Ánh hoàng hôn dần lụi tàn phía ngoài miệng động, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt len lỏi vào từng ngóc ngách của Ẩn Cư Động Phủ. Lâm Nhất, với ánh mắt kiên định vừa rồi, đã dần chìm vào một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không còn bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng hay những hình ảnh hỗn loạn của hồng trần. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ Phù Trần Mộc vẫn nằm chặt trong tay, như một lời thì thầm an ủi từ cội nguồn của Chân Đạo. Cơ thể hắn, dù vẫn còn vết thương, nhưng linh khí trong trẻo từ Phù Trần Mộc đã nhẹ nhàng xoa dịu, dần hàn gắn những tổn thương sâu sắc.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua khe đá, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên vách động, Lâm Nhất khẽ cựa mình tỉnh giấc. Một cảm giác thanh thoát lạ thường lướt qua tâm hồn hắn, như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ, nhường chỗ cho sự bình yên và rõ ràng. Toàn thân hắn vẫn còn chút ê ẩm, nhắc nhở về trận chiến sinh tử không lâu trước đây, nhưng sự mỏi mệt đã tan biến, thay vào đó là một nguồn năng lượng mới đang râm ran chảy trong huyết quản. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn vẻ trầm tư u buồn, mà ánh lên sự kiên định, pha chút tĩnh lặng của nước hồ thu.
Tiếng gió nhẹ lùa qua cửa động, mang theo mùi đất ẩm và hương thảo mộc dịu mát, đánh thức các giác quan của hắn. Tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ len lỏi qua hang đá, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vo ve đâu đó, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của tự nhiên. Hắn khẽ cử động, cảm nhận sự mềm mại của chiếc đệm cỏ khô dưới lưng, và sự mát lạnh của Phù Trần Mộc trong lòng bàn tay. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một phần của hắn, một người bạn đồng hành thấu hiểu những nỗi niềm sâu kín nhất.
Hắn nhẹ nhàng xoay người, ánh mắt lướt qua khung cảnh yên bình trong động. Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi đang say ngủ trên những tấm thảm cỏ cạnh đó, hơi thở đều đều, khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy an yên. Tô Mạt Nhi, với mái tóc đen dài xõa tung trên thảm cỏ, trông thật hiền lành và tĩnh lặng, khác hẳn vẻ hoạt bát, lanh lợi thường ngày. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, vẫn giữ vẻ dịu dàng ngay cả trong giấc ngủ, một tay vẫn nắm chặt túi thuốc nhỏ bên mình, biểu thị sự tận tâm không ngừng nghỉ. Nhìn hai bóng dáng thân quen ấy, trong lòng Lâm Nhất dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Hắn biết, trong cái hồng trần gian nan này, có những người bạn đồng hành như vậy, thì dù con đường có cô độc đến đâu, hắn cũng không đơn độc.
Hắn khẽ ngồi dậy, động tác nhẹ nhàng đến mức không làm lay động dù chỉ một chiếc lá. Hắn dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu, để luồng không khí trong lành lấp đầy lồng ngực. Những hình ảnh về ngôi làng hoang tàn, về những gương mặt sợ hãi của dân làng, về sự tàn bạo của những kẻ xưng là ‘chính đạo’ vẫn còn in hằn trong tâm trí hắn. Chúng không còn là những cơn ác mộng ám ảnh, mà đã trở thành những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà hắn đang dần thấu hiểu. Sự ‘suy tàn của Chân Đạo’ 3000 năm trước, giờ đây, không còn là một câu chuyện cổ xưa, mà là một lời cảnh tỉnh sống động, một minh chứng cho sự tha hóa của lòng người khi quyền lực và tham vọng che mờ bản chất lương thiện.
“Con đường ta chọn… có lẽ thật sự là cô độc,” Lâm Nhất khẽ thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm trầm lắng, “nhưng nó là con đường chân chính, con đường của lòng người. Tiên đạo không ở trên cao, không nằm trong những phép tắc huyền ảo hay thần thông quảng đại, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong sự kiên định của chân tâm. Nếu tiên đạo là để chà đạp lên sinh linh, để tạo ra những kẻ tự xưng là ‘chính đạo’ mà hành xử tàn bạo hơn cả ma quỷ, thì con đường đó, ta thà không bước chân vào.” Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, cảm nhận sự mòn nhẵn của thớ gỗ, như cảm nhận dòng chảy vô tận của thời gian và sự kiên trì bền bỉ. Nó không kêu gọi hắn chiến đấu, không thôi thúc hắn truy cầu sức mạnh, mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở hắn về sự thanh tịnh, về nguồn cội của mọi thứ.
