Màn đêm buông xuống đã lâu, nhưng trong Khinh Vân Khách Điếm, ánh nến vẫn chập chờn như một hơi thở yếu ớt giữa dòng đời xuôi ngược. Tiếng trò chuyện dần ngớt, chỉ còn lại tiếng gió heo may luồn qua khe cửa, thì thầm những câu chuyện cổ xưa không ai hiểu rõ. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi đó, im lặng, nhưng tâm hồn họ lại đang dệt nên những sợi tơ thấu hiểu vô hình, gắn kết chặt chẽ hơn sau những lời đồn đại về Thiên Đạo Môn và "Đại Tiên Chiến" bi tráng. Ánh mắt Lâm Nhất, vốn dĩ đã sâu thẳm, nay lại càng thêm tĩnh lặng, như mặt hồ không gợn sóng sau một đêm bão tố. Hắn đã chấp nhận, đã chiêm nghiệm, và đã tìm thấy con đường để bước tiếp.
Sáng hôm sau, ánh bình minh hiếm hoi xuyên qua khe cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ đơn giản tại Khinh Vân Khách Điếm, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đất gỗ đã cũ mòn. Không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm mai tràn vào, xua đi chút ẩm mốc còn vương vấn trong không gian chật hẹp. Tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài hiên, như một bản hòa ca đón chào ngày mới, dù thế sự vẫn còn lắm phong ba. Lâm Nhất khẽ cựa mình, đôi mắt đen láy từ từ mở ra, không còn chút mơ màng của giấc ngủ, mà thay vào đó là sự tỉnh táo và an nhiên đến lạ. Hắn xoay người, nhìn Tô Mạt Nhi vẫn còn say ngủ bên cạnh, gương mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo, toát lên vẻ bình yên khó tả. Một nụ cười nhẹ, như cánh hoa chớm nở, thoáng qua trên môi hắn. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mai lòa xòa trên trán nàng, động tác chậm rãi, đầy trìu mến.
Lâm Nhất không vội vã, mỗi động tác đều toát lên sự bình thản, tĩnh tại. Hắn từ tốn ngồi dậy, tấm thân gầy gò do thiếu thốn từ nhỏ nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, không hề bị gò bó bởi những bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng. Hắn gấp gọn gàng tấm chăn đã cũ, đặt ngay ngắn ở góc giường, như thể muốn giữ gìn từng vật phẩm nhỏ bé, trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời. Mùi gỗ mục, mùi nến tàn đêm qua vẫn còn vương vấn, nhưng đã bị thay thế bởi mùi không khí trong lành của buổi sáng, mang theo chút hương cây cỏ từ bên ngoài.
Tô Mạt Nhi cũng khẽ tỉnh giấc, đôi mắt to tròn long lanh mở ra, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng của nàng chạm phải ánh mắt ấm áp của Lâm Nhất. Nàng khẽ dụi mắt, rồi nhoẻn miệng cười, nụ cười trong trẻo như tiếng suối reo, xua tan đi mọi ưu phiền. "Huynh đã thức dậy rồi sao, Lâm Nhất?" Giọng nàng trong trẻo, líu lo, đầy vẻ quan tâm. Nàng cũng không kém phần gọn gàng, mái tóc đen dài mượt mà thường được tết gọn gàng, nay chỉ hơi rối nhẹ sau giấc ngủ, nhưng vẫn toát lên vẻ hoạt bát, tươi tắn. Nàng ngồi dậy, nhanh nhẹn buộc lại mái tóc của mình, những động tác thành thạo, tự nhiên.
"Ừm." Lâm Nhất khẽ đáp, giọng nói ôn hòa, chân thành. "Nàng ngủ có ngon không?" Hắn nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. Hắn biết, đêm qua nàng cũng đã phải lắng nghe những lời đồn đại đầy bi ai, nhưng nàng vẫn luôn ở bên hắn, không một lời than vãn, không một chút nghi ngờ.
"Rất ngon." Tô Mạt Nhi gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ rạng rỡ. "Có lẽ vì được ở bên huynh, mọi lo toan đều tan biến. Huynh thì sao? Đêm qua suy nghĩ nhiều lắm, phải không?" Nàng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt tinh nghịch nhưng cũng đầy sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là kẻ mù quáng, hắn luôn suy nghĩ kỹ trước khi nói, trước khi hành động.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười bình yên đến lạ. "Tâm như nước lặng, dù gió thổi mưa sa cũng chẳng thể động lay. Những gì đã nghe, đã thấy, chỉ càng khiến ta thêm kiên định với con đường đã chọn." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt. "Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và đêm qua, ta đã tìm thấy chân tâm của mình, một lần nữa."
