Vô tiên chi đạo
Chương 108

Quyết Định Sống Còn: Lá Chắn Hồng Trần

3634 từ
Mục tiêu: Diễn tả một quyết định sống còn của Lâm Nhất trong trận chiến cam go, thể hiện rõ đạo lý tu thân không màng danh lợi của hắn.,Bảo vệ những người yếu thế khỏi sự tàn bạo của các thế lực liên minh, củng cố niềm tin vào con đường 'Chân Nhân Chi Đạo' của Lâm Nhất.,Khắc họa sự khác biệt sâu sắc giữa con đường của Lâm Nhất và 'tiên đạo' giả tạo, liên hệ với sự 'suy tàn của Chân Đạo' 3000 năm trước.,Thiết lập bối cảnh cho giai đoạn suy ngẫm sâu sắc hơn của Lâm Nhất sau cao trào, phù hợp với phase FALLING_ACTION.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Vương Đại Phúc, Người Tù Khổ Sai (A Khổ), Các tu sĩ của thế lực liên minh, Người dân làng
Mood: Tense, desperate, sacrificial, resolute, philosophical, sorrowful
Kết chương: [object Object]

Gió lạnh buốt thấu xương vẫn rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo mùi âm khí nồng nặc và hơi ẩm mục của đất đá. Bình minh đã ló dạng, nhưng Âm Phong Cốc vẫn chìm trong màn sương mù đen đặc, tựa như một tấm vải liệm khổng lồ bao phủ lấy mọi thứ. Trong một hang động nhỏ, ẩm ướt trên rìa thung lũng, ánh lửa leo lét từ một đống củi khô không đủ xua đi cái lạnh lẽo thấu tim. Lâm Nhất ngồi tựa vào vách đá, Phù Trần Mộc đặt trên đùi, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn ra khoảng không mịt mùng ngoài cửa hang. Khuôn mặt thư sinh của hắn gầy gò hơn sau trận chiến khốc liệt đêm qua, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định, ẩn chứa những suy tư nặng trĩu.

Vết thương trên vai trái của hắn vẫn âm ỉ đau, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với sự giằng xé trong tâm can. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những tạp niệm và sự mệt mỏi, cảm nhận sự hỗn loạn của linh khí và âm khí đang giao thoa, đan xen vào nhau như những sợi chỉ rối bời. Tiếng than khóc yếu ớt dường như vọng lại từ sâu thẳm thung lũng, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo như lời nguyền rủa từ những linh hồn bị giam cầm. Mùi tanh của xác thối rữa và mùi lưu huỳnh thoang thoảng càng khiến không khí thêm phần nặng nề, khiến người ta liên tưởng đến một chiến trường cổ xưa, nơi sự sống và cái chết hòa vào nhau không thể phân định.

“Cái giá của ‘tiên đạo’ mà chúng theo đuổi… là mạng sống của phàm nhân sao?” Giọng Lâm Nhất trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động, tựa như một lời tự vấn, một tiếng thở dài nặng nề. Hắn mở mắt, nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng, hình ảnh những kẻ mang danh tu sĩ, nhưng hành động tàn bạo, phi nhân tính của chúng cứ luẩn quẩn trong tâm trí. “Lời thì thầm từ ba ngàn năm trước, ta đã hiểu hơn rồi.” Hắn thì thầm, ý nói đến sự suy tàn của Chân Đạo mà Đại Hiệp Cô Độc đã từng kể. Hắn nhận ra, sự tha hóa của ‘tiên đạo’ hiện tại không khác gì bản chất của cuộc Đại Tiên Chiến năm xưa, nơi quyền lực và dục vọng đã nuốt chửng đạo lý, biến tu sĩ thành những kẻ khát máu, coi sinh linh vạn vật như cỏ rác.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh đầy lo lắng, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng ngấn nước khi nàng cẩn thận băng bó lại vết thương trên cánh tay hắn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng run rẩy thoa thuốc, nỗi xót xa hiện rõ trong từng cử chỉ. “Nhất ca, huynh bị thương rồi, chúng ta cần nghỉ ngơi.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, tràn đầy sự quan tâm, xen lẫn một chút trách móc. “Chúng ta không thể đối đầu với tất cả bọn chúng, dù huynh có muốn làm gì đi nữa.” Nàng biết Lâm Nhất mang trong mình một trái tim nhân hậu, không thể làm ngơ trước bất công, nhưng nàng cũng sợ hãi trước sức mạnh tàn bạo của đối thủ.

