Vô tiên chi đạo
Chương 109

Bóng Đêm Thôi Thúc, Lòng Người Phức Tạp

3903 từ
Mục tiêu: Diễn tả quá trình hồi phục thể chất và tinh thần của Lâm Nhất sau trận chiến sinh tử.,Khắc họa sự suy ngẫm sâu sắc của Lâm Nhất về bản chất phức tạp của thế giới tu tiên, nơi cả những kẻ xưng là 'chính đạo' cũng bị cuốn theo danh lợi và quyền lực, liên hệ với sự 'suy tàn của Chân Đạo' 3000 năm trước.,Củng cố niềm tin của Lâm Nhất vào con đường 'Chân Nhân Chi Đạo' của bản thân, khẳng định sự khác biệt giữa con đường của hắn và 'tiên đạo' giả tạo.,Thể hiện sự quan tâm, lo lắng và sự đoàn kết của những người đồng hành, làm nổi bật vai trò của họ trong hành trình của Lâm Nhất.,Thiết lập bối cảnh cho giai đoạn củng cố nội tâm sâu sắc hơn của Lâm Nhất, phù hợp với phase FALLING_ACTION.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Vương Đại Phúc, Mộ Dung Uyển Nhi, Người Tù Khổ Sai (A Khổ)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, hy vọng, kiên định
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất ngã xuống, cơ thể va đập vào nền đất đá gồ ghề, cảm giác đau đớn xuyên thấu từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng tâm trí hắn lại kỳ lạ thanh thản. Ánh mắt hắn, dù mờ đi vì kiệt sức và mất máu, vẫn dõi theo những bóng người cuối cùng của dân làng đang chìm dần vào bóng đêm, chạy thoát khỏi ngôi làng đang bốc cháy ngùn ngụt. Hắn đã làm được điều mà ‘Chân Nhân Chi Đạo’ của hắn yêu cầu. Hắn không chiến thắng bằng sức mạnh hay pháp thuật, mà bằng lòng trắc ẩn và sự hy sinh. Hắn đã chấp nhận cái giá phải trả cho đạo lý của mình. Dù cơ thể tan nát, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một niềm tin sắt đá đã được tôi luyện, một con đường đã được định hình rõ ràng hơn bao giờ hết. Con đường của hắn, con đường của ánh sáng, của lòng trắc ẩn, của sự thật, dù đầy chông gai, vẫn sẽ là con đường hắn bước đi. Và giờ đây, hắn biết rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn hoàn toàn chìm vào bóng tối, mang theo những vết thương rỉ máu và một tâm hồn kiên định đến lạ.

Tiếng mưa phùn lất phất ngoài miệng động, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe đá hẹp, tạo nên một bản giao hưởng âm u, trầm buồn. Bên trong Ẩn Cư Động Phủ, một hang đá tự nhiên được cải tạo sơ sài thành nơi trú ẩn tạm thời, không khí đặc quánh mùi thảo mộc tươi, mùi đất ẩm và thoang thoảng cả mùi máu tanh. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn đá thô sơ chỉ đủ soi rõ vài bóng người đang cặm cụi, lo lắng. Trên một tảng đá phẳng được lót cẩn thận bằng những lớp lá cây dày, Lâm Nhất nằm bất động, cơ thể gầy gò của hắn giờ đây chằng chịt những vết thương lớn nhỏ, đạo bào vải thô rách nát, thấm đẫm một màu đỏ sẫm. Hơi thở của hắn yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được, chỉ có lồng ngực khẽ phập phồng một cách khó nhọc, chứng tỏ sự sống vẫn còn đang níu giữ lấy hắn.

Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, đang cẩn thận dùng kim châm bạc để cố định những huyệt đạo quan trọng, ngăn chặn tà khí xâm nhập sâu hơn vào kinh mạch của Lâm Nhất. Nàng đặt một viên linh dược quý hiếm lên vết thương sâu nhất trên vai hắn, rồi dùng dải lụa trắng sạch sẽ băng bó lại. Mỗi động tác của nàng đều vô cùng nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như sợ làm tổn thương thêm tấm thân đã quá đỗi kiệt quệ kia. Gương mặt nàng ánh lên vẻ lo lắng đến tột cùng, đôi khi lại khẽ nhíu mày khi kiểm tra mạch đập yếu ớt của hắn. “Vết thương quá nặng, lại nhiễm tà khí…” nàng thì thầm, giọng nói thanh thoát thường ngày giờ đây mang theo một sự run rẩy khó kìm nén, “chỉ sợ…” Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu được hàm ý đằng sau đó.

