Đêm khuya ở Thanh Phong Quán, ánh trăng vắt vẻo trên mái hiên, đổ bóng những tán cây cổ thụ xuống sân gạch đã ngấm sương đêm. Không khí trong quán dần lắng xuống, chỉ còn tiếng gió lùa khe khẽ qua khung cửa sổ và những tiếng rì rầm trò chuyện còn sót lại từ vài vị khách cố chấp chưa muốn rời đi. Mùi thức ăn đã nguội, quyện với hơi rượu thoang thoảng và mùi khói bếp tàn, tạo nên một sự ấm cúng kỳ lạ, như muốn níu giữ bước chân lữ khách.
Lâm Nhất vẫn ngồi bên cửa sổ, chén trà trên bàn đã nguội lạnh. Ánh mắt hắn dõi theo vầng trăng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi nhìn xuống hồng trần. Hắn suy ngẫm về những lời Cổ Phong Lão Nhân đã nói, về cái tên "Thiên Đạo Môn" như một bóng đen khổng lồ trùm phủ lên mọi âm mưu, mọi sự tha hóa mà hắn từng chứng kiến. Chiến thắng tại Linh Thạch Khoáng Mạch, tưởng chừng là một dấu son rực rỡ, giờ đây lại như một tấm màn mỏng manh che phủ một vực sâu không đáy.
Vương Đại Phúc, với dáng vẻ phốp pháp phúc hậu, đặt chén rượu xuống bàn, khẽ thở dài một tiếng nặng nề. Hàng ria mép của hắn khẽ rung động theo nhịp thở. “Lão nhân Cổ Phong đã nói hắn chỉ là con cờ… vậy kẻ đứng sau hẳn là một thế lực không thể xem thường. Một con cá bé nhỏ như Phàm Trần Môn đã vậy, huống hồ là những kẻ giật dây phía sau. Chẳng lẽ, ‘bàn tay vô hình’ mà chúng ta đối mặt lại là một phần của Thiên Đạo Môn lừng lẫy bấy lâu nay?” Giọng hắn trầm xuống, không còn vẻ dí dỏm thường ngày, mà thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Hắn vốn là kẻ thấu hiểu sự đời, biết rõ sự tàn khốc của những cuộc tranh giành quyền lực.
Đại Hiệp Cô Độc, sau một hơi dài nhấp cạn chén rượu, ánh mắt sắc bén của y quét qua từng người trong nhóm. Vết sẹo trên mặt y như càng hằn sâu thêm trong ánh sáng lờ mờ. “Sự im lặng này còn đáng sợ hơn bất cứ lời đe dọa nào. Kẻ địch không hề lộ diện, không hề phản kháng sau thất bại, điều đó chỉ chứng tỏ chúng đang ủ mưu lớn hơn. Hoặc là chúng quá tự tin vào sức mạnh của mình, hoặc là chúng đang chờ đợi thời cơ chín muồi để ra đòn chí mạng.” Giọng y khàn đặc, nhưng mang theo một sự cảnh báo lạnh lùng, tựa như hơi sương giá của những lưỡi kiếm từng nhuốm máu.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong là một luồng sáng kiên định. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ, như một lời nhắc nhở về con đường gian nan phía trước. Chuỗi hạt bồ đề trên cổ tay hắn cũng khẽ lay động, như đang thầm thì những lời kinh cổ. “Vấn đề không chỉ dừng lại ở linh thạch hay danh vọng, mà là ở bản chất của ‘tiên đạo’ mà họ đang theo đuổi. Họ muốn dập tắt ngọn lửa nhỏ này, ngọn lửa của Chân Đạo, để ‘tiên đạo’ giả tạo của họ không bị chất vấn. Họ sợ hãi sự thật, sợ hãi rằng sẽ có kẻ đứng lên phơi bày bộ mặt thật của họ trước chúng sinh.”