Đại Hiệp Cô Độc, thân hình cao lớn, gân guốc, đang đứng cảnh giới nơi cửa hang. Thanh kiếm cổ của y vẫn còn vương vết máu, nhưng ánh mắt sắc bén của y không hề có chút mệt mỏi, vẫn cảnh giác quét qua từng ngóc ngách của thung lũng. Râu tóc lấm tấm bạc của y dường như càng thêm phong trần sau đêm qua. Nghe lời Tô Mạt Nhi, y trầm giọng tiếp lời: “Kẻ địch quá đông, quá tàn bạo. Rút lui là thượng sách để bảo toàn lực lượng.” Y hiểu rõ thực lực của đối phương, biết rằng nếu cứ đối đầu trực diện, cái giá phải trả sẽ là sinh mạng của tất cả. Y đã trải qua quá nhiều chiến trường, nhìn thấy quá nhiều sự hy sinh vô nghĩa.

A Khổ thì lặng lẽ hơn, y ngồi trong góc hang, thân hình gầy gò, tiều tụy nhưng ánh mắt đỏ ngầu, đầy căm phẫn. Y không nói một lời, chỉ cần mài lại lưỡi rìu của mình, tiếng kim loại cọ xát vào đá vang lên ken két trong không gian tĩnh mịch, như một lời đe dọa thầm lặng gửi đến những kẻ đã áp bức y và đồng loại. Chiếc xiềng xích trên tay y giờ đây không còn là dấu hiệu của sự giam cầm, mà đã trở thành một vũ khí đáng sợ, một biểu tượng của sự phản kháng mãnh liệt. Y dường như đã tìm thấy mục đích sống cho mình, không còn là một kẻ tù khổ sai vô tri, mà là một chiến binh mang trong lòng ngọn lửa báo thù.

Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng kiên định. Hắn khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, truyền cho nàng một chút hơi ấm. Hắn thấu hiểu nỗi lo lắng của nàng, của Đại Hiệp, và cả sự căm phẫn của A Khổ. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một đạo lý đã ăn sâu bám rễ, một con đường đã được hắn lựa chọn từ thuở hàn vi tại Huyền Nguyên Quan hoang tàn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn không thể quay lưng lại với những bi kịch của thế gian. Hắn đã thấy quá nhiều cảnh đời cơ cực, quá nhiều số phận bất hạnh. Niềm tin của hắn vào ‘Chân Nhân Chi Đạo’ không phải là một lý thuyết suông, mà là kim chỉ nam cho mọi hành động. Hắn không truy cầu sức mạnh để khuất phục kẻ khác, mà truy cầu sự thấu hiểu để bảo vệ, để thanh lọc.

Không khí trong hang động bỗng trở nên căng thẳng lạ thường. Mỗi tiếng gió rít bên ngoài như một lời cảnh báo, mỗi tiếng động lạ không rõ nguồn gốc như một dấu hiệu của sự nguy hiểm đang rình rập. Dù đã tạm thoát khỏi vòng vây, nhưng cả nhóm đều biết rằng, các thế lực liên minh dưới sự giật dây của ‘bàn tay vô hình’ kia sẽ không dễ dàng bỏ qua. Chúng tàn bạo và dai dẳng hơn bất kỳ kẻ thù nào Lâm Nhất từng đối mặt. Sự tàn nhẫn của chúng không chỉ dừng lại ở chiến trường, mà còn có thể lan rộng ra mọi ngóc ngách của hồng trần, nơi những phàm nhân yếu ớt đang sinh sống. Một cảm giác bất an cứ lởn vởn trong lòng Lâm Nhất, một dự cảm chẳng lành về những điều sắp xảy ra. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến giữa các cá nhân, mà là một cuộc đối đầu tư tưởng, một trận chiến giữa hai con đường hoàn toàn đối lập.

