, để giải quyết tận gốc vấn đề, cần phải thấu hiểu ngọn ngành, không chỉ là nhất thời ra tay. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất đá và linh khí thô nặng nề, như thể muốn hít thở cả nỗi thống khổ của những con người nơi đây. Khuôn mặt thư sinh của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển.
Đại Hiệp Cô Độc đứng bên cạnh, thanh kiếm cổ đeo ngang hông phản chiếu ánh nắng, tạo nên một vệt sáng lạnh lẽo. Y im lặng quan sát, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của khoáng mạch, không bỏ sót một chi tiết nào. Khí tức sắc lạnh tỏa ra từ y dường như khiến không khí xung quanh cũng trở nên căng thẳng hơn. Y không nói, nhưng sự hiện diện của y đã là một lời khẳng định về sự ủng hộ vững chắc.
Vương Đại Phúc, dù không có được sự nhạy bén của một tu sĩ hay võ giả, cũng đã dùng đôi mắt từng trải của một thương nhân để đánh giá tình hình. Hắn thở dài thườn thượt, lắc đầu. "Thật là tội nghiệp. Cảnh đời ở đây còn thảm hơn cả những chốn khốn cùng nhất mà ta từng biết. Bọn chúng không chỉ bóc lột sức người, mà còn hủy hoại cả nguồn sống của đất trời."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, môi mấp máy. "Phải hành động, nhưng không thể hấp tấp. Cần tìm hiểu rõ nguồn cơn và cách thức vận hành của bọn chúng, cũng như kẻ đứng sau tất cả. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng ta tin, mọi sự tàn ác đều có một điểm yếu." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, cảm nhận dòng chảy linh khí hỗn loạn từ lòng đất. "Linh thạch ở đây không chỉ bị khai thác cạn kiệt, mà còn bị pha tạp, nhiễm bẩn. Mạch linh khí cũng bị tổn hại nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục thế này, không bao lâu nữa, nơi đây sẽ trở thành một vùng đất chết."
Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây càng thêm phần sắc bén. Hắn dùng khả năng quan sát tinh tế của mình, kết hợp với kiến thức về trận pháp và linh mạch mà hắn đã học được từ Phù Trần Mộc, để đánh giá tình hình. Hắn nhận thấy hệ thống phòng thủ của môn phái nhỏ này tuy có vẻ chặt chẽ, nhưng lại tập trung vào việc ngăn chặn kẻ thù từ bên ngoài, mà bỏ qua những yếu điểm bên trong. Các chốt canh gác thưa thớt, các luồng linh khí phòng ngự cũng không đồng bộ, cho thấy sự thiếu kinh nghiệm hoặc sự chủ quan của kẻ cai quản. Cách thức chúng quản lý khoáng mạch cũng chỉ chú trọng vào số lượng linh thạch khai thác được, mà bỏ qua sự an toàn và sức khỏe của công nhân, cho thấy một sự tham lam mù quáng.
Lâm Nhất quay sang A Khổ. "Ngươi có biết nơi Cổ Phong Lão Nhân thường lui tới không? Hay những nơi quan trọng khác, như kho chứa linh thạch, hay nơi chúng ăn uống, nghỉ ngơi?"
A Khổ gật đầu lia lịa. "Biết chứ! Hắn có một căn phòng riêng biệt, sâu bên trong mạch mỏ, nơi hắn thường xuyên kiểm kê linh thạch và ra lệnh cho bọn cai ngục. Hắn ít khi ra ngoài, chỉ tin tưởng một số đệ tử thân cận nhất thôi."
Lâm Nhất suy tư. "Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu từ đó. Đánh rắn phải đánh vào đầu."
***
Thời gian trôi qua, ánh nắng buổi trưa gay gắt dần trở nên dịu nhẹ hơn khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây. Bên trong Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, không khí luôn ẩm ướt và tối tăm, chỉ có ánh lửa bập bùng từ những ngọn đèn dầu leo lét soi rõ những vách đá lởm chởm. Mùi đất đá, mùi mồ hôi và linh khí thô ở đây càng nồng nặc hơn.