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, nhìn Lâm Nhất với vẻ lo lắng. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, bàn tay nhỏ nhắn truyền đi hơi ấm, như một sự an ủi vô hình. “Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm Nhất ca? Nếu chúng thật sự là Thiên Đạo Môn, thì chúng ta chỉ là những hạt cát giữa sa mạc. Nghe nói Thiên Đạo Môn là một trong những thế lực tu tiên mạnh nhất, nắm giữ quyền sinh sát trong giới tu chân, họ có vô số cao thủ và pháp bảo kinh người.” Giọng nàng trong trẻo, nhưng lần này lại mang một chút run rẩy, sự sợ hãi là điều khó tránh khỏi khi đối mặt với một thế lực khổng lồ như vậy.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên nghị. “Không phải là mạnh nhất, mà là lớn nhất. Giống như một cái cây cổ thụ mục ruỗng từ bên trong, dù tán lá có rộng lớn đến đâu, rễ của nó cũng đã khô cằn. Chúng ta không cần phải đối đầu trực diện với toàn bộ Thiên Đạo Môn. Chúng ta chỉ cần làm những gì đúng đắn, từng bước một, như chúng ta đã làm tại Linh Thạch Khoáng Mạch. ‘Tiên đạo tại tâm,’ Mạt Nhi ạ. Sức mạnh thật sự không nằm ở pháp bảo hay cảnh giới, mà ở niềm tin và ý chí của mỗi người.”
Hắn đứng dậy, bước ra giữa phòng, ánh mắt quét qua từng gương mặt. Vương Đại Phúc trầm ngâm, Đại Hiệp Cô Độc gật đầu tán thành, Tô Mạt Nhi vẫn còn chút lo lắng nhưng đã bình tâm hơn. A Khổ, ngồi im lặng ở một góc, ánh mắt đầy căm hờn và quyết tâm, xiềng xích trên tay y đã được tháo bỏ nhưng dấu vết vẫn còn hằn sâu trên da thịt. “Ta đã suy nghĩ về khả năng chúng sẽ phản công. Chúng ta đã chạm vào lợi ích của chúng, và quan trọng hơn, chúng ta đã gieo một hạt giống nghi ngờ trong lòng những kẻ bị chúng lợi dụng. Chúng sẽ không để yên. Ta đoán rằng chúng sẽ không tấn công công khai, mà sẽ tìm cách phục kích, hoặc dùng những thủ đoạn bẩn thỉu. Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lúc rạng sáng, đi theo con đường ít người qua lại, và chuẩn bị cho một cuộc chạm trán không thể tránh khỏi.”
Lâm Nhất phác thảo kế hoạch phòng bị và rút lui chiến thuật. Hắn không phải là một kẻ mạnh mẽ tuyệt đối, nhưng hắn có trí tuệ và sự bình tĩnh hiếm có. Hắn phân công nhiệm vụ cho từng người, tận dụng sở trường của mỗi đồng minh. Vương Đại Phúc sẽ phụ trách việc dò la tin tức và chuẩn bị hậu cần. Đại Hiệp Cô Độc sẽ dẫn đường và cảnh giới. A Khổ sẽ là mũi nhọn đột phá nếu có giao tranh, với sức mạnh phẫn nộ ẩn chứa. Còn Tô Mạt Nhi, nàng sẽ ở bên Lâm Nhất, hỗ trợ hắn trong việc trấn an những linh hồn bị oan khuất, hoặc sử dụng sự lanh lợi của mình để phát hiện những điều bất thường.
“Chúng ta không tìm kiếm chiến tranh, nhưng chúng ta cũng sẽ không lùi bước trước bất công,” Lâm Nhất kết luận, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định. “Con đường Vô Tiên của ta, không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào đó, để thấu hiểu và thay đổi. Dù cho ‘bàn tay vô hình’ có lớn đến đâu, dù cho Thiên Đạo Môn có mạnh đến mấy, chỉ cần chúng ta giữ vững chân tâm, ắt sẽ tìm thấy con đường.” Hắn nhìn ra bầu trời đêm bao la, cảm nhận sự tĩnh lặng của vũ trụ trước cơn bão sắp ập đến. “Hồng trần luyện tâm… có lẽ, đây mới là ý nghĩa thật sự của tu tiên. Không phải là tìm kiếm sự siêu thoát khỏi thế tục, mà là rèn luyện bản thân ngay trong chính thế tục này, để thấu hiểu và vượt qua mọi gian nan, cám dỗ. Tiên đạo tại tâm, quả thật không sai.”
***
Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp xé tan màn đêm, đoàn người Lâm Nhất đã lặng lẽ rời khỏi Thanh Phong Quán. Không một tiếng động, không một lời từ biệt, họ như những bóng ma lướt đi trong màn sương mỏng tang đang bao phủ khắp núi rừng. Con đường mà Đại Hiệp Cô Độc lựa chọn là một lối mòn hiểm trở, vắt vẻo qua những ngọn đồi hoang vu, len lỏi vào sâu trong một thung lũng có tên là Âm Phong Cốc.