Bên cạnh, Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đã sưng húp vì khóc, không ngừng thay những chiếc khăn lạnh đắp lên trán Lâm Nhất. Nàng quỳ bên cạnh hắn, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của hắn, gương mặt thanh tú, bầu bĩnh giờ đây tràn ngập sự đau khổ và sợ hãi. Nàng lắc đầu nguầy nguậy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay Lâm Nhất. “Không, ca ca nhất định sẽ vượt qua!” Nàng khẽ nức nở, “Huynh ấy luôn như vậy mà… Luôn kiên cường, luôn làm được những điều không tưởng…” Giọng nàng líu lo thường ngày giờ khản đặc, nghẹn ngào, nhưng ẩn chứa một niềm tin mãnh liệt, một tình cảm thiêng liêng như ánh sáng xuyên qua màn đêm u ám.

Ở cửa động, Đại Hiệp Cô Độc ngồi lặng lẽ trên một tảng đá, thân hình cao lớn, gân guốc của y che khuất một phần ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài. Thanh kiếm cổ của y được đặt ngang đùi, ánh mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài, từng trải, không ngừng quét qua màn đêm, dò xét từng ngọn gió, từng tiếng động nhỏ. Y không nói một lời, nhưng sự hiện diện của y như một bức tường thành vững chắc, mang lại cảm giác an toàn giữa không gian cô độc, lạnh lẽo. Thi thoảng, y lại đưa tay vuốt ve chuôi kiếm, như tìm kiếm một sự an ủi vô hình từ vật tùy thân đã gắn bó bao năm. Trong khoảnh khắc này, đôi mắt y hiện lên một chút gì đó khác lạ, không chỉ là sự cảnh giác mà còn là một nỗi lo âu thầm kín dành cho tiểu đạo sĩ gầy gò đang nằm kia.

Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, giờ đây không còn vẻ ung dung, tự tại thường thấy. Y đi đi lại lại trong động, mỗi bước chân đều nặng nề, tiếng thở dài liên tục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Y thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn ra ngoài màn mưa, vẻ mặt tròn trịa, phúc hậu giờ đây nhăn nhó vì lo lắng và cả một chút phẫn nộ. “Những kẻ kia, xưng là chính đạo…” Y khẽ rên rỉ, giọng nói sang sảng thường ngày giờ đây trở nên khàn đục, “lại ra tay tàn độc đến vậy. Ta thật không hiểu nổi cái thế giới tu tiên này nữa.” Y không thể tin được vào mắt mình, những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’, là ‘chính phái’ lại có thể làm những điều tàn độc hơn cả những tên sơn tặc hung ác nhất. Sự kiện này đã làm lung lay sâu sắc thế giới quan bấy lâu của y, về cái gọi là ‘tiên đạo’ cao vời.

Người Tù Khổ Sai, A Khổ, vẫn lặng lẽ ngồi ở một góc tối nhất của động, thân hình gầy gò, tiều tụy của y gần như hòa lẫn vào bóng đêm. Ánh mắt y trống rỗng, vô hồn, như đã trải qua quá nhiều đau khổ để có thể biểu lộ thêm bất cứ cảm xúc nào. Thế nhưng, thi thoảng, ánh mắt ấy lại dừng lại trên Lâm Nhất, đọng lại một tia hy vọng mong manh, một sự đồng cảm sâu sắc đến lạ. Y không nói, không thở dài, chỉ đơn giản là ngồi đó, như một bức tượng sống, nhưng sự hiện diện của y lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Xiềng xích trên chân tay y khẽ cọ vào nhau, tạo ra những âm thanh khô khốc, như lời nhắc nhở về một quá khứ đầy bi ai, và cũng như một lời cầu nguyện thầm lặng cho tiểu đạo sĩ đang đối mặt với lằn ranh sinh tử. Mùi đất ẩm và thảo mộc nồng nặc trong động càng làm tăng thêm vẻ u uẩn của không gian, khiến mỗi hơi thở của những người có mặt đều trở nên nặng nề hơn, chất chứa nỗi lo âu khôn tả.