Lâm Nhất, Đại Hiệp Cô Độc và A Khổ, lợi dụng những ngóc ngách hiểm hóc và sự lơ là của lính canh, đã bí mật thâm nhập sâu vào khu vực quản lý của Cổ Phong Lão Nhân. A Khổ đi trước dẫn đường, đôi mắt hắn tuy mệt mỏi nhưng lại ánh lên vẻ tinh ranh và sự căm phẫn, giúp họ tránh được những điểm tuần tra và những cái bẫy sơ sài.
Họ dừng lại trước một căn phòng được đục sâu vào vách đá, có cánh cửa gỗ dày nặng nề. Từ bên trong vọng ra tiếng cười khoái trá và tiếng nói sang sảng của Cổ Phong Lão Nhân, cùng với tiếng đệ tử nịnh nọt.
"Ha ha ha! Lô linh thạch này chất lượng cao hơn hẳn những lô trước! Chỉ cần dâng đủ số linh thạch này, Thiên Đạo Môn sẽ ban cho ta một vị trí cao hơn, và Phàm Trần Môn chúng ta sẽ không còn là một môn phái nhỏ bé, bị khinh thường nữa!" Cổ Phong Lão Nhân nói, giọng đầy đắc ý, xen lẫn chút tham lam không che giấu được. "Các ngươi xem, chỉ cần ta có được một ghế trong Thiên Đạo Môn, thì cả cái vùng này sẽ thuộc về Phàm Trần Môn chúng ta! Lúc đó, các ngươi muốn bao nhiêu linh thạch cũng có, muốn bao nhiêu nữ nhân cũng được! Ha ha ha!"
Tiếng vỗ tay và tiếng xuýt xoa nịnh hót của các đệ tử vang lên. "Sư phụ anh minh! Sư phụ thần võ! Phàm Trần Môn chúng ta nhất định sẽ xưng bá một phương dưới sự lãnh đạo của người!"
Lâm Nhất lắng nghe, vẻ mặt vẫn trầm tĩnh, nhưng trong lòng đã có tính toán. Hắn khẽ thì thầm với Đại Hiệp Cô Độc, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ cho hai người nghe thấy. "Hắn ta là con rối. Mối họa lớn hơn vẫn còn ẩn mình, đúng như lời A Khổ đã kể." Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ, và sự ấm áp của trách nhiệm. "Thiên Đạo Môn... quả nhiên là bàn tay vô hình đứng sau mọi sự tha hóa."
Đại Hiệp Cô Độc gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua cánh cửa gỗ. "Dù là con rối, cũng cần phải chặt đứt. Nếu không, nó sẽ tiếp tục gây họa." Giọng y trầm khàn, chứa đựng sự kiên quyết lạnh lùng. Y không nói nhiều, nhưng ý chí của y thì mạnh mẽ như chính thanh kiếm y đang mang.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột đẩy mạnh cánh cửa. Cánh cửa gỗ bật mở với một tiếng "rầm" lớn, làm gián đoạn cuộc vui bên trong. Mùi rượu và mùi linh thạch thô xộc ra, cùng với ánh sáng vàng vọt từ những ngọn đèn dầu. Cổ Phong Lão Nhân và các đệ tử đang ngồi quây quần bên một bàn đá, trên đó bày đầy chén rượu và những viên linh thạch lấp lánh, lập tức giật mình đứng dậy.
Cổ Phong Lão Nhân, với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt ti hí ẩn chứa sự tham lam và xảo quyệt, nhìn thấy Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc thì biến sắc. Hắn không ngờ lại có kẻ dám xông vào tận đây. "Kẻ nào! Dám phá rối chuyện tốt của Phàm Trần Môn ta!" Hắn gầm lên, giọng the thé, đồng thời vận khởi linh lực định ra tay.