Lâm Nhất bắt đầu ngồi thiền, không phải để hấp thu linh khí hay tăng cường tu vi, mà là để tĩnh tâm, để sắp xếp lại những mảnh ghép tư duy trong đầu, để củng cố ý chí và định hướng cho con đường phía trước. Hắn cảm nhận linh khí trong Ẩn Cư Động Phủ tràn vào cơ thể, thanh lọc từng tế bào, xoa dịu những nhức nhối còn sót lại. Hắn không còn truy cầu sự đột phá, mà chỉ muốn sự cân bằng, sự hài hòa giữa thân và tâm. Hắn biết, trận chiến vừa qua không chỉ làm hắn bị thương về thể xác, mà còn là một cuộc thử thách lớn lao đối với niềm tin và đạo lý của hắn. Và hắn đã vượt qua, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng sự kiên định vào con đường ‘Chân Nhân Chi Đạo’ của chính mình.
Mặt trời đã lên cao hơn, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu chiếu thẳng vào miệng động, vẽ nên một vầng sáng rực rỡ trên nền đá xám. Tô Mạt Nhi khẽ trở mình, dụi mắt, rồi từ từ mở đôi mắt to tròn long lanh. Nàng nhìn thấy Lâm Nhất đang tĩnh tọa, vẻ mặt bình yên và thanh thoát lạ thường. Nàng nhẹ nhàng ngồi dậy, mái tóc đen dài mượt mà khẽ lay động.
“Ca ca… người đã khỏe hơn nhiều rồi sao?” Giọng nói trong trẻo của nàng khẽ vang lên, mang theo sự lo lắng và mừng rỡ đan xen. Nàng nhìn hắn với ánh mắt đầy quan tâm, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhẹ.
Lâm Nhất mở mắt, quay sang nhìn nàng, nở một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. “Ừ, đã khỏe hơn nhiều rồi, Mạt Nhi. Nhờ có muội và Uyển Nhi chăm sóc.” Hắn nói, giọng nói vẫn còn hơi yếu ớt, nhưng đã đầy sức sống.
Tô Mạt Nhi khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi nhanh nhẹn đứng dậy, đi tới bên cạnh Lâm Nhất. “Người làm muội lo chết đi được đó. Suốt mấy ngày nay, người cứ sốt li bì, còn nói mê sảng nữa. Toàn là những chuyện đáng sợ, về những kẻ mặc đạo bào mà lại làm chuyện ác.” Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt hắn, như muốn đảm bảo rằng hắn thực sự đã bình an.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm. “Những điều ta nói mê sảng… có lẽ là những điều ta đã chứng kiến, hoặc những điều ta đã chiêm nghiệm. Hồng trần gian nan, Mạt Nhi, không phải lúc nào cũng hiển hiện rõ ràng. Đôi khi, cái thiện và cái ác lại ẩn mình dưới những vỏ bọc khó lường.” Hắn đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm của nàng, một cử chỉ ân cần, đầy tình cảm huynh muội. “Nhưng giờ thì không sao rồi. Chúng ta còn nhiều việc phải làm.”
Tô Mạt Nhi tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt nhìn ra phía cửa động, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa. “Muội biết ca ca sẽ không sao mà. Ca ca mạnh mẽ lắm. Nhưng… liệu chúng ta có thể làm được gì chứ? Những kẻ đó… bọn chúng đông và mạnh quá.” Giọng nàng vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã pha thêm niềm tin vững chắc vào Lâm Nhất.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười. “Sức mạnh không chỉ nằm ở phép thuật hay số lượng, Mạt Nhi. Sức mạnh chân chính nằm ở sự kiên định của lòng người, ở ý chí không bao giờ khuất phục trước cái ác, dù là cái ác ẩn mình dưới vỏ bọc ‘chính đạo’. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chúng ta sẽ làm những gì chúng ta phải làm. Chúng ta sẽ giúp những người đã chịu khổ. Đó là con đường của ta.” Hắn đứng dậy, Phù Trần Mộc vẫn nằm chắc trong tay. “Đã đến lúc rồi, Mạt Nhi. Chúng ta phải trở về Tiểu An Trấn.”