***

Đêm trôi qua nặng nề, và ngày hôm sau cũng không khá hơn. Lâm Nhất vẫn chìm sâu vào cơn hôn mê, thân nhiệt khi nóng khi lạnh, mồ hôi đầm đìa thấm ướt cả lớp lá lót. Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức và hình ảnh hỗn loạn đan xen, vặn vẹo như những con rắn độc uốn lượn. Hắn thấy gương mặt tàn độc của những tu sĩ ‘chính đạo’ tấn công dân làng, những kẻ khoác áo tiên nhân nhưng lại mang trái tim quỷ dữ. Tiếng gào thét tuyệt vọng của những người vô tội, tiếng khóc than của trẻ nhỏ, cảnh tượng làng mạc bị tàn phá, thiêu rụi trong biển lửa cứ lặp đi lặp lại như một cơn ác mộng không hồi kết. Mùi khói bếp, mùi máu tươi, mùi tanh tưởi của cái chết ám ảnh khứu giác hắn ngay cả trong cõi mộng mị.

Hắn nghe thấy những lời thì thầm từ quá khứ xa xăm, những giọng nói đau đớn của những linh hồn bị mắc kẹt trong ‘sự suy tàn của Chân Đạo’ 3000 năm trước. Chúng hòa lẫn vào tiếng gió rít trong động, tiếng nước chảy tí tách từ khe đá, tạo thành một bản giao hưởng bi ai, một lời nguyền rủa cho sự tha hóa. “Chân đạo… đâu rồi? Tiên đạo… là gì?” Hắn lẩm bẩm trong cơn mê, giọng nói yếu ớt đến thảm thương, nhưng lại chất chứa một nỗi hoài nghi sâu sắc về toàn bộ khái niệm mà thế gian này tôn thờ.

Và rồi, một tiếng vọng khác xuất hiện trong tâm trí hắn, không rõ từ đâu đến, nhưng lại rõ ràng đến từng lời, từng chữ, như một lời tiên tri cổ xưa: “Sức mạnh… quyền lực… trường sinh… tất cả đều là giả dối… tất cả đều dẫn đến hủy diệt…” Tiếng vọng ấy xuyên qua lớp màn sương mờ của cơn sốt, ghim sâu vào tâm hồn hắn, như một lời cảnh tỉnh khắc nghiệt. Hắn thấy mình nhỏ bé, yếu ớt giữa vòng xoáy của danh lợi, quyền lực và sự tha hóa mà ‘tiên đạo’ giả tạo đã tạo ra. Hắn cảm nhận được sự mục ruỗng từ bên trong, không chỉ ở những kẻ đã tấn công hắn, mà còn ở chính cái hệ thống mà họ đại diện.

Dù trong cơn mê, cơ thể Lâm Nhất vẫn vặn vẹo liên tục, mồ hôi lạnh đầm đìa tuôn ra như suối. Tô Mạt Nhi, đôi mắt sưng húp nhưng vẫn kiên định, không rời hắn nửa bước. Nàng liên tục lau mồ hôi cho hắn, thay những chiếc khăn lạnh đã ấm, bàn tay nhỏ bé không ngừng vỗ về, truyền chút linh lực yếu ớt của mình để ổn định hơi thở cho hắn. Nàng thì thầm những lời động viên, những câu chuyện nhỏ nhặt của Huyền Nguyên Quan, những ký ức về sư phụ, về cuộc sống bình dị ngày xưa, hy vọng kéo hắn thoát ra khỏi bóng tối của cơn mê. Mùi hương thanh khiết của linh khí từ Phù Trần Mộc đặt cạnh hắn đôi khi phát ra ánh sáng mờ nhạt, như cố gắng xua đi những tạp niệm, tà niệm đang vây hãm tâm trí hắn, giúp hắn giữ vững một chút thanh minh giữa cơn hỗn loạn. Mộ Dung Uyển Nhi, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn tập trung cao độ, liên tục kiểm tra mạch đập và điều chỉnh thuốc, pha chế những loại linh dược quý hiếm để chống lại tà khí đang hoành hành trong cơ thể Lâm Nhất. Tiếng giã thuốc lách cách nhỏ nhẹ vang lên đều đặn trong động, như một nhịp điệu của sự sống đang được níu giữ.