Lâm Nhất không để hắn có cơ hội. Hắn bước vào phòng, ánh mắt quét qua từng gương mặt tham lam, độc ác. "Cổ Phong Lão Nhân, ngươi khoác áo đạo sĩ, tự xưng là người tu tiên, nhưng lại làm những việc táng tận lương tâm, bóc lột sức lao động của dân lành, hủy hoại linh mạch của đất trời, chỉ vì sự tham lam và vọng tưởng danh lợi hão huyền của mình." Giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, từng lời nói như những mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can của kẻ đối diện. "Ngươi cho rằng dâng nạp linh thạch cho Thiên Đạo Môn thì sẽ được ban thưởng? Ngươi đâu biết rằng, ngươi cũng chỉ là một quân cờ bị lợi dụng, một công cụ để bọn chúng thỏa mãn dục vọng của mình mà thôi. Tiên đạo không phải là nơi để tranh giành quyền lực, mà là con đường tu thân, dưỡng tính, thuận theo tự nhiên, bảo vệ chúng sinh."
Cổ Phong Lão Nhân nghe vậy thì mặt mày tái mét. Hắn ta không ngờ Lâm Nhất lại biết được chuyện Thiên Đạo Môn. "Ngươi... ngươi là ai mà dám ăn nói xằng bậy! Bọn ta làm gì thì liên quan gì đến ngươi!" Hắn ta vừa nói, vừa vận dụng linh lực, một đạo pháp thuật nhỏ bé được chuẩn bị xuất ra.
Nhưng ngay khi linh lực trong người Cổ Phong Lão Nhân vừa khởi, một luồng kiếm khí lạnh lẽo đã bao phủ lấy hắn. Đại Hiệp Cô Độc, nhanh như chớp, đã rút kiếm ra khỏi vỏ. Thanh kiếm cổ phát ra ánh sáng bạc, chỉ trong tích tắc đã điểm vào huyệt đạo của Cổ Phong Lão Nhân. Hắn ta cứng đờ người, linh lực bị phong bế, không thể cử động, khuôn mặt từ giận dữ chuyển sang hoảng sợ tột độ. "Ngươi... ngươi là ai... không thể nào..."
"Lời nói của ngươi đã vạch trần tất cả. Giờ đây, ngươi chỉ còn có thể im lặng." Đại Hiệp Cô Độc nói, giọng trầm khàn, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. Y không lãng phí lời lẽ, hành động dứt khoát và hiệu quả.
Các đệ tử của Phàm Trần Môn thấy sư phụ mình bị khống chế dễ dàng như vậy thì hoảng loạn. Chúng định xông lên, nhưng Lâm Nhất đã điềm tĩnh nói. "Các ngươi cũng chỉ là nạn nhân của sự lầm đường lạc lối. Cổ Phong Lão Nhân đã lợi dụng sự tin tưởng và lòng tham của các ngươi để làm những việc trái với lương tâm. Nếu các ngươi hạ vũ khí, ta có thể đảm bảo an toàn cho các ngươi. Nếu không, hậu quả sẽ khôn lường." Giọng hắn không hề đe dọa, mà là một lời cảnh tỉnh chân thành.
Một vài đệ tử còn do dự, nhưng thấy ánh mắt kiên định của Lâm Nhất và khí thế sắc lạnh của Đại Hiệp Cô Độc, cuối cùng cũng đành buông vũ khí, ánh mắt đầy sợ hãi và hoang mang. Chúng hiểu rằng, với thực lực của hai người trước mắt, chúng không có cơ hội nào để phản kháng. A Khổ đứng sau Lâm Nhất, ánh mắt đầy hận thù nhìn Cổ Phong Lão Nhân, nhưng cũng không quên theo dõi các đệ tử, đảm bảo chúng không có hành động bất ngờ. "Chính bọn chúng đã đánh đập huynh đệ ta! Chính bọn chúng đã cướp đi sự sống của bao người!" Hắn gằn giọng, nỗi đau và căm phẫn dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc trỗi dậy.
Lâm Nhất gật đầu, hiểu được nỗi lòng của A Khổ. Hắn nhìn Cổ Phong Lão Nhân, kẻ đang cứng đờ như pho tượng. "Ngươi sẽ phải trả giá cho những tội ác của mình. Nhưng quan trọng hơn, những người bị ngươi bóc lột sẽ được giải thoát."
