Vô tiên chi đạo
Chương 119

Hành Trình Vô Biên, Tâm Đạo Vững Bền

3229 từ
Mục tiêu: Khẳng định tâm hồn Lâm Nhất đã hoàn toàn tĩnh lặng và vững vàng sau những trải nghiệm khắc nghiệt của Arc 2, đặc biệt là những hậu quả của 'Đại Tiên Chiến' đã diễn ra 3000 năm trước.,Làm sâu sắc thêm niềm tin kiên định của Lâm Nhất vào con đường tu thân đã chọn, đối lập với 'tiên đạo' giả tạo mà hắn đã chứng kiến.,Củng cố mối quan hệ đồng hành giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, thể hiện sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối của nàng.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến Arc 3 bằng cách gieo mầm về những thế lực lớn hơn và thách thức phức tạp hơn, phản ánh bối cảnh 'Thiên Đạo Môn Kiến Lập và Thời Kỳ Cát Cứ' sau 'Đại Tiên Chiến'.,Hoàn tất giai đoạn 'resolution' của Arc 2, chuẩn bị tâm lý và định hướng cho Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cho hành trình tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi
Mood: Trầm tư, sâu lắng, chiêm nghiệm, kiên định, thanh thản.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng Âm Phong Cốc vào bóng tối vô tận, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe đá, như lời than khóc của vạn vật. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, hai bóng hình nhỏ bé giữa không gian mênh mông, lặng lẽ rời đi, bước chân hòa vào sự tĩnh mịch của đêm khuya. Sau lưng họ, A Khổ vẫn ngồi đó, ôm chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, một tia sáng yếu ớt vừa được gieo vào tâm hồn khô cằn. Họ không nói lời tạm biệt, vì những gì cần nói đã được gửi gắm trong hành động, trong ánh mắt, trong hơi ấm của lòng người. Hành trình vẫn còn dài, và những gì họ vừa chứng kiến chỉ là một mảnh nhỏ trong bức tranh rộng lớn của hồng trần gian nan.

Ánh bình minh đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài, nhuộm vàng những ngọn trúc xanh mướt trong Thanh Trúc Cốc. Sau những ngày lênh đênh, trải qua bao cảnh bi thương của nhân thế, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã tìm đến chốn này, một nơi thanh tịnh và yên bình đến lạ thường. Khác hẳn với Âm Phong Cốc hoang tàn hay những vùng đất bị chiến tranh tàn phá, Thanh Trúc Cốc tựa như một bức tranh thủy mặc, nơi thời gian dường như ngừng trôi. Những bụi trúc cao vút, xanh rì, tạo thành những con đường hầm tự nhiên, uốn lượn theo sườn đồi. Gió nhẹ thổi qua, những tàu lá trúc xào xạc, tạo nên bản hòa ca êm dịu, như tiếng thì thầm của đất trời, như lời ru của mẹ thiên nhiên. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây rậm rạp, trong trẻo và vui tươi, xua đi những u ám còn vương vấn trong lòng người lữ khách. Xa xa, tiếng suối chảy róc rách, như một dải lụa trắng vắt qua những ghềnh đá phủ rêu phong, gột rửa mọi bụi trần. Không khí nơi đây trong lành đến mức có thể cảm nhận rõ ràng mùi trúc tươi thanh khiết, mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương, và mùi nước suối mát lạnh.

Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng lì cạnh dòng suối, dáng vẻ thanh thoát nhưng ẩn chứa sự kiên định đến lạ thường. Khuôn mặt thư sinh của hắn, vốn dĩ thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm tĩnh tại. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, không còn chút gợn sóng, chỉ còn lại sự thấu hiểu và chấp nhận. Hắn nhắm hờ mắt, lắng nghe tiếng gió, tiếng suối, tiếng chim, để tâm hồn mình hòa vào cùng tự nhiên. Trong tay hắn, Chuỗi Hạt Bồ Đề đã bóng loáng vì thời gian và sự trì niệm, tự lúc nào đã trở thành một phần của hắn, như một lời nhắc nhở về con đường mà hắn đã chọn. Những hạt gỗ trầm hương tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như lan tỏa sự bình yên vào tận sâu thẳm tâm hồn. Hắn vô thức mân mê từng hạt, mỗi hạt như chứa đựng một câu chuyện, một mảnh đời mà hắn đã đi qua, đã chứng kiến.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài được búi gọn gàng của hắn, tựa như một làn gió xuân vuốt ve cành trúc. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ chuẩn bị bữa sáng đơn giản từ những thứ ít ỏi còn lại trong hành lý: vài củ khoai nướng, một chút cháo loãng nấu bằng nước suối trong vắt. Ánh mắt nàng luôn dõi theo hắn, trong đó chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, sự thấu hiểu vô bờ bến và một tình yêu thương không lời. Nàng biết, Lâm Nhất đang chiêm nghiệm, đang tự vấn, đang củng cố đạo tâm của mình. Nàng không cần phải lên tiếng, sự hiện diện của nàng đã là đủ. Nàng hiểu, Lâm Nhất tuy luôn trầm tư, nhưng lòng hắn không hề hẹp hòi. Hắn nhìn vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và luôn giữ lấy cái chân tâm thuần túy nhất.

Sau một lúc lâu, Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng của hắn hướng về dòng suối đang cuộn chảy. "Dòng nước này, Mạt Nhi, nó chảy mãi không ngừng, mang theo phù sa, mang theo cành khô, mang theo cả những giọt nước mắt của nhân gian." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo chút u buồn nhưng không hề bi lụy. "Mỗi giọt nước là một sinh linh, mỗi khúc quanh là một kiếp người. Chúng ta đã đi qua bao nhiêu khúc quanh, chứng kiến bao nhiêu giọt nước mắt rồi?"

Tô Mạt Nhi đặt bát cháo xuống bên cạnh hắn, rồi ngồi sát lại, tựa đầu vào vai hắn. "Nhiều lắm, Lâm Nhất. Nhiều đến mức không thể đếm xuể. Từ Huyền Nguyên Quan hoang tàn, đến những con đường bụi bặm, những khu chợ ồn ào, rồi cả Âm Phong Cốc tăm tối vừa rồi... Mỗi nơi một câu chuyện, mỗi câu chuyện một nỗi đau." Nàng khẽ thở dài, nhưng giọng điệu vẫn giữ được sự trong trẻo vốn có, chỉ pha chút trầm lắng. "Thế nhưng, Lâm Nhất, ta thấy lòng người cũng như dòng suối này. Tuy có lúc đục ngầu, có lúc chảy xiết, nhưng chung quy vẫn hướng về biển lớn, vẫn giữ được bản chất của mình. Ngươi đã nói, tiên đạo tại tâm. Vậy thì, lòng người dù có tha hóa đến đâu, ta tin rằng vẫn còn đó những hạt mầm thiện lương."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, môi mỉm cười nhạt. "Hạt mầm thiện lương... Đúng vậy. Nhưng đôi khi, những hạt mầm ấy lại quá yếu ớt, dễ dàng bị vùi lấp bởi tham vọng, bởi sự ích kỷ. Ngươi có thấy không, Mạt Nhi? Cái gọi là 'tiên đạo' mà người đời theo đuổi, nó đã biến con người thành những kẻ khát máu, tranh giành không ngừng nghỉ. Những tu sĩ ở Linh Thạch Khoáng Mạch, hay những kẻ đã hủy hoại ngôi làng của A Khổ... Họ đâu còn nghĩ đến nhân sinh, đến vạn vật hữu linh nữa? Họ chỉ nghĩ đến linh khí, đến tài nguyên, đến sức mạnh hão huyền." Hắn siết nhẹ Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng mấy ai còn giữ được cái chân tâm ấy khi đã bị quyền lực, bị dục vọng làm cho mờ mắt?"

"Ngươi... ngươi đang nghĩ về 'Đại Tiên Chiến' ư?" Tô Mạt Nhi khẽ hỏi, giọng nàng nhỏ dần. Nàng biết, những gì họ đã chứng kiến là một hình ảnh thu nhỏ của thảm kịch 3000 năm về trước, khi những môn phái tu tiên tranh giành quyền bá chủ, đẩy thế giới vào cảnh lầm than, tang tóc. Nàng cảm nhận được sự nặng trĩu trong lòng Lâm Nhất.