***
Dưới ánh nắng ban ngày dịu dàng, Tiểu An Trấn hiện ra với một vẻ hoang tàn vẫn còn hiển hiện rõ, nhưng không khí đã bớt nặng nề hơn nhiều so với những ngày đầu sau thảm họa. Những ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản vẫn còn vết tích của lửa cháy và đổ nát, nhưng trên đường phố lát đá cuội, đã có bóng dáng con người qua lại, tuy thưa thớt nhưng không còn vẻ bàng hoàng, sợ hãi đến tê liệt. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ đã vang lên từ một góc chợ tạm, tiếng trẻ con nô đùa, dù còn dè dặt, cũng đã bắt đầu vang vọng, xua đi phần nào sự tĩnh lặng chết chóc. Đâu đó, tiếng xe bò kéo lạch cạch chở vật liệu xây dựng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành cây khô, vẽ nên một bức tranh về sự sống đang dần trở lại. Mùi đồ ăn, mùi khói bếp nhẹ nhàng hòa quyện với mùi đất và cỏ cây, tạo nên một cảm giác quen thuộc của cuộc sống phàm trần.
Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi bước vào làng. Vừa nhìn thấy hắn, Vương Đại Phúc từ xa đã vội vã chạy tới, dáng người phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự mừng rỡ. Y đang chỉ đạo một nhóm người dân dựng lều tạm và phân phát lương thực.
“Lâm đạo hữu! Ngươi cuối cùng cũng đã tỉnh lại! Thật tốt quá! Lão Vương này cứ ngỡ…” Vương Đại Phúc thở hổn hển, giọng nói sang sảng thường ngày giờ đây có chút khàn đi vì lo lắng, nhưng tràn đầy vẻ mừng rỡ. “May mà có Mộ Dung cô nương và Tô cô nương tận tình chăm sóc. Nếu không thì…”
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn lướt qua những gương mặt dân làng đang dần tập trung lại, nhìn hắn với ánh mắt vừa kính trọng, vừa biết ơn, vừa mang chút hy vọng. “Vương chưởng quỹ đã vất vả rồi. Tình hình thế nào?”
Vương Đại Phúc lau mồ hôi trên trán, đưa tay vuốt chòm râu quai nón được tỉa tót gọn gàng. “Ai da, nói đến thì dài lắm! Từ lúc Lâm đạo hữu liều mình chặn đứng bọn ác nhân kia, dân làng thoát nạn, nhưng nơi đây cũng thành ra thế này. May mà ta kịp thời điều động hàng hóa và người của Thập Bát Thôn đến đây cứu trợ. Nhưng… nguồn lực có hạn, mà miệng ăn thì nhiều. Cứ thế này e rằng không trụ được bao lâu.” Y nói, giọng điệu khéo léo nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc về tương lai của Tiểu An Trấn.
Lâm Nhất nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở những đống đổ nát, những bức tường cháy đen. Hắn thấy A Khổ, người tù khổ sai năm xưa, đang cùng một vài dân làng khác khuân vác những tảng đá lớn để dọn dẹp đường đi. A Khổ, dù thân hình gầy gò, tiều tụy, nhưng ánh mắt lại đầy nghị lực, không còn vẻ tuyệt vọng như trước.
“Không sao đâu, Vương chưởng quỹ,” Lâm Nhất trấn an, giọng nói ôn hòa nhưng đầy kiên định. “Tiểu An Trấn sẽ hồi sinh. Con người ta, dù có trải qua bao nhiêu gian nan, vẫn sẽ tìm thấy hy vọng. Sức mạnh của lòng người, của sự đoàn kết, đôi khi còn lớn hơn bất kỳ thần thông phép tắc nào của tiên nhân. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại.” Hắn không nói nhiều, mà trực tiếp hành động.
Hắn quay sang Mộ Dung Uyển Nhi. “Uyển Nhi, muội hãy giúp những người bị thương, đặc biệt là những vết thương nội thương hoặc do linh lực gây ra. Còn Tô Mạt Nhi, muội hãy cùng Vương chưởng quỹ tổ chức phân phát lương thực, đảm bảo không ai bị đói.”
Mộ Dung Uyển Nhi gật đầu nhẹ nhàng. “Vâng, Lâm ca ca. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng ta sẽ cố gắng hết sức.” Nàng lập tức bắt tay vào công việc, nhẹ nhàng tiến đến những người bị thương, đôi bàn tay thanh tú thoăn thoắt bắt mạch, kê đơn.
Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường ngày, cũng nhanh chóng đi theo Vương Đại Phúc, bắt đầu hướng dẫn dân làng xếp hàng, phân phát từng bát cháo, từng miếng bánh. Nàng nói nhanh, biểu cảm phong phú, đôi khi còn pha trò để xoa dịu không khí căng thẳng. “Nào, mọi người đừng chen lấn nhé! Ai cũng có phần cả. Cứ từ từ, rồi ai cũng sẽ no bụng thôi!”
