Nắng bắt đầu lên cao, xua tan dần màn sương mờ ảo, để lộ thung lũng phía dưới vẫn còn ngổn ngang những dấu vết của cuộc chiến tàn khốc đêm qua. Lâm Nhất đứng dậy, tâm hồn hắn cảm thấy một sự thanh thản mới mẻ, một sự kiên định vững chắc hơn. Hắn đã thấy rõ hơn con đường mình sẽ đi, một con đường không cần đến sự phù phiếm của tiên đạo, mà chỉ cần chân tâm và trí tuệ. Tô Mạt Nhi cũng đứng dậy theo hắn, bàn tay nàng vẫn nắm chặt tay hắn, truyền cho hắn sự ủng hộ vô điều kiện. Cùng nhau, họ quay lưng lại với cảnh tượng tan hoang phía sau, tiếp tục bước đi trên con đường của mình, con đường vô tận của hồng trần, nơi chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong chính lòng người. Bóng trăng hờ hững đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho ánh dương rực rỡ, soi sáng con đường của một đạo sĩ không màng danh lợi, chỉ tìm kiếm chân đạo trong từng bước chân.
Họ tiếp tục cuộc hành trình, xuyên qua Hắc Ám Sâm Lâm, một khu rừng già cổ kính mà ngay cả ánh sáng ban mai cũng khó lòng xuyên thấu. Sương mù sớm mai vẫn còn vương vấn, đặc quánh như sữa, bao phủ lấy những thân cây cổ thụ khổng lồ, những cành cây khẳng khiu vươn mình lên trời như những cánh tay ma quái. Dây leo chằng chịt, bám víu vào từng phiến đá, từng thân cây, tạo thành một mạng lưới dày đặc, vừa hùng vĩ vừa u ám. Không gian trong rừng tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong những bụi cây ẩm ướt, tiếng gió rít qua kẽ lá tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của khu rừng ngàn năm. Đôi khi, từ xa vọng lại tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú, khiến không khí càng thêm phần căng thẳng và nguy hiểm. Mỗi bước chân của họ xào xạc trên lớp lá khô mục nát, âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng đáng sợ ấy.
Lâm Nhất bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn còn vương vấn những suy tư nặng trĩu. Cảnh tượng tranh giành tàn khốc đêm qua, sự tha hóa của những kẻ tự xưng là tu sĩ, và nỗi đau của những người phàm nhân vô tội bị cuốn vào vòng xoáy ấy, tất cả như một vết cứa hằn sâu trong tâm khảm hắn. Hắn thỉnh thoảng dừng lại, ngắm nhìn một cây cổ thụ với rêu phong bám đầy, hay một dòng suối ngầm lặng lẽ chảy qua những tảng đá, tìm kiếm sự yên bình trong vẻ đẹp hoang sơ của tự nhiên, như một cách để xoa dịu những hỗn loạn trong lòng.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt to tròn, đi bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn của nàng vẫn nắm chặt tay hắn, như muốn truyền cho hắn hơi ấm và sự ủng hộ. Nàng cảm nhận rõ được sự nặng trĩu trong lòng Lâm Nhất, dù hắn không nói ra. Nàng biết, những gì họ chứng kiến đã khắc sâu vào tâm hồn hắn, khiến hắn càng thêm chiêm nghiệm về cái gọi là "tiên đạo" mà người đời vẫn tôn sùng.
"Cái gọi là tiên đạo... lại có thể tàn độc đến vậy sao?" Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc, như thể đang nói với chính mình hơn là với Tô Mạt Nhi. "Họ tranh đoạt, họ giết chóc, tất cả vì thứ sức mạnh hư ảo... Để rồi, những sinh linh vô tội lại phải chịu kiếp nạn." Hắn nhìn vào hư vô, hình dung lại cảnh máu tanh, tiếng la hét và những khuôn mặt đầy sợ hãi của người dân làng. Những kẻ tự xưng là tiên nhân, những kẻ mang danh tu đạo, lại sẵn sàng giẫm đạp lên sinh mạng khác chỉ vì một chút linh thạch, một chút tài nguyên. Sự tham lam và dục vọng đã biến họ thành những kẻ còn đáng sợ hơn cả yêu ma.
Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn, truyền cho hắn hơi ấm của nàng. "Ca ca đừng quá suy nghĩ. Dù thế giới có ra sao, ca ca vẫn là ca ca của muội, vẫn là người tốt nhất mà muội từng biết." Giọng nàng trong trẻo, líu lo như tiếng chim hót giữa rừng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Nàng không cố gắng giải thích hay biện minh cho hành động của những kẻ kia, bởi nàng biết, những lời đó vô nghĩa trước nỗi đau và sự chiêm nghiệm của Lâm Nhất. Điều nàng muốn làm, chỉ là ở bên hắn, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho hắn.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy biết ơn. Hắn siết nhẹ tay nàng, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối mà nàng dành cho hắn. Hắn ngửi thấy mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát pha lẫn với mùi hương lạ của một loài hoa dại nào đó trong rừng, một mùi hương vừa thanh khiết vừa mang chút hoang dã. Sự ẩm ướt của sương mù thấm vào da thịt, mang theo hơi lạnh của buổi sớm. Hắn chợt nghĩ, những gì họ chứng kiến hôm qua, dẫu chỉ là một cuộc tranh giành nhỏ bé, nhưng lại là một hình ảnh thu nhỏ đến đáng sợ của "Đại Tiên Chiến" đã xảy ra 3000 năm trước. Lòng tham và sự mất cân bằng, những hạt giống của xung đột, vẫn luôn tồn tại, chỉ chờ cơ hội để bùng phát thành những thảm họa lớn hơn, có thể liên quan đến cả những thế lực khổng lồ như Thiên Đạo Môn. Những kẻ tự xưng là đạo sĩ, là tiên nhân, nhưng lại quên mất gốc rễ của nhân luân, của lòng trắc ẩn, thì dù có đạt được sức mạnh phi thường đến đâu, họ cũng chỉ là những kẻ phàm phu tục tử bị dục vọng che mờ.
Hành động "giúp đỡ vô ngôn" của hắn đêm qua, dù nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc đối với chính hắn. Nó không chỉ là sự cứu giúp những sinh linh yếu ớt, mà còn là sự khẳng định con đường "Vô Tiên chi Đạo" của chính mình. Hắn không cần danh tiếng, không cần được ca tụng, cái hắn muốn là được sống đúng với lương tâm, được gieo mầm thiện lương trong một thế giới đầy rẫy bất công. Những truyền thuyết về "Đạo sĩ áo vải" không màng danh lợi, có lẽ sẽ bắt đầu từ những hành động nhỏ bé như vậy, từ những nơi mà người ta không ngờ tới. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, sẽ có những đối đầu tư tưởng và hành động với những môn phái lớn hơn, những kẻ đã lún sâu vào con đường tiên đạo giả tạo. Nhưng hắn không sợ, bởi hắn đã có Tô Mạt Nhi bên cạnh, và quan trọng hơn, hắn đã tìm thấy chân lý trong chính lòng mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và lá cây trong không khí.
Sương mù dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Hai bóng người, một gầy gò thanh thoát, một nhỏ nhắn hoạt bát, tiếp tục bước đi, bàn tay vẫn nắm chặt. Họ không nói gì nhiều, nhưng sự gắn kết giữa họ dường như càng bền chặt hơn sau những gì đã trải qua. Lâm Nhất vẫn là Lâm Nhất, trầm tư và sâu sắc, nhưng giờ đây, hắn dường như đã thêm phần kiên định, thêm phần dạn dày. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, dù còn mơ hồ trong mắt người đời, nhưng trong tâm hắn, đã hiện rõ mồn một. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chân tâm thì vĩnh viễn không thay đổi.
Khi sương mù dần tan hẳn, ánh nắng giữa trưa dù yếu ớt vẫn cố gắng len lỏi qua tán lá rậm rạp của Hắc Ám Sâm Lâm, họ tiến vào một thung lũng sâu hun hút, nơi gió rít lên từng hồi như tiếng quỷ khóc. Đó là Âm Phong Cốc. Không khí nơi đây đột ngột chuyển lạnh, một sự lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo mùi âm khí nồng nặc và cả mùi tanh của xác thối rữa, mùi lưu huỳnh khét lẹt. Những vách đá dựng đứng, đen sạm vì thời gian và phong sương, bao bọc lấy thung lũng, tạo thành một khung cảnh u ám, đáng sợ như một cánh cổng dẫn đến địa ngục. Dòng suối âm u chảy qua giữa thung lũng, nước đen ngòm, không một chút ánh sáng nào có thể xuyên qua. Đôi khi, họ bắt gặp những bia đá cổ xưa đã bị âm khí ăn mòn đến mức không còn rõ hình thù, hoặc những di tích đổ nát của một nền văn minh đã biến mất từ lâu, giờ chỉ còn là những khối đá vô tri nằm im lìm giữa hoang tàn.