"Phải... Mỗi lần nhìn thấy cảnh sinh linh đồ thán, ta lại tự hỏi, cái giá của 'tiên đạo' là gì? Có đáng để đánh đổi cả đạo đức, cả nhân tính, cả sinh mạng của vạn dân không?" Lâm Nhất nhìn xa xăm, ánh mắt như xuyên thấu thời gian, chạm đến những bi kịch đã qua. "Sự tàn khốc của Đại Tiên Chiến, nó đâu chỉ nằm trong sách sử? Nó vẫn còn hiển hiện, vẫn còn gieo rắc nỗi đau cho đến tận bây giờ. Những gì chúng ta chứng kiến chỉ là tàn dư, là bóng ma của một quá khứ đầy rẫy tội lỗi. Và ta sợ, rằng vòng xoáy ấy vẫn chưa dừng lại." Hắn ngừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Chính vì thế, Mạt Nhi, ta càng phải kiên trì với con đường của mình. Con đường 'Vô Tiên chi Đạo', không truy cầu sức mạnh, không truy cầu quyền lực, chỉ truy cầu sự thấu hiểu, sự nhân ái. Dù không thể thay đổi cả thế giới, nhưng ít nhất, ta có thể giữ lấy bản ngã của mình, có thể gieo thêm một hạt mầm hy vọng vào những tâm hồn khô cằn. Mỗi hành động thiện lương, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một tia sáng, một lời khẳng định về giá trị đích thực của con người."

Tô Mạt Nhi mỉm cười rạng rỡ, trong đôi mắt to tròn long lanh của nàng ánh lên niềm tin tưởng vô bờ. Nàng biết, Lâm Nhất không hề bi lụy, hắn chỉ đang chiêm nghiệm. Sự tĩnh tại của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. "Lâm Nhất, ta luôn tin tưởng ngươi. Đường ngươi đi, dù gian nan cách mấy, ta cũng sẽ theo. Bởi vì ta biết, đó mới là chân lý, đó mới là con đường đúng đắn. Tiên đạo không phải là phép thuật, mà là lòng người. Ngươi chính là minh chứng cho điều đó." Nàng siết chặt bàn tay hắn, truyền đi hơi ấm của sự đồng điệu. "Ngươi đã nói, nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng ta biết, lòng ngươi không hề thay đổi. Đó chính là điều quý giá nhất."

Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu dàng hơn bao giờ hết. "Cảm ơn nàng, Mạt Nhi. Có nàng bên cạnh, con đường này không còn cô độc." Hắn không cần nói nhiều, chỉ một cái siết tay nhẹ nhàng cũng đủ để thể hiện sự cảm kích và tình cảm sâu sắc. Hắn biết, nàng là điểm tựa, là ánh sáng dẫn lối cho hắn trong những khoảnh khắc lạc lối. Cùng nhau, họ đã vượt qua bao khó khăn, cùng nhau họ đã chứng kiến bao cảnh đời. Và chính những trải nghiệm ấy đã khắc sâu thêm sợi dây liên kết giữa hai người, khiến tình cảm của họ trở nên bền chặt, không gì có thể lay chuyển. Họ ngồi đó, giữa Thanh Trúc Cốc yên bình, tận hưởng bữa sáng đơn giản, lắng nghe tiếng suối chảy, tiếng chim hót, và cảm nhận sự bình yên hiếm có trong cái hồng trần đầy biến động này. Tâm hồn Lâm Nhất giờ đây đã hoàn toàn tĩnh lặng và vững vàng, hắn cùng Tô Mạt Nhi tiếp tục cuộc hành trình với niềm tin kiên định vào con đường tu thân đã chọn.

***

Rời khỏi Thanh Trúc Cốc khi mặt trời đã ngả về tây, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tiếp tục cuộc hành trình, tìm đến một Khinh Vân Khách Điếm nằm ẩn mình bên con đường mòn cổ kính. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả không gian, và những ánh đèn lồng đầu tiên đã được thắp sáng, lấp lánh như những đốm lửa ma trơi giữa cánh đồng hoang vắng.