Âm Phong Cốc, đúng như tên gọi, là một nơi âm u và lạnh lẽo đến rợn người. Sương mù đen đặc cuồn cuộn như những dải lụa tang trắng xóa, ôm trọn lấy các vách đá dựng đứng, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng quỷ khóc thảm thiết, văng vẳng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Đôi khi, từ sâu thẳm trong thung lũng vọng lên những tiếng than khóc yếu ớt, mơ hồ, tựa như linh hồn của những kẻ xấu số bị mắc kẹt nơi đây đang tìm kiếm sự giải thoát. Mùi âm khí nồng nặc, quyện với mùi đất ẩm mục và hơi tanh của xác thối rữa, xộc thẳng vào mũi, khiến ngay cả những người đã quen với mùi vị của sự chết chóc như Đại Hiệp Cô Độc cũng phải nhíu mày.
Lâm Nhất đi ở giữa, Phù Trần Mộc không rời tay, chuỗi hạt bồ đề trên cổ tay hắn khẽ lay động, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, xua đi phần nào khí lạnh và âm khí xung quanh. Hắn cảm thấy từng sợi lông tơ trên cơ thể mình dựng đứng, một cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt. “Mùi này… không phải là âm khí tự nhiên,” hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng như hòa vào tiếng gió. “Đây là mùi của tà pháp, của sự ô uế. Chúng ta đã lọt vào trận địa của kẻ địch.”
Lời của Lâm Nhất vừa dứt, một tiếng cười khẩy vang lên từ trong màn sương đen đặc, lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Bọn chuột nhắt các ngươi nghĩ có thể thoát khỏi lưới trời Thiên Đạo Môn sao?”
Ngay lập tức, hàng chục bóng người vụt hiện ra từ trong sương mù, như những con quỷ dữ đội mồ sống dậy. Chúng là những tu sĩ của các môn phái liên minh, với ánh mắt khát máu và những nụ cười ghê rợn. Phía sau chúng, những bia đá cổ xưa nằm rải rác, bị âm khí ăn mòn, những di tích đổ nát của một nền văn minh đã bị lãng quên, giờ đây lại trở thành sân khấu cho một cuộc chiến tàn khốc.
“Cẩn thận! Chúng đông hơn ta nghĩ!” Đại Hiệp Cô Độc gầm lên, thanh kiếm cổ trên lưng y đã rút ra từ bao giờ, ánh thép lạnh lẽo cắt đôi màn sương. Y lao lên phía trước, thân pháp nhanh nhẹn đến kinh người, che chắn cho Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Vương Đại Phúc lùi lại phía sau, gương mặt phúc hậu giờ đây đã biến sắc, hắn lo lắng giục A Khổ: “A Khổ, ngươi ở đây bảo vệ tiểu thư!” A Khổ không nói một lời, ánh mắt y đỏ ngầu, thân hình gầy gò bỗng chốc bùng lên một sức mạnh điên cuồng, xiềng xích trên tay y đã biến thành vũ khí, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đến gần.
Cuộc phản công bắt đầu dữ dội, không cho Lâm Nhất và đồng minh kịp trở tay. Tiếng va chạm kim loại chói tai, tiếng gầm thét của kẻ địch, tiếng nổ của pháp thuật vang vọng khắp Âm Phong Cốc, xé tan sự tĩnh mịch của buổi rạng đông. Lâm Nhất và đồng minh lập tức dốc toàn lực chống trả. Đại Hiệp Cô Độc như một con mãnh hổ giữa bầy sói, kiếm chiêu của y vừa nhanh vừa hiểm, mỗi nhát chém đều mang theo sát khí ngút trời. A Khổ, với sức mạnh của một kẻ bị dồn vào đường cùng, xông pha vào trận địa địch, xiềng xích trên tay y xoay tròn, đánh bay những tu sĩ cấp thấp như đánh ruồi.
Tuy nhiên, số lượng kẻ địch quá đông, chúng không ngừng vây hãm, tấn công từ mọi phía. Các tu sĩ liên minh không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn tàn nhẫn nhất, những tà pháp độc ác mà Lâm Nhất chưa từng thấy. Khí lạnh buốt của Âm Phong Cốc dường như tăng thêm sức mạnh cho những đòn tấn công của chúng. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa trong không khí, quyện với mùi lưu huỳnh từ những đạo pháp quỷ dị.