Tô Mạt Nhi lắng nghe, nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay hắn, cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, truyền đi hơi ấm và sự động viên. Nàng hiểu, Lâm Nhất không cần những lời an ủi sáo rỗng, hắn cần sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. "Ta tin huynh, Lâm Nhất. Ta tin vào con đường của huynh." Nàng thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định.
Họ cùng nhau xuống lầu, bước chân nhẹ nhàng trên cầu thang gỗ đã cọt kẹt theo năm tháng. Sảnh lớn của Khinh Vân Khách Điếm đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng trò chuyện rôm rả của khách thương, lữ khách vang vọng khắp không gian. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng, mùi gỗ và chút khói bếp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thân thiện, ấm cúng. Tuy đơn giản, nhưng nơi đây mang lại cảm giác an toàn và thoải mái sau một hành trình dài.
Họ tìm một góc nhỏ yên tĩnh, gọi một bữa sáng đơn giản: vài chiếc bánh hấp nóng hổi, một bát cháo trắng thanh đạm và hai chén trà xanh thơm ngát. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không vội vã, họ thưởng thức bữa ăn trong sự tĩnh lặng, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt hoặc một nụ cười nhẹ. Hắn quan sát những người xung quanh, những gương mặt phàm nhân lam lũ, những thương nhân đang bàn chuyện làm ăn, những lữ khách với ánh mắt mệt mỏi. Trong mỗi gương mặt ấy, hắn đều thấy được một phần của hồng trần, của những gian nan, thử thách mà họ phải đối mặt mỗi ngày. Cái "tiên đạo" mà họ khao khát, liệu có phải là thứ mà những người này thực sự cần? Hay chỉ là một ảo ảnh, một giấc mộng phù du, khiến họ quên đi giá trị thực sự của cuộc sống?
"Mạt Nhi, nàng có thấy không?" Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm. "Dù thế sự có biến đổi thế nào, dù những lời đồn đại về Thiên Đạo Môn có đáng sợ ra sao, thì cuộc sống của những người phàm nhân này vẫn tiếp diễn. Họ vẫn tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất." Hắn chỉ tay về phía một bà lão đang móm mém cười khi đứa cháu nhỏ chạy đến ôm lấy mình. "Có lẽ, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong những tình cảm thiêng liêng như thế này."
Tô Mạt Nhi gật đầu, ánh mắt nàng cũng dõi theo hướng Lâm Nhất chỉ. "Đúng vậy, Lâm Nhất. Đôi khi ta nghĩ, những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' kia, họ đã quên mất điều này rồi. Họ chỉ mải mê truy cầu sức mạnh, địa vị, mà bỏ quên đi những điều cốt lõi nhất của nhân sinh." Nàng khẽ thở dài, có chút bi ai trong lời nói. "Họ đã coi thường sinh mạng phàm nhân, coi thường những giá trị của tình cảm, của sự gắn kết. Đó có phải là lý do mà 'tiên đạo' của họ trở nên giả tạo, mục ruỗng không?"
Lâm Nhất không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, những lời Tô Mạt Nhi nói không sai. Cái gọi là "tiên đạo" mà hắn chứng kiến từ bấy lâu nay, thực chất chỉ là một bức màn che đậy cho lòng tham, sự ích kỷ và khao khát quyền lực vô độ. Và Thiên Đạo Môn, với những "cường giả cổ xưa" từ thời Đại Tiên Chiến, có lẽ cũng không ngoại lệ. "Sự kiên định của chúng ta với 'Vô Tiên chi Đạo', Mạt Nhi, chính là lời đáp trả cho những điều đó." Hắn siết nhẹ tay nàng. "Không phải để thay đổi thế giới, mà là để giữ vững bản thân, giữ vững ngọn lửa của lòng nhân ái trong chính chúng ta."
Bữa sáng kết thúc, họ đứng dậy, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn, chiếu rọi khắp Khinh Vân Khách Điếm, mang theo hơi ấm và một sự khởi đầu mới. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, hai bóng hình đơn độc nhưng đầy kiên cường, hòa vào dòng người của hồng trần, bước ra khỏi khách điếm, để lại phía sau những tiếng xôn xao, những câu chuyện về thế sự, và mang theo trong lòng một đạo tâm vững bền, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi ở phía trước. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng với nhau, họ sẽ không bao giờ đơn độc.