Lâm Nhất thì không đứng yên chỉ đạo. Hắn nhìn A Khổ đang khó nhọc khiêng một tảng đá lớn, liền bước tới, đưa tay phụ giúp. A Khổ giật mình, vội vàng buông tảng đá xuống, cúi đầu cung kính. “Lâm… Lâm đạo trưởng! Người vừa mới khỏi, sao có thể…”
“Không sao,” Lâm Nhất khẽ nói, ánh mắt bình thản. Hắn cùng A Khổ nhấc tảng đá lên, đặt nó vào vị trí cần thiết. “Mọi người cùng nhau làm, việc nặng cũng hóa nhẹ. Tiểu An Trấn này, là nơi ta từng chứng kiến cảnh đời, nơi ta từng nhận ra nhiều điều. Ta không thể đứng nhìn nó chìm trong đổ nát. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của ta, là muốn bảo vệ những điều này.”
Những lời nói của Lâm Nhất, tuy giản dị nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người. Dân làng, chứng kiến vị đạo sĩ trẻ tuổi, vừa trải qua trận chiến sinh tử, lại không ngần ngại xắn tay áo giúp đỡ, ai nấy đều cảm động. Họ nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng và lòng biết ơn sâu sắc. Những bàn tay thô ráp, chai sạn của dân làng bắt đầu hoạt động tích cực hơn, không còn vẻ uể oải, tuyệt vọng. Tiếng cuốc xẻng, tiếng búa gõ, tiếng người gọi nhau vang lên khắp nơi, tuy vẫn còn hỗn loạn nhưng đã tràn đầy sức sống.
Lâm Nhất không dùng bất kỳ pháp thuật hay thần thông nào để đẩy nhanh tiến độ. Hắn chỉ làm một người phàm nhân bình thường, cùng với mọi người dọn dẹp, dựng lều, sắp xếp lại mọi thứ. Hắn trò chuyện với từng người dân, lắng nghe câu chuyện của họ, những nỗi mất mát, những nỗi sợ hãi. Hắn không nói những lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là lắng nghe, an ủi, và truyền cho họ niềm tin vào tương lai. Hắn biết, lòng người bị tổn thương cần được chữa lành bằng sự đồng cảm và hành động chân thành, chứ không phải bằng những lời hứa hão huyền. Hắn cảm nhận được sự thô ráp của đất đá khi chạm vào, mùi khói tàn và đất sau thảm họa, tất cả đều là hiện thực nghiệt ngã của hồng trần. Nhưng giữa những tàn tích đó, hắn cũng thấy được ánh sáng của hy vọng, sự kiên cường của phàm nhân. Và điều đó, càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường ‘Vô Tiên chi Đạo’, một con đường lấy con người làm gốc rễ.
***
Khi vầng thái dương từ từ khuất dạng sau rặng núi phía Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi và Đại Hiệp Cô Độc tìm đến Hồ Bán Nguyệt, một nơi vốn yên bình và thơ mộng. Ánh hoàng hôn phản chiếu xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy vẻ u hoài, như chính tâm trạng của những người đang ngồi bên bờ. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót đâu đó giữa lùm cây, tiếng gió thổi nhẹ qua mặt hồ, và tiếng cá quẫy nước tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên, xoa dịu tâm hồn sau một ngày dài mệt mỏi. Mùi nước hồ trong lành, mùi cỏ cây tươi mát và hương hoa dại thoang thoảng trong gió, mang đến một cảm giác thư thái, tĩnh lặng hiếm có.
Lâm Nhất ngồi bên một tảng đá lớn, tay mân mê Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự mòn nhẵn của từng hạt, như cảm nhận dòng chảy của thời gian và những dấu vết của nhân sinh. Đôi mắt hắn dõi về phía chân trời, nơi vầng mặt trời cuối cùng đang dần tan vào bóng tối, mang theo những suy tư sâu thẳm. Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt cũng hướng về phía hoàng hôn, vẻ mặt bình yên. Đại Hiệp Cô Độc đứng cách đó không xa, thân hình cao lớn, gân guốc, khuôn mặt phong trần đầy sẹo ẩn chứa vẻ trầm tư, ánh mắt sắc bén nhưng u hoài của y dõi theo từng gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong cõi vô định.