***
Trận chiến tại Âm Phong Cốc càng lúc càng khốc liệt, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian. Sương mù đen đặc bị xé toạc bởi ánh sáng lập lòe của pháp thuật, bởi những tia kiếm khí sắc lạnh và những luồng khí đen âm u. Lâm Nhất chiến đấu hết sức mình, tâm trí hắn tập trung cao độ, nhưng đôi mắt hắn vẫn không ngừng quan sát. Hắn nhìn thấy những cảnh tượng kinh hoàng, những hành động tàn nhẫn đến tột cùng của kẻ địch, khiến lòng hắn dậy sóng.
Hắn chứng kiến một tên tu sĩ liên minh, với vẻ mặt nhăn nhở, tóm lấy một phàm nhân bị bắt giữ từ trước, gã ta không ngần ngại ném người phàm đó vào một vòng xoáy năng lượng đen kịt. Tiếng kêu la thảm thiết của người phàm nhanh chóng bị nuốt chửng, chỉ còn lại một làn khói đen bốc lên, như linh hồn đã bị nghiền nát. Đó không phải là một đòn đánh chiến lược, mà là một hành động phô trương sức mạnh tàn bạo, một sự hy sinh vô nghĩa, chỉ để làm suy yếu tinh thần đối thủ và chứng tỏ sự lạnh lùng của bản thân. Đây chính là những vật thí nghiệm cho tà thuật, những sinh mạng bị xem nhẹ hơn cả một viên linh thạch.
Rồi đến một cảnh tượng khác, một tên trưởng lão của một môn phái nhỏ, để tạo ra một đòn tấn công mạnh mẽ, đã không ngần ngại hy sinh ba đệ tử cấp thấp của mình. Hắn ta niệm chú, hút cạn tinh khí của ba người đệ tử đang quỳ gối run rẩy, biến họ thành những cái xác khô chỉ trong chớp mắt, rồi dồn toàn bộ sức mạnh đó vào một chiêu pháp thuật hủy diệt. Ánh mắt Lâm Nhất ánh lên sự căm phẫn tột độ. Đây không phải là tu tiên, đây là ma đạo! Đây là sự hủy diệt của chân lý!
“Chúng ta không thể bỏ mặc họ!” Tô Mạt Nhi gào lên, giọng nàng run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh ngấn lệ khi chứng kiến những cảnh tượng tàn khốc đó. Nàng muốn lao lên, muốn cứu lấy những sinh linh vô tội, nhưng thân thể nhỏ bé của nàng bị kéo lại bởi Vương Đại Phúc, hắn biết rằng lao vào lúc này chỉ là tự tìm cái chết.
Trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng gầm thét, tiếng va chạm và tiếng than khóc, một dòng chảy ký ức, một cảm ngộ mãnh liệt xẹt qua tâm trí Lâm Nhất. Không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác sâu sắc, một sự thấu hiểu đột ngột. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng giữa khung cảnh tàn bạo trước mắt với những câu chuyện về Đại Tiên Chiến mà sư phụ đã từng kể, về sự “Suy Tàn của Chân Đạo” đã xảy ra cách đây ba ngàn năm. Những tu sĩ này, những kẻ đang đứng trước mặt hắn với ánh mắt lạnh lùng và những hành động vô nhân đạo, chính là di sản của sự tha hóa đó. Chúng không còn tìm kiếm đạo lý, không còn truy cầu sự thăng hoa của sinh mệnh, mà chỉ chìm đắm trong quyền lực, dục vọng và sự tàn bạo. Cái gọi là ‘tiên đạo’ của chúng, thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc hào nhoáng cho ma tính đang dần nuốt chửng linh hồn.
“Đây không phải tu tiên… đây là ma đạo!” Lâm Nhất nghiến răng, giọng hắn trầm khàn, vang vọng trong tâm trí hắn. “Đây là sự hủy diệt của chân lý! Kẻ phàm, người tiên, sinh linh vạn vật, ai cũng có một chân linh, đều có thể tu đạo. Nhưng những kẻ này đã bẻ cong ý nghĩa của ‘đạo’, biến nó thành công cụ cho sự ích kỷ và tham lam của mình. Chân Đạo đã suy tàn ba ngàn năm trước, và giờ đây, nó lại đang bị chà đạp bởi những kẻ mang danh tu sĩ!”