***

Trong khi Lâm Nhất và đồng minh đang tạm ẩn mình, mặt trời đã lên cao, nhưng những đám mây đen vẫn vần vũ che khuất bầu trời, khiến cho không gian Âm Phong Cốc càng thêm u ám, lạnh lẽo. Gió lạnh buốt từ các khe núi thổi mạnh, mang theo hơi ẩm và một mùi tanh nồng khác lạ. Không khí đột nhiên trở nên căng thẳng tột độ, như một sợi dây đàn sắp đứt.

Đúng lúc đó, một bóng người phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu thường ngày luôn nở nụ cười hiền lành, giờ đây lại hiện rõ vẻ hốt hoảng, vội vã chạy vào hang động. Đó là Vương Đại Phúc. Hắn thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán, trang phục gấm vóc sang trọng nay cũng lấm lem bùn đất, mất đi vẻ phú quý thường thấy. “Lâm công tử, bọn chúng… bọn chúng đang tàn sát các làng mạc!” Giọng hắn run rẩy, đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc. “Chúng không tha một ai, thậm chí còn dùng dân làng làm mồi nhử!” Hắn vừa nói vừa chỉ tay ra phía dưới thung lũng, nơi màn sương mù đen đặc đã bắt đầu tan bớt, hé lộ những mảng màu xám xịt của một ngôi làng nhỏ.

Ngay sau lời báo tin kinh hoàng của Vương Đại Phúc, một tiếng la hét thất thanh, xé lòng bỗng vang vọng từ phía dưới thung lũng, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng la hét đó không phải của tu sĩ hay kẻ thù, mà là tiếng kêu thảm thiết của những người dân vô tội. Lâm Nhất và đồng minh đồng loạt hướng ánh mắt về phía đó. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sáng u ám, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ. Một ngôi làng nhỏ, với những mái nhà tranh vách đất đơn sơ, đang chìm trong khói lửa. Những tu sĩ liên minh, với trang phục của nhiều môn phái khác nhau, ánh mắt sắc lạnh đầy sát khí, đang cướp bóc, đánh đập dã man những người dân vô tội. Phụ nữ và trẻ em bị lôi đi, tiếng khóc thét vang lên thảm thiết. Một số người bị bắt làm con tin, số khác bị dùng làm lá chắn sống, mồi nhử để dụ kẻ thù.

Cảnh tượng đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lâm Nhất. Hắn bỗng nhớ lại những lời kể về Đại Tiên Chiến, về sự ‘suy tàn của Chân Đạo’ ba ngàn năm trước. Khi ấy, ‘tiên đạo’ chỉ còn là vỏ bọc cho sự tàn bạo và tham lam, coi thường mọi sinh mạng phàm trần. Giờ đây, hắn lại đang chứng kiến điều đó tái diễn ngay trước mắt. Sự khinh miệt đối với sinh mệnh, sự chà đạp lên đạo lý làm người đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn cảm nhận được mùi máu tươi tanh nồng xộc lên mũi, mùi khói khét lẹt từ những mái nhà cháy dở, hòa quyện vào mùi âm khí vốn có của Âm Phong Cốc, tạo thành một bức tranh địa ngục trần gian.