***
Sau bữa sáng, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không vội vã lên đường ngay. Hắn muốn tìm một nơi yên tĩnh để tĩnh tâm, để hoàn toàn gột rửa những tạp niệm còn sót lại trong tâm trí, và để Tô Mạt Nhi cũng có thể thư giãn sau những ngày dài. Hỏi thăm người dân địa phương, họ được biết đến một địa danh tên là Hồ Bán Nguyệt, một hồ nước tự nhiên cách Khinh Vân Khách Điếm không xa, nổi tiếng với vẻ đẹp thơ mộng và sự yên bình hiếm có.
Nắng sáng đã dịu đi một chút, nhường chỗ cho những tia nắng vàng óng ả, trải dài trên những con đường đất. Gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo mùi cỏ cây tươi mát và hương hoa dại thoang thoảng. Họ đi bộ dọc theo một con đường mòn nhỏ, hai bên là những hàng cây xanh mướt, tiếng chim hót líu lo không ngớt, như muốn chào đón bước chân của họ. Tô Mạt Nhi đi bên cạnh Lâm Nhất, dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, toát lên vẻ hoạt bát. Nàng không ngừng ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự thích thú. "Thật đẹp quá, Lâm Nhất. Ta đã lâu rồi không được nhìn thấy một khung cảnh yên bình đến thế này." Giọng nàng trong trẻo, đầy sự vui vẻ.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười. "Đúng vậy. Hồng trần gian nan, nhưng cũng không thiếu những cảnh đẹp như tiên cảnh. Chỉ là chúng ta có đủ lòng để cảm nhận hay không mà thôi." Hắn biết, sự bình yên này không chỉ đến từ cảnh vật, mà còn đến từ chính tâm hồn hắn, từ sự tĩnh lặng mà hắn đã đạt được.
Chẳng bao lâu sau, Hồ Bán Nguyệt hiện ra trước mắt họ. Một mặt hồ rộng lớn, nước trong xanh như ngọc bích, phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng bồng bềnh. Bờ hồ phủ đầy cỏ xanh mướt, điểm xuyết những bông hoa dại đủ màu sắc, rung rinh trong gió nhẹ. Có một vài tảng đá lớn nằm rải rác ven hồ, như những vị thần gác cửa, mang một vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một âm thanh êm dịu, như khúc ca ru ngủ của thiên nhiên. Đàn cá nhỏ đủ màu sắc lấp lánh dưới làn nước trong vắt, bơi lội tung tăng, thỉnh thoảng lại quẫy đuôi, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ. Mùi nước hồ trong lành, mùi cỏ cây tươi mát hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian thư thái và tĩnh lặng đến lạ.
Lâm Nhất tìm một phiến đá lớn, bằng phẳng, nằm khuất dưới bóng cây cổ thụ ven hồ. Hắn ngồi xuống, khoanh chân, nhắm mắt tĩnh tọa. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây không còn chút ưu tư, chỉ còn lại sự thanh thản và bình yên nội tâm. Hắn hít thở sâu, cảm nhận từng luồng khí trong lành tràn vào lồng ngực, gột rửa đi mọi bụi trần. Hắn lắng nghe tiếng gió thổi nhẹ qua mặt hồ, tiếng chim hót líu lo, tiếng cá quẫy nước. Tất cả những âm thanh ấy hòa quyện vào nhau, không gây xao nhãng, mà ngược lại, giúp hắn đi sâu hơn vào cõi tĩnh lặng của tâm hồn.
Tô Mạt Nhi ngồi xuống cạnh hắn, nhẹ nhàng đặt túi đồ xuống. Nàng không làm phiền hắn, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ gợn sóng và những đàn cá bơi lội. Đôi mắt nàng to tròn long lanh, ánh nhìn trong sáng, lanh lợi, giờ đây cũng được bao phủ bởi một vẻ an yên hiếm thấy. Nàng khẽ đưa tay xuống nước, cảm nhận sự mát lạnh, trong lành của dòng nước. Trong lòng nàng, một cảm giác bình an lan tỏa. Nàng biết, Lâm Nhất đang tìm kiếm sự hòa hợp với thiên nhiên, với vạn vật, để củng cố đạo tâm của mình. Và nàng, chỉ cần lặng lẽ ở bên, đồng hành cùng hắn, đó đã là đủ.