***
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, mang theo một vẻ đẹp bi tráng mà yên bình, đối lập hoàn toàn với khung cảnh hỗn loạn và đau khổ bên trong Linh Thạch Khoáng Mạch chỉ vài giờ trước đó. Sau khi Cổ Phong Lão Nhân bị bắt và các đệ tử môn phái nhỏ bị áp chế, Lâm Nhất cùng đồng đội nhanh chóng tiến đến khu vực công nhân, nơi hàng trăm thân người tiều tụy đang còng lưng làm việc trong bóng tối nhập nhoạng.
Tiếng búa đập đá đã ngưng bặt. Tiếng xe đẩy lạch cạch cũng không còn. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, rồi dần chuyển thành tiếng xôn xao, bàn tán khi những người công nhân nhận ra sự thay đổi. A Khổ, với thân phận nhân chứng sống, đứng ra nói rõ mọi chuyện. Hắn kể về sự tàn ác của Cổ Phong Lão Nhân, về những ngày tháng khổ sai không khác gì địa ngục trần gian, về những đồng nghiệp đã ngã xuống vì kiệt sức và đói khát. Giọng hắn run rẩy, nhưng đầy sức mạnh của sự thật, khiến những người công nhân đang bàng hoàng dần hiểu ra.
Khi A Khổ nói xong, một sự im lặng bao trùm khu vực. Rồi đột nhiên, một tiếng khóc nức nở vang lên, tiếp đó là hàng loạt tiếng khóc than, tiếng reo hò vỡ òa trong niềm vui sướng và sự giải thoát. Những người công nhân, sau bao ngày tháng bị đè nén, giờ đây mới dám bộc lộ cảm xúc thật của mình. Họ quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Lâm Nhất và đồng đội, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất.
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt đỏ hoe, nhanh chóng hành động. Nàng mở túi thuốc, pha chế những thang thuốc bổ dưỡng, thuốc giảm đau, thuốc trị thương mà nàng đã chuẩn bị sẵn. Nàng nhẹ nhàng đi đến bên từng người, ân cần chăm sóc những vết thương hằn sâu trên da thịt, những ánh mắt vô hồn vì kiệt sức. "Mọi người cứ nghỉ ngơi đi. Sẽ không còn ai bắt mọi người làm việc khổ sai nữa đâu." Nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng suối, mang theo một sự dịu dàng xoa dịu những tâm hồn đã quá chai sạn. Mùi thuốc thang thoang thoảng lan tỏa, như một làn gió mát lành thổi tan đi sự nặng nề của không khí.
Vương Đại Phúc, không kém phần nhanh nhẹn, đã bắt đầu sắp xếp việc ăn uống và chỗ ở tạm thời cho họ. Hắn phái người đi mua lương thực, nước sạch từ những thôn xóm lân cận, và chuẩn bị lán trại để những người công nhân có chỗ nghỉ ngơi tử tế. "Đừng lo, mọi người cứ nghỉ ngơi, ta sẽ lo liệu lương thực và chỗ ở tạm thời. Sẽ không còn ai phải chịu đói khát nữa đâu." Hắn nói, giọng sang sảng, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền lành, mang lại cảm giác an tâm cho những người khốn khổ.
Lâm Nhất bước đến, giữa vòng vây của những ánh mắt ngưỡng mộ và biết ơn. Hắn nhìn những gương mặt hốc hác, những thân hình gầy gò, đôi mắt đã không còn vẻ vô hồn mà thay vào đó là những tia hy vọng le lói. "Các vị không còn phải sợ hãi nữa. Quyền lợi và lao động của các vị sẽ được tôn trọng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại nơi này, để Linh Thạch Khoáng Mạch không còn là địa ngục, mà là nơi nuôi sống mọi người một cách công bằng và bền vững." Giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an phi thường.