Lâm Nhất đứng phắt dậy, đôi mắt đen láy sâu thẳm, từ vẻ trầm tư ban đầu bỗng chuyển sang kiên định tột độ. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, nhìn Đại Hiệp Cô Độc, nhìn A Khổ, và ánh mắt hắn dừng lại ở Vương Đại Phúc đang run rẩy. Hắn biết, đây là một quyết định sống còn. Đứng yên và bảo toàn lực lượng, hay lao vào ngọn lửa để bảo vệ những sinh linh yếu ớt này?

“Không thể bỏ mặc được.” Giọng Lâm Nhất trầm ấm, nhưng vang vọng với một sức mạnh không thể lay chuyển. “Đạo lý tu thân của ta, con đường ‘Chân Nhân Chi Đạo’ của ta, không cho phép ta quay lưng lại với những sinh linh yếu ớt này.” Hắn nói, mỗi từ như khắc sâu vào không khí căng thẳng. Con đường của hắn không phải để cầu trường sinh bất tử, không phải để truy cầu sức mạnh vô biên, mà là để thấu hiểu hồng trần, để bảo vệ những giá trị chân thiện mỹ giữa cuộc đời.

Tô Mạt Nhi, nước mắt lưng tròng, vội vàng nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của Lâm Nhất. “Nhất ca, nguy hiểm lắm! Chúng ta không phải đối thủ của số đông đó! Huynh sẽ chết mất!” Nàng cầu xin, giọng run rẩy đến tội nghiệp. Nàng không muốn hắn mạo hiểm, không muốn hắn phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào. Đối với nàng, sự an toàn của Lâm Nhất là trên hết. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của những kẻ tu sĩ kia, nàng biết họ đông đảo và mạnh mẽ đến mức nào.

Nhưng ánh mắt Lâm Nhất không hề dao động. Hắn khẽ vuốt mái tóc đen dài mượt mà của Tô Mạt Nhi, như muốn trấn an nàng. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của nàng, nhưng hắn không thể làm khác. “Nếu ta quay lưng lại với họ, thì ta còn tu cái đạo gì nữa?” Lâm Nhất nói, lời lẽ đơn giản nhưng ẩn chứa một triết lý sâu xa.

Đại Hiệp Cô Độc, vốn luôn trầm mặc, giờ đây cũng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc. Ánh mắt y sắc lạnh nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết đoán mãnh liệt. “Đạo lý của ngươi, Lâm Nhất.” Y trầm giọng, lời lẽ ngắn gọn nhưng đanh thép. “Ta nguyện cùng ngươi gánh vác tới cùng.” Y đã nhìn thấy sự khác biệt trong Lâm Nhất, nhìn thấy một tia sáng hy vọng giữa thế giới tu tiên đầy rẫy sự tha hóa. Y đã từng là một kẻ cô độc, giờ đây, y tìm thấy một mục đích cao cả hơn, một con đường để đi cùng.

A Khổ không nói một lời, nhưng hành động của y đã thay cho vạn lời nói. Y vung mạnh chiếc rìu nặng nề, tiếng gió rít lên vù vù, ánh mắt đỏ ngầu đầy căm phẫn nhìn về phía ngôi làng đang bị tàn phá. Y, kẻ đã từng bị áp bức, bị giam cầm trong xiềng xích, giờ đây lại là người đứng lên bảo vệ những kẻ yếu thế.

Lâm Nhất không chần chừ thêm nữa. Hắn cầm Phù Trần Mộc, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn. Hắn dẫn đầu, lao thẳng xuống ngôi làng, không một chút do dự. Tô Mạt Nhi, dù sợ hãi đến tột độ, nhưng nhìn thấy sự kiên định của Lâm Nhất, nàng cũng rút kiếm theo sau, ánh mắt nàng giờ đây không còn chỉ là sự lo lắng, mà đã ánh lên vẻ kiên cường. Đại Hiệp Cô Độc và A Khổ cũng nhanh chóng nhập cuộc, theo sát phía sau Lâm Nhất, như những bóng ma giữa màn sương mù đen đặc, lao vào giữa cơn hỗn loạn đang bao trùm ngôi làng.