Âm thanh duy nhất ngoài tiếng gió rít xuyên qua các khe đá là tiếng than khóc yếu ớt từ xa, hòa lẫn với tiếng xương cốt va chạm lạo xạo. Một cảm giác bị theo dõi, bị nguy hiểm rình rập bao trùm lấy họ. Lâm Nhất, với đôi mắt sâu thẳm của mình, nhanh chóng nhận ra đây không phải là một nơi yên bình để nghỉ chân. Hắn siết chặt tay Tô Mạt Nhi, ra hiệu cho nàng giữ im lặng. Mùi âm khí nồng đậm đến mức khiến người thường khó thở, và ngay cả một tu sĩ như hắn cũng cảm thấy khó chịu.
Cảnh tượng hiện ra trước mắt họ là một bức tranh hoang tàn đến tột độ. Một ngôi làng nhỏ, nằm sâu trong thung lũng, giờ chỉ còn là đống đổ nát. Những mái nhà đã sụp đổ hoàn toàn, khói đen vẫn còn ám lên những vách đá xung quanh, như một lời nhắc nhở về một thảm kịch kinh hoàng vừa xảy ra. Những dấu vết của một cuộc tàn sát không chỉ hiện hữu qua những bức tường đổ nát, mà còn qua những vệt máu khô loang lổ trên mặt đất, những mảnh vỡ pháp bảo vương vãi, và cả những thi thể không còn nguyên vẹn nằm rải rác.
Giữa đống đổ nát ấy, dưới một gốc cây cổ thụ bị sét đánh cháy đen, họ tìm thấy một bóng người gầy gò, tiều tụy. Đó là một nam nhân, thân hình hốc hác, quần áo rách rưới bẩn thỉu, chân tay mang xiềng xích đã hoen gỉ. Khuôn mặt hắn hốc hác, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Đó chính là A Khổ. Mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa từ đâu đó gần đó bốc lên, hòa lẫn với mùi âm khí, khiến Tô Mạt Nhi phải nhăn mũi.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ tiến lại gần. Mỗi bước chân của họ đều cẩn trọng, nhẹ nhàng, không muốn làm kinh động đến bóng người đang trong trạng thái vô tri kia. Khi đến gần hơn, Lâm Nhất có thể nghe rõ hơn những lời lẩm bẩm khản đặc của A Khổ, từng câu chữ đứt quãng, chứa đựng nỗi tuyệt vọng cùng cực.
"Tiên nhân... tiên nhân... bọn họ nói là cứu rỗi... nhưng lại là địa ngục..." A Khổ khẽ thì thào, giọng hắn khản đặc như tiếng cát cọ xát. Đôi mắt vô hồn của hắn chớp chớp, như thể đang nhìn thấy những cảnh tượng kinh hoàng mà người thường không thể thấy. "Họ cướp đi tất cả... cướp đi cả linh hồn..." Hắn giơ đôi bàn tay gầy guộc, run rẩy lên không trung, như muốn nắm bắt một thứ gì đó đã mất.
Lâm Nhất quỳ xuống bên cạnh A Khổ, giọng hắn trầm ấm và nhẹ nhàng, cố gắng trấn an hắn. "Chuyện gì đã xảy ra ở đây? Ai đã làm ra nông nỗi này?" Hắn hỏi, ánh mắt quét qua xung quanh, những dấu vết của phép thuật tàn bạo còn vương vãi khắp nơi, những vết tích của một cuộc chiến không cân sức, nơi mà kẻ mạnh đã thể hiện sự vô nhân đạo đến tột cùng.
A Khổ dường như không nghe thấy câu hỏi của Lâm Nhất. Hắn vẫn lẩm bẩm, rồi đột nhiên, đôi mắt vô hồn ấy chợt ánh lên một tia căm hờn, một tia tuyệt vọng đến tận cùng, khi hắn nhìn lên bầu trời u ám phía trên. "Là bọn 'tiên nhân'... tranh giành linh thạch... Một ngọn núi linh thạch... đổi bằng hàng trăm sinh mạng phàm nhân..." Giọng hắn càng lúc càng khản đặc, nhưng mỗi từ ngữ lại như một nhát dao đâm vào trái tim Lâm Nhất. Hắn không còn là kẻ vô tri nữa, mà là một nhân chứng sống, một nạn nhân của sự tha hóa trong cái gọi là tiên đạo.