Sự giằng xé trong lòng Lâm Nhất đạt đến đỉnh điểm. Liệu ‘Chân Nhân Chi Đạo’ của hắn, con đường của lòng trắc ẩn và trí tuệ, có đủ để chống lại sự bạo lực tuyệt đối, sự tàn nhẫn vô biên này không? Nỗi sợ hãi mất mát những người đồng hành, những người đã tin tưởng và đi theo hắn, khiến trái tim hắn thắt lại. Một thoáng hoài nghi len lỏi, nhưng ngay lập tức, nó bị dập tắt bởi ngọn lửa phẫn nộ và ý chí kiên định. Hắn nhìn thấy Tô Mạt Nhi đang run rẩy, nhìn thấy A Khổ đang chiến đấu như một dã thú bị thương, nhìn thấy Đại Hiệp Cô Độc đang cô độc chống đỡ vòng vây. Hắn không thể gục ngã. Hắn không thể để những kẻ mang danh tu tiên này tiếp tục chà đạp lên sinh mệnh, lên đạo lý.
Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất bỗng tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ, không phải là ánh sáng rực rỡ của pháp thuật tấn công, mà là một thứ ánh sáng thanh tịnh, ấm áp. Hắn không dùng nó để sát phạt, mà để phòng thủ, để thanh lọc. Từng sợi phất trần mềm mại như những sợi tơ vô hình, uốn lượn, hóa giải những đòn tấn công tàn bạo, đồng thời phát ra những làn sóng năng lượng nhẹ nhàng, làm dịu đi những tiếng than khóc, những linh hồn bị tra tấn đang lẩn khuất trong âm khí của Âm Phong Cốc. Đó là sự thể hiện của Chân Đạo, không cần đến sự hủy diệt, mà là sự bảo vệ, sự thanh tẩy.
A Khổ, như một dã thú được giải thoát, gầm lên một tiếng vang vọng. Ánh mắt y đỏ ngầu, không còn là sự căm hờn đơn thuần, mà là sự phẫn nộ bùng cháy. Y dường như đã tìm thấy mục đích cho nỗi đau của mình. Xiềng xích trên tay y giờ đây không chỉ là vũ khí, mà còn là sự biểu trưng cho sự trỗi dậy của những kẻ bị áp bức. Y lao vào vòng vây của kẻ địch, mỗi cú vung xiềng xích đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, đánh bật những tu sĩ liên minh ra xa.
Đại Hiệp Cô Độc, với những chiêu kiếm lạnh lùng, chính xác, vẫn kiên cường chống trả. Ánh mắt y sắc bén, không một chút dao động, như một bức tường thành vững chắc. Y không nói nhiều, nhưng mỗi nhát kiếm của y đều mang theo trọng trách bảo vệ những người phía sau. Vương Đại Phúc, dù không có sức mạnh chiến đấu vượt trội, nhưng hắn vẫn cố gắng hết sức mình. Hắn sử dụng trí tuệ và sự lanh lợi của mình để che chắn cho những người yếu hơn, tìm kiếm những khe hở trong vòng vây, và luôn sẵn sàng hỗ trợ đồng đội.
Cảm giác lạnh lẽo của không khí Âm Phong Cốc, mùi máu tanh nồng, tiếng gầm thét và tiếng nổ của pháp thuật dường như hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn ác mộng không hồi kết. Tuy nhiên, giữa sự hỗn loạn đó, Lâm Nhất vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hắn biết rằng cuộc chiến này không chỉ là một trận đấu đơn thuần. Đây là một cuộc đối đầu tư tưởng, một trận chiến giữa ‘Chân Đạo’ và ‘tiên đạo’ giả tạo, kéo dài qua hàng thiên niên kỷ. Sự tàn nhẫn và quy mô của các thế lực liên minh đã cho hắn thấy rằng ‘bàn tay vô hình’ – Thiên Đạo Môn – thực sự là một mối đe dọa lớn hơn nhiều so với dự đoán.
Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề sinh tử này, niềm tin của Lâm Nhất vào con đường ‘Chân Nhân Chi Đạo’ của bản thân lại càng thêm kiên định. Hắn thấu hiểu rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và con đường của hắn, dù cô độc, dù đầy chông gai, vẫn sẽ là con đường của ánh sáng, của lòng trắc ẩn, của sự thật. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, dù cho đó là cả một Thiên Đạo Môn.