***

Trời âm u, mây đen càng kéo đến nặng nề, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt của mặt trời. Gió lớn gào thét, cuốn theo bụi đất và tàn tro từ những ngôi nhà đang cháy dở, tạo thành một khung cảnh hoang tàn, bi thảm. Tiếng la hét của dân làng, tiếng khóc thút thít của trẻ con, tiếng binh khí va chạm chát chúa, tiếng linh lực va đập dữ dội, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và đau khổ. Mùi máu tươi tanh nồng xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi khói khét lẹt và mùi lưu huỳnh thoang thoảng từ các phép thuật của tu sĩ liên minh.

Lâm Nhất cùng đồng minh lao vào giữa vòng vây kẻ địch, như những con thiêu thân lao vào ngọn lửa, nhưng mục đích của hắn lại khác. Hắn không tìm cách giết chóc hay tranh giành thắng bại, mà tập trung vào một nhiệm vụ duy nhất: tạo lá chắn, bảo vệ những người dân vô tội đang hoảng loạn. Hắn không dùng Phù Trần Mộc như một vũ khí tấn công, mà như một công cụ dẫn dắt, một tấm khiên vô hình. Từng sợi phất trần mềm mại như những sợi tơ vô hình, uốn lượn, hóa giải những đòn tấn công dữ dội của đối thủ, đồng thời phát ra những làn sóng năng lượng nhẹ nhàng, thanh tịnh. Đó là 'Hồng Trần Luyện Tâm' của hắn, không chỉ để luyện tâm mình, mà còn để trấn an dân làng, giúp họ tìm lại chút bình tĩnh giữa cơn hoảng loạn tột cùng.

Hắn liên tục di chuyển, né tránh, đỡ đòn, cơ thể gầy gò linh hoạt như một chiếc lá giữa cơn bão táp. Ánh mắt hắn không rời khỏi những người dân yếu thế nhất, những người già cả, phụ nữ và trẻ em đang run rẩy co cụm lại. Hắn dùng thân mình che chắn cho họ, mở ra những khe hở trong vòng vây của kẻ địch để họ có thể thoát ra. “Chạy đi! Nhanh lên!” Hắn gằn giọng, dù hơi thở đã bắt đầu trở nên nặng nhọc.

Đại Hiệp Cô Độc chiến đấu như một bức tường thành vững chắc. Thanh kiếm cổ của y vung lên, những đường kiếm lạnh lẽo, chính xác cắt ngang không trung, tạo ra những luồng khí sắc bén xé gió. Y không nói một lời, nhưng mỗi nhát kiếm đều mang theo trọng trách bảo vệ những người phía sau. Ánh mắt y sắc bén, không một chút dao động, ngăn chặn những tu sĩ mạnh nhất của liên minh. A Khổ thì dùng sức mạnh tuyệt đối. Chiếc rìu nặng nề của y vung lên, đập vào binh khí của kẻ địch vang dội, tạo ra những tiếng kim loại va chạm chát chúa, cố gắng cản đường địch, tạo không gian cho Lâm Nhất và dân làng. Thân hình gầy gò của y giờ đây dường như lại ẩn chứa một sức mạnh kinh hoàng, là sự bùng nổ của nỗi căm phẫn và ý chí kiên cường.

“Con đường của ta, không phải để vấy máu vô tội! Các ngươi không hiểu được điều đó sao?” Lâm Nhất gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào một tu sĩ liên minh đang vung pháp khí tấn công một người phụ nữ. Lời hắn nói không phải là uy hiếp, mà là một lời khẳng định, một triết lý đã ăn sâu vào tâm hồn.