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, không khỏi rùng mình trước lời kể của A Khổ. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, cảm nhận sự lạnh lẽo và bi thương bao trùm không gian. Nàng chưa từng thấy một cảnh tượng nào thê thảm đến vậy, một con người bị giày vò đến mức chỉ còn lại một cái vỏ rỗng. Nàng nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự lo lắng mà còn có sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau mà hắn đang phải đối mặt.
Lâm Nhất quan sát kỹ lưỡng xung quanh, những dấu vết của bùa chú, những tàn tích của pháp bảo, tất cả đều chỉ ra rằng đây là một cuộc chiến của các tu sĩ. Nhưng không phải là chiến trường hào hùng của những anh hùng, mà là một cuộc tàn sát dã man, vô nhân đạo. Hắn nhận ra rằng, những cuộc tranh giành tài nguyên nhỏ lẻ mà họ đã chứng kiến ở chương trước, chỉ là một khởi đầu, một tín hiệu cho một vấn đề lớn hơn rất nhiều. Lòng tham và sự ích kỷ của các môn phái tu tiên nhỏ này, thực chất chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà có thể liên quan đến cả những thế lực mạnh hơn như Thiên Đạo Môn, nơi mà sự coi thường sinh mạng phàm nhân được đẩy lên một tầm cao mới. A Khổ, với thân phận một tù khổ sai, có lẽ đã bị bắt làm nô lệ, bị bóc lột sức lao động, và cuối cùng bị bỏ mặc sau cuộc chiến tàn khốc này.
Lâm Nhất nhẹ nhàng đặt tay lên vai A Khổ, cố gắng truyền cho hắn một chút hơi ấm từ lòng bàn tay. Mùi âm khí nồng nặc, mùi đất ẩm mục, mùi tanh của xác thối rữa và mùi lưu huỳnh vẫn quẩn quanh, nhưng Lâm Nhất cố gắng phớt lờ chúng, tập trung vào con người đang nằm trước mặt mình. Hắn biết, trong một thế giới mà tiên đạo đã tha hóa đến mức này, việc giữ vững nhân tâm, giữ vững lòng trắc ẩn là điều khó khăn hơn cả tu luyện thành tiên. Cái gọi là tiên đạo đã biến thành một công cụ để tranh đoạt, để thỏa mãn dục vọng, chứ không còn là con đường truy cầu chân lý. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng trong cảnh tượng này, chân tâm của con người dường như đã bị vùi lấp hoàn toàn.
Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không gian Âm Phong Cốc vẫn u ám, lạnh lẽo, như bị một bức màn vô hình che phủ. Tiếng gió rít qua các khe đá càng lúc càng mạnh, nghe như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn oan khuất. Lâm Nhất lắng nghe từng lời thì thầm đứt quãng của A Khổ, từng câu chữ như những mũi kim châm vào tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận sâu sắc nỗi đau và sự tuyệt vọng tột cùng của con người này, một nạn nhân của cái gọi là "tiên đạo" giả tạo.
Hắn không nói nhiều lời an ủi sáo rỗng. Thay vào đó, hắn nhẹ nhàng lấy ra một bình nước sạch từ túi càn khôn, đổ một chút nước vào lòng bàn tay rồi cẩn thận lau sạch những vết máu khô và bùn đất trên khuôn mặt hốc hác của A Khổ. Đôi mắt A Khổ vẫn vô hồn, nhưng khi Lâm Nhất dùng một mảnh vải sạch, đã tẩm chút thảo dược trong túi của hắn, để làm sạch những vết thương hở trên tay và chân hắn, A Khổ khẽ rùng mình, như cảm nhận được một chút hơi ấm, một chút sự quan tâm mà hắn đã đánh mất từ lâu. Mùi thảo dược thoang thoảng dịu nhẹ, xua đi phần nào mùi tanh tưởi và âm khí nồng nặc xung quanh.
Lâm Nhất lấy ra một ít lương khô, loại bánh mì đơn giản nhưng đủ dinh dưỡng, và một ít thịt khô từ hành lý của mình. Hắn nhẹ nhàng bẻ nhỏ từng miếng, từ tốn đút cho A Khổ. Ban đầu, A Khổ vẫn thờ ơ, nhưng khi miếng thức ăn chạm vào môi, một phản xạ bản năng trỗi dậy, hắn bắt đầu nuốt chửng một cách khó nhọc. Tô Mạt Nhi cũng giúp đỡ, nàng đút từng ngụm nước nhỏ cho A Khổ, bàn tay nàng cố gắng giữ cho hắn không bị sặc. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và thấu hiểu. Hành động của Lâm Nhất không phải là phép màu, không phải là thần thông quảng đại, mà là sự sẻ chia từ trái tim, một hành động vô ngôn nhưng chứa đựng giá trị của "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đang truy cầu.