Thời gian trôi qua trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng thiên nhiên làm nền. Nắng dần lên cao, rồi lại chầm chậm nghiêng bóng. Đến khi những tia nắng vàng dịu bắt đầu ngả về phía tây, Lâm Nhất mới từ từ mở mắt. Ánh nhìn của hắn trong trẻo và sâu thẳm, không còn chút băn khoăn hay vướng bận. Một cảm giác thanh tịnh, như vừa được gột rửa từ sâu thẳm linh hồn. Hắn cảm thấy mình đã hoàn toàn tĩnh lặng và vững vàng, như một tảng đá kiên cố giữa dòng chảy xiết của thế sự. Những bi kịch đã chứng kiến, những lời đồn đại về Thiên Đạo Môn, về Đại Tiên Chiến, tất cả đều như những viên sỏi nhỏ, đã được dòng nước của đạo tâm hắn mài giũa, trở nên tròn nhẵn và không còn góc cạnh.
"Mạt Nhi, nàng có thấy không?" Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh. "Dù thế sự có biến đổi thế nào, dòng nước này vẫn chảy, gió vẫn thổi, và tâm ta vẫn có thể tìm thấy sự bình yên." Hắn đưa tay chỉ về phía mặt hồ, nơi những gợn sóng nhỏ vẫn nhẹ nhàng xô vào bờ. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng nếu giữ được chân tâm, thì mọi biến động của hồng trần cũng chỉ là thoáng qua."
Tô Mạt Nhi quay sang nhìn hắn, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. "Thiên đạo chân chính, có lẽ chính là sự bình yên trong lòng này, Lâm Nhất. Và được cùng huynh trải nghiệm từng khoảnh khắc, được cùng huynh cảm nhận sự tĩnh lặng này, đó chính là hạnh phúc của ta." Nàng khẽ dựa đầu vào vai hắn, một cử chỉ thân mật và tin cậy tuyệt đối. "Huynh không truy cầu sức mạnh hay địa vị, huynh chỉ đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Đó chính là con đường của 'Vô Tiên chi Đạo' mà ta tin tưởng."
Lâm Nhất khẽ vòng tay ôm lấy nàng, cảm nhận hơi ấm và sự tin cậy từ nàng. "Đúng vậy, Mạt Nhi. Tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chỉ cần chúng ta giữ được điều đó, thì bất luận thế lực nào, bất luận gian nan nào cũng không thể lay chuyển được chúng ta." Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thách thức, có thể liên quan đến những thế lực hùng mạnh hơn, những bí ẩn sâu xa hơn của cái gọi là "tiên đạo" giả tạo. Nhưng với Tô Mạt Nhi bên cạnh, với đạo tâm đã vững bền, hắn không còn sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng.
***
Buổi chiều dần buông, ánh nắng nhạt dần, nhuộm vàng cả không gian. Gió heo may bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo chút se lạnh của hoàng hôn. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời Hồ Bán Nguyệt, tiếp tục cuộc hành trình của mình. Con đường mòn họ đang đi dần trở nên hoang vắng hơn, ít dấu chân người qua lại. Hai bên đường, những hàng cây cổ thụ già cỗi vươn mình lên trời, cành lá khẳng khiu, tạo nên những bóng đổ dài, u tịch trên mặt đất. Tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng kêu rả rích trong bụi cây, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của thiên nhiên. Mùi đất ẩm mục, mùi rêu phong và mùi gỗ mục thoang thoảng trong không khí, mang theo một vẻ hoang tàn, bí ẩn, có chút rùng rợn nhưng cũng đầy cuốn hút.
Dọc đường đi, họ bắt gặp những tàn tích đổ nát, những khối đá lớn phủ đầy rêu xanh, những bức tường đá đã sụp đổ, nằm ngổn ngang giữa cây cối um tùm. Đây đó, những thân cây cổ thụ mọc xuyên qua những phiến đá, như muốn nuốt chửng lấy những dấu vết của quá khứ. Không khí ở đây ẩm mốc, tĩnh lặng đến lạ thường, như thể thời gian đã ngừng lại từ rất lâu. Những tàn tích này, có lẽ là dấu vết của một ngôi đền cổ, một thị trấn đã bị lãng quên, hay một công trình nào đó đã bị phá hủy từ Đại Tiên Chiến ba ngàn năm về trước. Chúng nằm đó, im lìm, chứng kiến sự vô thường của thế gian, sự tàn phá của thời gian và sự khắc nghiệt của "tiên đạo" giả tạo.