Một công nhân lão thành, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vết sẹo, lẩy bẩy đứng dậy, quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Nhất. "Đa tạ tiên nhân... đa tạ đã cứu vớt chúng tôi khỏi địa ngục này! Chúng tôi ngỡ rằng đã không còn hy vọng nữa rồi..." Hắn khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Lâm Nhất nhẹ nhàng đỡ ông lão dậy. "Không cần đa tạ ta. Đây là lẽ phải mà thôi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, không ai có quyền bóc lột và hủy hoại cuộc sống của người khác. Ta chỉ là người mang lại ánh sáng cho những nơi đang bị bóng tối che phủ." Hắn nói, rồi bắt đầu giảng giải về đạo lý tu thân và cách sống thuận theo tự nhiên. Hắn hướng dẫn họ cách khôi phục lại khoáng mạch một cách bền vững, không chỉ khai thác mà còn phải bảo vệ mạch linh khí của đất trời. Hắn khuyến khích các công nhân đoàn kết, tự quản lý khoáng mạch, phân chia công việc và lợi ích một cách công bằng.
"Sức mạnh thật sự không nằm ở những phép thuật huyền ảo hay những viên linh thạch lấp lánh, mà nằm ở sự đoàn kết, ở lòng nhân ái và ở ý chí vươn lên của mỗi con người. Hãy cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho con cháu mai sau." Lời nói của Lâm Nhất như những hạt mưa rào thấm đẫm vào mảnh đất khô cằn, gieo mầm hy vọng vào những tâm hồn đã tưởng chừng như chết.
Dưới ánh hoàng hôn, những nụ cười hiếm hoi bắt đầu nở trên những gương mặt tiều tụy. Tiếng cười nói, tiếng bàn tán dần trở nên rôm rả hơn, không còn là những tiếng than vãn mà là những lời bàn bạc về một tương lai tươi sáng. Mùi thức ăn ấm nóng bắt đầu lan tỏa từ những nồi cháo, nồi súp do Vương Đại Phúc sắp xếp, xua đi cái lạnh lẽo và đói khát. Ánh mắt Lâm Nhất dõi theo những con người đang dần tìm lại được niềm vui sống, lòng hắn cảm thấy một sự bình yên hiếm có. Hắn hiểu rằng, đây mới chính là ý nghĩa thật sự của tu tiên, không phải là siêu thoát khỏi hồng trần, mà là dấn thân vào hồng trần để cứu vớt những sinh linh đang khổ đau.
***
Đêm đã về khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời quang mây, rải ánh bạc xuống khắp vạn vật. Gió đêm se lạnh luồn qua những tán cây, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ dại. Đoàn người Lâm Nhất đã nghỉ chân tại Thanh Phong Quán, một quán trọ nhỏ nằm ven đường, cách Linh Thạch Khoáng Mạch không xa. Nơi đây là một ngôi nhà gạch hai tầng, có sân rộng rãi, bên trong có phòng ăn lớn và các phòng trọ đơn giản nhưng sạch sẽ.
Dù đã khuya, nhưng trong phòng ăn của quán trọ vẫn còn lác đác vài vị khách ngồi nhâm nhi chén rượu, trò chuyện rôm rả. Tiếng chén đĩa va chạm khe khẽ, tiếng cười nói trầm thấp, tiếng gió lùa qua khung cửa sổ tạo nên một không khí bình dân, ồn ào nhưng thân thiện. Mùi thức ăn còn vương lại, quyện với mùi rượu nồng và mùi khói bếp, tạo nên một sự ấm cúng khác lạ.
Lâm Nhất ngồi bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo vầng trăng sáng và những vì sao lấp lánh. Hắn không uống rượu, chỉ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu của trà lan tỏa trong khoang miệng. Hắn suy ngẫm về những gì đã xảy ra tại Linh Thạch Khoáng Mạch. Mọi việc diễn ra suôn sẻ hơn hắn nghĩ, nhưng những lời nói của Cổ Phong Lão Nhân về "Thiên Đạo Môn" vẫn cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn, như một đám mây đen đang dần kéo đến. "Một môn phái nhỏ như Phàm Trần Môn, nhưng đằng sau lại là bóng dáng của Thiên Đạo Môn... Con đường này còn dài và hiểm nguy hơn ta nghĩ." Hắn khẽ thở dài, cảm thấy sự cô độc của mình trên con đường này ngày càng rõ nét. "Bàn tay vô hình" không chỉ là một thế lực đơn lẻ, mà là một mạng lưới sâu rộng, thâm nhập vào nhiều tầng lớp xã hội và môn phái, đòi hỏi một cuộc chiến lâu dài và phức tạp hơn rất nhiều.