"Tiên đạo... không phải là sức mạnh... mà là lòng người. Đừng mất hy vọng." Lâm Nhất khẽ chạm vào tay A Khổ, giọng hắn trầm ấm và chân thành. Hắn không biết A Khổ có hiểu được lời hắn nói không, nhưng hắn vẫn muốn gieo vào tâm hồn đã khô cằn ấy một tia sáng nhỏ nhoi. Hắn rút ra Chuỗi Hạt Bồ Đề mà hắn vẫn mang theo bên mình, những hạt gỗ trầm hương đã bóng loáng vì thời gian và sự trì niệm, nhẹ nhàng đặt vào tay A Khổ. Chuỗi hạt tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ, một luồng năng lượng bình yên, giúp trấn an tinh thần đang bị giày vò của A Khổ.
A Khổ, với đôi mắt đã có chút sinh khí hơn, nhìn Lâm Nhất. "Ngươi... ngươi khác với bọn họ..." Giọng hắn vẫn khản đặc, nhưng không còn vô hồn như trước. Đó là một sự công nhận, một sự thấu hiểu từ tận cùng nỗi đau.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười. Trong lòng hắn, một suy nghĩ chợt lóe lên, một sự tự vấn sâu sắc. Trách nhiệm của hắn, trong cái hồng trần gian nan này, không phải là thay đổi cả một thế giới tàn khốc, không phải là vung tay tạo ra phép màu cứu vớt vạn dân. Hắn biết, sức lực của một cá nhân là quá nhỏ bé trước dòng chảy cuồn cuộn của số phận, trước sự tha hóa đã ăn sâu vào cốt tủy của cái gọi là tiên đạo. Nhưng, hắn cũng nhận ra rằng, trách nhiệm của hắn là giữ lấy những giá trị nhân ái, dù là nhỏ nhoi nhất. Dù không thể cứu vạn người, cũng không thể bỏ mặc một người. Mỗi hành động thiện lương, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một tia sáng, một hạt mầm hy vọng được gieo xuống mảnh đất cằn cỗi của nhân gian.
Hắn ngồi đó, bên cạnh A Khổ, lặng lẽ truyền hơi ấm và sự bình yên. Tô Mạt Nhi cũng ngồi cạnh, đầu tựa vào vai hắn, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Lâm Nhất, trong lòng tràn ngập sự tin tưởng và một niềm hạnh phúc thầm lặng. Họ không thể ở lại mãi với A Khổ, không thể thay đổi số phận của hắn, nhưng họ đã gieo vào lòng hắn một hạt giống của hy vọng, của lòng tốt. Câu chuyện của A Khổ, với lời kể về sự tranh giành vô độ của các "tiên nhân", là một hình ảnh thu nhỏ của "Đại Tiên Chiến" đã xảy ra 3000 năm trước, báo hiệu những xung đột lớn hơn và sự tàn bạo còn kinh hoàng hơn đang chờ đợi Lâm Nhất trong tương lai. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng.
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm Âm Phong Cốc trong sự u tối và lạnh lẽo, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ đứng dậy. Họ không nói lời tạm biệt, chỉ khẽ gật đầu với A Khổ đang ôm chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay. Dù không thể thay đổi quá khứ, nhưng hành động nhân ái của Lâm Nhất, dù nhỏ bé và vô ngôn, sẽ gieo mầm cho những truyền thuyết về "Đạo sĩ áo vải" không màng danh lợi, có thể thu hút sự chú ý của những người có tâm hoặc các thế lực muốn lợi dụng hắn trong tương lai. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa của trách nhiệm, không phải ở quyền lực, mà ở lòng trắc ẩn.
Bóng tối bao trùm, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa nhỏ của niềm tin và hy vọng vẫn bùng cháy. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của hồng trần, chấp nhận sự đau khổ của nhân sinh, và đã tìm thấy con đường để bước tiếp. Tiên đạo tại tâm, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối hắn đi qua những gian nan, thử thách của hồng trần. Tô Mạt Nhi nắm chặt tay hắn, cùng hắn bước đi, hòa vào màn đêm tĩnh mịch, để lại sau lưng Âm Phong Cốc với những nỗi bi thương, và một tia hy vọng le lói vừa được gieo.