Trong cơn sốt cao, Lâm Nhất cảm thấy như mình đang du hành qua thời gian, chứng kiến sự sụp đổ của một nền văn minh rực rỡ, nghe thấy tiếng than khóc của hàng triệu sinh linh khi ‘Chân Đạo’ bị vấy bẩn và tha hóa. Hắn nhìn thấy những ‘tiên nhân’ quyền năng nhất, thay vì bảo vệ chúng sinh, lại quay lưng lại với hồng trần, chìm đắm trong dục vọng quyền lực và trường sinh bất tử. Những cảnh tượng ấy khắc sâu vào tâm khảm hắn, không chỉ là nỗi sợ hãi mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của ‘tiên đạo’ mà bấy lâu nay hắn vẫn nghi vấn. Hắn nhận ra, sự ‘suy tàn của Chân Đạo’ 3000 năm trước không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một quá trình kéo dài, một căn bệnh ăn mòn từ bên trong, bắt nguồn từ chính những tham vọng ích kỷ của con người, dù đó là phàm nhân hay tu sĩ. Tiếng thở nặng nhọc của hắn hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, tiếng côn trùng kêu ri ri, tạo thành một không gian vừa thực vừa ảo, nơi ranh giới giữa hiện tại và quá khứ, giữa ý thức và vô thức trở nên mờ nhạt. Tô Mạt Nhi khẽ vuốt ve mái tóc đen dài của hắn, đôi mắt nàng đong đầy nước, nhưng vẫn kiên cường, như một ngọn lửa nhỏ nhoi thắp sáng giữa đêm tối vô tận.

***

Sáng ngày thứ ba sau trận chiến, một tia nắng nhẹ hiếm hoi xuyên qua khe hở trên vách đá, rọi vào trong động, xua đi phần nào sự ẩm ướt và u ám. Tiếng chim hót xa vọng đến, mang theo hơi thở của một ngày mới. Lâm Nhất từ từ mở mắt. Cơn sốt đã giảm hẳn, dù cơ thể vẫn còn đau nhức đến tận xương tủy, nhưng cảm giác thanh tỉnh đã trở lại. Hắn yếu ớt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Tô Mạt Nhi. Nàng đang gục đầu ngủ gật bên cạnh hắn, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay hắn, gương mặt thanh tú mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ bình yên. Mộ Dung Uyển Nhi đang cặm cụi bên lò luyện đan nhỏ, tiếng giã thuốc lách cách vang lên đều đặn, mùi thảo mộc nồng nặc hơn.

Ở một góc khác của động, Đại Hiệp Cô Độc và Vương Đại Phúc đang nói chuyện nhỏ giọng, lời lẽ của họ như những sợi chỉ mỏng manh, dệt nên một bức tranh về thế giới bên ngoài mà Lâm Nhất vừa đối mặt. Hắn lắng nghe, từng câu từng chữ như thấm vào tận xương tủy, củng cố thêm những suy nghĩ đã hình thành trong cơn mê.

Vương Đại Phúc, gương mặt phúc hậu giờ đây lộ rõ vẻ chán chường, thở dài thườn thượt. “Ta đã từng nghĩ giới tu tiên là nơi của những bậc đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, bảo vệ chúng sinh.” Giọng y khàn đục, chất chứa sự thất vọng sâu sắc. “Nhưng giờ nhìn những gì chúng ta phải đối mặt… những kẻ tự xưng là ‘chính đạo’, lại không ngần ngại cướp bóc, tàn sát dân làng, chỉ vì nghi ngờ họ che giấu ‘tài nguyên’ hoặc có liên hệ với chúng ta. Thật không bằng cả lũ sơn tặc!” Y không thể hiểu nổi, hay đúng hơn là không thể chấp nhận được sự thật trần trụi ấy. Thế giới tu tiên mà y vẫn ngưỡng mộ bấy lâu, giờ đây đã sụp đổ trong mắt y, biến thành một mớ hỗn độn của tham lam và tàn bạo. Mùi khói bếp nhẹ nhàng từ nồi thuốc của Mộ Dung Uyển Nhi cũng không thể xua đi cái mùi máu tanh tưởi vẫn còn ám ảnh trong tâm trí y.