“Hôm nay ta thấy nhiều điều,” Lâm Nhất khẽ lên tiếng, giọng nói trầm lắng, mang theo chút suy tư. “Thấy sự kiên cường của phàm nhân. Thấy sự hồi sinh từ tro tàn. Thấy rằng, dù hồng trần có gian nan đến đâu, lòng người vẫn có thể tìm thấy ánh sáng.” Hắn dừng lại, hít một hơi sâu, để làn gió mát lành thổi qua. “Và ta cũng thấy, con đường mà ta đã chọn, dù có thể cô độc, nhưng là đúng đắn.”
Tô Mạt Nhi khẽ ngẩng đầu, nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Ca ca làm muội thấy yên lòng lắm. Nhìn mọi người ở Tiểu An Trấn dần lấy lại hy vọng, muội cũng thấy vui lây. Ca ca nói đúng, tiên đạo không ở trên cao, mà ở trong lòng người.” Nàng khẽ siết chặt tay hắn, thể hiện sự ủng hộ không lời.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm. “Cái gọi là ‘tiên đạo’ mà người đời tôn sùng, truy cầu sức mạnh và trường sinh, thực chất đã bị bóp méo, tha hóa từ rất lâu rồi. Sự ‘suy tàn của Chân Đạo’ 3000 năm trước, không phải chỉ là một sự kiện lịch sử đơn thuần, mà là một bài học đắt giá về sự tham lam, về quyền lực ảo vọng. Những kẻ khoác lên mình danh xưng ‘chính đạo’, lại chính là những kẻ đẩy nhân loại vào bể khổ, vì danh lợi, vì địa vị mà chà đạp lên sinh linh. Bọn chúng đã đánh mất chân tâm, đánh mất bản chất lương thiện của con người, chỉ còn lại sự ích kỷ và tàn bạo.”
Đại Hiệp Cô Độc lúc này mới chậm rãi bước tới, dừng lại cách Lâm Nhất một vài bước. Giọng nói trầm khàn của y vang lên, mang theo sự từng trải và vẻ bi quan cố hữu. “Thế gian này, luôn có những kẻ tự cho mình là đúng, tự cho mình là chúa tể. Mấy ngàn năm trước là thế, bây giờ vẫn vậy. Con đường mà ngươi chọn, tiểu tử, nó không dễ dàng đâu. Ngươi sẽ phải đối mặt với không chỉ những kẻ mang danh ‘chính đạo’ ở đây, mà còn cả những bóng ma lớn hơn, những thế lực giấu mặt đang điều khiển tất cả, như Thiên Đạo Môn chẳng hạn.” Y liếc nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt sắc bén, như muốn dò xét phản ứng của hắn.
Lâm Nhất không hề tỏ ra bất ngờ hay sợ hãi trước lời cảnh báo của Đại Hiệp Cô Độc. Hắn chỉ khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm se lạnh thổi qua khuôn mặt, rồi từ từ mở ra. “Ta biết, Đại Hiệp. Con đường chân chính chưa bao giờ dễ đi. Nhưng càng gian nan, càng khiến ta kiên định hơn. Ta không truy cầu sức mạnh thần thông, không mơ màng đến trường sinh bất tử. Cái ta tìm kiếm, là ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, là con đường tu thân dưỡng tính, là bảo vệ những giá trị chân chính giữa hồng trần.” Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự an yên từ nó.
“Tiên đạo không nằm ở thần thông phép tắc, mà ở trong chính lòng người, ở sự kiên định với bản chất lương thiện. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của ta, là muốn trở thành một con người chân chính, một người có thể thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này.” Lâm Nhất nói, giọng nói tuy vẫn trầm lắng, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng một sức nặng, một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn đã tìm thấy sự rõ ràng cho con đường của mình, chấp nhận mọi gian nan thử thách, chấp nhận sự cô độc nếu cần. Bởi lẽ, đối với hắn, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo, rốt cuộc, cũng chỉ nằm trong chính chân tâm của mỗi người. Hắn biết, hành động của hắn ở Tiểu An Trấn, dù nhỏ bé, nhưng đã gieo mầm hy vọng và lòng tin, không chỉ cho dân làng, mà còn cho chính bản thân hắn. Danh tiếng ‘hành hiệp trượng nghĩa’ của hắn, dù chưa được lan truyền rộng rãi, nhưng đã được củng cố trong lòng những người đồng hành và dân làng, sẽ là ánh sáng dẫn lối, đồng thời cũng là ngọn lửa thu hút cả những đồng minh tiềm năng và kẻ thù nguy hiểm trong tương lai. Con đường phía trước, dù đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng bước đi.