Khinh Vân Khách Điếm là một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh rêu phong, đã đứng vững trước bao phong ba bão táp của thời gian. Biển hiệu "Khinh Vân" cũ kỹ, có lẽ đã trải qua bao đời chủ, vẫn treo trước cửa, lắc lư nhẹ trong làn gió chiều. Bên trong, sảnh lớn tấp nập khách lữ hành. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ kẽo kẹt, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi thức ăn mới nấu bốc lên thơm lừng, mùi rượu nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ kỹ và mùi khói bếp ấm áp, tạo nên một bầu không khí thân thiện, ấm cúng và tương đối nhộn nhịp. Sau bao ngày lang bạt, nơi đây mang đến một cảm giác an toàn và thoải mái hiếm có.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chọn một góc khuất trong sảnh, cạnh cửa sổ nhìn ra con đường mòn. Họ gọi vài món ăn đơn giản, không quá cầu kỳ, chỉ đủ để lấp đầy cái bụng đói sau một ngày dài. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư vốn có, nhưng ánh mắt hắn không còn sự u buồn như trước, thay vào đó là sự tĩnh tại và một chút hiếu kỳ. Hắn lặng lẽ quan sát những con người xung quanh, những gương mặt mệt mỏi sau chuyến đi dài, những nụ cười sảng khoái khi gặp lại bạn bè, và cả những ánh mắt lo lắng khi bàn tán về thời cuộc. Tô Mạt Nhi ngồi đối diện hắn, đôi mắt to tròn long lanh của nàng cũng không ngừng lướt qua những gương mặt xa lạ. Nàng biết, Lâm Nhất đang lắng nghe, không phải bằng đôi tai, mà bằng cả tâm hồn. Hắn đang tìm kiếm những mảnh ghép của hồng trần, để từ đó củng cố thêm cái nhìn của mình về đạo.

Tiếng bàn tán xôn xao từ bàn bên cạnh chợt thu hút sự chú ý của hai người. Một nhóm thương nhân, quần áo tuy đã sờn cũ nhưng vẫn toát lên vẻ phong trần, đang ngồi quây quần bên chén rượu, giọng nói hào sảng.

"Mấy vị có nghe nói không? Gần đây, cái Thiên Đạo Môn kia càng ngày càng bành trướng thế lực. Nghe nói họ đang tìm kiếm một thứ gì đó từ thời Đại Tiên Chiến." Một gã thương nhân râu quai nón, vẻ mặt đầy vẻ bí hiểm, khẽ hạ giọng.

"Thiên Đạo Môn à? Hừm, cái tên nghe thì oai phong, nhưng ta thấy toàn là lũ giả nhân giả nghĩa. Cứ nói là vì 'Thiên Đạo', vì 'chúng sinh', nhưng thực chất chẳng qua cũng chỉ là tranh giành quyền lực mà thôi." Một lão già tóc bạc phơ, vừa nhấm nháp ngụm rượu gạo, vừa khinh khỉnh đáp lời. "Cái thời loạn lạc này, môn phái nào chẳng như nhau. Cứ mạnh là có lý, mặc kệ sinh mạng phàm nhân chúng ta."

"Lão Hồ nói cũng có lý. Nhưng mà cái Thiên Đạo Môn này khác lắm. Nghe nói họ có những cường giả cổ xưa từ thời Đại Tiên Chiến còn sót lại, những kẻ đã ngủ say hàng ngàn năm nay, giờ mới thức tỉnh." Một gã thanh niên trẻ tuổi, có vẻ là đồ đệ của một trong những thương nhân, xen vào, giọng đầy vẻ sợ sệt. "Họ còn nói, những kẻ đó đang tìm kiếm 'dấu tích' của một vị Tiên Đế ngày xưa, để khôi phục lại một thứ sức mạnh kinh khủng nào đó."