Tô Mạt Nhi, sau khi đã lo lắng cho các công nhân và thu xếp ổn thỏa, đến bên cạnh Lâm Nhất. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, bàn tay nhỏ nhắn truyền đi hơi ấm, như một sự an ủi vô hình. "Huynh đã làm rất tốt, Lâm Nhất. Huynh đã cứu rất nhiều người, mang lại cho họ một cuộc sống mới." Giọng nàng trong trẻo, nhưng đầy sự chân thành và ngưỡng mộ. "Nhìn thấy họ vui mừng, muội cảm thấy thật nhẹ nhõm. Huynh đã làm đúng."
Lâm Nhất quay đầu nhìn nàng, đôi mắt trầm tĩnh của hắn ánh lên một tia ấm áp. Hắn khẽ nắm lấy tay nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. "Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Vấn đề không chỉ dừng lại ở một Cổ Phong Lão Nhân hay một Phàm Trần Môn. Sự tha hóa của tiên đạo đã ăn sâu vào cốt tủy của thế giới này. Chúng ta chỉ vừa mới gỡ được một nút thắt nhỏ trong một tấm lưới khổng lồ." Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ, như một lời nhắc nhở về con đường gian nan phía trước. Chuỗi hạt bồ đề trên cổ tay hắn cũng khẽ lay động, như đang thầm thì những lời kinh cổ.
Đại Hiệp Cô Độc ngồi đối diện, chỉ im lặng uống rượu. Ánh mắt y sắc bén, nhưng giờ đây ẩn chứa một sự thấu hiểu và công nhận sâu sắc. Y đặt chén rượu xuống bàn, tạo ra một tiếng "cạch" nhỏ. "Chân lý không nằm ở đỉnh cao sức mạnh, mà ở trong lòng người. Ngươi đã chứng minh điều đó bằng hành động của mình." Giọng y trầm khàn, nhưng lời nói lại mang một sức nặng triết lý. "Danh tiếng của ngươi sẽ bắt đầu lan truyền, kéo theo cả những đồng minh và kẻ thù. Con đường ngươi chọn, tự thân nó đã là một cuộc chiến." Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt y dường như nhìn thấu cả những thử thách mà hắn sắp phải đối mặt.
Lâm Nhất gật đầu, hiểu được ý của Đại Hiệp Cô Độc. Hắn nhìn ra bầu trời đêm bao la, cảm nhận sự tĩnh lặng của vũ trụ. "Hồng trần luyện tâm... có lẽ, đây mới là ý nghĩa thật sự của tu tiên. Không phải là tìm kiếm sự siêu thoát khỏi thế tục, mà là rèn luyện bản thân ngay trong chính thế tục này, để thấu hiểu và vượt qua mọi gian nan, cám dỗ. Tiên đạo tại tâm, quả thật không sai."
Sự bình yên tạm thời bao trùm lấy hắn, nhưng Lâm Nhất cũng nhận thức rõ hơn về những thách thức phía trước. Cuộc chiến với "bàn tay vô hình" và Thiên Đạo Môn mới chỉ vừa bắt đầu, và hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, hiểm nguy. Nhưng hắn không còn đơn độc. Bên cạnh hắn là Tô Mạt Nhi với lòng kiên định, Đại Hiệp Cô Độc với sự sắc bén và kinh nghiệm, Vương Đại Phúc với sự chu đáo và thực tế, và cả những người dân lành đã được cứu vớt, đã tìm thấy hy vọng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lâm Nhất thầm nhủ, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng kiên định. Hắn sẽ không quay đầu, không lùi bước. Con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn, sẽ tiếp tục được viết nên bằng hành động, bằng sự dấn thân và bằng lòng trắc ẩn.