Lâm Nhất dừng lại trước một phiến đá lớn, phủ đầy rêu phong, cao hơn cả người hắn. Trên bề mặt phiến đá, có những vết nứt sâu hoắm, như những vết sẹo của thời gian, của một trận chiến khốc liệt nào đó. Hắn đưa tay, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của phiến đá. Xúc giác ấy truyền đến hắn một cảm giác của sự cổ xưa, của sự tàn phá và cả sự kiên cường. Hắn không biểu lộ sự buồn bã, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc. Ánh mắt hắn trầm tư, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn vàng rực đang dần chìm xuống.
"Sức mạnh của 'tiên đạo' có thể hủy diệt mọi thứ, Mạt Nhi." Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Nó có thể san bằng núi cao, lấp cạn biển sâu, phá hủy những công trình hùng vĩ. Nhưng nó không thể xóa đi dấu vết của thời gian, cũng không thể phá vỡ sự kiên cường của 'chân đạo' trong lòng người." Hắn khẽ vuốt ve vết nứt trên phiến đá. "Những tàn tích này, chúng là minh chứng cho sự hủy diệt, nhưng cũng là lời nhắc nhở rằng, dù có tàn phá đến đâu, thì sự sống vẫn sẽ tìm cách vươn lên, và chân lý vẫn sẽ tồn tại."
Tô Mạt Nhi đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng cũng dõi theo những tàn tích đổ nát. Nàng hiểu những gì hắn muốn nói. Những gì đã diễn ra trong Đại Tiên Chiến, những bi kịch mà họ đã chứng kiến trong hồng trần, đều là hậu quả của lòng tham và sự ích kỷ của những kẻ tự xưng là "tiên nhân". Nhưng Lâm Nhất, hắn đã chọn một con đường khác, một con đường đi ngược lại với dòng chảy của "tiên đạo" giả tạo. "Vậy nên, huynh sẽ là người giữ gìn ngọn lửa đó, phải không, Lâm Nhất?" Nàng hỏi, giọng nói đầy sự tin tưởng và kiên định. "Ngọn lửa của lòng nhân ái, của chân tâm, của 'Vô Tiên chi Đạo'."
Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Không phải ta, Mạt Nhi. Mà là chúng ta." Hắn khẽ siết chặt tay nàng. "Ngọn lửa đó không phải của riêng ta, mà là của tất cả những ai còn giữ được chân tâm, còn tin vào tình người, còn hướng về lẽ phải. Và ta tin, sẽ có nhiều người khác nữa, giống như chúng ta, đang âm thầm bước đi trên con đường đó." Hắn biết, những lời đồn đại về sự xuất hiện của các môn phái lớn hơn và sự ảnh hưởng ngày càng tăng của Thiên Đạo Môn, cùng với việc họ đang tìm kiếm "dấu tích" của một vị Tiên Đế ngày xưa, báo hiệu những thách thức phức tạp, quy mô lớn hơn trong Arc 3. Hắn sẽ phải đối mặt trực diện hơn với các thế lực này, và khám phá sâu hơn về "tiên đạo" chân chính trong một thế giới phức tạp hơn.
Họ cùng nhau nhìn về phía trước, nơi con đường mòn tiếp tục uốn lượn, khuất dần trong màn đêm đang buông xuống. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng đã tắt, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Mặc dù con đường phía trước còn nhiều điều chưa biết, nhưng trong lòng Lâm Nhất, không còn chút sợ hãi hay do dự. Sự kiên định của hắn với "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, tách biệt khỏi con đường tu tiên thông thường, đã trở thành một phần không thể tách rời của hắn. Hắn sẽ là một nhân tố đặc biệt, một điểm sáng khác biệt giữa một thế giới đang dần bị tha hóa. Có thể, hắn sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ muốn lợi dụng, nhưng cũng có thể, hắn sẽ là niềm hy vọng cho những người thực sự tìm kiếm chân lý.
Đêm đã về khuya, không gian bao trùm bởi sự tĩnh lặng và uy nghiêm của núi rừng. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tiếp tục bước đi, bóng dáng họ hòa vào màn đêm, nhỏ bé nhưng kiên cường. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, cùng với sự đồng hành của Tô Mạt Nhi, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối hắn đi qua những gian nan, thử thách của hồng trần, tiến vào một chương mới của cuộc đời, nơi những thế lực lớn hơn và những bí ẩn của quá khứ đang chờ đợi, và nơi "Vô Tiên chi Đạo" của hắn sẽ được thử thách và khẳng định một lần nữa.