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, tai hắn lắng nghe từng lời. Cái tên "Thiên Đạo Môn" đã không còn xa lạ gì với hắn. Từ những cuộc hành trình trước, hắn đã nghe loáng thoáng về sự trỗi dậy của một thế lực mới, nhưng chưa bao giờ được nghe rõ ràng như vậy. "Cường giả cổ xưa", "dấu tích của Đại Tiên Chiến", "Tiên Đế"... những từ ngữ này gợi lên trong hắn một cảm giác bất an sâu sắc. Hắn biết, những lời đồn đại về các môn phái lớn hơn và sự bành trướng của Thiên Đạo Môn báo hiệu những thách thức phức tạp hơn, quy mô lớn hơn đang chờ đợi hắn trong Arc 3. Quả nhiên, cái vòng xoáy của tham vọng và quyền lực từ 3000 năm trước vẫn còn tiếp diễn, vẫn còn gây ảnh hưởng sâu sắc đến hiện tại.

Tô Mạt Nhi cảm nhận được sự thay đổi nhỏ trên nét mặt Lâm Nhất. Nàng khẽ nắm lấy tay hắn dưới gầm bàn, một cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Nàng truyền đi hơi ấm và sự động viên, như muốn nói: "Ta ở đây, đừng lo." Nàng biết, hắn đang suy tư, đang chiêm nghiệm về những gì vừa nghe thấy. Nàng hiểu, Lâm Nhất không phải là kẻ hèn nhát, nhưng hắn cũng không phải là kẻ mù quáng lao vào hiểm nguy. Hắn sẽ cân nhắc, sẽ tính toán, và sẽ tìm ra con đường của riêng mình.

"Thiên Đạo Môn... liệu có phải họ muốn tái hiện lại thảm cảnh của Đại Tiên Chiến không?" Lâm Nhất khẽ thầm thì, giọng hắn chỉ đủ cho Tô Mạt Nhi nghe thấy. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh như những con mắt của quá khứ. "Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nhưng khi lòng tham đã che mờ lý trí, thì 'hữu tình' cũng hóa 'vô tình'."

"Chúng ta không biết được, Lâm Nhất." Tô Mạt Nhi khẽ lắc đầu. "Nhưng ta tin, ngươi sẽ biết cách đối mặt. Ngươi không truy cầu sức mạnh, nhưng ngươi có một trái tim nhân ái, một đạo tâm vững vàng. Đó mới là sức mạnh thật sự."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan và thử thách, có thể liên quan đến những thế lực hùng mạnh hơn, những bí ẩn sâu xa hơn của cái gọi là "tiên đạo" giả tạo. Nhưng hắn không sợ hãi. Sự kiên định của hắn với "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình đã trở thành một phần không thể tách rời. Hắn sẽ là một nhân tố đặc biệt, một điểm sáng khác biệt giữa một thế giới đang dần bị tha hóa. Có thể, hắn sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ muốn lợi dụng, nhưng cũng có thể, hắn sẽ là niềm hy vọng cho những người thực sự tìm kiếm chân lý.

Đêm dần khuya, tiếng trò chuyện trong khách điếm cũng dần ngớt. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi dùng xong bữa, họ không vội vã đi ngủ mà ngồi lại đó, lặng lẽ nhìn ngọn nến lung linh trên bàn, lắng nghe tiếng gió rì rào bên ngoài. Trong lòng Lâm Nhất, những mảnh ghép của bức tranh hồng trần dần hiện rõ. Những bi kịch đã chứng kiến, những lời đồn đại vừa nghe, tất cả đều là những thử thách, những lời nhắc nhở về con đường mà hắn đã chọn. Tâm hồn hắn đã hoàn toàn tĩnh lặng và vững vàng, như một tảng đá kiên cố giữa dòng chảy xiết của thế sự. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của hồng trần, chấp nhận sự đau khổ của nhân sinh, và đã tìm thấy con đường để bước tiếp. Tiên đạo tại tâm, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, cùng với sự đồng hành của Tô Mạt Nhi, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối hắn đi qua những gian nan, thử thách của hồng trần, tiến vào một chương mới của cuộc đời, nơi những thế lực lớn hơn và những bí ẩn của quá khứ đang chờ đợi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