Đại Hiệp Cô Độc, vẫn trầm tĩnh như núi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào ngọn lửa đang nhảy múa trong lò. Y khẽ vuốt chòm râu lấm tấm bạc, giọng nói trầm khàn, mang theo sự từng trải và chua chát. “Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, đó là bản chất của vạn vật.” Y nói, không phải để biện minh, mà để khẳng định một sự thật khắc nghiệt. “Nhưng khi kẻ mạnh khoác lên mình mình lớp vỏ ‘chính nghĩa’ để đàn áp, bóc lột, thì đó là sự tha hóa tận cùng. Cái ‘tiên đạo’ mà họ theo đuổi, chẳng qua cũng chỉ là một thứ công cụ để đạt được tham vọng cá nhân mà thôi.” Lời của y như một nhát dao sắc bén, cắt toạc lớp vỏ bọc hào nhoáng của ‘tiên đạo’ mà người đời vẫn tôn sùng, phơi bày ra bản chất mục ruỗng bên trong. Y đã nhìn thấy quá nhiều điều tương tự trong cuộc đời mình, những người ban đầu mang lý tưởng cao đẹp, cuối cùng lại chìm đắm vào vòng xoáy của quyền lực và danh vọng. Những lời đồn về các môn phái lớn hơn, về sự tồn tại của Thiên Đạo Môn, bắt đầu hiện hữu rõ ràng hơn trong tâm trí y, như một mối đe dọa lớn hơn nhiều so với tưởng tượng.

A Khổ, vẫn ngồi im lặng ở góc tối, nhưng ánh mắt y giờ đây không còn trống rỗng nữa. Y nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Đại Hiệp Cô Độc, gương mặt hốc hác hiện lên vẻ đồng cảm và thấu hiểu sâu sắc. Y đã từng là nạn nhân của sự đàn áp, của những kẻ mạnh khoác áo ‘chính nghĩa’. Y hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả khi đứng lên chống lại cường quyền, và cũng hiểu rõ cái nỗi đau khi nhìn thấy những giá trị chân chính bị chà đạp.

Lâm Nhất khẽ động đậy, thu hút sự chú ý của mọi người. Tô Mạt Nhi, đang ngủ gật, lập tức tỉnh giấc, đôi mắt nàng mở to, nhìn hắn không chớp. Khi thấy hắn đã tỉnh, một tiếng reo mừng thoát ra khỏi cổ họng nàng, nàng ôm chầm lấy hắn, nước mắt lại trào ra, nhưng là nước mắt của sự vui mừng và nhẹ nhõm. “Nhất ca! Huynh tỉnh rồi!” Nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã bớt đi vẻ bi lụy. Mộ Dung Uyển Nhi vội vàng bước đến, kiểm tra mạch đập và sờ trán hắn. “Lâm Nhất ca ca, huynh tỉnh rồi sao?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ mừng rỡ. Nàng đưa cho hắn một chén thuốc đã nguội bớt, mùi thảo mộc nồng ấm lan tỏa khắp không gian. Lâm Nhất yếu ớt gật đầu, cố gắng nở một nụ cười nhạt. Hắn cảm thấy mình như vừa đi qua một trận bão lớn, cơ thể rã rời nhưng tâm hồn lại trở nên kiên cố hơn bao giờ hết. Sự quan tâm chân thành từ những người đồng hành như một dòng suối mát lành, xoa dịu những vết thương thể xác và tinh thần của hắn. Hắn nhận ra, trong cái hồng trần gian nan này, tình người và sự đồng cảm mới là thứ quý giá nhất.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía ngoài miệng động. Ánh nắng dịu nhẹ, gió heo may thổi qua, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tà. Lâm Nhất, dù vẫn còn yếu, đã có thể tựa lưng vào vách đá, hít thở sâu từng hơi. Hắn im lặng nhìn ra cửa động, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ nên một bức tranh rực rỡ, nhưng cũng đầy vẻ bi tráng. Những lời nói của Vương Đại Phúc và Đại Hiệp Cô Độc, những hình ảnh hỗn loạn trong cơn mê, và ký ức về ‘suy tàn của Chân Đạo’ 3000 năm trước, tất cả hợp lại thành một bức tranh rõ ràng trong tâm trí hắn. Mùi đất ẩm, mùi thảo mộc, mùi khói bếp nhẹ nhàng hòa quyện với mùi linh khí thanh khiết từ Phù Trần Mộc mà hắn đang xiết chặt trong tay.