“Kẻ yếu thì vĩnh viễn là kẻ yếu! Ngươi muốn chết thay cho chúng sao, tên đạo sĩ ngu ngốc?” Tu sĩ kia khinh miệt đáp lại, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một chút bất ngờ trước sự liều lĩnh của Lâm Nhất. Hắn vung một chiêu pháp thuật cực mạnh, một luồng sáng chói lòa lao thẳng vào Lâm Nhất.

Lâm Nhất không né tránh hoàn toàn, hắn cố gắng dùng Phù Trần Mộc để hóa giải phần lớn sức mạnh của đòn tấn công, nhưng một phần dư chấn vẫn ập đến, một vết chém sâu vào vai hắn. Máu tươi từ vết thương thấm ướt đạo bào vải thô, lan rộng thành một mảng đỏ sẫm. Cơn đau dữ dội ập đến, khiến hắn lảo đảo, nhưng hắn vẫn không lùi bước. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, không một chút sợ hãi, như minh chứng cho đạo lý ‘không màng danh lợi, chỉ cầu an lạc cho chúng sinh’ mà hắn đã chọn.

Tô Mạt Nhi, dù yếu ớt hơn, nhưng nàng không hề run sợ. Nàng dùng kiếm của mình để mở đường, dẫn dắt một nhóm trẻ con đang khóc thét chạy trốn. “Mọi người chạy đi! Nhanh lên! Nhất ca đang che chắn cho chúng ta!” Nàng gào lên, giọng nói trong trẻo giờ đây khản đặc vì sợ hãi và lo lắng, nhưng vẫn tràn đầy sự kiên cường. Nàng biết, hắn đang hy sinh chính mình để bảo vệ họ.

Trận chiến tiếp diễn trong hỗn loạn. Lâm Nhất, dù bị thương nặng, vẫn kiên quyết giữ vững vị trí, liên tục mở đường, che chắn, trấn an. Hắn bị thương thêm vài chỗ nữa, cơ thể đã kiệt quệ đến cực điểm. Mùi mồ hôi chua chát hòa lẫn với mùi máu, khiến hắn cảm thấy choáng váng. Tuy nhiên, dưới sự hy sinh của Lâm Nhất và sự chống đỡ kiên cường của Đại Hiệp Cô Độc, A Khổ, phần lớn dân làng đã thoát được khỏi vòng vây, chạy về phía khu rừng sâu hơn. Kẻ địch, dù đông đảo, nhưng cũng bị bất ngờ trước sự liều lĩnh và kiên cường của Lâm Nhất. Chúng không thể hiểu được động cơ của hắn, một tu sĩ lại dám hy sinh bản thân để bảo vệ những phàm nhân thấp kém. Sự do dự thoáng qua đã khiến chúng mất đi cơ hội bắt giữ toàn bộ dân làng. Cuối cùng, chúng chùn bước, tạm thời rút lui, để lại Lâm Nhất gục xuống giữa đống đổ nát, cơ thể kiệt quệ, đạo bào thấm đẫm máu.

Hắn ngã xuống, cảm giác đất đá gồ ghề dưới thân. Cơn đau từ những vết thương hành hạ, nhưng ánh mắt hắn vẫn thanh thản khi nhìn thấy những bóng người cuối cùng của dân làng chạy thoát khỏi ngôi làng đang chìm trong khói lửa. Hắn đã làm được điều mà ‘Chân Nhân Chi Đạo’ của hắn yêu cầu. Hắn không chiến thắng bằng sức mạnh hay pháp thuật, mà bằng lòng trắc ẩn và sự hy sinh. Hắn đã chấp nhận cái giá phải trả cho đạo lý của mình. Dù cơ thể tan nát, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một niềm tin sắt đá đã được tôi luyện, một con đường đã được định hình rõ ràng hơn bao giờ hết. Con đường của hắn, con đường của ánh sáng, của lòng trắc ẩn, của sự thật, dù đầy chông gai, vẫn sẽ là con đường hắn bước đi. Và giờ đây, hắn biết rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