Hắn nhận ra rằng, cái ‘tiên đạo’ mà người đời ngưỡng mộ, truy cầu sức mạnh và trường sinh, thực chất đã bị bóp méo, tha hóa từ rất lâu. Chính những tham vọng cá nhân, những cuộc chiến vì danh lợi, quyền lực đã đẩy ‘Chân Đạo’ đến chỗ suy tàn. Những kẻ xưng là ‘chính đạo’, thay vì bảo vệ lẽ phải, lại trở thành những kẻ đàn áp, gieo rắc nỗi sợ hãi và đau khổ. Mối đe dọa từ ‘bàn tay vô hình’ – Thiên Đạo Môn, giờ đây không chỉ là một cái tên mơ hồ, mà là một thực thể ghê gớm, đã ăn sâu vào hệ thống, điều khiển những kẻ mang danh ‘chính phái’ để đạt được mục đích của chúng. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, và hắn sẽ phải đối mặt với nhiều tình huống mà ranh giới giữa chính và tà bị xóa nhòa.

Hắn xiết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự ấm áp và bình yên từ nó. Phù Trần Mộc, không phải là một pháp bảo để chiến đấu, mà là một biểu tượng, một người bạn đồng hành thấu hiểu tâm can hắn. Nó không mang đến sức mạnh hủy diệt, mà là sự thanh tịnh, là nguồn cội của ‘Chân Đạo’. Con đường của hắn, ‘Vô Tiên chi Đạo’, không phải là truy cầu sức mạnh để khuất phục thiên hạ, mà là tu tâm dưỡng tính, thấu hiểu lẽ đời, bảo vệ những giá trị chân chính giữa hồng trần. Hắn không muốn trở thành một tiên nhân quyền năng, cao ngạo, mà muốn trở thành một con người chân chính, một người có thể thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

“Hóa ra…” Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển, “tiên đạo không ở trên cao, mà ở trong lòng người. Và cái gọi là ‘chính đạo’, chỉ là một màn kịch lớn che đậy tham vọng…” Lời nói của hắn không phải là sự oán trách, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc, là kết quả của một hành trình nội tâm đầy đau khổ. Hắn đã nhìn thấy sự phức tạp của thế giới tu tiên, nhìn thấy cả những kẻ mang danh ‘chính đạo’ cũng bị cuốn theo danh lợi và quyền lực, nhưng điều đó không làm hắn nản lòng. Ngược lại, nó củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường riêng của mình.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận luồng linh khí trong trẻo từ Phù Trần Mộc nhẹ nhàng thấm vào cơ thể, xoa dịu những vết thương còn nhức nhối và củng cố ý chí. Từ sâu thẳm trong tâm hồn, một cảm giác bình yên lạ thường dâng lên. Danh tiếng ‘hành hiệp trượng nghĩa’ của hắn, dù chưa được lan truyền rộng rãi, nhưng đã được củng cố trong lòng những người đồng hành và dân làng, sẽ thu hút những đồng minh và kẻ thù mới trong tương lai. Ánh mắt hắn khi mở ra đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không còn vẻ mông lung của sự hoài nghi mà thay vào đó là sự rõ ràng của một con đường đã chọn. Con đường của hắn, dù cô độc, dù đầy chông gai, nhưng sẽ là con đường duy nhất mà hắn bước đi. Bởi lẽ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo, rốt cuộc, cũng chỉ nằm trong chính chân tâm của mỗi người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